Min menu

Pages

Ngay trong đêm tôi vừa trải qua ca phẫu thuật, chồng đã bỏ tôi lại bệnh viện để chạy đến ăn mừng tin cô thư ký của anh ta mang thai. Mẹ chồng còn lạnh lùng nhắn: “Có y tá chăm rồi, đừng bắt con trai tôi phải ở lại với cô.” Tôi không gọi thêm lần nào nữa. Nhưng gần nửa đêm, một nữ bác sĩ bất ngờ bước vào, nhìn chằm chằm vào hồ sơ bệnh án của tôi rồi hỏi: “Suốt 10 năm qua, gia đình chồng cô chưa từng nói cho cô biết sự thật này sao?” Chỉ một câu ấy đã khiến tôi chết lặng—bởi bí mật họ cùng nhau che giấu suốt 10 năm có thể đảo ngược hoàn toàn cuộc hôn nhân của tôi.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Đêm Trắng Nơi Phòng Bệnh

"Thành phố H, năm 2024, mùa đông."

Ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống hành lang bệnh viện Nhân Dân số 1 lạnh lẽo và trắng xóa. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi gay gắt, trộn lẫn với cơn đau nhói cuộn lên từng hồi từ vết mổ ở vùng bụng. Tôi nằm trên giường bệnh, toàn thân ê ẩm, trán râm rỉ mồ hôi lạnh, đôi môi khô khốc nứt nẻ.

Chỉ vừa mới bước ra khỏi phòng phẫu thuật cắt bỏ khối u lành tính được hơn hai tiếng, chiếc điện thoại trên bàn đầu giường bất ngờ rung lên. Màn hình hiện lên tin nhắn từ mẹ chồng tôi – bà Trương:

"Có y tá chăm sóc rồi, cô đừng có hở chút là gọi điện nhè nheo bắt con trai tôi phải ở lại với cô. Hôm nay Nhược Vi có thai, thằng Thần phải qua bên đó ăn mừng và chăm sóc cho mẹ con cô ấy. Cô tự biết điều một chút đi."

Mỗi một chữ trong dòng tin nhắn như một chiếc kim dài đâm thấu vào tim tôi. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống gối thấm đẫm.

Tôi và Trần Thần kết hôn đã tròn 10 năm. Mười năm qua, tôi tận tụy làm một người vợ hiền, người con dâu thảo, nhẫn nhịn mọi sự hà khắc của mẹ chồng. Lý do duy nhất khiến tôi luôn cảm thấy mắc nợ gia đình họ Trần, luôn cúi đầu chịu đựng, chính là vì tôi không thể sinh con.

Năm thứ hai sau khi kết hôn, chính bà Trương đã cầm bản báo cáo xét nghiệm từ một phòng khám tư nhân đưa cho tôi, nước mắt ngắn dài trách móc rằng tôi bị suy buồng trứng bẩm sinh, khả năng mang thai gần như bằng không. Lương tâm của một người phụ nữ không thể cho chồng một đứa con nối dõi khiến tôi sống trong mặc cảm tội lỗi suốt một thập kỷ. Tôi chấp nhận làm mọi việc nhà, gánh vác việc công ty gia đình không lương, và nhắm mắt làm ngơ trước những cuộc vui bên ngoài của Trần Thần.

Vậy mà ngay đêm nay, khi tôi vừa trải qua một ca phẫu thuật đau đớn, người chồng từng thề thốt yêu thương lại bỏ rơi tôi để đến bên cô thư ký Lâm Nhược Vi, nâng ly ăn mừng cái thai trong bụng cô ta.

Tôi siết chặt chiếc điện thoại, ngón tay run rẩy định bấm số gọi cho Trần Thần. Nhưng rồi tôi dừng lại. Sự nhẫn nại cuối cùng trong tôi đã vỡ vụn. Tôi lặng lẽ buông tay, nhắm mắt lại trong tuyệt vọng. Tôi không gọi nữa. Chẳng còn lý do gì để gọi một kẻ đã cạn tình cạn nghĩa.

Đúng 11 giờ 30 phút đêm.

Tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang vang lên. Cửa phòng bệnh xát nhẹ, một nữ bác sĩ khoảng tầm năm mươi tuổi, gương mặt nghiêm nghị khoác áo blouse trắng bước vào. Trên bảng tên của bà ghi: Bác sĩ trưởng khoa Sản - Trịnh Ánh.

Bà Trịnh cầm trên tay bộ hồ sơ bệnh án cũ kỹ cùng kết quả xét nghiệm tổng quát trước phẫu thuật của tôi. Bà tiến lại gần giường, hạ ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào tôi, rồi lại lật từng trang giấy.

— "Cô là Lục Uyển?" – Bác sĩ Trịnh cất giọng trầm thấp, chứa đựng sự hoài nghi và thương cảm.

— "Vâng... là tôi, bác sĩ." – Tôi thều thào trả lời, cố ngồi dậy nhưng vết mổ nhói đau khiến tôi nhăn mặt.

Bác sĩ Trịnh thở dài một hơi thật sâu, gạt chiếc kính lão trên chiếc mũi xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi hỏi một câu vang lên như tiếng sét đánh ngang tai giữa đêm tĩnh mịch:

— "Suốt 10 năm qua, gia đình chồng cô chưa từng nói cho cô biết sự thật này sao?"

Tôi ngơ ngác, trái tim đập liên hồi vì một điềm báo chẳng lành:

— "Sự thật... sự thật gì cơ thưa bác sĩ? Tôi... tôi bị suy buồng trứng bẩm sinh, không thể sinh con mà..."

Bác sĩ Trịnh đập mạnh bộ hồ sơ xuống bàn, sắc mặt trở nên giận dữ:

— "Suy buồng trứng cái gì chứ?! Kết quả phẫu thuật và kiểm tra tổng quát toàn bộ cơ quan sinh sản của cô hoàn toàn bình thường, thậm chí là rất tốt! Trong hồ sơ lưu trữ của bệnh viện chúng tôi từ 10 năm trước, người có vấn đề bất thường nghiêm trọng về vô sinh do không có tinh trùng hoàn toàn chính là chồng cô – Trần Thần!"

Câu nói ấy rơi xuống như một quả bom nổ tung trong tâm trí tôi. Toàn thân tôi đông cứng lại, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

— "Bác sĩ... bà... bà nói gì cơ?" – Giọng tôi run rẩy đến mức không còn ra tiếng. "Chồng tôi... bị vô sinh?"

— "Đúng vậy!" – Bác sĩ Trịnh bức xúc nói. "10 năm trước, chính tôi là người đã ký bản kết quả kiểm tra cho anh ta. Lúc đó anh ta và mẹ anh ta đã cầu xin tôi giữ bí mật vì sợ ảnh hưởng đến thể diện. Nhưng tôi không ngờ... họ lại đi đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu cô suốt 10 năm qua!"

Bí mật kinh hoàng bị giấu kín suốt một thập kỷ vừa được hé mở. Tôi bàng hoàng nhận ra, 10 năm qua, tôi đã sống trong một cú lừa ngoạn mục và tàn nhẫn đến mức nào.

Chương 2: Cú Lừa Một Thập Kỷ

Căn phòng bệnh rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh "tít... tít..." đều đặn.

Bác sĩ Trịnh lấy từ trong cặp tài liệu ra một bản sao kết quả kiểm tra năm xưa, đưa tận tay tôi. Trên tờ giấy đã ngả màu thời gian, tên của Trần Thần hiện lên rõ ràng, kèm theo kết luận của hội đồng y khoa: Vô sinh vĩnh viễn do biến chứng vô sinh nam giới.

Tôi cầm tờ giấy, tay run đến mức không giữ nổi khiến nó rơi rớt xuống chăn. Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay tủi thân, mà là vì sự uất hận cuộn trào như sóng trào biển dạt.

10 năm! Mười năm xuân xanh của một người phụ nữ!

Tôi đã sống những ngày tháng nhẫn nhục, hứng chịu vô số lời miệt thị từ mẹ chồng, bị họ hàng bên chồng coi thường là "cây khô không ra quả". Tôi đã uống không biết bao nhiêu thang thuốc bắc đắng ngắt, chịu đựng vô số lần chọc hút trứng đau đớn chỉ vì muốn chuộc lại "lỗi lầm" không thể sinh con cho nhà họ Trần.

Nhưng hóa ra, kẻ không thể sinh con lại chính là Trần Thần!

Và cay đắng hơn nữa, nếu Trần Thần bị vô sinh vĩnh viễn, thì cái thai trong bụng cô thư ký Lâm Nhược Vi – cái thai mà cả nhà họ Trần đang hỉ hả ăn mừng đêm nay – từ đâu mà có?!

Một nụ cười chua chát và lạnh lẽo nở trên môi tôi. Sự phản bội, dối lừa và tráo trở của gia đình họ Trần đã dập tắt chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi.

— "Bác sĩ Trịnh," – Tôi ngước mắt nhìn nữ bác sĩ, ánh mắt dại khùng ban nãy đã thay thế bằng sự sắc lẹm và kiên định. "Bà có thể cho tôi xin lại toàn bộ bản sao hồ sơ bệnh án của Trần Thần 10 năm trước và kết quả kiểm tra sức khỏe hiện tại của tôi không?"

Bác sĩ Trịnh nhìn tôi với vẻ thương cảm, gật đầu chắc nịch:

— "Đương nhiên rồi cô Lục. Y đức không cho phép tôi tiếp tục dung túng cho sự độc ác này. Tôi sẽ cung cấp đầy đủ giấy tờ có dấu đỏ của bệnh viện cho cô."

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló rạng. Tôi tự mình rút kim truyền, gạt bỏ sự đau đớn của vết mổ, thay lại bộ quần áo bình thường. Tôi cầm theo xấp tài liệu quan trọng do bác sĩ Trịnh cung cấp, đón một chiếc xe công nghệ đi thẳng về căn biệt thự của nhà họ Trần.

Khi tôi mở cửa bước vào nhà, không khí bên trong vô cùng nhộn nhịp. Trên bàn ăn đầy ắp những món ăn bổ dưỡng. Mẹ chồng tôi – bà Trương – đang ân cần múc từng bát súp cho Lâm Nhược Vi. Trần Thần thì ngồi bên cạnh, một tay ôm eo cô ta, gương mặt ngời ngời hạnh phúc.

Thấy tôi xuất hiện với gương mặt tái nhợt, bà Trương lập tức sa sầm nét mặt, buông thìa xuống bàn đánh chát:

— "Cô làm cái trò gì thế hả? Mới mổ xong không ở lại bệnh viện mà chạy về đây làm gì? Định về đây để ám quẻ, làm ảnh hưởng đến cháu nội quý giá của tôi sao?"

Trần Thần cũng nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ gắt gỏng:

— "Uyển Uyển, em đừng có vô lý như vậy. Nhược Vi đang mang thai đứa con của anh, em là chị cả thì phải biết rộng lượng. Mau quay lại bệnh viện đi, đừng làm phiền không khí gia đình."

Lâm Nhược Vi thì nấp sau lưng Trần Thần, giả vờ yếu đuối:

— "Chị Uyển Uyển, em biết chị buồn vì không thể cho anh Thần một đứa con. Nhưng đứa bé trong bụng em là huyết mủ của nhà họ Trần, xin chị đừng giận anh Thần..."

Tôi đứng ở phòng khách, nhìn ba con người đang diễn một vở kịch vô đạo đức trước mặt mình. Lòng tôi lạnh như băng. Tôi chậm rãi tiến lại gần bàn ăn, nhếch môi nở một nụ cười đầy bí hiểm:

— "Huyết mủ nhà họ Trần sao? Mẹ, Trần Thần, hai người chắc chắn đứa bé trong bụng cô ta là con cháu nhà họ Trần chứ?"

Chương 3: Màn Đáp Trả Hoàn Hảo

Câu hỏi của tôi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bàn ăn. Sự tự tin và hân hoan trên gương mặt của ba người bọn họ khựng lại.

Bà Trương đập bàn đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt tôi mắng sa sả:

— "Cô Lục Uyển! Cô điên rồi đúng không?! Cô không sinh được con nên bây giờ quay sang đố kỵ, trù ẻo cháu nội tôi đúng không? Thằng Thần là con trai tôi, Nhược Vi mang thai con của nó thì không phải huyết mủ nhà này thì là cái gì?!"

Trần Thần cũng đứng dậy, vẻ mặt tức giận đến cực điểm:

— "Lục Uyển, em ăn nói cho cẩn thận! Anh chịu đựng em 10 năm qua vì thương em vô sinh, em đừng có được đằng chân đằng đầu!"

— "Chịu đựng tôi sao?" – Tôi cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng rộng lớn, chứa đựng sự mỉa mai đến tột cùng. "Trần Thần, anh nói anh chịu đựng tôi 10 năm qua vì tôi vô sinh? Vậy anh hãy nhìn cho kỹ xem, ai mới là kẻ vô sinh ở đây!"

Nói rồi, tôi dứt khoát rút từ trong túi xách ra xấp tài liệu, vung tay hất mạnh lên không trung. Những tờ giấy kết quả xét nghiệm bay tung tóe, rơi xuống mặt bàn ăn và dưới chân bọn họ.

Bà Trương nhíu mày, cúi xuống nhặt một tờ giấy lên xem. Vừa nhìn thấy tiêu đề và dòng kết luận có dấu đỏ của bệnh viện Nhân Dân số 1 từ 10 năm trước, sắc mặt bà ta lập tức chuyển từ đỏ sang trắng bệch. Tay bà ta run lẩy bẩy, tờ giấy trên tay rơi rớt xuống sàn.

Trần Thần vội vã giật lấy những tờ giấy còn lại. Khi nhìn thấy dòng chữ Vô sinh vĩnh viễn – Không có tinh trùng đứng tên chính mình, mắt hắn trợn ngược, toàn thân run bắn lên như bị điện giật.

— "Cái... cái này... Sao cô lại có thứ này?!" – Trần Thần gào lên trong hoảng loạn.

— "10 năm trước, anh và mẹ anh đã cùng nhau làm giả bản báo cáo y tế, đổ toàn bộ tội lỗi vô sinh lên đầu tôi để bảo vệ cái gọi là 'thể diện nam nhân' của anh!" – Tôi tiến lên một bước, ánh mắt như ngọn lửa rực cháy nhìn thẳng vào hai mẹ con họ. "10 năm qua, tôi vì sự lừa dối của các người mà sống như một tội đồ! Nhưng các người có ngờ đâu, trời xanh có mắt, đêm qua chính bác sĩ trưởng khoa năm xưa đã đưa lại toàn bộ bằng chứng này cho tôi!"

Lâm Nhược Vi ngồi ở ghế, gương mặt bắt đầu cắt không còn một giọt máu. Cô ta lén lút thu chân lại, định nhích người lùi ra sau.

Tôi quay sang nhìn Lâm Nhược Vi, nụ cười trên môi càng thêm tàn nhẫn:

— "Trần Thần, anh bị vô sinh vĩnh viễn từ 10 năm trước, cơ quan y tế đã xác nhận không hề có khả năng hồi phục. Vậy anh giải thích xem, đứa con trong bụng cô thư ký ngoan hiền của anh... từ đâu mà chui ra?!"

Ánh mắt của Trần Thần lập tức quay gắt sang Lâm Nhược Vi. Hắn lao đến giật mạnh tay cô ta, gào lên như một con thú dữ bị thương:

— "Lâm Nhược Vi! Rốt cuộc đứa bé này là của ai?! Cô nói cho tôi biết! Đứa bé trong bụng cô là của ai?!"

Lâm Nhược Vi hoảng sợ khóc lóc thảm thiết, cố gắng gỡ tay Trần Thần ra:

— "Anh Thần... anh nghe em giải thích... Em... em không biết... Em thật sự không biết..."

— "Mày dám cắm sừng con trai tao?!" – Bà Trương như phát điên, lao vào tát mạnh một cái vào mặt Lâm Nhược Vi, ngã gục xuống sàn. Căn nhà sang trọng lập tức biến thành một bãi chiến trường với những tiếng chửi rủa, khóc lóc và đập phá hỗn loạn.

Tôi đứng đó, lạnh lùng nhìn màn kịch cắn xé lẫn nhau của những kẻ bạc tình bạc nghĩa. Cảm giác chua chát ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thanh thản và tự do đến vô cùng.

Tôi lấy từ trong túi ra bản Đơn xin đơn phương ly hôn đã ký sẵn tên mình, đặt nhẹ nhàng lên bàn.

— "Trần Thần, 10 năm qua tôi đã trả xong toàn bộ tình nghĩa cho nhà anh. Căn nhà này và một nửa tài sản của công ty, tôi đã nhờ luật sư nộp đơn ra tòa để thu hồi lại phần thuộc về tôi. Toàn bộ hồ sơ bệnh án và hành vi lừa đảo của gia đình anh cũng sẽ được gửi đến đối tác và báo chí."

Trần Thần nghe vậy thì bàng hoàng buông Lâm Nhược Vi ra, bò đến quỳ dưới chân tôi, khóc lóc thảm thiết:

— "Uyển Uyển! Anh sai rồi! Anh và mẹ anh biết lỗi rồi! Xin em đừng ly hôn, đừng phá hủy công ty! Cho anh một cơ hội sửa sai đi em!"

Tôi lạnh lùng rút chân lại, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ nhất:

— "Cơ hội sao? Sự tôn trọng và tử tế tôi dành cho anh trong 10 năm qua, anh đã tự tay vứt bỏ vào đêm qua rồi. Giờ thì, hãy ở lại mà tận hưởng đứa cháu nội 'quý giá' của gia đình các người đi!"

Nói xong, tôi quay lưng, thong dong bước ra khỏi căn biệt thự u uất đó. Ánh nắng ban mài rực rỡ chiếu xuống gương mặt tôi, ấm áp và nhẹ nhàng. Cuộc hôn nhân dối lừa suốt một thập kỷ đã chính thức khép lại, mở ra cho tôi một cuộc đời mới – tự do, ngẩng cao đầu và không còn bất kỳ nợ nần nào với quá khứ.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét