#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG CĂN PHÒNG CỦA TÔI
“Dọn căn phòng phía đông đi.”
Giọng Tần Hạo vang lên lạnh tanh giữa phòng khách rộng lớn của căn biệt thự ở Hàng Châu.
Tôi đang đứng bên bàn ăn, tay vẫn cầm chiếc khăn lau.
Tần Hạo không nhìn tôi. Anh chỉ cúi xuống đặt chiếc vali màu bạc bên cạnh người phụ nữ đang đứng sau lưng mình.
Người phụ nữ ấy mặc một chiếc váy len màu kem, mái tóc dài đen óng, gương mặt thanh tú. Cô ta nhìn quanh căn nhà một lượt rồi mỉm cười rất tự nhiên, giống như nơi này vốn thuộc về mình.
Tôi nhìn chiếc vali.
Rồi nhìn Tần Hạo.
“Cô ấy là ai?”
Tần Hạo ngẩng đầu.
“Lâm Uyển.”
Chỉ hai chữ.
Không giải thích.
Không che giấu.
Tôi cười nhạt.
“Em hỏi cô ấy là ai đối với anh.”
Tần Hạo im lặng vài giây rồi đáp:
“Từ hôm nay, cô ấy sẽ ở đây.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi đã kết hôn với Tần Hạo ba năm.
Ba năm qua, tôi cùng anh gây dựng công ty nội thất nhỏ từ hai bàn tay trắng. Tôi từng thức đến hai, ba giờ sáng để làm báo cáo, từng đi cùng anh đến từng cửa hàng vật liệu, từng bán cả chiếc vòng tay mẹ tôi để góp tiền khi công ty gặp khó khăn.
Vậy mà bây giờ, người đàn ông từng nói với tôi rằng “anh chỉ cần em” lại ngang nhiên đưa một người phụ nữ khác về nhà.
“Anh đang đùa sao?”
Tần Hạo nhíu mày.
“Anh không có thời gian đùa với em.”
“Vậy anh muốn gì?”
“Phòng phía đông.”
Anh chỉ tay lên tầng hai.
“Dọn sạch cho Uyển Uyển.”
Tôi sững người.
“Anh muốn em dọn phòng cho cô ta?”
“Có vấn đề gì sao?”
Tôi nhìn anh.
“Có.”
Tần Hạo nhìn tôi chằm chằm.
Tôi nói từng chữ:
“Đây là nhà của em.”
Không khí lập tức đông cứng.
Mẹ chồng tôi, bà Trương Lan, đang ngồi trên ghế sofa bỗng đặt mạnh tách trà xuống.
“Nhà của cô?”
Bà cười lạnh.
“Cô lấy Hạo Hạo mới ba năm mà đã tưởng mình là chủ nhà rồi sao?”
“Mẹ…”
“Tôi nói có gì sai?”
Bà đứng dậy, đi đến trước mặt tôi.
“Ba năm qua cô sinh được gì cho nhà họ Tần?”
Tôi siết chặt tay.
“Mẹ, chuyện con cái không phải muốn là có thể…”
“Đừng lấy lý do!”
Bà cắt ngang.
“Uyển Uyển khác cô. Con bé hiểu chuyện, biết chăm sóc Hạo Hạo. Còn cô ngoài việc giữ khư khư mấy cái giấy tờ công ty thì làm được gì?”
Lâm Uyển vội vàng bước tới.
“Dì, thôi ạ. Chị ấy không muốn thì để cháu tự dọn.”
Nói rồi cô ta cúi đầu, vẻ mặt đầy tủi thân.
Tần Hạo lập tức cau mày.
“Uyển Uyển, em không cần phải nhường nhịn.”
Sau đó anh quay sang tôi.
“Cô nghe rõ chưa?”
Tôi không đáp.
Anh nói:
“Từ hôm nay, cô ấy mới là người tôi cần chăm sóc.”
Một câu nói nhẹ nhàng.
Nhưng đủ khiến toàn thân tôi lạnh buốt.
Mẹ chồng tôi lập tức tiếp lời:
“Biết điều thì phục vụ cô ấy cho tốt.”
Tôi nhìn từng người trước mặt.
Một người là chồng tôi.
Một người là mẹ chồng tôi.
Một người là kẻ thứ ba đang đứng trong căn nhà của tôi.
Tôi đã từng nghĩ nếu có một ngày Tần Hạo phản bội, tôi sẽ làm ầm lên.
Tôi sẽ chất vấn anh.
Tôi sẽ khóc.
Tôi sẽ đập vỡ mọi thứ.
Nhưng kỳ lạ thay, lúc này tôi lại vô cùng bình tĩnh.
Tôi đặt chiếc khăn xuống.
“Được.”
Tần Hạo hơi ngạc nhiên.
“Cô nói gì?”
“Tôi sẽ dọn.”
Mẹ chồng tôi lập tức cười hài lòng.
“Cuối cùng cũng biết điều.”
Tôi quay người bước lên tầng.
Sau lưng, tôi nghe Lâm Uyển nhỏ giọng:
“Chị ấy có vẻ không vui.”
Tần Hạo đáp:
“Không cần quan tâm.”
Tôi dừng chân.
Hai bàn tay âm thầm siết chặt.
Không cần quan tâm?
Được.
Tôi sẽ không quan tâm.
Tôi bước vào căn phòng phía đông.
Đó từng là phòng làm việc của tôi.
Trên bàn vẫn còn chiếc máy tính xách tay, những tập hồ sơ và vài khung ảnh cưới.
Tôi nhìn bức ảnh mình đứng cạnh Tần Hạo.
Trong ảnh, anh đang cười.
Nụ cười mà tôi từng tin là thật.
Tôi tháo khung ảnh xuống.
Không đập vỡ.
Chỉ nhẹ nhàng úp nó xuống bàn.
Sau đó tôi bắt đầu thu dọn.
Khoảng hai mươi phút sau, Lâm Uyển bước vào.
Cô ta đứng dựa cửa.
“Chị Tô Ninh.”
Tôi không quay lại.
“Có chuyện gì?”
“Em muốn nói chuyện với chị.”
“Không cần.”
Cô ta im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Em biết chị ghét em.”
Tôi bật cười.
“Cô biết?”
“Vâng.”
“Vậy cô còn đến đây?”
Lâm Uyển nhìn tôi.
“Vì anh Hạo bảo em đến.”
Tôi dừng tay.
“Anh ấy bảo cô đến?”
“Vâng.”
Cô ta mỉm cười rất nhẹ.
“Anh ấy nói căn nhà này sớm muộn cũng sẽ thuộc về em.”
Tôi từ từ quay lại.
“Cô nói gì?”
Lâm Uyển không trả lời.
Cô ta chỉ cúi xuống mở chiếc vali màu bạc.
Tôi vốn không định nhìn.
Nhưng ngay khi nắp vali bật mở, tay tôi bất giác dừng lại.
Bên trong không phải quần áo.
Cũng không phải đồ dùng cá nhân.
Mà là một xấp hồ sơ được buộc bằng dây đỏ.
Trên cùng là một tập giấy có con dấu pháp lý.
Tôi bước tới.
“Đó là gì?”
Lâm Uyển lập tức đưa tay giữ lấy.
“Không có gì.”
Tôi nhìn thấy một dòng chữ.
“Thỏa thuận chuyển nhượng tài sản…”
Tôi chết lặng.
“Cô mang giấy tờ pháp lý đến nhà tôi?”
Lâm Uyển không còn cười.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân từ hành lang vang lên.
Tần Hạo xuất hiện ở cửa.
Anh nhìn thấy chiếc vali đang mở.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Uyển Uyển.”
Lâm Uyển vội vàng đóng vali.
Tôi quay sang nhìn chồng mình.
“Anh đã chuẩn bị chuyện này từ bao giờ?”
Tần Hạo không trả lời.
Tôi tiến thêm một bước.
“Anh định chuyển căn nhà này cho cô ta?”
“Không phải chuyện của cô.”
Tôi bật cười.
“Không phải chuyện của tôi?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Vậy thì có lẽ anh đã quên một chuyện.”
Tần Hạo nhíu mày.
“Chuyện gì?”
Tôi chỉ vào chiếc vali.
“Anh có chắc thứ nằm trong đó chỉ là giấy tờ chuyển nhượng tài sản không?”
Sắc mặt Lâm Uyển lập tức trắng bệch.
Tần Hạo nhìn cô ta.
Cô ta tránh ánh mắt anh.
Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy sự hoảng loạn trên gương mặt người phụ nữ này.
Tôi chợt hiểu.
Chiếc vali kia không chỉ chứa bí mật của cô ta.
Nó có thể chứa thứ đủ sức phá hủy cả gia đình này.
Và điều đáng sợ nhất…
Là dường như Tần Hạo cũng không biết nó chứa gì.
CHƯƠNG 2 – CHIẾC VALI KHÔNG THUỘC VỀ CÔ TA
“Đưa chiếc vali cho tôi.”
Tần Hạo nhìn Lâm Uyển, giọng thấp xuống.
Lâm Uyển lắc đầu.
“Không.”
Tôi đứng bên cạnh, im lặng quan sát.
Tần Hạo bước tới.
“Uyển Uyển, anh hỏi em lần cuối. Trong đó là gì?”
“Em không thể nói.”
“Vì sao?”
“Bởi vì nếu anh biết, mọi chuyện sẽ không thể quay lại như trước.”
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn hai người họ.
Một người là chồng tôi.
Một người là người phụ nữ anh đưa về nhà.
Nhưng lúc này, giữa họ dường như tồn tại một bí mật mà ngay cả tôi cũng chưa từng biết.
Tần Hạo đưa tay định lấy vali.
Lâm Uyển lập tức lùi lại.
“Đừng!”
Tiếng hét khiến cả căn nhà im phăng phắc.
Bà Trương Lan từ dưới nhà đi lên.
“Có chuyện gì vậy?”
Không ai trả lời.
Bà nhìn chiếc vali rồi nhìn tôi.
“Cô lại gây chuyện gì?”
Tôi bật cười.
“Mẹ nghĩ con có thể gây chuyện với một chiếc vali sao?”
“Cô…”
Tần Hạo ngắt lời:
“Mẹ, mẹ xuống dưới trước đi.”
“Nhưng…”
“Con tự giải quyết.”
Bà Trương Lan nhìn tôi đầy cảnh giác rồi mới rời đi.
Tôi nhìn Tần Hạo.
“Anh muốn biết trong đó có gì không?”
Anh không trả lời.
Tôi bước tới.
“Vậy mở ra.”
Lâm Uyển lập tức nhìn tôi.
“Chị không hiểu đâu.”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Vì tôi không hiểu tại sao một người phụ nữ lại mang cả một vali hồ sơ đến nhà của người đàn ông đã có vợ.”
Lâm Uyển cúi đầu.
“Em không muốn mọi chuyện thành thế này.”
“Nhưng cô vẫn đến.”
“Vì em không còn lựa chọn.”
Tôi khựng lại.
“Không còn lựa chọn?”
Lâm Uyển ngẩng lên.
Trong mắt cô ta không còn vẻ tự tin ban đầu.
“Chị Tô Ninh, em xin lỗi.”
“Vì chuyện gì?”
Cô ta im lặng.
Tôi chờ.
Cuối cùng cô ta nói:
“Vì đã khiến chị mất niềm tin vào anh Hạo.”
Tôi bật cười.
“Niềm tin?”
Tôi nhìn Tần Hạo.
“Anh ấy đã đưa cô về nhà, bảo tôi dọn phòng cho cô, nói cô mới là người anh ấy cần chăm sóc. Cô nghĩ tôi còn thứ đó sao?”
Tần Hạo siết chặt bàn tay.
“Tô Ninh, đủ rồi.”
Tôi quay sang anh.
“Chưa đủ.”
Ba năm.
Tôi đã nhẫn nhịn quá lâu.
“Anh muốn tôi rời đi?”
“…”
“Muốn căn nhà này?”
“…”
“Muốn tôi ký giấy?”
Tần Hạo im lặng.
Tôi gật đầu.
“Được.”
Cả anh lẫn Lâm Uyển đều sững lại.
Tôi nói:
“Tôi có thể ký.”
Tần Hạo nhìn tôi.
“Cô nói thật?”
“Thật.”
“Không hối hận?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Người nên hối hận không phải tôi.”
Tần Hạo bước đến bàn.
“Ngày mai luật sư sẽ mang giấy đến.”
“Không cần.”
Tôi lấy điện thoại.
“Gọi luật sư của tôi.”
Tần Hạo khựng lại.
“Cô có luật sư?”
Tôi nhìn anh.
“Anh nghĩ ba năm qua tôi chỉ biết ở nhà nấu cơm sao?”
Gương mặt anh thay đổi.
Tôi lấy từ ngăn kéo một tập hồ sơ.
Đặt lên bàn.
“Đây là toàn bộ cổ phần tôi đứng tên trong công ty.”
Tần Hạo mở ra.
Sắc mặt anh dần trở nên khó coi.
“Không thể nào…”
Tôi bình tĩnh nói:
“Anh từng nói công ty là của chúng ta.”
“Đúng.”
“Nhưng anh quên rằng khi công ty thành lập, phần vốn lớn nhất không phải từ anh.”
Anh nhìn tôi.
Tôi nói:
“Là từ tôi.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Tần Hạo không nói được gì.
Tôi từng giấu chuyện đó.
Không phải vì muốn kiểm soát anh.
Mà vì tôi tin anh.
Tôi nghĩ vợ chồng không cần tính toán quá rõ ràng.
Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.
Có những thứ càng tin tưởng, càng dễ trở thành điểm yếu.
Tôi quay sang Lâm Uyển.
“Còn cô.”
Cô ta ngẩng lên.
“Cô đến đây để trở thành chủ nhân căn nhà này?”
Lâm Uyển mím môi.
“Em…”
“Vậy thì nói cho tôi biết trong chiếc vali đó có gì.”
Lâm Uyển nhìn Tần Hạo.
Rồi nhìn tôi.
Cuối cùng cô ta mở vali.
Tập hồ sơ đầu tiên được lấy ra.
Tôi nhận ra logo của một công ty bất động sản.
Tập thứ hai là giấy tờ ngân hàng.
Tập thứ ba…
Là một bộ hồ sơ cũ đã ngả màu.
Tôi vừa nhìn thấy tên trên bìa đã chết lặng.
**Tần Quốc Minh.**
Đó là tên cha của Tần Hạo.
Ông đã mất bảy năm trước.
Tần Hạo cũng sững sờ.
“Em lấy hồ sơ của bố anh làm gì?”
Lâm Uyển cúi đầu.
“Vì em biết sự thật về cái chết của bác.”
Tôi nhìn cô ta.
Tần Hạo bước tới.
“Em nói gì?”
“Em biết bác ấy không qua đời vì lý do mà mọi người vẫn nghĩ.”
Sắc mặt Tần Hạo trắng bệch.
“Không thể nào.”
“Em có bằng chứng.”
Cô ta lấy một chiếc USB nhỏ ra khỏi ngăn bí mật của vali.
“Bảy năm trước, bác Tần từng nhờ một người kiểm toán điều tra tài chính công ty.”
Tần Hạo nhìn chiếc USB.
“Rồi sao?”
“Người đó phát hiện một khoản tiền lớn bị chuyển ra ngoài.”
“Bao nhiêu?”
Lâm Uyển nói nhỏ:
“Hơn ba mươi triệu nhân dân tệ.”
Tôi sững người.
Tần Hạo lùi lại một bước.
“Không thể.”
“Có.”
“Em lấy thông tin này từ đâu?”
“Bố em từng làm ở công ty của bác Tần.”
Tôi nhìn cô ta.
Lâm Uyển nói tiếp:
“Sau khi bác Tần qua đời, bố em cũng đột ngột nghỉ việc. Ông ấy giữ lại một bản sao hồ sơ.”
Tần Hạo nhìn chiếc USB.
“Vậy tại sao em không đưa cho anh từ đầu?”
Lâm Uyển im lặng rất lâu.
“Bởi vì người bị nghi ngờ trong hồ sơ…”
Cô ta ngẩng đầu.
“…là mẹ anh.”
Tôi quay phắt sang bà Trương Lan vừa xuất hiện ở cửa.
Không ai biết bà đã đứng đó từ bao giờ.
Gương mặt bà không còn chút máu.
Chiếc cốc trong tay rơi xuống nền.
Choang!
Bà nhìn chiếc USB.
Rồi nhìn Lâm Uyển.
“Cô…”
Giọng bà run lên.
“Cô lấy thứ đó ở đâu?”
Lâm Uyển không đáp.
Tần Hạo quay sang mẹ.
“Mẹ.”
Bà lùi lại.
“Hạo Hạo, con nghe mẹ…”
“Mẹ biết chuyện này?”
“Không!”
Bà lập tức phủ nhận.
“Không phải mẹ!”
Tôi nhìn bà.
Lần đầu tiên trong ba năm, tôi thấy mẹ chồng mình sợ hãi thực sự.
Tần Hạo tiến tới.
“Vậy tại sao mẹ lại biết chiếc USB đó?”
Bà không trả lời.
Tôi nhìn chiếc vali.
Bỗng nhiên tôi nhận ra một điều.
Lâm Uyển không hề đến đây để tranh chồng với tôi.
Cô ta đến đây vì một mục đích khác.
Và có lẽ Tần Hạo đã hiểu sai tất cả.
Tôi hỏi:
“Lâm Uyển, cô biết ai là người đã lấy số tiền đó không?”
Cô ta nhìn tôi.
“Biết.”
“Ai?”
Lâm Uyển siết chặt chiếc USB.
“Không phải mẹ anh.”
Tần Hạo sững lại.
“Vậy là ai?”
Cô ta nhìn thẳng vào anh.
“Là người mà anh chưa bao giờ nghĩ tới.”
Đúng lúc ấy, điện thoại Tần Hạo vang lên.
Anh nghe máy.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi hoàn toàn.
“Cái gì?”
Anh nhìn tôi.
“Phòng kế toán vừa gửi báo cáo.”
“Báo cáo gì?”
Tần Hạo không nói.
Tôi bước đến.
Anh chậm rãi đưa điện thoại cho tôi.
Trên màn hình là một danh sách giao dịch cũ.
Tôi nhìn dòng cuối cùng.
Tên người nhận tiền khiến tay tôi lạnh ngắt.
**Tô Ninh.**
Tôi đứng bất động.
Tần Hạo nhìn tôi.
Lâm Uyển cũng nhìn tôi.
Không ai nói gì.
Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Tên tôi.
Tài khoản của tôi.
Một khoản tiền khổng lồ.
Bảy năm trước.
Nhưng khi ấy…
Tôi thậm chí còn chưa quen Tần Hạo.
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI BỊ GIẤU SAU BỨC MÀN
“Tô Ninh.”
Giọng Tần Hạo vang lên rất khẽ.
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Tên tôi vẫn nằm đó.
Tài khoản ngân hàng cũng đúng.
Nhưng khoản giao dịch này rõ ràng không phải do tôi thực hiện.
Tôi ngẩng đầu.
“Anh nghĩ là em lấy tiền?”
Tần Hạo không trả lời ngay.
Chính sự im lặng ấy khiến tôi đau hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Tôi bật cười.
“Ba năm làm vợ anh, cuối cùng anh cũng nhìn em như một kẻ xa lạ.”
“Tô Ninh, anh chưa nói em làm.”
“Nhưng anh đã nghĩ.”
“Anh chỉ cần xác minh.”
“Xác minh?”
Tôi nhìn anh.
“Vậy thì xác minh đi.”
Tôi đưa điện thoại cho anh.
“Kiểm tra toàn bộ lịch sử giao dịch.”
Tần Hạo nhìn tôi.
Tôi nói tiếp:
“Kiểm tra chữ ký. Kiểm tra địa chỉ. Kiểm tra thời điểm mở tài khoản.”
Lâm Uyển đột nhiên lên tiếng:
“Không cần.”
Tôi quay sang.
“Cô nói gì?”
Lâm Uyển bước tới.
“Khoản tiền đó không phải do chị nhận.”
Tần Hạo nhìn cô.
“Vậy tại sao tên cô ấy lại ở đây?”
“Bởi vì có người đã dùng thông tin của chị ấy.”
“Để làm gì?”
“Để che giấu người thật sự nhận tiền.”
Tôi im lặng.
Lâm Uyển mở tập hồ sơ.
“Em đã điều tra chuyện này hơn một năm.”
Cô ta lấy ra một bản sao giấy tờ.
“Bảy năm trước, có người dùng thông tin cá nhân của chị Tô Ninh để mở một tài khoản trung gian.”
Tần Hạo cau mày.
“Nhưng lúc đó cô ấy chưa kết hôn với anh.”
“Đúng.”
Lâm Uyển gật đầu.
“Cho nên người đó chắc chắn biết chị ấy từ trước.”
Tôi sững người.
“Biết tôi?”
“Vâng.”
Tôi cố nhớ lại.
Bảy năm trước.
Tôi còn làm việc tại một công ty thiết kế nội thất ở Thượng Hải.
Tôi không quen biết Tần Hạo.
Càng không biết gia đình họ Tần.
Vậy ai có thể lấy thông tin của tôi?
Tôi bỗng nhớ đến một người.
“Khoan đã.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
“Bảy năm trước…”
Tôi nói chậm rãi:
“Có một người từng làm quản lý trực tiếp của tôi.”
Tần Hạo hỏi:
“Ai?”
“Triệu Vĩ.”
Lâm Uyển lập tức nhìn tôi.
“Triệu Vĩ?”
“Đúng.”
“Anh ta từng làm ở công ty nào?”
Tôi nói tên công ty.
Lâm Uyển im lặng vài giây rồi lấy điện thoại.
Cô ta mở một bức ảnh.
Tôi nhìn thấy một người đàn ông trung niên.
Tôi lập tức nhận ra.
“Là anh ta.”
Lâm Uyển nhìn Tần Hạo.
“Triệu Vĩ chính là người phụ trách tài chính của công ty bác Tần bảy năm trước.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi không ngờ người mình từng làm việc cùng lại liên quan đến gia đình Tần.
Nhưng mọi thứ vẫn chưa giải thích được.
Tần Hạo hỏi:
“Vậy tại sao hắn lại dùng thông tin của Tô Ninh?”
Lâm Uyển nhìn tôi.
“Bởi vì chị ấy từng ký một hợp đồng.”
Tôi nhíu mày.
“Hợp đồng gì?”
“Không phải hợp đồng thật.”
Cô ta đưa cho tôi một bản sao.
Tôi đọc từng dòng.
Đó là một giấy ủy quyền cũ.
Chữ ký trên đó giống chữ ký của tôi.
Nhưng tôi biết mình chưa từng ký.
Tôi lắc đầu.
“Giả.”
Tần Hạo nhìn tôi.
“Em chắc chứ?”
“Chắc.”
Tôi chỉ vào nét ký.
“Ngày trước em ký tên luôn viết nét cuối kéo dài. Chữ này không phải của em.”
Lâm Uyển gật đầu.
“Em cũng nghĩ vậy.”
Tần Hạo hỏi:
“Vậy mục đích của họ là gì?”
Lâm Uyển nhìn bà Trương Lan.
Bà vẫn đứng gần cửa.
Gương mặt trắng bệch.
“Bởi vì người muốn giấu số tiền đó…”
Lâm Uyển nói.
“…không muốn bị phát hiện.”
Tần Hạo quay sang mẹ.
“Mẹ.”
Bà không đáp.
“Mẹ biết chuyện này đúng không?”
“Không.”
“Nhìn con.”
Bà ngẩng đầu.
Tần Hạo hỏi:
“Bố con điều tra khoản tiền đó trước khi mất. Mẹ biết đúng không?”
Nước mắt bà bắt đầu rơi.
“Đúng.”
Tôi bất ngờ.
Bà nói:
“Nhưng mẹ không lấy tiền.”
“Vậy mẹ đã làm gì?”
Bà im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà nói:
“Bố con phát hiện Triệu Vĩ biển thủ tiền.”
Tần Hạo sững người.
“Sau đó?”
“Ông ấy định báo cảnh sát.”
“Vậy tại sao không báo?”
Bà cúi đầu.
“Vì Triệu Vĩ đe dọa gia đình.”
Tôi nghe mà lạnh người.
“Đe dọa thế nào?”
Bà nhìn tôi.
“Ông ta nói nếu nhà họ Tần làm lớn chuyện, Hạo Hạo sẽ gặp rắc rối.”
Tần Hạo đứng chết lặng.
“Mẹ đã giấu chuyện này suốt bảy năm?”
“Vì mẹ sợ.”
“Vậy bố con…”
Bà khóc.
“Bố con đã phát hiện ra người đứng sau Triệu Vĩ.”
“Ai?”
Bà không trả lời.
Tôi nhìn bà.
Trong đầu tôi chợt xuất hiện một khả năng.
“Có phải…”
Bà ngẩng lên.
Tôi hỏi:
“Có phải người đó vẫn đang ở gần nhà họ Tần?”
Bà không nói.
Nhưng ánh mắt bà đã cho tôi câu trả lời.
Tần Hạo quay sang Lâm Uyển.
“Cô biết người đó là ai?”
Lâm Uyển gật đầu.
“Biết.”
“Ai?”
Cô ta lấy một tấm ảnh từ chiếc vali.
Đặt lên bàn.
Tôi nhìn người đàn ông trong ảnh.
Tôi nhận ra ông ta.
Là một cổ đông lớn của công ty Tần Hạo.
Một người thường xuyên xuất hiện trong những cuộc họp quan trọng.
Một người mà Tần Hạo vẫn luôn gọi là “chú Trương”.
Tôi nhìn Tần Hạo.
Anh không nói gì.
Rất lâu sau, anh mới khẽ nói:
“Không thể nào.”
Lâm Uyển đáp:
“Bác Tần đã để lại bằng chứng.”
“Ở đâu?”
“Trong chiếc vali này.”
Cô ta lấy ra một chiếc phong bì cũ.
“Nhưng em không thể mở nó một mình.”
Tần Hạo nhìn tôi.
Tôi hiểu ánh mắt ấy.
Anh đang chờ tôi quyết định.
Tôi bước tới.
“Cứ mở đi.”
Phong bì được xé ra.
Bên trong là một lá thư viết tay.
Tần Hạo đọc từng dòng.
Gương mặt anh dần thay đổi.
Tôi đứng bên cạnh.
Cuối thư chỉ có một câu:
**“Nếu một ngày người phụ nữ tên Tô Ninh xuất hiện trong gia đình này, hãy tin cô ấy. Cô ấy là người duy nhất không liên quan đến khoản tiền năm đó.”**
Tôi chết lặng.
Tần Hạo cũng không thể nói gì.
Tôi nhìn anh.
“Bố anh biết em?”
“Anh không biết.”
“Nhưng tại sao ông ấy lại viết tên em?”
Lâm Uyển chậm rãi nói:
“Bởi vì trước khi qua đời, bác ấy từng gặp chị.”
Tôi nhíu mày.
“Không thể.”
“Có thể chị không nhớ.”
Tôi cố lục lại ký ức.
Bảy năm trước…
Một buổi chiều mưa ở Thượng Hải.
Tôi từng giúp một người đàn ông lớn tuổi nhặt chiếc cặp bị rơi trước cửa ga tàu.
Ông ấy cảm ơn tôi.
Tôi không biết tên ông.
Cũng không biết ông là ai.
Tôi chưa từng nghĩ cuộc gặp vài phút ấy lại liên quan đến tất cả những chuyện này.
Tần Hạo nhìn tôi.
“Em chính là người đó?”
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ nhìn lá thư.
Đột nhiên, mọi chuyện trở nên rõ ràng.
Tần Hạo đưa Lâm Uyển về nhà.
Mẹ chồng ép tôi phục vụ cô ta.
Chiếc vali chứa hồ sơ.
Tên tôi xuất hiện trong một giao dịch bảy năm trước.
Tất cả đều là một phần của một bí mật đã bị chôn vùi.
Nhưng có một chuyện khiến tôi vẫn không hiểu.
Tôi nhìn Lâm Uyển.
“Vậy tại sao cô lại cố tình khiến tôi nghĩ cô là nhân tình của chồng tôi?”
Cô ta im lặng.
Tần Hạo cũng quay sang nhìn cô.
Một lúc sau, Lâm Uyển mới nói:
“Bởi vì nếu em nói sự thật ngay từ đầu, người kia sẽ biết chúng ta đang điều tra.”
Tôi sững người.
“Vậy chuyện anh ấy đưa cô về nhà…”
“Là kế hoạch.”
Tôi quay sang Tần Hạo.
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh biết em sẽ đau lòng.”
“Anh biết.”
“Vậy mà anh vẫn làm?”
“Anh không còn cách nào khác.”
Tôi bật cười.
“Anh có.”
Tần Hạo nhìn tôi.
“Anh có thể tin em.”
Anh im lặng.
Câu nói ấy khiến căn phòng chìm xuống.
Một lúc lâu sau, Tần Hạo bước tới trước mặt tôi.
“Anh sai rồi.”
Tôi không đáp.
“Anh đã nghĩ chỉ cần giải quyết được chuyện này, em sẽ hiểu.”
“Nhưng anh không hiểu rằng có những tổn thương không thể xóa bằng một câu xin lỗi.”
Tần Hạo cúi đầu.
“Anh biết.”
Tôi nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình.
Lần đầu tiên, tôi nhận ra tình yêu không phải thứ có thể giữ một cuộc hôn nhân nguyên vẹn.
Niềm tin mới là thứ quyết định tất cả.
Tôi cầm lá thư lên.
“Chuyện này chưa kết thúc.”
Tần Hạo gật đầu.
“Anh biết.”
Tôi nhìn về phía chiếc vali.
“Ngày mai chúng ta sẽ đưa toàn bộ hồ sơ cho luật sư.”
Lâm Uyển nói:
“Còn Triệu Vĩ?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Để ông ta tự đối mặt với những gì mình đã làm.”
Tần Hạo nhìn tôi.
“Còn chúng ta?”
Tôi im lặng rất lâu.
Sau đó nói:
“Chúng ta sẽ nói chuyện sau khi mọi chuyện kết thúc.”
Anh không ép tôi.
Chỉ khẽ gật đầu.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố Hàng Châu trải dài trong màn đêm.
Tôi bước xuống cầu thang.
Căn phòng từng khiến tôi cảm thấy mình bị đẩy ra khỏi chính gia đình mình giờ đây đã trở thành nơi chiếc vali mở ra một bí mật kéo dài bảy năm.
Tôi không biết cuộc hôn nhân của mình có thể cứu vãn hay không.
Nhưng ít nhất, lần này tôi không còn là người bị động đứng nhìn người khác quyết định số phận của mình.
Tôi sẽ tự lựa chọn.
Và điều tôi không ngờ nhất là…
Ba ngày sau, khi luật sư mở toàn bộ hồ sơ, chúng tôi phát hiện trong chiếc vali vẫn còn một ngăn bí mật chưa được mở.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Không có chữ ký.
Không có tên người gửi.
Chỉ có một dòng duy nhất:
**“Nếu Tô Ninh đã đọc được lá thư này, nghĩa là người tôi lo sợ nhất đã bắt đầu hành động.”**
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
Bởi tôi biết…
Người đứng sau tất cả chuyện này có thể chưa từng rời khỏi cuộc sống của tôi.
Thậm chí…
Có thể vẫn đang ở rất gần.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét