#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Gió lạnh đêm muộn ở Hàng Châu thốc qua mái hiên từ đường nhà họ Cố, làm tàn tro giấy tiền bay tứ tung. Khói hương nghi ngút hòa lẫn với mùi hoa cúc trắng nồng nặc đến nghẹt thở. Cha tôi — Cố Quốc Thành, người sáng lập nên tập đoàn dệt may Cố Thị lừng lẫy khu Giang Nam — vừa trút hơi thở cuối cùng sau ba tháng lâm bệnh nặng.
Tôi, Cố Vân Thăng, quỳ trước linh cữu, gạt đi giọt nước mắt lăn trên má, hai tay ôm chặt lấy di ảnh gỗ gụ của cha. Suốt ba năm qua, kể từ ngày mẹ ruột tôi qua đời, tôi là người duy nhất túc trực bên giường bệnh, chăm sóc từng ngụm cháo, viên thuốc cho ông. Cứ nghĩ rằng lễ tang sẽ diễn ra trong sự trang nghiêm, tịnh lặng, cho đến khi tiếng giày da nện cộp cộp xé tan bầu không khí u uất.
Cánh cổng gỗ lim của từ đường bị bật tung. Cố Triết — người anh trai cùng cha khác mẹ đã bỏ sang Anh biệt tích suốt năm năm qua — bước vào cùng một đám người mặc vest đen. Đi bên cạnh anh ta là Luật sư Mã, người đại diện pháp lý vốn dĩ rất thân cận với cha tôi.
Bà mẹ kế của tôi, Lưu Mạn, lập tức đứng dậy khỏi nệm quỳ. Bà ta không hề tỏ ra bất ngờ, trái lại, đôi mắt trát phấn cẩn thận lóe lên sự tính toán đã chực chờ từ lâu. Bà ta vội vã bước lại gần Cố Triết, lau đi giọt nước mắt cá sấu trào ra rất đúng lúc:
“Triết à! Con về rồi sao? Ôi con ơi, cha con mất rồi, cái nhà này không có con gánh vác thì mẹ biết sống sao đây!”
Cố Triết nhếch môi cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm quét qua linh cữu rồi dừng lại ở tôi. Anh ta vuốt lại nếp áo vest đắt tiền, giọng nói oang oang không chút nể sợ hương linh người đã khuất:
“Mẹ yên tâm, con về là để lấy lại những gì vốn thuộc về mình. Nhà họ Cố này làm gì có chỗ cho loại con thứ không rõ nguồn gốc lên mặt?”
Tôi nén đau thương, đứng dậy nhìn thẳng vào mặt anh ta: “Cố Triết! Hôm nay là lễ truy điệu của cha, anh không quỳ xuống thắp cho ông một nén hương, mà lại ở đây nói lời càn rỡ gì thế?”
“Càn rỡ?” Cố Triết hất hàm, ra hiệu cho Luật sư Mã. “Mã đại luật sư, cho nó sáng mắt ra đi!”
Luật sư Mã bước lên, gật đầu chào mọi người xung quanh rồi lấy từ trong cặp táp ra một bản di chúc đóng con dấu đỏ tươi. Ông ta hắng giọng, đọc lớn trước sự chứng kiến của họ hàng gia tộc họ Cố:
“Tôi — Cố Quốc Thành, trong trạng thái minh mẫn, xin lập di chúc như sau: Toàn bộ cổ phần tại Tập đoàn Dệt may Cố Thị, cùng biệt thự tại Hàng Châu và các bất động sản liên quan, đều được chuyển giao toàn bộ cho con trai trưởng Cố Triết. Con thứ Cố Vân Thăng không được quyền thừa kế bất kỳ tài sản nào.”
Cả từ đường xôn xao. Những tiếng thì thầm nổi lên như ong vỡ tổ.
“Trời ơi, không để lại cho Vân Thăng cái gì sao?” “Suốt ba năm qua đứa nhỏ này chăm sóc ông Cố miệt mài, thế mà...” “Thì ra ông Cố vẫn coi trọng đứa con trưởng hơn!”
Mẹ kế Lưu Mạn bước tới, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý và khinh bỉ. Bà ta chỏ thẳng ngón tay đeo nhẫn kim cương vào mặt tôi:
“Cố Vân Thăng, mày nghe rõ chưa? Bản di chúc đã công khai, dấu đỏ sờ sờ ra đó! Mày chỉ là đứa con của bà vợ lẽ, cha mày trước khi chết đã nhìn ra bộ mặt thật tham lam của mày rồi. Bây giờ, thu dọn đồ đạc và ôm cái di ảnh đó cút khỏi nhà họ Cố ngay trước khi tang lễ kết thúc! Đừng làm bẩn mắt quan khách!”
Cố Triết bước lại gần tôi, ghé sát tai tôi thì thầm bằng giọng cay nghiệt: “Nhiều năm qua mày cậy được cha thương yêu đúng không? Bây giờ mày chỉ là một con chó nhặt rác. Tập đoàn Cố Thị là của tao, căn biệt thự này là của tao. Mày không có cửa đấu với tao đâu!”
Tôi nhìn hai người họ, rồi nhìn sang Luật sư Mã. Đôi tay ôm bức di ảnh của cha siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Tôi không gào khóc, không ăn vạ, cũng chẳng buồn giải thích với bầy sói tham lam này. Sự nhẫn nại và hiếu thảo của tôi suốt ba năm qua dường như trở thành một trò cười trong mắt họ.
Luật sư Mã nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Ông ta bước lại gần, chìa ra một phong bì niêm phong bằng sáp đỏ, giọng nói hạ thấp chỉ đủ cho tôi nghe:
“Cố nhị thiếu gia... Đây là di thư riêng mà Cố tổng dặn tôi phải tận tay giao cho cậu ngay sau khi bản di chúc chính thức được công bố. Mong cậu nhận lấy.”
Cố Triết thấy vậy liền bĩu môi khinh bỉ: “Gì đấy? Thư tuyệt mệnh à? Hay là dặn dò vài đồng tiền lẻ để nó đi bắt xe túc túc? Cứ cho nó nhận đi, coi như sự bố rắc cuối cùng của nhà họ Cố!”
Tôi đón lấy chiếc phong bì lạnh ngắt. Trước những ánh mắt giễu cợt của họ hàng và nụ cười thắng thế của mẹ kế cùng anh trai, tôi chậm rãi xé niêm phong sáp đỏ.
Bên trong không phải là tiền, cũng chẳng phải là lời từ biệt đẫm nước mắt. Chỉ có một tờ giấy chứng nhận pháp lý cùng một dòng chữ do chính tay cha tôi viết bằng mực tàu đen tuyền, nét chữ sắc lẹm như lưỡi dao:
“Tập đoàn Dệt may Cố Thị thực chất chỉ là công ty con trực thuộc Tập đoàn Tài chính Thẩm Thị. Toàn bộ tài sản của nhà họ Cố hiện đang gánh khoản nợ thế chấp 800 triệu Nhân dân tệ. Người đứng tên sở hữu hợp pháp duy nhất của Tập đoàn Thẩm Thị và là chủ nợ lớn nhất của Cố Thị... chính là Cố Vân Thăng.”
Tôi ngẩng đầu lên, đọc to từng chữ trong dòng chữ ấy trước sự chứng kiến của toàn thể họ hàng.
Nụ cười trên môi Cố Triết tắt ngấm. Bàn tay đang vung vẩy của Lưu Mạn khựng lại giữa không trung. Cả căn từ đường rộng lớn rơi vào một khoảng không tĩnh lặng đến nghẹt thở.
CHƯƠNG 2: BỨC MÀN NHUNG VÉN LÊN
Sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng dế ngâm ngoài sân.
Khuôn mặt trát phấn của Lưu Mạn bắt đầu biến dạng. Bà ta giật phắt tờ giấy trên tay tôi, dí sát mắt vào từng nét chữ. Đoạn, bà ta điên cuồng gào lên:
“Giả mạo! Mày làm giả giấy tờ! Cố Vân Thăng, mày dám giàn cảnh để lừa chúng tao sao? Cố Thị làm ăn phát đạt, làm sao có thể nợ 800 triệu được? Lại còn Tập đoàn Thẩm Thị cái gì chứ? Mày chỉ là một đứa vô dụng, làm sao có thể là chủ Tập đoàn Thẩm Thị?”
Cố Triết cũng lao tới, nắm lấy cổ áo Luật sư Mã, gầm lên như một con thú bị thương: “Mã đại luật sư! Rốt cuộc là có chuyện gì? Ông hùa với nó để lừa tôi đúng không? Bản di chúc kia rõ ràng nói tôi hưởng toàn bộ tài sản!”
Luật sư Mã thở dài, nhẹ nhàng gạt tay Cố Triết ra, chỉnh lại gọng kính rồi cất giọng thản nhiên:
“Cố đại thiếu gia, tôi không hề lừa cậu. Bản di chúc cậu đang cầm là hoàn toàn hợp pháp. Cố tổng đúng là đã để lại toàn bộ cổ phần Cố Thị và căn biệt thự cho cậu. Nhưng... ông ấy không hề giấu giếm khoản nợ. Cố Thị từ ba năm trước đã bị rỗng ruột do các khoản đầu tư thất bại của cậu ở châu Âu. Cố tổng đã phải dùng toàn bộ tài sản của mình để thế chấp cho Tập đoàn Thẩm Thị nhằm duy trì hoạt động.”
“Thẩm Thị... Thẩm Thị rốt cuộc là ai?” Cố Triết run rẩy, trán vãi ra từng giọt mồ hôi hột.
“Thẩm là họ của mẹ ruột Vân Thăng — cố phu nhân Thẩm Thục Trinh,” Tôi chậm rãi cất lời, ánh mắt lạnh như băng giá nhìn xoáy vào hai mẹ con họ. “Mẹ tôi trước khi qua đời đã để lại cho tôi toàn bộ quỹ đầu tư gia tộc họ Thẩm. Hai năm trước, khi cha biết Cố Thị sắp phá sản vì những lỗ hổng tài chính do anh gây ra ở nước ngoài, ông đã quỳ xuống xin tôi dùng Thẩm Thị để bơm vốn cứu Cố Thị.”
Tôi bước lên một bước, đối diện với Cố Triết — kẻ vừa năm phút trước còn coi tôi như con chó nhặt rác.
“Cha hiểu rõ bản chất tham lam và tàn nhẫn của hai mẹ con anh,” Tôi nói, từng từ từng chữ như búa đập vào tim họ. “Ông biết nếu để anh gánh vác công ty, anh sẽ bán sạch tài sản rồi bỏ đi. Cho nên, ông đã cùng tôi lập ra kế hoạch này. Ông để lại cho anh toàn bộ Cố Thị... nghĩa là để lại cho anh khoản nợ 800 triệu Nhân dân tệ cùng toàn bộ trách nhiệm pháp lý trước pháp luật!”
“Không... Không thể nào!” Lưu Mạn ngã sụp xuống sàn gạch, gương mặt xám xịt như tro tàn. “Quốc Thành... sao ông có thể tàn nhẫn với chúng tôi như vậy?”
“Tàn nhẫn?” Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát. “Bà Lưu, năm xưa khi mẹ tôi còn sống, bà đã lén lút qua lại với cha tôi rồi sinh ra Cố Triết. Khi mẹ tôi qua đời vì bệnh tật, bà lập tức bước vào nhà này, đẩy tôi ra căn nhà kho sau vườn. Ba năm cha tôi nằm trên giường bệnh, bà và Cố Triết có chăm sóc ông được một ngày nào không? Hay hai người chỉ chăm chăm lục tìm két sắt, ép ông ký vào bản di chúc?”
Họ hàng nhà họ Cố lúc này mới bừng tỉnh. Những tiếng xì xào ban nãy lập tức quay ngoắt 180 độ, chĩa thẳng vào hai mẹ con Lưu Mạn:
“Trời ơi, hóa ra Cố Thị chỉ là cái vỏ rỗng!” “Hai mẹ con nhà này ác quá, tưởng vơ vét được tài sản, ai ngờ ôm trọn đống nợ!” “Cũng đáng đời lắm, tham thì thâm thôi!”
Cố Triết mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta nhìn bản di chúc trên tay mình — thứ mà cách đây ít phút anh ta coi như tấm vé bước vào giới thượng lưu — giờ đây không khác gì một bản án tử hình.
“Vân Thăng... Thăng em à!” Cố Triết bất ngờ bò lại gần, định nắm lấy gấu quần tôi. “Chúng ta là anh em ruột thịt mà! Cùng một dòng máu của cha! Em cứu anh với! 800 triệu đó anh làm sao gánh nổi? Anh sẽ đi tù mất!”
Tôi lùi lại một bước, tránh xa bàn tay dơ bẩn của anh ta.
“Anh em?” Tôi nhếch môi. “Vừa rồi anh bảo tôi là con thứ không rõ nguồn gốc, bảo tôi cút khỏi nhà trước khi tang lễ kết thúc cơ mà? Cố đại thiếu gia, khí chất hùng hổ ban nãy của anh đâu rồi?”
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát và xe của Cục Thi hành án vang lên dồn dập bên ngoài cổng từ đường nhà họ Cố.
CHƯƠNG 3: MÂM CỖ TÀN VÀ LỐI THOÁT TRONG MƯA
Hai chiếc xe màu đen đỗ mịch trước cổng. Mấy người mặc đồng phục của Cục Thi hành án Tòa án Nhân dân thành phố Hàng Châu cùng đại diện Ngân hàng Trung ương bước vào. Người dẫn đầu là Chánh án Lý — một người có uy tín lớn trong giới pháp lý.
Chánh án Lý bước vào từ đường, lướt qua linh cữu của cha tôi với vẻ kính trọng, rồi quay sang nhìn Cố Triết và Lưu Mạn.
“Ai là Cố Triết, người đại diện pháp lý mới của Tập đoàn Dệt may Cố Thị theo di chúc?” Chánh án Lý cất giọng uy nghiêm.
Cố Triết run rẩy như cầy sấy, không đáp nổi một lời. Lưu Mạn thì lấy tay che mặt, khóc lóc thảm thiết.
Luật sư Mã bước lên, trình bản di chúc vừa được công bố: “Thưa Chánh án, đây là Cố Triết. Theo di chúc hợp pháp của cố Chủ tịch Cố Quốc Thành, Cố Triết là người thừa kế duy nhất toàn bộ cổ phần và tài sản của Cố Thị.”
Chánh án Lý gật đầu, ra hiệu cho nhân viên đưa ra một xấp tài liệu niêm phong:
“Cố Triết先生, do Tập đoàn Cố Thị đã quá hạn thanh toán khoản vay 800 triệu Nhân dân tệ cho Tập đoàn Thẩm Thị và các ngân hàng liên kết, đồng thời có dấu hiệu tẩu tán tài sản và gian lận tài chính trong thời gian ông Cố Quốc Thành nằm viện, chúng tôi chính thức phong tỏa toàn bộ tài sản, tài khoản ngân hàng của Cố Thị và căn biệt thự họ Cố từ thời điểm này. Mời ông đi theo chúng tôi về cơ quan để làm rõ các nghĩa vụ tài chính.”
“Không! Tôi không đi! Tôi không phải là người đại diện gì hết! Tôi từ chối nhận di chúc! Tôi không nhận nữa!” Cố Triết gào lên điên dại, vò nát bản di chúc rồi ném xuống sàn.
Luật sư Mã mỉm cười lạnh lẽo: “Cố đại thiếu gia, theo luật pháp hiện hành, việc từ chối nhận di chúc phải được thực hiện bằng văn bản trước khi công bố. Vừa rồi trước mặt toàn thể gia tộc, cậu đã tuyên bố tiếp nhận và khẳng định quyền sở hữu. Giờ đây, văn bản đã có hiệu lực pháp lý, cậu không thể thoái thác trách nhiệm nợ nần kèm theo.”
Hai nhân viên thi hành án bước lên, tra chiếc còng số 8 lạnh ngắt vào tay Cố Triết. Anh ta giãy giụa trong vô vọng, tiếng gào khóc thảm thiết vang vọng khắp căn từ đường.
Lưu Mạn lao theo con trai, ngã nháo nhác trên sân gạch, lớp phấn trang điểm bị nước mắt làm lem luốc trông vô cùng dị hợm: “Triết ơi! Con ơi! Trời ơi là trời, ông Cố ơi sao ông ác thế này!”
Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Không có sự hả hê, cũng chẳng có chút tiếc thương. Tất cả những gì họ nhận được hôm nay chỉ là cái giá phải trả cho sự tham lam, tráo trở và nhẫn tâm của chính mình.
Khi đám người thi hành án dẫn Cố Triết đi, các quan khách và họ hàng nhà họ Cố cũng lẳng lặng tản ra, không một ai ngoái đầu nhìn lại bà mẹ kế đang gục khóc bên bậc cửa. Căn từ đường rộng lớn trở lại vẻ tịch mịch vốn có.
Tôi bước lại gần bàn thờ, đặt lại bức di ảnh của cha lên vị trí trang trọng nhất. Tôi thắp ba nén hương, cúi đầu vái ba vái.
“Cha,” Tôi thì thầm trong lòng, “Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Cha có thể yên nghỉ được rồi.”
Sau lưng tôi, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Quản gia Trần — người đã trung thành với mẹ tôi từ thời trẻ — bước vào, cầm theo một chiếc áo khoác măng tô khoác lên shoulder tôi.
“Thiếu gia, xe của Thẩm Thị đã đợi sẵn bên ngoài. Các cổ đông của Thẩm Thị đang chờ cậu quay về để họp phiên đột xuất.”
Tôi ngoái nhìn Lưu Mạn lần cuối. Bà ta giờ đây chỉ là một người phụ nữ trắng tay, bị đuổi ra khỏi căn biệt thự mà bà ta đã dùng cả đời mưu mô để chiếm đoạt.
“Bà Lưu,” Tôi thản nhiên nói khi bước qua người bà ta: “Căn nhà này sáng mai sẽ bị niêm phong. Bà nên thu dọn hành lý cá nhân và rời đi trước khi bình minh lên. Món nợ của con trai bà, bà hãy từ từ mà cùng nó gánh vác.”
Lưu Mạn ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt đầy căm hận nhưng hoàn toàn bất lực. Bà ta không còn từ ngữ nào để chửi rủa, bởi bà ta hiểu rằng, đế chế của bà ta đã hoàn toàn sụp đổ.
Tôi bước ra khỏi từ đường nhà họ Cố. Cơn mưa đêm ở Hàng Châu bắt đầu rơi, gột rửa đi lớp khói hương nghi ngút và những thị phi dơ bẩn của lòng người.
Tôi lên chiếc xe Roll-Royce đen tuyền đang chờ sẵn. Khi cánh cửa xe khép lại, tôi nhìn ra ngoài sổ xốp, nơi ánh đèn đường hắt lên những hạt mưa lấp lánh. Cha tôi đã dùng chút sức lực cuối cùng để đòi lại công bằng cho tôi và mẹ, và giờ đây, con đường phía trước hoàn toàn thuộc về tôi — Cố Vân Thăng, người đứng đầu Tập đoàn Thẩm Thị.
Cánh cửa quá khứ khép lại, mở ra một chương mới thanh thản và kiên cường hơn.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét