#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tiếng nhạc sinh nhật sôi động rộn rã phát ra từ chiếc loa Bluetooth đắt tiền, va đập vào những bức tường sơn trắng còn thơm mùi vôi mới. Trước cổng căn nhà hai tầng khang trang ở ngoại ô Tô Châu, cờ hoa và bóng bay hồng treo rực rỡ. Trong sân, bạn bè, hàng xóm đang nâng ly chúc tụng. Ở vị trí trung tâm, Lý Tuấn – người chồng mà Lâm Nhã đã không gặp suốt hai năm qua – đang ân cần cắt chiếc bánh kem hai tầng, nụ cười rạng rỡ cưng chiều đặt lên môi người phụ nữ trẻ trung bên cạnh.
— "Tuyết Nhi, thổi nến đi em. Cảm ơn em đã xuất hiện và mang lại sức sống mới cho căn nhà này," Lý Tuấn ôm lấy eo cô gái, giọng nói trầm ấm đầy tình cảm.
Những tiếng pháo giấy nổ "bốp", tiếng reo hò "Hôn đi! Hôn đi!" vang lên náo nhiệt.
Lâm Nhã đứng ở góc đường, bàn tay siết chặt tay kéo chiếc vali du lịch đã sờn cũ. Chuyến xe khách đường dài từ Thâm Quyến về Tô Châu mất hơn mười tiếng đồng hồ, nhưng nỗi mệt mỏi trên cơ thể cô lúc này hoàn toàn bị tê dại bởi cảnh tượng trước mắt. Bốn năm. Bốn năm làm việc tăng ca kiệt sức ở xưởng điện tử phương Nam, chắt chiu từng đồng NDT để gửi về quê cho chồng mở cửa hàng vật liệu xây dựng và dựng lên căn nhà này. Anh ta từng hứa qua điện thoại: "Nhã Nhã, vất vả cho em rồi. Chờ nhà xây xong, anh sẽ đón em về làm bà chủ."
Bà chủ? Giờ đây, người đứng ở vị trí bà chủ, mặc chiếc váy hiệu xa xỉ, lại là một cô gái khác.
Lâm Nhã không lao vào đánh ghen, không gào khóc căm hờn. Mấy năm lăn lộn ở chốn đô thị cướp đi sự ngây thơ của cô, nhưng trả lại cho cô một trái tim lạnh ngắt và đầu óc tỉnh táo đến đáng sợ. Cô hít một hơi sâu, điều chỉnh lại chiếc khẩu trang, lặng lẽ đẩy cổng bước vào.
Tiếng bánh xe vali gạt trên nền gạch men vang lên những âm thanh "lạch cạch" khô khốc, cắt ngang bầu không khí náo nhiệt. Mọi ánh mắt trong sân dồn về phía cô.
Lý Tuấn quay lại, nụ cười trên môi khựng lại, mắt trợn tròn kinh ngạc khi nhận ra người phụ nữ ăn mặc đơn sơ, khuôn mặt gầy gò vì mệt mỏi: — "Lâm... Lâm Nhã? Sao em lại về lúc này? Không phải tuần sau em mới xong hợp đồng sao?"
Cô gái trẻ tên Tuyết Nhi nhíu mày, nhìn Lâm Nhã từ đầu đến chân với vẻ coi thường: — "Anh Tuấn, ai đây ạ? Người làm nhà mình mới thuê à?"
Lý Tuấn lúng túng buông tay Tuyết Nhi ra, khuôn mặt thoáng biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng. Anh ta bước lại gần Lâm Nhã, hạ thấp giọng, ánh mắt tràn ngập sự đe dọa: — "Em về không đúng lúc chút nào. Hôm nay là sinh nhật Tuyết Nhi, cô ấy lại đang mang thai. Em đừng có làm loạn ở đây khiến mọi người mất mặt. Có chuyện gì vào nhà rồi nói!"
Lâm Nhã nhìn thẳng vào mắt người chồng đã chung chăn gối năm năm. Sự bội phản của anh ta không còn là một nghi vấn, mà là bản án đã tuyên. Nhìn cái bụng hơi lùm lúp của Tuyết Nhi, cô hiểu ra tất cả.
— "Làm loạn?" Lâm Nhã cất giọng, bình thản đến kỳ lạ. "Anh nghĩ tôi về đây để làm loạn sao? Tôi chỉ về lấy lại những gì thuộc về mình."
Nói rồi, không đợi Lý Tuấn phản ứng, Lâm Nhã kéo vali đi thẳng qua đám đông đang xầm xì bàn tán, bước lên cầu thang tầng hai. Lý Tuấn giận dữ đuổi theo, Tuyết Nhi cũng dẫm guốc cao gót bước theo sau, miệng không ngừng cằn nhắn.
Lâm Nhã đi thẳng vào phòng ngủ chính – nơi mà trước đây từng là phòng của vợ chồng cô, nhưng giờ đã dán đầy ảnh chụp chung của Lý Tuấn và Tuyết Nhi. Ở góc phòng, chiếc két sắt âm tường màu đen vẫn nằm nguyên vị trí.
Lý Tuấn khoanh tay đứng ở cửa, hừ lạnh một tiếng: — "Lâm Nhã, em bớt diễn trò đi. Mấy năm qua em gửi về vài trăm nghìn NDT, anh đã dùng đầu tư cửa hàng và xây nhà hết rồi. Căn nhà này đứng tên anh. Em có mở cái gì ra cũng chẳng đổi được thực tế là chúng ta không còn hợp nhau nữa."
Tuyết Nhi đứng bên cạnh bĩu môi: — "Anh Tuấn, đuổi chị ta ra ngoài đi! Nhìn bần tiện chết đi được, làm hỏng hết không khí sinh nhật của em."
Lâm Nhã hoàn toàn ngó lơ hai kẻ trước mặt. Cô ngồi xuống trước chiếc két sắt. Chiếc két này do chính tay cô đặt mua khi căn nhà bắt đầu thi công, mật mã chỉ một mình cô nắm giữ. Lý Tuấn từng nhiều lần hỏi mật mã để cất giấy tờ nhưng cô luôn lấy lý do hoãn lại. Anh ta luôn cho rằng bên trong cùng lắm chỉ có vài món trang sức bạc cũ kỹ của mẹ cô để lại.
"Tít... tít... tít... tít..."
Lâm Nhã bấm sáu chữ số. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa thép nặng nề mở ra.
Bên trong không có tiền mặt, cũng không có trang sức vàng bạc. Chỉ có một chiếc hộp gỗ màu đen và một xấp tài liệu dày.
Lâm Nhã rút xấp tài liệu ra, từ tốn đứng dậy quay lại nhìn Lý Tuấn. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng sắc bén như dao cạo: — "Lý Tuấn, anh nói đúng. Tiền tôi gửi về anh đã dùng hết. Nhưng anh có biết trong chiếc két này chứa thứ gì không?"
Lý Tuấn nhíu mày, bắt đầu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng: — "Thứ gì? Em đừng có giở trò dọa dẫm!"
Lâm Nhã giơ tập tài liệu lên, mỉm cười – một nụ cười buốt giá: — "Đây là toàn bộ chứng từ nợ của cửa hàng vật liệu xây dựng đứng tên anh, cùng với giấy tờ chuyển nhượng cổ phần bí mật mà anh ký với đối tác năm ngoái. Và quan trọng nhất... là hồ sơ kiểm toán toàn bộ dòng tiền gian lận thuế của công ty anh trong ba năm qua."
Sắc mặt Lý Tuấn trong chớp mắt biến thành màu xám tro.
CHƯƠNG 2: BỨC MÀN NHUNG LỘT TẢ
Căn phòng rơi vào một khoảng trống im lặng đáng sợ. Tiếng nhạc xập xình dưới sân dường như đã bị đẩy ra rất xa.
— "Em... em nói cái gì cơ?" Lý Tuấn run rẩy bước tiến lại một bước, giọng nói không còn giữ được sự hống hách ban đầu. "Sao em lại có những thứ này?"
Lâm Nhã lật mở trang đầu tiên của tập tài liệu, thong thả đọc từng dòng: — "Anh tưởng mấy năm qua tôi ở Thâm Quyến chỉ biết làm công nhân may mặc thôi sao? Cửa hàng của anh mở ra, từ khâu nhập hàng đến sổ sách toán học, anh đều nhờ người bạn thân tên Vương Vĩ quản lý. Nhưng anh quên mất, Vương Vĩ là anh họ của tôi."
Lý Tuấn ngã hẫng một bước, lưng đập mạnh vào cánh cửa.
— "Bốn năm qua, từng đồng tiền tôi gửi về không phải để anh bao nuôi cô ta," Lâm Nhã chỉ tay về phía Tuyết Nhi. "Mà tôi dùng nó làm vốn đối ứng để Vương Vĩ đứng tên nắm 51% cổ phần thực tế của cửa hàng. Toàn bộ máy móc, kho bãi, hợp đồng cung ứng... trên pháp lý đều thuộc về công ty quản lý tài sản mà tôi là người đại diện."
Tuyết Nhi nghe vậy thì tái mặt, níu lấy tay Lý Tuấn: — "Anh Tuấn! Chuyện này là sao? Anh nói anh là ông chủ lớn, cửa hàng đó trị giá mấy triệu NDT cơ mà?"
Lý Tuấn không trả lời được. Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán anh ta. Anh ta vốn tính tình sĩ diện, thích ăn diện làm màu. Mấy năm nay ở quê, anh ta luôn vỗ ngực tự xưng là doanh nhân phất lên nhờ tự thân vận động, dùng tiền bạc để dụ dỗ những cô gái trẻ như Tuyết Nhi. Anh ta đâu ngờ rằng, người vợ mà anh ta coi là quê mùa, dễ bắt nạt ở phương Nam lại âm thầm giăng một tấm lưới lớn đến như vậy.
— "Chưa hết đâu, Lý Tuấn," Lâm Nhã tiếp tục, giọng nói lạnh như băng. "Căn nhà này xây trên mảnh đất của bố mẹ tôi để lại trước khi kết hôn. Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất vẫn đứng tên tôi. Anh dùng tiền vay ngân hàng để xây, nhưng tài sản thế chấp lại là hợp đồng thuê đất giả mạo. Hồ sơ gian lận đó, tôi đã gởi cho bên kiểm toán tuần trước rồi."
— "Lâm Nhã! Cô là đồ đàn bà độc ác!" Lý Tuấn gầm lên, lao tới định giật lấy tập tài liệu trên tay cô.
"Bốp!"
Lâm Nhã không ngần ngại vung tay giáng một cái tát cháy má vào mặt Lý Tuấn. Lực tát mạnh đến mức làm anh ta choạng vạng.
— "Một cái tát này là dành cho năm năm thanh xuân tôi hy sinh vì một kẻ bội bạc!" Lâm Nhã gằn giọng, ánh mắt bừng bừng lửa giận. "Anh nói tôi độc ác? Khi anh nắm tay cô ta ở đây, tiêu tiền của tôi, tráo trở muốn đẩy tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, anh có nghĩ mình tàn nhẫn không?"
Tuyết Nhi hốt hoảng la lên: — "Chị... chị đánh người! Tôi sẽ báo cảnh sát!"
Lâm Nhã quay sang nhìn Tuyết Nhi, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ: — "Cô báo đi! Báo cảnh sát để họ điều tra luôn xem người đàn ông bên cạnh cô đang gánh khoản nợ gần hai triệu NDT ngân hàng. Để xem sau khi anh ta phá sản và đi tù vì trốn thuế, cô và cái thai trong bụng có sống nổi bằng mấy lời hứa cuội của anh ta không!"
Tuyết Nhi run rẩy lùi lại. Cô ta vốn dĩ theo Lý Tuấn chỉ vì tiền tài và sự phô trương của anh ta. Giờ đây nghe đến khoản nợ khổng lồ và nguy cơ tù tội, sự trung thành ngắn ngủi lập tức sụp đổ.
— "Anh Tuấn... những gì chị ta nói là thật sao? Anh trốn thuế? Anh nợ nần?" Tuyết Nhi gào lên, giọng lạc đi.
Lý Tuấn cuống quít nắm lấy tay Tuyết Nhi: — "Tuyết Nhi, em nghe anh giải thích! Mọi chuyện không phải như vậy đâu! Anh... anh sẽ xử lý được!"
— "Xử lý?" Lâm Nhã cười khẩy, rút ra chiếc điện thoại thông minh: "Đại diện ngân hàng và bên cơ quan thuế đang trên đường đến đây rồi. Tôi cho anh mười phút để giải tán cái tiệc sinh nhật nực cười dưới sân và ký vào bản thỏa thuận ly hôn này."
Lâm Nhã rút từ trong hộp gỗ ra một tờ giấy ly hôn đã soạn sẵn, vứt thẳng vào mặt Lý Tuấn.
— "Nếu anh ký, tôi sẽ rút đơn tố cáo trốn thuế, chuyển khoản nợ về tên cá nhân tôi xử lý, anh chỉ cần thu dọn đồ đạc và cút khỏi đây. Còn nếu không..." Lâm Nhã dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán: "...thì chuẩn bị tinh thần bóc lịch đi!"
CHƯƠNG 3: BÌNH MINH TRÊN MẢNH ĐẤT CŨ
Dưới sân, khách khứa bắt đầu nhận ra có điều bất thường khi tiếng cãi vã trên tầng hai ngày một lớn. Chẳng mấy chốc, Lý Tuấn thất thần bước xuống cầu thang, khuôn mặt xám xịt như thây ma. Theo sau anh ta là Tuyết Nhi, vừa đi vừa khóc lóc, dọn dẹp vali đồ đạc cá nhân của mình một cách vội vã.
— "Tất cả mọi người... giải tán đi! Tiệc hủy!" Lý Tuấn xua tay, giọng nói khàn đặc, mất hết vẻ uy phong của một "ông chủ Lý" thường ngày.
Quan khách ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn sang Tuyết Nhi đang tức giận đón một chiếc xe taxi chạy biến đi mất. Những lời bàn tán xôn xao bắt đầu dấy lên. Người ta nhanh chóng hiểu ra câu chuyện: Kẻ ham hố vinh hoa gắp lửa bỏ tay người, cuối cùng lại tự gánh hậu quả gậy ông đập lưng ông.
Chưa đầy nửa tiếng sau, đám đông giải tán sạch sẽ. Bãi sân rộn rã khi nãy giờ chỉ còn lại những vệt bóng bay vỡ nát và chiếc bánh kem cắt dở bẩn thỉu trên bàn.
Trong phòng khách, Lý Tuấn ngồi gục đầu trước bàn trà. Tờ giấy ly hôn nằm chỏng chơ trước mặt anh ta. Bút đã cầm trên tay, nhưng ngón tay anh ta run rẩy không sao đặt nét.
— "Lâm Nhã... chúng ta thực sự không thể làm lại sao?" Lý Tuấn ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu hối hận. "Anh biết anh sai rồi. Anh bị cô ta quyến rũ... Anh hứa từ nay về sau sẽ tu tâm dưỡng tính, cùng em làm lại từ đầu. Căn nhà này, cửa hàng này, đều là sức lao động của hai chúng ta mà!"
Lâm Nhã đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nắng chói chang. Cô đã thay chiếc áo khoác cũ bằng một bộ đồ đơn giản nhưng lịch sự.
— "Làm lại?" Lâm Nhã quay lại, ánh mắt bình thản như nước hồ mùa thu. "Lý Tuấn, sự phản bội giống như một chiếc bát sứ đã vỡ. Dù anh có dùng keo tốt đến đâu để gắn lại, những vết nứt vẫn ở đó, nước đổ vào vẫn sẽ rò rỉ ra ngoài."
— "Nhưng em làm vậy là đẩy anh vào đường cùng!" Lý Tuấn đập tay xuống bàn, tuyệt vọng gầm lên.
— "Đường cùng là do anh tự chọn, không phải do tôi đẩy," Lâm Nhã lạnh lùng đáp. "Năm đó tôi đi Thâm Quyến, mỗi ngày làm việc 14 tiếng, ăn cơm hộp hai Tệ, tay chân lở loét vì hóa chất. Còn anh ở nhà lấy tiền của tôi đi bao gái, ăn diện, coi thường gia đình tôi. Lúc anh tận hưởng, anh có nghĩ đến đường cùng của tôi không?"
Lý Tuấn nghẹn lời. Anh ta hiểu rằng, người phụ nữ trước mặt không còn là cô gái ngây thơ, dễ bị thao túng của năm năm trước nữa. Nhát dao phản bội của anh ta đã vô tình rèn dũa cô trở thành một người đàn bà thép.
Biết không còn đường lui, Lý Tuấn đặt bút ký gạch đứt nét tên mình lên tờ đơn ly hôn. Hắn ta biết, giữ được sự tự do không phải đi tù đã là sự "khoan hồng" cuối cùng mà Lâm Nhã dành cho chút nghĩa vợ chồng cũ kỹ.
— "Tôi cho anh hai tiếng để dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi căn nhà này," Lâm Nhã thu lại tờ đơn đã ký, cất cẩn thận vào túi. "Từ nay về sau, chúng ta cầu ai nấy đi, không còn liên quan."
Khi chiếc xe chở Lý Tuấn và vài chiếc vali lộn xộn lăn bánh rời đi, không gian trở nên yên tĩnh đến lạ kỳ.
Lâm Nhã bước ra khoảng sân rộng. Cô tự tay gỡ bỏ những dải ruy băng hồng, những quả bóng bay mừng sinh nhật nực cười xuống, ném tất cả vào thùng rác. Ánh nắng chiều Tô Châu ấm áp chiếu xuống khoảng sân gạch, hắt lên khuôn mặt cô.
Điệp khúc của quá khứ đã khép lại một cách cay đắng, nhưng tàn nhẫn vừa đủ để giải thoát cho một tâm hồn. Lâm Nhã hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất quê hương quen thuộc. Cô mở điện thoại, gọi cho người anh họ Vương Vĩ:
— "Anh Vĩ à? Mọi chuyện xong rồi. Ngày mai anh cho người đến tiếp quản lại cửa hàng nhé. Tần sau chúng ta sẽ bắt đầu dự án mở rộng chi nhánh mới."
Tắt máy, Lâm Nhã mỉm cười. Bốn năm bão quật phương Nam không làm cô gục ngã, thì vài kẻ tráo trở ở quê nhà làm sao có thể cản bước cô? Bão tố đã qua, và từ trên mảnh đất này, cuộc đời thực sự của cô mới chỉ bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét