#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tiếng va chạm khô khốc của chiếc vali bằng nhựa cứng đập xuống nền gạch men vang lên giữa căn hộ chung cư cao cấp ở quận Tĩnh An, thành phố Thượng Hải.
Tôi dừng tay khi đang lau dở chiếc nồi canh trên bệ bếp. Ngoảnh đầu lại, con trai tôi – Trương Vỹ – đang đứng khoanh tay trước cửa bếp. Thần thái nó lạnh xám như bức tường bê tông chưa hoàn thiện, ánh mắt không hề có một chút dao động hay áy náy.
"Mẹ dọn đi đi. Căn nhà này không còn chỗ cho mẹ nữa rồi."
Lời nói thốt ra nhẹ hẫng, nhưng sức nặng của nó đủ để đè nát ba năm tôi cật lực vun vén cho cái tổ ấm này. Ba năm qua, từ một người từng đứng đầu một xưởng dệt lớn ở Tô Châu, tôi thu mình lại trong căn bếp này, thức khuya dậy sớm làm osin không lương, chăm sóc từng bữa ăn thức uống cho vợ chồng nó.
Ở phòng khách, Chu Lệ – con dâu tôi – vẫn thong thả dựa lưng vào chiếc sofa da nhập khẩu. Ngón tay sơn đỏ chót của nó liên tục lướt trên màn hình điện thoại, phát ra những âm thanh vui nhộn từ các đoạn video ngắn. Nó không buồn ngước mắt lên, chỉ cất giọng điệu đà nhưng đầy mỉa mai:
"Mẹ à, Trương Vỹ nói đúng đấy. Dạo này bạn bè giới thượng lưu của con hay đến nhà chơi. Mẹ cứ ăn mặc quê mùa, lại còn thích tích trữ đồ cũ chất đầy ban công, con thấy mất mặt lắm. Với lại, tụi con chuẩn bị sinh em bé, phòng của mẹ cần cải tạo thành phòng cho em bé rồi."
Trương Vỹ bước thêm một bước, đẩy chiếc vali xám về phía chân tôi:
"Tiền tàu xe quay về quê con đã để sẵn 2.000 Nhân dân tệ trên bàn. Sáng mai con bận họp cổ đông, mẹ tranh thủ đi sớm trước 7 giờ, đừng để đồng nghiệp con nhìn thấy."
Hai ngàn Nhân dân tệ? Cho ba năm thanh xuân, sức lực và cả khoản tiền tiết kiệm hàng triệu tệ tôi từng âm thầm rót vào công ty khởi nghiệp của nó?
Tôi nhìn đứa con trai mình từng đứt ruột sinh ra, nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của người phụ nữ mà nó gọi là vợ. Cơn giận dữ ban đầu thốt nhiên biến mất, thay vào đó là một sự bình lặng đến đáng sợ. Giống như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông Thượng Hải, bên dưới là vực sâu thăm thẳm.
Tôi không khóc, không gào khóc van xin, cũng không mắng chửi.
Tôi chậm rãi tháo chiếc tạp giềng đang đeo trên người, xếp ngay ngắn đặt lên bệ bếp. Sau đó, tôi nhìn xuống ngón tay đeo nhẫn của mình. Ở đó là một chiếc nhẫn vàng kiểu cổ, mặt đá cẩm thạch xanh lục đã hơi ngả màu theo thời gian – món đồ duy nhất tôi luôn mang theo bên mình từ ngày chồng tôi qua đời.
Tôi tháo chiếc nhẫn ra, nhẹ nhàng đặt nó xuống mặt bàn ăn bằng đá hoa cương.
"Rất tốt." Tôi cất giọng, âm thanh trong trẻo và điềm tĩnh đến mức Trương Vỹ phải nhíu mày kinh ngạc. "Căn nhà này quả thực không còn chỗ cho tôi."
Tôi rút chiếc điện thoại thông minh từ trong túi áo ra, bấm một dãy số đã lâu không gọi. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối ở hồi chuông thứ hai.
"Tôi đây. Mang toàn bộ hồ sơ pháp lý và hợp đồng chuyển nhượng sang căn hộ quận Tĩnh An ngay lập tức. Cho ông 8 phút."
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói vô cùng kính cẩn: "Vâng, Chủ tịch Lâm! Tôi đang ở ngay tòa nhà bên cạnh, sẽ có mặt ngay!"
Tôi ngắt kết nối, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đơn ở góc phòng, khoanh tay chờ đợi.
Chu Lệ lúc này mới ngừng lướt điện thoại, bật cười hợf hợt: "Mẹ làm trò gì thế? Gọi cho mấy bà lão dưới quê lên ăn vạ à? Con nói cho mẹ biết, hợp đồng mua căn nhà này đứng tên Trương Vỹ, mẹ có gọi cả họ lên đây thì người phải đi vẫn là mẹ!"
Trương Vỹ nhíu mày nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một sự bất an mơ hồ, nhưng nhanh chóng bị sự tự mãn lấn gạt: "Mẹ đừng làm chuyện vô ích nữa. Rời đi trong êm đẹp thì mẹ còn giữ được chút tự trọng."
Thời gian trôi qua trong tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Đúng 9 phút 45 giây sau, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
"Chắc là bảo vệ lên đuổi người giúp rồi," Chu Lệ bĩu môi, đứng dậy bước ra mở cửa. "Đúng là làm phiền người khác..."
Cánh cửa gỗ sồi dày dặn mở ra.
Nhưng người đứng bên ngoài không phải là bảo vệ tòa nhà.
Người đứng đầu tiên là một người đàn ông trung niên mặc bộ suit may đo cao cấp, tay cầm chiếc cặp da sang trọng – Luật sư Hà, Chủ tịch Hội đồng Luật sư Thượng Hải, người mà tuần trước Trương Vỹ phải xếp hàng 3 tháng trời chỉ để xin hẹn gặp 15 phút tư vấn.
Ngay phía sau ông là Tổng giám đốc tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế – chủ đầu tư của toàn bộ khu chung cư cao cấp này – cùng 4 vệ sĩ lực lưỡng mặc vest đen.
Sự xuất hiện của họ khiến không khí trong căn phòng như ngưng đọng lại. Chu Lệ chết đứng tại chỗ, chiếc điện thoại trên tay trượt khỏi ngón tay, rơi bóp xuống sàn nhà. Trương Vỹ lắp ba lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu:
"Luật... Luật sư Hà? Tổng giám đốc Vương? Sao các vị lại..."
Luật sư Hà hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của hai vợ chồng nó. Ông bước nhanh vào nhà, cúi đầu gập người một góc 90 độ trước mặt tôi:
"Chủ tịch Lâm! Chúng tôi đã đến muộn 1 phút 45 giây, xin Chủ tịch thứ lỗi!"
Chương 2: Mặt Nạ Bị Bóc Trần
Trương Vỹ đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt trừng to đến mức tưởng như sắp nhảy ra khỏi hốc mắt. Nó nhìn Luật sư Hà – nhân vật quyền lực trong giới pháp lý mà nó luôn thèm khát kết giao – rồi lại nhìn người mẹ đang ngồi điềm nhiên trên ghế sofa.
"Luật... Luật sư Hà, ông nhầm người rồi sao?" Trương Vỹ run rẩy bước tới, giọng lạc đi. "Đây là mẹ tôi... bà ấy chỉ là một bà lão nông thôn từ Tô Châu lên đây trông nhà giúp chúng tôi thôi mà?"
"Cung kính không bằng tuân lệnh! Trương thiếu gia, xin hãy cẩn trọng lời nói!" Luật sư Hà quay lại, ánh mắt nghiêm nghị lạnh như băng giá. "Trước mặt cậu là Chủ tịch Lâm Tú Anh – người sáng lập Tập đoàn Dệt may & Bất động sản Lâm Thị, đồng thời là cổ đông lớn nhất nắm giữ 51% cổ phần của Công ty Công nghệ do cậu đang điều hành!"
"Cái gì?!" Chu Lệ hét lên một tiếng thất thanh, gương mặt trát đầy phấn son trở nên xám đét. Nó nhìn Trương Vỹ bằng ánh mắt đầy nghi hoặc và hoảng sợ: "Trương Vỹ, chuyện này là sao? Anh nói với em là công ty do một mình anh gầy dựng, nhà này do anh tự trả tiền góp mà?!"
Trương Vỹ hoàn toàn mất khả năng ngôn ngữ. Nó nhìn tôi, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Ba năm trước, khi chồng tôi qua đời, ông để lại cho tôi một khối tài sản khổng lồ. Tuy nhiên, biết tính tình con trai bốc đồng, hư vinh và dễ bị cám dỗ, tôi đã giấu kín thân phận thực sự. Tôi muốn thử thách nó, muốn xem khi không có hào quang của gia đình, nó sẽ đối xử với người mẹ này ra sao.
Tôi đã rút 50 triệu Nhân dân tệ từ quỹ gia tộc, thông qua một quỹ đầu tư ẩn danh để rót vốn cho nó khởi nghiệp. Tôi đồng ý dời từ biệt thự ở Tô Châu lên Thượng Hải, sống trong căn hộ này với tư cách một người mẹ quê mùa, chấp nhận rửa bát, quét nhà, chịu đựng sự khinh khỉnh của cô con dâu mới cưới.
Tôi đã cho nó ba năm. Ba năm để rèn luyện nhân cách, ba năm để thể hiện lòng hiếu thảo.
Và câu trả lời tôi nhận được ngày hôm nay chính là chiếc vali nhựa xám đặt trước cửa bếp, cùng khoản tiền "tàu xe" 2.000 tệ đầy mỉa mai.
Tôi chậm rãi đứng dậy, bước đến bên bàn ăn, cầm chiếc nhẫn cẩm thạch lên.
"Trương Vỹ, con có biết chiếc nhẫn này đại diện cho cái gì không?" Tôi hỏi, giọng nói bình thản đến lạ kỳ.
Trương Vỹ nuốt nước bọt ừng ực, lắc đầu trong vô vọng.
"Đây là tín vật của gia tộc họ Lâm. Ba năm trước, khi đặt chân vào căn nhà này, mẹ đã tự hứa rằng nếu con giữ trọn đạo làm con, khi mẹ nhắm mắt xuôi tay, toàn bộ tập đoàn Lâm Thị và căn hộ này sẽ thuộc về con."
Tổng giám đốc Vương của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế lúc này bước tiến lên một bước, lấy từ trong cặp ra một bộ hồ sơ đỏ:
"Thưa cậu Trương, tôi xin đính chính một chi tiết. Căn hộ pent-house rộng 300m² này chưa từng đứng tên cậu. Căn nhà này thuộc sở hữu 100% của Chủ tịch Lâm Tú Anh. Việc cậu đứng tên trên giấy tờ quản lý trước đây chỉ là ủy quyền tạm thời từ phía công ty quản lý tài sản của Lâm Thị."
Chu Lệ nghe đến đây thì khuỵu gối xuống sàn nhà, hai tay bấu chặt lấy gấu quần của Trương Vỹ: "Trương Vỹ! Anh lừa tôi! Anh nói anh là phú đại gia tự lực cánh sinh! Anh nói căn nhà này trị giá 30 triệu tệ là của anh!"
"Cô câm miệng lại!" Trương Vỹ gào lên trong bấn loạn, rồi đột nhiên nó quỳ sụp xuống trước mặt tôi, bò đến ôm lấy chân tôi.
"Mẹ! Mẹ ơi! Con sai rồi! Con là đứa con bất hiếu! Là do Chu Lệ... là do cô ta xúi giục con! Cô ta nói mẹ ở đây làm mất mỹ quan, cô ta bắt con phải đuổi mẹ đi! Mẹ ơi, con là con trai duy nhất của mẹ mà!"
Nhìn đứa con trai mình từng nâng niu như trứng mỏng giờ đây hèn nhát đổ hết trách nhiệm lên đầu vợ, trái tim tôi rát buốt như bị muối xát. Sự suy tàn của một con người không nằm ở việc nó nghèo khó, mà nằm ở chỗ nó mất đi nhân cách và lòng biết ơn.
Chương 3: Cái Giá Của Sự Bất Hiếu
Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi vòng tay của Trương Vỹ, lùi lại một bước, ánh mắt hoàn toàn xa lạ.
"Chu Lệ xúi giục con?" Tôi mỉm cười cay đắng. "Nhưng người tự tay kéo chiếc vali đặt trước cửa bếp là con. Người bảo mẹ phải đi trước 7 giờ sáng vì sợ làm mất mặt con... cũng là con."
Chu Lệ thấy Trương Vỹ đổ lỗi cho mình thì lập tức nhảy chồm lên như một con mèo bị giẫm phải đuôi. Nó lao vào cào cấu mặt Trương Vỹ: "Trương Vỹ! Đồ hèn hạ! Mấy năm nay là ai đòi mua xe thể thao? Ai đòi đi du lịch Châu Âu để phô trương với bạn bè? Là anh! Anh lấy tiền của mẹ anh rồi giả vờ làm tổng tài tài năng! Đồ lừa đảo!"
Căn phòng khách sang trọng biến thành một bãi chiến trường của sự nhục nhã và tham lam. Hai kẻ từng thề nguyện đồng sweet đồng đắng giờ đây xâu xé nhau như hai con thú dữ chỉ vì lợi ích sụp đổ.
"Đủ rồi!"
Tôi cất giọng. Âm thanh không quá lớn nhưng chứa đựng uy lực của một người đã đứng trên thương trường hàng chục năm. Cả hai lập tức dừng tay, thở hổn hển nhìn tôi.
Tôi quay sang Luật sư Hà: "Bắt đầu làm thủ tục đi."
Luật sư Hà gật đầu, mở chiếc cặp da và rút ra một loạt văn bản đã được chuẩn bị sẵn:
"Thứ nhất, Chủ tịch Lâm chính thức thu hồi quyền sở hữu căn hộ này. Cả hai vị có 15 phút để dọn dẹp đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây."
"Thứ hai, Quỹ đầu tư Lâm Thị sẽ lập tức rút toàn bộ 50 triệu Nhân dân tệ vốn đầu tư khỏi Công ty Công nghệ của cậu Trương Vỹ, đồng thời thu hồi ghế Tổng giám đốc và tiến hành kiểm toán toàn bộ sổ sách tài chính trong vòng 3 năm qua."
"Thứ ba, nếu có bất kỳ dấu hiệu tham ô hay tẩu tán tài sản công ty, chúng tôi sẽ chính thức khởi tố ra tòa án Thượng Hải."
Trương Vỹ nghe xong từng điều khoản, mặt cắt không còn một giọt máu. Việc rút vốn đồng nghĩa với việc công ty của nó sẽ phá sản ngay lập tức trong ngày mai. Những khoản nợ nhà cung cấp, tiền lương nhân viên và các hợp đồng đang dở dang sẽ đè nát tương lai của nó.
"Mẹ! Mẹ không thể ác với con như vậy được!" Trương Vỹ khóc lóc thảm thiết, bò bằng hai tay đến trước mặt tôi. "Con là máu mủ của mẹ mà! Mẹ triệt đường sống của con thì con sống làm sao?!"
Tôi nhìn nó, ánh mắt lấp lánh sự kiên định chưa từng có:
"Mẹ không triệt đường sống của con. Mẹ chỉ đang trả lại cho con đúng vị trí ban đầu – nơi con chưa từng biết trân trọng những gì mình có. Ba năm qua mẹ cho con tất cả, nhưng con lại nghĩ đó là do tài năng của con. Con khinh thường người mẹ quê mùa này, thì hãy tự dùng đôi tay của mình mà sống."
Tôi nhặt chiếc vali xám mà Trương Vỹ đã chuẩn bị cho tôi lúc đầu, thản nhiên quăng về phía hai vợ chồng nó.
"Chiếc vali này, mẹ trả lại cho hai đứa. Bốn mươi lăm phút nữa, lực lượng an ninh tòa nhà sẽ lên niêm phong căn hộ."
Tôi đeo lại chiếc nhẫn cẩm thạch vào ngón tay, quay lưng bước đi về phía cửa.
Sau lưng tôi, tiếng Chu Lệ gào khóc đòi ly hôn, tiếng Trương Vỹ đập đầu xuống sàn gạch van xin thảm thiết hòa lẫn vào nhau. Nhưng tôi không quay đầu lại dù chỉ một lần.
Bước ra khỏi sảnh chung cư, ánh đèn đêm của thành phố Thượng Hải hoa lệ chiếu sáng lung linh. Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đã chờ sẵn ở sảnh. Tài xế riêng kính cẩn mở cửa xe cho tôi.
Tôi bước lên xe, nhìn qua cửa kính râm về phía tầng cao nhất của tòa nhà. Lesson học lớn nhất mà tôi dành cho con trai mình không phải là sự trừng phạt, mà là để nó hiểu ra rằng: Trên đời này, thứ dễ mất đi nhất chính là những điều ta coi là hiển nhiên.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét