#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Sảnh tiệc riêng tư của khách sạn Kim Đỉnh tại thành phố Thâm Quyến lung linh dưới ánh đèn chùm pha lê đắt đỏ. Hương rượu vang đỏ sánh mịn hòa quyện với mùi trầm hương phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng ngột ngạt đến nghẹt thở. Đêm nay là đêm trước ngày ký kết hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Công nghệ Thần Châu — một thương vụ trị giá hàng tỷ Nhân dân tệ mà tôi đã tốn bao công sức, thức trắng hàng trăm đêm cùng đội ngũ pháp lý để hoàn thiện.
Tôi ngồi ở vị trí con dâu trưởng, diện chiếc đầm màu xanh ngọc lục bảo nhã nhặn, cẩn thận rót trà cho từng người trong gia đình họ Cố. Cố Cảnh Minh — người chồng đã bên tôi suốt bảy năm qua, hôm nay diện bộ âu phục cắt may riêng màu xám tro, gương mặt điển trai lộ rõ sự tự mãn rạng rỡ.
Khi món ăn chính vừa được dọn lên, Cố Cảnh Minh đột nhiên đứng dậy, gõ nhẹ chiếc thìa bạc vào ly thủy tinh. Tiếng "coong" trong trẻo vang lên, thu hút sự chú ý của toàn bộ thành viên gia tộc họ Cố, từ bố chồng tôi — ông Cố Kiến Quốc, đến bà mẹ chồng Trương Lan và các cổ đông thân thiết.
— Cảm ơn mọi người đã có mặt đêm nay — Cố Cảnh Minh cất giọng trầm ấm, ánh mắt quét qua một lượt rồi dừng lại trên người tôi, nhưng tuyệt nhiên không hề có chút ấm áp nào, chỉ toàn là sự lạnh lẽo và coi thường — Đêm nay, trước khi chúng ta chính thức hoàn tất thương vụ chuyển nhượng Thần Châu vào ngày mai, tôi có một thông báo trọng đại liên quan đến tương lai của cá nhân tôi và cả tập đoàn.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Cố Cảnh Minh quay người hướng về phía cửa sảnh tiệc. Cánh cửa gỗ sồi kép chậm rãi mở ra. Một người phụ nữ trẻ trung trong chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, khoác tay bước vào. Là Thẩm Nhược Vi — vị trợ lý đặc biệt mà Cố Cảnh Minh mới tuyển về ba tháng trước. Cô ta bước đi uyển chuyển, khuôn mặt e ấp nhưng đôi mắt lại ánh lên sự đắc thắng tột cùng khi nhìn thẳng vào tôi.
Cố Cảnh Minh nắm lấy tay Thẩm Nhược Vi, dắt cô ta đến trước mặt toàn thể gia tộc, cất giọng dõng dạc: — Tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là Thẩm Nhược Vi. Từ hôm nay, cô ấy chính là người phụ nữ duy nhất tôi yêu. Và quan trọng hơn, Nhược Vi chính là "phu nhân tương lai" của Tập đoàn Thần Châu!
Lời vừa thốt ra, cả sảnh tiệc rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người. Bố chồng tôi chỉ nhíu mày nhẹ, trong khi mẹ chồng tôi — bà Trương Lan — lại mỉm cười rạng rỡ như thể đã biết trước từ lâu.
Cố Cảnh Minh quay sang nhìn tôi, ánh mắt khinh bẩy: — Tần Lương, chúng ta ly hôn đi. Đơn ly hôn tôi đã để sẵn trên bàn làm việc. Cô theo tôi từ thời trắng tay, nhưng năng lực và khí chất của cô hiện tại không còn phù hợp để đứng ở vị trí phu nhân chủ tịch nữa. Nhược Vi đang mang trong mình giọt máu của nhà họ Cố. Cô ngoan ngoãn ký đơn, tôi sẽ cho cô một khoản tiền dưỡng lão vừa đủ.
Tôi ngồi im trên ghế, ngón tay siết chặt tà váy đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Bảy năm thanh xuân, bảy năm tôi đem cả sản nghiệp gia tộc họ Tần ra làm bàn đạp cho anh ta ngoi lên đỉnh cao, đổi lại hôm nay là một câu "không còn phù hợp" và một đứa con ngoài giá thú!
— Cảnh Minh, con làm tốt lắm — Bà Trương Lan đứng dậy, tiến về phía Thẩm Nhược Vi với ánh mắt âu yếm — Đàn ông thành đạt thì phải có người phụ nữ danh giá, có khả năng sinh con đẻ cái đi cùng. Loại phụ nữ cây kim không đâm thủng, mấy năm không sinh nổi một đứa con như Tần Lương, sớm nên cút khỏi nhà họ Cố rồi!
Nói rồi, bà Trương Lan tháo từ cổ tay mình chiếc vòng ngọc huyết tổ truyền của nhà họ Cố — biểu tượng cho vị trí nữ chủ nhân đích thực của gia tộc. Bà ta nắm lấy bàn tay múp ríp của Thẩm Nhược Vi, ân cần đeo chiếc vòng vào tay cô ta trước sự chứng kiến của mấy chục con người.
— Nhược Vi à, chiếc vòng này là gia bảo nhà họ Cố. Hôm nay mẹ đeo cho con, từ nay con chính là con dâu duy nhất mà Trương Lan này công nhận! — Mẹ chồng tôi đĩnh đạc tuyên bố, hoàn toàn coi tôi như một bóng ma vô hình.
Thẩm Nhược Vi giơ cổ tay lên nhìn chiếc vòng ngọc rạng rỡ dưới ánh đèn, nụ cười giả tạo tràn ngập sự giễu cợt. Cô ta quay sang tôi, giọng nũng nịu nhưng đầy khiêu khích: — Chị Tần Lương, cảm ơn chị đã chăm sóc anh Cảnh Minh suốt những năm qua. Nhờ có sự hy sinh của chị mà anh ấy mới có ngày hôm nay. Nhưng phụ nữ mà, đến tuổi thì nên biết rút lui đúng lúc, đừng để bản thân trở thành trò cười...
Tiếng cười rúc rích của các cổ đông và người nhà họ Cố vang lên khe khẽ. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu, thương hại và coi thường. Họ nghĩ tôi là một con cừu non cô độc, bị vắt chanh bỏ vỏ ngay trước thềm vinh quang.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để đè nén ngọn lửa giận đang cuộn trào trong lồng ngực. Khi mở mắt ra, mọi sự đau thương, chua xát trong tôi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến ghê người.
Tôi chậm rãi đứng dậy, không khóc, không gào thét, cũng chẳng lao vào đánh ghen như cách họ mong đợi. Tôi nhẹ nhàng mở chiếc túi xách đắt tiền, lấy ra một chiếc USB màu bạc nhỏ bằng ngón tay.
— Cố Cảnh Minh, bà Trương Lan, hai người vội vàng ăn mừng quá nhỉ? — Tôi cất giọng thản nhiên, thanh âm trong trẻo vang vọng khắp phòng tiệc — Trước khi bàn đến chuyện ly hôn hay trao gia bảo, tôi có một món quà nhỏ muốn tặng cho buổi ra mắt của "phu nhân tương lai".
Tôi bước đến chiếc máy tính nối liền với hệ thống âm thanh và màn hình chiếu của sảnh tiệc. Cố Cảnh Minh nhíu mày, ánh mắt hiện lên một chút bất an: — Tần Lương! Cô định làm cái trò hề gì đấy? Đừng có giãy giụa vô ích!
Tôi không trả lời, cắm chiếc USB vào máy tính và ấn nút phát.
Đoạn ghi âm dài chưa đầy ba phút bắt đầu cất lên qua hệ thống loa vòm cao cấp. Tiếng rè nhẹ vang lên, rồi một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên rõ mùng một — là giọng của Cố Kiến Quốc, bố chồng tôi, cùng giọng một người đàn ông xa lạ mang giọng địa phương phía Bắc:
"— Chủ tịch Cố, toàn bộ lô hàng linh kiện điện tử giả nhập từ biên giới đã lọt qua khâu kiểm định của Thần Châu rồi chứ?" "— Yên tâm đi. Tần Lương bị tôi gạt đi giám sát dự án phía Nam rồi. Toàn bộ hồ sơ kiểm định chất lượng đều do tôi và Cảnh Minh giả mạo chữ ký của nó. Chỉ cần ngày mai ký hợp đồng chuyển nhượng cho bên Tập đoàn Viễn Đông xong, ôm được ba tỷ tệ tiền mặt, chúng ta lập tức tẩu tán tài sản sang nước ngoài. Đến lúc đó, công ty ma kia sụp đổ, cảnh sát điều tra ra thì Tần Lương — người đại diện pháp luật trên giấy tờ — sẽ phải gánh toàn bộ tội gian lận thương mại và đi tù thay chúng ta!" "— Ha ha ha! Chủ tịch Cố quả là cao tay! Rút ruột công ty, đổ tội cho con dâu, lại còn chuẩn bị sẵn một cô nhân tình để con trai ông đường hoàng ly hôn thoát thân!"
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ VÀ TIẾNG GÀO TRONG TUYỆT VỌNG
"Rắc!"
Chiếc ly thủy tinh trên tay bố chồng tôi — Cố Kiến Quốc — rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh vụn. Bọt rượu đỏ bắn tung tóe lên chiếc quần âu đắt tiền của ông ta. Gương mặt vốn luôn trầm ổn, uy nghiêm của người đứng đầu gia tộc họ Cố trong phút chốc trở nên xám xịt như tro tàn, không còn một giọt máu.
Cả sảnh tiệc rơi vào trạng thái đóng băng hoàn toàn. Mấy chục cổ đông và người nhà họ Cố trố mắt nhìn nhau, không khí ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của từng người.
— Tắt đi! Tắt ngay cái đó đi! — Cố Cảnh Minh như một con thú dữ bị sập bẫy, gào lên mất kiểm soát. Anh ta lao thẳng về phía bàn điều khiển âm thanh, định bụng giật phăng chiếc USB ra khỏi máy tính.
Nhưng anh ta chưa kịp chạm vào bàn điều khiển thì hai người đàn ông vạm xẻo mặc âu phục đen — những vệ sĩ do chính gia tộc họ Tần của tôi bố trí từ trước — đã bước ra từ góc sảnh, nhanh như cắt bẻ ngoặt hai tay Cố Cảnh Minh ngoặt ra sau lưng, ấn chặt anh ta xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
— Thả tôi ra! Tần Lương, đồ tiện nhân, cô gài bẫy chúng tôi! — Cố Cảnh Minh điên cuồng giãy giụa, gương mặt điển tầng biến dạng vì tức giận và sợ hãi.
Tôi đứng tựa lưng vào bàn điều khiển, khoanh tay nhìn anh ta bằng ánh mắt giễu cợt: — Gài bẫy sao? Cố Cảnh Minh, nếu các người không có lòng tham không đáy, không có dã tâm giết người không thấy máu, thì làm sao tôi có thể thu được đoạn ghi âm này? Anh nghĩ tôi thực sự là một đứa con dâu ngu ngốc, nhắm mắt làm ngơ trước những bất thường trong sổ sách tài chính của Thần Châu suốt nửa năm qua sao?
Bà Trương Lan lúc này hoàn toàn hoảng hốt. Bà ta run rẩy bước tới, bàn tay vừa đeo vòng ngọc cho Thẩm Nhược Vi giờ đây chắp lại hướng về phía tôi, giọng nói run rẩy chua xát: — Lương Lương... Lương Lương à! Con nghe mẹ giải thích! Đó... đó chỉ là lời nói dối, là do người ta hãm hại gia đình chúng ta thôi! Bố con và Cảnh Minh bị người ta gài bẫy! Chúng ta là người một nhà mà con!
— Người một nhà? — Tôi bật cười cay đắng, tiếng cười rành rọt vang khắp sảnh tiệc — Lúc bà tháo chiếc vòng ngọc này đeo vào tay cô nhân tình của con trai bà, bà có nhớ chúng ta là người một nhà không? Lúc hai cha con họ Cố lập mưu giả mạo chữ ký của tôi, muốn đẩy tôi vào tù chịu án thay để ôm tiền tháo chạy sang nước ngoài, các người có nhớ tôi là người một nhà không?
Thẩm Nhược Vi đứng bên cạnh, mặt mũi tái mét, lén lút tháo chiếc vòng ngọc huyết trên cổ tay ra, định bụng đút vào túi xách để chuồn êm.
— Cô Thẩm, đi đâu mà vội thế? — Tôi liếc mắt nhìn cô ta, giọng nói đao phay sắc lẹm — Đứa trẻ trong bụng cô đúng là bài ngửa rất tốt. Nhưng cô có biết không? Hơn một nửa số tài sản đứng tên Cố Cảnh Minh hiện tại, bao gồm cả căn căn hộ cao cấp mà cô đang ở tại Vịnh Thâm Quyến, đều được mua bằng tiền chung của vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân. Chiều nay, tôi đã nộp đơn lên Tòa án Nhân dân quận Nam Sơn, yêu cầu đóng băng toàn bộ tài sản và truy thu lại từng xu mà anh ta đã chu cấp cho cô!
Thẩm Nhược Vi nghe xong thì hai chân mềm nhũn, ngã khụy xuống sàn nhà. Chiếc vòng ngọc huyết trên tay cô ta trượt ra, đập mạnh vào chân bàn, xuất hiện một vết nứt dài xấu xí.
— Cô... cô nói cái gì? — Thẩm Nhược Vi gào lên, nhìn Cố Cảnh Minh với ánh mắt uất hận — Cố Cảnh Minh! Anh bảo với tôi anh là chủ tịch tập đoàn hàng tỷ tệ, anh bảo toàn bộ tài sản là của anh! Anh lừa tôi!
— Cút! Đồ tiện nhân, cút đi! — Cố Cảnh Minh vừa bị nghiến chặt trên bàn vừa chửi rủa xối xả.
Cảnh tượng trước mắt thật hỗn loạn và nực cười. Một gia tộc vừa phút trước còn ngạo mạn, tung hô nhau trên đỉnh cao vinh quang, giờ đây lại xé rách mặt nạ của nhau, đấu đá như những kẻ đê tiện nhất.
Lúc này, Cố Kiến Quốc — người bố chồng vốn luôn tính toán sâu xa — miễn cưỡng nén lại sự bàng hoàng. Ông ta tiến lên một bước, cố gắng giữ chút uy nghiêm cuối cùng của một người đi trước: — Tần Lương, cô thật sự muốn cá chết lưới rách sao? Đừng quên, thương vụ chuyển nhượng ngày mai với Tập đoàn Viễn Đông là do cô đứng ra đàm phán. Nếu chuyện này lộ ra, cổ phiếu Thần Châu sẽ tụt dốc không phanh, gia tộc họ Tần của cô cũng sẽ bị tổn hại uy tín! Cô mau tắt đoạn ghi âm, đưa bản gốc cho tôi. Chúng ta ngồi xuống đàm phán lại các điều khoản ly hôn. Tôi hứa sẽ cho cô 20% cổ phần Thần Châu và một khoản tiền đền bù thỏa đáng!
Tôi nhìn Cố Kiến Quốc, ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ.
— Cá chết? Cố Chủ tịch, ông nhầm rồi — Tôi chậm rãi lấy chiếc điện thoại cá nhân ra, bật màn hình lên — Cá sẽ chết, nhưng lưới của Tần Lương tôi thì tuyệt đối không rách!
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN DÀNH CHO KẺ PHẢN BỘI
Đúng 8 giờ 30 phút tối, tiếng còi xe cảnh sát hú vang liên hồi từ phía dưới sân khách sạn Kim Đỉnh. Âm thanh ấy như tiếng chuông gọi hồn, giáng một đòn chí mạng cuối cùng vào linh hồn của gia tộc họ Cố.
Cánh cửa sảnh tiệc một lần nữa bị bật mở. Lần này, không phải là cô nhân tình kiều diễm, mà là năm chiến sĩ cảnh sát thuộc Cục Cảnh sát Kinh tế thành phố Thâm Quyến trong quân phục nghiêm trang, dẫn đầu là Đội trưởng Trần.
— Ai là Cố Kiến Quốc và Cố Cảnh Minh? — Đội trưởng Trần cất giọng uy nghiêm, ánh mắt như ánh thép quét qua căn phòng.
Cố Kiến Quốc run rẩy không đứng vững, phải bấu chặt vào mép bàn tiệc. Cố Cảnh Minh thì mặt cắt không còn một giọt máu, ánh mắt hoàn toàn dại đi.
Đội trưởng Trần tiến lại gần, giơ ra lệnh bắt giữ chính thức: — Chúng tôi nhận được tố giác kèm theo đầy đủ chứng cứ từ cô Tần Lương về hành vi buôn bán hàng giả số lượng cực lớn, giả mạo mộc dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức, và âm mưu gian lận thương mại nghiêm trọng. Mời hai ông về sở cảnh sát để phối hợp điều tra. Đồng thời, toàn bộ tài sản của Tập đoàn Thần Châu đã bị tòa án ra lệnh phong tỏa khẩn cấp!
— Không... Không thể nào! — Mẹ chồng tôi — bà Trương Lan — gào khóc thảm thiết, lao đến ôm lấy chân Đội trưởng Trần — Cảnh sát đồng chí, có hiểu nhầm rồi! Con dâu tôi nó vu khống! Đều là do nó gài bẫy!
— Bà Trương Lan, mời bà tự trọng — Đội trưởng Trần lạnh lùng đẩy bà ta ra — Bằng chứng cô Tần cung cấp bao gồm cả nhật ký giao dịch ngân hàng ngầm, đoạn ghi âm gốc đã qua giám định thanh âm, và toàn bộ lô hàng giả đang bị niêm phong tại kho bãi Cảng Diêm Điền. Mọi thứ đều rõ ràng như ban ngày!
Các chiến sĩ cảnh sát lập tức tiến lên, còng tay Cố Kiến Quốc và Cố Cảnh Minh. Tiếng "cạch" của chiếc còng số 8 vang lên lạnh lẽo, dập tắt hoàn toàn mọi hy vọng cuối cùng của cha con nhà họ Cố.
Cố Cảnh Minh bị dẫn đi ngang qua người tôi. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, anh ta ngước nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu chực khóc, giọng nói run rẩy nài xin: — Lương Lương... Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Xin em... hãy nhìn vào tình nghĩa vợ chồng bảy năm qua, cứu anh một lần này thôi! Anh hứa sẽ đuổi Thẩm Nhược Vi đi, anh sẽ làm lại từ đầu với em!
Tôi tiến lại gần anh ta, ghé sát vào tai Cố Cảnh Minh, thì thầm bằng một giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe: — Cố Cảnh Minh, anh có biết thương vụ chuyển nhượng trị giá ba tỷ tệ ngày mai với Tập đoàn Viễn Đông là do ai thu xếp không? Đại diện phía Viễn Đông chính là anh trai ruột của tôi — Tần Mộc. Từ đầu đến cuối, màn kịch chuyển nhượng này chỉ là cái bẫy do tôi và gia tộc họ Tần giăng ra để gom trọn bộ mặt thật của các người vào một lứa mà thôi.
Cố Cảnh Minh trố mắt nhìn tôi, đồng tử co rút lại vì bàng hoàng. Anh ta há miệng định nói gì đó, nhưng không thể thốt ra thành lời. Sự sụp đổ hoàn toàn về mặt tinh thần khiến anh ta khuỵu xuống, bị hai sĩ quan cảnh sát lôi xổi ra khỏi sảnh tiệc như một con chó tha hương.
Bà Trương Lan ngồi bệt dưới sàn nhà, gào khóc thảm thiết, trong khi Thẩm Nhược Vi thì lén lút ôm bụng bò ra ngoài cửa như một kẻ thảm hại. Mấy chục cổ đông có mặt tại buổi tiệc đồng loạt đứng dậy, cúi đầu chào tôi với sự kính sợ tột cùng rồi vội vã rời đi, không ai muốn dính dáng đến gia tộc họ Cố đã hoàn toàn lụi bại.
Sảnh tiệc rộng lớn bỗng nhiên trở nên trống trải và yên tĩnh đến lạ thường.
Tôi đi đến bên chiếc bàn tiệc, nhặt chiếc vòng ngọc huyết nứt nẻ dưới sàn lên. Nước ngọc vốn dĩ trong suốt, nay lại hiện lên những đường nứt chằng chịt, giống như mối tình mười năm đầy dối trá và tính toán của tôi và Cố Cảnh Minh. Tôi không chút tiếc nuối, thả chiếc vòng rơi xuống đĩa thức ăn thừa trên bàn.
Sáng hôm sau, thông tin về vụ án gian lận thương mại chấn động của Tập đoàn Thần Châu tràn ngập trên các trang nhất của các báo tài chính Thâm Quyến. Cổ phiếu Thần Châu đóng cửa ở mức giảm sàn, cha con họ Cố đối mặt với án phạt tù từ 15 đến 20 năm. Toàn bộ tài sản bất hợp pháp bị tịch thu, căn biệt thự và các xe sang của nhà họ Cố bị phát mại để đền bù thiệt hại.
Một tuần sau, tôi nhận được quyết định ly hôn đơn phương do Tòa án ban hành. Tần Lương tôi chính thức trở lại trạng thái độc thân, nắm quyền tiếp quản toàn bộ phần tài sản sạch của Thần Châu và tái cơ cấu lại tập đoàn dưới sự hỗ trợ của gia tộc họ Tần.
Tôi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà Tần Thị tại trung tâm Thâm Quyến, tay cầm ly cà phê nóng, phóng tầm mắt ra phía biển rộng bao la. Cơn gió biển tươi mát thổi qua làm tà áo tôi bay nhẹ.
Sự phản bội có thể làm tổn thương một người phụ nữ, nhưng nó chưa bao giờ có thể đánh gục một người phụ nữ biết tự chủ và làm chủ cuộc đời mình. Mọi dối trá rồi sẽ phải trả giá, và tôi — Tần Lương — đã tự tay viết nên kết cục xứng đáng nhất cho cuộc đời mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét