#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – CÔ ẤY NGỒI VÀO GHẾ CỦA TÔI
Chiếc tách trà trong tay tôi rơi xuống nền đá cẩm thạch, vỡ tan thành từng mảnh.
Nhưng thứ khiến tôi chết lặng không phải tiếng vỡ ấy.
Mà là câu nói của người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế chủ vị trong phòng khách nhà tôi.
“Chị là vợ của anh ấy thì càng phải biết bổn phận. Tôi muốn uống trà.”
Cô ta ngẩng cằm, giọng điệu bình thản như thể mình mới là chủ nhân căn nhà.
Tôi nhìn cô ta.
Rồi nhìn mẹ chồng đang ngồi bên cạnh.
Bà không những không ngăn cản, mà còn lạnh lùng nói:
“Con trai mẹ cưới nhầm người rồi.”
Tôi cảm thấy đầu ngón tay lạnh buốt.
Suốt năm năm làm dâu nhà họ Lục, tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị đẩy ra khỏi chính căn nhà mà tôi đã cùng chồng mua từng món đồ.
Người phụ nữ kia tên là Tô Nhã.
Cô ta là đồng nghiệp của chồng tôi.
Và cũng là người mà tôi đã nhiều lần nghe thấy trong những cuộc điện thoại mà Lục Thừa Phong cố tình tránh mặt tôi.
Tối hôm đó, cô ta không đến một mình.
Cô ta bước vào nhà cùng chồng tôi, trên tay cầm một chiếc túi xách đắt tiền, mặc bộ váy màu kem thanh lịch.
Ngay khi nhìn thấy tôi, cô ta còn mỉm cười.
“Chị dâu.”
Tôi không đáp.
Ánh mắt tôi chuyển sang chồng.
“Cô ấy đến đây làm gì?”
Lục Thừa Phong tháo đồng hồ, đặt lên bàn.
“Đừng làm ầm lên.”
“Em chỉ hỏi cô ấy đến đây làm gì.”
“Mẹ bị đau đầu. Nhã tới thăm mẹ.”
Tôi nhìn mẹ chồng.
Bà đang khỏe mạnh đến mức có thể ngồi thẳng lưng uống trà.
Tôi bật cười khẽ.
“Đau đầu?”
Mẹ chồng lập tức cau mày.
“Cô có ý gì?”
“Không có gì.”
Tôi quay người định đi lên tầng.
Nhưng Tô Nhã bất ngờ ngồi xuống chiếc ghế tôi vẫn thường ngồi.
Đó là chiếc ghế cạnh cửa sổ.
Chiếc ghế mà chồng tôi từng tự tay chọn cho tôi khi chúng tôi chuyển vào căn nhà này.
Tô Nhã ngồi xuống, vuốt nhẹ tay vịn rồi nói:
“Ghế này thoải mái thật.”
Tôi dừng bước.
Cô ta nhìn tôi.
“Chị không phiền chứ?”
Tôi chưa kịp trả lời, mẹ chồng đã lên tiếng:
“Có một cái ghế thôi mà cũng phải tranh?”
Tôi siết chặt tay.
“Con không tranh.”
“Không tranh mà sắc mặt khó coi như vậy?”
Tô Nhã cười nhẹ.
“Dì, thôi ạ. Có lẽ chị ấy chỉ chưa quen.”
Câu nói nghe như đang hòa giải.
Nhưng từng chữ đều khiến tôi khó chịu.
Tôi quay sang chồng.
“Thừa Phong, anh đưa cô ấy về nhà rồi còn muốn em phải thế nào?”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi.
“Em có thể bình tĩnh một chút không?”
“Bình tĩnh?”
Tôi bật cười.
“Anh đưa một người phụ nữ khác về nhà, mẹ anh ngồi bên cạnh bảo vệ cô ta, còn anh nói em phải bình tĩnh?”
Lục Thừa Phong im lặng vài giây.
Sau đó anh lấy một tập giấy từ trong cặp.
Đặt xuống bàn.
“Vậy thì ký đi.”
Tôi nhìn tập giấy.
Ba chữ trên trang đầu khiến tim tôi như ngừng đập.
**ĐƠN LY HÔN.**
Căn phòng im phăng phắc.
Tô Nhã khẽ cúi đầu.
Mẹ chồng thì khoanh tay.
“Thừa Phong đã suy nghĩ rất lâu rồi.”
Tôi nhìn chồng.
“Anh thật sự muốn ly hôn?”
“Ừ.”
“Chỉ vì cô ấy?”
Anh không trả lời.
Sự im lặng đó còn đau hơn bất cứ câu nói nào.
Tôi từng nghĩ cuộc hôn nhân này có thể cứu được.
Từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng thêm một chút, Lục Thừa Phong sẽ quay lại như ngày trước.
Nhưng hóa ra người duy nhất cố gắng giữ lấy nó chỉ có mình tôi.
Mẹ chồng lạnh lùng nói:
“Cô cũng nên biết điều. Thừa Phong đã cho cô đủ nhiều rồi.”
Tôi nhìn bà.
“Đủ nhiều?”
“Nhà này, xe này, tiền sinh hoạt...”
Tôi bật cười.
“Ngôi nhà này có một nửa tiền của con.”
Mẹ chồng sững lại.
“Cô nói gì?”
“Từ khi kết hôn, con vẫn làm việc. Tiền tiết kiệm của con đều dùng để trả khoản vay căn nhà này.”
Tô Nhã nhìn tôi.
Lục Thừa Phong cũng nhìn tôi.
Tôi chậm rãi nói:
“Nhưng nếu anh đã muốn ly hôn, được.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
Cầm bút.
Tô Nhã lập tức mỉm cười.
Mẹ chồng thở phào.
Nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị đặt bút xuống, tôi nhìn thấy ánh mắt Lục Thừa Phong.
Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra anh không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.
Bàn tay anh đang siết chặt.
Tôi dừng lại.
“Thừa Phong.”
“Gì?”
“Anh chắc chắn muốn tôi ký?”
“Chắc.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Sau đó đặt bút xuống.
“Được.”
Tôi đứng dậy.
Mở ngăn kéo tủ bên cạnh.
Lấy ra một chiếc phong bì màu nâu.
Tôi đặt nó lên bàn.
“Nhưng trước khi ký, anh nên xem cái này.”
Lục Thừa Phong nhìn phong bì.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Tô Nhã tò mò hỏi:
“Đó là gì vậy?”
Không ai trả lời.
Tôi đẩy phong bì về phía chồng.
“Anh mở đi.”
Anh không động vào.
“Em muốn làm gì?”
“Không làm gì cả.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Chỉ muốn anh nhìn lại những gì mình đã làm trước khi quyết định ký tên.”
Lục Thừa Phong nhìn tôi.
Rồi nhìn chiếc phong bì.
Cuối cùng anh đưa tay mở ra.
Tờ giấy đầu tiên rơi xuống bàn.
Chỉ trong vài giây, sắc mặt anh trắng bệch.
Tôi thấy bàn tay anh run lên.
Mẹ chồng lập tức hỏi:
“Thừa Phong, có chuyện gì?”
Anh không trả lời.
Tô Nhã đứng dậy.
“Anh?”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Cô cũng muốn biết bên trong có gì đúng không?”
Cô ta im lặng.
Tôi lấy chiếc điện thoại đặt lên bàn.
“Vậy thì tối nay, tất cả chúng ta cùng xem.”
Lục Thừa Phong đột ngột đứng bật dậy.
“Đủ rồi!”
Tôi nhìn anh.
Năm năm.
Tôi chưa từng thấy anh hoảng loạn như vậy.
Và ngay lúc ấy, tôi biết...
Tập hồ sơ kia không chỉ liên quan đến cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Nó có thể khiến cả gia đình này thay đổi hoàn toàn.
CHƯƠNG 2 – NGƯỜI MÀ ANH TA KHÔNG NGỜ ĐẾN
“Em lấy những thứ này ở đâu?”
Giọng Lục Thừa Phong khàn đi.
Tôi không trả lời ngay.
Tôi chỉ nhìn anh.
“Anh nghĩ em sẽ không biết sao?”
Anh siết chặt tập hồ sơ.
Mẹ chồng bước tới.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi lấy tờ giấy đầu tiên ra.
“Đây là lịch sử chuyển khoản.”
Tô Nhã biến sắc.
Tôi đặt thêm một tập giấy xuống bàn.
“Đây là hợp đồng thuê căn hộ ở khu Tân Giang.”
Mẹ chồng cau mày.
“Cô nói những thứ này để làm gì?”
Tôi nhìn bà.
“Căn hộ đó đứng tên ai, mẹ biết không?”
Không ai nói.
Tôi nhìn sang Tô Nhã.
“Đứng tên cô ấy.”
Mẹ chồng lập tức quay sang con trai.
“Thừa Phong?”
Lục Thừa Phong im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Tiền thuê nhà mỗi tháng được chuyển từ một tài khoản phụ của công ty.”
Tô Nhã lập tức nói:
“Chị hiểu lầm rồi.”
“Hiểu lầm?”
Tôi bật cười.
“Vậy tại sao chữ ký của chồng tôi lại xuất hiện trong hợp đồng?”
Cô ta không trả lời được.
Mẹ chồng bắt đầu hoang mang.
“Thừa Phong, con nói đi.”
Lục Thừa Phong nhìn tôi.
“Em đã điều tra anh?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Anh sai rồi.”
“Vậy những thứ này từ đâu ra?”
“Anh còn nhớ tháng trước công ty của anh kiểm toán nội bộ không?”
Anh khựng lại.
Tôi nói:
“Người phụ trách đối chiếu hồ sơ là bạn đại học của tôi.”
Lục Thừa Phong lập tức hiểu ra.
Anh nhìn tập giấy trên bàn.
“Không thể nào...”
“Có thể.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Vì chính anh đã để lại quá nhiều dấu vết.”
Tô Nhã bắt đầu hoảng.
“Thừa Phong, em có thể giải thích.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy giải thích đi.”
Cô ta mím môi.
“Căn hộ đó... là do công việc.”
“Công việc?”
“Anh ấy chỉ giúp tôi thuê nhà.”
“Vậy tại sao tiền lại đi từ tài khoản công ty?”
Tô Nhã im lặng.
Mẹ chồng nhìn cô ta với ánh mắt khác hẳn lúc đầu.
“Cô nói thật đi.”
Tô Nhã quay sang bà.
“Dì, cháu và anh ấy chỉ là bạn.”
Tôi bật cười.
“Bạn?”
Tôi mở điện thoại.
Một đoạn tin nhắn hiện lên.
Không có hình ảnh riêng tư.
Chỉ là những dòng trò chuyện về việc chuyển tiền, mua đồ nội thất và sắp xếp một cuộc gặp.
Nhưng như vậy đã đủ.
Lục Thừa Phong ngồi xuống ghế.
Hai tay ôm đầu.
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình.
Trong lòng tôi không còn tức giận như trước.
Chỉ có cảm giác mệt mỏi.
Tôi từng yêu anh.
Từng tin anh.
Từng nghĩ chỉ cần hai người cùng cố gắng, hôn nhân sẽ vượt qua được mọi chuyện.
Nhưng lúc này, tôi nhận ra có những vết nứt không thể dùng tình cảm để che đi.
Mẹ chồng bất ngờ quay sang tôi.
“Cô đã biết từ bao giờ?”
“Từ vài tháng trước.”
“Vậy tại sao không nói?”
“Vì con muốn nghe chính miệng anh ấy nói.”
Tôi nhìn Lục Thừa Phong.
“Nhưng anh chưa từng nói.”
Anh ngẩng đầu.
“Anh xin lỗi.”
Hai chữ ấy khiến tôi sững lại.
Không phải vì tôi còn hy vọng.
Mà vì đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng anh chịu thừa nhận mình sai.
Tôi hỏi:
“Anh xin lỗi vì điều gì?”
Anh im lặng.
“Vì đã phản bội em?”
Anh cúi đầu.
“Ừ.”
“Hay vì em đã phát hiện?”
Anh không nói.
Tôi gật đầu.
“Vậy là đủ rồi.”
Tôi định thu dọn giấy tờ.
Nhưng mẹ chồng bất ngờ kéo tay tôi.
“Khoan.”
Tôi quay lại.
Bà nhìn tôi.
Ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng như trước.
“Còn chuyện gì nữa?”
Tôi không trả lời.
Bà nhìn sang con trai.
“Con còn giấu mẹ chuyện gì?”
Lục Thừa Phong lập tức đứng dậy.
“Mẹ.”
“Trả lời mẹ.”
Anh im lặng.
Tôi chợt cảm thấy có gì đó không ổn.
Tập hồ sơ tôi chuẩn bị chỉ liên quan đến khoản tiền và căn hộ.
Nhưng phản ứng của anh khiến tôi hiểu rằng còn một chuyện khác.
Tôi hỏi:
“Anh còn chuyện gì chưa nói?”
“Không có.”
“Nhìn vào mắt tôi rồi nói.”
Anh ngẩng lên.
Hai chúng tôi nhìn nhau.
Tôi nhận ra ánh mắt anh không giống một người chồng bị phát hiện ngoại tình.
Anh giống một người đang sợ một bí mật khác bị phơi bày.
Tôi quay sang Tô Nhã.
Cô ta đang cắn môi.
“Cô biết chuyện gì đúng không?”
“Không.”
“Thật sao?”
“Thật.”
Tôi không tranh luận.
Tôi cầm chiếc điện thoại lên.
“Vậy chúng ta dừng ở đây.”
Lục Thừa Phong lập tức hỏi:
“Em muốn làm gì?”
“Ngày mai tôi sẽ đến văn phòng luật sư.”
Anh sững người.
“Em định kiện anh?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Ly hôn.”
Anh nhìn tôi.
“Em thật sự muốn ly hôn?”
“Không phải anh đã muốn sao?”
Anh không trả lời.
Tôi quay người đi lên tầng.
Nhưng vừa bước đến cầu thang, mẹ chồng bất ngờ gọi tôi.
“Con dâu.”
Tôi dừng lại.
Đây là lần đầu tiên bà gọi tôi bằng cách đó sau rất lâu.
Tôi quay lại.
Bà nói rất chậm:
“Nếu mẹ nói... chuyện này không phải như con nghĩ thì sao?”
Tôi sững người.
“Ý mẹ là gì?”
Bà nhìn con trai.
Lục Thừa Phong lập tức nói:
“Mẹ!”
Bà im lặng.
Tôi nhìn hai người.
Một cảm giác bất an dâng lên.
Tôi bước xuống.
“Rốt cuộc còn chuyện gì?”
Mẹ chồng không nói.
Lục Thừa Phong cũng không.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
**“Cô đã biết chuyện về căn hộ, nhưng cô vẫn chưa biết vì sao anh ta nhất định phải ép cô ký ly hôn tối nay.”**
Tôi nhìn màn hình.
Tim đập mạnh.
Tin nhắn thứ hai lập tức xuất hiện.
**“Nếu muốn biết sự thật, đừng ký bất cứ giấy tờ nào.”**
Tôi ngẩng đầu.
Lục Thừa Phong đang nhìn tôi.
Tôi hỏi:
“Anh biết người này không?”
Anh nhìn màn hình.
Chỉ một giây sau, sắc mặt anh thay đổi.
“Đưa điện thoại cho anh.”
Tôi lùi lại.
“Không.”
“Anh nói đưa đây.”
“Anh sợ gì?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn từng người trong căn phòng.
Mẹ chồng.
Chồng tôi.
Tô Nhã.
Bỗng nhiên tôi hiểu.
Có lẽ người phụ nữ đang ngồi trên ghế của tôi tối nay không phải là người duy nhất muốn tôi rời khỏi căn nhà này.
Và điều đáng sợ nhất...
Là có người đang cố tình đẩy tôi vào một cuộc ly hôn mà chính tôi còn chưa hiểu lý do.
Tôi siết chặt điện thoại.
“Được.”
Tôi nhìn Lục Thừa Phong.
“Tôi sẽ không ký.”
Anh nhắm mắt.
Như thể cuối cùng điều anh lo sợ nhất cũng đã xảy ra.
CHƯƠNG 3 – THỨ ĐƯỢC ĐẶT LÊN BÀN
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi ngồi bên cửa sổ căn phòng từng là nơi tôi và Lục Thừa Phong bắt đầu cuộc sống vợ chồng.
Ngoài kia, ánh đèn thành phố Thượng Hải trải dài dưới màn mưa.
Tôi mở lại tin nhắn.
Người gửi không nói thêm gì.
Đến gần hai giờ sáng, điện thoại mới rung.
Một tệp tài liệu được gửi đến.
Tôi mở ra.
Trang đầu tiên khiến tôi sững người.
Đó là một bản sao hồ sơ tài chính của công ty nhà chồng.
Tôi đọc từng dòng.
Càng đọc, tôi càng lạnh người.
Những khoản tiền mà tôi từng nghĩ là tiền đầu tư cho Tô Nhã...
thực ra chỉ là phần nhỏ.
Có những khoản tiền lớn hơn rất nhiều đã được chuyển sang những công ty trung gian.
Và người ký duyệt cuối cùng...
là Lục Thừa Phong.
Tôi ngồi bất động.
Thì ra chuyện anh muốn ly hôn không đơn giản là vì Tô Nhã.
Anh muốn tôi rời khỏi căn nhà.
Rời khỏi cuộc hôn nhân.
Và quan trọng nhất...
rời khỏi những tài sản mà tôi có quyền liên quan.
Tôi lập tức gọi cho người bạn làm pháp lý của mình.
“Uyển Thanh, tớ cần cậu giúp.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Cậu đã quyết định rồi?”
“Ừ.”
“Cậu chắc chứ?”
“Chắc.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhưng tớ không muốn chỉ ly hôn.”
“Vậy cậu muốn gì?”
“Tớ muốn biết sự thật.”
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư.
Tại đó, tôi mới biết một chuyện khiến mình bất ngờ hơn tất cả.
Một số giấy tờ tài sản trong cuộc hôn nhân của tôi và Lục Thừa Phong đã bị thay đổi thông tin.
Người yêu cầu thay đổi là chồng tôi.
Nhưng chữ ký xác nhận cuối cùng...
lại có tên mẹ chồng.
Tôi nhìn bản sao tài liệu.
“Bà ấy biết?”
Luật sư gật đầu.
“Có vẻ như vậy.”
Tôi không nói gì.
Buổi chiều, tôi trở về nhà.
Tô Nhã vẫn ở đó.
Cô ta ngồi trong phòng khách, trước mặt là tách trà.
Lần này cô ta không còn vẻ kiêu ngạo.
Tôi đi thẳng tới.
“Cô biết chuyện này từ bao giờ?”
Cô ta ngẩng lên.
“Chuyện gì?”
“Những khoản tiền của công ty.”
Mặt cô ta trắng bệch.
Tôi đặt hồ sơ xuống bàn.
“Đừng nói dối nữa.”
Cô ta nhìn tài liệu.
Rồi bật khóc.
“Tôi không biết.”
“Cô không biết?”
“Anh ấy nói với tôi đó chỉ là tiền đầu tư.”
“Vậy tại sao cô nhận?”
Cô ta im lặng.
Tôi nhìn cô ta rất lâu.
“Tôi từng nghĩ cô cố tình phá hoại gia đình tôi.”
Cô ta cúi đầu.
“Có lẽ chị nghĩ đúng.”
Tôi khựng lại.
“Nhưng tôi không phải người duy nhất.”
Tôi nhìn cô ta.
“Ý cô là gì?”
Tô Nhã lau nước mắt.
“Anh ấy tìm đến tôi trước.”
“Sau đó?”
“Anh ấy nói cuộc hôn nhân của hai người chỉ còn trên giấy.”
Tôi cười nhạt.
“Vậy cô tin?”
“Lúc đầu có.”
“Còn bây giờ?”
Cô ta nhìn tôi.
“Bây giờ tôi biết anh ấy cũng đang nói dối tôi.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Đúng lúc đó, Lục Thừa Phong bước vào.
Anh nhìn tôi.
Rồi nhìn Tô Nhã.
“Em đã nói gì với cô ấy?”
Tô Nhã đứng dậy.
“Anh vẫn còn muốn giấu sao?”
Anh không trả lời.
Tôi nói:
“Đủ rồi.”
Tôi đặt một tập tài liệu trước mặt anh.
“Đây là bản sao những giấy tờ tài sản.”
Anh nhìn xuống.
Tôi nói:
“Anh muốn tôi ký ly hôn để dễ dàng xử lý những thứ này, đúng không?”
“Không phải.”
“Vậy giải thích đi.”
Anh im lặng.
“Anh không giải thích được?”
Tôi nhìn anh.
“Vậy để tôi nói.”
Tôi từng nghĩ mình sẽ khóc.
Nhưng lúc ấy, tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy bình tĩnh đến lạ.
“Anh đã chuẩn bị mọi thứ. Anh đưa nhân tình về nhà. Mẹ anh đứng về phía cô ta. Anh ép tôi ký ly hôn. Anh muốn tôi rời đi trong lúc tôi chưa biết gì.”
Lục Thừa Phong nhắm mắt.
“Anh xin lỗi.”
“Anh chỉ nói được câu đó sao?”
Anh nhìn tôi.
“Anh không còn cách nào khác.”
Tôi sững người.
“Không còn cách nào khác?”
“Công ty đang gặp vấn đề.”
“Vậy anh đẩy tôi ra để giải quyết?”
“Anh không muốn em bị liên lụy.”
Tôi bật cười.
“Anh nghĩ tôi sẽ tin sao?”
Anh im lặng.
Tôi lấy điện thoại ra.
“Vậy nghe cái này.”
Tôi mở một đoạn ghi âm.
Giọng của Lục Thừa Phong vang lên.
“Chỉ cần cô ấy ký đơn, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
Một giọng phụ nữ hỏi:
“Còn mẹ anh?”
Anh đáp:
“Để tôi xử lý.”
Tô Nhã nhìn anh.
Mẹ chồng cũng vừa bước vào.
Bà nghe thấy đoạn ghi âm.
Sắc mặt bà lập tức thay đổi.
“Thừa Phong.”
Anh không dám nhìn mẹ.
Bà nhìn tôi.
“Con đã biết hết?”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Bà ngồi xuống.
Một lúc lâu sau, bà nói:
“Mẹ xin lỗi.”
Tôi im lặng.
“Nhưng mẹ muốn con biết một chuyện.”
Bà lấy từ trong túi ra một chiếc USB.
Đặt lên bàn.
“Đây là thứ mẹ tìm được trong phòng làm việc của nó.”
Lục Thừa Phong lập tức bước tới.
“Mẹ!”
Bà nhìn anh.
“Con im đi.”
Tôi cầm USB.
“Trong này có gì?”
Bà nhìn tôi.
“Bằng chứng cho thấy người đứng sau những khoản tiền kia không chỉ có Thừa Phong.”
Tôi sững người.
“Còn ai?”
Mẹ chồng không trả lời.
Bà chỉ nhìn về phía Tô Nhã.
Tô Nhã lập tức lắc đầu.
“Không phải tôi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô?”
“Không.”
Lục Thừa Phong đột nhiên nói:
“Là chú Hai.”
Cả căn phòng im lặng.
Gia đình họ Lục có một công ty lớn.
Chú Hai của Lục Thừa Phong vẫn luôn phụ trách mảng tài chính.
Nếu ông ta thực sự đứng sau chuyện này...
thì Lục Thừa Phong chỉ là người bị kéo vào.
Tôi nhìn chồng.
“Vậy tại sao anh ép tôi ly hôn?”
Anh cúi đầu.
“Vì chú ấy biết em đang đứng tên một phần tài sản quan trọng.”
Tôi sững người.
“Anh muốn bảo vệ em?”
“Ừ.”
“Bằng cách biến tôi thành người bị phản bội?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn anh.
“Anh có biết cách anh làm khiến tôi đau thế nào không?”
Anh cúi đầu.
“Anh biết.”
“Không. Anh không biết.”
Tôi hít sâu.
“Anh nghĩ chỉ cần đẩy tôi đi là bảo vệ được tôi. Nhưng anh chưa từng hỏi tôi có muốn rời đi không.”
Anh nhìn tôi.
Lần đầu tiên sau rất lâu, ánh mắt anh đỏ lên.
“Anh sai.”
Tôi im lặng.
Mẹ chồng bước tới.
“Con dâu.”
Tôi quay lại.
“Sau chuyện này, con muốn ly hôn hay không, mẹ không can thiệp.”
Bà dừng một chút.
“Nhưng mẹ xin lỗi vì hôm qua đã nói con cưới nhầm người.”
Tôi nhìn bà.
Một câu nói từng khiến tôi đau đớn.
Nhưng giờ nghe lại, tôi chỉ thấy bình thản.
Tôi quay sang Lục Thừa Phong.
“Đơn ly hôn đâu?”
Anh sững người.
“Em vẫn muốn ly hôn?”
Tôi gật đầu.
“Có.”
Anh im lặng rất lâu.
Tôi nói:
“Không phải vì Tô Nhã.”
“Không phải vì mẹ anh.”
“Cũng không phải vì chuyện tiền bạc.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Là vì sau tất cả, anh đã lựa chọn lừa dối tôi thay vì tin tưởng tôi.”
Anh cúi đầu.
Tôi lấy tập giấy trên bàn.
“Lần này, tôi sẽ ký.”
Anh ngẩng lên.
Nhưng tôi đặt thêm một tập hồ sơ bên cạnh đơn ly hôn.
“Còn đây là phần tài sản tôi có quyền nhận.”
Anh nhìn xuống.
Tôi nói:
“Chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân này một cách rõ ràng.”
“Không ai nợ ai.”
“Nhưng những gì thuộc về tôi, tôi sẽ không từ bỏ.”
Lục Thừa Phong nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng anh gật đầu.
“Được.”
Tôi cầm bút.
Lần này, tay tôi không run.
Ngoài cửa sổ, mưa Thượng Hải đã ngừng.
Ánh nắng đầu tiên xuyên qua những tòa nhà cao tầng.
Tôi ký tên mình xuống trang giấy.
Khi đứng dậy, tôi tháo chiếc nhẫn cưới.
Đặt nó lên bàn.
“Lục Thừa Phong.”
“Ừ?”
“Chúc anh sau này biết trân trọng người bên cạnh mình.”
Tôi quay người bước ra cửa.
Không ai giữ tôi lại.
Nhưng khi cánh cửa khép sau lưng, tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn.
Là từ số điện thoại lạ đêm qua.
**“Cô tưởng mọi chuyện đã kết thúc sao?”**
Tôi dừng bước.
Tin nhắn tiếp theo xuất hiện.
**“Người đứng sau chú Hai của anh ta... vẫn chưa lộ diện.”**
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Rồi mỉm cười.
Cuộc hôn nhân của tôi đã kết thúc.
Nhưng có lẽ...
câu chuyện thực sự mới chỉ bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét