Min menu

Pages

sau khi ký xong giấy chấm dứt cuộc hôn nhân mười bốn năm, tôi đem căn nhà cổ mà mẹ chồng vẫn khẳng định “không bao giờ thuộc về con dâu” ra bán. đến ngày giao chìa khóa, vừa thấy người mua mở chiếc phong bì niêm phong tôi cất suốt mười năm, chồng cũ bỗng lao tới giật lấy và xin tôi dừng lại… nhưng phía sau anh, một ông lão từ trên xe lăn chậm rãi tiến vào, khiến cả gia đình không ai dám nói thêm một câu.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG CĂN NHÀ CỔ

Tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ thắm năm nào giờ đây được thay thế bằng hai bản thỏa thuận ly hôn phẳng lì trên mặt bàn gỗ xẻ. Tám mươi tư ngày sau khi tòa án phát lệnh hòa giải không thành, tôi dứt khoát ký tên mình: Lâm Nhã. Mười bốn năm thanh xuân, mười bốn năm làm dâu ngoan ngoãn trong căn nhà cổ nằm sâu trong ngõ Tô Châu, cuối cùng cũng khép lại bằng một nét mực đen khô khốc.

Ngồi đối diện tôi, Trần Viễn – người chồng từng thề hứa che chở cho tôi suốt đời – chỉ cúi đầu thở dài, tay run run ký tên mình bên cạnh. Thế nhưng, người sốt sắng hơn cả lại là mẹ chồng tôi, bà Trần. Bà ta giật lấy tờ giấy ly hôn, giơ lên dưới ánh đèn vàng để kiểm tra từng con chữ, rồi nở một nụ cười thỏa mãn đến tàn nhẫn.

"Cuối cùng cũng xong!" Bà Trần đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt khinh khỉnh quét qua chiếc vali nhỏ tôi đã xếp sẵn ở góc nhà. "Lâm Nhã, cô gả vào nhà họ Trần chúng tôi mười bốn năm, không sinh được cháu trai nối dỗi, lại chỉ biết làm dâu ăn bám. Hôm nay bước ra khỏi cánh cửa này, cô đừng mơ tưởng mang theo bất cứ thứ gì của nhà họ Trần, đặc biệt là căn nhà cổ ba gian này!"

Tôi ngước nhìn những xà gồ chạm khắc hoa văn phượng hoàng đã phủ màu thời gian trên trần nhà. Căn nhà cổ ở vùng sông nước Tô Châu này có lịch sử hơn trăm năm, giá trị thị trường hiện tại không dưới hai mươi triệu Nhân dân tệ. Suốt mười bốn năm qua, mỗi khi có dịp lễ tết hay hội họp dòng họ, bà Trần luôn tự hào tuyên bố với họ hàng: "Đây là tổ sản gia truyền nhà họ Trần, loại con dâu lai căng như Lâm Nhã có tu mười kiếp cũng không bao giờ thuộc về nó!"

Tôi nhẹ nhàng đứng dậy, chỉnh lại nếp áo sơ mi trắng, cất giọng thản nhiên: "Mẹ yên tâm, tôi không lấy bất kỳ cái chén, cái đĩa nào của nhà họ Trần. Nhưng hôm nay là ngày tôi bàn giao nhà cho người mua mới. Xin mời mẹ và Trần Viễn dọn dẹp đồ đạc cá nhân ra ngoài trước bốn giờ chiều."

Lời tôi vừa thốt ra như một quả bom nổ tung giữa không gian tĩnh mịch của căn nhà cổ.

Bà Trần trợn ngược mắt, mặt biến dạng vì phẫn nộ: "Cô nói cái gì? Bán nhà? Cô điên rồi sao Lâm Nhã! Căn nhà này là của dòng họ Trần, cô lấy quyền gì mà bán?"

Trần Viễn cũng bật dậy, gương mặt tái bệch vì kinh hoảng: "Nhã Nhã, em đừng nói lung tung! Căn nhà này từ thời ông nội anh để lại, tuy chưa làm thủ tục sang tên chính thức vì vướng mắc giấy tờ cũ, nhưng làm sao em có thể bán được?"

Tôi không đáp, chỉ nhếch môi nở một nụ cười đầy bí hiểm. Đúng lúc đó, tiếng bước chân giầy da nát trên sân gạch rêu phong vang lên. Một người đàn ông trung niên mặc suit lịch lãm, đi cùng đại diện công ty bất động sản bước vào.

"Chào cô Lâm, chúng tôi đến để hoàn tất thủ tục bàn giao và nhận chiếc phong bì niêm phong như đã thỏa thuận trong hợp đồng đặt cọc." Người mua nhà mỉm cười lịch sự.

Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc phong bì bằng giấy bồi màu nâu, được dán kín bằng keo sáp đỏ – chiếc phong bì mà tôi đã cất giữ cẩn thận trong két sắt suốt mười năm qua, kể từ ngày ông nội của Trần Viễn qua đời.

Ngay khi người mua nhà vừa giơ tay ra định nhận lấy chiếc phong bì, Trần Viễn như phát điên, lao tới giật phăng lấy nó. Anh ta ôm chiếc phong bì vào lòng, ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt nhìn tôi vừa hoảng sợ vừa van xin.

"Nhã Nhã... anh xin em! Dừng lại đi! Có chuyện gì chúng ta thương lượng lại được không? Đừng bán căn nhà này... anh xin em đấy!" Trần Viễn giọng run rẩy, thậm chí đầu gối anh ta đã chao đảo như muốn quỳ xuống.

Bà Trần thấy con trai như vậy thì gào lên: "Trần Viễn! Con làm cái gì vậy? Nó chỉ đang dọa chúng ta thôi! Căn nhà này đứng tên ông nội con, nó làm sao có thể..."

"Cái mồm bà câm lại cho tôi!"

Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân bất ngờ vang lên từ phía cổng chính, cắt ngang tiếng gào thán của bà Trần.

Cả nhà họ Trần quay đầu lại. Giữa ánh nắng chiều hắt qua vòm cổng đá, một chiếc xe Alphard màu đen đỗ xịch trước cửa. Tài xế nhanh chóng bước xuống, mở cửa sau và hạ cầu dốc. Một ông lão tóc bạc phơ, mặc áo đường trang màu xám đậm, ngồi trên chiếc xe lăn điện chậm rãi tiến vào khoảng sân gạch.

Ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ông lão, toàn bộ nụ cười đắc thắng của bà Trần biến mất. Bà ta đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch, rồi xám xịt như tro tàn. Trần Viễn đánh rơi chiếc phong bì xuống đất, hai chân mềm nhũn, không ai trong gia đình họ Trần dám cất thêm một lời nào.

CHƯƠNG 2: MƯỜI BỐN NĂM BỆT BÁT VÀ BÍ MẬT DƯỚI BÓNG TRE

Người ngồi trên xe lăn chính là Cố Lão gia tử – người đứng đầu gia tộc họ Cố, tập đoàn kinh doanh cổ vật và bất động sản quyền lực bậc nhất vùng Giang Nam. Nhưng điều khiến gia đình họ Trần khiếp sợ không phải là tài sản hàng tỷ Tệ của ông, mà là mối quan hệ ân oán kéo dài nửa thế kỷ giữa hai gia tộc.

Bà Trần run rẩy, môi mấp máy không thành tiếng. Sự hống hách, coi thường con dâu suốt mười bốn năm qua hoàn toàn sụp đổ trong một giây.

Tôi bước đến, nhẹ nhàng nhặt chiếc phong bì niêm phong dưới đất lên, rồi tiến lại gần xe lăn của Cố Lão gia. Ông lão ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt nghiêm nghị thường ngày chợt dịu lại, tràn ngập sự xót xa và áy náy.

"Cháu gái... mười bốn năm qua, cháu đã chịu nhiều tủi hờn rồi," Cố Lão gia cất giọng khàn khàn.

Để hiểu được lý do tại sao một người con dâu bị coi thường như tôi lại có thể nắm giữ vận mệnh của căn nhà cổ này, phải ngược dòng thời gian về mười bốn năm trước.

Khi tôi mới về làm dâu nhà họ Trần, bà Trần luôn lấy cớ tôi xuất thân từ một gia đình đơn thân nghèo khó ở nông thôn để hạ thấp tôi. Bà ta coi tôi như một người giúp việc không công. Mỗi ngày từ năm giờ sáng, tôi phải thức dậy nấu ăn, giặt giũ, lau chùi từng thanh gỗ trong căn nhà cổ ba gian này. Khi tôi không thể sinh con do thể trạng yếu, bà Trần không tiếc lời miệt thị, gọi tôi là "gà không biết đẻ trứng", ép Trần Viễn phải ra ngoài tìm người khác.

Trần Viễn ban đầu còn bênh vực tôi, nhưng dưới áp lực của mẹ và sự cám dỗ của đồng tiền, anh ta dần trở nên lạnh nhạt, nhắm mắt làm ngơ trước những trận đòn roi tinh thần mà mẹ anh ta trút xuống đầu tôi.

Họ không hề biết rằng, căn nhà cổ này vốn dĩ không phải là tài sản thuần túy của dòng họ Trần.

Năm mươi năm trước, ông nội của Trần Viễn và Cố Lão gia tử từng là bạn thâm giao. Trong một biến cố tài chính lớn, ông nội Trần đã thế chấp toàn bộ căn nhà cổ này cho dòng họ Cố để lấy một khoản tiền cứu mạng. Tuy nhiên, thay vì thu hồi nhà, Cố Lão gia vì tình nghĩa bạn bè đã lập một bản thỏa thuận bí mật: Cho phép gia đình họ Trần ở nhờ và trông nom căn nhà, nhưng quyền sở hữu thực sự đã chuyển sang họ Cố.

Mười năm trước, khi ông nội Trần sắp qua đời, ông đã gọi riêng tôi vào phòng. Biết rõ bản tính tham lam của con gái mình (bà Trần) và sự nhu nhược của cháu trai (Trần Viễn), ông lão đã nắm chặt tay tôi, rơi nước mắt trao cho tôi chiếc phong bì niêm phong chứa bản di chúc phụ và giấy ủy quyền đặc biệt của Cố Lão gia.

Ông nói: "Lâm Nhã, con là đứa trẻ hiếu thảo và thật thà nhất cái nhà này. Gia đình này sau này chắc chắn sẽ đối xử tệ bạc với con. Bản thỏa thuận này, chỉ khi nào con không thể chịu đựng được nữa và quyết định rời khỏi nhà họ Trần, con mới được mở nó ra. Nó là lá chắn bảo vệ con."

Suốt mười năm qua, tôi đã giữ kín bí mật đó. Tôi đã cho Trần Viễn vô số cơ hội. Tôi hy vọng sự chân thành và tình yêu của mình có thể thay đổi gia đình này. Nhưng đáp lại sự nhẫn nại của tôi chỉ là sự tham lam vô đáy và quyết định hắt hủi tôi ra khỏi nhà ngay sau khi ký giấy ly hôn.

"Cố... Cố Lão gia..." Bà Trần cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, bà ta nhào tới trước xe lăn, giọng run rẩy: "Năm xưa cha tôi và ông là anh em kết nghĩa... Căn nhà này là nơi ở của gia đình chúng tôi bao nhiêu năm nay... Ông không thể thu hồi nó được!"

Cố Lão gia lạnh lùng nhìn bà Trần: "Năm xưa tôi vì nể mặt cha cô nên mới để gia đình cô tiếp tục sống ở đây mà không thu một xu tiền thuê. Trong bản thỏa thuận năm đó ghi rất rõ: Quyền quản lý và định đoạt căn nhà này thuộc về người giữ bản di chúc gốc. Và cha cô đã chỉ định Lâm Nhã là người duy nhất có quyền quyết định bán hoặc giữ lại căn nhà!"

CHƯƠNG 3: MÀN TRẢ GIÁ VÀ BÌNH MÌNH MỚI

Lời tuyên bố của Cố Lão gia như một án phạt chung thân giáng xuống đầu mẹ con bà Trần.

Trần Viễn bò tớ dưới chân tôi, hai tay níu lấy vạt áo tôi, gương mặt đầm đìa nước mắt: "Nhã Nhã! Anh sai rồi! Anh thật sự biết lỗi rồi! Chúng ta tái hôn được không em? Căn nhà này là kỉ niệm của chúng ta, em đừng bán nó cho người ngoài! Anh hứa từ nay về sau sẽ nghe lời em, không để mẹ can thiệp vào cuộc sống của chúng ta nữa!"

Tôi cúi xuống nhìn người đàn ông mà mình từng dành trọn mười bốn năm thanh xuân để yêu thương. Trong mắt anh ta lúc này không hề có sự hối hận vì đã làm tổn thương tôi, mà chỉ có sự hoảng sợ tột cùng khi mất đi tài sản và địa vị.

"Trần Viễn, anh không yêu tôi, anh cũng chưa từng tôn trọng tôi," Tôi nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra khỏi vạt áo mình. "Khi mẹ anh đuổi tôi ra khỏi nhà, anh đứng khoanh tay nhìn. Khi bà ấy lăng mạ tôi, anh im lặng. Sự im lặng của anh mười mươi năm qua chính là con dao nhọn nhất dâm vào tim tôi."

Tôi quay sang người mua nhà – đại diện của một quỹ bảo tồn văn hóa cổ ở Tô Châu – và mở chiếc phong bì niêm phong. Bên trong là bản gốc giấy chứng nhận quyền sở hữu của Cố Lão gia cùng giấy ủy quyền toàn quyền định đoạt mang tên Lâm Nhã.

"Mọi thủ tục đã hoàn tất," Tôi đưa tài liệu cho phía công ty bất động sản và luật师. "Căn nhà này từ hôm nay thuộc về Quỹ Bảo tồn Văn hóa. Họ sẽ biến nơi đây thành một bảo tàng di sản nhỏ, không còn là tài sản riêng của bất kỳ ai."

"Khônggggg!" Bà Trần gào lên một tiếng thảm thiết rồi ngã quỵ xuống sân gạch. Bà ta đã tính toán cả đời, hạ thấp con dâu, tích góp từng đồng để giữ lại căn nhà cổ với giá trị hàng chục triệu Tệ, thế nhưng cuối cùng lại trắng tay hoàn toàn chỉ vì sự tàn nhẫn của chính mình.

Luật师 của Cố Lão gia bước lên, dưa ra một văn bản tiếp theo: "Bà Trần, ông Trần Viễn, do căn nhà đã chuyển giao chủ sở hữu, yêu cầu hai vị dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi đây trước sáu giờ tối hôm nay. Nếu không, chúng tôi sẽ cưỡng chế di dời theo đúng quy định pháp luật."

Cố Lão gia vẫy tay nhẹ với tôi: "Nhã Nhã, đi thôi cháu. Mẹ cháu trước khi qua đời đã gửi gắm cháu cho lão già này. Mười bốn năm qua cháu đã trả xong nợ tình nghĩa với nhà họ Trần rồi. Từ hôm nay, cháu hãy sống cuộc đời của chính mình."

Tôi gật đầu, nở một nụ cười thanh thản nhất trong mười bốn năm qua. Tôi không nhìn lại căn nhà cổ trạm khắc rồng phượng, cũng không nhìn hai con người đang quỳ khóc thảm thiết giữa khoảng sân gạch rêu phong.

Bước ra khỏi cánh cổng đá, làn gió thu man mát từ dòng sông Tô Châu thổi qua, mang theo hương hoa quế ngọt ngào. Ánh nắng chiều chiếu sáng con đường phía trước – một con đường hoàn toàn mới, nơi tôi không còn là người con dâu bị coi thường, mà là một người phụ nữ tự do, kiêu hãnh làm chủ cuộc đời mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét