#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – NGƯỜI ĐỨNG NGOÀI CÁNH CỬA
Chiếc ly rượu trên tay tôi rơi xuống nền đá hoa cương đúng lúc người phụ nữ mặc váy đỏ bước qua thảm đỏ trước mặt tôi.
Không ai nhặt lên.
Cũng chẳng ai nhìn tôi.
Tất cả ánh mắt trong đại sảnh nhà hàng đều đổ dồn về phía cô ta.
Mẹ chồng tôi, Tần Tú Lan, đích thân bước xuống khỏi sân khấu, nắm tay người phụ nữ ấy rồi cười rạng rỡ.
“Lâm tiểu thư, cuối cùng cô cũng đến. Mau vào trong, chỗ của cô đã được chuẩn bị từ lâu.”
Người phụ nữ tên Lâm Nhã hơi cúi đầu.
“Cảm ơn bác gái.”
Tôi đứng cách họ chưa đầy ba mét.
Trên người tôi là bộ sườn xám màu xanh nhạt đã cũ, còn Lâm Nhã mặc chiếc váy dạ hội đỏ rượu trị giá không biết bao nhiêu tiền.
Tôi nhìn sang chồng mình.
Trình Hạo.
Anh đang đứng cạnh bàn chủ tiệc, tay cầm ly rượu, bình thản nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tôi chờ anh nói một câu.
Dù chỉ là một câu đơn giản.
“Đây là vợ tôi.”
Nhưng anh không nói gì.
Mẹ chồng quay đầu lại, ánh mắt lập tức lạnh xuống.
“Cô còn đứng đó làm gì?”
Tôi khựng lại.
“Con…”
“Đứng ngoài cửa đi. Hôm nay nhà hàng khai trương, khách quý ra vào liên tục. Cô ở đó đón khách là được.”
Tôi nhìn bà.
“Nhưng con là con dâu của nhà họ Trình.”
Một vài người xung quanh lập tức bật cười.
Tần Tú Lan nhướng mày.
“Con dâu thì sao? Chẳng lẽ làm con dâu rồi thì không cần làm việc?”
Một người phụ nữ trung niên đứng gần đó che miệng cười.
“Nghe nói cô Trình trước đây cũng chỉ làm nhân viên hành chính thôi mà. Được gả vào nhà họ Trình đã là may mắn rồi.”
Người khác tiếp lời:
“Đúng đấy. Người phụ nữ bên cạnh mẹ Trình mới thật sự có khí chất.”
Tôi nhìn Lâm Nhã.
Cô ta đang ngồi ở vị trí bàn VIP số một.
Bên cạnh cô ta là Trình Hạo.
Hai người ngồi cạnh nhau tự nhiên đến mức khiến tôi có cảm giác mình mới là người thừa.
Tôi siết chặt ngón tay.
Ba năm.
Tôi đã kết hôn với Trình Hạo ba năm.
Ba năm qua, tôi từ bỏ công việc ở Thượng Hải để theo anh về Tô Châu. Tôi chăm sóc mẹ chồng lúc bà nhập viện, thức đêm xử lý sổ sách cho nhà hàng, thậm chí còn dùng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình để giúp anh xoay vòng vốn trong thời gian công ty gặp khó khăn.
Tôi chưa từng đòi hỏi anh phải trả lại.
Tôi chỉ nghĩ đó là gia đình.
Nhưng hôm nay, tôi mới hiểu.
Trong mắt họ, tôi chưa bao giờ là gia đình.
Tôi chỉ là người có thể bị sai khiến.
“Cô đứng ngoài cửa.”
Giọng mẹ chồng lại vang lên.
“Đừng để khách phải tự mở cửa.”
Tôi nhìn bà vài giây rồi gật đầu.
“Được.”
Tôi quay người bước ra ngoài.
Đằng sau, tiếng cười nói tiếp tục vang lên.
Một cô gái trẻ đi ngang qua cửa, nhận ra tôi rồi hỏi:
“Chị là nhân viên phục vụ mới à?”
Tôi cười nhạt.
“Ừ.”
Tôi không giải thích.
Bởi vì trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy giải thích cũng chẳng còn ý nghĩa.
Tôi đứng ở cửa nhà hàng suốt gần ba tiếng.
Khách đến ngày một đông.
Có người đưa thiệp mời.
Có người bước vào rồi quay đầu nhìn tôi.
Có người còn tưởng tôi là nhân viên lễ tân.
Tôi cúi đầu chào từng người.
Cho đến gần mười giờ tối.
Từ bên trong truyền ra tiếng nhạc.
Tôi nhìn qua lớp cửa kính.
Trình Hạo đang đứng trên sân khấu nâng ly.
Bên cạnh anh là Lâm Nhã.
Mẹ chồng tôi đứng phía dưới, ánh mắt đầy hài lòng.
MC cười nói:
“Xin chúc mừng nhà hàng Trình Gia khai trương thuận lợi. Đặc biệt, xin cảm ơn Lâm tiểu thư đã trở thành khách VIP đặc biệt của đêm nay!”
Cả hội trường vỗ tay.
Tôi bất động.
Khách VIP?
Tôi nhớ rất rõ.
Người phụ trách thiết kế toàn bộ khu vực VIP của nhà hàng là tôi.
Tôi từng thức suốt nhiều đêm để chỉnh từng bản kế hoạch.
Nhưng tên tôi chưa từng xuất hiện trên bất kỳ tài liệu quảng bá nào.
Trình Hạo từng nói:
“Đợi nhà hàng thành công, anh sẽ cho em một vị trí.”
Tôi đã tin.
Một người bạn cũ của tôi, Trần Uyển, từng hỏi:
“Cậu không thấy lạ sao? Tại sao cô ta thường xuyên xuất hiện bên cạnh chồng cậu?”
Tôi còn cười bảo:
“Cô ấy là đối tác.”
Bây giờ tôi mới hiểu.
Có những sự thật không phải không nhìn thấy.
Chỉ là mình không muốn nhìn.
Tôi lấy điện thoại ra.
Màn hình hiện lên một tin nhắn từ Trình Hạo.
“Em đừng gây chuyện tối nay.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Sau đó trả lời:
“Anh yên tâm.”
Tôi khóa màn hình.
Không khóc.
Không cãi.
Không bước vào giành lại vị trí của mình.
Tôi chỉ tháo chiếc bảng tên nhân viên đang đeo trước ngực, đặt lên bàn lễ tân.
Rồi quay người rời đi.
Tôi bắt taxi trở về căn hộ.
Nhưng thay vì đi ngủ, tôi mở chiếc tủ nhỏ dưới bàn làm việc.
Bên trong có một chiếc hộp màu đen.
Tôi lấy nó ra.
Ba năm trước, khi mới cưới Trình Hạo, tôi từng được cha mình đưa cho một tập hồ sơ.
Ông chỉ nói:
“Con cứ giữ lấy. Có một ngày con sẽ cần đến nó.”
Tôi chưa bao giờ mở.
Bởi vì tôi tin chồng mình.
Nhưng đêm nay, tôi đã thay đổi suy nghĩ.
Tôi mở chiếc hộp.
Bên trong là một tập giấy cũ, một chiếc USB và một con dấu pháp nhân.
Tôi cầm tập giấy đầu tiên lên.
Dòng chữ trên đầu khiến tay tôi run nhẹ.
“Thỏa thuận góp vốn thành lập Trình Gia…”
Tôi đọc tiếp.
Càng đọc, sắc mặt càng thay đổi.
Ba năm trước, số tiền giúp Trình Hạo thành lập chuỗi nhà hàng đầu tiên…
Không phải của nhà họ Trình.
Mà là tiền của tôi.
Và người đứng tên phần vốn đó…
Lại chính là tôi.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
Trình Hạo gọi.
Tôi nhìn màn hình.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Cuối cùng, tôi bắt máy.
Giọng anh lạnh lùng:
“Em đi đâu rồi?”
Tôi bình thản hỏi:
“Anh quan tâm sao?”
Anh im lặng.
Tôi nghe thấy tiếng Lâm Nhã cười ở đầu dây bên kia.
Trình Hạo thấp giọng:
“Ngày mai về nhà nói chuyện.”
Tôi nhìn tập hồ sơ trong tay.
“Không cần.”
“Em nói gì?”
Tôi mỉm cười.
“Ngày mai, chúng ta nói chuyện ở nơi khác.”
“Ở đâu?”
Tôi đóng chiếc hộp lại.
“Ở cuộc họp cổ đông.”
Đầu dây bên kia im bặt.
Lần đầu tiên trong ba năm, tôi nghe thấy sự hoảng hốt trong giọng chồng mình.
“Giang Mạn, em đang nói cái gì vậy?”
Tôi cúp máy.
Ngoài cửa sổ, đèn đường Tô Châu trải dài trong màn đêm.
Tôi ngồi một mình rất lâu.
Sau đó mở chiếc USB.
Một thư mục duy nhất hiện ra.
Tên thư mục chỉ có bốn chữ:
**“Đến lúc rồi.”**
Tôi nhấp chuột.
Và không hề biết rằng sáng hôm sau, thứ được gửi đi sẽ khiến toàn bộ nhà họ Trình không còn bình yên như trước.
CHƯƠNG 2 – TẬP HỒ SƠ MANG TÊN TÔI
Sáu giờ bốn mươi sáng.
Điện thoại của Trình Hạo liên tục rung.
Anh đang ngồi trong phòng ăn thì một người đàn ông vội vàng chạy vào.
“Trình tổng, có chuyện rồi.”
Trình Hạo cau mày.
“Chuyện gì?”
Người đàn ông đặt điện thoại xuống bàn.
“Có một email vừa được gửi đến toàn bộ cổ đông.”
Tần Tú Lan đang uống trà lập tức hỏi:
“Ai gửi?”
Người đàn ông nuốt nước bọt.
“Giang Mạn.”
Chiếc thìa trong tay bà rơi xuống.
Keng.
Trình Hạo giật lấy điện thoại.
Trên màn hình là một file PDF.
Tên file:
**Hồ sơ quyền sở hữu vốn – Giang Mạn.**
Anh mở ra.
Trang đầu tiên là bản sao hợp đồng góp vốn.
Trang thứ hai là chứng từ chuyển khoản.
Trang thứ ba là giấy xác nhận tỷ lệ cổ phần.
Và ở cuối cùng…
Tên người sở hữu chính thức được in rõ ràng.
**Giang Mạn – 51%.**
Trình Hạo đứng bật dậy.
“Không thể nào!”
Tần Tú Lan bước tới.
“Đưa mẹ xem.”
Bà đọc từng dòng.
Sắc mặt càng lúc càng tái.
“Không…”
Trình Hạo siết điện thoại.
“Ba năm trước cô ấy chỉ đưa cho con tám trăm nghìn tệ.”
“Không phải.”
Một giọng nói vang lên từ phía cửa.
Là luật sư của gia đình.
Ông ta bước vào, đặt một tập tài liệu lên bàn.
“Trình tổng, số tiền đó chỉ là phần tiền mặt ban đầu.”
Ông mở hồ sơ.
“Giang tiểu thư còn đứng tên khoản đầu tư vào bất động sản được dùng làm tài sản thế chấp cho nhà hàng.”
Trình Hạo im lặng.
Luật sư nói tiếp:
“Và theo điều khoản trong hợp đồng, nếu cổ đông điều hành sử dụng tài sản công ty cho mục đích cá nhân hoặc chuyển quyền lợi cho bên thứ ba mà không có sự đồng ý của cổ đông chính…”
Ông dừng lại.
“…có thể bị yêu cầu hoàn trả toàn bộ quyền quản lý.”
Tần Tú Lan đập mạnh tay xuống bàn.
“Cô ta muốn làm gì?”
Trình Hạo không trả lời.
Trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh tối qua.
Giang Mạn đứng ngoài cửa.
Không khóc.
Không cãi.
Chỉ nói một câu:
“Ngày mai, chúng ta nói chuyện ở cuộc họp cổ đông.”
Lúc ấy anh nghĩ cô đang giận.
Bây giờ anh mới hiểu.
Cô đã chuẩn bị từ lâu.
---
Mười giờ sáng.
Phòng họp của Trình Gia đông kín người.
Tám cổ đông lớn ngồi quanh bàn.
Giang Mạn bước vào cuối cùng.
Không còn sườn xám cũ.
Cô mặc một bộ vest màu kem, tóc búi gọn, trên tay cầm một tập tài liệu.
Cả phòng im lặng.
Tần Tú Lan nhìn cô như nhìn một người xa lạ.
“Cô còn biết quay về?”
Giang Mạn kéo ghế ngồi xuống.
“Đây là cuộc họp cổ đông. Tôi không cần ai cho phép mình quay về.”
Trình Hạo nhìn cô.
“Em làm vậy là có ý gì?”
“Anh muốn biết?”
“Đúng.”
Giang Mạn đặt tập hồ sơ lên bàn.
“Vậy chúng ta nói từ đầu.”
Cô nhìn từng người.
“Ba năm trước, nhà hàng Trình Gia chỉ là một mặt bằng cũ. Người bỏ tiền sửa chữa là tôi.”
Một cổ đông cau mày.
“Nhưng người điều hành là Trình tổng.”
“Đúng.”
Giang Mạn gật đầu.
“Vì vậy tôi giao quyền điều hành cho anh ấy.”
Cô lấy ra một bản hợp đồng.
“Nhưng tôi chưa bao giờ chuyển quyền sở hữu.”
Trình Hạo đập tay xuống bàn.
“Em biết mình đang nói gì không?”
Giang Mạn nhìn anh.
“Biết.”
“Em là vợ anh!”
“Chính vì là vợ anh nên tôi từng không truy cứu.”
Căn phòng im phăng phắc.
Cô lấy ra một tập giấy khác.
“Nhưng gần đây tôi phát hiện tài khoản công ty đã chuyển một khoản tiền lớn cho một công ty tư nhân.”
Trình Hạo biến sắc.
Tần Tú Lan lập tức lên tiếng:
“Đó là khoản đầu tư!”
Giang Mạn quay sang bà.
“Công ty nào?”
Tần Tú Lan không trả lời.
Giang Mạn nhìn màn hình.
Một cái tên hiện lên.
**Lâm Nhã Studio.**
Cả phòng xôn xao.
Trình Hạo đứng bật dậy.
“Em điều tra anh?”
“Không.”
Giang Mạn bình tĩnh đáp.
“Tôi kiểm tra tài sản của chính mình.”
Một cổ đông mở tài liệu.
“Khoan đã… Lâm Nhã Studio nhận tiền từ Trình Gia ba lần?”
Giang Mạn gật đầu.
“Và sau đó, cổ phần của công ty này được chuyển sang tên một người khác.”
“Là ai?”
Giang Mạn không trả lời ngay.
Cô nhìn Trình Hạo.
“Anh nói đi.”
Trình Hạo cứng người.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
Anh không nói được.
Lâm Nhã bất ngờ bước vào phòng.
“Đủ rồi!”
Mọi người quay lại.
Cô ta vẫn mặc bộ váy sang trọng, nhưng vẻ tự tin tối qua đã biến mất.
“Đây là chuyện giữa tôi và Hạo.”
Giang Mạn nhìn cô.
“Không.”
“Đây là chuyện giữa tôi và tài sản của tôi.”
Lâm Nhã cắn môi.
“Chị đừng quá đáng.”
Giang Mạn cười.
“Quá đáng?”
Cô đứng dậy.
“Tối qua cô ngồi ở bàn VIP. Tôi đứng ngoài cửa đón khách.”
Lâm Nhã cúi đầu.
“Chị…”
“Cô biết điều buồn cười nhất là gì không?”
Giang Mạn nhìn thẳng vào cô.
“Chiếc bàn cô ngồi, tiền mua nó cũng có một phần từ tài khoản của tôi.”
Lâm Nhã tái mặt.
Trình Hạo bước tới.
“Mạn Mạn, chúng ta về nhà nói chuyện.”
Giang Mạn lùi lại.
“Đừng gọi tôi như vậy.”
Anh khựng lại.
“Anh từng gọi tôi như vậy khi cần tôi ký giấy.”
Cô đặt một tập hồ sơ khác xuống bàn.
“Còn đây là thứ cuối cùng.”
Trình Hạo nhìn thấy bìa tài liệu, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Không…”
Giang Mạn chậm rãi nói:
“Danh sách những lần anh sử dụng tài khoản công ty cho chi tiêu cá nhân.”
Một cổ đông giật mình.
“Trình tổng…”
Giang Mạn nhìn tất cả mọi người.
“Tôi không muốn phá hủy nhà hàng.”
Cô nói rất chậm.
“Tôi chỉ muốn lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”
Tần Tú Lan đột nhiên bật khóc.
“Cô muốn ép chết cả gia đình này sao?”
Giang Mạn nhìn bà.
Trong lòng cô đau nhói.
Ba năm.
Cô từng coi người phụ nữ này như mẹ ruột.
Nhưng bà chưa từng coi cô là con gái.
Cô nhẹ giọng:
“Con đã từng nghĩ chỉ cần con nhẫn nhịn thì mẹ sẽ chấp nhận con.”
Tần Tú Lan im lặng.
“Nhưng con sai rồi.”
Giang Mạn quay sang Trình Hạo.
“Còn anh…”
Cô dừng lại.
“Tôi từng nghĩ điều đau nhất là anh có người khác.”
Trình Hạo nhìn cô.
“Nhưng không phải.”
Giang Mạn cười buồn.
“Điều đau nhất là tôi đã trao cho anh tất cả, còn anh lại nghĩ tôi chẳng có gì.”
Cô cầm túi đứng lên.
“Cuộc họp hôm nay kết thúc.”
Trình Hạo đuổi theo.
“Mạn Mạn!”
Cô dừng bước.
“Anh còn muốn nói gì?”
“Anh có thể giải thích.”
“Được.”
Cô quay lại.
“Vậy tối nay đến khách sạn Vân Thâm.”
“Chúng ta nói chuyện lần cuối.”
Trình Hạo gật đầu ngay.
“Được.”
Nhưng khi Giang Mạn rời khỏi phòng, khóe môi cô khẽ cong lên.
Bởi cô biết…
Thứ cô đưa ra sáng nay chỉ là phần nổi.
Trong chiếc USB vẫn còn một thư mục mà chưa ai nhìn thấy.
Và đó mới là bí mật có thể khiến Trình Hạo mất tất cả.
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI CUỐI CÙNG ĐỨNG TRÊN SÂN KHẤU
Khách sạn Vân Thâm nằm bên bờ kênh cổ ở Tô Châu.
Tám giờ tối.
Trình Hạo bước vào phòng riêng.
Giang Mạn đã ngồi đó.
Trên bàn là hai tách trà.
Anh kéo ghế ngồi xuống.
“Mạn Mạn.”
Cô không đáp.
Anh thở dài.
“Anh biết hôm nay anh sai.”
Giang Mạn nhìn anh.
“Anh sai chuyện gì?”
Trình Hạo im lặng.
“Vì đã để em đứng ngoài cửa?”
“Hay vì Lâm Nhã?”
“Hay vì đã sử dụng tiền của em?”
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Giang Mạn nhìn người đàn ông trước mặt.
Ngày trước, chỉ cần anh nói câu này, cô sẽ mềm lòng.
Nhưng hôm nay không còn nữa.
“Anh có từng yêu tôi không?”
Trình Hạo ngẩng lên.
“Có.”
“Vậy tại sao?”
Anh không trả lời được.
Một lúc lâu sau, anh mới nói:
“Anh muốn nhà hàng phát triển.”
“Và anh nghĩ tôi là chướng ngại?”
“Không…”
“Anh nghĩ Lâm Nhã có thể giúp anh bước vào giới đầu tư.”
Giang Mạn nói tiếp.
“Còn tôi chỉ là người vợ đứng sau.”
Trình Hạo cúi đầu.
Cô nhìn anh thật lâu.
“Anh biết không, tôi từng rất sợ mất anh.”
Anh ngẩng lên.
“Nhưng đến hôm nay, tôi mới hiểu…”
Cô nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn cưới lên bàn.
“…người tôi sợ mất chưa bao giờ là anh.”
Trình Hạo nhìn chiếc nhẫn.
Sắc mặt anh thay đổi.
“Em muốn ly hôn?”
“Đúng.”
Anh bật dậy.
“Không được!”
Giang Mạn bình tĩnh.
“Đây không phải chuyện anh quyết định.”
“Anh sẽ thay đổi.”
“Quá muộn rồi.”
“Anh có thể đuổi Lâm Nhã.”
Giang Mạn cười.
“Anh vẫn không hiểu.”
Cô mở laptop.
Màn hình hiện lên một tài liệu.
“Lâm Nhã không phải người tôi muốn đối phó.”
Trình Hạo nhìn màn hình.
Giang Mạn nói:
“Người tôi muốn đối phó là người đã đứng sau việc chuyển quyền sở hữu tài sản.”
Trình Hạo chết lặng.
“Ý em là…”
“Anh nghĩ tiền biến mất khỏi công ty chỉ để nuôi một mối quan hệ sao?”
Cô lắc đầu.
“Không.”
“Có người muốn lấy quyền kiểm soát Trình Gia.”
Trình Hạo tái mặt.
“Không thể.”
“Anh hãy xem.”
Cô đẩy laptop về phía anh.
Một loạt giao dịch xuất hiện.
Các khoản tiền được chuyển qua nhiều tài khoản trung gian.
Cuối cùng đều hội tụ về một công ty đầu tư.
Tên người đại diện pháp luật khiến Trình Hạo sững sờ.
**Tần Tú Lan.**
Anh ngẩng đầu.
“Không thể nào…”
Giang Mạn không nói.
Bởi cô cũng không muốn tin.
Nhưng đây là sự thật.
Mẹ chồng cô không chỉ biết chuyện.
Bà còn âm thầm thành lập công ty riêng, dùng tiền từ Trình Gia để mua lại quyền kiểm soát các tài sản liên quan.
Lâm Nhã chỉ là một mắt xích.
Còn người đứng sau…
Là mẹ của Trình Hạo.
Sáng hôm sau, một cuộc họp khẩn được tổ chức.
Tần Tú Lan bước vào với vẻ bình tĩnh.
Nhưng khi nhìn thấy Giang Mạn ngồi ở vị trí chủ tọa, bà lập tức dừng bước.
“Cô…”
Giang Mạn đứng dậy.
“Mẹ ngồi đi.”
“Mẹ không có gì để nói với cô.”
“Vậy để con nói.”
Giang Mạn đặt tài liệu lên bàn.
“Con biết mẹ từng không thích con.”
Tần Tú Lan lạnh lùng:
“Cô không xứng làm con dâu nhà họ Trình.”
Giang Mạn gật đầu.
“Có thể.”
“Nhưng tài sản của con thì mẹ không thể lấy.”
Tần Tú Lan nhìn tập hồ sơ.
Bà không nói được.
Các cổ đông lần lượt xem tài liệu.
Một người lên tiếng:
“Bà Tần, khoản tiền này là gì?”
Tần Tú Lan im lặng.
Trình Hạo nhìn mẹ.
“Mẹ…”
Bà quay sang anh.
“Con cũng phản bội mẹ sao?”
Trình Hạo đau đớn.
“Mẹ mới là người giấu con.”
Tần Tú Lan bật khóc.
“Mẹ làm tất cả vì con!”
Giang Mạn nhìn bà.
“Không.”
Cô nói rất nhẹ.
“Mẹ làm vì quyền lực.”
Cả phòng im lặng.
Giang Mạn mở tài liệu cuối cùng.
“Đây là bản thỏa thuận mới.”
Một cổ đông đọc xong, lập tức ngẩng đầu.
“Giang tiểu thư muốn tiếp quản toàn bộ hoạt động nhà hàng?”
“Không.”
Cô lắc đầu.
“Tôi muốn tái cấu trúc.”
“Những người làm việc thật sự sẽ được giữ lại.”
“Những khoản tiền không minh bạch sẽ được kiểm toán.”
“Những người sử dụng tài sản công ty vì lợi ích cá nhân sẽ bị loại khỏi ban điều hành.”
Ánh mắt cô dừng lại ở Trình Hạo.
Anh hiểu.
Mọi thứ đã kết thúc.
Lâm Nhã đứng phía sau không nói một lời.
Cuối cùng, cô ta bước tới.
“Chị Giang…”
Giang Mạn nhìn cô.
“Có chuyện gì?”
“Tôi xin lỗi.”
Giang Mạn im lặng vài giây.
“Cô không cần xin lỗi tôi.”
“Cô chỉ cần chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm.”
Lâm Nhã cúi đầu.
Giang Mạn quay người nhìn ra cửa kính.
Bên ngoài, dòng người vẫn đi lại bên những con phố cổ Tô Châu.
Ba năm trước, cô bước vào nhà họ Trình với suy nghĩ mình đã tìm được một gia đình.
Ba năm sau, cô bước ra với bài học rằng…
Đôi khi thứ cần cứu không phải là một cuộc hôn nhân.
Mà là chính mình.
Trình Hạo đi tới.
“Em thật sự không cho anh một cơ hội?”
Giang Mạn nhìn anh.
“Không.”
“Vì Lâm Nhã?”
“Không.”
“Vì mẹ anh?”
“Cũng không.”
Cô tháo chiếc nhẫn cuối cùng khỏi tay.
“Vì tôi.”
Trình Hạo sững người.
Giang Mạn đặt chiếc nhẫn xuống bàn.
“Lần này, tôi chọn mình.”
Cô quay người bước ra ngoài.
Không ai giữ cô lại.
Cánh cửa phòng họp khép lại sau lưng.
Vài tháng sau, Trình Gia được tái cấu trúc dưới quyền điều hành mới.
Giang Mạn không còn là người phụ nữ đứng ngoài cửa đón khách.
Cô trở thành cổ đông lớn nhất và là người trực tiếp phụ trách chiến lược mở rộng chuỗi nhà hàng.
Ngày nhà hàng đầu tiên khai trương trở lại, một nữ nhân viên trẻ đứng trước cửa, nhìn Giang Mạn rồi hỏi:
“Giám đốc Giang, hôm nay chị có muốn đứng ở đây đón khách không?”
Giang Mạn bật cười.
“Không.”
Cô nhìn cánh cửa lớn.
“Ngày trước tôi từng đứng ở đây vì người khác bắt tôi làm.”
Cô bước vào trong.
“Bây giờ tôi đứng ở đây vì tôi muốn.”
Đúng lúc ấy, điện thoại của cô rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một dòng:
**“Cô tưởng mọi chuyện đã kết thúc sao?”**
Giang Mạn nhìn màn hình.
Nụ cười trên môi dần biến mất.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía cuối đại sảnh.
Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen đang đứng bên ngoài cửa kính.
Ông ta nhìn cô vài giây rồi quay người rời đi.
Giang Mạn siết chặt điện thoại.
Cô biết…
Tập hồ sơ mang tên mình đã thay đổi cuộc đời cô.
Nhưng có lẽ, đó chỉ mới là trang đầu tiên.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét