Min menu

Pages

Người phụ nữ đang mang thai với chồng tôi thản nhiên quăng một xấp tiền xuống trước mặt tôi, ngay giữa phòng khách có mẹ chồng chứng kiến, rồi cười khẩy: “Cầm số này rồi rời khỏi anh ấy càng sớm càng tốt!”… Cô ta cứ ngỡ mình đã nắm chắc phần thắng, nhưng hoàn toàn không biết rằng chỉ ít phút nữa, người bị yêu cầu thu dọn đồ đạc và rời khỏi căn biệt thự này lại chính là cô ta…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Tiếng cười khẩy giữa phòng khách

"Cầm lấy năm trăm nghìn Nhân dân tệ này rồi thu dọn đồ đạc rời khỏi anh ấy càng sớm càng tốt! Đừng để tới lúc mặt mũi rơi xuống đất mới tiếc!"

Một xấp tiền nhân dân tệ dày cộp, cứng cáp quăng thẳng xuống mặt bàn kính trà giữa phòng khách, tạo nên một âm thanh chát chúa. Tôn Nhược Vi – người phụ nữ đang mang thai bốn tháng, bụng đã bắt đầu nhô lên dưới chiếc váy lụa ôm sát đắt tiền – khoanh tay trước ngực, nheo đôi mắt sắc lẹm nhìn tôi. Nụ cười khẩy trên môi cô ta đong đầy sự đắc thắng và khinh bỉ.

Ngồi bên cạnh cô ta trên chiếc ghế sofa bọc da cao cấp là mẹ chồng tôi, bà Lục. Bà không hề can ngăn, ngược lại còn ung dung nhấp một ngụm trà Long Tỉnh, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua tôi như nhìn một thứ đồ cũ kỹ hết giá trị sử dụng.

"Thẩm Tri Ý, cô nghe cho rõ đây," bà Lục cất giọng thản nhiên nhưng từng chữ như dao găm, "Mấy năm qua cô về làm dâu nhà họ Lục, cái bụng chẳng nặn ra nổi một mụn con. Nhà chúng tôi là danh gia vọng tộc ở Thượng Hải, không thể để tuyệt tự đuốc hồng. Nhược Vi đang mang trong mình cháu đích tôn của tôi. Bốn mươi phần trăm cổ phần công ty mà chồng cô hứa chia cho cô khi ly hôn, tôi đã bảo nó rút lại rồi. Năm trăm nghìn này coi như tiền đền bù thanh xuân cho cô. Biết điều thì tự rời đi, đừng để tôi phải gọi bảo vệ."

Tôi ngồi đối diện với họ, hai tay chắp lại đặt trên đùi. Trái tim tôi chao đảo trong một nhịp đập dữ dội, đau đớn như bị xé rách, nhưng bề ngoài tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh ngạc. Bốn năm qua, tôi đã tận tụy làm một người dâu hiền, vợ đảm, cùng Lục Quốc Uynh gầy dựng lại tập đoàn Lục Thị từ trên đà phá sản. Tôi thức khuya dậy sớm, dùng cả mạng lưới quan hệ của gia tộc họ Thẩm ẩn danh để rót vốn ngầm cho hắn. Để rồi hôm nay, khi đứa con của người phụ nữ khác xuất hiện, họ đối xử với tôi như một con chó rách bị đuổi ra khỏi nhà.

"Nhược Vi, cô chắc chắn đứa trẻ trong bụng là của Quốc Uynh chứ?" Tôi ngẩng đầu, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Tôn Nhược Vi giật thót một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo: "Chị bớt ngậm máu phun người đi! Tôi và anh Uynh đã bên nhau cả năm nay. Bác sĩ xác nhận là con trai! Chị thua rồi, Thẩm Tri Ý. Một người phụ nữ không biết đẻ như chị, lấy quyền gì mà giữ ghế Lục phu nhân?"

"Chỉ vì năm trăm nghìn tệ này mà cô nghĩ cô đã là chủ nhân của căn biệt thự này sao?" Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười không hề có chút chua chát mà đầy vẻ bí hiểm.

"Không chỉ căn biệt thự này, mà cả tập đoàn Lục Thị, cả trái tim của anh Uynh đều là của tôi!" Tôn Nhược Vi dậm chân, quay sang nũng nịu với bà Lục: "Mẹ nhìn chị ta kìa, đến nước này rồi còn trơ tráo!"

"Được rồi, Tri Ý," bà Lục xua tay ra hiệu đầy vẻ xua đuổi, "Đừng làm phiền lòng bà bầu. Hạn cho cô nửa tiếng, dọn đồ bước ra khỏi đây."

Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe hơi gầm rú ngoài sân. Chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước sảnh. Cánh cửa phòng khách mở ra, Lục Quốc Uynh vội vã bước vào, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng lên khi thấy Tôn Nhược Vi.

"Quốc Uynh! Anh về rồi!" Tôn Nhược Vi nũng nịu đứng dậy sà vào lòng hắn, "Chị Tri Ý cứ cầm xấp tiền mà không chịu đi, lại còn nhạo báng con của chúng ta..."

Lục Quốc Uynh ôm lấy cô ta, nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ và lạnh nhạt: "Tri Ý, mọi chuyện mẹ và Nhược Vi đã nói rõ rồi. Chúng ta ly hôn đi. Cô đừng gây chuyện nữa, không tốt cho đứa trẻ."

Tôi nhìn ba con người trước mặt – một gia đình giả tạo, tham lam và độc ác. Tôi đứng dậy, không hề chạm vào xấp tiền trên bàn, chậm rãi lấy chiếc điện thoại từ trong túi ra.

"Rất tốt. Mọi người đều đã đông đủ." Tôi thản nhiên bấm một dãy số, bật loa ngoài.

"Alo, Chủ tịch Thẩm? Mọi thứ đã sẵn sàng theo đúng lệnh của tiểu thư." Tiếng một người đàn ông trung niên uy nghiêm vang lên từ đầu dây bên kia.

Lục Quốc Uynh nhíu mày: "Tri Ý, cô lại bày trò gì đấy?"

Tôi không trả lời hắn, chỉ nhìn đồng hồ đeo tay: "Cho người vào đi."

Ngay lập tức, ba chiếc xe Limousine màu đen sang trọng đỗ xịch trước cổng biệt thự. Hơn chục người mặc vest đen nhanh chóng tràn vào phòng khách, dẫn đầu là Luật sư Cừu – luật sư hàng đầu Thượng Hải – cùng Trợ lý cao cấp của Tập đoàn Quốc tế Thẩm Thị. Người đi cùng họ là ông Vương – đại diện Cục Quản lý Bất động sản và Ngân hàng Trung ương.

Sự xuất hiện đột ngột của đoàn người quyền lực làm cả phòng khách đóng băng. Bà Lục đứng giật thót, Lục Quốc Uynh biến sắc, còn Tôn Nhược Vi thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Luật sư Cừu bước tới trước mặt tôi, cúi đầu kính cẩn: "Thẩm tiểu thư, toàn bộ thủ tục thu hồi tài sản và niêm phong đã hoàn tất."

Sau đó, ông quay sang nhìn Lục Quốc Uynh và Tôn Nhược Vi, ánh mắt sắc như dao cạo: "Xin hỏi, ai là Tôn Nhược Vi?"

Tôn Nhược Vi run rẩy bước ra một bước: "Tôi... là tôi. Có chuyện gì?"

Luật sư Cừu rút ra một tập tài liệu, cất giọng đanh thép: "Chúng tôi thay mặt Thẩm tiểu thư – chủ sở hữu hợp pháp duy nhất của căn biệt thự này và là cổ đông lớn nhất chiếm sáu mươi phần trăm cổ phần Lục Thị – yêu cầu cô Tôn Nhược Vi lập tức thu dọn đồ đạc cá nhân rời khỏi đây trong vòng mười phút!"

Cả phòng khách như có một quả bom vừa phát nổ.

Chương 2: Lật tẩy mặt nạ

"Cái gì?! Chủ sở hữu hợp pháp? Cổ đông lớn nhất?" Bà Lục hét lên, ly trà trên tay sánh ra ngoài làm bỏng cả tay bà. "Luật sư Cừu, ông nhầm rồi! Căn biệt thự này là do con trai tôi đứng tên! Nó là Tổng giám đốc Lục Thị!"

Lục Quốc Uynh lúc này mặt mày xám xịt như tro tàn, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Hắn lao tới chộp lấy tập tài liệu từ tay Luật sư Cừu, lật từng trang. Mỗi nét chữ, mỗi con dấu đỏ chót trên tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu đất và thỏa xuất vốn đầu tư như những cái tát nảy lửa đập thẳng vào mặt hắn.

"Không... Không thể nào!" Lục Quốc Uynh run rẩy nhìn tôi, giọng nói lạc đi. "Tri Ý... Cô... cô là người của Thẩm Thị? Căn biệt thự này... đứng tên cô từ khi nào?"

Tôi thong thả bước tới bên bàn trà, nhặt xấp tiền năm trăm nghìn tệ của Tôn Nhược Vi lên, nhìn cô ta bằng ánh mắt giễu cợt: "Lục Quốc Uynh, anh tưởng bốn năm trước, một công ty sắp phá sản như Lục Thị lấy đâu ra hai trăm triệu tệ vốn lưu động để vực dậy? Anh tưởng ngân hàng tự nhiên phê duyệt khoản vay không thế chấp cho anh sao? Là tôi! Tôi dùng danh nghĩa Đại tiểu thư duy nhất của Tập đoàn Thẩm Thị để bảo lãnh ngầm cho anh. Căn biệt thự này, mảnh đất này, vốn dĩ là tài sản cá nhân trước hôn nhân của tôi, tôi chỉ để anh đứng tên quản lý hộ mà thôi."

"Thẩm... Thẩm Thị? Tập đoàn bất động sản lớn nhất phía Nam?" Tôn Nhược Vi ngã khuỵu xuống ghế sofa, gương mặt trang điểm điểm phấn son cầu kỳ giờ đây trắng bệch không một giọt máu.

Bà Lục run rẩy tiến lại gần tôi, thái độ quay ngoắt một trăm tám mươi độ, giọng run run: "Tri Ý... Con... con là tiểu thư nhà họ Thẩm sao? Ôi chao, sao con không nói sớm với mẹ? Người một nhà cả mà, có gì từ từ bảo nhau..."

"Ai là người một nhà với bà?" Tôi lạnh lùng ngắt lời bà ta, ánh mắt xoáy sâu vào sự tham lam ti tiện của người mẹ chồng này. "Chẳng phải năm phút trước, bà vừa đuổi tôi ra khỏi nhà, chê tôi không biết sinh con, bảo tôi nhận năm trăm nghìn này rồi xéo đi sao?"

"Mẹ... mẹ chỉ nói giỡn thôi mà con..." Bà Lục úp mở, mặt mày tái mét.

"Chưa hết đâu," tôi quay sang nhìn Tôn Nhược Vi, ánh mắt dời xuống cái bụng bốn tháng của cô ta, "Tôn Nhược Vi, cô mang thai con của Lục Quốc Uynh, cô nghĩ cô sẽ bước chân vào hào môn sao? Rất tiếc, Lục Thị từ giây phút này trở đi chỉ còn là một cái vỏ rỗng!"

Tôi hất tay, Trợ lý Thẩm lập tức bước lên đưa ra một tệp hồ sơ tài chính: "Thưa cô, theo lệnh của tiểu thư, Tập đoàn Thẩm Thị đã chính thức rút toàn bộ dòng vốn bảo lãnh, đồng thời khởi kiện Lục Quốc Uynh về hành vi vi phạm hợp đồng ủy quyền tài sản, biển thủ công quỹ năm mươi triệu tệ để mua bất động sản cho cô Tôn Nhược Vi đứng tên. Ngân hàng đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản cá nhân của Lục Quốc Uynh và tài khoản công ty Lục Thị."

"Cái gì?!" Lục Quốc Uynh gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương. Hắn xông đến túm lấy vai Tôn Nhược Vi, gào thán: "Cô dùng tiền của tôi mua nhà đứng tên cô? Năm mươi triệu tệ đó là tiền xoay vòng vốn của công ty!"

Tôn Nhược Vi hốt hoảng khóc lóc: "Anh Uynh, em... em chỉ muốn bảo đảm cho tương lai của con chúng ta thôi mà! Anh nói công ty là của anh, em đâu biết..."

"Đủ rồi!" Tôi quát lên một tiếng, cắt đứt màn kịch bi hài của hai kẻ đâm sau lưng tôi. "Lục Quốc Uynh, anh không chỉ mất đi căn biệt thự này, mất đi Lục Thị, mà anh sắp sửa phải đối mặt với án phạt tù vì vi phạm pháp luật kinh tế."

Tôi nhìn Tôn Nhược Vi, nụ cười trên môi đầy sự thương hại: "Còn cô, Tôn tiểu thư, cô cầm xấp tiền này, thu dọn đồ đạc của cô và rời khỏi đây ngay lập tức. Căn nhà này không đón nhận loại người tống tiền và phá hoại gia đình người khác. À, đúng rồi, căn hộ năm mươi triệu tệ kia cũng đã nằm trong danh sách tài sản bị tòa án niêm phong để thu hồi cho Thẩm Thị rồi. Đứa trẻ trong bụng cô... e rằng ra đời sẽ không được làm thiếu gia hào môn như cô tưởng tượng đâu!"

"Tri Ý! Em không thể ác như vậy được!" Lục Quốc Uynh sụp quỳ xuống trước mặt tôi, giống như cách hắn từng thề thốt yêu thương tôi bốn năm trước, nhưng lần này là sự van xin hèn nhát. "Anh bị cô ta quyến rũ! Anh bị mù mới làm tổn thương em! Xin em, hãy nhìn vào tình nghĩa vợ chồng bốn năm qua mà cho anh một cơ hội!"

"Tình nghĩa vợ chồng?" Tôi khinh bỉ nhìn hắn, "Khi anh nâng ly ăn mừng với cô ta, khi anh rút lại cổ phần của tôi, khi anh để mẹ anh và cô ta sỉ nhục tôi, anh có nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng không?"

Chương 3: Sự trừng phạt đích đáng

Bảo vệ mặc vest đen lập tức tiến lên, kéo xềnh xệch Lục Quốc Uynh ra xa khỏi tôi. Hắn gào khóc, van xin trong tuyệt vọng, nhưng tôi không hề mảy may động lòng.

Luật sư Cừu nhìn đồng hồ: "Cô Tôn, mười phút đã hết. Nếu cô không tự di chuyển đồ đạc, bảo vệ của chúng tôi sẽ quăng toàn bộ đồ đạc của cô ra ngoài đường."

Tôn Nhược Vi hoảng loạn, đôi mắt ngập tràn sự hối hận và sợ hãi. Cô ta nhìn sang Lục Quốc Uynh – người đàn ông mà năm phút trước cô ta còn coi là chỗ dựa vững chắc, giờ đây chỉ là một kẻ trắng tay, sắp phải vào tù. Cô ta lại nhìn sang bà Lục – người mẹ chồng vừa nãy còn nuông chiều cô ta hết mực, giờ đây đang ngơ ngác như kẻ mất hồn, chửi rủa Lục Quốc Uynh vì đã làm mất đi con dâu nhà giàu.

"Tôi đi! Tôi đi ngay!" Tôn Nhược Vi vội vã ôm lấy cái bụng bầu, giật lấy chiếc túi xách xịn trên ghế, thậm chí không kịp nhặt lại xấp tiền năm trăm nghìn tệ đang văng vãi dưới sàn. Cô ta chạy trối chết ra khỏi căn biệt thự như một con chuột bị xua đuổi.

"Nhược Vi! Đứa trẻ... đứa trẻ trong bụng cô phải làm sao?" Bà Lục gào lên đuổi theo, nhưng đi được vài bước thì quỵ xuống sàn nhà, khóc lóc thảm thiết: "Trời ơi là trời! Nhà họ Lục tôi rốt cuộc đã tạo nghiệp gì thế này!"

Tôi bước đến trước mặt bà Lục, nhìn người phụ nữ đã từng hành hạ, coi thường tôi suốt bốn năm làm dâu.

"Bà Lục, bà không tạo nghiệp, chỉ là bà quá tham lam và dâm ác mà thôi," tôi thản nhiên cất giọng. "Bà luôn muốn một đứa cháu đích tôn để nối dõi tông đường, nhưng bà lại quên mất rằng, tôn nghiêm và đạo đức mới là thứ giữ cho một gia tộc tồn tại. Đồ đạc của bà, tôi đã bảo người dọn dẹp xong xuôi và để ở ngoài cổng. Bà hãy cùng con trai quý tử của bà dời đi đi."

"Tri Ý... Cho mẹ ở lại đi con! Mẹ già rồi, mẹ làm sao sống nổi..." Bà Lục ôm lấy chân tôi van xin.

Tôi nhẹ nhàng rút chân ra, không để bà ta chạm vào gấu quần: "Tôi không có người mẹ nào tàn nhẫn như bà. Xe của Viện kiểm sát và Cảnh sát kinh tế đang ở ngoài cổng. Lục Quốc Uynh, anh nên ra ngoài gặp họ thì hơn."

Lục Quốc Uynh ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu, ngập tràn sự hối hận và đố kỵ. Hắn hiểu rằng, mọi thứ đã hoàn toàn kết thúc. Bản hợp đồng ly hôn mà Luật sư Cừu đưa ra, hắn bắt buộc phải ký với tư thế của một kẻ trắng tay, không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì.

Nửa tiếng sau, căn biệt thự trở lại sự yên tĩnh vốn có. Lục Quốc Uynh bị cảnh sát giải đi để phục vụ điều tra án chiếm đoạt tài sản và gian lận tài chính. Bà Lục tay xách nách mang mấy túi đồ đạc rách rưới, dắt díu nhau rời khỏi khu biệt thự cao cấp trong sự chỉ trỏ, khinh bỉ của những người xóm giềng thượng lưu. Tôn Nhược Vi thì mất tích trong đêm, mang theo cái bụng bầu và khoản nợ khổng lồ từ những hợp đồng mua sắm trả góp mà cô ta đứng tên.

Tôi đứng ở ban công tầng hai của căn biệt thự, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn ánh đèn lung linh của thành phố Thượng Hải về đêm. Gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc, mang theo hương thơm thanh mát của hoa nhài trong vườn.

Trận chiến này, tôi không hề thua. Tôi đã đòi lại tất cả những gì thuộc về mình, từ tài sản, địa vị cho đến sự tự do. Những kẻ tham lam, phản bội và tàn nhẫn đã phải trả giá đắt nhất cho sự coi thường của họ.

Tôi nhấp một ngụm rượu vang, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi rồi hóa thành vị ngọt thanh. Cuộc đời tôi từ giây phút này sẽ trút bỏ mọi gánh nặng dối trá, để bắt đầu một chương mới rực rỡ và kiêu hãnh hơn bao giờ hết.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét