#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tiếng máy điều hòa trong phòng họp tầng 38 của Tập đoàn Thương mại Tần Thị chạy rì rầm, tạo nên một dải âm thanh đơn điệu đến lạnh người. Ngoài cửa kính sát đất, bầu trời thành phố Giang Thành âm u như chực chờ một cơn mưa rào cuối hạ.
Mùi hoa cúc trắng từ đám tang của bố chồng tôi — Chủ tịch Tần Hoài Nam — như vẫn còn quẩn quanh đâu đây. Ông mới nằm xuống chưa đầy một tuần, hơi lạnh của nghĩa trang còn chưa tan hết trên gấu áo, vậy mà hôm nay, cuộc họp cổ đông bất thường đã được triệu tập khẩn cấp.
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu dành cho thành viên Hội đồng quản trị, tay cầm chiếc tách sứ trắng, thong thả nhấp một ngụm trà Lục Trà ấm. Thần thái của tôi bình thản đến mức đối lập hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt, đằng đằng sát khí trong phòng.
Ngồi ở vị trí chủ tọa là Tần Phong — chồng tôi. Bên cạnh anh ta là bà Triệu Lan, mẹ chồng tôi, người đang mặc bộ đồ đen sang trọng nhưng ánh mắt thì rực lên sự tham lam và đắc thắng không giấu giếm. Trong suốt ba ngày qua, hai mẹ con họ đã âm thầm thực hiện một kế hoạch hoàn hảo: tẩu tán toàn bộ tài sản cốt lõi, danh sách khách hàng và các hợp đồng chiến lược của Tần Thị sang một công ty vỏ bọc mới thành lập mang tên "Tân Tần Thị", do người em họ của bà Triệu đứng tên.
Họ nghĩ tôi không biết. Họ nghĩ một người phụ nữ xuất thân bình thường như tôi, sau khi mất đi chỗ dựa duy nhất là bố chồng, sẽ chỉ biết ôm mặt khóc lóc khi bị gạt ra khỏi cuộc chơi.
"Hắng giọng..." Tần Phong gõ nhẹ chiếc bút máy đắt tiền xuống mặt bàn gỗ óc chó, gõ từng nhịp thong thả như tiếng gõ đếm ngược của án tử. Anh ta nhìn quanh phòng họp một lượt, ánh mắt dừng lại ở tôi, thoáng qua một chút khinh khỉnh rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng, dứt khoát.
"Cảm ơn các vị cổ đông đã có mặt đông đủ," Tần Phong cất giọng, âm thanh vang vọng qua hệ thống loa. "Sau sự ra đi đột ngột của Chủ tịch Tần Hoài Nam, Tần Thị cần một sự tái cấu trúc toàn diện để vượt qua khủng hoảng. Qua kiểm toán nội bộ, chúng tôi phát hiện bộ phận quản lý chiến lược do cô Lâm Nhã — vợ tôi — phụ trách đã có những sai phạm nghiêm trọng trong việc quản lý dòng tiền, gây thiệt hại lớn cho tập đoàn."
Bà Triệu Lan lập tức tiếp lời, giọng điệu đanh thép, chua chát: "Là người một nhà, tôi rất đau lòng. Nhưng công tư phải phân minh! Một người không có năng lực, lại gây tổn hại đến lợi ích chung thì không còn đủ danh dự để ngồi ở Hội đồng quản trị nữa. Hôm nay, chúng tôi quyết định bãi nhiệm toàn bộ chức vụ của Lâm Nhã và sa thải cô ta khỏi Tần Thị!"
Những tiếng bàn tán rì rào bắt đầu nổi lên khắp phòng họp. Một vài cổ đông lão thành nhíu mày, lắc đầu ngán ngẩm, nhưng hầu hết những người có mặt đều đã bị mẹ con Tần Phong mua chuộc từ trước. Họ giữ im lặng, chờ đợi một màn kịch hay.
Tần Phong nhếch môi, ánh mắt lộ rõ sự đắc thắng. Anh ta giơ tay ra tín hiệu cho thư ký trình ký biên bản bãi nhiệm.
"Lâm Nhã," Tần Phong nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói đầy vẻ ban ơn. "Anh đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn và một khoản bồi thường nho nhỏ. Ký vào đây, rồi thu dọn đồ đạc rời khỏi Tần Thị ngay lập tức. Đừng để mọi chuyện trở nên quá thô bỉ."
Tôi đặt tách trà xuống đĩa sứ. Tiếng va chạm lách cách nhỏ bé nhưng vang lên đanh gọn giữa không gian lặng ngắt. Tôi nhìn Tần Phong, rồi nhìn sang bà Triệu Lan. Sự tham lam của họ, sự phản bội của người từng chung chăn gối suốt bốn năm qua... tất cả chỉ đổi lại một nụ cười nhạt trên môi tôi.
"Bãi nhiệm tôi sao?" Tôi khẽ nghiêng đầu, thong thả đáp, giọng nói không một chút run rẩy. "Tần Phong, anh chắc chắn rằng mình có đủ thẩm quyền để làm việc này chứ?"
"Thẩm quyền?" Bà Triệu Lan đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy, ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích chỉ thẳng vào mặt tôi: "Mày bớt giận lẫy đi! Tần Phong là con trai duy nhất của Tần Hoài Nam, là người thừa kế hợp pháp toàn bộ cổ phần! Nó không có quyền thì ai có quyền? Cái loại con gái tỉnh lẻ chen chân vào gia đình quyền quý như mày, tưởng bố chồng chết rồi thì còn ai chống lưng cho chắc?"
Tần Phong giơ tay ra hiệu cho mẹ mình bình tĩnh lại, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại: "Lâm Nhã, dừng lại đi. Đừng làm mình thêm xấu mặt trước mặt mọi người."
Anh ta cầm cây bút, chuẩn bị dặt bút ký vào bản quyết định công bố sa thải tôi.
"Rầm!"
Đúng lúc đó, cánh cửa đôi bằng gỗ nặng nề của phòng họp bất ngờ bị đẩy mạnh ra.
Một ông lão tóc bạc phơ, mặc bộ âu phục kiểu cổ điển màu xám tro bước vào. Dù đã ngoài bảy mươi, bước đi của ông vẫn vô cùng vững chãi, khí thế áp người. Đó là Luật sư Cố — người bạn tri kỷ, đồng thời là cố vấn pháp lý riêng suốt bốn mươi năm qua của bố chồng tôi. Người mà suốt mấy ngày đám tang vừa qua hoàn toàn mất tích, không ai liên lạc được.
Trong tay Luật sư Cố là một chiếc hộp gỗ tuyết tùng màu nâu trầm được niêm phong cẩn thận bằng dấu triện đỏ tươi.
Sự xuất hiện đột ngột của ông khiến cả phòng họp chấn động. Tần Phong khựng tay lại, cây bút dừng khựng trên không trung. Bà Triệu Lan thì biến sắc, ánh mắt xáo trộn một sự hoảng loạn mơ hồ.
Luật sư Cố không nhìn bất kỳ ai, bước thẳng lên phía trước bàn họp. Tiếng gậy chống của ông gõ đều đặn xuống sàn đá cẩm thạch: Cốc... Cốc... Cốc... Mỗi tiếng động như đập thẳng vào tim của mẹ con Tần Phong.
Ông dừng lại ngay trước bàn của chủ tọa, đặt chiếc hộp gỗ xuống mặt bàn. Âm thanh nặng nề của khối gỗ làm gợn sóng cả tách trà của tôi.
Luật sư Cố đảo mắt nhìn quanh phòng họp một lượt, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, cuối cùng dừng lại trên mặt Tần Phong và bà Triệu Lan. Ông chậm rãi mở lời, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng uy lực khủng khiếp:
"Chủ tịch Tần Hoài Nam trước khi qua đời đã dự đoán được ngày này. Ông ấy có để lại một di chúc bổ sung đặc biệt và một tập tài liệu mật, chỉ được phép mở ra khi có kẻ muốn làm tổn hại đến sự tồn vong của Tần Thị."
Luật sư Cố dừng lại một chút, khẽ mỉm cười lạnh lẽo rồi nói đúng một câu:
"Và trong chiếc hộp này, có quyết định tước bỏ hoàn toàn quyền thừa kế của những kẻ phản bội!"
Chát!
Câu nói rơi xuống như một quả bom nổ tung giữa phòng họp. Cả không gian rơi vào trạng thái im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập.
Sắc mặt bà Triệu Lan lập tức chuyển từ đỏ sang tái nhợt, rồi cắt không còn một giọt máu. Bà ta chao đảo, suýt nữa nẫng chân ngã sấp xuống ghế. Ánh mắt bà ta dính chặt vào tập hồ sơ màu nâu nằm bên cạnh chiếc hộp gỗ — tập hồ sơ mà Luật sư Cố vừa rút ra, nhưng không một ai, kể cả Tần Phong hay bà Triệu Lan, dám thò tay ra chạm vào nó.
Tần Phong run rẩy, cây bút trên tay rơi tự do xuống bàn, lăn lông lốc rồi rơi tạch xuống sàn nhà.
Chương 2: Tấm Màn Bí Mật Bị Xé Rách
Không khí trong phòng họp dường như bị hút sạch oxy. Tần Phong trừng mắt nhìn chiếc hộp gỗ tuyết tùng, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán anh ta. Anh ta cố gồng mình, siết chặt nắm đấm để che giấu sự hoảng loạn đang xâm chiếm từng tế bào.
"Luật sư Cố! Ông... ông nói nhảm cái gì đó?" Tần Phong đập bàn đứng dậy, giọng nói đã mất đi sự bình tĩnh ban đầu, trở nên lạc điệu và run rẩy. "Bố tôi đã qua đời! Tôi là con trai duy nhất của ông ấy, là người thừa kế duy nhất! Di chúc trước đây đã phân chia rõ ràng, ông lấy đâu ra cái gọi là di chúc bổ sung? Ông muốn thông đồng với người ngoài để chiếm đoạt tài sản nhà họ Tần sao?"
Luật sư Cố thong thả lấy từ trong túi áo ra một chiếc kính lão, đeo lên mắt, rồi nhìn Tần Phong bằng ánh mắt thương hại: "Cậu Tần, cậu vẫn nghĩ những việc âm thầm chuyển đổi tài sản, lập công ty vỏ bọc 'Tân Tần Thị' và tẩu tán danh sách khách hàng trong ba ngày qua là thần không biết, quỷ không hay sao?"
Lời vừa thốt ra, các cổ đông bên dưới lập tức xôn xao.
"Cái gì? Tẩu tán tài sản?" "Chuyển danh sách khách hàng sang công ty mới sao?" "Họ định bỏ trống Tần Thị để chúng ta ôm nợ à?"
Bà Triệu Lan lúc này mới sực tỉnh khỏi sự bàng hoàng, bà ta gào lên đầy giận dữ để lấp liếm sự sợ hãi: "Vu khống! Đây là vu khống! Cố Đức, ông cậy mình là nguyên lão trong công ty mà muốn ngậm máu phun người sao? Đừng quên bây giờ ai mới là chủ của Tần Thị!"
Bà ta lao về phía trước, định chộp lấy tập hồ sơ trên bàn để xé bỏ, nhưng Luật sư Cố chỉ cần giơ tay ra chắn nhẹ, ánh mắt nghiêm nghị của ông đã khiến bà ta khựng lại. Tay bà Triệu Lan dừng lại giữa không trung, run rẩy bần bật, không dám tiến thêm một phân nào nữa.
"Bà Triệu," Luật sư Cố lạnh lùng nói. "Bà có dám thề trước vong linh của Chủ tịch Tần rằng bà không hề dính dấp đến việc này? Bà có dám mở tập hồ sơ này ra xem những hóa đơn chuyển tiền ngầm sang tài khoản ngoại tệ ở Thụy Sĩ do cháu trai bà đứng tên không?"
Bà Triệu Lan thụt tay lại như vừa chạm phải lửa đỏ, gương mặt xám xịt như tro tàn, không thốt nổi một lời.
Tôi thong thả đứng dậy từ hàng ghế đầu. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn nhà nghe rõ mùng một. Tôi bước đến bên cạnh Luật sư Cố, quay lại nhìn hai người họ — những người từng là gia đình của tôi.
"Tần Phong, anh có biết tại sao suốt thời gian qua, khi bố nằm trên giường bệnh, anh liên tục ép ông ký các văn bản chuyển nhượng quyền lực, nhưng ông luôn viện lý do để hoãn lại không?" Tôi cất giọng nhẹ nhàng, nhưng từng từ từng chữ như lưỡi dao sắc bén xé tan tấm màn kịch giả tạo.
Tần Phong nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt dại đi: "Cô... cô nói vậy là ý gì?"
"Bởi vì bố đã sớm biết bản chất của hai mẹ con anh!" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Bố biết anh không có tài cán kinh doanh, chỉ có lòng tham vô đáy. Bố cũng biết bà Triệu Lan suốt mười năm qua đã âm thầm rút ruột các quỹ từ thiện của tập đoàn để nướng vào các sòng bạc ở Ma Cao!"
"Cô nói bậy!" Bà Triệu Lan gào lên, nhưng giọng nói đã lạc đi vì hoảng sợ.
"Tôi nói bậy sao?" Tôi lấy chiếc điều khiển từ xa trên bàn, bấm nút bật màn hình máy chiếu lớn trong phòng họp.
Ngay lập tức, màn hình hiển thị hàng loạt tài liệu, hóa đơn ngân hàng, hình ảnh chụp lại các giao dịch ngầm, cùng với bản sao các hợp đồng chuyển nhượng tài sản trái phép từ Tần Thị sang Tân Tần Thị. Từng con số, từng chữ ký của Tần Phong và người nhà bà Triệu Lan hiện lên rõ mùng một, không thể chối cãi.
Cả phòng họp ồ lên nồng nặc sự phẫn nộ. Các cổ đông lão thành đứng phắt dậy, chỉ trỏ vào mặt Tần Phong: "Đồ bất hiếu! Công ty sắp sụp đổ vì sự tham lam của các người!" "Chúng tôi sẽ kiện! Nhất định phải kiện ra tòa!"
Tần Phong ngã ngửa ra ghế, gương mặt xám xịt, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. Anh ta nhìn tôi như nhìn một người xa lạ, sự ngỡ ngàng xen lẫn khiếp sợ: "Lâm Nhã... cô... cô đã gài bẫy tôi từ trước?"
"Không phải tôi gài bẫy anh," Tôi thong thả đáp, ánh mắt lạnh như băng. "Là do chính lòng tham của các người đã tự đào hố chôn mình. Bố đã cho anh rất nhiều cơ hội. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh, ông vẫn hi vọng anh sẽ hối cải, toàn tâm toàn ý lo cho Tần Thị. Nhưng những gì anh làm trong ngày đám tang của ông... đã dập tắt chút tình nghĩa cuối cùng."
Luật sư Cố bước lên một bước, cầm chiếc hộp gỗ tuyết tùng lên. Ông dùng một con dao nhỏ chuyên dụng, từ từ rọc đứt lớp niêm phong bằng sáp đỏ.
Xoạc...
Tiếng sáp vỡ vụn vang lên khô khốc. Mọi ánh mắt trong phòng họp đều dồn vào chiếc hộp. Luật sư Cố mở nắp hộp, lấy ra một bản di chúc có dấu đỏ niêm phong của Phòng Công chứng số 1 thành phố Giang Thành, cùng một chiếc đĩa CD.
"Sau đây, tôi xin công bố nội dung di chúc bổ sung của Chủ tịch Tần Hoài Nam," Luật sư Cố dõng dạc nói. "Bản di chúc này được lập hoàn toàn minh mẫn dưới sự chứng kiến của hai công chứng viên nhà nước và bác sĩ trưởng khoa Bệnh viện Trung ương."
Luật sư Cố mở văn bản, cất giọng đọc rõ ràng từng câu từng chữ.
Chương 3: Cuộc Cải Tổ Và Sự Trả Giá
"Tôi, Tần Hoài Nam, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Tần Thị, trong trạng thái tinh thần hoàn toàn tỉnh táo, xin lập di chúc bổ sung như sau:
Xét thấy con trai tôi là Tần Phong không đủ đạo đức, năng lực và sự trung thành để quản lý di sản của gia tộc; xét thấy vợ tôi là Triệu Lan đã có những hành vi phá hoại tài sản chung và vi phạm nghiêm trọng chuẩn mực đạo đức gia đình...
Nay tôi quyết định: Tước bỏ toàn bộ quyền thừa kế cổ phần và tài sản tại Tập đoàn Tần Thị đối với Tần Phong và Triệu Lan.
Toàn bộ 51% cổ phần kiểm soát tập đoàn của tôi sẽ được chuyển giao toàn bộ cho con dâu tôi — Lâm Nhã. Cô ấy sẽ là Chủ tịch Hội đồng Quản trị mới, có toàn quyền quyết định mọi hoạt động nhân sự và kinh doanh của Tần Thị."
"Không! Điều đó là không thể nào!"
Bà Triệu Lan gào lên một tiếng xé lòng, bà ta lao tới định cướp lấy bản di chúc trên tay Luật sư Cố: "Giả mạo! Di chúc giả! Tần Hoài Nam bị điên rồi! Ông ta bị cô ta bỏ bùa rồi! Tôi là vợ hợp pháp của ông ấy, sao ông ấy có thể đối xử với tôi như vậy?"
"Bà Triệu Lan, xin bà tự trọng!" Luật sư Cố nghiêm giọng, lùi lại một bước. "Nếu bà có nghi ngờ về tính pháp lý, bà có quyền khởi kiện ra tòa. Nhưng tôi xin nhắc cho bà nhớ, chiếc đĩa CD này ghi lại toàn bộ video Chủ tịch Tần đọc di chúc và ký tên. Bác sĩ chuyên khoa tâm thần cũng đã xác nhận năng lực hành vi dân sự của ông ấy vào thời điểm đó."
Bà Triệu Lan khựng lại, ngã gục xuống sàn nhà, ôm mặt khóc lóc thảm thiết. Sự kiêu ngạo, hợm hĩnh ban đầu hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự thảm hại của một kẻ trắng tay.
Tần Phong run rẩy đứng dậy, ánh mắt đỏ ngầu nhìn tôi. Anh ta bước tới, định nắm lấy tay tôi: "Nhã... Nhã à... Anh là chồng em mà! Chúng ta là vợ chồng mà! Em không thể đối xử với anh như vậy được! Tất cả là do mẹ... là do mẹ xúi giục anh! Anh vẫn yêu em, chúng ta làm lại từ đầu có được không em?"
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của anh ta. Ánh mắt tôi nhìn anh ta không còn sự tức giận, không còn sự thất vọng, mà chỉ còn là sự thờ ơ tuyệt đối đối với một kẻ xa lạ.
"Chồng sao?" Tôi nhếch môi cười đắng ngắt. "Khi anh âm thầm chuyển tài sản sang công ty mới, anh có nhớ tôi là vợ anh không? Khi anh cùng mẹ anh bàn mưu tính kế đẩy tôi vào đường cùng ngay sau đám tang của bố, anh có nhớ tôi là vợ anh không?"
Tôi rút từ trong tệp tài liệu ra một tờ giấy đã được chuẩn bị sẵn, ném xuống mặt bàn trước mặt Tần Phong.
"Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn rồi. Anh ký vào đi." Tôi lạnh lùng nói. "Còn nữa, toàn bộ những hành vi tẩu tán tài sản, rút ruột công ty của anh và mẹ anh, các luật sư của Tần Thị sẽ hoàn thiện hồ sơ để khởi tố ra tòa án nhân dân thành phố vào ngày mai. Những gì của Tần Thị, một xu các người cũng không mang đi được."
"Cô... cô muốn dồn chúng tôi vào đường cùng sao?" Tần Phong gào lên trong tuyệt vọng.
"Là các người tự dồn mình vào đường cùng," Tôi đáp lại ngắn gọn.
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng họp lại một lần nữa mở ra. Hai viên cảnh sát thuộc Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Quản lý Kinh tế bước vào.
"Ai là Tần Phong và Triệu Lan?" Viên cảnh sát trưởng lên tiếng, trình ra lệnh thu thập chứng cứ và mời làm việc. "Chúng tôi nhận được đơn tố cáo về hành vi chiếm đoạt tài sản và vi phạm quy định về quản lý doanh nghiệp. Mời hai vị về trụ sở công an để phối hợp điều tra."
Sắc mặt Tần Phong xám như tro tàn. Hai viên cảnh sát bước tới, đưa tay ra hiệu. Bà Triệu Lan ngất xỉu ngay tại chỗ, được các nhân viên y tế đi cùng hỗ trợ, còn Tần Phong thì như một cái xác không hồn, lảo đảo bước đi dưới sự giám sát của cảnh sát, không dám ngẩng đầu nhìn ai.
Cả phòng họp rơi vào một khoảng lặng dài. Những cổ đông từng hùa theo Tần Phong giờ đây mặt mày xanh xám, nín thở nhìn tôi.
Tôi bước lên vị trí chủ tọa, nơi Tần Phong vừa ngồi ít phút trước. Tôi chậm rãi ngồi xuống, chỉnh lại trang phục, nhìn quanh phòng họp một lượt. Ánh mắt tôi giờ đây không còn sự yếu đuối của một người phụ nữ vừa mất đi người thân, mà là sự kiên định, uy nghiêm của một người đứng đầu.
"Các vị cổ đông," Tôi cất giọng, âm thanh vang vọng và đầy uy lực. "Sự cố vừa rồi đã làm ảnh hưởng đến hình ảnh của Tần Thị, nhưng tôi cam đoan rằng, từ giây phút này, Tần Thị sẽ bước vào một thời kỳ hoàn toàn mới. Toàn bộ tài sản bị tẩu tán đã được phong tỏa và sẽ được thu hồi đầy đủ. Những kẻ có hành vi bao che, cấu kết sẽ bị xử lý nghiêm minh."
Tôi dừng lại một chút, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:
"Bây giờ, chúng ta bắt đầu cuộc họp Hội đồng Quản trị thực sự. Cảm ơn Luật sư Cố, cảm ơn tất cả mọi người."
Tiếng pháo tay bắt đầu vang lên từ Luật sư Cố, rồi lan rộng ra khắp phòng họp. Những tiếng xầm xì biến mất, thay vào đó là những ánh mắt kính trọng và nể phục dành cho người nữ chủ nhân mới của Tần Thị.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Cơn mưa rào cuối hạ bắt đầu trút xuống thành phố Giang Thành, rửa sạch những bụi bẩn và u ám trên những kính tòa nhà cao tầng. Qua cơn mưa này, trời sẽ lại sáng. Tôi hít một hơi thật sâu, sẵn sàng chèo lái con thuyền Tần Thị bước vào một chương mới.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét