#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
"Lâm Tĩnh, cô bị điên rồi sao?! Đây là khu nhà hàng ven hồ Tô Châu của gia đình tôi, là cơ nghiệp cả đời của bố tôi tích góp! Tôi là con trai trưởng của Tống gia, là người thừa kế duy nhất! Cô lấy cái quyền gì mà dám tự ý đem bán tài sản này cho người ngoài ngay khi bố tôi vừa mới nằm xuống?"
Tiếng gào thét phẫn nộ của Tống Hoài vang vọng khắp gian phòng VIP sang trọng của nhà hàng ven hồ. Anh ta xông xao bước vào, gương mặt gân guốc đỏ bừng vì tức giận, theo sau là bà Tống – mẹ chồng tôi – và Tống Tuyết, cô chị gái vốn nổi tiếng chua ngoa, đố kỵ. Cả ba người họ xông vào như một cơn bão hung hãn, muốn đập phá toàn bộ không khí trang trọng của buổi lễ ký kết chuyển nhượng.
Bà Tống tiến lại gần bàn, chỉ thẳng ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích vào mặt tôi, giọng rít qua kẽ răng đầy khinh bỉ:
"Một đứa con gái tỉnh lẻ nghèo rớt mồng tơi như cô, được bước chân vào làm dâu Tống gia đã là phước đức ba đời gánh vác. Bố chồng cô vừa nhắm mắt, con tô còn chưa nguội, cô đã lộ bản chất tham lam tàn nhẫn! Hôm nay có mặt mẹ con tôi ở đây, tôi chống mắt lên xem ai dám ký vào bản hợp đồng này! Tất cả dừng lại ngay lập tức!"
Tống Tuyết cũng chen vào, ánh mắt sắc như dao cạo xối xả về phía vị đại diện bên mua – một doanh nhân trung niên ăn mặc lịch lãm:
"Ông Lâm, tôi khuyên ông nên dừng cái giao dịch phi pháp này lại! Người đang ngồi trước mặt ông chỉ là một con dâu hữu danh vô thực. Cô ta đang cố tình tẩu tán tài sản gia đình chúng tôi. Nếu ông cố tình mua, Tống gia chúng tôi sẽ kiện ông ra tòa cho đến cùng!"
Tôi ngồi yên trên chiếc ghế gỗ hương trầm, hai tay đan nhẹ vào nhau đặt lên mặt bàn. Trước mắt tôi là bộ hồ sơ chuyển nhượng quyền sở hữu toàn bộ khu phức hợp nhà hàng ven hồ Tô Châu – một mảnh đất vàng trị giá hàng trăm triệu tệ mà Tống Hoài vẫn luôn vỗ ngực tự hào là "cơ nghiệp chắc chắn thuộc về con trai trưởng" của anh ta.
Tôi nhìn Tống Hoài. Bốn năm làm vợ anh ta, tôi đã quá quen với vẻ ngạo mạn, ỷ lại và sự ích kỷ của người đàn ông này. Bố chồng tôi – ông Tống Trạch – khi còn sống là một doanh nhân có tiếng, nhưng Tống Hoài thì ngược lại, chỉ biết ăn chơi trác táng, coi việc thừa kế tài sản là chuyện đương nhiên. Họ đối xử với tôi như một người giúp việc cao cấp trong nhà, mỉa mai xuất thân của tôi, chưa từng coi tôi là một thành viên thực sự.
"Tống Hoài, anh nói khu nhà hàng này là của anh?" Tôi cất giọng bình thản, không một chút run rẩy hay tức giận. "Anh có chắc chắn nó thuộc về anh không?"
Tống Hoài bật cười khẩy, bước tới đập mạnh tay xuống bàn: "Cô bớt giở trò đố vui nhảm nhí đi! Bố tôi chỉ có mình tôi là con trai! Tài sản của ông ấy không cho tôi thì cho ai? Cô nghĩ cô tự ý sang tên, giả mạo chữ ký là có thể qua mặt được luật pháp sao? Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô không dọn đồ cút khỏi Tống gia thì đừng trách tôi tuyệt tình!"
Bà Tống nheo mắt nhìn tôi, vẻ mặt kiêu ngạo đến cực điểm: "Lâm Tĩnh, ngoan ngoãn hủy hợp đồng, quỳ xuống xin lỗi Tống Hoài và trả lại toàn bộ giấy tờ, chúng tôi còn cân nhắc cho cô một khoản tiền nhỏ để sống qua ngày. Bằng không, cô sẽ phải đi tù vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản!"
Tôi không đáp lời họ. Ánh mắt tôi nhẹ nhàng lướt qua vai Tống Hoài, nhìn về phía cánh cửa gỗ của phòng VIP đang chậm rãi mở ra.
Một người đàn ông trung niên mặc suit xám, mái tóc đã điểm hoa tiêu nhưng ánh mắt vô cùng cương nghị bước vào. Trên tay ông ôm một chiếc két hồ sơ bằng thép nhỏ, hoen gỉ theo thời gian.
Đó là chú Chấn – người quản lý cũ và là trợ lý thân tín nhất của bố chồng tôi suốt ba mươi năm qua, người đã đột ngột mất tích khỏi tập đoàn ngay sau khi ông Tống Trạch lâm bệnh nặng hai năm trước.
Sự xuất hiện của chú Chấn khiến tiếng chửi rủa của Tống Tuyết khựng lại. Tống Hoài nhíu mày, trực giác mẫn cảm của gã dường như nhận ra có điều gì đó bất thường: "Chú Chấn? Sao chú lại ở đây? Chú đã nghỉ việc hai năm rồi cơ mà?"
Chú Chấn không nhìn Tống Hoài. Ông tiến về phía tôi, cúi đầu kính cẩn: "Cô Lâm, tôi đã mang đầy đủ tài sản và tài liệu gốc theo đúng dặn dò của Chủ tịch Tống năm xưa."
Nói rồi, chú Chấn đặt chiếc két thép lên bàn. Ông dùng một chiếc chìa khóa cổ và bấm mật mã để mở nắp két. Từ bên trong, chú Chấn rút ra một bản hợp đồng ố vàng nhưng được bọc nilon bảo quản vô cùng cẩn thận, trên đó có con dấu đỏ chói và chữ ký quen thuộc của ông Tống Trạch.
"Đây là bản thỏa thuận ủy thác và chuyển nhượng tài sản đặc biệt, được ký kết từ đúng 9 năm trước," chú Chấn cất giọng dõng dạc, vang vọng khắp gian phòng. "Hôm nay, trước sự chứng kiến của luật sư và các bên liên quan, tôi xin phép đọc điều khoản cuối cùng."
Sắc mặt của Tống Hoài, bà Tống và Tống Tuyết lập tức biến đổi. Một điềm báo u tối bao trùm lấy cả ba người họ.
Chương 2: Sự Thật Sau Mười Năm Bị Chôn Giấu
Đôi mắt Tống Hoài co rụt lại. Anh ta lao tới định giật lấy bản hợp đồng trên tay chú Chấn, nhưng hai nhân viên bảo vệ đi cùng bên mua đã nhanh chóng bước lên chắn ngang.
"Chú Chấn! Chú điên rồi sao? Chú định cùng con dâu vô dụng này làm giả giấy tờ để chiếm đoạt tài sản nhà họ Tống à?" Tống Hoài gào lên, trán nổi đầy gân máu. "Bố tôi bị biến chứng nặng trước khi chết, bất kỳ giấy tờ nào ông ấy ký trong thời gian đó đều không có hiệu lực pháp lý!"
Chú Chấn nhìn Tống Hoài bằng ánh mắt đầy xót xa và thất vọng. Ông chậm rãi đeo kính lên, giơ bản hợp đồng ra trước mặt mọi người:
"Tống tổng, xin anh nhìn kỹ ngày tháng ký kết. Ngày 15 tháng 10 năm 2017 – đúng 9 năm trước. Lúc đó Chủ tịch Tống Trạch hoàn toàn minh mẫn, khỏe mạnh. Bản hợp đồng này được lập tại Sở Công chứng số 1 thành phố Tô Châu, có sự chứng kiến của ba luật sư hàng đầu."
Bà Tống bắt đầu run rẩy, bà ta bám chặt lấy tay con gái Tống Tuyết. Giọng bà ta lạc đi: "Chín năm trước? Chín năm trước Lâm Tĩnh còn chưa gả vào Tống gia! Nó chỉ là một đứa sinh viên mới ra trường... Bố nó chỉ là một gã thợ cơ khí nghèo chết vì tai nạn lao động! Tại sao... tại sao lại có bản hợp đồng này?"
Chú Chấn dời mắt sang tôi, ánh mắt tràn ngập sự kính trọng và thương cảm:
"Bởi vì chín năm trước, khu đất ven hồ Tô Châu này vốn dĩ không thuộc về Tống gia! Nó thuộc về công ty cơ khí Lâm Thị của ông Lâm Kiến Quốc – cha đẻ của cô Lâm Tĩnh đây!"
Một tiếng nổ như thiên thạch giội xuống sảnh phòng. Tống Hoài đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu.
"Cái gì?... Cô... cô là con gái của Lâm Kiến Quốc?" Tống Hoài lắp bắp, ánh mắt hoảng loạn nhìn tôi như thể đang nhìn một người xa lạ.
Tôi chậm rãi đứng dậy, tự tay cầm lấy bản hợp đồng từ tay chú Chấn, lật đến trang cuối cùng và đọc to từng chữ:
"'Điều khoản thứ 12: Do tập đoàn Tống Thị gặp khủng hoảng tài chính, ông Lâm Kiến Quốc đồng ý chuyển nhượng quyền sử dụng đất khu ven hồ cho ông Tống Trạch đứng tên để thế chấp vay vốn ngân hàng cứu Tống Thị. Đổi lại, ông Tống Trạch có nghĩa vụ bảo tồn tài sản này. Ngay khi con gái ông Lâm Kiến Quốc là Lâm Tĩnh trưởng thành, hoặc khi ông Tống Trạch qua đời, toàn bộ khu nhà hàng ven hồ và 35% cổ phần gốc của Tống Thị phải được hoàn trả vô điều kiện cho Lâm Tĩnh.'"
Tôi ngẩng đầu nhìn ba con người đang sững sờ trước mặt mình. Từng ký ức đau đớn của chín năm trước như một cuốn phim quay chậm lướt qua tâm trí tôi.
Năm đó, cha tôi vì tin tưởng gã bạn thân Tống Trạch mà đem toàn bộ cơ nghiệp gia đình ra bảo lãnh cho Tống Thị. Nhưng ngay sau khi ký hợp đồng ủy thác, cha tôi đột ngột gặp tai nạn lao động qua đời. Tống Trạch đã tráo trở, giấu biệt bản hợp đồng này, nuốt trọn khu đất ven hồ và biến nó thành khu nhà hàng biểu tượng của Tống gia.
Chưa dừng lại ở đó, năm năm sau, Tống Trạch vì muốn xoa dịu lương tâm tội lỗi và muốn dễ dàng kiểm soát tôi, đã bày mưu để Tống Hoài tiếp cận và kết hôn với tôi. Bọn họ nghĩ tôi là một cô gái mồ côi tội nghiệp, không hề hay biết gì về bí mật của cha mình. Họ đưa tôi về làm dâu, coi tôi như một kẻ hầu người hạ, dùng sự bố đức giả tạo để ban phát cho tôi từng chút tình thương rác rưởi.
Tống Tuyết gào lên, giọng nói đầy sự điên loạn: "Dối trá! Toàn là dối trá! Bố tôi không bao giờ làm ra những chuyện như vậy! Lâm Tĩnh, cô đã mua chuộc chú Chấn đúng không? Cô muốn hại Tống gia chúng tôi!"
"Tôi hại các người?" Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát nhưng cay đắng. "Tống Tuyết, chị có biết tại sao bốn năm qua, dù bị các người lăng mạ, coi thường, tôi vẫn im lặng chịu đựng không? Bởi vì tôi chờ đợi ngày này. Tôi chờ cho đến khi bố chồng tôi trút hơi thở cuối cùng, để các người tự tay leo lên đỉnh cao của sự tự mãn, rồi chính tay tôi sẽ kéo các người xuống vực sâu!"
Tống Hoài lao về phía tôi, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên: "Lâm Tĩnh! Cô là vợ tôi! Tài sản của cô cũng là của tôi! Cô không được phép bán nó!"
Chương 3: Phù Hoa Tan Thành Mây Khói
"Vợ anh?" Tôi nhìn Tống Hoài bằng ánh mắt tràn ngập sự coi thường. "Tống Hoài, anh thực sự nghĩ tôi coi anh là chồng sao? Trong mắt anh, tôi chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ nghèo hèn để anh sai bảo. Còn trong mắt tôi, anh chỉ là một gã công tử bột bất tài, sống bám vào mồ hôi nước mắt của người khác."
Chú Chấn bước lên, rút ra thêm một tệp tài liệu khác từ chiếc két thép:
"Tống tổng, ngoài bản hợp đồng chuyển nhượng này, Chủ tịch Tống Trạch trước khi qua đời cũng đã ký vào bản cam kết thừa nhận hành vi chiếm đoạt tài sản năm xưa. Tất cả hồ sơ đã được gửi đến Viện Kiểm sát và Ngân hàng Quốc gia. Từ 9 giờ sáng nay, toàn bộ tài khoản cá nhân của anh, bà Tống và cô Tống Tuyết đã bị phong tỏa để phục vụ điều tra nghĩa vụ nợ đền bù cho cô Lâm Tĩnh."
Bà Tống nghe xong câu này thì ngã khụỵu xuống sàn nhà cẩm thạch, hai tay ôm lấy ngực, thở dốc trong vô vọng. Mọi sự kiêu ngạo, vẻ quý phái giả tạo của người phụ nữ thượng lưu lập tức tan thành mây khói.
"Không... không thể nào..." Bà Tống mếu máo, bám lấy chân Tống Hoài. "Con ơi, cứu mẹ... Nhà chúng ta mất hết thật rồi sao?"
Tống Hoài ngơ ngác nhìn xung quanh. Vị doanh nhân bên mua đứng dậy, mỉm cười bắt tay tôi: "Cô Lâm, thủ tục chuyển nhượng khu nhà hàng ven hồ đã hoàn tất. Số tiền 120 triệu tệ đã được chuyển thẳng vào tài khoản riêng của cô theo đúng hợp đồng. Rất vui được hợp tác với cô."
120 triệu tệ! Đó là con số mà Tống Thị lúc này có nằm mơ cũng không thể kiếm ra được. Tập đoàn Tống Thị vốn dĩ đã là một cái vỏ rỗng do sự phá hoại và quản lý yếu kém của Tống Hoài suốt mấy năm qua, khu nhà hàng ven hồ này là tài sản có giá trị duy nhất còn lại để chống đỡ gánh nặng nợ nần.
Giờ đây, khi khu nhà hàng thuộc về tôi, Tống Thị chính thức lâm vào đường cùng phá sản.
Tôi cẩn thận cất bản hợp đồng gốc vào túi xách, bước đến trước mặt Tống Hoài. Người đàn ông mà vài giờ trước còn lớn tiếng đe dọa tống tôi ra khỏi nhà, giờ đây đứng run rẩy như một đứa trẻ phạm lỗi.
Tôi lấy từ trong túi ra một tờ giấy khác – đơn xin ly hôn đã được tôi ký sẵn từ đêm qua. Tôi thả nhẹ tờ giấy xuống ngực Tống Hoài.
"Tống Hoài, ký vào đây. Đây là thứ duy nhất tôi để lại cho anh."
"Lâm Tĩnh..." Tống Hoài quỳ gụp xuống trước mặt tôi, hai tay nắm lấy vạt áo tôi, giọng nói van xin trong nước mắt. "Anh sai rồi! Anh thật sự không biết những chuyện bố đã làm năm xưa! Bốn năm qua chúng ta là vợ chồng mà, anh tuy có nóng tính nhưng anh vẫn coi em là vợ... Em cho anh một cơ hội đi! Đừng rút vốn, đừng nộp đơn kiện, Tống gia sẽ tiêu tùng mất!"
Tôi lùi lại một bước, dứt khoát rút vạt áo ra khỏi bàn tay đầy tội lỗi của anh ta.
"Tống Hoài, khi anh đứng nhìn mẹ và chị gái anh lăng mạ tôi, anh có nhớ chúng ta là vợ chồng không? Khi anh coi việc tôi hầu hạ gia đình anh là điều đương nhiên, anh có từng coi tôi là một con người không? Sự tàn nhẫn của gia đình anh hôm nay chính là quả báo do chính các người gieo xuống."
Tôi quay sang nhìn chú Chấn: "Chú Chấn, chúng ta đi thôi."
"Vâng, cô Lâm."
Tôi bước ra khỏi sảnh VIP của nhà hàng ven hồ. Phía sau lưng tôi là tiếng gào khóc thảm thiết của Tống Tuyết, tiếng van xin tuyệt vọng của Tống Hoài và tiếng ngất xỉu hỗn loạn của bà Tống. Nhưng tất cả những âm thanh đó không còn liên quan đến tôi nữa.
Ánh nắng mặt trời Tô Châu chiếu rực rỡ xuống mặt hồ lấp lánh. Gió hồ thổi qua làm tà áo tôi bay nhẹ. Chín năm tủi hổ, bốn năm nhẫn nhịn cuối cùng đã kết thúc. Tôi bước đi trên con đường của chính mình, mang theo danh dự của người cha đã khuất, ngẩng cao đầu đón lấy một cuộc sống mới hoàn toàn tự do.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét