Min menu

Pages

Ngay trong lễ đính hôn của chồng cũ và cô thư ký trẻ, mẹ chồng từng công khai mắng tôi là “người đàn bà không biết sinh con”. Tôi không đến gây rối, cũng chẳng nói một lời thanh minh. Nhưng đúng lúc hai người chuẩn bị trao nhẫn, luật sư của bố chồng bất ngờ bước vào với một phong bì niêm phong. Chỉ vài phút sau, cô dâu bật khóc, chú rể chết lặng, còn mẹ chồng thì phải vịn bàn mới đứng vững...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG PHONG BÌ NIÊM PHONG

Khách sạn Năm sao Kim Long ở trung tâm thành phố Hải Thành hôm nay ngập tràn trong sắc đỏ và ánh đèn pha lê lộng lẫy. Mùi hoa ly nồng nặc hòa cùng hương rượu vang đắt tiền tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng ngột ngạt. Bữa tiệc đính hôn của Lục Thiết — chồng cũ của tôi, tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Lục Thị — và Trình Tuyết, cô thư ký nhỏ hơn anh ta gần một giáp, đang diễn ra ở đoạn náo nhiệt nhất.

Tôi đứng ở một góc khuất gần cây đàn piano, tay cầm ly nước trái cây nhấp một ngụm nhỏ. Tôi không mặc váy dạ hội lộng lẫy, chỉ chọn một bộ suit nữ màu ghi xám thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Tôi đến đây không phải để đánh ghen, càng không phải để níu kéo một người đàn ông đã bội ước sau bảy năm chung sống. Bảy năm qua, tôi đã tận tụy làm một người vợ hiền, một người con dâu ngoan ngoãn trong gia tộc họ Lục, để rồi nhận lại một tờ đơn ly hôn lạnh ngắt cùng lời buộc tội cay nghiệt từ người mẹ chồng quyền lực.

Đúng lúc MC cất lời mời hai nhân vật chính bước lên khán đài để chuẩn bị nghi thức trao nhẫn, bà Lục — mẹ chồng cũ của tôi — bước lên sân khấu, tay cầm micro. Bà diện chiếc sườn xám thêu chỉ vàng quý phái, ánh mắt sắc lẹm lướt qua hàng trăm khách mời rồi dừng lại ngay vị trí tôi đang đứng.

— Hôm nay, ngày vui của con trai tôi, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả quý vị quan khách, — giọng bà Lục vang lên qua hệ thống âm thanh, kiêu ngạo và đầy uy quyền. — Gia tộc họ Lục chúng tôi là một gia tộc có gia phong, coi trọng việc nối dỗi tông đường. Không giống như ai đó, sống trong Lục gia bảy năm trời mà là loại “gái độc không con”, một người đàn bà không biết sinh đẻ, làm xấu mặt dòng họ!

Một tiếng ồ lớn vang lên khắp khán phòng. Hàng trăm ánh mắt soi mót, mỉa mai, và cả thương hại dồn dập đổ dồn về phía tôi. Cô dâu Trình Tuyết nép vào vai Lục Thiết, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng ẩn sau lớp khăn luppe mỏng. Lục Thiết đứng bên cạnh, gương mặt điềm nhiên như thể việc mẹ mình công khai nhạo báng người vợ cũ trước toàn thể giới thượng lưu Hải Thành là điều nghiễm nhiên phải thế.

Tôi không né tránh những ánh nhìn cay nghiệt ấy. Tôi đứng thẳng lưng, giữ nguyên nụ cười nhạt trên môi, không cất một lời thanh minh, không rơi một giọt nước mắt. Sự im lặng của tôi không phải là sự thừa nhận, mà là sự khinh bỉ tột cùng dành cho những kẻ đang tự cho mình cái quyền định đoạt nhân phẩm của người khác.

— Thật may mắn là con trai tôi đã kịp thời nhận ra và tìm được một cô gái trẻ trung, ngoan ngoãn và tràn đầy sức sống như Tiểu Tuyết, — bà Lục tiếp tục, giọng điệu đắc ý. — Giờ đây, hãy cùng chứng kiến giây phút hai con tôi trao nhẫn đính hôn!

Lục Thiết mỉm cười, mở chiếc hộp nhung màu đỏ cầm trên tay, rút ra chiếc nhẫn kim cương đắt giá. Trình Tuyết e ấp đưa bàn tay đeo găng thêu ren ra.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc chiếc nhẫn chạm vào đầu ngón tay cô ta, cánh cửa gỗ gụ nặng nề của đại hội trường đột ngột bị đẩy mạnh ra.

Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen chỉn chu, tay cầm một chiếc cặp da cao cấp, rảo bước đi thẳng vào trung tâm khán phòng. Sự xuất hiện đột ngột của ông khiến tất cả âm nhạc và tiếng vỗ tay khựng lại.

— Xin lỗi vì đã ngắt lời, — giọng nói trầm ồn, uy nghiêm của người đàn ông vang lên.

Bà Lục nhíu mày, nét mặt sa sầm ngay lập tức: — Luật sư Trương? Ông đến đây làm gì? Hôm nay là lễ đính hôn của Lục Thiết, nếu ông đến chia vui thì xin mời ngồi xuống phía dưới, còn nếu là chuyện công ty thì hãy để sang ngày mai!

Luật sư Trương — người đại diện pháp lý cá nhân của ông Lục Chấn Phong, bố chồng cũ của tôi và là chủ tịch sáng lập Tập đoàn Lục Thị, người vừa đột ngột qua đời cách đây ba tháng vì bệnh nặng — không hề tỏ ra bối rối. Ông dừng lại ngay trước bục sân khấu, mở cặp da và rút ra một phong bì niêm phong bằng dấu sáp đỏ.

— Tôi đến đây là để thực hiện di chúc bổ sung và mệnh lệnh pháp lý cuối cùng của Cố Chủ tịch Lục Chấn Phong, — Luật sư Trương dõng dạc nói. — Theo văn bản chỉ định của Cố Chủ tịch, vào đúng thời điểm Lục Thiết tiến hành nghi thức đính hôn hoặc kết hôn với bất kỳ ai sau khi ly hôn cô Mộc Dao, toàn bộ tài sản, cổ phần và tư cách pháp nhân của Lục Thiết tại Tập đoàn Lục Thị sẽ phải được kiểm tra và xử lý theo các điều khoản bảo mật này.

Sắc mặt Lục Thiết lập tức biến đổi: — Luật sư Trương! Ông nói vớ vẩn gì thế? Bố tôi đã qua đời ba tháng trước, di chúc đã được công bố, toàn bộ cổ phần của ông ấy đã được chuyển sang tên tôi!

— Đúng vậy! — Bà Lục đập tay xuống bàn, giận dữ. — Tờ di chúc đó chính tay tôi và ông ký xác nhận! Ông đừng có ở đây giở trò giả thần giả thần!

— Tờ di chúc công bố hai tháng trước chỉ là bản quản lý tạm thời, — Luật sư Trương thong thả xé niêm phong của phong bì sáp đỏ, rút ra một xấp tài liệu cùng một chiếc đĩa CD. — Cố Chủ tịch Lục Chấn Phong đã tiên liệu trước mọi việc. Ông ấy biết rõ có người đã can thiệp vào hồ sơ bệnh án và di chúc ban đầu.

Luật sư Trương quay sang phía ngắt kết nối màn hình chiếu lớn của khán phòng, ra hiệu cho kỹ thuật viên cắm chiếc đĩa vào. Chỉ vài giây sau, hình ảnh Chủ tịch Lục Chấn Phong gầy gò nhưng ánh mắt vô cùng tỉnh táo hiện lên trên màn hình lớn.

“Nếu các người đang xem đoạn video này, điều đó có nghĩa là Lục Thiết đã vội vã đưa người phụ nữ khác về thay thế Mộc Dao,” giọng nói của vị Cố Chủ tịch vang vọng khắp khán phòng. “Thằng con hờn dỗi và ngu muội của tôi, cùng người vợ tham vọng của tôi, chắc chắn đã quên mất ai mới là người thực sự gánh vác Lục Thị suốt bảy năm qua.”

Bà Lục run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. Lục Thiết ngơ ngác, tay cầm hộp nhẫn buông thõng.

Luật sư Trương cất giọng đanh thép, đọc rõ từng chữ trong bản hồ sơ: — Theo kết quả giám định y khoa mật từ Bệnh viện Trung ương Bắc Kinh được thực hiện cách đây hai năm do Cố Chủ tịch trực tiếp lưu giữ: Nguyên nhân khiến vợ chồng Lục Thiết không thể có con hoàn toàn xuất phát từ phía Lục Thiết. Anh ta bị vô trùng bẩm sinh do biến chứng bệnh lý từ nhỏ, hoàn toàn không có khả năng sinh sản tự nhiên. Cô Mộc Dao hoàn toàn bình thường, và chính cô ấy đã âm thầm chịu đựng sự lăng mạ của bà Lục suốt nhiều năm qua để bảo vệ tự tôn cho chồng mình!

— Cái... cái gì?! — Cô dâu Trình Tuyết giật phắt tay lại, ngước mắt nhìn Lục Thiết với vẻ bàng hoàng tột độ. Chiếc nhẫn kim cương rơi khỏi tay Lục Thiết, lăn lóc trên sàn nhà.

— Chưa hết, — Luật sư Trương tiếp tục lật trang sau. — Cố Chủ tịch Lục Chấn Phong đã quy định rõ: Toàn bộ 51% cổ phần chi phối Tập đoàn Lục Thị vốn đứng tên ông, cùng toàn bộ tài sản đứng tên dòng họ Lục, thực chất đã được thế chấp và chuyển giao trọn vẹn cho cô Mộc Dao từ ba năm trước để vay vốn cứu Tập đoàn khỏi phá sản. Lục Thiết hiện tại chỉ là một tổng giám đốc làm thuê, không sở hữu bất kỳ cổ phần nào. Đồng thời, theo điều khoản vi phạm đạo đức trong hợp đồng tín dụng gia tộc, nếu Lục Thiết ly hôn Mộc Dao mà không có sự đồng ý của bà, toàn bộ tài sản cá nhân hiện có của Lục Thiết sẽ bị đóng băng ngay lập tức để bồi thường thiệt hại cho cô Mộc Dao!

— Không... Không thể nào! Giả mạo! Tất cả là giả mạo! — Lục Thiết gầm lên, lao xuống sân khấu định giật lấy xấp tài liệu, nhưng hai vệ sĩ to lớn đi cùng Luật sư Trương đã nhanh chóng bước lên chặn đứng anh ta lại.

Trình Tuyết nghe đến đây thì gương mặt xinh đẹp sụp đổ hoàn toàn. Cô ta khuỵu xuống sàn, nước mắt đầm đìa, chiếc váy cưới lộng lẫy trở nên xộc xệch. Cô ta chấp nhận làm người thứ ba, tính toán bao nhiêu năm để bước chân vào làm mâu chủ Lục gia, rốt cuộc lại phát hiện người đàn ông mình bám vào chỉ là một kẻ trắng tay, thậm chí còn không thể cho cô ta một đứa con để tranh giành tài sản!

— Bà... bà gạt tôi! Anh gạt tôi! — Trình Tuyết gào lên trong tiếng khóc nức nở, tháo phăng chiếc khăn luppe ném vào mặt Lục Thiết rồi bỏ chạy thục mạng ra khỏi khán phòng.

Bà Lục đứng trên sân khấu, đôi mắt trợn ngược vì sốc. Bà nhìn con trai mình đang bị vệ sĩ khống chế, nhìn màn hình chiếu hình ảnh người chồng quá cố, rồi nhìn sang phía tôi. Cơn huyết áp bùng phát dữ dội khiến toàn thân bà run rẩy. Bà lảo đảo lùi lại phía sau, phải vịn chặt vào cạnh bàn tiệc đính hôn, các ly rượu trên bàn đổ vỡ choảng xoảng, rượu đỏ chảy tràn như máu.

Tôi thong thả bước từ góc tối ra giữa ánh đèn. Lướt qua Lục Thiết đang chết lặng như một pho tượng đá và bà Lục đang thở dốc vì bàng hoàng, tôi dừng lại trước mặt Luật sư Trương, nhận lấy bản hợp đồng và cây bút từ tay ông.

CHƯƠNG 2: BÃO TỐ SAU BỨC MÀN MẬT

Toàn bộ đại hội trường Kim Long rơi vào một sự hỗn loạn chưa từng có. Khách mời xô đẩy nhau rời đi, những tiếng bàn tán xầm xàm, những cái chỉ tay mỉa mai chĩa thẳng vào mẹ con bà Lục. Bữa tiệc đính hôn sang trọng bậc nhất Hải Thành biến thành một trò cười cay đắng cho toàn bộ giới kinh doanh.

Lục Thiết ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu gân máu. Sự tự tin, vẻ ngạo mạn của một vị tổng giám đốc thành đạt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và nhục nhã tột cùng.

— Mộc Dao... Em... em đã biết tất cả từ trước? — Giọng Lục Thiết run rẩy, từng từ thoát ra như bị nghẹn ở cổ họng. — Em cố ý... em cố ý chờ đến hôm nay để làm anh và mẹ mất mặt trước toàn thể Hải Thành đúng không?

Tôi cúi xuống nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng: — Lục Thiết, anh nhầm rồi. Tôi chưa bao giờ muốn làm tổn thương anh. Bảy năm qua, tôi đã giấu kín kết quả xét nghiệm của anh, chấp nhận chịu đựng sự sỉ nhục của mẹ anh, chấp nhận để cả thế giới này miệt thị tôi là 'người đàn bà không biết đẻ', chỉ vì tôi muốn giữ lại chút tự trọng cuối cùng cho người đàn ông mà tôi gọi là chồng.

Tôi quay sang nhìn bà Lục, lúc này đang được hai người hầu dìu ngồi xuống ghế, khuôn mặt trang điểm đậm giờ đây xám xịt như tro tàn.

— Còn bà, — tôi cất giọng bằng một tông điệu bình thản đến đáng sợ. — Bà luôn miệng chửi rủa tôi là cây không ra trái, là kẻ vô dụng. Bà có biết tại sao Bố trước khi mất lại lập ra bản di chúc này không? Vì Bố biết rõ tính nết của mẹ con bà! Bố biết nếu không có tôi giữ lấy số cổ phần này, Lục Thị đã bị mẹ con bà phá sản từ ba năm trước khi đầu tư mù mót vào các dự án bất động sản ma ở phía Nam!

— Cô... cô câm miệng! — Bà Lục chỉ tay vào mặt tôi, giọng thều thào vì tức ngực. — Cô là đồ con gái độc ác! Cô đã dùng bùa mê thuốc hại gì để ông già đó chuyển hết tài sản cho cô? Lục Thị là của họ Lục, cô mang họ Mộc, cô không có quyền!

— Tôi không có quyền? — Tôi mỉm cười, rút từ trong cặp da của Luật sư Trương ra một bản thỏa toán chuyển nhượng gốc. — Bố anh trước khi mất đã sang tên toàn bộ 51% cổ phần cho tôi dưới hình thức ủy thác tài sản tài chính. Trong mắt pháp luật, hiện tại tôi là cổ đông lớn nhất và là người đại diện pháp lý duy nhất của Tập đoàn Lục Thị.

Lục Thiết loạng quạng đứng dậy, cố bấu víu lấy tay áo tôi: — Mộc Dao! Bảy năm qua chúng ta là vợ chồng! Anh thừa nhận anh đã sai, anh đã bị Trình Tuyết dụ dỗ! Nhưng anh làm tất cả cũng chỉ vì áp lực phải có con nối dỗi cho dòng họ! Em hãy tha thứ cho anh một lần, chúng ta quay lại với nhau được không? Chúng ta có thể xin con nuôi, hoặc dùng y học... Anh hứa sẽ đối xử tốt với em!

Tôi lùi lại một bước, tránh né bàn tay của anh ta như tránh một thứ bẩn thiểu.

— Anh không phải bị dụ dỗ, Lục Thiết. Anh là một kẻ ích kỷ và hèn nhát. Khi biết mình không thể có con, anh không những không bảo vệ tôi mà còn ngầm mặc định để mẹ anh chửi rủa tôi, dùng tôi làm tấm lá chắn cho sự bất lực của chính mình. Anh tìm đến Trình Tuyết không phải vì muốn có con, mà vì sự hư vinh mù quáng của một kẻ muốn chứng tỏ bản thân vẫn 'mạnh mẽ'.

Lúc này, một vài phóng viên báo chí cố tình nán lại đã nhanh tay bấm máy liên tục. Những ánh đèn dập dìu lóe lên càng làm tăng thêm sự tủi nhục cho gia đình họ Lục.

— Luật sư Trương, — tôi quay sang nói với người luật sư trung thành. — Hãy làm thủ tục phong tỏa toàn bộ biệt thự Lục gia và các tài khoản ngân hàng đứng tên Lục Thiết theo đúng điều khoản xử lý nợ. Trong vòng 24 giờ, nếu họ không bàn giao lại ấn章 (con dấu) của tập đoàn và rút khỏi các vị trí quản lý, hãy gửi đơn tố giác tội phạm về hành vi tham ô tài sản công ty mà Lục Thiết đã thực hiện trong sáu tháng qua.

— Mộc Dao! Cô muốn dồn chúng tôi vào đường cùng sao?! — Bà Lục gào lên, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân khuỵu xuống, cả người ngã nhào ra sàn gạch lạnh ngắt.

Những món đồ trang sức đắt tiền trên người bà rơi vãi xung quanh. Không còn ai đến nâng bà dậy. Những vị khách từng nịnh hót bà trước đây đều đã nhanh chóng rời đi để tránh liên lụy.

Lục Thiết nhìn mẹ mình ngã trên sàn, rồi lại nhìn tôi với đôi mắt đong đầy sự tuyệt vọng. Bối cảnh lộng lẫy của buổi lễ đính hôn giờ đây giống như một hiện trường vụ án, nơi sự dối trá và lòng tham bị bóc trần không thương tiếc.

— Tôi không dồn ai vào đường cùng cả, — tôi nhìn hai người họ lần cuối. — Là tự tay các người đã đào hố chôn mình. Sự bao dung của tôi có giới hạn, và nó đã kết thúc vào ngày anh ký vào tờ đơn ly hôn.

Nói xong, tôi quay lưng bước đi. Tiếng gót giày cao gót của tôi gõ nhịp đều đặn trên sàn đá hoa cương, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người của khán phòng. Phía sau lưng tôi là tiếng gào khóc vô vọng của bà Lục và tiếng van xin thảm thiết của Lục Thiết, nhưng tất cả đối với tôi lúc này chỉ còn là những tiếng ồn xô lệch của quá khứ.

CHƯƠNG 3: BÌNH MINH TRÊN ĐỈNH CAO MỚI

Một tháng sau sự cố tại khách sạn Kim Long.

Thành phố Hải Thành bước vào những ngày đầu thu, thời tiết mát mẻ và trong lành. Tòa nhà cao tầng của Tập đoàn Lục Thị tọa lạc tại trung tâm tài chính sầm uất nhất thành phố rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất ở văn phòng Chủ tịch HĐQT trên tầng 45, tay cầm tách cà phê nóng, phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh thành phố bên dưới. Trên bàn làm việc của tôi là tờ báo tài chính buổi sáng với tiêu đề lớn: "TẬP ĐOÀN LỤC THỊ ĐỔI CHỦ: TÂN CHỦ TỊCH MỘC DAO TÁI CƠ CẤU THÀNH CÔNG, CỔ PHIẾU TĂNG TRẦN 5 PHIÊN LIÊN TIẾP."

Sự xuất hiện của tôi trên cương vị lãnh đạo tối cao đã đập tan mọi nghi ngờ của thị trường. Cùng với sự hỗ trợ của đội ngũ chuyên gia do Bố chồng quá cố để lại, tôi đã nhanh chóng thu hồi các khoản đầu tư thất thoát, cắt bỏ những dự án ma do Lục Thiết bày ra, và đưa Lục Thị trở lại quỹ đạo phát triển bền vững.

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Luật sư Trương bước vào, trên tay cầm một xấp hồ sơ.

— Chủ tịch Mộc, — ông cung kính nói. — Tòa án vừa gửi thông báo chính thức. Toàn bộ tài sản cá nhân của Lục Thiết đã được tịch thu để phát mại thi hành án bồi thường. Nhà đai, xe cộ của Lục gia đã bị thu hồi.

— Họ hiện giờ thế nào? — Tôi hỏi, giọng điệu thản nhiên như hỏi về một người xa lạ.

— Lục Thiết đã bị gạch tên khỏi ngành bất động sản, không công ty nào dám nhận anh ta vào làm việc vì hồ sơ bê bối tham ô và vi phạm đạo đức. Anh ta hiện phải đi làm nhân viên tư vấn bảo hiểm cấp thấp để kiếm sống qua ngày. Còn bà Lục... sau cơn đột quỵ nhẹ hôm đó, bà ấy đã bị liệt nửa người, hiện đang phải sống trong một căn nhà thuê nhỏ ở vùng ngoại ô. Cô thư ký Trình Tuyết cũng đã cao chạy xa bay sau khi cuỗm sạch số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của Lục Thiết.

Tôi nghe xong, chỉ khẽ thở dài một tiếng. Nước chảy đá mòn, gieo nhân nào thì nhận quả nấy. Sự ngạo mạn và lòng tham đã tự tay phá hủy cuộc sống nhung lúp của họ, không phải do tôi nhẫn tâm, mà là do quy luật tự nhiên của cuộc đời.

— Còn việc thành lập Quỹ Từ thiện Mộc Lan thì sao? — Tôi chuyển chủ đề.

— Đã hoàn tất thủ tục, thưa Chủ tịch, — Luật sư Trương mỉm cười hân hoan. — Tới đây, 10% lợi nhuận hằng năm của Lục Thị sẽ được chuyển vào quỹ này để hỗ trợ điều trị y tế cho các phụ nữ gặp khó khăn về sức khỏe sinh sản, cũng như cung cấp trợ giúp pháp lý miễn phí cho những người phụ nữ bị tổn thương trong hôn nhân.

— Tốt lắm, — tôi gật đầu hài lòng. — Đó là điều tôi nhất định phải làm.

Sau khi Luật sư Trương rời khỏi phòng, tôi bước lại gần bàn làm việc, mở ngăn kéo và lấy ra một bức ảnh cũ. Trong ảnh là tôi và Bố chồng quá cố — người duy nhất trong gia tộc họ Lục đã nhìn nhận năng lực của tôi, dạy dỗ tôi từng chi tiết trong kinh doanh và coi tôi như con gái ruột.

“Mộc Dao à,” tôi nhớ lại lời ông nói trên giường bệnh vào những ngày cuối đời, “Con đường phía trước sẽ rất gian nan. Thằng Lục Thiết không gánh nổi sự nghiệp này, và mẹ nó sẽ hủy hoại nó. Bố giao Lục Thị cho con, không phải để con trả thù, mà để con sống một cuộc đời độc lập, kiêu hãnh và có giá trị.”

Tôi cẩn thận cất bức ảnh vào lại ngăn kéo, khép lại hoàn toàn một chương đau buồn trong cuộc đời mình.

Chiều hôm đó, tôi bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn trong sự kính trọng của hàng trăm nhân viên. Không khí mùa thu màng mạc thổi qua mái tóc tôi. Tôi nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây của Hải Thành.

Tôi từng nghĩ rằng sự tha thứ là món quà lớn nhất mà một người phụ nữ có thể ban tặng khi bị tổn thương. Nhưng giờ đây tôi mới hiểu, sự tự do, bản lĩnh đứng vững trên đôi chân của mình và lòng kiêu hãnh không bị quật ngã mới là câu trả lời đanh thép nhất dành cho những kẻ đã cố tình dẫm đạp lên mình.

Tôi không còn là người đàn bà sống dưới cái bóng của Lục gia, không còn là nạn nhân của những lời miệt thị cay nghiệt. Tôi là Mộc Dao — một người phụ nữ tự do, chủ nhân của cuộc đời mình, sẵn sàng đón nhận những bình minh rực rỡ nhất phía trước.



‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét