Min menu

Pages

Ngay trong lễ đính hôn, mẹ chồng tương lai bất ngờ hất đổ ly rượu, chỉ thẳng vào mẹ tôi và mắng: “Một người giúp việc như bà mà cũng dám ngồi vào bàn nhà tôi?” Bà ta còn định đuổi mẹ tôi ra ngoài, nhưng đúng lúc đó, một đoàn xe sang dừng trước cổng. Người bước xuống khiến bà ta tái mặt vì nhận ra âm mưu mình che giấu suốt 20 năm sắp bị phơi bày...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BÁT RƯỢU ĐANH THÉP VÀ TIẾNG CÒI XE TRƯỚC CỔNG

Tiếng ly thủy tinh va chạm chát chúa xuống sàn gạch men cao cấp vang lên giữa căn phòng tiệc sang trọng của khách sạn Kim Long tại thành phố Thượng Hải. Nước rượu nho đỏ thẫm bắn tung tóe, bám dính lên gấu áo dài hoa cúc đã sờn cũ của mẹ tôi.

Bà Trương – mẹ chồng tương lai của tôi – đứng phắt dậy, gương mặt trang điểm cầu kỳ méo xẹo vì tức giận. Bà ta chỉ thẳng ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bản vào mặt mẹ tôi, giọng nói rít qua kẽ răng nhưng đủ lớn để toàn bộ quan khách trong khán phòng đều nghe thấy:

— Một người giúp việc quét rác, lau nhà như bà mà cũng dám ngồi chung bàn, nâng ly với gia đình nhà họ Trương chúng tôi sao? Đúng là loại không biết lượng sức mình!

Khán phòng rộng lớn lập tức rơi vào tĩnh lặng đến rợn người. Những tiếng xì xầm, bàn tán bắt đầu râm rân như ong vỡ tổ. Mẹ tôi – bà Lâm – sững người, đôi bàn tay chằng chịt vết gân xanh và những vết sẹo lao động run lên bần bật. Bà vội cúi đầu, bàn tay luống cuống thu dọn những mảnh thủy tinh vỡ dưới chân, giọng nghẹn ngào:

— Bà Trương... tôi... tôi chỉ muốn đến chúc phúc cho hai đứa... Tôi không có ý gì khác...

— Chúc phúc? — Bà Trương cười khẩy, ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ. — Cả đời bà chỉ làm thuê làm mướn, bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào đâu là dơ bẩn chỗ đó! Trương Lập nhà tôi là giám đốc công ty tài chính, còn con gái bà chỉ là một đứa nhân viên quấy rối thị giác. Cho nó bước chân vào cửa nhà họ Trương đã là ơn hụe lớn nhất rồi, bà còn muốn trèo cao ngồi cùng mâm sao? Bảo vệ đâu? Đuổi người phụ nữ này ra ngoài cho tôi!

Tôi uất nghẹn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Tôi bước tới che trước mặt mẹ, ánh mắt hằn lên những tia máu nhìn thẳng vào Trương Lập – người đàn ông vừa thề thốt sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Nhưng đáp lại tôi, Trương Lập chỉ khoanh tay, hơi quay mặt đi chỗ khác, cố tình né tránh ánh mắt của tôi. Anh ta im lặng, sự im lặng đồng tình với sự nhục mạ mà mẹ anh ta dành cho gia đình tôi.

— Trương Lập! Anh im lặng như vậy sao? — Tôi cay đắng cất tiếng, nước mắt chực trào ra nhưng tôi cố nuốt ngược vào trong. — Mẹ tôi làm giúp việc thì sao? Bà dùng từng đồng tiền mồ hôi nước mắt lương thiện để nuôi tôi ăn học đàng hoàng! Bà không ăn trộm, không ăn cướp của ai!

— Như Ý, em bớt lời lại đi! — Trương Lập cau mày, hạ thấp giọng khuyên lơn nhưng đầy vẻ gia trưởng. — Mẹ anh nói không sai, hôm nay toàn là giới thượng lưu Thượng Hải đến tham dự. Mẹ em mặc bộ đồ này, lại có thân phận như vậy, ngồi ở bàn chính quả thực rất chướng mắt. Em bảo mẹ ra xe ngồi chờ trước đi, xong lễ rồi tính.

Lời nói của Trương Lập như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim tôi. Tôi cay đắng nhận ra, tình yêu ba năm qua chỉ là một bức tranh vẽ bằng sự giả tạo. Trong mắt họ, mẹ con tôi chỉ là những kẻ nghèo hèn đáng bị chà đạp.

Bảo vệ khách sạn bắt đầu tiến lại gần, định nắm lấy tay mẹ tôi kéo đi. Mẹ tôi run rẩy, ánh mắt đầy sự tủi thân nhưng vẫn nắm chặt lấy tay tôi, thì thầm: "Như Ý, thôi con... vì tương lai của con, mẹ đi ra ngoài là được..."

Đúng lúc bảo vệ chạm vào vạt áo của mẹ tôi, từ phía bên ngoài cổng chính khách sạn vang lên tiếng động cơ gầm hú xé tan không khí căng thẳng. Một đoàn xe sang gồm sáu chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen tuyền từ từ tiến vào và dừng lại ngay trước thảm đỏ.

Cánh cửa chiếc xe dẫn đầu mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest cắt may thủ công tinh xảo, khí chất uy nghiêm, tay chống gậy gỗ sưa bước xuống. Đi sau ông là bốn vệ sĩ cao lớn mặc vest đen.

Sự xuất hiện của đoàn xe khiến tất cả quan khách đều chấn động. Bà Trương vội vàng thu lại vẻ mặt hung tợn, thay vào đó là nụ cười nịnh hót, định bước ra chào đón vì tưởng là vị khách quý nào đó của giới kinh doanh Thượng Hải.

Thế nhưng, khi người đàn ông trung niên bước vào ánh đèn của sảnh tiệc, ánh mắt ông ta lướt qua đám đông và dừng lại ở góc bàn của mẹ con tôi. Gương mặt sắc lạnh của ông ta lập tức biến sắc, biến thành sự bàng hoàng và run rẩy.

Cùng lúc đó, bà Trương nhìn rõ gương mặt người đàn ông kia. Nụ cười trên môi bà ta chợt đóng băng. Sắc mặt bà ta chuyển từ hồng hào sang trắng bệch như cắt không còn một giọt máu. Chiếc túi xách đắt tiền trên tay bà ta rơi tọt xuống đất.

— Chủ tịch... Tần... — Bà Trương lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức không cất thành lời.

Người đàn ông không thèm liếc nhìn bà Trương lấy một cái. Ông ta sải bước nhanh về phía mẹ tôi. Trước sự kinh ngạc của hàng trăm con người có mặt trong sảnh tiệc, vị chủ tịch tập đoàn tài chính Tần Thị danh tiếng lẫy lừng cả vùng Giang Nam cất giọng run run, đôi mắt đỏ ngầu nhìn mẹ tôi:

— Yến Nhi... Có phải em không? Anh đã tìm em suốt 20 năm qua...

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ VÀ TẤM MÀN LỊCH SỬ

Bầu không khí trong sảnh tiệc như ngưng đọng. Sự xuất hiện của Tần Chấn Thiên – người đứng đầu tập đoàn Tần Thị nghìn tỷ – khiến toàn bộ giớ thượng lưu có mặt tại đây đều phải cúi đầu nể sợ. Thế nhưng, người đàn ông quyền lực ấy lúc này lại đang đứng trước mặt mẹ tôi, đôi bàn tay run rẩy cố gắng chạm vào bờ vai gầy guộc của bà.

Mẹ tôi – bà Lâm Yến Nhi – ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy gương mặt của Tần Chấn Thiên, thân thể bà chấn động dữ dội. Lòng tự trọng và sự chịu đựng suốt hai mươi năm qua như vỡ tan trong khoảnh khắc. Bà lùi lại một bước, ánh mắt đong đầy phức tạp, vừa có thương nhớ, vừa có đau đớn và xót xa.

— Chủ tịch Tần nhận nhầm người rồi. Tôi chỉ là một người giúp việc nghèo hèn, không dám nhận quen biết với người cao quý như ông. — Mẹ tôi nghẹn ngào quay mặt đi.

— Yến Nhi! Em đừng dối anh nữa! — Tần Chấn Thiên xúc động nói, giọng nói khàn đặc. — Vết sẹo trên cổ tay em là do năm đó đỡ cho anh một nhát dao, làm sao anh quên được? Hai mươi năm trước, em đột ngột mất tích cùng đứa con trong bụng, anh đã lật tung cả đất nước này lên để tìm em!

Lời nói của Tần Chấn Thiên như một quả bom nổ tung giữa không trung. Trương Lập đứng ngẩn người, ánh mắt hoảng hốt nhìn sang tôi rồi lại nhìn sang Tần Chấn Thiên. Còn bà Trương thì toàn thân run rẩy như cầy sấy, trán rịn ra từng mảng mồ hôi hột.

Bà Trương cố lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng, gượng cười tiến lên một bước:

— Chủ tịch Tần... Ngài chắc chắn là nhầm lẫn rồi. Người phụ nữ này chỉ là một kẻ làm thuê nghèo khổ, làm sao có thể có liên quan gì đến ngài được? Hôm nay là lễ đính hôn của con trai tôi và...

— Câm miệng! — Tần Chấn Thiên quay lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo phóng thẳng về phía bà Trương, khiến bà ta giật thót lùi lại vài bước. — Trương Thu Bích, bà tưởng năm đó bà làm những chuyện dơ bẩn gì tôi không biết sao?

Bà Trương tái dại mặt mày, môi run giật liên hồi:

— Ngài... Ngài nói gì vậy? Tôi không hiểu...

Tần Chấn Thiên hít một hơi sâu, quay sang nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ. Ông giơ tay ra hiệu, vị trợ lý đi cùng lập tức tiến lên, mở một chiếc cặp táp bằng da cao cấp và rút ra một xấp tài liệu cùng những bức ảnh ngả màu thời gian.

— Hai mươi năm trước, Yến Nhi là vợ hợp pháp của tôi, là phu nhân danh chính ngôn thuận của Tần Gia tại Bắc Kinh. — Giọng Tần Chấn Thiên vang lên đanh thép, âm thanh dội vào vách tường sảnh tiệc. — Khi em ấy mang thai con gái tôi, tôi bị đối thủ ám hại phải điều trị ở nước ngoài. Trương Thu Bích – khi đó là người quản gia thân tín trong Tần Gia – đã cấu kết với kẻ thù, làm giả giấy tờ báo tin tôi đã chết, sau đó vu khống Yến Nhi ngoại tình, đuổi em ấy ra khỏi nhà trong một đêm mưa gió!

Quan khách bên dưới ồ lên một tiếng kinh ngạc. Những ánh mắt coi thường ban nãy dành cho mẹ tôi lập tức biến thành sự thương cảm và phẫn nộ, đồng thời chuyển hướng nhìn sang bà Trương với sự khinh bỉ tột cùng.

— Chưa dừng lại ở đó! — Tần Chấn Thiên tiếp tục, ánh mắt hằn lên sự căm hờn. — Bà ta còn tham ô một khoản tiền lớn của Tần Gia để bỏ trốn vào Thượng Hải, dùng số tiền dơ bẩn đó để gầy dựng nên công ty tài chính nhà họ Trương hiện tại! Trương Thu Bích, bà tưởng bà xóa sạch dấu vết là có thể kê cao gối ngủ sao? Suốt hai mươi năm qua, tôi vừa tìm kiếm mẹ con Yến Nhi, vừa âm thầm thu thập bằng chứng về tội ác của bà!

Bà Trương ngã khuỵu xuống sàn nhà, gương mặt xám xịt như tro tàn. Mọi âm mưu, sự độc ác và bản chất tham lam mà bà ta che giấu suốt 20 năm qua dưới vỏ bọc một phu nhân đài các, giờ đây đã bị phơi bày hoàn toàn trước mặt toàn bộ giới thượng lưu Thượng Hải.

Trương Lập như sụp đổ hoàn toàn. Anh ta nhìn mẹ mình đang bò dưới đất, rồi quay sang nhìn tôi – người mà vài phút trước anh ta vừa xua đuổi. Sự tham vọng và tính toán thiệt hơn trong đầu anh ta lập tức đảo chiều. Trương Lập lao đến trước mặt tôi, quỳ sụp xuống, nắm lấy vạt áo tôi van xin:

— Như Ý! Anh sai rồi! Anh thật sự không biết chuyện năm xưa! Anh yêu em thật lòng mà Như Ý, chúng ta mau tiến hành lễ đính hôn đi em!

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác buồn nôn trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi dứt khoát rút vạt áo ra khỏi tay anh ta, tát một cú thật mạnh vào mặt Trương Lập.

— Trương Lập, anh không yêu tôi, anh chỉ yêu sự giàu sang và quyền lực! Sự im lặng và hèn nhát của anh ban nãy đã dập tắt chút tình cảm cuối cùng tôi dành cho anh rồi!

CHƯƠNG 3: TRẢ GIÁ VÀ BÌNH YÊN TRỞ LẠI

Tiếng chát từ cú tát của tôi vang lên giòn giã, dập tắt hoàn toàn sự hy vọng hão huyền của Trương Lập. Anh ta ôm lấy một bên mặt, đôi mắt ngập tràn sự hối hận và sợ hãi, nhưng tất cả đã quá muộn.

Tần Chấn Thiên bước lại gần mẹ tôi. Đôi mắt người đàn ông quyền lực từng trải qua bao sóng gió thương trường nay rơm rớm nước mắt. Ông quỳ một bên gối xuống trước mặt mẹ tôi, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

— Yến Nhi, anh xin lỗi... Vì sự yếu kém của anh năm đó mà đã để em và con phải chịu khổ suốt hai mươi năm qua. Để em phải đi làm giúp việc, phải chịu sự nhục mạ của những kẻ tiểu nhân này... Hãy cho anh một cơ hội để bù đắp cho hai mẹ con, có được không?

Mẹ tôi nhìn Tần Chấn Thiên, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng lăn dài trên gò má nhăn nheo. Hai mươi năm tủi hổ, hai mươi năm sống trong âm thầm lặng lẽ để nuôi tôi khôn lớn, bao nhiêu đắng cay như được giải tỏa. Bà cúi xuống, đỡ ông đứng dậy, khẽ gật đầu trong tiếng nghẹn ngào:

— Anh Chấn Thiên... Em không trách anh... Em chỉ mong con chúng ta có một cuộc sống bình yên.

Tần Chấn Thiên quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập tình yêu thương của một người cha mà tôi chưa từng được nhận. Ông nhẹ nhàng ôm lấy tôi vào lòng:

— Như Ý, con gái của bố... Con đã chịu nhiều thiệt thòi rồi. Từ nay về sau, không ai có thể bắt nạt con và mẹ con được nữa.

Tôi òa khóc trong vòng tay của bố. Cảm giác ấm áp và an toàn mà tôi khao khát suốt hai mươi năm qua cuối cùng cũng đã trở thành hiện thực.

Tần Chấn Thiên quay lại nhìn hai mẹ con bà Trương. Ánh mắt ấm áp dành cho chúng tôi lập tức biến thành sự lạnh lẽo vô tình. Ông xua tay với vị trợ lý:

— Gọi cho phía cảnh sát và viện kiểm sát. Gửi toàn bộ hồ sơ tham ô, lừa đảo và chiếm đoạt tài sản của Trương Thu Bích cho họ. Ngoài ra, rút toàn bộ vốn đầu tư của Tần Thị và các đối tác ra khỏi công ty của nhà họ Trương. Trong vòng 24 giờ, tôi muốn thấy công ty nhà họ Trương phá sản!

— Không! Chủ tịch Tần, xin ngài tha cho chúng tôi! Xin ngài! — Bà Trương gào khóc thảm thiết, bò đến định ôm lấy chân Tần Chấn Thiên, nhưng đã bị các vệ sĩ gạt ra.

Trương Lập ngơ ngác nhìn mẹ mình bị cảnh sát — những người vừa ập vào sảnh tiệc — còng tay dẫn đi. Lễ đính hôn lộng lẫy mà nhà họ Trương chuẩn bị để phô trương thanh thế giờ đây trở thành hiện trường của một vụ bắt giữ, biến họ thành trò cười và vết nhơ lớn nhất trong giới kinh doanh Thượng Hải. Công ty của Trương Lập sụp đổ chỉ sau một đêm, anh ta gánh trên vai khoản nợ khổng lồ và mất đi tất cả tương lai.

Tần Chấn Thiên nắm lấy tay mẹ tôi và tay tôi, nhẹ nhàng nói:

— Chúng ta về nhà thôi em, về nhà của chúng ta.

Tôi quay đầu nhìn lại sảnh tiệc lần cuối. Chiếc ly vỡ và những giọt rượu nho đỏ dưới sàn nhà dường như là cột mốc khép lại quá khứ đau thương, mở ra một chương mới cho cuộc đời của mẹ con tôi.

Báo ứng có thể đến muộn, nhưng nhất định sẽ đến. Những kẻ xem thường tình cảm, chà đạp lên nhân phẩm của người khác để chạy theo vinh hoa phú quý cuối cùng cũng phải trả một cái giá đắt. Còn mẹ con tôi, sau bao nhiêu sóng gió của cuộc đời, cuối cùng cũng đã tìm lại được bình yên và hạnh phúc trọn vẹn bên người thân yêu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét