Min menu

Pages

tại bữa tối mừng chồng cũ thăng chức, chị gái anh ta cố tình làm đổ cả xô nước đá lên người tôi rồi cười: “coi như rửa sạch vận xui trước khi nhà này có nữ chủ nhân mới.” tôi đang mang thai tháng thứ bảy, đứng ướt sũng giữa phòng ăn trong khi chồng cũ và người phụ nữ bên cạnh anh ta đều im lặng. tôi không phản ứng, chỉ tháo chiếc nhẫn cuối cùng còn đeo trên tay và đặt lên một tờ giấy… đến khi mẹ chồng đọc dòng đầu tiên, bà lập tức đánh rơi ly rượu...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: XÔ NƯỚC ĐÁ VÀ CHIẾC NHẪN TÀN TRO

Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ trong phòng ăn của căn biệt thự tại khu ngoại ô cao cấp thành phố Thâm Quyến tỏa ra thứ ánh sáng vàng óng ánh nhưng xa hoa đến ngạt thở. Mùi thơm của những món hải sản đắt tiền cùng rượu vang đỏ thượng hạng lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng nâng ly chúc tụng giòn giã. Đêm nay là tiệc mừng Trình Vĩ thăng chức lên vị trí Tổng Giám đốc khu vực của Tập đoàn Tài chính Hằng Thăng.

Trên vị trí chủ tọa, mẹ chồng cũ của tôi – bà Trình – đang tươi cười rạng rỡ, tay đeo chiếc vòng ngọc bích phỉ thúy sáng bóng. Ngồi ngay bên cạnh Trình Vĩ không ai khác chính là Cố Lệ – cô tiểu thư nhà giàu trẻ trung, khoác trên mình chiếc váy hiệu màu đỏ rực rỡ. Cố Lệ nũng nịu gắp thức ăn cho Trình Vĩ, anh ta đáp lại bằng ánh mắt chiều chuộng dịu dàng.

Còn tôi – Lâm Dao, người vợ đã cùng Trình Vĩ đi qua những ngày tháng tay trắng gầy dựng cơ nghiệp – lại ngồi ở góc bàn chật hẹp nhất, gần cửa ra vào của người giúp việc. Bụng tôi đã nhô cao ở tháng thứ bảy của thai kỳ, chiếc váy bầu màu xám nhạt đơn sơ khiến tôi trở nên hoàn toàn lệch tông với sự lộng lẫy, phù phiếm xung quanh. Chúng tôi chỉ mới ký đơn ly hôn cách đây một tháng dưới sự ép buộc của gia đình anh ta, nhưng vì một số giấy tờ phân chia tài sản chưa hoàn tất và sự ủy quyền từ người cha quá cố của Trình Vĩ, tôi bắt buộc phải có mặt đêm nay.

"Nào, chúng ta hãy cùng nâng ly chúc mừng Trình Vĩ và hoan nghênh Cố Lệ – nữ chủ nhân tương lai của gia đình họ Trình!" Bà Trình tự hào lên tiếng, ánh mắt lướt qua tôi với sự mỉa mai không hề giấu giếm.

Đột nhiên, Trình Lợi – chị gái của Trình Vĩ – đứng dậy. Cầm trên tay xô đá bằng inox cỡ lớn dùng để ướp rượu champagne, bên trong đầy ắp nước lạnh và những cục đá góc cạnh nhọn đâm tủa, cô ta thong thả tiến về phía góc bàn của tôi.

Chưa kịp để ai định thần, Trình Lợi nhếch môi cười khẩy rồi hất tống toàn bộ xô nước đá lạnh ngắt trực tiếp từ trên đầu tôi dội xuống.

"Ào...!"

Tiếng nước dội mạnh vang lên chát chúa. Cảm giác lạnh buốt thấu xương lập tức xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể tôi. Nước đá cuồn cuộn chảy xuống trán, làm nhòe đôi mắt, thấm đẫm từng thớ vải của chiếc váy bầu, dính chặt vào làn da đang nhạy cảm của người mang thai tháng thứ bảy. Những viên đá lạnh to bản rơi bôm bốp xuống bờ vai, gối và bụng tôi rồi lăn lóc trên sàn nhà.

Cả phòng ăn lập tức rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vẫn phát ra từ chiếc loa đắt tiền, nhưng không khí thì như đã đóng băng.

Trình Lợi buông xô inox xuống bàn nghe một tiếng "chát" khô khốc, cô ta khoanh tay trước ngực, cất giọng mỉa mai cao vút: "Coi như rửa sạch vận xui trước khi nhà này có nữ chủ nhân mới! Lâm Dao, cô ám gia đình này đủ lâu rồi đấy. Loại đàn bà nghèo hèn không biết đẻ con gái như cô, có cố bám lấy Trình Vĩ cũng chỉ làm bẩn sàn nhà này thôi!"

Cố Lệ che miệng cười khúc khอด, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Tôi run rẩy vì cái lạnh đột ngột, hai tay vô thức ôm chặt lấy vòng bụng bầu đang gợn lên những cơn co thắt nhẹ do chấn động tâm lý. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Trình Vĩ.

Anh ta đang ngồi đó, cách tôi chỉ vài bước chân. Người đàn ông mà tôi từng dành trọn mười năm thanh xuân để yêu thương, người từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi suốt đời, lúc này lại chọn cách im lặng tuyệt đối. Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, thản nhiên cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, như thể người phụ nữ đang đứng ướt sũng, run rẩy trong đống nước đá kia là một kẻ hoàn toàn xa lạ.

Sự im lặng của anh ta còn tàn nhẫn và lạnh lẽo hơn cả xô nước đá mà Trình Lợi vừa dội lên người tôi.

Tôi không gào khóc, không chửi rủa, cũng không làm gián đoạn bữa tiệc sang trọng của họ. Trái tim tôi sau mười năm trao trọn niềm tin, đến khoảnh khắc này đã hoàn toàn hóa thành tàn tro.

Tôi chậm rãi đứng dậy, từng giọt nước lạnh từ vạt áo bầu rơi xuống sàn nhà tạo thành một vệt dài. Đôi tay run rẩy nhưng kiên định đưa lên ngón tay áp út. Tôi tháo chiếc nhẫn bạch kim đơn sơ – kỷ vật duy nhất còn sót lại từ những ngày hai vợ chồng gian khổ thuê gian nhà trọ chưa đầy hai mươi mét vuông.

Tôi mở chiếc túi xách chống nước của mình, lấy ra một tờ giấy gấp làm tư đã chuẩn bị sẵn từ trước. Tôi trải tờ giấy lên bàn ăn, ngay trước mặt bà Trình, rồi đặt chiếc nhẫn bạch kim lạnh ngắt lên trên.

"Lâm Dao, cô lại định giở trò ăn vạ gì đấy?" Bà Trình bĩu môi, vẻ mặt đầy coi thường. Bà ta thong thả cầm ly rượu vang lên, liếc mắt nhìn xuống dòng chữ đầu tiên trên tờ giấy.

Thế nhưng, chỉ ngay khi ánh mắt bà ta lướt qua dòng chữ đen viết tay rõ ràng ấy, nụ cười hợm hỉnh trên môi bà Trình lập tức khựng lại. Sắc mặt bà ta chuyển từ hồng hào sang xám xịt, rồi trắng bệch như một cái xác không còn giọt máu.

"Rắc... Choảng!"

Ly rượu vang trên tay bà Trình trượt khỏi kẽ tay, rơi tự do xuống đĩa sứ đắt tiền rồi vỡ tan tành. Rượu đỏ bắn tung tóa khắp mặt bàn, giống như một vết thương rớm máu.

CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG MẬT VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA NHÀ HỌ TRÌNH

Cú va chạm chát chúa của chiếc ly vỡ khiến Trình Vĩ và Trình Lợi giật bắn người. Trình Vĩ lập tức đứng dậy, lo lắng bước đến bên cạnh mẹ mình: "Mẹ! Mẹ sao thế? Sao lại đánh rơi ly thế này?"

Bà Trình không trả lời con trai. Đôi tay đeo đầy trang sức của bà ta run lên bần bật, bà ta vội vã chộp lấy tờ giấy trên bàn, đôi mắt trợn ngược như không thể tin vào những gì mình đang đọc. Toàn thân bà ta rung lên từng hồi cầm cập.

"Không... không thể nào... Lâm Dao, cô... cô làm cái gì thế này?!" Bà Trình cất giọng thều thào, hơi thở dồn dập đến mức suýt chút nữa ngất đi.

Trình Lợi cau mày, giật lấy tờ giấy từ tay mẹ: "Mẹ làm sao thế? Nó chỉ là một con đàn bà bị bỏ rơi, tờ giấy này cùng lắm là thư tuyệt mệnh hay yêu cầu thêm tiền đền bù chứ có gì mà..."

Lời nói của Trình Lợi nghẹn lại nơi cổ họng. Khi ánh mắt cô ta lướt qua những dòng chữ trên tờ giấy, sắc mặt cô ta cũng lập tức trở nên kinh hoàng không kém gì mẹ mình.

Đó không phải là đơn xin tiền, cũng chẳng phải thư tuyệt mệnh. Đó là "Thỏa thuận hủy bỏ ủy quyền thương hiệu và thu hồi toàn bộ vốn góp của Tập đoàn Xây dựng Lâm Thị".

Và dòng chữ đầu tiên mà bà Trình vừa đọc được chính là: "Người đại diện pháp luật duy nhất của Tập đoàn Lâm Thị: Chủ tịch Lâm Dao."

"Lâm... Lâm Thị? Lâm Dao... cô là con gái của Lâm Quốc Đống?" Trình Vĩ lao đến, giật lấy tờ giấy. Giọng nói của anh ta lạc đi, ánh mắt dại ra vì chấn động.

Lâm Quốc Đống – cái tên từng là huyền thoại trong giới bất động sản và tài chính khu vực phía Nam Trung Quốc. Người ta chỉ biết Chủ tịch Lâm có một cô con gái duy nhất vô cùng kín tiếng, nhiều năm trước vì mâu thuẫn gia đình mà bỏ nhà đi tự lập, hoàn toàn không xuất hiện trên truyền thông.

Tôi đứng đó, mái tóc ướt đẫm rủ xuống vai, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông nhìn ba người nhà họ Trình.

"Trình Vĩ, anh thực sự nghĩ rằng một kẻ không gia thế, không quan hệ như anh lại có thể từ một nhân viên quèn leo lên vị trí Tổng Giám đốc trong vòng mười năm sao?" Tôi cất giọng bình thản, nhưng từng từ từng chữ lại giống như những gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tự cao tự đại của anh ta. "Anh nghĩ những dự án hàng tỷ TND tự nhiên rơi xuống đầu anh? Anh nghĩ Tập đoàn Hằng Thăng tự nhiên cất nhắc anh? Tất cả những hợp đồng anh ký được, từng bậc thang anh bước lên, đều là do tôi âm thầm đứng sau lưng lấy danh nghĩa Tập đoàn Lâm Thị để trải đường cho anh!"

Trình Vĩ lùi lại một bước, đầu óc quay mòng mòng. Anh ta nhớ lại mười năm qua, mỗi khi công ty gặp khó khăn hay dự án bị đình trệ, chỉ cần tôi nhẹ nhàng góp ý hoặc đứng ra "nhờ người quen", mọi rắc rối đều được giải quyết êm đẹp. Anh ta từng tự hào cho rằng đó là do năng lực thiên tài của bản thân, hóa ra tất cả chỉ là ảo tưởng do tôi tạo ra để bảo vệ tự tôn của người chồng mình yêu thương!

"Còn chiếc nhẫn này..." Tôi chỉ vào chiếc nhẫn bạch kim trên bàn. "Đó là tài sản thế chấp duy nhất mà ba tôi để lại cho tôi khi đồng ý cho tôi ở bên anh. Đêm nay, tôi rút lại toàn bộ vốn đầu tư, hủy bỏ mọi hợp tác giữa Lâm Thị và Hằng Thăng. Và quan trọng nhất... căn biệt thự này, cùng hai mươi phần trăm cổ phần anh đang nắm giữ, vốn dĩ đều đứng tên quỹ tài sản cá nhân của tôi."

"Cái gì?!" Cố Lệ ngồi bên cạnh nghe vậy thì nhảy dựng lên, gương mặt trang điểm kỹ càng biến dạng vì sốc. "Trình Vĩ! Anh nói với tôi căn biệt thự này là của anh! Anh nói anh là đại gia tự thân mà! Rốt cuộc anh chỉ là một kẻ ăn bám đàn bà sao?!"

"Cố Lệ! Em nghe anh giải thích đã!" Trình Vĩ cuống quýt nắm lấy tay Cố Lệ, nhưng cô ta phũ phàng hất văng tay anh ta ra, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ.

"Đừng có chạm vào tôi! Đồ lừa đảo! Tôi đúng là mắt mù mới theo anh!" Cố Lệ xách chiếc túi đắt tiền, hốt hoảng bỏ chạy ra khỏi phòng ăn, không ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Căn phòng ăn sang trọng rơi vào cảnh hỗn loạn chưa từng có. Trình Lợi mặt mày xám xịt, ngã gục xuống ghế. Bà Trình thì ôm lấy ngực, khóc lóc thảm thiết: "Lâm Dao... Dao Dao à! Mẹ sai rồi! Mẹ là bà già mắt mù! Con đừng giận Trình Vĩ, nó còn trẻ chưa biết suy nghĩ... Con đang mang thai cháu nội của nhà họ Trình mà con!"

"Cháu nội nhà họ Trình?" Tôi bật cười cay đắng, nước mắt hòa cùng nước đá trên mặt lăn xuống. "Bà Trình, khi chị gái anh ta dội xô nước đá này lên đầu tôi và đứa trẻ trong bụng, bà đã làm gì? Anh ta đã làm gì? Các người chỉ đứng nhìn và cười! Đứa trẻ này là con của một mình Lâm Dao tôi, hoàn toàn không liên quan gì đến gia đình máu lạnh các người!"

CHƯƠNG 3: BÌNH MINH MỚI TRÊN ĐẠI LỘ THÂM QUYẾN

Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập. Một toán người mặc vest đen lịch lãm, dẫn đầu là Luật sư Trương – luật sư trưởng của Tập đoàn Lâm Thị – bước vào phòng ăn. Đi cùng họ là hai vệ sĩ cao lớn, trên tay cầm theo chiếc áo khoác lông thú ấm áp.

Luật sư Trương tiến đến trước mặt tôi, cúi đầu kính cẩn: "Chủ tịch Lâm, xe đã chờ sẵn bên ngoài. Đội ngũ bác sĩ tư nhân đã chuẩn bị xong ở bệnh viện để kiểm tra sức khỏe cho cô và thai nhi."

Nói rồi, ông nhanh chóng khoác chiếc áo lông ấm áp lên bờ vai đang run rẩy của tôi, che đi chiếc váy bầu ướt sũng.

"Luật sư Trương, tiến hành thủ tục thu hồi căn biệt thự này ngay lập tức. Cho họ ba mươi phút để dọn dẹp đồ đạc cá nhân ra khỏi đây," tôi bình tĩnh ra lệnh.

"Vâng, thưa Chủ tịch. Mọi hồ sơ pháp lý đã được niêm phong, lực lượng cưỡng chế sẽ đến trong ít phút nữa," Luật sư Trương đáp lời, sau đó quay sang nhìn Trình Vĩ bằng ánh mắt nghiêm nghị. "Ông Trình Vĩ, ngoài ra, Ban Giám đốc Tập đoàn Hằng Thăng vừa đưa ra quyết định chính thức: Hủy bỏ quyết định thăng chức của ông, đồng thời đình chỉ công tác để điều tra về các khoản tiền không rõ nguồn gốc mà ông đã sử dụng."

Lời nói của luật sư như đòn kết liễu cuối cùng đập tan mọi hy vọng của Trình Vĩ. Anh ta dường như mất hết sức lực, quỳ rụp xuống sàn nhà ngập tràn nước đá và rượu vang đỏ, hai tay ôm lấy đầu khóc lóc thảm thiết.

"Lâm Dao! Anh xin em! Anh biết lỗi rồi! Em đánh anh, chửi anh thế nào cũng được, xin em đừng phá hủy tất cả của anh mà!" Trình Vĩ bò đến, cố nắm lấy vạt áo lông của tôi, gương mặt tràn ngập sự hối hận và van xin hèn nhát. "Vì con của chúng ta... xin em cho anh một cơ hội sửa sai!"

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không còn một chút gợn sóng, chỉ còn lại sự ghê tởm vô hạn.

"Trình Vĩ, sự tử tế và tình yêu của tôi mười năm qua đã nuôi dưỡng sự tham lam và tàn nhẫn của anh. Đêm nay, xô nước đá mà chị gái anh dội xuống đã thức tỉnh tôi. Anh không yêu tôi, anh cũng chẳng yêu Cố Lệ, người anh yêu duy nhất chỉ là sự vinh hoa phú quý ảo tưởng của bản thân mà thôi."

Tôi lùi lại một bước, dứt khoát né tránh bàn tay của anh ta.

"Từ nay về sau, chúng ta không còn bất kỳ liên quan gì nữa."

Tôi quay lưng, bước đi từng bước kiên định ra khỏi căn biệt thự lạnh lẽo. Phía sau lưng tôi, tiếng khóc lóc van xin của Trình Vĩ, tiếng chửi rủa trong tuyệt vọng của Trình Lợi và tiếng ngất xỉu của bà Trình hòa vào nhau thành một bản nhạc hỗn loạn của sự trả giá.

Khi tôi bước ra khỏi cửa lớn, làn gió đêm Thâm Quyến thổi qua, nhưng tôi không còn cảm thấy lạnh nữa. Chiếc xe Rolls-Royce màu đen đã đợi sẵn ở sân. Vệ sĩ cung kính mở cửa xe cho tôi.

Tôi ngồi vào bên trong không gian ấm áp của chiếc xe, đưa tay nhẹ nhàng xoa lên bụng bầu. Đứa trẻ dường như cảm nhận được sự bình yên của mẹ, bắt đầu đạp nhẹ một cái như lời động viên.

Một tuần sau, tin tức về việc cựu Giám đốc Trình Vĩ bị sa thải, gánh trên mình khoản nợ khổng lồ và gia đình họ Trình phải dọn đến ở một căn nhà thuê chật hẹp ở khu ổ chuột đã lan truyền khắp các mặt báo tài chính. Nhưng tất cả những điều đó đã không còn nằm trong mối bận tâm của tôi.

Trên tầng cao nhất của Tòa nhà Lâm Thị rực rỡ ánh đèn, tôi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn ngắm toàn cảnh thành phố Thâm Quyến hoa lệ về đêm. Ánh bình minh của một ngày mới đang dần hế mở ở phía chân trời. Tôi đã lấy lại được danh dự, tài sản, và quan trọng nhất là sự tự do của chính mình. Một chương mới trong cuộc đời của Lâm Dao – mạnh mẽ, kiêu hãnh và tự chủ – đã chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí


Nhận xét