Min menu

Pages

ngay trước lễ kỷ niệm 15 năm ngày cưới, tôi phát hiện chồng đã âm thầm chuyển toàn bộ đồ đạc của tôi ra khỏi phòng ngủ để dọn chỗ cho cô thư ký đang mang thai. mẹ chồng còn lạnh lùng nói: “có người nối dõi rồi, con nên biết lúc nào phải rời đi.” tôi chỉ mở tủ lấy một chiếc hộp nhỏ, đặt nhẫn cưới vào trong rồi kéo vali xuống nhà… nhưng khi tôi vừa bước tới cửa, chuông cửa vang lên. người đàn ông đứng bên ngoài chỉ đưa ra một phong bì, còn chồng tôi vừa đọc tên người gửi đã lập tức đổi sắc mặt.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.




CHƯƠNG 1: CHIẾC HỘP THÉP VÀ LÁ THƯ TỪ GIỚI THƯỢNG LƯU

Ánh đèn chùm pha lê trong căn biệt thự ba tầng ở quận Tĩnh An, Thượng Hải tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp nhưng lại không thể sưởi ấm được không khí lạnh lẽo như băng giá bên trong. Chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ nữa là đến lễ kỷ niệm 15 năm ngày cưới của tôi và Trần Phong. Nhưng ngay khi tôi bước chân vào phòng ngủ chính sau chuyến công tác dài ngày, đập vào mắt tôi không phải là món quà kỷ niệm hay một không gian lãng mạn, mà là toàn bộ quần áo, mỹ phẩm và đồ dùng cá nhân của tôi đã bị đóng gói tàn nhẫn vào hai chiếc vali rẻ tiền, vứt chỏng chơ ngay góc cửa.

Thay vào đó, trên chiếc giường đôi bọc đệm lông cừu đắt đỏ mà tôi tự tay lựa chọn từng chi tiết, Hứa Vy – cô thư ký riêng 24 tuổi của Trần Phong – đang thong thả tựa lưng vào gối, tay xoa xoa vòng bụng hơi nhô lên, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng và khiêu khích.

"Chuyện này là sao?" Tôi cố nén cơn run rẩy đang lan ra khắp cơ thể, giọng nói lạnh gắt hướng về phía Trần Phong đang đứng bên bàn trang điểm.

Trần Phong thản nhiên chỉnh lại tay áo sơ mi, không hề có một chút áy nấy hay chột dạ. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ, mệt mỏi và đầy vẻ coi thường: "Cố Nhược, cô cũng thấy rồi đấy. Hứa Vy đang mang thai, bác sĩ nói thai kỳ không ổn định, cần môi trường tốt nhất để dưỡng thai. Phòng ngủ chính hướng Nam, ánh sáng tốt nhất trong nhà. Tôi đã dọn phòng khách ở tầng một cho cô rồi."

"Dọn phòng khách?" Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát đến xé lòng. "Trần Phong, đây là căn nhà của chúng ta, và tôi là vợ hợp pháp của anh! Anh đuổi vợ ra khỏi phòng ngủ chính để đưa một kẻ thứ ba vào ở ngay trước lễ kỷ niệm 15 năm ngày cưới?"

Chưa để Trần Phong lên tiếng, mẹ chồng tôi – bà Trần – từ ngoài bước vào. Bà mặc chiếc áo sườn xám bằng lụa đắt tiền, tay đeo chiếc vòng ngọc bích sáng bóng. Bà liếc nhìn tôi bằng đôi mắt sắc lẹm, nụ cười trên môi tràn ngập sự mỉa mai: "Cố Nhược, cô đừng ở đó mà gào khóc vô ích. 15 năm qua cô không sinh nổi cho nhà họ Trần một mụn con, khiến dòng họ này suýt thì tuyệt tự. Bây giờ Hứa Vy đã mang trong mình giọt máu của nhà họ Trần, lại là con trai! Có người nối dõi rồi, cô nên biết lúc nào phải tự giác rời đi, đừng để đến lúc chúng tôi phải tống cổ ra đường thì mặt mũi cũng chẳng còn."

Những lời nói như những mũi dao nhọn hoắt đâm nát chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại trong tôi. 15 năm qua, tôi đã vì cái gia đình này mà hi sinh cả sự nghiệp, từ một kiến trúc sư tài năng trở thành hậu phương vững chắc, vun vén cho công ty truyền thông của Trần Phong từ một xưởng nhỏ trở thành tập đoàn có tiếng tại Thượng Hải. Khi tôi bị sảy thai cách đây 8 năm do làm việc quá sức để giúp anh ta chạy dự án, bà ta đã thề thốt sẽ coi tôi như con gái ruột. Bác sĩ từng nói tôi khó thụ thai lại, và Trần Phong từng nắm tay tôi khóc, hứa rằng "chúng ta chỉ cần có nhau là đủ".

Hóa ra, tất cả chỉ là một vở kịch dối trá.

Tôi nhìn ba con người trước mặt: người chồng mà tôi từng yêu hơn cả bản thân, người mẹ chồng mà tôi phụng dưỡng hết lòng, và cô nhân tình trẻ tuổi đang mỉm cười đắc ý. Tim tôi hoàn toàn đóng băng, không còn một giọt nước mắt nào rơi xuống. Sự đau đớn biến thành một luồng sức mạnh lạnh lẽo và tỉnh táo lạ kỳ.

"Được thôi," tôi nhẹ nhàng thốt ra hai từ.

Tôi bước qua người Trần Phong, tiến về phía chiếc tủ âm tường ở góc phòng. Trước ánh mắt ngơ ngác của ba người họ, tôi lấy ra một chiếc hộp thép nhỏ màu đen, cũ kỹ nhưng được khóa rất kỹ bằng khóa mã số. Tôi không lấy bất kỳ món đồ hiệu, trang sức hay túi xách đắt tiền nào mà anh ta từng mua cho tôi.

Tôi tháo chiếc nhẫn cưới bằng kim cương trên ngón tay áp út ra, đặt nó lên bề mặt lạnh ngắt của chiếc hộp thép, rồi ôm chiếc hộp vào lòng. Sau đó, tôi dứt khoát kéo hai chiếc vali bước xuống cầu thang, không ngoái đầu lại dù chỉ một lần.

"Biết điều đấy!" Tiếng mẹ chồng tôi vọng lại từ phía sau đầy vẻ hả hê. "Ra khỏi nhà này rồi thì đừng mong tơ tưởng đến một xu tài sản của nhà họ Trần!"

Trần Phong đứng ở đầu cầu thang, nhìn theo bóng lưng tôi với vẻ mặt phức tạp, có chút ngỡ ngàng vì sự dứt khoát đột ngột của tôi, nhưng sự kiêu ngạo của một kẻ vừa gặt hái thành công đã ngăn anh ta lại.

Tuy nhiên, ngay khi chân tôi vừa bước tới cánh cửa lớn của căn biệt thự, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên dồn dập: "Bính boong! Bính boong!"

Không khí trong nhà khựng lại. Bà Trần nhíu mày: "Muộn thế này rồi ai còn đến?"

Trần Phong bước xuống cầu thang, tiến ra mở cửa. Đứng bên ngoài không phải là shipper hay người quen trong giới kinh doanh. Đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen cắt may thủ công cực kỳ tinh tế, tay đeo găng tay trắng, thần thái toát lên sự uy nghiêm và huấn luyện bài bản của một quản gia thuộc giới siêu giàu.

Người đàn ông nhìn quanh căn nhà, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại ở Trần Phong. "Xin hỏi, đây có phải là nhà của ông Trần Phong, Chủ tịch Tập đoàn Truyền thông Tín Phong không?"

"Đúng vậy, là tôi. Ông là ai?" Trần Phong nhíu mày, lộ rõ vẻ cảnh giác.

Người đàn ông không trả lời, chỉ thong thả rút từ trong túi áo trong ra một phong bì màu đỏ mận, viền mạ vàng 24k vô cùng sang trọng. Trên góc phong bì có in nổi hình huy hiệu một con chim ưng ngậm nhành ô liu – biểu tượng gia tộc huy hoàng của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế, đế chế kinh tế hùng mạnh bậc nhất Trung Quốc.

Người đàn ông đưa phong bì ra trước mặt Trần Phong, cất giọng trầm thấp nhưng rõ ràng: "Tôi đại diện cho Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Thịnh Thế, gửi đến ông thông báo khẩn cấp này."

Trần Phong nhận lấy phong bì. Nhưng ngay khi mắt anh ta lướt qua cái tên người gửi được viết bằng nét chữ thư pháp rồng múa phượng bay ở góc dưới phong bì: "Cố Quốc Thành", sắc mặt anh ta lập tức biến đổi từ nghi ngờ sang bàng hoàng, rồi chuyển sang trắng bệch không một giọt máu. Tay anh ta run lên bần bật, lá thư trên tay xíu chút nữa thì rơi xuống sàn.

CHƯƠNG 2: THÂN PHẬN THẬT SỰ VÀ CƠN BÃO TÀI CHÍNH

Sự biến đổi sắc mặt đột ngột của Trần Phong khiến cả căn nhà chìm vào một khoảng trống im lặng đáng sợ. Bà Trần thấy con trai run rẩy thì vội vã tiến lại gần, vừa nhón chân nhìn vào phong bì vừa lẩm bẩm: "Trần Phong, có chuyện gì vậy con? Cố Quốc Thành là ai mà làm con hoảng hốt thế? Mấy cái thư từ này chắc lại là trò lừa đảo của ai đó thôi..."

"Cái miệng bà câm lại cho tôi!" Trần Phong bất ngờ quay sang gầm lên với mẹ mình, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. Đây là lần đầu tiên trong đời anh ta to tiếng với mẹ trước mặt người ngoài.

Bà Trần sững người, mặt mày tái nhợt vì sốc. Hứa Vy từ trên tầng hai cũng tò mò ôm bụng đi xuống, vẻ mặt đầy thắc mắc.

Trần Phong không rảnh để tâm đến họ. Anh ta ngẩng đầu nhìn người quản gia áo đen, mồ hôi hột đã rịn ra đầy trên trán: "Quản gia Lý... đây... đây thực sự là thư của Cố đại gia sao? Chuyện này... có nhầm lẫn gì không?"

Quản gia Lý mỉm cười lạnh lẽo, ánh mắt như dao cau nhìn thẳng vào Trần Phong: "Ông Trần, trên đời này không ai dám giả mạo chữ ký và con dấu của Chủ tịch Cố Quốc Thành. Và ông cũng nên biết, Chủ tịch chúng tôi chỉ có một người con gái duy nhất. 15 năm trước, tiểu thư vì muốn trải nghiệm cuộc sống tự lập và theo đuổi tình yêu chân thành mà đã giấu kín thân phận, rời khỏi gia tộc để kết hôn với một gã thanh niên tay trắng."

Lời nói của quản gia Lý như một quả bom nguyên tử dội thẳng vào đầu Trần Phong và bà Trần.

Trần Phong từ từ quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu chực khóc nhìn về phía tôi – người phụ nữ đang đứng im lặng bên chiếc vali, tay ôm chặt chiếc hộp thép màu đen. Giờ đây, anh ta mới bàng hoàng nhận ra, chiếc hộp thép mà tôi vừa lấy ra khỏi tủ chính là vật duy nhất tôi mang theo khi rời khỏi nhà họ Cố 15 năm trước. Trong đó không phải là tiền bạc hay trang sức, mà là chiếc thẻ từ truy cập vào hệ thống tài sản gia tộc và lá thư cam kết năm xưa của cha tôi.

"Cố Nhược... em... em là con gái của Cố Quốc Thành? Người sáng lập Tập đoàn Thịnh Thế sao?" Trần Phong nói không thành tiếng, đầu gối anh ta mềm nhún, suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống sàn.

Tập đoàn Thịnh Thế! Đó là ngọn núi khổng lồ trong giới kinh doanh. Toàn bộ khu đất của trụ sở công ty Trần Phong, các hợp đồng tài trợ truyền thông lớn nhất mà công ty anh ta đang nắm giữ, thậm chí cả khoản vay thế chấp ngân hàng trị giá 200 tỷ TND mà anh ta vừa ký tuần trước để mở rộng kinh doanh... tất cả đều có bóng dáng chống lưng của Tập đoàn Thịnh Thế. Trần Phong luôn tự hào rằng mình gặp may mắn trong kinh doanh, đi đâu cũng có quý nhân phù trợ, các dự án khó khăn đều tự nhiên trôi chảy.

Anh ta đâu ngờ rằng, "quý nhân" duy nhất của anh ta suốt 15 năm qua chính là người vợ mà anh ta vừa coi như chiếc áo cũ vứt đi!

"Trần Phong, anh quên rồi sao?" Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh như băng, giọng nói không một chút gợn sóng. "15 năm trước, khi anh cầu hôn tôi ở một quán ăn lề đường, anh đã hứa rằng dù sau này có giàu có đến đâu cũng sẽ không bao giờ phản bội tôi. Tôi đã tin anh, sẵn sàng từ bỏ cuộc sống nhung lụa của một đại tiểu thư gia tộc họ Cố, giấu kín thân phận để cùng anh chịu khổ từ hai bàn tay trắng. Tôi không muốn anh cảm thấy bị áp lực hay tự ti trước gia thế của tôi."

Tôi mỉm cười cay đắng: "Nhưng tôi không ngờ, sự tử tế và hy sinh của tôi lại trở thành cái cớ để mẹ con anh chà đạp. Bà nói tôi không sinh được con? Anh có biết năm đó lý do tôi sảy thai là gì không? Là vì đêm đó công ty anh bị đối thủ chơi xấu, tôi phải chạy đôn chạy đáo dưới mưa suốt 6 tiếng đồng hồ để xin gặp đối tác gia hạn hợp đồng! Đứa trẻ đã mất vì anh!"

Sự thật như một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt bà Trần. Bà ta choạng vạng lùi lại vài bước, ngực phập phồng thở không ra hơi, đôi mắt nhìn tôi tràn ngập sự bàng hoàng và hối hận muộn màng.

"Cố Nhược... tôi... tôi không biết..." Bà Trần lắp bắp, giọng nói run rẩy khác hẳn vẻ hống hách lúc nãy. "Con ơi... mẹ sai rồi... là mẹ mắt mù mới không nhận ra..."

"Bà không cần gọi tôi là con," tôi ngắt lời bà ta một cách phũ phàng. "Từ giây phút bà bảo tôi xuống phòng khách ở, bảo tôi cút đi để nhường chỗ cho cô ta, tình nghĩa giữa chúng ta đã tận rồi."

Trần Phong lao đến, quỳ rụp xuống trước mặt tôi, tay nắm lấy gấu áo tôi khóc lóc thảm thiết: "Cố Nhược! Anh sai rồi! Anh bị ma xui quỷ khiến! Là do cô ta... là do Hứa Vy quyến rũ anh! Anh chỉ nhất thời mê muội thôi! Chúng ta là vợ chồng 15 năm mà em, em cho anh một cơ hội sửa sai được không?"

Hứa Vy đứng ở cầu thang, nghe thấy Trần Phong đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu mình thì mặt mày xám xịt, giận dữ gào lên: "Trần Phong! Anh nói cái gì đấy? Là anh nói với tôi là anh chán ngấy con gà mái không biết đẻ trứng này rồi! Anh nói chỉ cần tôi sinh con trai thì anh sẽ cho tôi làm Trần thái thái!"

"Câm miệng ngay con tị hiềm kia!" Bà Trần quay sang chửi rủa Hứa Vy dữ dội. "Mày cút ngay ra khỏi nhà tao! Đồ hồ ly tinh phá hoại hạnh phúc gia đình người ta!"

Cảnh tượng xâu xé, đổ lỗi cho nhau giữa ba người họ diễn ra ngay trước mắt tôi, hệt như một vở hề rẻ tiền. Tôi chỉ cảm thấy ghê tởm và buồn nôn.

Quản gia Lý tiến lên một bước, chắn giữa tôi và Trần Phong, cất giọng lạnh lùng thông báo nội dung lá thư: "Ông Trần Phong, lá thư này là thông báo chính thức từ Chủ tịch Cố Quốc Thành. Kể từ 0 giờ ngày hôm nay, Tập đoàn Thịnh Thế sẽ chấm dứt toàn bộ các hợp đồng hợp tác với Tập đoàn Truyền thông Tín Phong. Đồng thời, Ngân hàng Thịnh Thế – đơn vị trực thuộc tập đoàn – sẽ thu hồi toàn bộ khoản vay thế chấp 200 tỷ TND trước thời hạn trong vòng 24 giờ tới."

"Cái gì?! 24 giờ?!" Trần Phong gào lên tuyệt vọng. "Nếu thu hồi vốn bây giờ, công ty của tôi sẽ phá sản ngay lập tức! Tôi sẽ phải đi tù!"

"Đó là cái giá mà ông phải trả cho sự phản bội," Quản gia Lý đáp lại không chút gợn sóng. "Và chưa hết, toàn bộ tài sản, căn biệt thự này cùng các bất động sản đứng tên hai vợ chồng sẽ bị thu hồi để làm thủ tục phân chia tài sản ly hôn dưới sự giám sát của đội ngũ luật sư hàng đầu Thượng Hải. Tiểu thư Cố Nhược sẽ không để lại cho ông dù chỉ là một sợi tóc."

CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ VÀ BÌNH MINH MỚI

Tin tức về sự sụp đổ của Tập đoàn Truyền thông Tín Phong lan ra khắp giới kinh doanh Thượng Hải chỉ sau một đêm như một trận cuồng phong.

Không ai có thể ngờ rằng, một doanh nghiệp đang trên đà phát triển rực rỡ lại có thể phá sản hoàn toàn chỉ trong vòng 48 giờ. Các ngân hàng đồng loạt đòi nợ, các đối tác lớn lập tức hủy hợp đồng, cổ phiếu của Tín Phong rơi tự do xuống mức giá rác. Trần Phong từ một doanh nhân thành đạt, bước đi trên thảm đỏ giới thượng lưu, nay trở thành kẻ gánh trên mình khoản nợ khổng lồ hàng trăm tỷ TND, facing đối mặt với án phạt tù vì vi phạm hợp đồng và gian lận tài chính.

Một tuần sau sự việc đêm đó, tôi ngồi trong quán cà phê sang trọng trên tầng cao của tòa nhà Thịnh Thế, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của đường Bến Thượng Hải. Tôi đã cắt phăng mái tóc dài từng vì Trần Phong mà giữ lại, thay vào đó là kiểu tóc ngắn cá tính, khoác trên mình bộ vest nữ quyền lực của Phó Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Thế. Tôi đã trở lại là chính mình – Cố Nhược, một người phụ nữ tự do, mạnh mẽ và không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Cánh cửa phòng VIP mở ra, luật sư riêng của tôi bước vào, đặt lên bàn một tập hồ sơ.

"Tiểu thư, thủ tục ly hôn đã hoàn tất. Trần Phong đã ký vào đơn thỏa thuận ly hôn mà không đòi hỏi được bất kỳ điều gì. Căn biệt thự ở Tĩnh An và toàn bộ tài sản đứng tên chung đã được thu hồi hoàn toàn về phía cô."

Tôi nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên hỏi: "Hiện tại tình hình của họ thế nào?"

Luật sư mỉm cười nhẹ: "Không thể tồi tệ hơn. Trần Phong đã bị tòa án đóng băng toàn bộ tài khoản cá nhân, công ty chính thức tuyên bố phá sản. Anh ta cùng mẹ phải dọn ra khỏi biệt thự và thuê một căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở khu ngoại ô. Bà Trần do không chịu nổi áp lực và sự đả kích quá lớn đã bị đột quỵ nhẹ, hiện đang phải nằm một chỗ nhưng không có tiền chữa trị."

"Còn cô thư ký Hứa Vy thì sao?"

"Cô ta thấy Trần Phong phá sản thì ngay lập tức thu vén đồ đạc định bỏ trốn theo một gã đàn ông khác. Nhưng Trần Phong phát hiện ra, hai người đã xảy ra ẩu đả dữ dội. Trong lúc giằng co, Hứa Vy bị ngã gãy chân. Bác sĩ kiểm tra thì mới phát hiện cái thai trong bụng cô ta thực chất chỉ là một vụ làm giả kết quả kiểm tra để ép Trần Phong ly hôn. Cô ta thậm chí còn chưa từng mang thai."

Tôi lắng nghe toàn bộ câu chuyện mà không hề cảm thấy chút sóng gió nào trong lòng. Sự gieo rắc nhân nào sẽ gặt quả nấy. Kẻ tham lam, dối trá và phản bội cuối cùng cũng tự tay phá hủy cuộc đời của chính mình.

"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh, luật sư Trương."

Sau khi luật sư rời đi, tôi đứng dậy bước ra ban công tầng cao. Gió biển thổi qua làm tà áo tôi bay nhẹ. Điện thoại trong túi rung lên, màn hình hiện lên hai chữ "Ba yêu".

Tôi bắt máy, giọng nói trầm ấm, đầy tình thương của cha tôi vang lên từ đầu dây bên kia: "Nhược Nhược, mọi chuyện đã giải quyết xong chưa con? Tối nay về nhà ăn cơm nhé, ba đã bảo bếp trưởng làm món sườn xào chua ngọt mà con thích nhất rồi."

Nước mắt tôi – những giọt nước mắt thực sự của sự xúc động và ấm áp – lúc này mới khẽ lăn trên má. 15 năm qua, tôi đã mải mê đuổi theo một ảo mộng tình yêu giả tạo mà quên mất rằng, vẫn luôn có một vòng tay gia đình vững chãi sẵn sàng đón tôi trở về, bảo vệ tôi trước mọi sóng gió của cuộc đời.

"Vâng, ba. Tối nay con sẽ về sớm," tôi mỉm cười, giọng nói trong trẻo và tràn đầy sức sống.

Ngay khi tôi vừa cúp máy và bước ra khỏi tòa nhà Thịnh Thế để lên chiếc xe Rolls-Royce đang chờ sẵn, một bóng dáng tàn hại, xơ xác bất ngờ từ góc đường lao ra.

Đó là Trần Phong. Anh ta mặc bộ quần áo nhăn nhúm, râu ria xảm xịt, đôi mắt thâm quầng và sưng húp. Bảo vệ tòa nhà lập tức lao đến chặn anh ta lại, nhưng anh ta vẫn quỳ rúp xuống mặt đường bê tông, gào khóc thảm thiết:

"Cố Nhược! Nhược Nhược! Anh xin em! Anh biết lỗi rồi! Em hãy nhìn vào tình nghĩa 15 năm qua mà cứu anh với! Mẹ anh đang bệnh nặng, anh không còn một xu dính túi! Xin em hãy cho anh một cơ hội làm lại... Anh hứa sẽ suốt đời làm trâu làm ngựa cho em!"

Tôi dừng chân lại cách anh ta vài bước. Ánh mắt tôi nhìn anh ta giờ đây hoàn toàn dửng dưng, như đang nhìn một người xa lạ không hề liên quan đến cuộc đời mình.

"Trần Phong," tôi cất giọng bình thản, "15 năm qua, tôi đã dùng cả thanh xuân và tình yêu chân thành nhất để đối xử với anh. Nhưng anh đã dùng sự phản bội và xúc phạm để đáp lại. Đêm đó, khi anh cùng mẹ anh đuổi tôi ra khỏi nhà, đạp lên sự tôn nghiêm của tôi, tình nghĩa 15 năm đã hoàn toàn chấm dứt rồi."

Tôi tiến lại gần một bước, cúi đầu nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình: "Anh không phải xin lỗi tôi. Anh chỉ đang tiếc nuối chiếc ghế Chủ tịch và cuộc sống giàu sang mà tôi đã mang lại cho anh thôi. Hãy tự mình gánh chịu những gì anh đã gây ra đi."

Nói xong, tôi dứt khoát quay người bước lên xe. Cánh cửa xe đóng lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gào khóc van xin tuyệt vọng của Trần Phong ở phía sau.

Chiếc xe từ từ lăn bánh, hòa vào dòng người đông đúc trên đại lộ Thượng Hải rực rỡ ánh đèn. Lễ kỷ niệm 15 năm ngày cưới mà tôi từng mong đợi đã không diễn ra, nhưng một chương mới hoàn toàn rực rỡ, tự do và kiêu hãnh của cuộc đời tôi – Cố Nhược – vừa mới chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét