#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Cơn mưa đầu thu ở Thượng Hải rỉ rả không ngớt, mang theo cái lạnh se sắt len lỏi qua từng thớ áo. Tôi tay xách nách mang, một tay đỡ lấy người mẹ ruột đang yếu ớt vì căn bệnh ung thư dạ dày giai đoạn giữa, một tay xách chiếc vali sờn góc chứa toàn bộ hy vọng của gia đình. Sau hơn mười tiếng đồng hồ đi tàu hỏa từ một ngôi làng nhỏ thuộc tỉnh Hà Nam lên đây, mẹ tôi đã mệt đến mức không còn sức để thở dốc.
Thế nhưng, ngay khi cánh cửa căn hộ ba phòng ngủ ở quận Phố Đông vừa mở ra, chào đón chúng tôi không phải là một bát canh nóng hay sự hỏi thăm từ gia đình chồng, mà là tiếng gõ thước chát chúa của bà mẹ chồng – bà Lý Tố Hoa.
Giữa phòng khách rộng rãi, đồ đạc đã bị xáo trộn tung tóe. Bà Lý đang chỉ tay năm ngón cho hai người thợ xây đo đạc, xung quanh là những tấm thạch cao và gạch ốp còn vương bụi trắng. Cạnh đó, Trịnh Tuyết – cô em gái chồng 22 tuổi vừa tốt nghiệp đại học – đang nhai kẹo cao su, khoanh tay đứng nhìn với vẻ mặt hếch lên đầy thách thức.
"Mẹ, đây là..." Tôi khựng lại ở ngưỡng cửa, cố nén cơn đau nhức ở bờ vai để cất tiếng hỏi.
Bà Lý quay lại, ánh mắt lướt qua mẹ tôi từ đầu đến chân với sự coi thường không giấu giếm. Bà phủi phủi bàn tay dính bụi, thong thả bước lại gần: "Đến rồi à? Đúng lúc lắm. Phòng khách này từ hôm nay sẽ được ngăn lại làm phòng ngủ riêng cho tiểu Tuyết. Nó lớn rồi, không thể ở chung phòng đọc sách nhỏ hẹp kia mãi được."
Tôi nhíu mày, nhìn sang Trịnh Hạo – người chồng đã kết hôn với tôi ba năm qua. Anh ta đang ngồi ở góc sofa, cúi gập mặt vào chiếc điện thoại, hoàn toàn giữ thái độ im lặng như một kẻ vô hình.
"Mẹ, trước khi lên đây con đã bàn với Trịnh Hạo rồi," tôi kiềm chế giọng nói để không run lên vì giận dữ. "Phòng đọc sách tuy nhỏ nhưng có giường đơn, lại gần nhà vệ sinh, rất tiện cho mẹ con ở tạm trong thời gian truyền hóa chất tại Bệnh viện Thụy Kim. Sao tự nhiên lại sửa phòng khách?"
Bà Lý hừ lạnh một tiếng, giọng nói đay nghiến cất lên giữa không gian yên lặng: "Bàn cái gì mà bàn? Căn nhà này đứng tên con trai tôi! Mẹ cô chỉ là người ngoại tỉnh lên đây chữa bệnh, biết sống chết thế nào mà đòi ở phòng đẹp? Tôi đã dọn dẹp sạch sẽ căn phòng kho ở căn hộ phía sau dãy nhà rồi. Hai mẹ con cô dọn xuống đó mà ở."
Căn phòng kho đó tôi còn xa lạ gì? Đó là một căn phòng xập xệ nằm ở tầng trệt của khu tập thể cũ phía sau tòa nhà chính, vốn dùng để chứa đồ phế thải, ẩm thấp, u tối và đầy gián bọ. Đưa một bệnh nhân ung thư vừa trải qua đợt hóa trị xuống đó chẳng khác nào đẩy họ vào đường cùng.
"Mẹ! Căn phòng đó ẩm thấp như vậy, người bình thường ở còn bệnh, huống chi là mẹ con đang ốm nặng!" Tôi nâng cao tông giọng, ánh mắt nảy lửa nhìn về phía chồng. "Trịnh Hạo, anh nói một câu xem nào!"
Trịnh Hạo lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt né tránh: "Thôi mà Thẩm Nhược, mẹ nói cũng có lý. Tiểu Tuyết nó cần không gian riêng để chuẩn bị thi công chức. Mẹ em tạm thời ở dưới phòng kho vài tháng, đợi thi xong rồi tính..."
"Trịnh Hạo! Anh có còn là con người không?" Mẹ tôi, bà Lâm Bích Vân, dẫu đang đau đớn đến tái mét mặt mày, vẫn cố gắng nắm lấy tay tôi, giọng run run: "Nhược Nhược... thôi con... Đừng cãi nhau với mẹ chồng. Mẹ ở đâu cũng được mà..."
Nhìn bàn tay gầy gò, chằng chịt vết kim tiêm của mẹ, lòng tôi như có ngàn mũi dao cứa vào. Ba năm qua, vì tình yêu với Trịnh Hạo, tôi đã nhẫn nhịn không biết bao nhiêu bất công. Căn nhà này, lúc mua Trịnh Hạo đứng tên vì anh ta có hộ khẩu Thượng Hải, nhưng tiền đặt cọc 60% chính là số tiền đền bù giải tỏa đất ở quê của cha mẹ tôi đưa cho! Thế nhưng trong mắt gia đình họ Trịnh, tôi chỉ là một cô gái tỉnh lẻ may mắn được "trèo cao" vào làm dâu đất Cảng.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng theo từng nhịp đập phẫn nộ. Nhìn nụ cười đắc thắng của Trịnh Tuyết và vẻ mặt coi thường của bà mẹ chồng, sự nhẫn nại cuối cùng trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
"Được." Tôi thốt ra một từ duy nhất, giọng điệu bình thản đến mức chính tôi cũng phải kinh ngạc.
Tôi không tranh cãi thêm một câu nào. Tôi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ, dứt khoát quay người kéo vali bước ra khỏi cửa, không một lần ngoái đầu lại.
Bà Lý Tố Hoa hất hàm nói với theo: "Đi đi! Có giỏi thì đi luôn đi! Đừng có quay về đây mà xin xỏ!"
Tôi đưa mẹ xuống cầu thang, đón một chiếc taxi ngay trước cổng khu đô thị và đưa bà thẳng đến khách sạn năm sao Crown Plaza gần Bệnh viện Thụy Kim. Sau khi dọn dẹp cho mẹ nghỉ ngơi trên chiếc giường nệm êm ái, tôi lấy chiếc điện thoại trong túi ra.
Màn hình điện thoại phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng của tôi. Tôi mở danh bạ, tìm kiếm một cái tên đã lâu không liên lạc, gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn rồi bấm gửi đi:
【Cá đã mắc câu. Tiến hành kế hoạch thu hồi.】
Chưa đầy 45 phút sau.
Tại căn hộ số 1202 của gia đình họ Trịnh, bà Lý Tố Hoa vẫn đang hỉ hả chỉ đạo thợ đập phá mảng tường phòng khách, Trịnh Tuyết thì hào hứng lướt mạng xem các mẫu nội thất đắt tiền, còn Trịnh Hạo bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn trong lòng.
"Cốc! Cốc! Cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, uy nghiêm và dứt khoát.
Trịnh Hạo bực bội đứng dậy ra mở cửa: "Ai đấy? Đã bảo hôm nay nhà đang sửa..."
Lời nói của anh ta nghẹn lại nơi cổ họng. Đứng trước cửa không phải là người giao hàng hay hàng xóm, mà là ba người đàn ông bận vest đen lịch lãm, tay cầm cặp táp da cao cấp. Người đi đầu là một nam giới khoảng bốn mươi tuổi, đeo kính gọng vàng, khí chất lạnh lùng và sắc bén.
"Xin hỏi đây có phải là nhà của ông Trịnh Hạo không?" Người đàn ông đeo kính cất giọng lạnh băng.
Trịnh Hạo ngơ ngác: "Phải... Tôi là Trịnh Hạo. Các ông là ai?"
Người đàn ông bước thẳng vào nhà, không cần sự cho phép. Hai người đi cùng lập tức lấy ra từ trong cặp táp một xấp tài liệu đóng dấu đỏ tươi.
"Tôi là Luật sư Trương, đại diện pháp lý của Công ty Đầu tư Bất động sản Thịnh Thế và bà Thẩm Nhược." Người đàn ông đưa ra tấm danh thiếp mạ vàng, sau đó cất lời bằng giọng điệu không chút nhiệt độ:
"Căn hộ này cùng toàn bộ số cổ phần đứng tên ông tại công ty công nghệ Viễn Đông hiện đang nằm trong danh mục tài sản thế chấp cho khoản vay cá nhân trị giá 8 triệu Nhân dân tệ. Do bà Thẩm Nhược vừa chính thức nộp đơn yêu cầu hủy bỏ hợp đồng bảo lãnh và niêm phong tài sản khẩn cấp, chúng tôi đến đây để thông báo: Trong vòng 24 giờ tới, tòa án sẽ tiến hành niêm phong toàn bộ căn nhà này."
Cái tên "Công ty Thịnh Thế" vừa thốt ra, sắc mặt Trịnh Hạo lập tức cắt không còn một giọt máu. Chiếc điện thoại trên tay anh ta trượt khỏi ngón tay, rơi hẫng xuống sàn nhà vỡ tan tành.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ BỊ LỘT BỎ
"Cái... Cái gì cơ?" Bà Lý Tố Hoa từ trong phòng khách chạy ra, tay vẫn còn cầm chiếc thước dây, giọng bạt mạng: "Mấy người này ở đâu ra mà vô duyên vô dạng thế? Đây là nhà của con trai tôi! Nhà đứng tên Trịnh Hạo! Mấy người dựa vào đâu mà niêm phong?"
Luật sư Trương nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. Ông không thèm giải thích với bà Lý, mà chỉ chĩa ánh mắt sắc như dao cạo về phía Trịnh Hạo – người lúc này đang run rẩy đến mức không đứng vững.
"Anh Trịnh, anh muốn tự mình giải thích với mẹ và em gái anh, hay để tôi đọc từng điều khoản trong hợp đồng ủy quyền và thế chấp mà anh đã ký ba năm trước?"
Trịnh Hạo nuốt nước bọt ừng ực, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh ta lắp bắp: "Luật sư Trương... Việc này... việc này chắc chắn có sự hiểu lầm. Thẩm Nhược đâu? Cô ấy đâu rồi? Để tôi gọi điện cho cô ấy!"
"Bà Thẩm Nhược hiện đang bận chăm sóc mẹ tại khách sạn, không có thời gian tiếp anh." Luật sư Trương thong thả rút ra một tờ giấy khác. "Và đây là Đơn xin ly hôn cùng bản phân chia tài sản do bà Thẩm ủy quyền cho chúng tôi soạn thảo. Mời anh ký vào."
Trịnh Tuyết lúc này cũng hoảng haps chạy lại, giật lấy tờ giấy trên tay luật sư: "Mấy người điên rồi sao? Chị ta chỉ là một đứa con gái nông thôn nghèo hèn, lấy được anh tôi là tu mấy kiếp rồi! Lấy đâu ra 8 triệu tệ mà đòi thế chấp nhà chúng tôi?"
"Nông thôn nghèo hèn?" Luật sư Trương bật cười thành tiếng, một tiếng cười chứa đầy sự mỉa mai dành cho sự thiếu hiểu biết của gia đình họ Trịnh. "Cô Trịnh, có vẻ như gia đình cô vẫn luôn sống trong ảo tưởng do chính mình dựng lên thì phải?"
Ông quay sang nhìn Trịnh Hạo, giọng nói đanh lại: "Anh Trịnh, ba năm trước, công ty startup của anh trên bờ vực phá sản, nợ nần chồng chất. Ai là người đã đứng ra dùng toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Nông nghiệp Sinh học Thẩm Thị để bảo lãnh cho anh khoản vay 8 triệu tệ? Ai là người đã chi trả 70% tiền mua căn hộ cao cấp này thông qua quỹ đầu tư cá nhân?"
Hai từ "Thẩm Thị" vừa thốt ra như một quả bom nổ tung giữa căn phòng.
Bà Lý Tố Hoa ngơ ngác: "Tập đoàn... Tập đoàn Thẩm Thị nào? Nó... nó chỉ là con gái của một bà lão làm ruộng ở Hà Nam mà?"
"Làm ruộng?" Luật sư Trương lắc đầu. "Bà Lâm Bích Vân đúng là sống ở quê, nhưng bà ấy là chủ sở hữu của chuỗi trang trại nông nghiệp hữu cơ Thẩm Thị – đơn vị cung ứng nông sản hàng đầu cho toàn bộ hệ thống siêu thị cao cấp tại khu vực Hoa Đông. Còn bà Thẩm Nhược, người mà các người gọi là 'đứa con gái nông thôn', chính là người kế thừa duy nhất của tập đoàn đó. Cô ấy chọn sống giản dị, giấu kín thân phận vì muốn thử lòng lòng thành thực của người chồng mà cô ấy lựa chọn."
Toàn bộ không gian rơi vào một khoảng trống im lặng rợn người.
Bà Lý Tố Hoa đứng chết trân tại chỗ, chiếc thước dây trên tay rơi tọt xuống đất. Trịnh Tuyết thì há hốc miệng, gương mặt kiêu ngạo thường ngày giờ đây biến thành một sự bàng hoàng không thể tin nổi.
Lúc này, Trịnh Hạo mới thực sự sụp đổ. Anh ta nhớ lại ba năm qua, mỗi lần anh ta gặp khó khăn trong kinh doanh, luôn có những "nhà đầu tư ẩn danh" rót vốn kịp thời. Anh ta cứ nghĩ đó là do tài năng của mình, nào ngờ tất cả đều là do Thẩm Nhược đứng sau âm thầm chống lưng! Anh ta cố tình giấu mẹ và em gái về nguồn gốc số tiền mua nhà, vì cái tự ti ích kỷ của một người đàn ông Thượng Hải không muốn bị coi là "núp bóng vợ". Để rồi sự im lặng đó của anh ta đã nuôi dưỡng nên sự hợm hĩnh, ngông cuồng của mẹ và em gái, biến họ thành những kẻ tàn nhẫn đẩy chính ân nhân của mình ra khỏi nhà.
"Trịnh Hạo... Tờ giấy này... những gì ông ta nói có phải là thật không?" Bà Lý nắm lấy tay con trai, giọng run rẩy như sắp ngất.
Trịnh Hạo quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, gào lên trong đau đớn: "Mẹ! Mẹ có biết mẹ vừa làm cái gì không? Con đã bảo mẹ đừng có gây sự với Nhược Nhược mà! Căn nhà này, công ty này, tất cả những gì con có... đều là của cô ấy cho!"
Trịnh Tuyết tái mặt, chiếc kẹo cao su trong miệng dường như trở nên đắng ngắt. Cô ta nghĩ đến viễn cảnh căn nhà xa hoa bị niêm phong, giấc mộng trở thành "tiểu thư thành thị" bị đập tan tành, và quan trọng nhất là khoản nợ khổng lồ đang treo trên đầu anh trai mình.
"Luật sư Trương! Cho tôi gặp Nhược Nhược! Tôi xin ông, cho tôi gặp cô ấy!" Trịnh Hạo bò lại gần, níu lấy gấu quần của luật sư Trương, nước mắt nước mũi chảy dài. "Tôi biết sai rồi! Tôi là kẻ tồi tệ, tôi bị mù mới nghe lời mẹ và em gái! Xin hãy nói với Nhược Nhược cho tôi một cơ hội!"
Luật sư Trương lùi lại một bước, né tránh bàn tay của Trịnh Hạo với vẻ ghê tởm.
"Anh Trịnh, khi anh ngồi yên nhìn mẹ anh xua đuổi một người phụ nữ đang đưa người mẹ bệnh tật của mình đi chữa bệnh xuống căn phòng kho ẩm thấp, anh đã tự tay vứt bỏ cơ hội cuối cùng rồi."
Luật sư Trương nhìn đồng hồ: "Bây giờ là 4 giờ chiều. Đúng 9 giờ sáng mai, cán bộ tòa án sẽ đến đây làm thủ tục niêm phong. Khuyên gia đình anh nên thu dọn đồ đạc cá nhân ngay từ bây giờ đi. À, đúng rồi..."
Luật sư Trương dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn bà Lý Tố Hoa bằng ánh mắt mỉa mai: "Căn phòng kho phía sau khu tập thể cũ kia, bà Thẩm Nhược đã hào phóng thuê lại một năm cho gia đình bà rồi đấy. Mấy mẹ con bà có thể dọn xuống đó mà ở, rất hợp với hoàn cảnh của gia đình bà hiện tại."
Nói xong, ba người đàn ông quay lưng bước đi, để lại sau lưng tiếng gào khóc thảm thiết của bà Lý Tố Hoa và tiếng cãi vã dữ dội bắt đầu nổ ra giữa ba mẹ con họ Trịnh.
CHƯƠNG 3: BÌNH MÌNH SAU CƠN BÃO
Sáng hôm sau, ánh nắng thu trong trẻo xuyên qua lớp rèm cửa của phòng suite cao cấp tại khách sạn Crown Plaza. Mẹ tôi đã tỉnh táo hơn nhiều sau một đêm nghỉ ngơi đầy đủ. Nhìn sắc mặt bà hồng hào trở lại, lòng tôi như trút được một gánh nặng ngàn cân.
"Nhược Nhược này," Mẹ tôi nắm lấy tay tôi, thở dài nhẹ nhàng. "Chuyện của con và Trịnh Hạo... có thật là không thể cứu vãn được nữa sao?"
Tôi mỉm cười, rót cho mẹ một ly nước ấm: "Mẹ, lòng người một khi đã nguội lạnh thì không cách nào làm ấm lại được. Con đã cho anh ta ba năm, cho anh ta sự tôn trọng tối đa của một người vợ, nhưng cái con nhận lại chỉ là sự đùn đẩy và phản bội vào thời điểm mẹ cần con nhất. Loại đàn ông không có chính kiến, không biết bảo vệ vợ con như vậy, giữ lại chỉ làm gánh nặng cho cuộc đời con."
Bà Vân nhìn tôi, trong ánh mắt hiện lên sự xót xa nhưng cũng đầy tự hào. Bà biết, đứa con gái này của bà tuy bề ngoài dịu dàng nhưng bên trong lại sở hữu sự kiên cường và dứt khoát của dòng họ Thẩm.
Đúng 10 giờ sáng, tôi có mặt tại quán cà phê đối diện cổng Tòa án Nhân dân quận Phố Đông. Trịnh Hạo đã ngồi chờ ở đó từ lâu. Chỉ sau một đêm, người đàn ông phong độ ngày nào giờ đây trông xơ xác, phờ phạc như một kẻ ăn mày, đôi mắt thâm quầng và râu ria xôm xốp.
Nhìn thấy tôi bước vào, Trịnh Hạo như người đuối nước vớ được cọc, lao tới định nắm lấy tay tôi: "Nhược Nhược! Anh biết lỗi rồi! Mẹ anh cũng biết lỗi rồi! Sáng nay mẹ đã khóc lóc đòi đi gặp em để xin lỗi đấy!"
Tôi thong thả ngồi xuống đối diện, tránh né bàn tay của anh ta: "Anh Trịnh, chúng ta hãy giữ chút tự trọng cuối cùng đi. Đừng làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn."
"Nhược Nhược, em cho anh một cơ hội thôi!" Trịnh Hạo quỳ gối ngay giữa quán cà phê, không còn quan tâm đến những ánh mắt hiếu kỳ xung quanh. "Anh sẽ bắt mẹ và tiểu Tuyết dọn ra ngoài ở trọ! Anh sẽ sang tên lại toàn bộ căn nhà cho em! Anh hứa từ nay về sau sẽ nghe lời em tuyệt đối!"
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không còn một gợn sóng lăn tăn, chỉ có sự thất vọng vô bờ bến.
"Trịnh Hạo, anh vẫn không hiểu sao?" Tôi thản nhiên cất lời. "Chuyện không phải là căn nhà hay tiền bạc. Chuyện là ở cách anh đối xử với mẹ tôi. Lúc mẹ tôi đau ốm cần một chỗ nghỉ ngơi, anh đã chọn đứng về phía sự tàn nhẫn của mẹ anh. Lúc tôi bị lăng mạ, anh chọn cách im lặng. Sự im lặng của anh chính là lưỡi dao sắc bén nhất găm vào tim tôi."
Tôi lấy bản Hợp đồng thỏa thuận ly hôn đã được soạn thảo sẵn ra đặt lên bàn:
"Toàn bộ tài sản công ty của anh, tôi sẽ không tịch thu hết. Tôi sẽ để lại cho anh 20% cổ phần đủ để anh duy trì một cuộc sống bình thường. Căn nhà sẽ được phát mại để trả nợ. Đây là sự nhân nhượng cuối cùng của tôi dành cho mối tình ba năm qua. Ký vào đi, rồi chúng ta đường ai nấy đi."
Trịnh Hạo nhìn bản hợp đồng, lại nhìn ánh mắt kiên định, lạnh lùng của tôi, anh ta hiểu rằng mọi chuyện đã không thể đảo ngược. Với hai bàn tay run rẩy, anh ta cầm cây bút lên và đặt chữ ký của mình vào bản hợp đồng kết thúc cuộc hôn nhân này.
Một tuần sau.
Mẹ tôi trải qua cuộc phẫu thuật cắt bỏ khối u tại Bệnh viện Thụy Kim. Ca phẫu thuật thành công rực rỡ nhờ sự chăm sóc của những bác sĩ giỏi nhất mà tôi đã nhờ người liên hệ.
Ngày mẹ xuất viện, tôi lái chiếc xe Porsche mới mua đến đón bà. Đi ngang qua khu tập thể cũ phía sau tòa nhà chung cư trước đây, tôi vô tình nhìn thấy một cảnh tượng.
Bà Lý Tố Hoa đang nhếch nhác xách hai xô nước bẩn từ trong căn phòng kho u tối ra tạt xuống cống. Trịnh Tuyết thì bận bộ quần áo cũ kỹ, đang bù đầu bù cổ cãi nhau với mấy người thu mua ve ve bên vệ đường. Còn Trịnh Hạo, vóc dáng gầy gộc, đang lững thững vác từng thùng hàng cho một cửa hàng tiện lợi gần đó.
Sự trừng phạt lớn nhất dành cho những kẻ coi thường người khác không phải là cái chết, mà là buộc họ phải sống đúng với cái bản chất hẹp hòi, nghèo nàn trong tâm hồn của chính mình.
Mẹ tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thở dài một tiếng rồi vỗ nhẹ lên tay tôi: "Đi thôi con, chúng ta về nhà."
"Vâng, mẹ. Chúng ta về nhà."
Tôi nhấn ga, chiếc xe lao đi trên đại lộ rộng lớn của Thượng Hải, bỏ lại sau lưng những con người tồi tệ và những ký ức u tối. Chiều thu Thượng Hải hôm nay nắng vàng rực rỡ, khoáng đạt và bình yên đến lạ kỳ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét