Min menu

Pages

Ngay trong lễ kỷ niệm 30 năm thành lập tập đoàn, chồng tôi bất ngờ nắm tay cô thư ký trẻ bước lên sân khấu rồi tuyên bố cô ta mới là người “xứng đáng đứng bên cạnh anh trong tương lai”. Tôi không tranh cãi, chỉ lặng lẽ ký xác nhận rút toàn bộ phần vốn mà gia đình tôi đã đầu tư từ ngày công ty còn bên bờ phá sản. Hai mươi phút sau, điện thoại của các cổ đông đồng loạt đổ chuông—và bố chồng tôi tái mặt khi biết ngân hàng vừa đóng băng một khoản tín dụng đủ để khiến cả tập đoàn lao đao…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: TIỆC TAN TRONG MỘT NỐT NHẠC

Hội trường khách sạn The Ritz-Carlton tại Thượng Hải rực rỡ ánh đèn pha lê, lộng lẫy và xa hoa như chính vị thế của Tập đoàn Nam Thịnh sau 30 năm chèo lái trên thương trường. Khách hứa ra vào đều là những nhân vật tầm cỡ: giới chính trị, lãnh đạo các ngân hàng quốc doanh và giới tài phiệt vùng Giang Nam.

Thẩm Dao đứng ở một góc khuất gần khu vực trưng bày rượu xa xỉ, trên tay cầm ly vang đỏ chưa nhấp một ngụm. Cô khoác lên mình chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc thẫm, giản dị nhưng toát lên vẻ quý phái trầm mặc. Ít ai trong số những gương mặt trẻ trung, hăng hái ngoài kia nhớ rằng, 30 năm trước, thương hiệu Nam Thịnh chỉ là một xưởng cơ khí nhỏ sắp phá sản ở khu tự do mậu dịch Phố Đông. Chính dòng vốn thế chấp toàn bộ tài sản của gia tộc họ Thẩm—một gia tộc có nền móng vững chắc tại Thượng Hải—đã cứu sống tập đoàn này từ trong đống tro tàn.

Âm nhạc bỗng nhiên lắng xuống. Ánh đèn điểm (spotlight) trên trần cao đồng loạt gom lại, chiếu sáng trung tâm sân khấu lớn.

Cố Minh Viễn—chồng cô, Tổng giám đốc đương nhiệm của Nam Thịnh—bước lên bậc thang gỗ cẩm lai. Anh ta năm nay bốn mươi lăm tuổi, độ tuổi phong độ nhất của người đàn ông thành đạt, mặc bộ suit bespoke lịch lãm. Nhưng điều khiến cả hội trường xô xao không phải là sự xuất hiện của anh ta, mà là bàn tay anh ta đang nắm chặt.

Đó là Lục Tuyết, cô thư ký riêng chưa đầy hai mươi lăm tuổi, khoác chiếc váy dạ hội đính kim cương lấp lánh như một nữ hoàng trẻ tuổi.

Cố Minh Viễn cầm micro, ánh mắt quét qua hàng trăm quan khách, tự tin và ngạo mạn. Anh ta nhẹ nhàng đắng hắng giọng:

— Kính thưa các vị cổ đông, các đối tác chiến lược và toàn thể quan khách. Hôm nay, nhân kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Nam Thịnh, tôi muốn tuyên bố một quyết định quan trọng đối với cuộc đời tôi và tương lai của tập đoàn.

Cả hội trường nín thở. Bố chồng cô, Cố Quốc Trung—chủ tịch hội đồng quản trị đã về hưu—ngồi ở hàng ghế đầu, mỉm cười hài lòng, gật đầu khích lệ con trai. Ông ta luôn cho rằng Thẩm Dao quá cứng nhắc, không còn phù hợp với hình ảnh một "đệ nhất phu nhân" năng động của tập đoàn trong thời đại mới.

Cố Minh Viễn siết nhẹ tay Lục Tuyết, giọng nói vang vọng qua hệ thống loa vòm:

— Người phụ nữ đứng cạnh tôi lúc này, Lục Tuyết, đã cùng tôi vượt qua những chiến dịch cam go nhất trong ba năm qua. Cô ấy mang lại cho tôi cảm hứng, tầm nhìn và nhiệt huyết. Tôi nhận ra rằng, một Nam Thịnh muốn vươn tầm thế giới cần một người đồng hành năng động, bản lĩnh. Và Lục Tuyết... mới chính là người thực sự xứng đáng đứng bên cạnh tôi trên con đường tương lai!

Lời vừa dứt, một tiếng ồ lớn vang lên. Nhữm g ánh mắt ái ngại, tò mò lập tức đổ dồn về phía góc phòng—nơi Thẩm Dao đang đứng.

Lục Tuyết e ấp dựa vào vai Cố Minh Viễn, môi nở nụ cười kiêu hãnh của kẻ chiến thắng. Cô ta liếc về phía Thẩm Dao, ánh mắt chứa đựng sự đắc ý không giấu giếm của tuổi trẻ.

Cố Minh Viễn nhìn thẳng về phía vợ mình, ánh mắt lạnh băng, như muốn ép cô phải tự bộc lộ sự thảm hại, ghen tuông trước mặt toàn bộ giới thượng lưu Thượng Hải.

Nhưng Thẩm Dao không khóc. Cô cũng không tiến lên sân khấu để tát vào mặt kẻ phản bội hay làm loạn bữa tiệc.

Tâm trí cô tĩnh lặng đến đáng sợ. Mười lăm năm kết hôn, hai mươi năm cống hiến âm thầm sau lưng người đàn ông này, tất cả nhẫn nại và tình nghĩa đã chết sạch trong đúng năm giây anh ta thốt ra những lời đó.

Thẩm Dao nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống bàn phục vụ. Cô mở chiếc xắc tay bằng da cá sấu, rút ra một cây bút máy Montblanc nắp mạ vàng và một tập hồ sơ đã được chuẩn bị sẵn từ ba ngày trước.

Cách đó vài bước chân, vị luật sư riêng của gia tộc họ Thẩm—người đã đứng chờ sẵn trong bóng tối—tiến lại gần, cúi đầu kính cẩn đưa cho cô tờ bản sao cuối cùng.

Thẩm Dao đặt tờ giấy lên chiếc bàn tròn, lướt qua các điều khoản về việc rút toàn bộ 35% vốn cổ phần ưu đãi và thoái toàn bộ quỹ đầu tư Quỹ Thẩm Thị khỏi Nam Thịnh. Đây là khoản vốn mang tính bản lề, bảo chứng cho toàn bộ các khoản vay ngắn hạn và trung hạn của tập đoàn tại các ngân hàng thương mại lớn.

"Lạch cạch."

Nắp bút được mở out. Thẩm Dao đặt bút, dứt khoát ký tên mình: Thẩm Dao.

Chữ ký sắc sảo, không một chút run rẩy. Cô đóng tập hồ sơ, đưa lại cho luật sư và thản nhiên nói:

— Kích hoạt ngay lập tức. Không chậm trễ một phút nào.

— Vâng, thưa Thẩm tiểu thư. Mọi thủ tục pháp lý đã được chuyển sang hệ thống thanh toán liên ngân hàng—Luật sư cúi đầu rồi nhanh chóng bước ra khỏi cửa sau của hội trường.

Đúng hai mươi phút sau.

Khi Cố Minh Viễn vẫn đang say sưa phát biểu trên sân khấu về tầm nhìn chiến lược 10 năm tới, và Lục Tuyết đang nhận những lời chúc tụng hời hợt từ vài kẻ nịnh hót, thì một tràng chuông điện thoại dồn dập vang lên khắp hội trường.

Không phải một cái, mà là hàng chục cái điện thoại của các cổ đông lớn, các giám đốc khối tài chính và đối tác ngân hàng đồng loạt rung lên liên hồi.

"Rinh... rinh... rinh..."

Âm thanh kim loại xé tan không khí hân hoan của buổi tiệc.

Chủ tịch Cố Quốc Trung nhíu mày, khó chịu rút chiếc điện thoại mạ vàng trong túi áo vest. Người gọi là Giám đốc chi nhánh Ngân hàng Thương mại Thượng Hải—người bạn thân lâu năm của ông ta.

— Alo, Lão Trương à? Có chuyện gì mà gọi gấp thế? Hôm nay tiệc lớn của Nam Thịnh mà...

Giọng nói ở đầu dây bên kia không hề có vẻ chúc mừng, ngược lại là sự hoảng loạn tột độ:

— Lão Cố! Ông điên rồi sao?! Rốt cuộc nhà họ Cố các người đã làm gì Thẩm Dao?!

Mặt Cố Quốc Trung biến sắc:

— Ông nói cái gì thế?

— Năm phút trước, Quỹ Thẩm Thị đã chính thức gửi văn bản chấm dứt bảo lãnh doanh nghiệp và rút toàn bộ khoản tiền gửi thanh khoản 2 tỷ Nhân dân tệ ra khỏi hệ thống của chúng tôi! Theo điều khoản liên đới, hạn mức tín dụng 5 tỷ Nhân dân tệ dành cho dự án Khu công nghiệp bán dẫn của Nam Thịnh lập tức bị LÍU GIỮ VÀ ĐÓNG BẰNG!

— Cái gì?! — Cố Quốc Trung đứng phắt dậy, chiếc ghế tựa bị đẩy văng ra sau, tạo nên một tiếng động chát chúa.

Cùng lúc đó, các cổ đông xung quanh bắt đầu nháo nhác, tiếng la hét và thì thầm hoảng loạn nổi lên như sóng trào:

— Trời ơi! Cổ phiếu Nam Thịnh trên thị trường tự do đang bị xả hàng hàng loạt! — Bên Ngân hàng Kiến thiết vừa gửi thông báo đòi nợ hạn chót trong vòng 48 giờ! — Dự án phía Nam ngưng trệ rồi! Dòng tiền bị cắt đứt rồi!

Trên sân khấu, Cố Minh Viễn dừng khựng lại. Anh ta nhìn xuống khán phòng đang chấn động dữ dội. Nụ cười trên môi Lục Tuyết cứng đờ.

Cố Quốc Trung tay run rẩy, mặt tái nhợt như cái xác không hồn. Ông ta ngước mắt nhìn về phía góc phòng.

Ở đó, Thẩm Dao vừa thong thả khoác chiếc áo lông thú màu trắng lên vai. Cô mỉm cười nhẹ nhàng—một nụ cười điềm tĩnh, lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông Thượng Hải—rồi quay lưng, rảo bước đi thẳng ra cánh cửa lớn của khách sạn, để lại sau lưng một đế chế đang trên bờ vực sụp đổ trong câm lặng.

CHƯƠNG 2: BÃO TỐ TRONG BÓNG TỐI

Sáng hôm sau, trụ sở chính của Tập đoàn Nam Thịnh tại Lục Gia Chủy ngập trong một không khí u ám như ngày tận thế.

Các bảng điện tử hiển thị chỉ số tài chính đều một màu đỏ quạch. Chỉ trong vòng ba giờ giao dịch đầu tiên, giá cổ phiếu Nam Thịnh đã giảm kịch sàn. Đám đông phóng viên báo chí tài chính vây kín cổng tập đoàn, các ống kính máy ảnh chớp nháy liên tục.

Bên trong phòng họp HĐQT ở tầng 60, không khí ngột ngạt đến mức hô hấp cũng thấy khó khăn.

Cố Minh Viễn phờ phạc, mắt hằn lên những tia máu đỏ. Bộ suit đắt tiền ngày hôm qua giờ đây nhăn nhúm. Lục Tuyết ngồi ở góc phòng, không còn vẻ kiêu ngạo đêm qua, gương mặt trang điểm dầy cộp cũng không giấu nổi sự sợ hãi.

"Rầm!"

Cố Quốc Trung đập mạnh gậy gỗ xuống sàn nhà, chỉ thẳng mặt con trai mà gầm lên:

— Nghịch tử! Đồ ngu xuẩn! Tự tay mi đã phá nát cái tập đoàn này rồi!

Cố Minh Viễn cắn răng, cố chấp nói:

— Bố! Chuyện này làm sao trách con được? Là do cô ta quá nham hiểm! Cô ta đã gài bẫy con từ trước! Làm sao một người phụ nữ chỉ biết ở nhà làm nội trợ như Thẩm Dao lại có thể thao túng được cả hệ thống ngân hàng chứ?!

— Ngu ngốc! — Cố Quốc Trung ho sặc sụa, mặt đỏ gay — Mi tưởng mười lăm năm qua Nam Thịnh đứng vững được là nhờ cái tài "kinh doanh" của mi sao? Mi tưởng các quan chức ngân hàng nể mặt mi sao? Họ nể là nể cái họ THẨM đằng sau lưng cô ta! Mười năm qua, cô ta là Chủ tịch Quỹ Thẩm Thị, quản lý toàn bộ tài sản ngầm của gia tộc họ Thẩm. Mi coi cô ta là người nội trợ, nhưng trong mắt giới tài chính Thượng Hải, cô ta là người nắm gáy dòng tiền của cả vùng Giang Nam này!

Cố Minh Viễn bàng hoàng, bước chân loạng choạng lùi lại vài bước.

Anh ta nhớ lại mười lăm năm qua. Mỗi lần Nam Thịnh gặp khủng hoảng tài chính, mỗi lần các khoản vay gặp rắc rối, chỉ cần Thẩm Dao lặng lẽ pha cho anh ta một tách trà, rồi nhẹ nhàng nói: "Anh cứ làm việc của anh đi, chuyện vốn nghẽn em đã nhờ người xử lý rồi."

Khi đó, anh ta luôn nghĩ rằng cô chỉ nhờ vả vài mối quan hệ nhỏ lẻ của người cha đã mất. Anh ta chưa bao giờ bận tâm tìm hiểu xem "người xử lý" đó thực chất là ai. Sự kiêu ngạo của một người đàn ông thành đạt đã che mờ mắt anh ta, khiến anh ta tin rằng mọi vinh quang ngày hôm nay đều do một tay mình tạo dựng.

— Bố... vậy bây giờ phải làm sao? — Cố Minh Viễn giọng run run — Ngân hàng yêu cầu bổ sung tài sản thế chấp trong hôm nay, nếu không họ sẽ phát mại toàn bộ trụ sở và các nhà máy...

Cố Quốc Trung hít một hơi sâu, nén sự giận dữ:

— Đến biệt thự họ Thẩm. Quỳ xuống! Dù có phải quỳ gãy chân, mi cũng phải xin nó rút lại quyết định thoái vốn!

Lục Tuyết đứng bên cạnh vội vàng lên tiếng:

— Anh Minh Viễn... không thể còn cách khác sao? Chúng ta có thể tìm các quỹ đầu tư nước ngoài mà...

— Câm miệng! — Cố Minh Viễn quay sang gầm lên với Lục Tuyết, bao nhiêu tức giận trút sạch lên đầu cô ta — Nếu không vì sự xúi giục và thèm khát danh phận của cô, tôi có đến nông nỗi này không?! Cô cút ngay cho tôi!

Lục Tuyết tái mặt, nước mắt lưng chừng, không ngờ người đàn ông đêm qua còn hứa hẹn cho cô ta cả thế giới, giờ đây lại coi cô ta như mớ rác rưởi.

...

Bên ngoài Biệt thự Thẩm Thị ở khu Pháp kiều cổ kính.

Mưa xuân Thượng Hải lất phất rơi, mang theo cái lạnh thấu xương. Cố Minh Viễn đứng trước cánh cổng sắt đúc hoa văn cổ điển, thân thể run lên vì lạnh và vì nhục nhã.

Cánh cổng mở ra. Không phải Thẩm Dao xuất hiện, mà là quản gia già của nhà họ Thẩm, người đã chăm sóc Thẩm Dao từ nhỏ.

— Cố thiếu gia, cô chủ chúng tôi không muốn gặp cậu — Quản gia lạnh nhạt nói.

— Bác Trương! Xin bác nói với Dao Dao, tôi biết sai rồi! — Cố Minh Viễn lao tới bám lấy cánh cổng, giọng van lăm — Tôi và Lục Tuyết không có gì cả, chỉ là phút nông nổi bốc đồng thôi! Tôi sẽ sa thải cô ta ngay lập tức! Tôi sẽ tổ chức họp báo đính chính! Xin cô ấy hãy nghĩ đến tình nghĩa mười lăm năm vợ chồng...

Một chiếc xe Bentley màu đen chầm chậm tiến ra từ sân trong. Cửa kính sau hạ xuống một nửa.

Thẩm Dao ngồi bên trong, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, thần thái điềm tĩnh đến mê người. Cô nhìn Cố Minh Viễn đang lôi nhếch trong mưa, ánh mắt không hề có một gợn sóng oán hận, chỉ có sự xa lạ tuyệt đối.

— Minh Viễn — Thẩm Dao cất tiếng, giọng nói trong trẻo qua làn mưa — Anh nhầm rồi. Tôi rút vốn không phải vì ghen tuông với Lục Tuyết.

Cố Minh Viễn ngơ ngác:

— Vậy... vậy tại sao?

Thẩm Dao nhẹ nhàng mỉm cười:

— Vì Nam Thịnh dưới sự điều hành của một kẻ kiêu ngạo, thiếu năng lực và bội bạc như anh... đã không còn giá trị đầu tư nữa. Tôi chỉ đang thu hồi lại tài sản của gia tộc mình trước khi anh làm nó nát bét hoàn toàn.

— Dao Dao! Anh có thể thay đổi! Anh sẽ trao lại quyền quản lý cho em! — Cố Minh Viễn gào lên trong tuyệt vọng.

— Quá trễ rồi — Thẩm Dao kéo cửa kính xe lên — Đơn ly hôn đã được gửi đến văn phòng luật sư của anh. Ký tên đi, và giữ lại chút tự trọng cuối cùng của một người đàn ông.

Chiếc Bentley rồ máy, lướt qua Cố Minh Viễn, bánh xe cán qua vũng nước mưa, bắn những tia nước bẩn lên bộ suit đắt tiền của anh ta. Cố Minh Viễn ngã khuỵu xuống mặt đường ướt nhẹp, xung quanh chỉ còn lại tiếng mưa rơi xối xả và sự sụp đổ hoàn toàn của một đế chế.

CHƯƠNG 3: BÌNH BÌNH MINH TRÊN TÀN TRO

Ba tháng sau.

Sự kiện Tập đoàn Nam Thịnh nộp đơn xin phá sản và tái cấu trúc tài chính đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất trên các tạp chí kinh tế Thượng Hải.

Đế chế Nam Thịnh lẫy lừng một thời đã bị phân rã. Để trả các khoản nợ ngân hàng và chi phí giải thể, Cố Quốc Trung phải bán đi toàn bộ biệt thự, xe sang và tài sản cá nhân. Cố Minh Viễn từ một Tổng giám đốc phong độ trở thành kẻ gánh trên mình khoản nợ hàng trăm triệu Nhân dân tệ, bị đưa vào danh sách đen những người thất tín (thất tín bị thi hành nhân), không thể mua vé tàu cao tốc hay máy bay.

Lục Tuyết, sau khi nhận ra Cố Minh Viễn đã hoàn toàn tay trắng, đã âm thầm dọn dẹp đồ đạc, ôm theo một số túi xách đắt tiền bỏ trốn khỏi Thượng Hải, nhưng sau đó cũng bị phía Nam Thịnh kiện ra tòa vì tội tham ô tài chính trong thời gian làm thư ký.

Trái ngược với sự tàn lui của nhà họ Cố, trên tầng cao nhất của tòa nhà tài chính Trung tâm Thượng Hải (Shanghai Tower), một tập đoàn đầu tư mới mang tên Thẩm Thị Toàn Cầu (Shen Capital) vừa chính thức ra mắt.

Sáng hôm đó, trời Thượng Hải trong xanh không một gợn mây.

Thẩm Dao đứng trước cửa kính kịch trần, nhìn xuống dòng sông Hoàng Phố cuồn cuộn chảy. Cô mặc bộ suit nữ màu trắng ngà, mái tóc búi cao gọn gàng, toát lên phong thái của một nữ hoàng thương trường thực sự—người không cần phải đứng sau lưng bất kỳ người đàn ông nào.

"Cốc... cốc..."

Tiếng gõ cửa vang lên. Thư ký mới của cô—một cô gái trẻ tốt nghiệp Harvard với ánh mắt thông minh, sắc sảo—bước vào:

— Chủ tịch Thẩm, phiên đấu giá tài sản phát mại của Nam Thịnh đã hoàn tất. Chúng ta đã mua lại thành công toàn bộ chuỗi nhà máy cốt lõi và mảng công nghệ cốt lõi của họ với giá bằng một phần ba giá thị trường.

Thẩm Dao quay lại, nhấp một ngụm cà phê đen không đường:

— Tốt lắm. Hãy tái cấu trúc lại bộ máy, giữ lại toàn bộ công nhân và kỹ sư giỏi. Đổi tên chuỗi nhà máy đó thành Minh Triết Công Nghệ.

— Vâng, thưa Chủ tịch. Còn một việc nữa... — Thư ký ấp úng — Cố Minh Viễn đang đứng ở sảnh lễ tân bên dưới. Anh ta đã đứng đó từ năm giờ sáng, muốn xin gặp cô một lần cuối. Vẫn là xin cô cho anh ta một cơ hội quay lại làm việc, dù chỉ là vị trí quản lý cấp thấp.

Thẩm Dao bước lại gần bàn làm việc, mở cuốn sổ tay công tác ra. Cô không hề ngẩng đầu lên, giọng nói bình thản như đang thảo luận về thời tiết:

— Báo với bảo vệ, nếu anh ta gây mất trật tự thì cứ gọi cho cảnh sát khu vực. Công ty chúng ta không có thói quen tuyển dụng những nhân sự đã từng có lịch sử quản lý yếu kém và vi phạm đạo đức kinh doanh.

— Tôi hiểu rồi ạ.

Người thư ký cúi đầu bước ra ngoài.

Thẩm Dao đi lại phía cửa sổ. Nhìn xuống dưới sân tòa nhà, dù không thấy rõ, cô biết bóng dáng nhỏ bé đang đứng co quắp giữa dòng người tấp nập kia chính là Cố Minh Viễn.

Đó là cái giá của sự phản bội và ngạo mạn. Kẻ coi thường nền móng xây dựng nên mình thì vĩnh viễn sẽ bị chính nền móng đó vùi lấp.

Điện thoại trên bàn của Thẩm Dao rung nhẹ. Đó là tin nhắn từ người đứng đầu Hiệp hội Thương mại Thượng Hải, mời cô tham dự buổi tiệc thượng đỉnh kinh tế vùng Giang Nam vào cuối tuần tới với tư cách là Diễn giả chính.

Thẩm Dao mỉm cười. Cô cầm chiếc bút máy Montblanc—cây bút ba tháng trước đã ký tên chấm dứt một cuộc hôn nhân dối trá—và nhẹ nhàng ghi vào lịch trình làm việc.

Cuộc đời cô không hề dừng lại vào đêm tiệc kỷ niệm 30 năm đó. Trái lại, đêm đó chỉ là khúc dạo đầu cho một chương mới rực rỡ hơn, tự do hơn và quyền lực hơn.

Nắng buổi sáng Thượng Hải chiếu qua ô kính, bao phủ lấy Thẩm Dao trong một luồng ánh sáng vàng óng ả. Mọi tàn tro của quá khứ đã bị quét sạch, nhường chỗ cho một bình minh hoàn toàn mới.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét