#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – TRANG CUỐI CÙNG
“Cô dùng quan hệ để ép con trai tôi ký giấy chuyển nhượng!”
Tiếng mẹ chồng tôi vang lên giữa sảnh tầng một của tập đoàn Tần Thịnh, khiến tất cả nhân viên đang đi qua đều đồng loạt dừng lại.
Tôi đứng trước quầy lễ tân, tay còn chưa kịp đặt chiếc túi xuống.
Phía sau mẹ chồng là hơn chục người họ hàng. Có người là cô ruột của chồng, có người là bác họ, còn có cả hai người chú vốn quanh năm không mấy khi xuất hiện ở nhà họ Tần.
Tất cả đều nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi vừa làm chuyện gì không thể tha thứ.
Mẹ chồng tôi chỉ tay thẳng vào mặt tôi.
“Cô còn dám đến đây?”
Tôi bình tĩnh nhìn bà.
“Con đến gặp chồng con.”
“Cô còn gọi nó là chồng sao?”
Bà bật cười lạnh.
“Sau lưng chúng tôi, cô đã làm những gì? Ép Tần Mặc ký giấy chuyển nhượng cổ phần, rồi còn muốn lấy cả căn nhà cũ của gia đình. Cô tưởng nhà họ Tần không có ai đứng ra bảo vệ sao?”
Một vài nhân viên gần đó bắt đầu xì xào.
Tôi nghe rõ những câu thì thầm.
“Là vợ tổng giám đốc Tần à?”
“Nghe nói cô ấy rất giỏi…”
“Không ngờ lại làm chuyện như vậy.”
Tôi siết nhẹ ngón tay.
Không phải tôi không tức giận.
Chỉ là tôi biết, nếu mình nổi nóng vào lúc này, tôi sẽ trở thành đúng con người mà họ đang cố dựng lên.
Một người đàn bà tham lam.
Một người vợ tìm mọi cách chiếm tài sản của chồng.
Một nàng dâu muốn nuốt trọn nhà họ Tần.
Tôi nhìn về phía thang máy.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy mở ra.
Tần Mặc bước ra.
Anh mặc bộ vest đen, gương mặt vốn luôn bình tĩnh giờ trắng bệch.
“Mẹ…”
Anh vừa lên tiếng, mẹ chồng đã lao tới.
“Mặc, con nói cho mọi người biết đi! Có phải cô ta ép con ký giấy chuyển nhượng không?”
Tần Mặc đứng sững.
Ánh mắt anh lướt qua tôi.
Chỉ một giây.
Nhưng tôi nhìn thấy sự do dự trong mắt anh.
Tim tôi chợt lạnh đi.
Tôi đã từng nghĩ, cho dù cả thế giới quay lưng với mình, Tần Mặc cũng sẽ là người cuối cùng đứng bên cạnh tôi.
Nhưng giờ đây, anh chỉ im lặng.
Mẹ chồng tôi càng được đà.
“Con nói đi!”
“Mẹ…”
“Con còn muốn bảo vệ cô ta đến bao giờ?”
Bà lấy từ trong túi ra một tập giấy rồi ném xuống bàn lễ tân.
“Đây là bản sao giấy chuyển nhượng cổ phần. Chữ ký là của con. Ngày tháng cũng rõ ràng. Cô ta không làm thì ai làm?”
Tôi nhìn tập hồ sơ.
Không cần mở, tôi cũng biết đó là gì.
Tôi đã từng nhìn thấy bản sao này.
Nhưng đó chưa phải toàn bộ.
Tôi cúi xuống, nhặt tập hồ sơ mình mang theo đặt lên bàn.
“Đúng.”
Tôi nói rất nhẹ.
“Chữ ký trên giấy là của anh ấy.”
Mẹ chồng lập tức cười đắc ý.
“Thấy chưa? Chính cô cũng thừa nhận!”
“Nhưng…”
Tôi ngẩng đầu.
“Bà có chắc bà đã đọc hết chưa?”
Nụ cười trên môi bà cứng lại.
Tôi mở tập hồ sơ của mình.
“Trước khi bà kết tội con là kẻ tham lam, có lẽ bà nên đọc trang cuối cùng.”
Cả sảnh im phăng phắc.
Tôi đẩy tập hồ sơ về phía Tần Mặc.
“Anh đọc đi.”
Tần Mặc nhìn tôi.
“Em…”
“Đọc đi.”
Anh chậm rãi mở hồ sơ.
Trang thứ nhất.
Trang thứ hai.
Trang thứ ba.
Gương mặt anh càng lúc càng thay đổi.
Mẹ chồng tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Mặc! Đừng nghe cô ta nói linh tinh!”
Tần Mặc không đáp.
Anh lật đến trang cuối.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ cuối cùng, tay anh khựng lại.
“Không thể nào…”
Tôi nhìn anh.
“Bây giờ anh còn nghĩ em ép anh ký không?”
Mẹ chồng giật lấy tập giấy.
“Đưa mẹ xem!”
Bà đọc được vài dòng rồi sắc mặt biến đổi.
Tôi không nói gì.
Bởi tôi biết, thứ đáng sợ nhất không nằm ở những gì tôi đã làm.
Mà nằm ở những gì người khác đã làm sau lưng tôi.
Ba tháng trước, khi cha Tần Mặc đột ngột qua đời, nhà họ Tần bắt đầu xảy ra những thay đổi kỳ lạ.
Tôi là người đầu tiên phát hiện một số giấy tờ trong công ty bị chỉnh sửa.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là sai sót.
Cho đến một đêm, tôi phát hiện trong két tài liệu của Tần Mặc có một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
Người nhận chuyển nhượng không phải tôi.
Cũng không phải mẹ chồng.
Mà là một công ty đứng tên một người xa lạ.
Tôi hỏi Tần Mặc.
Anh nói mình chưa từng ký.
Nhưng vài ngày sau, bản hợp đồng có chữ ký của anh lại xuất hiện.
Tôi bắt đầu nghi ngờ có người đang lợi dụng cuộc đấu đá nội bộ nhà họ Tần.
Và tôi âm thầm điều tra.
Tôi không ngờ rằng người đầu tiên phát hiện ra chuyện đó lại là mẹ chồng.
Bà cho rằng tôi đang tìm cách chiếm quyền kiểm soát tài sản.
Từ đó, mọi chuyện trở nên căng thẳng.
Tôi và Tần Mặc bắt đầu tranh cãi.
Có những đêm anh về rất muộn.
Có những ngày chúng tôi ngồi cùng bàn nhưng không nói với nhau một câu.
Tôi từng nghĩ cuộc hôn nhân của mình đã đứng bên bờ vực.
Nhưng tôi vẫn cố gắng.
Bởi tôi biết Tần Mặc không phải người tham lam.
Anh chỉ đang bị mắc kẹt giữa gia đình và công ty.
Và hôm nay, cuối cùng mọi thứ cũng bị đẩy ra ánh sáng.
Mẹ chồng nhìn tôi.
“Cô… cô đã làm gì?”
“Con không làm gì cả.”
“Vậy tại sao trang này lại…”
“Bởi vì người ký chuyển nhượng thật sự không phải anh ấy.”
Tôi chỉ vào dòng cuối cùng.
“Chữ ký trên trang trước chỉ là bản sao được đưa vào hồ sơ. Còn bản gốc đã được xác nhận bởi phòng pháp chế.”
Tần Mặc nhìn tôi.
“Em biết từ khi nào?”
“Gần hai tháng.”
“Vậy tại sao em không nói với anh?”
Tôi im lặng vài giây.
“Vì em không biết nên tin ai.”
Câu nói ấy khiến anh sững người.
Mẹ chồng lập tức nổi giận.
“Cô nói như vậy là có ý gì?”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Con chỉ muốn biết, tại sao đúng vào ngày con phát hiện hồ sơ giả, chìa khóa tủ tài liệu của con lại xuất hiện trong phòng của chú hai?”
Một người đàn ông đứng cuối đám đông lập tức biến sắc.
Đó là chú hai của Tần Mặc.
Ông ta ho khẽ.
“Cháu nói chuyện phải có bằng chứng.”
Tôi mỉm cười.
“Có.”
Tôi lấy điện thoại ra.
“Camera hành lang của công ty đã ghi lại người mở tủ vào lúc hai giờ mười bảy phút sáng.”
Mẹ chồng quay phắt sang chú hai.
“Anh biết chuyện này?”
“Chị dâu, em…”
“Anh biết?”
Ông ta không trả lời.
Tần Mặc nhìn quanh.
Đột nhiên, anh hiểu ra.
Đây không còn là chuyện mẹ chồng nàng dâu.
Cũng không phải tranh chấp giữa vợ chồng.
Có người đang cố lấy quyền kiểm soát tập đoàn.
Và gia đình anh có thể chính là nơi kẻ đó đang ẩn náu.
Tôi thu hồ sơ lại.
“Em đã nói hết những gì cần nói.”
Tần Mặc bước tới.
“Linh.”
Tôi dừng lại.
Anh nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên không còn lạnh lùng.
“Em định đi đâu?”
“Tạm thời rời khỏi đây.”
“Anh đi cùng em.”
Tôi nhìn anh.
“Không.”
Anh sững người.
“Vì sao?”
“Vì em cần biết một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Tôi nhìn về phía người chú đang cúi đầu.
“Rốt cuộc ai là người đã lấy bản gốc di chúc của cha anh?”
Cả sảnh lập tức im lặng.
Và ngay lúc đó, điện thoại của Tần Mặc đổ chuông.
Anh nghe máy.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi.
“Cái gì?”
Tôi nhìn anh.
Anh chậm rãi nói:
“Phòng lưu trữ vừa báo… bản di chúc gốc đã biến mất.”
Tôi đứng chết lặng.
Bởi tôi biết.
Người lấy nó không phải người ngoài.
Mà là một người đang đứng ngay trong sảnh này.
CHƯƠNG 2 – NGƯỜI ĐỨNG SAU LƯNG
Đêm hôm đó, Bắc Kinh phủ một lớp mưa mỏng.
Tôi ngồi trong xe, nhìn những ánh đèn kéo dài trên mặt kính.
Tần Mặc ngồi bên cạnh.
Suốt gần hai mươi phút, anh không nói gì.
Cuối cùng, anh lên tiếng:
“Anh xin lỗi.”
Tôi không quay sang.
“Vì chuyện gì?”
“Vì hôm nay anh đã không đứng về phía em ngay từ đầu.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh không cần xin lỗi chỉ vì chuyện đó.”
“Nhưng anh biết em bị oan.”
“Anh biết sau khi nhìn thấy hồ sơ.”
Anh im lặng.
Tôi bật cười rất khẽ.
“Điều khiến em buồn không phải việc anh nghi ngờ em.”
“Vậy là gì?”
“Là em đã từng nghĩ anh sẽ tin em trước khi cần bằng chứng.”
Tần Mặc cúi đầu.
Câu nói ấy khiến anh không thể phản bác.
Xe dừng trước một căn hộ nhỏ tôi thuê ở khu Triều Dương.
Tôi mở cửa bước xuống.
Tần Mặc cũng đi theo.
“Em không muốn anh vào.”
“Anh chỉ muốn nói chuyện.”
“Ngày mai.”
“Linh…”
Tôi quay lại.
“Ngày mai chúng ta nói.”
Anh nhìn tôi rất lâu rồi gật đầu.
“Được.”
Tôi bước vào nhà.
Nhưng vừa đóng cửa, điện thoại đã rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Đừng tiếp tục điều tra. Người mất tất cả sẽ không phải chúng tôi.”
Tôi nhìn màn hình.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác lạnh buốt.
Tôi không sợ.
Nhưng tôi hiểu mình đã chạm vào một thứ rất lớn.
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư mà cha Tần Mặc từng hợp tác.
Luật sư Trương là người ngoài sáu mươi tuổi, đã làm việc với nhà họ Tần hơn hai mươi năm.
Ông nhìn tôi thật lâu rồi hỏi:
“Cô đã biết chuyện gì?”
“Cháu muốn hỏi về di chúc của bác Tần.”
Ông tháo kính.
“Cô biết nó tồn tại?”
“Có.”
“Vậy cô cũng biết trong di chúc có điều khoản đặc biệt?”
Tôi im lặng.
Ông lấy một chiếc phong bì từ ngăn kéo.
“Cha của Tần Mặc từng dặn tôi, nếu xảy ra tranh chấp về quyền sở hữu tập đoàn, phong bì này chỉ được mở khi có mặt Tần Mặc và vợ của cậu ấy.”
Tôi nhìn phong bì.
“Vậy tại sao ông không đưa nó cho chúng cháu sớm hơn?”
“Bởi vì tôi chưa chắc tranh chấp đã thực sự xảy ra.”
Tôi cầm phong bì.
Bên trong là một bản ghi âm.
Giọng của cha Tần Mặc vang lên.
“Mặc, nếu con nghe được đoạn này, có nghĩa là trong nhà đã xảy ra chuyện.”
Tần Mặc vừa đến nơi, nghe thấy câu ấy thì đứng sững.
Tôi quay lại.
Anh không nói gì.
Chúng tôi cùng nghe tiếp.
“Cha biết con tin người. Đó là điểm mạnh của con, nhưng cũng có thể là điểm yếu.”
Một khoảng im lặng.
“Đừng giao quyền kiểm soát tập đoàn cho bất kỳ ai chỉ vì họ là người thân.”
Tần Mặc nắm chặt tay.
Bản ghi âm tiếp tục.
“Đặc biệt là người đã từng đề nghị con bán cổ phần với giá thấp hơn thị trường.”
Tôi nhìn Tần Mặc.
Anh nhìn tôi.
“Chú hai.”
Tôi gật đầu.
Luật sư Trương nói:
“Cha cậu đã điều tra chuyện này từ lâu.”
“Vậy tại sao ông ấy không nói cho tôi?”
“Có lẽ ông ấy muốn tự giải quyết.”
Tôi chợt nhớ đến một chi tiết.
“Khoan đã.”
Tôi lấy điện thoại.
“Trong bản hợp đồng chuyển nhượng giả, người đại diện công ty nhận cổ phần có tên là Trần Khải.”
Luật sư Trương nhìn tôi.
“Cô biết người này?”
“Không.”
Tần Mặc đột nhiên nói:
“Anh biết.”
Tôi quay sang.
“Anh biết?”
“Trần Khải từng làm trợ lý cho cha.”
Tôi cảm thấy sống lưng lạnh đi.
“Anh chưa từng nói với em.”
“Vì anh tưởng ông ấy đã nghỉ việc.”
Luật sư Trương đứng bật dậy.
“Không.”
Hai chúng tôi nhìn ông.
Ông nói chậm rãi:
“Trần Khải không nghỉ việc.”
“Vậy ông ta đi đâu?”
“Ông ấy bị cha cậu sa thải ba năm trước.”
“Vì lý do gì?”
Luật sư Trương không trả lời ngay.
Sau đó ông lấy thêm một tập tài liệu.
“Vì làm giả một số giấy tờ nội bộ.”
Tôi nhìn Tần Mặc.
Mọi mảnh ghép bắt đầu kết nối.
Người làm giả giấy tờ.
Người lấy bản gốc di chúc.
Người tạo ra hợp đồng chuyển nhượng.
Tất cả có thể liên quan đến cùng một người.
Nhưng tại sao mẹ chồng lại dẫn họ hàng đến công ty tố cáo tôi?
Tôi hỏi thẳng:
“Luật sư Trương, bà Tần có biết chuyện này không?”
Ông im lặng.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Tần Mặc đứng bật dậy.
“Ông nói thật đi.”
“Cậu chủ…”
“Bà ấy biết?”
Luật sư Trương thở dài.
“Bà ấy biết có người muốn lấy quyền kiểm soát công ty.”
“Vậy tại sao bà ấy lại đổ mọi chuyện lên đầu vợ tôi?”
“Bởi vì bà ấy tin rằng cô là người duy nhất có thể ngăn chuyện đó.”
Tôi ngẩn người.
“Bà ấy nghĩ tôi có quyền kiểm soát tài sản?”
“Không.”
Luật sư Trương nhìn tôi.
“Bà ấy nghĩ cô đang giữ một thứ mà người khác muốn lấy.”
“Thứ gì?”
Ông chỉ vào chiếc phong bì.
“Quyền xác nhận cuối cùng.”
Tần Mặc sững lại.
Cha anh đã thiết lập một điều khoản.
Nếu có tranh chấp quyền sở hữu tập đoàn, chữ ký của Tần Mặc chưa đủ.
Cần thêm xác nhận của người phối ngẫu.
Điều đó có nghĩa…
Nếu ai đó muốn buộc Tần Mặc chuyển nhượng cổ phần mà không có sự đồng ý của tôi, giao dịch sẽ không có hiệu lực.
Tôi hiểu rồi.
Tôi chính là người cản đường.
Không phải vì tôi tham lam.
Mà vì chữ ký của tôi là thứ họ cần.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Vậy nên mẹ anh…”
“Bà ấy nghĩ em đang lợi dụng điều khoản này.”
“Anh sẽ nói chuyện với mẹ.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Linh.”
“Bây giờ nói cũng vô ích.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
“Chúng ta cần tìm bằng chứng.”
Đúng lúc ấy, điện thoại của Tần Mặc vang lên.
Là trợ lý của anh.
“Giám đốc Tần, có chuyện rồi.”
“Chuyện gì?”
“Có người vừa gửi hồ sơ cho hội đồng quản trị.”
“Về việc gì?”
“Đề nghị thay đổi quyền điều hành tập đoàn.”
Tần Mặc đứng im.
“Người đề xuất?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Phó tổng Tần Quốc Hào.”
Chú hai.
Tôi nhìn Tần Mặc.
“Cuối cùng ông ta cũng ra mặt.”
Tần Mặc nói:
“Anh sẽ về công ty.”
“Em đi cùng.”
“Nguy hiểm.”
Tôi cười nhạt.
“Em đã bị cả họ hàng nhà anh vu oan ngay giữa sảnh rồi. Còn chuyện gì khiến em sợ nữa?”
Khi chúng tôi đến tập đoàn, phòng họp đã kín người.
Tần Quốc Hào ngồi ở vị trí trung tâm.
Ông ta nhìn chúng tôi.
“Cuối cùng hai đứa cũng đến.”
Tần Mặc lạnh lùng.
“Chú muốn gì?”
“Không phải chú muốn gì.”
Ông ta đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Là hội đồng quản trị muốn gì.”
Mẹ chồng tôi cũng có mặt.
Bà nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Tôi bước tới.
“Bà vẫn nghĩ con muốn chiếm tài sản nhà họ Tần sao?”
Bà không đáp.
Tần Quốc Hào bật cười.
“Cô Tô, cô thông minh hơn tôi tưởng.”
Tôi nhìn ông ta.
“Cảm ơn.”
“Nhưng thông minh không có nghĩa là cô thắng.”
Ông ta đẩy một tài liệu về phía tôi.
“Đây là bằng chứng cho thấy cô từng yêu cầu chuyển quyền quản lý một phần tài sản của tập đoàn sang tên mình.”
Tôi nhìn tài liệu.
Chữ ký giống hệt chữ của tôi.
Tần Mặc cau mày.
“Đây là giả.”
“Cậu có thể chứng minh không?”
Cả phòng im lặng.
Tôi nhìn chữ ký.
Rồi đột nhiên nhận ra một chi tiết.
Nét cuối cùng.
Tôi đã từng có thói quen kéo dài nét bút cuối khi ký.
Nhưng chữ ký này không có.
Tôi mỉm cười.
“Ông chuẩn bị rất kỹ.”
Tần Quốc Hào nhìn tôi.
“Cô còn muốn nói gì?”
“Có.”
Tôi đặt tài liệu xuống.
“Chữ ký này không phải của tôi.”
“Cô nói thì ai tin?”
Tôi nhìn ông ta.
“Máy quét chữ ký có thể sao chép hình dạng.”
“Nhưng không thể sao chép lực tay.”
Cả phòng im lặng.
Tôi quay sang Tần Mặc.
“Anh còn nhớ chiếc bút máy cha anh tặng không?”
Anh gật đầu.
“Trong ngăn kéo văn phòng cũ của anh.”
“Đúng.”
Tôi nói:
“Chiếc bút đó có camera xác thực chữ ký.”
Tần Quốc Hào biến sắc.
Tôi nhìn thẳng vào ông ta.
“Và tôi nghĩ… người sử dụng chiếc bút đó tối qua không phải tôi.”
Tần Quốc Hào đứng bật dậy.
Nhưng đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra.
Một người đàn ông bước vào.
Tất cả đều quay lại.
Tần Mặc nhìn người đó, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Trần Khải?”
Người đàn ông mỉm cười.
“Lâu rồi không gặp, cậu chủ.”
Tôi nhìn ông ta.
Và trong tay ông ta là bản di chúc gốc.
CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT SAU TRANG CUỐI
Không ai nói gì.
Trần Khải đặt bản di chúc lên bàn.
“Các người tìm thứ này lâu lắm rồi đúng không?”
Tần Mặc bước tới.
“Ông lấy nó ở đâu?”
“Không quan trọng.”
“Đối với tôi, rất quan trọng.”
Trần Khải nhìn anh.
“Cha cậu từng tin tôi.”
“Ông phản bội ông ấy.”
“Không.”
Ông ta lắc đầu.
“Người phản bội ông ấy không phải tôi.”
Ánh mắt mọi người lập tức chuyển động.
Tần Quốc Hào lạnh lùng:
“Đừng nói những chuyện vô căn cứ.”
Trần Khải cười.
“Vậy sao ông lại căng thẳng?”
“Anh…”
“Đừng giả vờ nữa, Quốc Hào.”
Căn phòng trở nên im lặng đến mức nghe rõ tiếng điều hòa.
Mẹ chồng tôi bước tới.
“Trần Khải, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Ông ta nhìn bà.
“Bà Tần, bà thật sự không biết sao?”
Bà sững người.
“Anh nói gì?”
“Ba năm trước, ông Tần phát hiện có người âm thầm chuyển tiền khỏi công ty.”
“Sau đó ông ấy nghi ngờ tôi.”
Trần Khải nhìn Tần Mặc.
“Nhưng trước khi ông ấy kịp điều tra đến cùng, tôi bị đẩy ra khỏi công ty.”
Tần Mặc hỏi:
“Ai đẩy ông?”
Trần Khải không trả lời.
Ông chỉ nhìn về phía Tần Quốc Hào.
Tần Quốc Hào đập tay xuống bàn.
“Đủ rồi!”
Tôi chợt hiểu.
Mọi chuyện đã rõ hơn.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi.
“Tại sao mẹ chồng tôi lại vu oan cho tôi?”
Trần Khải nhìn tôi.
“Bởi vì bà ấy đã nhận được một bản tài liệu giả.”
“Trong đó viết rằng cô đang âm thầm kiểm soát tài sản.”
Tôi nhìn mẹ chồng.
Bà cúi đầu.
“Tôi…”
Giọng bà run lên.
“Con không hiểu.”
Tôi không nói gì.
Bà tiếp tục:
“Mẹ đã nhận được hồ sơ đó vài tuần trước.”
“Trong hồ sơ nói rằng nếu con giữ quyền xác nhận, nhà họ Tần sẽ mất quyền kiểm soát công ty.”
“Vì vậy mẹ mới…”
“Vu oan cho con?”
Bà bật khóc.
“Ừ.”
Một chữ ấy khiến căn phòng im lặng.
Tôi từng nghĩ bà ghét tôi.
Tôi từng nghĩ bà chỉ muốn đẩy tôi ra khỏi nhà họ Tần.
Nhưng giờ tôi nhận ra phía sau sự cay nghiệt ấy là nỗi sợ.
Bà sợ mất tất cả.
Và chính nỗi sợ ấy khiến bà tin nhầm người.
Tôi nhìn Tần Mặc.
Anh cúi đầu.
“Linh…”
Tôi không trả lời.
Trần Khải mở bản di chúc.
“Có một điều các người chưa biết.”
Ông chỉ vào trang cuối.
“Đây mới là phần quan trọng nhất.”
Tôi bước tới.
Trang cuối chỉ có vài dòng.
Tài sản của Tần gia sẽ không được chuyển giao hoàn toàn cho Tần Mặc.
Thay vào đó, một phần quyền sở hữu sẽ được đặt trong quỹ gia đình.
Người quản lý quỹ không phải Tần Mặc.
Cũng không phải mẹ anh.
Mà là tôi.
Tôi đứng sững.
“Vì sao lại là tôi?”
Trần Khải nói:
“Ông Tần từng nói, người ngoài gia đình sẽ dễ dàng lợi dụng quyền lực.”
“Nhưng ông ấy cần một người đủ tỉnh táo để giữ cân bằng.”
Tôi quay sang nhìn Tần Mặc.
Anh cũng đang nhìn tôi.
“Cha chưa từng nói với anh.”
“Có lẽ ông ấy không muốn anh biết.”
“Vì sao?”
“Bởi vì ông ấy biết con trai mình sẽ luôn đặt tình cảm lên trước lợi ích.”
Tần Mặc im lặng.
Tôi nhìn xuống bản di chúc.
Bỗng nhiên, mọi thứ trở nên rõ ràng.
Mẹ chồng nghĩ tôi muốn lấy tài sản.
Chú hai muốn tôi từ bỏ quyền xác nhận.
Có người tạo giấy tờ giả để khiến tôi mất uy tín.
Tất cả đều nhằm khiến tôi tự nguyện rời khỏi vị trí được chỉ định trong di chúc.
Nhưng vẫn còn một điều tôi chưa hiểu.
“Trần Khải.”
“Vâng?”
“Ai gửi hồ sơ giả cho mẹ chồng tôi?”
Ông nhìn tôi.
“Đó mới là chuyện tôi chưa thể nói.”
“Vì sao?”
“Vì tôi chưa có đủ bằng chứng.”
Tần Mặc cau mày.
“Ông biết người đó?”
“Biết.”
“Là ai?”
Trần Khải nhìn về phía cửa.
“Người đó không có mặt ở đây.”
Tôi chợt thấy bất an.
Đúng lúc đó, điện thoại của mẹ chồng vang lên.
Bà nhìn màn hình.
Một tin nhắn chỉ có một dòng:
“Bà đã làm đúng những gì tôi yêu cầu. Bây giờ đến lượt bà giữ lời.”
Mẹ chồng tái mặt.
Tôi bước tới.
“Ai gửi?”
Bà không nói.
Tôi nhìn màn hình.
Số điện thoại không lưu tên.
Nhưng tôi nhận ra dãy số.
Đó là số của một người từng xuất hiện trong những tài liệu cũ của cha Tần Mặc.
Tôi quay sang Tần Mặc.
“Anh còn nhớ thư ký cũ của cha anh không?”
“Người tên Lý Văn?”
“Đúng.”
Trần Khải lập tức biến sắc.
“Không thể.”
“Ông biết ông ta?”
“Ông ấy đã mất tích hai năm trước.”
Tôi nói:
“Không.”
Tôi đưa điện thoại lên.
“Ông ta chưa biến mất.”
“Ông ta vẫn đang hoạt động.”
Tần Mặc nhìn tin nhắn.
“Chúng ta phải tìm ông ta.”
Tần Quốc Hào đột nhiên đứng dậy.
“Không cần.”
Mọi người quay lại.
Ông ta nhìn chúng tôi, sắc mặt mệt mỏi.
“Lý Văn… đã liên lạc với tôi.”
Cả phòng chấn động.
Tần Mặc bước tới.
“Chú biết ông ta ở đâu?”
“Biết.”
“Vậy tại sao chú không nói?”
Tần Quốc Hào cúi đầu.
“Bởi vì tôi cũng bị ông ta khống chế.”
Tôi sững người.
“Ông ta nắm được bí mật của chú?”
Ông ta gật đầu.
“Ba năm trước, tôi đã ký một số giấy tờ mà không hiểu hết hậu quả.”
“Sau đó ông ta dùng chúng để ép tôi làm theo.”
Tôi nhìn ông ta.
Lần đầu tiên, tôi thấy một người đàn ông vốn luôn kiêu ngạo lại bất lực như vậy.
Nhưng tôi không thương hại.
Bởi những lựa chọn sai lầm của ông ta đã khiến cả gia đình suýt tan vỡ.
Tôi hỏi:
“Ông có biết ông ta muốn gì không?”
Tần Quốc Hào nhìn tôi.
“Không phải tiền.”
“Vậy là gì?”
“Quyền kiểm soát toàn bộ tập đoàn.”
Tôi im lặng.
Tần Mặc nắm lấy tay tôi.
“Linh.”
Tôi nhìn anh.
“Anh xin lỗi.”
“Anh đã nói rồi.”
“Lần này khác.”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Anh xin lỗi vì đã để em một mình.”
Tôi không rút tay ra.
Nhưng cũng không đáp lại ngay.
Có những tổn thương không thể xóa bằng một câu xin lỗi.
Chúng cần thời gian.
Mẹ chồng bước đến.
Bà nhìn tôi rất lâu.
“Linh.”
“Vâng?”
“Cho mẹ xin lỗi.”
Tôi nhìn người phụ nữ đã từng đứng giữa sảnh công ty và chỉ tay vào mặt tôi.
Bây giờ bà không còn vẻ kiêu ngạo.
Chỉ còn sự mệt mỏi.
“Con không thể quên ngay.”
“Mẹ hiểu.”
“Nhưng con sẽ không bỏ mặc nhà họ Tần.”
Bà ngẩng đầu.
“Vì sao?”
Tôi nhìn Tần Mặc.
“Vì con không muốn người khác phá hủy những gì bác Tần đã xây dựng.”
Tần Mặc siết nhẹ tay tôi.
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra.
Trợ lý chạy vào.
“Giám đốc Tần!”
“Có chuyện gì?”
“Phía cảnh sát kinh tế vừa gửi thông báo.”
Tất cả cùng nhìn anh ta.
“Có người đã tự nguyện giao nộp bằng chứng về việc giả mạo hồ sơ chuyển nhượng.”
“Ai?”
Trợ lý nhìn tôi.
“Là thư ký cũ của ông Tần.”
Tôi sững người.
“Lý Văn?”
“Vâng.”
“Ông ta đang ở đâu?”
“Đang trên đường đến đây.”
Tôi nhìn Tần Mặc.
Có lẽ cuối cùng mọi chuyện cũng sắp kết thúc.
Nhưng vài phút sau, điện thoại của tôi rung lên.
Một tin nhắn mới.
Không có số.
Chỉ có một câu:
“Cô tưởng trang cuối cùng là sự thật sao?”
Tôi đứng bất động.
Tần Mặc nhìn tôi.
“Có chuyện gì?”
Tôi đưa điện thoại cho anh.
Anh đọc xong, sắc mặt thay đổi.
Trần Khải bước tới.
“Tin nhắn từ ai?”
“Không biết.”
Tôi nhìn bản di chúc trên bàn.
Trang cuối cùng vẫn nằm đó.
Nhưng lần đầu tiên, tôi nhận ra một điều.
Nếu có người đủ khả năng làm giả hàng loạt hồ sơ, kiểm soát thông tin và thao túng cả những người trong nhà họ Tần…
thì rất có thể người đó đã biết trước chúng tôi sẽ tìm đến trang cuối cùng.
Tôi cầm bản di chúc lên.
“Chúng ta đã bị dẫn đến đây.”
Tần Mặc hỏi:
“Ý em là gì?”
“Người đứng sau không muốn chúng ta bỏ cuộc.”
Tôi lật lại trang cuối.
Ở góc giấy, dưới ánh đèn, tôi phát hiện một dấu mực rất nhỏ mà trước đó không ai chú ý.
Một con dấu màu đỏ.
Không phải con dấu của nhà họ Tần.
Tôi nhìn Trần Khải.
“Ông từng thấy dấu này chưa?”
Ông ta nhìn thật lâu.
Rồi sắc mặt trắng bệch.
“Đây…”
“Là gì?”
Trần Khải không trả lời.
Tần Mặc hỏi:
“Ông nói đi.”
Ông ta chậm rãi ngẩng đầu.
“Đây là dấu hiệu của một tổ chức trung gian từng đứng sau hàng loạt vụ chuyển nhượng tài sản lớn.”
“Và người sáng lập tổ chức đó…”
Ông ta dừng lại.
Tôi hỏi:
“Ai?”
Trần Khải nhìn thẳng vào tôi.
“Là mẹ ruột của bà Tần.”
Căn phòng chết lặng.
Tôi quay sang mẹ chồng.
Bà cũng sững sờ.
“Không thể…”
Trần Khải nói:
“Nhưng đó là lý do cha Tần Mặc năm xưa đã lập di chúc đặc biệt.”
Tôi nhìn trang cuối.
Bỗng nhiên, tôi hiểu.
Trang cuối không phải lời giải.
Nó chỉ là cánh cửa.
Và phía sau cánh cửa ấy…
còn một bí mật lớn hơn đang chờ chúng tôi.
Tần Mặc bước đến bên tôi.
“Em còn muốn tiếp tục không?”
Tôi nhìn anh.
Lần này, tôi không do dự.
“Có.”
“Dù chuyện phía sau liên quan đến ai?”
Tôi khép tập hồ sơ lại.
“Dù là người nhà anh.”
Tôi nhìn mẹ chồng.
“Hay người đã từng khiến cả gia đình anh tin rằng con mới là kẻ tham lam.”
Mẹ chồng cúi đầu.
Tần Mặc đứng bên cạnh tôi.
Ngoài cửa kính, Bắc Kinh vẫn sáng đèn.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi chưa biết sẽ đi về đâu.
Nhưng ít nhất, lần đầu tiên sau nhiều tháng, chúng tôi cùng đứng về một phía.
Còn người thật sự đứng sau tất cả…
vẫn chưa lộ diện.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét