#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Trong sảnh chờ sang trọng bậc nhất của khách sạn năm sao Peninsula tại thành phố Thượng Hải, không khí chuẩn bị cho lễ cưới đang diễn ra vô cùng náo nhiệt. Tiếng nhạc cổ điển êm dịu hòa cùng ánh đèn chùm pha lê lấp lánh tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, đắt giá. Hôm nay là ngày vui của Lâm Uyển và Cố Cảnh Hàng – đại công tử của tập đoàn bất động sản Cố Thị danh tiếng.
Thế nhưng, ngay tại khu vực đón khách dành cho gia đình, một cơn bão ngầm đang bùng nổ.
Bà Trịnh – mẹ của Cố Cảnh Hàng, người phụ nữ khoác trên mình chiếc sườn xám thêu chỉ vàng quý phái, trên tay đeo chiếc vòng ngọc bích đắt giá – đang đứng xói mói nhìn người phụ nữ trung niên ăn mặc đơn sơ đối diện. Đó là bà Lý Mỹ Lan, mẹ ruột của cô dâu Lâm Uyển. Bà Mỹ Lan mặc một chiếc đầm gấm màu xám tro trang nhã nhưng đã cũ, bàn tay gầy gộc bối rối gạt lại nếp áo khi đối diện với sự soi moi của gia đình nhà chồng tương lai của con gái.
"Bà Lý này," Bà Trịnh cất giọng khàn khàn, cố tình nâng cao tông giọng để những vị khách quý đang đi qua đều nghe thấy, "Hôm nay là lễ cưới của con trai tôi với con gái bà. Những người đến đây đều là giới thượng lưu, danh gia vọng tộc ở Thượng Hải. Bà nhìn lại bản thân mình xem, ăn mặc thế này mà đòi bước vào sảnh chính sao?"
Bà Mỹ Lan gượng cười, ánh mắt chan chứa sự nhẫn nại của một người mẹ vì hạnh phúc của con gái: "Bà Cố, tôi biết gia đình mình không giàu có như nhà bà. Nhưng hôm nay là ngày trọng đại của Uyển Uyển, tôi chỉ muốn tận mắt nhìn con gái mình bước vào thánh đường..."
"Tận mắt nhìn?" Bà Trịnh hất cằm, giật lấy tấm thiệp mời mạ vàng sang trọng trên tay bà Mỹ Lan.
Trước sự ngỡ ngàng của tất cả những người có mặt, bà Trịnh không chút đắn đo, dùng lực xé đôi tấm thiệp mời, rồi tiếp tục xé thành nhiều mảnh nhỏ, nhạt nhẽo ném thẳng vào người bà Mỹ Lan. Những mảnh giấy vàng óng ánh rơi lả tả xuống sàn đá hoa cương sáng bóng.
"Bà không xứng đáng xuất hiện trong đám cưới của con trai tôi!" Bà Trịnh gằn giọng, từng chữ thốt ra như lưỡi dao sắc bén. "Một người phụ nữ rửa bát thuê, nghèo hèn rách rưới như bà mà xuất hiện ở đây chỉ làm xấu mặt gia tộc họ Cố chúng tôi! Cảnh Hàng lấy con gái bà đã là sự nhân từ lớn nhất rồi, bà đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!"
Lâm Uyển đứng cách đó không xa, vừa hoàn tất khâu trang điểm bước ra. Cô mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi trị giá hàng trăm ngàn Tệ, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy mẹ mình bị xúc phạm, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Nước mắt chực trào ra, nhưng Lâm Uyển siết chặt nắm tay, ép bản thân phải giữ bình tĩnh.
Cô bước nhanh tới, chắn trước mặt mẹ mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào bà Trịnh: "Bác Trịnh, bác làm cái gì vậy? Mẹ tôi là mẹ ruột của cô dâu, tại sao lại không có quyền tham dự?"
"Uyển Uyển, em nói năng với mẹ anh kiểu gì đấy?" Cố Cảnh Hàng từ trong phòng nghỉ bước ra, nhíu mày lên tiếng. Anh ta không hề trách mẹ mình, mà ngược lại quay sang trừng mắt nhìn Lâm Uyển: "Mẹ anh nói đúng đấy! Hôm nay toàn là đối tác lớn của tập đoàn, em để mẹ em xuất hiện với bộ dạng này, định làm anh mất mặt trước bao nhiêu người à? Mau bảo mẹ em về đi!"
Lâm Uyển nhìn người đàn ông mà cô đã yêu thương suốt ba năm qua. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài hào hoa, lịch thiệp kia là một kẻ hèn nhát, coi trọng danh vọng hơn cả tình người.
Bà Mỹ Lan run rẩy nắm lấy tay con gái, giọng nghẹn ngào: "Uyển Uyển... thôi con, đừng vì mẹ mà làm hỏng ngày vui. Mẹ... mẹ về trước cũng được..."
"Không ai được phép bắt mẹ về cả!" Lâm Uyển kiên quyết nắm chặt tay mẹ.
Bà Trịnh cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ: "Này cô Lâm, cô đừng có giận cá chém thớt. Nếu cô không muốn cưới thì cứ việc hủy hôn! Con trai tôi thiếu gì tiểu thư khuê phúng muốn gả vào? Cô tưởng bước chân vào nhà họ Cố mà dễ à?"
Lâm Uyển lặng lẽ nhìn bà Trịnh, rồi nhìn sang Cố Cảnh Hàng. Sự thất vọng trong mắt cô biến thành một ngọn lửa kiên định. Cô hít một hơi sâu, chuẩn bị cởi bỏ chiếc khăn che mặt để tuyên bố hủy bỏ hôn lễ này.
Đúng lúc đó, từ phía sau thảm đỏ dẫn vào sảnh chính, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Một đoàn người mặc vest đen lịch lãm tiến vào, vây quanh một người đàn ông trung niên uy nghiêm. Người đàn ông này khoảng năm mươi tuổi, phong thái cao quý, gương mặt góc cạnh đĩnh đạc, mang một áp lực vô hình khiến ai nấy đều phải dạt ra hai bên.
Nhìn thấy người đàn ông này, ánh mắt bà Trịnh và Cố Cảnh Hàng lập tức sáng rỡ, thay đổi thái độ trăm phần trăm. Đó chính là Giang Quốc Đống – chủ tịch Tập đoàn Tài chính Quốc Thái, người giàu nhất vùng Giang Nam, nhân vật quyền lực mà gia tộc họ Cố đã tốn bao công sức mời mọc suốt nửa năm qua để xin đầu tư dự án mới.
"Chủ tịch Giang! Bác Giang!" Cố Cảnh Hàng vội vàng gạt Lâm Uyển sang một bên, hớn hở bước tới nghênh đón, nụ cười nịnh hót hiện rõ trên mặt: "Thật vinh hạnh quá! Không ngờ ngài lại thu xếp thời gian đến tham dự lễ cưới của cháu!"
Bà Trịnh cũng vội vàng chỉnh lại sườn xám, tiến lên cúi đầu chào: "Chủ tịch Giang, ngài đến thật đúng lúc, chúng tôi..."
Thế nhưng, Giang Quốc Đống hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang giơ ra của Cố Cảnh Hàng. Ánh mắt ông không hề nhìn gia đình họ Cố lấy một giây, mà quét nhanh qua sảnh chờ, dừng lại ở hai người phụ nữ đang đứng giữa những mảnh thiệp mời bị xé rách.
Khi nhìn thấy bà Mỹ Lan, đôi mắt đầy vẻ uy quyền của người đàn ông quyền lực nhất Thượng Hải chợt rung lên bàng hoàng. Bàn tay ông run rẩy.
Giang Quốc Đống bước qua Cố Cảnh Hàng, tiến thẳng về phía bà Mỹ Lan trước sự ngơ ngác của toàn bộ quan khách. Ông dừng lại trước mặt bà Mỹ Lan, ánh mắt đong đầy sự chua xót, ăn ân hận và yêu thương vô bờ bến.
Giữa không gian yên lặng đến mức nghe thấy cả tiếng thở, Giang Quốc Đống cúi đầu, cất giọng trầm thấp nhưng vang dội khắp sảnh tiệc:
"Nhã Nhược... Anh tìm em suốt hai mươi lăm năm qua. Em chịu khổ nhiều rồi, Phu nhân của anh!"
Toàn bộ sảnh tiệc chết lặng. Bà Trịnh cứng đờ người, Cố Cảnh Hàng hóa đá tại chỗ, mắt trợn ngược không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
CHƯƠNG 2: THÂN PHẬN THỰC SỰ
Bà Mỹ Lan – hay chính là Giang Nhã Nhược – run rẩy lùi lại một bước khi nghe thấy cái tên mà bà đã cố gắng chôn chặt vào quá khứ suốt một phần tư thế kỷ.
"Ông... ông nhận lầm người rồi. Tôi không phải Nhã Nhược nào cả, tôi chỉ là một người đàn bà nghèo khổ tên Lý Mỹ Lan." Bà quay mặt đi, cố giấu giếm đôi bàn tay đầy vết chai sạn.
Giang Quốc Đống bước tiến thêm một bước, không ngần ngại quỳ một gối xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, trước mắt hàng trăm vị khách thượng lưu. Ông cẩn thận nhặt từng mảnh thiệp mời bị xé rách dưới đất lên, nâng niu như cất giữ bảo vật.
"Hai mươi lăm năm trước, kẻ thù hãm hại làm em mất tích khi đang mang thai, anh đã lục tung cả đất nước này lên để tìm em." Giang Quốc Đống ngước mắt nhìn bà, giọng nói nghẹn ngào chực khóc: "Anh biết em hận anh vì nghĩ anh bỏ rơi em. Nhưng Nhã Nhược à, chiếc nhẫn ngọc huyết trên cổ em là kỷ vật gia truyền của họ Giang, làm sao anh có thể nhận lầm người cưu mang trái tim mình?"
Lúc này, mọi người mới chú ý đến chiếc dây chuyền bằng dây vải thô xơ mà bà Mỹ Lan đeo trên cổ, bên dưới lớp áo cũ kỹ là một mặt nhẫn ngọc huyết đỏ thẫm tỏa ra sắc quang quý giá. Đó chính là tín vật của nữ chủ nhân Tập đoàn Tài chính Quốc Thái!
Bà Trịnh đứng bên cạnh, mặt mày cắt không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
"Chủ... Chủ tịch Giang... Ngài có nhầm lẫn gì không?" Bà Trịnh lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng: "Người đàn bà này... bà ta chỉ là một kẻ rửa bát thuê nghèo hèn... Sao có thể là... là phu nhân của ngài được?"
Giang Quốc Đống chậm rãi đứng dậy. Khi quay người lại đối diện với bà Trịnh, ánh mắt ông không còn vẻ dịu dàng vừa rồi, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo như băng giá của vùng cực bắc, ngập tràn sát khí.
"Rửa bát thuê? Nghèo hèn?" Giang Quốc Đống gằn từng chữ, áp lực mạnh mẽ khiến bà Trịnh phải lùi lại mấy bước, suýt nữa thì ngã bệt xuống sàn. "Bà Trịnh, bà dựa vào cái gì mà dám xé thiệp mời của Phu nhân Tập đoàn Quốc Thái? Bà dựa vào cái gì mà chê bai người phụ nữ vĩ đại nhất đời tôi?"
Cố Cảnh Hàng hoảng loạn đến mức trán vãi mồ hôi hột. Anh ta nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm chết người. Tập đoàn Cố Thị của gia đình anh ta đang trên bờ vực phá sản, toàn bộ hy vọng đều đặt vào khoản vay năm trăm triệu Tệ từ Tập đoàn Quốc Thái. Nếu làm mất lòng Giang Quốc Đống, gia tộc họ Cố sẽ hoàn toàn sụp đổ chỉ trong một đêm!
"Bác Giang! Bác hiểu lầm rồi!" Cố Cảnh Hàng lao đến, dập đầu cúi xì xụp: "Tất cả là do mẹ cháu mắt mù không nhận ra bác gái! Cháu... cháu đối với Uyển Uyển là chân thành! Cháu rất yêu Uyển Uyển!"
Nói rồi, Cố Cảnh Hàng xoay người chạy lại nắm lấy tay Lâm Uyển, nét mặt hoảng hốt nịnh họt: "Uyển Uyển! Em nói giúp anh và mẹ một câu đi! Chúng ta sắp thành vợ chồng rồi mà! Mẹ anh vừa rồi chỉ là lỡ lời thôi, bà không cố ý đâu!"
Lâm Uyển dứt khoát hất tay Cố Cảnh Hàng ra, ánh mắt đong đầy sự ghê tởm.
"Lỡ lời?" Lâm Uyển cười lạnh: "Cố Cảnh Hàng, khi mẹ anh xé thiệp mời của mẹ tôi, khi mẹ anh chửi mẹ tôi là kẻ nghèo hèn rách rưới, anh đã ở đâu? Anh đứng đó, hùa theo mẹ anh để sỉ nhục mẹ tôi! Anh không phải vì lỡ lời, mà là vì bản chất của các người vốn dĩ là những kẻ hợm hĩnh, coi thường người nghèo!"
Giang Quốc Đống lúc này bước tới bên cạnh Lâm Uyển. Ông nhìn cô gái trẻ trong chiếc váy cưới, ánh mắt chan chứa tình cha con mà ông đã bỏ lỡ suốt hai mươi mấy năm qua. Giọng ông run run: "Con... con là Lâm Uyển? Con là con gái của ta và Nhã Nhược?"
Lâm Uyển nhìn người đàn ông quyền lực trước mặt, lòng cô trào dâng một cảm xúc hỗn loạn. Tuy nhiên, nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên gò má mẹ mình, cô hiểu rằng người đàn ông này thực sự chưa từng quên mẹ cô.
Giang Quốc Đống quay sang nhìn trợ lý đứng phía sau, ra lệnh bằng giọng nói uy nghiêm không thể chối từ:
"Thông báo cho Ngân hàng Quốc Thái và toàn bộ các đối tác trong hệ thống: Ngay lập tức đóng băng toàn bộ hạn mức tín dụng của Tập đoàn Cố Thị! Hủy bỏ tất cả các hợp đồng hợp tác đang ký kết! Trong vòng 24 giờ, tôi muốn thấy Tập đoàn Cố Thị phá sản!"
"Không! Chủ tịch Giang! Xin ngài giơ cao đánh khẽ!" Bà Trịnh nghe vậy thì gào lên thảm thiết, chạy đến quỳ rụp dưới chân Giang Quốc Đống: "Tôi sai rồi! Tôi là kẻ mắt mù! Tôi là con mụ độc ác! Xin ngài hãy tha cho nhà họ Cố! Uyển Uyển... à không, Cô Lâm, cô hãy xin giúp chúng tôi với!"
Bà Trịnh liên tục tự tát vào mặt mình "chát, chát", những cú tát đau đớn để lại vết lằn đỏ trên gương mặt vốn dĩ luôn tự cao tự đại của bà ta. Cố Cảnh Hàng cũng quỳ bên cạnh, khóc lóc van xin thảm hại, không còn chút dáng vẻ của một đại công tử thượng lưu.
Nhưng Giang Quốc Đống thậm chí không buồn liếc nhìn họ một cái. Ông quay sang phía bà Mỹ Lan và Lâm Uyển, ánh mắt trở nên vô cùng ôn hòa:
"Nhã Nhược, Uyển Uyển, loại người và loại gia đình thế này không xứng đáng để con gả vào. Chúng ta về nhà thôi!"
CHƯƠNG 3: MÓN QUÀ CỦA SỰ TRẢ GIÁ
Một tháng sau.
Sự sụp đổ của Tập đoàn Cố Thị trở thành đề tài bàn tán xôn xao nhất trên toàn bộ các trang báo kinh tế Thượng Hải. Chỉ trong chưa đầy bốn mươi tám giờ sau sự việc tại khách sạn Peninsula, toàn bộ các ngân hàng đồng loạt thu hồi nợ, các đối tác hủy hợp đồng. Tập đoàn Cố Thị tuyên bố phá sản, toàn bộ tài sản, biệt thự và xe sang của nhà họ Cố bị tòa án niêm phong để đấu giá trả nợ.
Cố Cảnh Hàng từ một công tử nhà giàu trở thành kẻ trắng tay, gánh trên đầu khoản nợ hàng chục triệu Tệ. Anh ta và mẹ mình – bà Trịnh – phải dọn về sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở khu ổ chuột ngoại ô Thượng Hải.
Bà Trịnh, người từng coi việc rửa bát là công việc nghèo hèn rách rưới, giờ đây vì muốn có tiền mua thức ăn hàng ngày, phải chấp nhận xin vào làm công nhân vệ sinh tại một nhà hàng nhỏ. Mỗi ngày, nhìn đôi bàn tay sưng tấy vì nước tẩy rửa, bà ta lại khóc lóc trong sự ân hận muộn màng.
Cố Cảnh Hàng thì chìm đắm trong rượu bia, ngày ngày tìm đến cổng Tập đoàn Quốc Thái với hy vọng gặp được Lâm Uyển để van xin sự tha thứ, nhưng lần nào cũng bị bảo vệ đuổi đi như một kẻ ăn xin.
Trong khi đó, tại căn biệt thự sân vườn rộng lớn nằm ở khu đất đai đắt đỏ nhất Thượng Hải.
Ánh nắng thu vàng óng ánh chiếu qua những tán cây ginkgo, trải dài trên thảm cỏ xanh mướt. Lâm Uyển ngồi bên chiếc bàn tròn trắng ngoài vườn, thong thả thưởng thức ly trà hoa cúc thanh mát.
Sau khi trở về gia tộc họ Giang, cô không chọn cách sống ăn bám vào sự giàu có của cha. Bằng tài năng thiết kế thời trang của mình, cộng với sự hỗ trợ tài chính từ Giang Quốc Đống, Lâm Uyển đã thành lập thương hiệu thời trang cá nhân mang tên "Nhã Uyển" – lấy từ tên của cô và mẹ. Thương hiệu nhanh chóng gặt hái được vô số thành công tại thị trường quốc tế.
Bà Giang Nhã Nhược (Lý Mỹ Lan) bước ra vườn, trên tay cầm một chiếc áo khoác mỏng khoác lên vai con gái. Nét mặt bà giờ đây hồng hào, rạng rỡ, những nếp nhăn của sự vất vả năm xưa đã được thay thế bằng vẻ quý phái, từ tốn của một phu nhân thực sự.
"Uyển Uyển, con lại làm việc quên cả nghỉ ngơi rồi," Bà Nhã Nhược dịu dàng nói.
Lâm Uyển mỉm cười, nắm lấy tay mẹ: "Mẹ, con đang chuẩn bị bộ sưu tập mới cho tuần lễ thời trang Paris. Con muốn dành tặng bộ sưu tập này cho mẹ – người phụ nữ tuyệt vời nhất của con."
Giang Quốc Đống từ trong nhà bước ra, trên tay cầm hai tấm vé máy bay. Ông ôm nhẹ vai vợ mình, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc:
"Nhã Nhược, tuần sau chúng ta sang Paris xem show thời trang của con gái nhé. Anh đã đặt toàn bộ hàng ghế đầu cho gia đình mình rồi."
Bà Nhã Nhược nhìn chồng, rồi nhìn con gái, trong lòng dâng trào một niềm hạnh phúc trọn vẹn. Những đau khổ, tủi nhục hai mươi mấy năm qua cuối cùng đã qua đi, nhường chỗ cho sự ấm áp của tình thân và sự công bằng của cuộc đời.
Lúc này, trợ lý của Giang Quốc Đống bước vào, ghé tai nói nhỏ: "Chủ tịch, Cố Cảnh Hàng lại đang quỳ ngoài cổng biệt thự, nói muốn gặp Cô Lâm lần cuối trước khi anh ta rời khỏi Thượng Hải đi làm thuê ở miền núi."
Giang Quốc Đống nhìn sang Lâm Uyển, như muốn hỏi ý kiến của cô.
Lâm Uyển nhấp một ngụm trà, nét mặt hoàn toàn thản nhiên, không một chút gợn sóng: "Bảo anh ta về đi. Cuộc sống của tôi và gia đình tôi từ lâu đã không còn liên quan gì đến anh ta nữa. Mọi sự lựa chọn trong quá khứ đều phải tự trả giá."
Người trợ lý cúi đầu rời đi.
Lâm Uyển nhìn ra khoảng trời xanh ngắt phía trên biệt thự. Cô hiểu rằng, sự trả thù tàn nhẫn nhất đối với những kẻ từng coi thường mình không phải là chửi rủa hay đánh đập, mà là sống một cuộc đời thật rạng rỡ, hạnh phúc và đứng ở một tầm cao mà cả đời họ cũng không bao giờ chạm tới được.
Tiếng nụ cười rộn rã của cha mẹ vang lên bên tai, Lâm Uyển mỉm cười đón nhận làn gió thu mát rượi. Cuộc đời mới của cô, giờ đây mới thực sự tỏa sáng rực rỡ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét