#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Ánh đèn chùm pha lê hoành tráng trong phòng họp lớn trên tầng 48 của Tòa nhà Tập đoàn Tài chính Thịnh Thế chiếu xuống mặt bàn gỗ cẩm lai láng bóng. Ngoài cửa kính sát đất, toàn cảnh bến Thượng Hải rực rỡ gấm hoa về đêm hiện ra lung linh, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng và mùi nước hoa xa xỉ nồng nặc.
Hôm nay là cuộc họp cổ đông thường niên quan trọng nhất năm của Thịnh Thế.
Tôi ngồi ở vị trí phó giám đốc bộ phận đầu tư chiến lược, ngón tay gõ nhẹ theo nhịp lên chiếc laptop màu xám không gian. Ăn mặc đơn giản với bộ vest công sở màu đen cắt may chỉn chu, tôi đối lập hoàn toàn với người phụ nữ đang khoác tay chồng tôi bước vào.
Lục Minh — chồng tôi, Tổng giám đốc đương nhiệm của Thịnh Thế — bước vào phòng họp với nụ cười ngạo mạn. Bên cạnh anh ta là Khương Tuyết, cô người mẫu mạng xã hội kém tôi năm tuổi, đang diện chiếc váy dạ hội xẻ cao màu đỏ rực, ngực đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh mà cách đây một tuần Lục Minh nói với tôi là “chi phí đối ngoại của công ty”.
Cả phòng họp rộng lớn với hơn ba mươi cổ đông và dàn lãnh đạo cao cấp đột ngột rơi vào im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, rồi lại quay sang nhìn Lục Minh và người tình của anh ta. Những tiếng xầm xì xôn xao bắt đầu nổi lên như sóng ngầm.
Lục Minh không hề giấu giếm, ngược lại còn cố tình kéo ghế cho Khương Tuyết ngồi ngay cạnh vị trí chủ tọa. Anh ta đứng ở đầu bàn, chỉnh lại cà vạt, ánh mắt lướt qua tôi đầy vẻ khinh khỉnh và tàn nhẫn.
"Trước khi bắt đầu nội dung chính của buổi họp hôm nay," Lục Minh cất giọng, âm thanh qua micro vang vọng khắp phòng họp. "Tôi xin tuyên bố một quyết định nhân sự khẩn cấp của Hội đồng Quản trị."
Anh ta giơ tay chỉ thẳng về phía tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt:
"Cổ đông Tô Lăng — người hiện đang nắm giữ chức vụ Phó giám đốc đầu tư — kể từ phút này chính thức bị bãi nhiệm mọi chức vụ và khai trừ khỏi Tập đoàn Thịnh Thế. Tất cả các tài khoản truy cập hệ thống và quyền biểu quyết của cô ấy đã bị khóa!"
Tiếng ồ lên kinh ngạc vang khắp phòng họp.
Khương Tuyết tựa lưng vào ghế, nụ cười đắc thắng hiện rõ trên khuôn mặt trang điểm cầu kỳ. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại của một kẻ vừa cướp được vương miện, khẽ thì xầm đủ cho những người bàn đầu nghe thấy: "Chị Tô à, người không có giá trị thì nên tự biết đường mà rút lui, đừng làm trò cười cho người khác nữa."
Lục Minh gật đầu đồng tình với nhân tình, tiếp tục bồi thêm bằng giọng điệu lạnh lùng, tàn nhẫn trước mặt hàng chục người:
"Những năm qua, Tô Lăng ở Thịnh Thế chẳng qua chỉ là ăn theo hào quang của tôi. Cô không mang lại bất kỳ giá trị cốt lõi nào cho tập đoàn nữa. Thịnh Thế cần những dòng máu mới, những nguồn năng lượng mới chứ không phải một người phụ nữ cổ cựu, héo hòn. Vì vậy, hôm nay tôi sa thải cô!"
Sự nhục nhã này, anh ta cố tình chuẩn bị để xé nát tự tôn của tôi trước mặt toàn bộ giới tài chính Thượng Hải. Bốn năm kết hôn, năm năm gầy dựng Thịnh Thế từ một văn phòng nhỏ ở Thâm Quyến cho đến khi niêm yết tại sàn Thượng Hải, trong mắt anh ta chỉ đổi lại câu nói “không còn giá trị”.
Bà Triệu — một cổ đông lâu năm — nhíu mày lên tiếng: "Tổng giám đốc Lục, việc bãi nhiệm một thành viên sáng lập như cô Tô Lăng cần phải có sự đồng ý của Chủ tịch Hội đồng Quản trị chứ? Ông ấy còn chưa tới..."
"Chủ tịch bận việc riêng, đã ủy quyền toàn bộ cuộc họp hôm nay cho tôi!" Lục Minh ngắt lời, giọng điệu vô cùng hống hách. "Tôi sở hữu cổ phần lớn thứ hai, lại là Tổng giám đốc, tôi có toàn quyền!"
Mọi ánh mắt lại quay dồn về phía tôi, chờ đợi một màn đánh ghen thảm hại, một tiếng khóc lóc van xin hay ít nhất là một sự phẫn nộ tột cùng.
Nhưng tôi không khóc. Tôi thậm chí còn không biến sắc.
Tôi chậm rãi rụt tay lại, thong thả gập chiếc laptop lại. Tiếng tạch nhỏ nhắn của khớp lề vang lên đanh gọn giữa không gian lặng ngắt. Tôi ngẩng đầu, nhìn Lục Minh và Khương Tuyết bằng một nụ cười điềm nhiên đến đáng sợ.
"Nói xong rồi sao?" Tôi cất giọng, âm thanh không một chút run rẩy, bình thản như mực nước hồ mùa thu.
Lục Minh ngơ ngác mất một giây trước sự bình tĩnh bất thường của tôi: "Cô... cô nói cái gì?"
Tôi đứng dậy, chỉnh lại gấu áo vest, khẽ mỉm cười: "Nếu Tổng giám đốc Lục đã diễn xong màn kịch vô liêm xỉ của mình rồi... Vậy thì, chúng ta bắt đầu cuộc họp thật sự thôi."
"Tô Lăng! Cô phát điên rồi à?" Lục Minh đập bàn, giận dữ gào lên. "Cô bị sa thải rồi! Bảo vệ đâu, tống cổ cô ta..."
Cạch.
Cánh cửa gỗ gụ nặng nề của phòng họp đột ngột được đẩy mở từ bên ngoài.
Một người đàn ông trung niên mặc âu phục chỉnh tề, mái tóc điểm bạc nhưng ánh mắt sắc lẹm như chim ưng bước vào. Theo sau ông là bốn trợ lý và dàn luật sư danh tiếng nhất Thượng Hải.
Đó chính là Chủ tịch Hội đồng Quản trị đương nhiệm của Thịnh Thế — Cố Hoài An, người hiếm khi lộ diện và nắm giữ quyền quyết định sinh sát tối cao của tập đoàn.
Lục Minh lập tức thu lại vẻ hung hăng, thay vào đó là bộ mặt nịnh bợ, vội vã bước tới đón: "Chủ tịch Cố! Ông đến rồi! Tôi vừa giúp tập đoàn dọn dẹp một vài thành phần vô dụng..."
Thế nhưng, Cố Hoài An hoàn toàn phớt lờ cánh tay đang giơ ra của Lục Minh. Ông bước thẳng qua mặt anh ta, tiến về phía tôi.
Trước sự kinh ngạc của toàn bộ cổ đông, người đàn ông quyền lực nhất tập đoàn cúi đầu kính cẩn, cất giọng trầm hùng đầy uy lực:
"Tiểu thư Cố Lăng! Tôi đã đến muộn, để kẻ tiểu nhân làm phiền đến cô rồi!"
Chát!
Hai chữ "Tiểu thư" rơi xuống như một cú tát giời đánh giữa phòng họp.
Toàn bộ gương mặt Lục Minh lập tức biến sắc, từ kinh ngạc chuyển sang hoảng loạn, rồi tái nhợt như một cái xác không hồn. Chiếc ly thủy tinh trên tay Khương Tuyết trượt khỏi ngón tay, rơi xuống sàn vỡ tan tành.
Chương 2: Thân Phận Thật Sự Vén Màn
"Tiểu... Tiểu thư?" Lục Minh đứng chôn chân tại chỗ, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng. Ánh mắt anh ta dính chặt vào gương mặt tôi, rồi lại dời sang Cố Hoài An, như thể đang cố tiêu hóa một sự thật vượt quá khả năng trí óc của mình. "Chủ tịch Cố... ông... ông gọi cô ta là gì cơ?"
Cố Hoài An quay lại, ánh mắt nhìn Lục Minh tràn ngập sự khinh bỉ và lạnh lẽo: "Lục Minh, anh tưởng cái họ Cố của Tập đoàn Thịnh Thế này chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên sao? Anh tưởng một kẻ xuất thân từ gia đình bình thường như anh, nếu không có tiểu thư đứng sau dùng nguồn lực của Cố Gia ở Bắc Kinh hậu thuẫn, anh có thể ngồi vào cái ghế Tổng giám đốc này trong vòng năm năm ngắn ngủi sao?"
Rống!
Cả phòng họp như bùng nổ. Các cổ đông lâu năm vốn biết chút ít về bối cảnh của tập đoàn lập tức hiểu ra mọi chuyện.
"Trời ơi! Tô Lăng chính là tiểu thư duy nhất của Cố Gia ở Bắc Kinh sao?" "Thảo nào! Mười năm trước Tập đoàn Thịnh Thế xuất hiện như một con hắc mã, hóa ra sau lưng là đại tộc dòng họ Cố!" "Lục Minh đúng là mắt mù rồi! Lại đi bỏ dâng kim sơn bạc sơn để theo một cô người mẫu mạng!"
Khương Tuyết mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta vội vàng buông tay Lục Minh ra như thể chạm vào một khối than hồng, lùi lại mấy bước, đôi môi tô son đỏ mọng run rẩy không thốt nên lời.
Tôi thong thả bước lên phía trước, đứng ngay cạnh Cố Hoài An. Nhìn vẻ mặt xám xịt của Lục Minh, tôi khẽ lắc đầu.
Năm đó, khi tôi gặp Lục Minh ở đại học, anh ta chỉ là một thanh niên nghèo có tham vọng. Tôi vì muốn thử thách tình yêu, đã che giấu thân phận thật, đổi sang họ mẹ là họ Tô, cùng anh ta lập nghiệp từ hai bàn tay trắng. Bố tôi — người đứng đầu gia tộc họ Cố — cực kỳ phản đối, nhưng vì chiều lòng tôi nên đã âm thầm thành lập Thịnh Thế, giao cho Cố Hoài An (người chú họ của tôi) quản lý trên bề nổi, và rót hàng tỷ nhân dân tệ để Lục Minh làm Tổng giám đốc.
Tôi nghĩ rằng sự hy sinh và đồng hành của mình sẽ đổi lại một mái ấm chân thành. Nhưng khi đứng trên đỉnh cao quyền lực, Lục Minh lại bị sự xa hoa của Thượng Hải làm mờ mắt, nghĩ rằng tất cả là do tài năng thiên bẩm của bản thân, rồi bắt đầu coi thường người vợ ăn mặc giản dị, suốt ngày vùi đầu vào số liệu như tôi.
"Lục Minh," Tôi cất giọng, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. "Anh có nhớ cách đây ba ngày, anh đã ký vào một bản thỏa thuận bổ sung vốn chiến lược do Tập đoàn Cố Thị rót xuống không?"
Lục Minh nuốt nước bọt ừng ực, trán rịn ra từng giọt mồ hôi hột lớn như hạt ngô: "Thỏa... thỏa thuận gì?"
Trợ lý của Cố Hoài An lập tức mở chiếc cặp tài liệu bằng da cao cấp, rút ra một tập hồ sơ rồi chiếu trực tiếp lên màn hình lớn của phòng họp.
"Theo điều khoản thứ 45 của Hợp đồng Đầu tư và Ủy quyền Tài sản," Cố Hoài An dõng dạc đọc to. "Nếu Tổng giám đốc Lục Minh có bất kỳ hành vi vi phạm đạo đức nghiêm trọng, gây tổn hại đến uy tín và lợi ích của đại cổ đông (Tiểu thư Cố Lăng), toàn bộ 25% cổ phần cá nhân của Lục Minh sẽ bị thu hồi vô điều kiện với giá 1 Nhân dân tệ! Đồng thời, tất cả các khoản vay cá nhân mà anh ta thế chấp bằng tài sản công ty để mua biệt thự, siêu xe cho nhân tình sẽ bị truy thu ngay lập tức!"
"Không! Không thể như thế được!" Lục Minh gào lên như một con thú bị thương. Anh ta lao về phía màn hình máy chiếu, mắt đỏ ngầu. "Đó là bẫy! Cô gài bẫy tôi! Tô Lăng, cô là đồ phụ độc ác!"
"Tôi gài bẫy anh sao?" Tôi lạnh lùng nhìn anh ta. "Nếu anh không đưa cô ta đến đây nhục mạ tôi trước mặt mọi người, nếu anh không tham lam rút ruột công ty mua dây chuyền kim cương, biệt thự ở Bán Đảo Thâm Quyến cho cô ta, thì điều khoản đó làm sao bị kích hoạt?"
Tôi quay sang nhìn Khương Tuyết, người đang cố thu mình lại ở góc phòng: "Khương tiểu thư, sợi dây chuyền trên cổ cô trị giá 12 triệu Nhân dân tệ, căn căn hộ ở Lục Gia Chủy đứng tên cô trị giá 45 triệu Nhân dân tệ... Tất cả đều được mua bằng tiền biển thủ của Thịnh Thế. Luật sư của tôi đã nộp đơn lên Tòa án Nhân dân Quận Phố Đông, lệnh phong tỏa tài sản của cô sẽ được thi hành trong vòng hai tiếng nữa."
Khương Tuyết quỳ sụp xuống sàn nhà, bật khóc thảm thiết: "Anh Minh! Anh cứu em với! Anh nói là anh nắm toàn bộ Thịnh Thế mà! Anh nói người phụ nữ này chỉ là đồ bỏ đi mà!"
"Cút đi! Đồ tiện nhân!" Lục Minh đạp văng Khương Tuyết ra, rồi bò gối về phía tôi, đôi tay run rẩy định nắm lấy gấu quần tôi. "Lăng Lăng... em vợ ơi! Anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ! Anh bị ma xui quỷ khiến! Chúng ta là vợ chồng từ thuở hàn vi mà em! Em cho anh một cơ hội sửa sai đi!"
Tôi lùi lại một bước, ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ.
"Lục Minh, anh nói đúng một điều," Tôi nhìn anh ta từ trên cao xuống. "Tôi thực sự không còn giá trị ở Thịnh Thế nữa... bởi vì từ hôm nay, tôi không còn là Phó giám đốc nữa."
Tôi quay sang Cố Hoài An. Ông gật đầu, dõng dạc công bố quyết định cuối cùng.
Chương 3: Bão Cát Qua Đi, Bình Minh Xuất Hiện
"Tôi xin tuyên bố!" Giọng nói của Cố Hoài An vang vọng khắp phòng họp tầng 48. "Hội đồng Quản trị chính thức bổ nhiệm Tiểu thư Cố Lăng đảm nhận chức vụ Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc tối cao của Tập đoàn Tài chính Thịnh Thế! Toàn bộ 68% cổ phần kiểm soát sẽ do cô ấy trực tiếp nắm giữ!"
Một tràng pháo tay giòn giã nổ ra từ phía các cổ đông. Những người vừa phút trước còn e ngại Lục Minh, giờ đây đều đứng dậy chúc mừng tôi. Họ là những người thông minh, họ biết rõ ai mới là phượng hoàng thực sự, ai chỉ là con quạ khoác áo lông may mắn.
Lục Minh ngồi bệt dưới sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt, gương mặt xám xịt như tro tàn. Sự nghiệp, quyền lực, tiền tài, địa vị... tất cả những thứ anh ta dùng cả thanh xuân để đánh đổi và tự hào, giờ đây tan thành mây khói chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi phút.
"Bảo vệ," Tôi khoanh tay trước ngực, cất giọng lạnh lùng. "Đưa hai người này ra khỏi tòa nhà. Từ nay về sau, Lục Minh và Khương Tuyết bị cấm bước chân vào bất kỳ bất động sản nào thuộc Tập đoàn Cố Thị."
Bốn nhân viên bảo vệ cao lớn lập tức bước tới, xóc nách Lục Minh và Khương Tuyết kéo đi.
"Tô Lăng! Em không thể ác như vậy được! Tô Lăng! Anh là chồng em mà!" Tiếng gào khóc vô vọng của Lục Minh vang vọng ngoài hành lang, rồi nhỏ dần và mất hút sau cánh cửa cách âm dày nặng.
Phòng họp trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Tôi bước đến vị trí chủ tọa — chiếc ghế mà Lục Minh từng khao khát và ngạo mạn chiếm giữ — rồi chậm rãi ngồi xuống.
"Cảm ơn mọi người," Tôi nhìn quanh một lượt các cổ đông. "Sự cố cá nhân vừa rồi sẽ không làm ảnh hưởng đến lộ trình phát triển của Thịnh Thế. Ngược lại, dự án thâu tóm chuỗi cung ứng công nghệ cao tại Thâm Quyến trị giá 10 tỷ Nhân dân tệ mà tôi trực tiếp đàm phán suốt ba tháng qua sẽ chính thức khởi động vào sáng mai."
Các cổ đông nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thán phục. Hóa ra, trong lúc Lục Minh mải mê đắm đuối bên người tình trẻ và vung tiền qua cửa sổ, tôi đã âm thầm hoàn thành thương vụ lớn nhất lịch sử tập đoàn.
...
Một tháng sau.
Tại một quán cà phê nhỏ ven sông Hoàng Phố, tôi ngồi nhấp một ngụm cà phê đen không đường, nhìn qua tờ báo tài chính buổi sáng.
Trên trang nhất là dòng tiêu đề lớn: "Cựu Tổng giám đốc Tập đoàn Thịnh Thế Lục Minh chính thức phá sản, đối mặt với án phạt 10 năm tù vì tội biển thủ công quỹ và gian lận tài chính."
Căn biệt thự, dàn siêu xe, và toàn bộ tài sản của anh ta đã bị đấu giá để đền bù thiệt hại cho tập đoàn. Khương Tuyết cũng không khá hơn, toàn bộ đồ hiệu, nhà cửa do Lục Minh tặng đều bị thu hồi, cô ta bị các nhãn hàng sa thải và phải gánh trên đầu khoản nợ đền bù hợp đồng khổng lồ, trở thành trò cười trên mạng xã hội.
"Tiểu thư," Trợ lý bước đến, kính cẩn đặt lên bàn một tập hồ sơ. "Tòa án đã phán quyết xong vụ ly hôn. Anh ta đã ký vào đơn ly hôn và chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng."
"Tốt lắm," Tôi thản nhiên đáp, cầm bút ký tên mình vào tờ giấy ly hôn.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê. Gió biển Thượng Hải thổi nhẹ, mang theo hương vị phóng khoáng và tươi mới của buổi sáng sớm. Bầu trời xanh trong không một gợn mây.
Năm năm qua, tôi đã giấu mình trong cái bóng của một người đàn ông không xứng đáng, chịu đựng sự tầm thường để vun vén cho cái gọi là "gia đình". Nhưng rồng thì mãi là rồng, dù có thu mình lại thì cũng không thể biến thành giun sút.
Tôi bấm nút mở khóa chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen đang đỗ bên đường. Tài xế kính cẩn mở cửa xe cho tôi.
"Chủ tịch Cố, chúng ta đi đâu tiếp theo?"
Tôi nhìn về phía Tòa nhà Thịnh Thế vươn cao kiêu hãnh giữa trung tâm tài chính Lục Gia Chủy, khóe môi nở một nụ cười tự tin rạng rỡ:
"Về công ty. Cuộc chơi thực sự... bây giờ mới chỉ bắt đầu."
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét