Min menu

Pages

Trong tiệc mừng thọ của bố chồng, chị chồng bất ngờ ném chiếc nhẫn cưới của tôi xuống bàn rồi kéo một người phụ nữ trẻ đến trước mặt cả họ: “Từ hôm nay, cô ấy mới là người xứng đáng bước vào nhà này!” Chồng tôi cúi đầu không phản bác. Tôi chỉ mở điện thoại, phát một đoạn ghi âm đã giữ suốt ba năm… câu đầu tiên vừa vang lên, cả bàn tiệc lập tức im bặt.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: TIẾNG RỚT CỦA CHIẾC NHẮN CƯỚI

Không gian nhà hàng năm sao tại trung tâm thành phố Tô Châu vốn đang ngập tràn trong điệu nhạc mừng thọ du dương và sắc đỏ ấm áp của buổi tiệc mừng thọ lục tuần của bố chồng tôi - ông Lục Quốc Đông. Hơn mười bàn tiệc quy tụ đầy đủ ban bệ họ hàng, quan khách thượng lưu và đối tác làm ăn của tập đoàn dệt may Lục Thị. Tôi - Tô Nhược, trong bộ sườn xám màu xanh ngọc bích trang nhã, vừa nhẹ nhàng đỡ tay mẹ chồng rót trà chúc thọ, vừa giữ nụ cười đúng mực của một người con dâu gia giáo đã gánh vác việc nhà họ Lục suốt ba năm qua.

Thế nhưng, bầu không khí đầm ấm ấy hoàn toàn bị xé rách khi Lục Dao - chị gái của chồng tôi - đùng đùng bước từ ngoài cửa vào.

Tiếng gót giày cao gót nát trên sàn đá cẩm thạch vang lên chát chúa. Lục Dao không thèm nhìn tới bó hoa hay món quà chúc thọ, bước thẳng đến bàn chính, nơi bố mẹ chồng tôi cùng các cổ đông lớn đang ngồi. Với một cú hất tay đầy tàn nhẫn, chị ta giật phăng chiếc nhẫn cưới màu vàng trắng trên ngón tay đeo nhẫn của tôi, rồi ném mạnh nó xuống chiếc đĩa sứ giữa bàn tiệc.

"Keng!"

Tiếng kim loại va vào đồ sứ vang lên thanh chói, khiến bản nhạc mừng thọ lập tức ngừng bặt. Mọi ánh mắt trong khán phòng đồng loạt dồn về phía bàn chính.

"Lục Dao! Con làm cái trò gì thế này?" Bố chồng tôi, ông Lục Quốc Đông, đập mạnh tay xuống bàn, sắc mặt trầm xuống.

Lục Dao nhếch môi nở một nụ cười coi thường, rồi nghiêng người kéo một cô gái trẻ mốt thời thượng, gương mặt trang điểm cầu kỳ đang đứng chờ sẵn phía sau. Cô gái ấy ăn mặc toàn đồ hiệu, tay xách chiếc túi Hermès đắt tiền, ánh mắt ánh lên sự đắc thắng không giấu giếm.

"Bố, mẹ, hôm nay là ngày vui của bố, con mang đến cho gia đình mình một món quà lớn!" Lục Dao dõng dạc nói, giọng nói cố tình nâng cao để toàn bộ quan khách trong khán phòng đều nghe thấy. "Từ hôm nay, cô ấy - Lâm Thiển, tiểu thư của tập đoàn bất động sản Lâm Thị - mới là người xứng đáng bước vào làm dâu nhà họ Lục chúng ta! Còn cái loại con gái tỉnh lẻ, không thân thế, không con cái như Tô Nhược, đã đến lúc phải thu dọn đồ đạc cút khỏi Lục gia rồi!"

Một tiếng ồ lớn vang lên khắp các bàn tiệc. Mẹ chồng tôi - bà Tạ Mẫn - giật mình nhìn sang cô gái trẻ tên Lâm Thiển, ánh mắt chớp chớp như đã biết trước điều gì đó nhưng cố tình làm ngơ.

Tôi đứng ngây người giữa bàn tiệc, bàn tay trái trơ trọi run nhẹ. Tôi quay sang nhìn người chồng đã kết hôn ba năm qua - Lục Tuấn. Anh ta ngồi ngay bên cạnh, gương mặt điển trai thường ngày giờ đây gục xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn. Anh ta không hề đứng dậy, không hề lên tiếng bảo vệ tôi, thậm chí không dám ngước mắt lên đối diện với ánh mắt của vợ mình.

Sự im lặng của Lục Tuấn như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào tim tôi, làm tan nát chút hy vọng cuối cùng còn sót lại về một người chồng mà tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết cuộc đời.

"Lục Tuấn, anh nói một câu xem nào?" Tôi cất giọng, âm thanh bình thản đến mức chính tôi cũng thấy kinh ngạc. "Chị gái anh muốn đuổi tôi đi, còn mang cả người phụ nữ này đến tiệc mừng thọ của bố. Anh cũng nghĩ tôi không xứng đáng sao?"

Lục Tuấn nuốt nước bọt, cơ mặt co giật nhẹ nhưng vẫn cúi đầu, giọng nói lí nhí nghẹn trong cổ họng: "Nhược Nhược... Em đừng làm ầm ĩ ở đây... Hôm nay là sinh nhật bố... Có gì về nhà rồi tính..."

"Về nhà tính?" Lục Dao bật cười chua chát. "Nó còn nhà để về sao? Lục Tuấn, em đừng sợ nó! Lâm Thiển đã mang thai con trai của em được hai tháng rồi! Dòng máu họ Lục không thể để một đứa con gái 'tịt ngòi' như cô ta làm ô nhọc!"

Cụm từ "mang thai hai tháng" rơi xuống như một quả bom nổ tung giữa không gian tĩnh mịch. Bố chồng tôi sững sờ, còn mẹ chồng tôi thì ánh mắt chợt sáng lên một sự vui mừng khó giấu. Bà ta tiến lại gần Lâm Thiển, nắm lấy tay cô ta: "Thật... thật sao? Thiển Thiển, cháu có thai thật rồi?"

Lâm Thiển thẹn thùng gật đầu, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt kiêu ngạo của kẻ chiến thắng: "Dạ bác, cháu và anh Tuấn đã đi khám ở bệnh viện Phụ sản Tô Châu tuần trước rồi ạ. Là con trai."

Từng lời, từng chữ của họ như những lưỡi dao sắc nhọn băm vằn trái tim tôi. Ba năm qua, vì căn bệnh dạ dày của Lục Tuấn, tôi thức khuya thức sớm sắc thuốc, nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng, gánh vác toàn bộ công việc đối nội đối ngoại của Lục gia để anh ta rảnh rang quản lý công ty. Mỗi lần gia đình hối thúc chuyện con cái, tôi đều đứng ra gánh hết áp lực, nhận lỗi về mình để bảo vệ sự tự tôn của một người đàn ông cho anh ta.

Thế nhưng, cái tôi nhận lại hôm nay là sự phản bội trắng trợn, sự sỉ nhục công khai trước mặt hàng trăm quan khách, và một cú đâm sau lưng từ chính người chồng mà tôi đã hết lòng yêu thương.

Nhìn Lâm Thiển đang nũng nịu bên cạnh mẹ chồng tôi, nhìn Lục Dao đang khoanh tay đắc thắng, và nhìn Lục Tuấn vẫn cúi đầu hèn nhát, tôi bỗng nhiên cảm thấy mọi đau đớn trong lòng tan biến, thay vào đó là một luồng khí lạnh băng u tối.

Tôi thong thả lấy chiếc điện thoại thông minh từ trong chiếc túi xách cầm tay ra. Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng xanh dịu. Tôi bấm mở ứng dụng ghi âm, chọn một tập tin âm thanh đã nằm yên trong bộ nhớ suốt ba năm qua, rồi kết nối điện thoại với hệ thống loa không dây của nhà hàng - nơi vốn được chuẩn bị để phát video chúc thọ.

Tôi mỉm cười nhẹ, nhấn nút "Phát".

"Cạch."

Một âm thanh rè nhẹ vang lên từ chiếc loa treo bốn góc khán phòng, ngay sau đó, câu nói đầu tiên của đoạn ghi âm vang lên đầy sắc nét:

【"Mẹ, con và Tô Nhược thực ra chưa từng động phòng. Căn bệnh của con từ năm mười tám tuổi khiến con không thể làm người đàn ông bình thường được. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, chức Tổng giám đốc Lục Thị của con sẽ mất trắng..."】

Giọng nói ấy không ai khác, chính là giọng của Lục Tuấn!

Sắc mặt của toàn bộ người nhà họ Lục - từ Lục Tuấn, Lục Dao cho đến ông Lục Quốc Đông và bà Tạ Mẫn - lập tức chuyển từ hồng hào sang xám tro không một giọt máu. Cả bàn tiệc mừng thọ, và toàn bộ khán phòng với hơn một trăm con người, lập tức rơi vào một trạng thái im bặt đến rợn người.

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ

Đoạn ghi âm từ hệ thống loa công suất lớn tiếp tục vang vọng khắp khán phòng sang trọng, từng câu từng chữ như những cái tát giòn tan giáng thẳng vào mặt gia đình họ Lục:

【"Con yên tâm," giọng nói của bà Tạ Mẫn vang lên trong đoạn ghi âm từ ba năm trước, "Mẹ đã chọn con Tô Nhược đó rồi. Nó là đứa con gái tỉnh lẻ, hiền lành, lại mang ơn gia đình mình việc chữa bệnh cho bố nó. Mẹ sẽ phao tin ra ngoài là nó khó mang thai, để nó phải gánh cái tiếng oán tháo cho con. Chỉ cần giữ nó lại làm bù nhìn, cái ghế Tổng giám đốc của con sẽ vĩnh viễn an toàn!"】

【"Nhưng mẹ ơi, nhỡ cô ấy đòi ly hôn thì sao?" giọng Lục Tuấn run rẩy đáp.】

【"Nó dám sao?" giọng Lục Dao xen vào, chua chát và tàn nhẫn. "Cho nó làm thiếu phu nhân nhà họ Lục là ban ban ơn cho nó rồi! Một đứa con gái không quyền không thế, lấy đâu ra can đảm mà chống lại nhà mình?"】

"Tắt đi! Tắt ngay cái máy đó đi!" Lục Tuấn như một kẻ phát điên, lao chồm về phía bàn chính định giật lấy chiếc điện thoại trên tay tôi.

Thế nhưng, tôi đã nhanh tay lùi lại một bước, ánh mắt lạnh như băng giá khiến anh ta giật mình khựng lại.

Toàn bộ khách khứa trong buổi tiệc mừng thọ bắt đầu xì xầm bàn tán. Những tiếng chỉ trỏ, những ánh mắt khinh bỉ và mỉa mai dồn về phía Lục Tuấn và gia đình họ Lục.

"Trời ơi! Hóa ra vị Tổng giám đốc Lục Thị hào hoa phong nhã lại bị bệnh ẩn khuất sao?" "Tội nghiệp cô Tô Nhược quá, chịu oan khuất suốt ba năm trời để gánh tiếng xấu cho nhà chồng!" "Gia đình này thật tàn nhẫn, đã dùng con nhà người ta làm bình phong rồi còn vu khống, xua đuổi người ta!"

Bà Tạ Mẫn run rẩy, hai tay vịn chặt vào mép bàn, mặt cắt không còn một giọt máu. Lâm Thiển - cô gái trẻ vừa nãy còn khoe khoang cái thai hai tháng - lúc này sắc mặt vô cùng hỗn loạn. Cô ta sững sờ nhìn Lục Tuấn, rồi nhìn sang Lục Dao, giọng nói bắt đầu lắp bắp:

"Anh... Anh Tuấn... Đoạn ghi âm đó... là thế nào? Anh không thể làm người đàn ông bình thường... Vậy... vậy cái thai trong bụng em..."

Lời nói của Lâm Thiển nửa chừng ngập ngừng khiến tất cả mọi người lập tức nhận ra điều bất thường.

"Đúng vậy, cô Lâm Thiển," tôi bước tiến lên một bước, thong thả cất lời, ánh mắt xoáy sâu vào gương mặt đang tái bệch của cô ta. "Nếu Lục Tuấn không có khả năng làm cha, vậy đứa trẻ trong bụng cô là của ai? Có phải là của anh chàng huấn luyện viên thể hình ở phòng tập Gym quận Tây Hồ mà cô thường xuyên qua lại không?"

"Cô... Cô nói bậy!" Lâm Thiển giật nảy người, chiếc túi xách trên tay trượt khỏi ngón tay rơi xuống sàn.

Tôi rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu hình ảnh và báo cáo điều tra từ một công ty thám tử tư, ném thẳng lên mặt bàn tiệc trước mặt mọi người:

"Đây là ảnh chụp cô Lâm Thiển vào khách sạn với huấn luyện viên thể hình từ ba tháng trước, kèm theo bản sao hồ sơ khám thai tại phòng khám tư nhân. Cái thai đã được mười một tuần tuổi, chứ không phải tám tuần như cô tuyên bố với nhà họ Lục!"

Một đòn giáng trả đanh thép khiến Lâm Thiển hoàn toàn gục ngã. Cô ta ôm mặt khóc nấc lên, không thèm giải thích một câu nào, quay người lao thẳng ra khỏi khán phòng trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người.

Lục Dao ngơ ngác nhìn theo Lâm Thiển, rồi nhìn sang em trai mình: "Lục Tuấn... Nó... nó lừa em sao?"

Bố chồng tôi, ông Lục Quốc Đông - người vừa tròn sáu mươi tuổi trong ngày hôm nay - ôm lấy ngực trái, thở dốc dồn dập. Gương mặt ông ta từ đỏ gay chuyển sang tím tái vì uất nghẹn và nhục nhã.

"Lũ... Lũ nghiệt xúc này!" Ông Lục Quốc Đông đập bàn gào lên, giọng nói đứt quãng. "Vì cái sĩ diện hèn hạ của chúng mày mà làm xấu mặt toàn bộ dòng họ Lục! Buổi tiệc mừng thọ hôm nay... lũ chúng mày biến nó thành cái trò cười cho cả thành phố Tô Châu này rồi!"

Nói xong, ông ta gục xuống bàn, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Mọi người trong khán phòng náo loạn. Lục Tuấn và Lục Dao cuống quít lao lại đỡ bố mình, tiếng kêu cứu vang lên nháo nhác.

Tôi đứng đó, nhìn mớ bòng bong hỗn loạn của gia đình họ Lục với một sự thanh thản lạ kỳ. Mặt nạ giả tạo của một gia tộc thượng lưu đã bị lột bỏ hoàn toàn trước mắt công chúng. Sự dối trá, tàn nhẫn và hẹp hòi mà họ đã dày công giấu giếm suốt ba năm qua cuối cùng đã phơi bày dưới ánh sáng.

Tôi cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn cưới vàng trắng đang nằm chói chang trên chiếc đĩa sứ. Chiếc nhẫn mà ba năm trước tôi từng nâng niu như báu vật, giờ đây chỉ là một vòng kim loại lạnh ngắt và vô giá trị.

Tôi nhẹ nhàng thả chiếc nhẫn vào ly rượu vang đỏ trên bàn tiệc, phát ra một tiếng "tõm" nhẹ nhàng.

"Lục Tuấn," tôi nhìn anh ta, giọng nói êm ái nhưng chứa đựng sự tuyệt tình tuyệt đối, "Sáng mai chín giờ, gặp nhau ở Cục Dân chính. Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn rồi."

CHƯƠNG 3: BÌNH MÌNH NƠI SÔNG TIỀN ĐƯỜNG

Sáng hôm sau, bầu trời Tô Châu phủ một lớp sương mù nhẹ của những ngày đầu thu. Đúng chín giờ sáng, tôi xuất hiện trước cổng Cục Dân chính quận Cô Tô với chiếc sơ mi trắng đơn sơ và quần âu đen lịch thiệp.

Lục Tuấn xuất hiện sau đó mười phút. Chỉ sau một đêm, người đàn ông vốn luôn chải chuốt chỉnh tề giờ đây trông xơ xác, phờ phạc như một kẻ hồn xiêu phách tán. Đôi mắt anh ta thâm quầng, râu ria xôm xốp, chiếc áo vest nhăn nhúm không được là phẳng.

"Nhược Nhược..." Lục Tuấn bước lại gần tôi, giọng nói khàn đặc và run rẩy. "Bố anh... bố anh đang nằm trong phòng cấp cứu Bệnh viện Nhân dân số 1. Mẹ và chị gái anh đêm qua đã cãi nhau một trận dữ dội..."

I nhìn anh ta bằng ánh mắt thản nhiên, không một chút gợn sóng: "Đó là chuyện của gia đình anh, không liên quan đến tôi nữa. Chúng ta vào làm thủ tục đi."

"Nhược Nhược, em cho anh một cơ hội nữa được không?" Lục Tuấn đột nhiên quỳ gối ngay trước cổng Cục Dân chính, hai tay định nắm lấy vạt áo tôi. "Anh biết anh sai rồi! Anh là kẻ hèn nhát, anh bị mẹ và chị xúi giục! Anh hứa từ nay về sau sẽ bù đắp cho em, anh sẽ chuyển toàn bộ cổ phần cá nhân sang tên em..."

Tôi lùi lại một bước, né tránh bàn tay của anh ta với vẻ khinh bỉ sâu sắc.

"Lục Tuấn, anh vẫn không hiểu sao?" Tôi cất giọng lạnh lùng. "Thứ tôi cần ba năm qua chưa bao giờ là tiền bạc hay danh xưng thiếu phu nhân Lục gia. Thứ tôi cần là sự trung thực và lòng tôn trọng. Nhưng anh đã tự tay phá nát nó. Sự im lặng của anh ngày hôm qua chính là án tử cho cuộc hôn nhân này."

Thấy sự kiên quyết của tôi, Lục Tuấn hiểu rằng không còn cách nào cứu vãn. Anh ta đứng dậy, lảo đảo đi theo tôi vào bên trong hội trường Cục Dân chính.

Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh chóng. Khi hai sổ chứng nhận ly hôn màu đỏ được đóng dấu và trao vào tay mỗi người, tôi cảm thấy một gánh nặng ngàn cân treo trên ngực suốt ba năm qua hoàn toàn được trút bỏ.

Bước ra khỏi Cục Dân chính, tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành của mùa thu.

Lục Tuấn đứng ở bậc cầu thang, cầm cuốn sổ ly hôn trên tay, nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng: "Sau này... em sẽ đi đâu?"

"Tôi sẽ quay về Hàng Châu, mở lại xưởng thêu thủ công của bố tôi," tôi mỉm cười nhẹ. "Và quan trọng nhất, tôi sẽ sống một cuộc đời thật tự do và ngẩng cao đầu."

Tôi không ngoái đầu lại, bước thẳng ra đường lớn, nơi một chiếc xe taxi đã chờ sẵn.

Trên đường đến ga tàu cao tốc Tô Châu, tôi mở điện thoại xem tin tức địa phương. Tiệc mừng thọ thảm hại của nhà họ Lục đã trở thành đề tài đàm tiếu hot nhất trên các mạng xã hội. Cổ phiếu của Tập đoàn Dệt may Lục Thị ngay khi mở cửa phiên giao dịch sáng nay đã lao dốc không phanh. Các đối tác lớn liên tục rút vốn, còn Lâm Thiển và gia đình cô ta thì biến mất biệt tăm để tránh bê bối.

Người ta thường nói, sự trừng phạt lớn nhất dành cho những kẻ kiêu ngạo và tàn nhẫn không phải là sự đáp trả hận thù, mà là để họ tự chìm đắm trong sự dối trá và lòng tham của chính mình.

Trưa hôm đó, tôi bước xuống ga tàu Hàng Châu. Con sông Tiền Đường cuồn cuộn chảy dưới ánh nắng thu vàng rực rỡ. Gió sông thổi lồng lộn, làm tà áo tôi bay phất phới.

Tôi lấy từ trong túi ra chiếc sim điện thoại cũ - nơi lưu giữ những ký ức đau buồn của ba năm làm dâu nhà họ Lục - rồi dứt khoát bẻ đôi, thả nó rơi xuống dòng nước xiết bên dưới cầu.

Nhìn mảnh sim nhỏ biến mất trong dòng nước chảy xiết, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Thanh xuân mười tám tuổi tôi từng mơ về một tình yêu cổ tích, nhưng ba năm sóng gió đã dạy tôi biết yêu thương và trân trọng chính bản thân mình.

Tôi quay người, bước đi trên con đường rợp bóng cây ngô đồng của Hàng Châu. Phía trước tôi là bầu trời bao la, là xưởng thêu thơm mùi vải mới, và là một cuộc đời hoàn toàn mới đang chờ đón tôi tự tay dệt nên.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét