#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tiếng nhạc giao hưởng du dương vang vọng khắp sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn 5 sao Kim Các – trung tâm tiệc cưới xa hoa bậc nhất thành phố Thượng Hải. Hôm nay là ngày vui lớn của nhà họ Tần: Cố Mạn, cô em chồng sang chảnh của tôi, chính thức lên xe hoa cùng con trai một gia đình thương gia giàu có.
Tôi – Hứa Uyển, trong bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn trang nhã, tất bật ngược xuôi từ sáng sớm để quán xuyến từng chi tiết nhỏ. Từ việc thu xếp chỗ ngồi cho các cổ đông lớn của tập đoàn, đến kiểm tra thực đơn, âm thanh, ánh sáng... một tay tôi lo liệu chu toàn để mẹ chồng và em chồng chỉ việc mỉm cười lộng lẫy đón khách.
Khi quan khách đã đông đủ, tôi tranh thủ chạy ra sảnh chính để đón mẹ ruột mình. Mẹ tôi – bà Lâm – là một giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu ở miền quê nghèo Chiết Giang. Cả đời bà tiết kiệm, giản dị. Đến dự cưới em chồng tôi, bà đã cẩn thận chọn chiếc váy dài màu xanh trầm phẳng phiu nhất mà bà tự tay may lấy. Nhưng khi vừa bước đến cửa sảnh tiệc, hai nhân viên bảo vệ cao lớn đã giơ tay chặn lại.
"Thưa bà, đây là tiệc cưới riêng tư của Tần gia. Xin vui lòng xuất trình thiệp mời cá nhân hoặc quay lại cho," bảo vệ lên tiếng, ánh mắt quét từ trên xuống dưới nhìn chiếc túi xách da đã sờn góc của mẹ tôi với vẻ coi thường.
"Tôi... tôi là mẹ của Hứa Uyển, dâu trưởng nhà họ Tần..." Mẹ tôi lúng túng, bàn tay gầy gò nắm chặt quai túi, gương mặt khắc khổ đỏ lên vì ngượng ngùng trước ánh mắt tò mò của những vị khách thượng lưu xung quanh.
Đúng lúc đó, mẹ chồng tôi – bà Triệu Tuyết Mới – bước ra trong bộ trang phục đắt đỏ, cổ đeo dây chuyền ngọc bảo quý giá. Bà nhìn thấy mẹ tôi, đôi lông mày liễu lập tức nhíu lại đầy ghê tởm. Mẹ chồng đi tới, không hề có ý định chào hỏi, mà quay sang bảo vệ lạnh giọng: "Khách sạn các người làm ăn kiểu gì vậy? Ngày vui của gia đình chúng tôi bao nhiêu khách quý, sao lại để những người ăn mặc tuềnh tàng, không đúng phẩm cấp đứng làm mất mỹ quan trước cửa thế này?"
Mẹ tôi sững người, môi run run: "Bà Tần... tôi là mẹ của Uyển Uyển..."
"Mẹ Uyển Uyển thì sao?" Mẹ chồng tôi hất cằm, hạ thấp giọng nhưng đủ cay nghiệt: "Hôm nay thông gia bên kia toàn là giới quan chức và doanh nhân. Bà ăn mặc thế này bước vào, người ta lại tưởng nhà họ Tần chúng tôi thông gia với tầng lớp nông dân nghèo nàn. Tôi biết để mặt mũi ở đâu?"
Tôi từ xa lao tới, chắn trước mặt mẹ, ngực phập phồng vì tức giận: "Mẹ! Mẹ nói cái gì vậy? Mẹ tôi đường đường chính chính là mẹ dâu trưởng, sao lại không được vào?"
Mẹ chồng tôi hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi không thèm giải thích. Đúng lúc này, Tần Minh – chồng tôi – bước tới. Tôi như vơ được cọc, nắm lấy tay anh: "Tần Minh, anh xem mẹ anh kìa! Mẹ em từ xa đến dự cưới em gái anh, vậy mà mẹ lại cho bảo vệ chặn cửa!"
Tần Minh nhìn mẹ tôi, rồi lại nhìn những vị khách xa xỉ xung quanh đang xì xầm. Ánh mắt anh ta lóe lên sự né tránh và xấu hổ. Anh ta buông tay tôi ra, thở dài một cách vô trách nhiệm: "Uyển Uyển, em đừng làm ầm ĩ lên nữa. Mẹ nói cũng có lý đấy chứ, hôm nay là ngày trọng đại của Cố Mạn, bộ trang phục này của mẹ thực sự... không phù hợp với không gian này. Em đưa mẹ về khách sạn gần đây nghỉ ngơi trước đi, chút nữa xong tiệc anh qua thăm. Đừng để cả nhà mất vui."
"Em đưa mẹ về trước đi, đừng để cả nhà mất vui..."
Từng chữ của Tần Minh rơi vào tai tôi như những gáo nước băng lạnh giá. Tôi nhìn người đàn ông tôi từng yêu thương, người đã hứa sẽ trân trọng gia đình tôi. Bốn năm qua, tôi vì yêu anh mà gạt bỏ thân phận thực sự, chấp nhận làm người vợ tần tảo, nhẫn nại chịu đựng sự khinh khỉnh của gia đình chồng. Nhưng hôm nay, sự sĩ diện hợm hĩnh của họ đã chà đạp lên lòng tự trọng của mẹ tôi.
Mẹ tôi nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào: "Uyển Uyển, thôi con... Mẹ về trước cũng được. Con ở lại lo tiệc cho em, đừng vì mẹ mà vợ chồng cãi nhau..."
Nhìn đôi mắt ươn ướt của mẹ, tim tôi đau như cắt, nhưng sự căm hờn và phẫn uất đã lấn át tất cả. Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt ngược giọt nước mắt vào trong. Tôi không khóc, cũng không thèm tranh cãi hay gào thán.
"Mẹ, mẹ ra ghế sofa ngoài sảnh chờ con năm phút," tôi dịu dàng nói với mẹ, rồi quay sang nhìn Tần Minh và mẹ chồng bằng đôi mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tôi thong thả bước lại bàn đón tiếp khách mời – nơi đặt cuốn sổ ký tên mạ vàng xa xỉ. Tôi cầm chiếc bút máy đắt tiền, lật đến trang danh sách quan khách đặc biệt. Tôi không chỉ ký tên mình, mà bên cạnh dòng chữ "Hứa Uyển", tôi lạnh lùng viết thêm một dòng chữ ngắn gọn, kèm theo một biểu tượng con dấu đặc biệt mà giới thượng lưu Thượng Hải chỉ cần nhìn thấy là đủ khiếp sợ.
Tôi gấp cuốn sổ lại, mỉm cười nhạt nhẽo rồi bước ra nắm tay mẹ walk ra khỏi cửa khách sạn.
Mười phút sau.
Bên trong lễ đường, tiếng nhạc cưới vang lên rộn rã. Mẹ chồng tôi đang hớn hở nâng ly rượu vang đắt tiền, chuẩn bị bước lên sân khấu để phát biểu chúc mừng hai con. Tần Minh cũng đang tươi cười cụng ly với các đối tác.
Đột nhiên, cánh cửa gỗ đôi của sảnh tiệc bị đẩy mạnh ra. Tổng giám đốc điều hành khách sạn Kim Các – người vốn nổi tiếng kiêu ngạo và hiếm khi xuất hiện – cùng đội ngũ quản lý cao cấp chạy xộc vào với gương mặt cắt không còn một giọt máu.
Ông ta không ngó ngàng gì đến cô dâu chú rể, mà lao thẳng về phía mẹ chồng tôi.
"Bà Tần! Không xong rồi! Rốt cuộc bà đã mạo phạm ai ở ngoài cửa vậy?!" Vị Tổng giám đốc thở không ra hơi, giọng run rẩy ghé sát tai mẹ chồng tôi.
Mẹ chồng tôi nhíu mày: "Tổng giám đốc Trương, ông làm cái gì mà cuống lên thế? Tôi mạo phạm ai cơ chứ?"
Tổng giám đốc Trương run rẩy giơ chiếc máy bố đàm lên, thì thầm một câu khiến toàn bộ nụ cười trên mặt mẹ chồng tôi cứng đờ. Ly rượu vang bằng thủy tinh đắt tiền trên tay bà tuột khỏi kẽ tay, rơi xuống bàn ăn "choảng" một tiếng, rượu đỏ bắn tung xúy lên bộ váy dạ hội sang trọng...
CHƯƠNG 2: BỨC MÀN NHUNG HÉ LỞ
"Bà Tần... Chủ tịch tập đoàn tài chính Khang Thị vừa ra lệnh đóng cửa toàn bộ sảnh tiệc này ngay lập tức! Tất cả hợp đồng tài trợ và chiết khấu của Tần gia tại chuỗi khách sạn chúng tôi đã bị hủy bỏ! Hơn nữa... Tập đoàn Khang Thị tuyên bố chấm dứt mọi hợp tác kinh doanh với Tần Thị!" Tổng giám đốc Trương lắp bắp, trán rịn đầy mồ hôi hột.
Mẹ chồng tôi loạngạng bấu lấy mép bàn, gương mặt từ hồng hào chuyển sang xám xịt: "Ông... ông nói cái gì? Tập đoàn Khang Thị liên quan gì ở đây? Chúng tôi làm sao có thể đụng đến Khang Thị được?!"
Tần Minh đứng bên cạnh cũng hoảng hốt xông lại: "Tổng giám đốc Trương, có nhầm lẫn gì không? Chủ tịch Khang Thị – bà Khang Yến – là nhân vật thần bí cực kỳ quyền lực ở Giang Nam, chúng tôi thậm chí còn chưa từng có cơ hội gặp mặt, làm sao mạo phạm bà ấy?"
"Các người không mạo phạm bà Khang Yến!" Tổng giám đốc Trương gầm lên trong sự tuyệt vọng, "Nhưng người các người vừa cho bảo vệ đuổi đi chính là bà Lâm Tuệ – em gái ruột của bà Khang Yến! Và cô Hứa Uyển... dâu trưởng nhà các người, chính là đại tiểu thư duy nhất của tập đoàn Khang Thị!"
"CÁI GÌ?!"
Một tiếng thốt lên kinh hoàng vang khắp góc bàn gia đình. Mẹ chồng tôi như bị một đạo sét đánh ngang tai, đôi mắt trợn ngược nhìn Tổng giám đốc Trương. Tần Minh thì ngơ ngác, toàn thân đóng băng tại chỗ.
Đại tiểu thư của Khang Thị? Hứa Uyển?
Người phụ nữ suốt bốn năm qua làm dâu nhà họ Tần, chịu khó thức khuya dậy sớm nấu ăn, tự tay giặt giũ, chịu đựng sự chì chiết của mẹ chồng, sự coi thường của em chồng... lại chính là ái nữ duy nhất của gia tộc tài chính Khang Thị khổng lồ?
Mẹ chồng tôi sực nhớ lại dòng chữ Hứa Uyển vừa viết vào sổ ký tên lúc rời đi. Bà lao như điên ra bàn đón tiếp, mở tung cuốn sổ.
Nơi trang trọng nhất, bên cạnh chữ ký "Hứa Uyển" là dòng chữ uốn lượn sắc lẹm: "Đại diện Tập đoàn Khang Thị – Hứa Uyển. Kể từ 12h00 hôm nay, chấm dứt toàn bộ đặc quyền và sự hỗ trợ tài chính dành cho Tần gia."
Phía dưới dòng chữ là hình con dấu hoa thiên lý – biểu tượng quyền lực tuyệt đối của Khang gia.
Mẹ chồng tôi khuỵu xuống sàn đá hoa cương. Bà nhớ lại những lần mình mỉa mai Hứa Uyển là "con gái nhà giáo viên nghèo kiết xác", nhớ lại những lúc bà bắt cô phải lau dọn nhà cửa như người giúp việc. Thì ra, lý do Hứa Uyển giấu thân phận là vì muốn sống một cuộc sống bình dị, muốn thử lòng chân thành của Tần Minh.
Và gia đình họ Tần đã dùng sự hợm hĩnh, nông choèn của mình để tự tay đập nát mỏ vàng lớn nhất!
Cùng lúc đó, sảnh tiệc cưới rơi vào cảnh hỗn loạn. Đèn chiếu sáng bỗng nhiên vụt tắt, thay vào đó là ánh đèn làm việc thông thường. Nhân viên phục vụ bắt đầu dọn dẹp bàn ghế ngay trước sự ngơ ngác của quan khách hai bên.
Chú rể – con trai gia đình thương gia đắt giá – nghe thấy hung tin liền biến sắc. Cha mẹ chú rể lập tức đứng dậy, vẻ mặt tức giận đi đến trước mặt Cố Mạn: "Hóa ra Tần gia các người chỉ là kẻ rỗng tuếch, lại còn có thói khinh người tàn nhẫn! Đám cưới này hủy bỏ! Chúng tôi không thể rước một đứa con dâu từ một gia đình vô đạo đức và sắp phá sản như thế này về nhà!"
"Bác... Bác ơi! Đừng mà bác!" Cố Mạn gào khóc, níu lấy tay chú rể nhưng bị hất văng ra sàn. Khách khứa bắt đầu xầm xì, chỉ trỏ rồi lũ lượt bỏ về. Buổi lễ tiệc cưới sang trọng biến thành một bãi chiến trường cười chê.
Tần Minh đứng giữa sảnh tiệc hỗn loạn, điện thoại trong túi anh ta vang lên liên hồi.
"Alo? Cố tổng! Không xong rồi! Toàn bộ các ngân hàng vừa đồng loạt thông báo dừng giải ngân khoản vay 200 tỷ cho dự án mới của chúng ta! Họ nói tập đoàn Khang Thị đã rút lại toàn bộ cam kết bảo lãnh tài chính!"
"Cố tổng! Các đối tác lớn vừa gửi đơn đơn phương chấm dứt hợp đồng! Cổ phiếu của Tần Thị đang lao dốc không phanh!"
Tần Minh run rẩy đánh rơi chiếc điện thoại xuống đất. Anh ta nhìn sang mẹ mình đang nằm khóc lóc trên sàn, rồi nhìn cô em gái đang gào thán. Sự thật phũ phàng giáng xuống đầu anh ta: Tần Thị bấy lâu nay có thể phất lên như diều gặp gió, không phải vì năng lực xuất chúng của anh ta, mà vì sau lưng anh ta luôn có cái bóng âm thầm bảo hộ của Hứa Uyển và tập đoàn Khang Thị!
"Uyển Uyển... Uyển Uyển!" Tần Minh điên cuồng gào lên, xoay người lao ra khỏi khách sạn như một kẻ mất trí.
CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ CỦA KẺ HỢM HĨNH
Tại biệt thự xa hoa của gia tộc Khang Thị nằm bên bờ sông Hoàng Phố.
Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da cao cấp, thong thả rót một tách trà hoa cúc cho mẹ. Mẹ tôi – giờ đây đã khoác lên mình chiếc áo choàng bằng lụa tơ tằm sang trọng – vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự đổi thay quá nhanh chóng.
"Uyển Uyển... Con thực sự là..." Mẹ nắm lấy tay tôi, giọng vẫn còn chút run rẩy.
"Mẹ, xin lỗi vì đã giấu mẹ suốt thời gian qua," tôi dịu dàng mỉm cười, nắm chặt tay mẹ. "Năm đó con muốn tự mình trải nghiệm cuộc sống, muốn tìm một tình yêu không vương bận vật chất. Con tưởng Tần Minh là người xứng đáng... Nhưng con đã sai. Sự bao dung của con chỉ làm tăng thêm sự ngông cuồng và đê tiện của bọn họ."
Đúng lúc đó, quản gia bước vào cung kính: "Đại tiểu thư, Tần Minh và mẹ anh ta đang quỳ ở ngoài cổng biệt thự. Họ đã quỳ ở đó suốt hai tiếng đồng hồ dưới trời mưa rồi ạ."
Tôi nhấp một ngụm trà, ánh mắt không một chút gợn sóng: "Để họ quỳ."
Bên ngoài cổng sắt đúc nghệ thuật của Khang gia, trời bắt đầu trút mưa xối xả.
Tần Minh và bà Triệu Tuyết Mới ướt ngoi ngóp như hai con chuột lột. Mẹ chồng tôi – người từng kiêu ngạo không coi ai ra gì – giờ đây quỳ phục dưới đất, gương mặt trang điểm lem luốc, gào khóc van xin hướng vào bên trong:
"Uyển Uyển ơi! Mẹ sai rồi! Mẹ là bà già mắt mù mới không nhận ra phượng hoàng! Con hãy nể tình nghĩa vợ chồng bốn năm qua mà cứu lấy nhà họ Tần với! Mẹ hứa từ nay về sau sẽ thờ phụng con và mẹ con như Bồ Tát! Uyển Uyển ơi!"
Tần Minh thì đập đầu xuống nền đá lạnh ngắt, giọng nói nghẹn ngào vì hối hận và sợ hãi: "Uyển Uyển! Anh biết anh sai rồi! Anh là kẻ tồi tệ, anh bị sự sĩ diện làm mù mắt! Xin em cho anh một cơ hội sửa sai! Anh yêu em thật lòng mà Uyển Uyển!"
Hai tiếng sau, cánh cổng sắt chậm rãi mở ra.
Tôi cầm chiếc ô màu đen, thong thả bước ra. Theo sau tôi là đội ngũ luật sư hàng đầu của Khang Thị.
Tần Minh thấy tôi bước ra thì như thấy ánh sáng cuối đường hầm, anh ta bò lại gần, định ôm lấy chân tôi: "Uyển Uyển! Em ra rồi! Em đồng ý quay về với anh đúng không?"
Tôi lùi lại một bước, ánh mắt nhìn anh ta như nhìn một sinh vật xa lạ và bẩn thỉu.
"Tần Minh, anh yêu tôi sao?" Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo hòa vào tiếng mưa rơi. "Anh yêu tôi mà lại đứng nhìn mẹ anh lăng mạ mẹ tôi? Anh yêu tôi mà lại bảo tôi đưa mẹ về để 'đừng làm mất vui' gia đình anh? Tình yêu của anh rẻ mạt đến thế sao?"
Tần Minh nghẹn lời, mặt tái nhợt không thốt lên lời.
Tôi vẫy tay, vị luật sở trưởng bước lên, đưa ra một tập tài liệu dày: "Thưa ông Tần Minh, đây là đơn xin ly hôn do Đại tiểu thư Hứa Uyển đơn phương đệ trình. Đồng thời, đây là văn bản đòi lại toàn bộ số vốn 500 tỷ mà Tập đoàn Khang Thị đã âm thầm đầu tư vào Tần Thị dưới hình thức hỗ trợ cá nhân trong bốn năm qua. Trong vòng 7 ngày, nếu Tần Thị không hoàn trả đủ, chúng tôi sẽ tiến hành thủ tục phá sản và kê biên toàn bộ tài sản của Tần gia."
"500 tỷ?!" Mẹ chồng tôi nghe thấy con số thì ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tần Minh ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đầy sự van lơn đến thảm hại: "Uyển Uyển... Em ép anh vào đường cùng sao? Em nhẫn tâm thế sao?"
"Nhẫn tâm?" Tôi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ thốt ra sắc như dao cạo: "Là do gia đình anh tự rước lấy. Khi các người dùng sự hợm hĩnh để chà đạp lên người khác, các người nên nghĩ đến ngày hôm nay. Tần Minh, giữa chúng ta, không còn bất kỳ điều gì để nói nữa."
Nói xong, tôi xoay người bước đi. Chiếc ô màu đen che khuất bóng dáng tôi trong cơn mưa.
Một tuần sau.
Tập đoàn Tần Thị chính thức tuyên bố phá sản. Căn biệt thự sang trọng của Tần gia bị tòa án kê biên phát mại. Tần Minh từ một tổng giám đốc trẻ tuổi phong độ trở thành kẻ nợ nần chồng chất, bị đưa vào danh sách đen của ngành tài chính, không một nơi nào dám nhận vào làm việc.
Cố Mạn bị hôn phu hôn hủy, lại thêm việc gia đình phá sản nên bị bạn bè trong giới thượng lưu xa lánh, cuối cùng phải bỏ thành phố đi biệt xứ. Mẹ chồng tôi vì quá sốc và uất ướt nên bị đột quỵ, phải nằm một chỗ trong căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô, ngày ngày sống trong sự hối hận muộn màng.
Còn tôi, tôi trở về với đúng vị trí của mình – Đại tiểu thư của Tập đoàn Khang Thị.
Vào một buổi sáng nắng đẹp, tôi cùng mẹ ngồi trên chiếc du thuyền sang trọng thưởng ngoạn cảnh đẹp sông Hoàng Phố. Gió biển thổi nhẹ làm tung bay mái tóc tôi. Cuộc đời này thật dài, xua tan những kẻ không xứng đáng, con người ta mới có thể đón nhận những ánh bình minh rực rỡ nhất.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét