Min menu

Pages

ngay trong ngày sinh nhật của tôi, con dâu bất ngờ đặt trước mặt tôi một tờ giấy ghi rõ từng khoản tiền ăn, tiền điện, tiền phòng mỗi tháng rồi lạnh lùng nói: “sống chung thì ai cũng phải đóng góp.” con trai tôi chỉ cúi đầu, khẽ bảo: “mẹ ký đi cho nhà cửa yên ổn.” tôi không tranh cãi, chỉ bình thản ký tên vào một tờ giấy khác rồi đặt xuống bàn… chưa đầy nửa giờ sau, một người đàn ông bất ngờ xuất hiện và chỉ hỏi đúng một câu khiến cả nhà gái đồng loạt quay sang nhìn tôi, còn nụ cười trên môi con dâu lập tức biến mất.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: CHIẾC GHẾ CUỐI HÀNH LANG

“Bà ngồi ngoài đó đi. Bàn này không dành cho người như bà.”

Giọng của bà Tống Nhã Lan vang lên giữa đại sảnh tầng ba khách sạn Kim Lăng, sắc lẹm và rõ đến mức những người ngồi ở ba bàn tiệc gần đó đều đồng loạt quay đầu. Tiếng ly tách va chạm, tiếng xô xát trò chuyện rôm rả lập tức lắng xuống, nhường chỗ cho một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

Tôi đứng yên giữa thảm đỏ, trên tay vẫn ôm chặt chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm đã được lau chùi cẩn thận suốt hai tuần qua để chuẩn bị cho lễ đính hôn của con trai. Phía trước tôi là sân khấu phủ rợp hoa mẫu đơn đỏ thắm, hai bên treo những dải lụa vàng lấp lánh in dòng chữ mạ kim: Lễ Đính Hôn của Trần Hạo Nhiên & Tống Giai Kỳ. Hơn hai trăm quan khách ăn mặc sang trọng đang có mặt, ai nấy đều là nhân vật có tiếng tăm trong giới kinh doanh tại thành phố Nam Kinh này.

Tôi đã nghĩ hôm nay sẽ là ngày tôi vui nhất sau gần hai mươi năm tần tảo nuôi con. Nhưng chỉ bằng một câu nói, mẹ cô dâu đã biến tôi thành một trò cười cay đắng.

Bà Nhã Lan đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng chói, chỉ thẳng về phía chiếc ghế nhựa màu xanh kê sát cuối hành lang dẫn vào khu bếp và phòng phục vụ của nhân viên.

“Ở đó vẫn còn chỗ đấy.”

Tôi nhìn chiếc ghế đơn độc nằm lọt tỏm giữa chồng xe đẩy khăn trải bàn và bát đũa bẩn. Không bàn ăn. Không đũa thìa. Không có lấy một tấm bảng tên.

Tôi ngẩng đầu, cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh nhưng lồng ngực thì thắt lại: “Chỗ của tôi… ở đó sao?”

Bà Nhã Lan nhướng mày, ánh mắt tràn ngập sự coi thường không chút giấu giếm: “Khách hôm nay đông quá, toàn là đối tác chiến lược của tập đoàn nhà họ Tống và các quan chức sở ngành. Bàn chính đều là người có vị thế. Chị thông cảm, người làm lụng tay chân quen rồi thì ngồi đâu chẳng được, cần gì câu nệ hình thức?”

Lời nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Bàn số một — bàn dành cho bậc thân sinh hai họ — chiếc bảng tên mang chữ “Mẹ chú rể: Trần Bích Vân” vốn được in trân trọng nay đã bị úp ngược xuống bàn. Ngồi ở vị trí đáng lẽ thuộc về tôi là một người phụ nữ đài các, đeo dây chuyền ngọc trai, được biết đến là vợ của vị Giám đốc Sở Tài chính — người mà gia đình họ Tống đang ra sức lấy lòng.

Tôi quay sang tìm con trai.

Trần Hạo Nhiên đứng cách tôi chưa đầy năm mét. Bộ vest màu đen được may đo riêng từ tiệm may nổi tiếng khiến nó trông cao ráo, lịch lãm khác hẳn vẻ xuôi ngược ngày thường. Chỉ mới sáng nay thôi, chính tay tôi đã tỉ mẩn là từng nếp áo, chỉnh lại chiếc cà vạt cho nó. Lúc đó, nó còn ôm vai tôi, cười rạng rỡ: “Mẹ, cả đời mẹ vất vả vì con rồi. Hôm nay mẹ nhất định phải ngồi ở vị trí trang trọng nhất, cùng con đón nhận lời chúc phúc của mọi người.”

Thế nhưng lúc này, khi ánh mắt tôi đầy bàng hoàng tìm đến nó, Hạo Nhiên lại chầm chậm cúi đầu. Hai bàn tay nó giơ lên, chăm chú chỉnh đi chỉnh lại cúc áo ở cổ tay, cố tình dán chặt mắt vào đôi giày da bóng lộn.

Nó nghe thấy. Nó biết rõ sự tủi hèn mà mẹ nó đang phải chịu đựng. Một người mẹ đã dành nửa đời người chắt chiu từng đồng nuôi con như tôi, làm sao có thể không nhận ra phản ứng cố tình lảng tránh đó?

“Hạo Nhiên.” — Tôi cất tiếng gọi, giọng run run.

Vai nó khẽ cứng lại. Ngay lập tức, Tống Giai Kỳ — vị hôn thê của nó — tiến lại gần, nhanh nhạy nắm lấy cánh tay Hạo Nhiên. Cô gái diện chiếc váy dạ hội đắt tiền, nhìn tôi bằng ánh mắt nửa thương hại, nửa nhắc nhở: “Dì Trần, hôm nay khách nhà cháu toàn người lớn tuổi có địa vị cao. Dì chịu khó ngồi dịch ra ngoài một chút nhé, tí nữa xong lễ cháu bảo nhà bếp dọn riêng cho dì một mâm thật ngon.”

“Dì?” — Tôi bật cười khẽ, một tiếng cười xót xa. — “Mới tuần trước trong bữa cơm ra mắt, cháu còn ngọt ngào gọi tôi là mẹ cơ mà?”

Bà Nhã Lan lập tức xen vào, giọng sắc lẹm: “Giai Kỳ sắp làm dâu nhà họ Trần rồi, cách gọi thế nào chẳng được. Quan trọng là người lớn phải biết vị trí của mình ở đâu, đừng làm mất mặt con cái trước quan khách.”

Xung quanh vang lên những tiếng xì xào. Có người cúi đầu giả vờ uống trà, có người tò mò ghé tai nhau bàn tán, nhìn tôi như nhìn một kẻ quê mùa không biết điều cố chen chân vào giới thượng lưu.

Tôi nhìn Hạo Nhiên, hỏi một câu cuối cùng, gửi gắm toàn bộ hy vọng còn sót lại: “Con cũng thấy mẹ nên ngồi ở cái ghế nhựa ngoài hành lang kia sao?”

Không khí như đông cứng lại. Hạo Nhiên hít một hơi sâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Bờ môi nó mấp máy, ánh mắt lảng tránh chớp giật liên hồi: “Mẹ… hôm nay là ngày vui lớn của con và Giai Kỳ. Mẹ đừng vì chút chuyện nhỏ này mà làm mọi chuyện trở nên khó xử. Mẹ chịu khó ra đó ngồi một chút đi, tý nữa làm lễ xong con ra tiếp mẹ.”

Một tiếng "đùng" vang lên trong tâm trí tôi. Đau đớn không phải vì chiếc ghế nhựa hay những lời miệt thị của bà Nhã Lan, mà vì chính sự đớn hèn của đứa con trai duy nhất mà tôi đã hy sinh cả cuộc đời để đánh đổi.

Tôi nhớ lại năm Hạo Nhiên tám tuổi, bố nó đột ngột qua đời vì tai nạn. Người ta khuyên tôi tái giá hoặc gửi con về quê cho ông bà để đỡ gánh nặng. Tôi nhất quyết không chịu. Một mình tôi mở quầy bán bánh bao, điểm tâm sáng gần trường tiểu học ở Nam Kinh. Sáng bốn giờ dậy nhào bột dưới cái lạnh cắt da cắt thịt, tối mười một giờ mới dọn hàng. Mùa đông tay nứt nẻ bật máu, mùa hè đứng bên bếp hấp nóng đến mức ngất xỉu. Mỗi một đồng tiền học phí, mỗi chiếc áo mới của nó đều thấm đượm mồ hôi và máu của tôi.

Ngày nó nhận giấy báo trúng tuyển Đại học Đông Nam, tôi đã khóc vì tự hào. Tôi tưởng rằng sự hy sinh của mình đã kết trái ngọt. Nhưng hôm nay, trước sự cám dỗ của giàu sang và quyền lực nhà họ Tống, đứa con tôi yêu thương hơn cả mạng sống đã sẵn sàng dẫm đạp lên tự trọng của mẹ nó.

Tôi siết nhẹ chiếc hộp gỗ trong tay. Bên trong là chiếc vòng ngọc phỉ thúy gia truyền của mẹ chồng tôi để lại. Bà dặn: “Sau này Hạo Nhiên lấy vợ, con trao lại cho con dâu, coi như tín vật truyền đời.” Tôi đã cẩn thận giữ nó suốt hai mươi năm, sáng nay còn mang ra lau chùi đến ba lần.

Bây giờ, tôi thấy chiếc hộp này thật nực cười và nặng trĩu.

Tôi bước về phía bàn tiếp tân, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ xuống.

Bà Nhã Lan cau mày: “Chị làm gì đấy?”

“Tôi gửi lại quà đính hôn cho hai đứa.” — Tôi đáp, giọng thản nhiên đến lạ.

“Ủa? Không ngồi lại ăn tiệc à?” — Bà ta mỉa mai.

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Nhã Lan, mỉm cười nhẹ nhàng: “Chiếc ghế ngoài hành lang dành cho người phục vụ sẽ phù hợp với người thực sự cần nó hơn. Còn tiệc này… tôi e là mình không có phúc thưởng thức.”

Sắc mặt bà Nhã Lan biến đổi, có chút kinh ngạc vì tôi không hề gào khóc hay làm ầm ĩ như bà ta dự đoán. Giai Kỳ giật giật tay Hạo Nhiên, nhưng con trai tôi vẫn đứng trố mắt, bước chân như đeo đá không thể nhích nổi một phân.

Tôi quay người, bước đi thẳng tắp.

Sau lưng, giọng bà Nhã Lan cố nói với theo để vớt vát thể diện: “Chị Trần, chị đi thế này là tự làm khó con trai chị đấy! Đừng vì chút sĩ diện hoang đường mà khiến con cái mất vui!”

Tôi dừng lại một giây, không quay đầu, chỉ để lại một câu nhẹ hẫng: “Chuyện nhỏ hay lớn, sau ngày hôm nay rồi sẽ biết.”

Cửa thang máy mở ra rồi khép lại, cắt đứt hoàn toàn tiếng nhạc tiệc tùng xô xáp phía sau. Trong lớp kim loại sáng bóng của thang máy, tôi thấy bóng hình mình: một người phụ nữ 58 tuổi, mặc bộ sườn xám xanh lam giản dị, gầy guộc nhưng lưng vẫn thẳng tắp.

CHƯƠNG 2: SỰ XUẤT HIỆN BẤT NGỜ

Chưa đầy hai mươi phút sau khi tôi rời khỏi, buổi lễ đính hôn tại tầng ba khách sạn Kim Lăng chính thức bắt đầu. Tiếng nhạc du dương vang lên, ánh đèn sân khấu lung linh chiếu rực rỡ vào cặp đôi Hạo Nhiên và Giai Kỳ.

Bà Nhã Lan đứng trên sân khấu, tay cầm micro, gương mặt rạng rỡ tự hào giới thiệu về sự gia giáo và giàu có của gia đình họ Tống, đồng thời khéo léo khoe khoang về người con rể "xuất thân khiêm tốn nhưng biết vươn lên" — một cách nói giảm nói tránh cho việc Hạo Nhiên là đứa trẻ mồ côi bố, mẹ làm nghề buôn bán nhỏ.

Hạo Nhiên đứng bên cạnh, gượng gạo nở nụ cười. Mặc dù cố gắng tập trung vào buổi lễ, nhưng trong lòng nó vương vấn một cảm giác bất an khó tả. Ánh mắt nó thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm đặt cô đơn trên bàn tiếp tân. Câu nói cuối cùng của mẹ cứ xoáy vào tâm trí nó: “Chuyện nhỏ hay lớn, sau ngày hôm nay rồi sẽ biết.”

Đúng lúc MC chuẩn bị xướng tên hai gia đình lên trao nhẫn đính hôn, cánh cửa gỗ đôi đồ sộ của đại sảnh Kim Lăng đột ngột bị đẩy mạnh ra.

Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, khí chất uy nghiêm bước vào. Đi sau ông là bốn người bận âu phục, trên tay cầm theo những hồ sơ niêm phong nghiêm ngặt.

Toàn bộ đại sảnh lập tức xôn xao. Bố của Giai Kỳ — ông Tống Quốc Đại, Tổng Giám đốc Công ty Thương mại Tống Thị — vừa nhìn thấy người đàn ông này liền làm rơi cả ly rượu vang trên tay.

“Chủ tịch Khương? Sao… sao ông lại đến đây?” — Ông Tống giật thót, vội vàng chạy xô ra khỏi bàn chính, khuôn mặt đầy vẻ khúm núm.

Người vừa bước vào chính là Khương Chấn Phong — Chủ tịch Tập đoàn Khương Thị, tập đoàn bất động sản và dịch vụ khách sạn lớn nhất tỉnh Giang Tô, đồng thời là chủ sở hữu toàn bộ chuỗi khách sạn Kim Lăng năm sao này. Gia đình họ Tống dù có chút tiền tài nhưng so với Tập đoàn Khương Thị thì chẳng khác nào một giọt nước so với đại dương.

Bà Nhã Lan trên sân khấu cũng vội vàng buông micro, đắt tay con gái lính quýnh đi xuống tiếp đón: “Ôi, Chủ tịch Khương! Thật là vinh hạnh cho gia đình chúng tôi quá! Không ngờ sự kiện đính hôn của cháu gái lại được ông hạ cố đến tham dự. Mời ông lên bàn chính ngồi!”

Khương Chấn Phong không hề nhìn chiếc bàn chính trang trọng, cũng chẳng buồn bắt cái tay đang giơ ra của ông Tống. Ánh mắt sắc như dao của ông lướt qua toàn bộ đại sảnh, rát rúa dừng lại ở góc cuối hành lang — nơi chiếc ghế nhựa màu xanh vẫn nằm trơ trọi bên cạnh đống xe đẩy dọn dẹp.

Ông khẽ nhíu mày, khí áp xung quanh hạ xuống mức băng điểm.

“Chủ tịch Khương, ông đang tìm gì sao?” — Ông Tống run rẩy hỏi.

Khương Chấn Phong quay lại, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang vọng qua hệ thống loa của sảnh tiệc: “Tôi đến đây để chúc mừng một người quan trọng. Nhưng tôi muốn hỏi… Chị Bích Vân đâu?”

Cả đại sảnh rơi vào im lặng tờ mờ. Cái tên "Bích Vân" nghe vừa lạ vừa quen.

Bà Nhã Lan ngẩn người một lúc, sau đó mới sực nhớ ra tên mẹ của Hạo Nhiên là Trần Bích Vân. Bà ta liền gượng cười, xua tay: “Chủ tịch Khương, ông quen biết người phụ nữ buôn bán đó sao? Bà ta… bà ta vừa mới có việc gia đình nên xin phép về trước rồi. Loại tiệc lớn thế này, bà ấy ở lại cũng không quen…”

“Về trước?” — Khương Chấn Phong ngắt lời, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào bà Nhã Lan. — “Hay là bị các người xua đuổi ra ngồi ở chiếc ghế nhựa ngoài hành lang kia, nên mới tủi thân mà rời đi?”

Lời vừa thốt ra, cả đại sảnh bùng nổ một tiếng ồ kinh ngạc!

Bố mẹ cô dâu biến sắc. Hạo Nhiên đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

“Chủ tịch Khương… chuyện này… chắc là có sự hiểu lầm…” — Ông Tống lắp bắp, trán vãi mồ hôi.

Khương Chấn Phong quay sang nhìn Hạo Nhiên, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng và phẫn nộ. Ông bước đến bàn tiếp tân, nhấc chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm lên, nhẹ nhàng vuốt ve mặt gỗ rồi quay sang hỏi con trai tôi: “Trần Hạo Nhiên, cậu có biết đây là cái gì không?”

Hạo Nhiên run rẩy: “Thưa… thưa Chủ tịch Khương, đó là… món quà mẹ tôi mang đến.”

“Là quà?” — Khương Chấn Phong bật cười nham hiểm. — “Đây là chiếc vòng phỉ thúy huyết ngọc của dòng họ Trần! Hai mươi năm trước, khi doanh nghiệp của tôi phá sản, chính mẹ cậu — người phụ nữ mà các người vừa đuổi ra hành lang — đã cầm cố toàn bộ tài sản, gom góp từng đồng tích góp bán bánh bao để cho tôi vay 500 triệu nhân dân tệ làm vốn khởi nghiệp lại! Nếu không có sự hào sảng và ân tình của chị Bích Vân ngày đó, thì làm gì có Tập đoàn Khương Thị hùng mạnh của ngày hôm nay? Làm gì có cái khách sạn Kim Lăng này để các người đặt tiệc!”

Một luồng điện chạy dọc sống lưng tất cả những người có mặt.

Mẹ chú rể — người phụ nữ ăn mặc giản dị bị coi là kẻ buôn bán nhỏ lẻ — hóa ra lại là ÂN NHÂN LỚN NHẤT của đại gia số một thành phố!

Khương Chấn Phong quay sang nhìn gia đình họ Tống, giọng nói lạnh như băng: “Chị Bích Vân nắm giữ 20% cổ phần không biểu quyết của Tập đoàn Khương Thị. Chị ấy là cổ đông cá nhân lớn thứ hai của chúng tôi, hàng năm nhận cổ tức hàng chục triệu tệ, nhưng chị ấy sống khiêm tốn, chọn cách tự làm lụng vì không muốn con trai mình trở thành kẻ ăn bám, ỷ 赖 vào tài sản. Chị ấy dặn tôi giấu kín thân phận vì muốn thử lòng cô dâu và gia đình các người xem có thực lòng yêu thương con trai chị ấy hay không!”

Bà Nhã Lan nghe xong thì chân tay bủn rủn, suýt chút nữa ngã xỉu nếu không có Giai Kỳ đỡ lấy. Giai Kỳ mặt cắt không còn một giọt máu, nhìn Hạo Nhiên bằng ánh mắt hoảng bấn.

“Chị ấy muốn xem các người đối xử với mẹ chồng tương lai ra sao khi cho rằng chị ấy chỉ là một bà lão nghèo hèn. Và câu trả lời của các người… là một chiếc ghế nhựa ở cửa bếp!” — Khương Chấn Phong đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang rền khiến ai nấy giật thót.

CHƯƠNG 3: BẢN HỢP ĐỒNG VÀ LỜI TỰ THÚ LỘI

Hạo Nhiên ngã khuỵu xuống sàn gạch hoa cương. Toàn bộ thế giới quan của nó sụp đổ chỉ trong chớp mắt.

Mẹ nó — người mà nó luôn nghĩ là cản trở con đường thăng tiến của mình, người mà nó cảm thấy xấu hổ khi giới thiệu với bạn bè thượng lưu — lại là một nữ tỷ phú ngầm, là người đứng sau chống lưng cho những tập đoàn lớn nhất.

“Mẹ… Mẹ ơi…” — Hạo Nhiên lẩm bẩm, nước mắt trào ra vì hối hận và bàng hoàng.

Khương Chấn Phong ra hiệu cho trợ lý tiến lên. Người trợ lý lập tức mở cặp táp, lấy ra một xấp văn bản chính thức.

“Hôm nay, tôi đến đây ban đầu là theo lời dặn của chị Bích Vân, mang theo hợp đồng tài trợ dự án trị giá 50 tỷ nhân dân tệ mà Tập đoàn Khương Thị định ký kết với Công ty Tống Thị, coi như là món quà cưới dành cho hai trẻ.” — Khương Chấn Phong cất giọng mỉa mai.

Ông Tống Quốc Đại nghe đến đó thì hai mắt sáng lên một tia hy vọng mong manh, vội vã van xin: “Chủ tịch Khương! Tất cả là do mụ vợ tôi mắt mù không nhận ra thái sơn! Tôi hoàn toàn không biết gì cả! Xin Chủ tịch giơ cao đánh khẽ, dự án đó là phao cứu sinh của Tống Thị chúng tôi lúc này…”

Khương Chấn Phong lạnh lùng xé nát bản hợp đồng ngay trước mặt ông Tống, mảnh giấy trắng rơi tả tạ xuống sàn: “Một gia đình khinh dẹp người nghèo, háng hách coi thường đạo lý làm người, còn đứa con rể thì bất hiếu, sẵn sàng hy sinh danh dự của mẹ đẻ để cầu vinh… Hợp tác với các người, Tập đoàn Khương Thị chúng tôi không gánh nổi rủi ro về đạo đức!”

Nói rồi, ông quay sang nhìn Hạo Nhiên: “Trần Hạo Nhiên, mẹ cậu đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, làm lụng chai sạn cả đôi tay để nuôi cậu ăn học thành tài. Chị ấy chưa từng đòi hỏi cậu phải trả ơn, chỉ mong cậu sống có đức. Nhưng hôm nay, cậu đã khiến chị ấy hoàn toàn thất vọng. Từ bây giờ, tất cả các quỹ hỗ trợ khởi nghiệp, các mối quan hệ mà tôi âm thầm thu xếp cho cậu tại các công ty đối tác sẽ chính thức bị thu hồi.”

Hạo Nhiên bò đến chân Khương Chấn Phong, giọng nghẹn ngào khóc lóc: “Chú Khương! Cho cháu gặp mẹ! Cháu sai rồi! Cháu là kẻ khốn nạn! Cháu chỉ vì muốn giữ sĩ diện cho nhà gái nên mới… Chú cho cháu gặp mẹ cháu đi!”

Khương Chấn Phong khinh bỉ né chân ra: “Cậu không cần tìm chị ấy nữa. Chị Bích Vân đã thu xếp xong thủ tục sang Canada sống cùng gia đình người anh trai. Chị ấy nói… đứa con trai mà chị ấy nuôi dưỡng hai mươi năm qua đã chết trong buổi tiệc đính hôn này rồi.”

Tống Giai Kỳ lúc này hoảng loạn, quay sang tát thẳng vào mặt Hạo Nhiên một cú đau đếng: “Đồ ngu! Sao anh không nói cho tôi biết mẹ anh là cổ đông của Khương Thị? Anh cố tình giấu để hại gia đình tôi đúng không? Cút đi! Lễ đính hôn hủy bỏ! Tôi không đời nào lấy một kẻ bất hiếu và trắng tay như anh!”

Bà Nhã Lan ôm ngực than khóc, ông Tống thì thẫn thờ ngồi bệt xuống đất khi biết công ty họ Tống sắp đối mặt với nguy cơ phá sản do bị Khương Thị cấm vận toàn diện. Buổi tiệc đính hôn sang trọng biến thành một bãi chiến trường của sự nhục nhã, trách móc và hối hận.

Khương Chấn Phong cầm lấy chiếc hộp gỗ chứa chiếc vòng phỉ thúy, cẩn thận ôm vào lòng rồi quay lưng bước đi.

Cùng lúc đó, tại ga tàu cao tốc Nam Kinh.

Tôi ngồi ở phòng chờ hạng thương gia, nhìn ra màn hình lớn đang phát tin tức thời tiết. Bộ sườn xám xanh lam vẫn phẳng phiêu, chiếc trâm cài trên ngực lấp lánh dưới ánh đèn.

Điện thoại trong túi liên tục rung lên. Dòng chữ “Con trai Hạo Nhiên” nhấp nháy không ngừng, kèm theo hàng chục tin nhắn xin lỗi, van xin trong tuyệt vọng.

Tôi không nghe máy, cũng không đọc tin nhắn.

Tôi nhẹ nhàng tháo sim điện thoại ra, bẻ đôi rồi thả vào thùng rác bên cạnh.

Trợ lý của Khương Chấn Phong bước đến, cung kính cúi đầu: “Chủ tịch Trần, chuyến xe lửa đi sân bay Shanghai Pudong sắp khởi hành. Chủ tịch Khương đã thu hồi lại toàn bộ dự án của họ Tống và hủy bỏ mọi đặc quyền của cậu Hạo Nhiên như ý Chủ tịch rồi ạ.”

Tôi gật đầu, ánh mắt hướng về bầu trời xám xịt ngoài cửa kính.

Hai mươi năm qua, tôi đã sống trọn vẹn trách nhiệm của một người mẹ. Tôi đã cho nó tình yêu, sự giáo dục và một nền tảng vững chắc. Nhưng tôi không thể sống thay nó lòng hiếu thảo và nhân cách.

Khi một đứa trẻ chấp nhận để người khác chèn ép người mẹ đã sinh ra nó chỉ vì vài ba đồng tiền và chút sĩ diện hảo, thì mối duyên mẹ con giữa chúng tôi đã thực sự đứt đoạn.

Tôi đứng dậy, kéo chiếc vali nhỏ, bước đi thong dong về phía cửa soát vé. Quá khứ ở Nam Kinh, những gian xóm nghèo, những mâm tiệc nhục nhã… tất cả đã ở lại phía sau. Một chương mới của cuộc đời tôi, thực sự bây giờ mới bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí


Nhận xét