Min menu

Pages

Ngay tại buổi họp gia đình, em họ của chồng bất ngờ dẫn một người phụ nữ về và tuyên bố cô ta mới là vợ hợp pháp của anh. Mẹ chồng lập tức quay sang ép tôi ký đơn rời khỏi nhà, còn chồng chỉ lạnh lùng nói: “Em chẳng có gì ngoài căn phòng này.” Tôi im lặng lấy từ trong vali ra một tập hồ sơ cũ. Chỉ một phút sau, người đàn ông vốn luôn kiêu ngạo ấy lại quỳ xuống trước mặt tôi, run giọng cầu xin tôi đừng mở trang cuối...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Bữa tiệc gia tộc và tờ đơn ly hôn

Bầu không khí trong căn biệt thự ba tầng của nhà họ Tần tại khu đô thị cao cấp thuộc thành phố Hàng Châu ngột ngạt đến mức khó thở. Hôm nay là ngày họp mặt gia tộc định kỳ, nơi tất cả các thành viên tụ họp để bàn về việc phân chia lợi nhuận kinh doanh cuối năm. Tôi – Lâm Nhã – ngồi ở góc bàn ăn dài, lặng lẽ rót trà cho từng người, đúng nghĩa một người vợ hiền thục, nhẫn nại suốt năm năm qua.

Đột nhiên, cánh cửa gỗ gõ đỏ của phòng khách bị đẩy mạnh ra. Tần Băng – đứa em họ vốn nổi tiếng ăn chơi trác táng của chồng tôi – bước vào với vẻ mặt hớn hở, tay kéo theo một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, gương mặt trang điểm cầu kỳ.

"Mẹ! Cả nhà nghe đây!" – Tần Băng cất giọng oang oang, cắt đứt mọi cuộc trò chuyện – "Hôm nay con dẫn cô ấy về đây để làm rõ một chuyện trọng đại. Đây là Diệp Dao, và cô ấy mới chính là vợ hợp pháp trên giấy tờ của anh Tần Duy!"

Lời nói của Tần Băng như một quả bom nổ tung giữa sảnh biệt thự. Tiếng ly tách va chạm chan chát, những ánh mắt ngạc nhiên, bàng hoàng đồng loạt dồn về phía người phụ nữ tên Diệp Dao kia. Diệp Dao mỉm cười nhẹ nhàng, rút từ trong túi xách ra một tờ giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ tươi, đặt thẳng lên bàn ăn trước mặt mọi người.

"Tôi và Tần Duy đã đăng ký kết hôn tại nước ngoài từ sáu năm trước." – Giọng Diệp Dao thanh thoát nhưng chứa đầy sự kiêu hãnh – "Năm đó gia đình xảy ra biến cố, tôi phải sang Mỹ chữa bệnh. Tần Duy vì muốn bảo vệ danh tiếng gia tộc nên mới tìm một người thế thân. Nhưng bây giờ tôi đã trở về rồi, vị trí Tần phu nhân này, đã đến lúc trả lại cho chủ nhân thật sự của nó."

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy kết hôn đỏ rực ấy. Tên của Tần Duy và Diệp Dao được in rõ ràng, dấu mộc tròn đỏ chói mắt. Sáu năm trước? Nghĩa là trước khi anh ta cưới tôi một năm, anh ta đã là chồng của người khác. Suốt năm năm qua, cuộc hôn nhân mà tôi dốc lòng vun vén, những đêm thức trắng chăm sóc anh ta lúc ốm đau, hóa ra chỉ là một trò đùa rẻ tiền!

Mẹ chồng tôi – bà Triệu Trinh – sau vài giây ngỡ ngàng thì ánh mắt lập tức sáng rực lên. Bà ta vốn đã chướng mắt tôi từ lâu vì tôi xuất thân trong một gia đình bình thường, không giúp ích được gì cho sự nghiệp của nhà họ Tần. Ngược lại, tập đoàn nhà họ Diệp tại Hàng Châu lại là một thế lực tài chính vô cùng hùng hậu.

"Trời ơi! Thì ra là như vậy!" – Bà Triệu Trinh đứng phắt dậy, gương mặt đồn đầm rạng rỡ, xun xoe tiến lại nắm lấy tay Diệp Dao – "Diệp Dao à, con về là tốt rồi! Mẹ biết ngay con mới là con dâu ngoan mà trời ban cho nhà họ Tần chúng ta mà!"

Quay người lại nhìn tôi, vẻ mặt bà Triệu Trinh lập tức biến thành sự lạnh lùng, khinh khỉnh. Bà ta giật lấy xấp tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ tay người làm, quăng thẳng vào mặt tôi:

"Lâm Nhã! Cô nghe thấy rồi đấy! Cô chỉ là một kẻ thế thân, một đứa con gái may mắn được hôi lông suốt năm năm qua. Bây giờ chính thất đã về, cô mau ký vào đơn ly hôn này rồi dọn đồ rời khỏi đây ngay lập tức!"

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn đến mức run lên bần bật. Tôi quay sang nhìn Tần Duy – người đàn ông mà tôi đã yêu thương hết lòng, người vừa mới ôm tôi vào lòng đêm qua và hứa hẹn đủ điều. Anh ta ngồi ở đầu bàn, thong thả nhấp một ngụm trà đắng. Ánh mắt anh ta nhìn tôi không hề có một chút xót xa, không một chút áy náy, chỉ toàn là sự lạnh lẽo tột cùng.

"Tần Duy..." – Giọng tôi run run, đắng ngắt nơi cổ họng – "Anh không có gì muốn nói với em sao?"

Tần Duy đặt tách trà xuống đĩa sứ vang lên tiếng "cạch" khô khốc. Anh ta dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, nhìn tôi bằng nửa con mắt:

"Lâm Nhã, chấp nhận thực tế đi. Năm năm qua tôi đối xử với em không tệ, cho em ăn ngon mặc đẹp. Nhưng em phải hiểu thân phận của mình. Ngoài căn phòng nhỏ mà em đang ở ra, em chẳng có cái gì thuộc về căn nhà này cả. Đừng làm phiền phức thêm nữa, ký đơn rồi thu dọn đồ đạc đi."

"Chẳng có gì ngoài căn phòng này sao?" – Tôi lặp lại câu nói của anh ta, một nụ cười cay đắng hiện lên trên môi, nhưng nước mắt đã nuốt ngược vào trong.

Sự tàn nhẫn của Tần Duy, sự tham lam của bà Triệu Trinh, và sự ngạo mạn của gia tộc họ Tần đã dập tắt chút tình nghĩa cuối cùng trong tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy trước những ánh mắt giễu cợt, khinh bỉ của toàn bộ quan khách và họ hàng nhà họ Tần.

Tôi không khóc lóc, không van xin, cũng không điên cuồng gào thét như họ tưởng tượng. Tôi thản nhiên bước về phía chiếc vali cá nhân mà tôi luôn đặt ở góc phòng khách – chiếc vali tôi mang theo từ ngày đầu tiên bước chân vào làm dâu nhà họ Tần.

Tôi kéo khóa vali, lấy ra một tập hồ sơ bằng giấy bồi đã cũ, mép giấy đã hơi ố vàng vì thời gian. Tôi chậm rãi bước lại bàn ăn, đặt tập hồ sơ ngay trước mặt Tần Duy.

"Tần Duy, anh nói đúng. Tôi không có gì ở căn nhà này cả." – Giọng tôi bình thản đến đáng sợ – "Nhưng trước khi tôi đi, anh nên nhìn qua tập hồ sơ này một chút."

Tần Duy nhíu mày, ánh mắt tràn ngập sự coi thường: "Cái gì đây? Lại là mấy cái nhật ký tình yêu sến súa hay giấy tờ đòi tiền bồi thường sao? Lâm Nhã, em đừng làm trò hề..."

Anh ta vừa nói vừa tùy ý mở trang đầu tiên của tập hồ sơ ra. Nhưng chỉ trong vòng ba giây ngắn ngủi, nụ cười ngạo mạn trên môi Tần Duy chợt khựng lại. Đồng tử anh ta co rút dữ dội, gương mặt đẹp đẽ bắt đầu cắt không còn một giọt máu.

"Cái... Cái này..." – Giọng Tần Duy bắt đầu run lên, đôi tay anh ta lật tiếp trang thứ hai, rồi trang thứ ba. Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán anh ta, rơi xuống làm mờ cả dòng chữ trên trang giấy.

"Sao thế Tần Duy?" – Bà Triệu Trinh thấy con trai có biểu hiện lạ liền tiến lại – "Nó đưa cái gì mà con phải bận tâm? Đốt nó đi!"

"CÂM MIỆNG!" – Tần Duy đột ngột gầm lên một tiếng thất thanh, khiến toàn bộ phòng khách giật bắn mình.

Trước sự bàng hoàng của bà Triệu Trinh, của Diệp Dao và toàn bộ gia tộc nhà họ Tần, người đàn ông vốn luôn ngạo mạn, coi trời bằng vung ấy đột nhiên ngã khuỵu xuống đất. Anh ta quỳ hai gối trước mặt tôi, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy gấu váy của tôi, ngước đôi mắt đầy sự kinh hoàng và van xin thảm thiết:

"Lâm Nhã... Em... Em đừng mở trang cuối cùng... Anh xin em! Đừng mở trang cuối cùng!"

Chương 2: Sự thật sau tập hồ sơ cũ

Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào trạng thái chết chóc. Không ai có thể tin vào mắt mình. Tần Duy – tổng giám đốc tập đoàn Tần Thị, người nổi tiếng lạnh lùng và quyền lực tại Hàng Châu – lúc này đang quỳ gối dưới chân một người phụ nữ mà anh ta vừa gọi là "kẻ thế thân rẻ tiền".

"Tần Duy! Con làm cái trò gì vậy?!" – Bà Triệu Trinh hoảng hốt lao đến định kéo con trai đứng dậy – "Nó chỉ là một đứa con gái nghèo hèn, con quỳ trước mặt nó làm gì? Rốt cuộc trong xấp giấy đó có cái gì?!"

"Bà buông tôi ra!" – Tần Duy gạt phăng tay mẹ mình ra, mắt vẫn không rời khỏi tôi, giọng nói lạc đi vì sợ hãi – "Lâm Nhã... Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Cho anh một cơ hội có được không? Chúng ta nói chuyện riêng, chỉ hai chúng ta thôi!"

Diệp Dao đứng bên cạnh cũng biến sắc. Cô ta nhanh tay chộp lấy tập hồ sơ đang nằm trên bàn. Nhưng tôi đã nhanh hơn một bước, rút lại tập hồ sơ và cầm chặt trong tay.

"Diệp tiểu thư, cô muốn xem sao?" – Tôi nhìn Diệp Dao với một nụ cười thản nhiên – "Có lẽ cô cũng nên xem một chút, để biết người đàn ông mà cô vừa khoe khoang sáu năm trước đã đăng ký kết hôn với mình thực chất là loại người nào."

"Lâm Nhã! Đừng!" – Tần Duy gào lên, gã chồm tới định cướp lấy tập hồ sơ, nhưng tôi đã lùi lại một bước, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo khiến gã khựng lại, không dám tiến thêm.

Tôi mở trang thứ hai của tập hồ sơ ra, cất giọng đọc rõ ràng từng chữ giữa bầu không khí im phăng phắc:

"Báo cáo kiểm toán độc lập năm 2021: Công ty TNHH Đầu tư Tần Thị sử dụng hai hệ thống sổ sách kế toán để trốn thuế số tiền lên đến 120 triệu Nhân dân tệ. Đồng thời, chuyển nhượng trái phép tài sản của công ty sang các tài khoản ma tại Quần đảo Virgin..."

"Cái gì?!" – Mấy người chú, người bác trong gia tộc nhà họ Tần lập tức đứng bật dậy, gương mặt đầy vẻ bàng hoàng.

Tập đoàn Tần Thị là công ty gia tộc, cổ phần do các chi nắm giữ. Mấy năm nay Tần Duy luôn báo cáo công ty làm ăn thua lỗ để giảm chia cổ tức, không ai ngờ gã đã lén lút tuồn hàng trăm triệu tệ vào túi riêng!

"Chưa hết đâu." – Tôi mỉm cười, lật sang trang tiếp theo – "Giấy tờ chuyển nhượng quyền sử dụng đất khu công nghiệp công nghệ cao Hàng Châu. Người đứng tên sở hữu hợp pháp 51% cổ phần của khu đất này không phải là Tần Duy, cũng không phải Tập đoàn Tần Thị... mà là ông Lâm Quốc Đồng – cha của tôi."

Lớp nhung xa hoa che đậy nhà họ Tần cuối cùng đã bị bóc sạch.

Sáu năm trước, cha tôi – một nhà đầu tư bất động sản thầm lặng – đã bỏ vốn ra mua lại khu đất vàng đó và hợp tác với nhà họ Tần. Nhưng ngay sau đó, cha tôi đột ngột qua đời vì một tai nạn giao thông. Tần Duy và gia đình anh ta nghĩ rằng cha tôi không còn người thừa kế, lại thấy tôi là một cô gái đơn thuần, liền bày ra màn kịch 'yêu thương từ cái nhìn đầu tiên' để cưới tôi về.

Họ nghĩ rằng tôi không hề biết gì về công việc của cha. Năm năm qua, họ dùng khu đất của cha tôi để làm tài sản thế chấp vay ngân hàng hàng tỷ tệ để gồng gánh cho cái vỏ bọc tập đoàn Tần Thị đang trên bờ vực phá sản. Họ đối xử với tôi như một người osin cao cấp, chà đạp danh dự của tôi, mà không hề biết rằng toàn bộ bằng chứng chứng minh nhà họ Tần lừa đảo và chiếm đoạt tài sản tôi đã âm thầm thu thập suốt năm năm qua!

"Lâm Nhã... Cha em... Cha em năm đó là tự nguyện hợp tác..." – Tần Duy run rẩy giải thích, gương mặt xám như tro tàn.

"Tự nguyện?" – Tôi lạnh tát vào mặt gã – "Anh lừa tôi cưới anh, dùng tài sản thừa kế của cha tôi để nuôi sống cái gia tộc thối nát này, rồi bây giờ dẫn người yêu cũ về bảo tôi là kẻ thế thân? Tần Duy, anh tính toán giỏi lắm, nhưng anh lại quên mất một điều."

Tôi từ từ lật đến trang cuối cùng của tập hồ sơ – trang giấy mà Tần Duy sợ hãi nhất.

"Trang cuối cùng này..." – Tôi cất giọng chậm rãi – "...chính là giấy xác nhận hủy bỏ ủy quyền sử dụng đất và đơn tố cáo hành vi gian lận tài chính, lừa đảo chiếm đoạt tài sản của Tần Duy gửi lên Cục Cảnh sát Kinh tế Thành phố Hàng Châu. Chỉ cần tôi ấn nút gửi, hoặc đặt chữ ký của mình vào đây..."

"Không! Đừng ký! Đừng gửi!" – Tần Duy dập đầu dồn dập xuống sàn đá cẩm thạch, tiếng "bốp bốp" vang lên nghe rợn người. Trán gã rướm máu, nhưng sự đau đớn đó chẳng là gì so với mối đe dọa tù tội và sự sụp đổ của toàn bộ gia tộc.

Bà Triệu Trinh lúc này mới bàng hoàng nhận ra tình thế. Người phụ nữ vừa mới phút trước còn hất hàm đuổi tôi đi, nay ngã khuỵu xuống đất, mặt không còn một giọt máu. Bà ta lết lại gần tôi, giọng run rẩy cầu xin:

"Lâm Nhã... Nhã Nhi à! Mẹ sai rồi! Mẹ là mụ già mù mịt! Con là con dâu tốt nhất của nhà họ Tần! Con đừng chấp nhặt mẹ... Tần Duy nó chỉ bị con hồ đồ Diệp Dao này quyến rũ thôi!"

"Bà Triệu!" – Diệp Dao tức giận gào lên – "Bà nói cái gì đó?!"

"Câm miệng! Đồ hồ ly tinh!" – Bà Triệu Trinh quay lại chửi rủa Diệp Dao bằng những từ ngữ thậm tệ nhất – "Mày cút ngay khỏi nhà tao! Nhà họ Tần chỉ có một mình Lâm Nhã là con dâu thôi!"

Cảnh tượng trước mắt thật nực cười. Một gia đình vừa mới phút trước còn đoàn kết chà đạp tôi, bây giờ lại lao vào xâu xé nhau như một lũ dã thú vì lợi ích cá nhân.

Chương 3: Sự trả giá và cuộc đời mới

Tôi nhìn đám người trước mặt bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ. Sự đau đớn, tủi nhục suốt năm năm qua trong tôi lúc này đã biến thành một sự thanh thản lạ kỳ. Tôi vạch rõ ranh giới giữa mình và những con người giả tạo này.

"Mẹ chồng... à không, bà Triệu." – Tôi bình thản lên tiếng – "Bà không cần phải diễn trò nữa. Tờ đơn ly hôn ban nãy bà quăng vào mặt tôi, tôi sẽ ký. Nhưng không phải vì tôi nhường vị trí cho Diệp Dao, mà vì tôi cảm thấy kinh tởm khi phải mang cái họ Tần này thêm một giây phút nào nữa."

Tôi rút bút ra, dạt dào đặt chữ ký của mình vào bản hợp đồng ly hôn mà bà Triệu Trinh đã chuẩn bị sẵn, rồi ném lại vào mặt Tần Duy.

"Tần Duy, anh bảo tôi chẳng có gì ngoài căn phòng này đúng không?" – Tôi nhẹ nhàng nói – "Hôm nay tôi trả lại cho anh căn phòng đó, trả lại toàn bộ sự giả tạo của nhà họ Tần. Nhưng những gì thuộc về cha tôi, thuộc về gia đình tôi, tôi sẽ lấy lại không thiếu một xu."

"Lâm Nhã! Xin em... Hãy nợ lại tình nghĩa năm năm qua..." – Tần Duy ôm lấy chân tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa, hoàn toàn mất đi dáng vẻ của một vị tổng tài quyền lực.

"Tình nghĩa?" – Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai gã – "Lúc anh đứng nhìn mẹ anh tát vào mặt tôi, lúc anh lạnh lùng bảo tôi cút đi, anh có nghĩ đến tình nghĩa năm năm không? Anh ngạo mạn cho rằng tôi là con nai ngơ ngác để các người tự do chà đạp. Nhưng anh quên rằng, con gái của Lâm Quốc Đồng chưa bao giờ là một kẻ yếu đuối."

Nói rồi, tôi dứt khoát rút chân ra khỏi tay Tần Duy. Tôi cầm lấy tập hồ sơ cũ, quay lưng bước đi thẳng ra phía cửa chính.

"Lâm Nhã! Đừng đi mà!" – Tần Duy gào lên tuyệt vọng, gã định đuổi theo nhưng ngay lập tức, tiếng còi xe cảnh sát kinh tế đã vang lên dồn dập ngay ngoài cổng biệt thự.

Hai chiếc xe cảnh sát dừng lại. Các chiến sĩ công an cùng đại diện Viện Kiểm sát bước vào sảnh. Người đi đầu đưa ra lệnh bắt giữ và lệnh phong tỏa tài sản:

"Tần Duy, ông bị nghi ngờ liên quan đến vụ án trốn thuế quy mô lớn, lừa đảo chiếm đoạt tài sản và chuyển nhượng trái phép tài sản doanh nghiệp. Mời ông và những người có liên quan về trụ sở để làm rõ."

Chiếc chiếc còng số 8 sáng loáng ngập tràn ánh lạnh kẹp vào cổ tay Tần Duy trước sự chứng kiến của toàn bộ họ hàng nhà họ Tần. Bà Triệu Trinh nhìn thấy cảnh đó thì ngất xỉu ngay tại chỗ. Tần Băng và Diệp Dao hoảng sợ tìm đường tháo chạy nhưng lập tức bị cảnh sát giữ lại để phục vụ điều tra.

Căn biệt thự lộng lẫy từng là nơi giam cầm thanh xuân của tôi, trong phút chốc biến thành một bãi chiến trường của sự sụp đổ và lòng tham.

Tôi bước ra khỏi cánh cổng sắt nặng nề của nhà họ Tần. Nắng chiều Hàng Châu vàng óng chiếu xuống mặt đường, luồng gió mát lạnh từ hồ Tây thổi qua làm tung bay mái tóc tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận lại hương vị của sự tự do mà năm năm qua tôi đã đánh mất.

Điện thoại trong túi tôi vang lên. Đó là cuộc gọi từ luật sư riêng của cha tôi năm xưa:

"Lâm tiểu thư, mọi thủ tục thu hồi lại khu đất công nghệ cao và toàn bộ tài sản của cha cô đã hoàn tất. Cảnh sát cũng đã nhận được đầy đủ bằng chứng tố cáo Tần Duy. Cô đã tự do rồi."

"Cảm ơn ông, Luật sư Trần." – Tôi mỉm cười, nước mắt lúc này mới lăn dài trên má, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát.

Tôi bắt một chiếc taxi, tiến thẳng ra sân bay Quốc tế Tiêu Sơn Hàng Châu. Tôi đã đặt một vé máy bay đi Thượng Hải – nơi tôi sẽ bắt đầu lại cuộc đời mới với nguồn tài chính độc lập và một tâm hồn đã được chữa lành.

Ngoái đầu nhìn lại thành phố Hàng Châu đang dần lùi xa qua cửa kính xe, tôi biết rằng từ nay về sau, sẽ không còn một Lâm Nhã nhẫn nhịn, cam chịu. Phía trước tôi là bầu trời bao la, nơi tôi tự tay viết nên chương mới cho cuộc đời mình – một chương sách rực rỡ, không có dấu vết của sự phản bội và dối lừa.



‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét