#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1 – Chiếc vòng được trao cho người khác
Chiếc vòng ngọc phỉ thúy còn chưa kịp nằm yên trên cổ tay người phụ nữ kia, mẹ chồng tôi đã đứng dậy trước mặt hơn hai mươi người họ hàng và nói một câu khiến cả căn phòng im bặt:
“Chiếc vòng này vốn là của con dâu tương lai nhà họ Tần. Hôm nay, mẹ trao nó cho con.”
Tôi đứng cách bà chưa đầy ba bước.
Không ai nhìn tôi.
Hoặc đúng hơn, tất cả đều đang nhìn tôi, chỉ là không ai dám lên tiếng.
Người phụ nữ bên cạnh chồng tôi cúi đầu, hai má đỏ lên như thể đang vô cùng xúc động. Cô ta đưa tay nhận chiếc vòng, còn chồng tôi thì mỉm cười.
Tôi nghe rõ tiếng thủy tinh va vào nhau trong ly rượu của một người họ hàng phía sau.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ sáu mươi của mẹ chồng tôi.
Tôi đã tự tay chuẩn bị mọi thứ từ sáng sớm. Tôi đặt bánh ở cửa hàng nổi tiếng nhất khu Đông Thành, nhờ người mang về những món mẹ chồng thích, còn đặc biệt đặt một chiếc bánh có chữ “Chúc mẹ trường thọ”.
Tôi cũng đã chuẩn bị một hộp quà.
Bên trong là chiếc máy massage mà mẹ chồng từng nói bà muốn mua nhưng tiếc tiền.
Tôi đã làm tất cả như một người con dâu thực sự.
Vậy mà giờ đây, trước mặt họ hàng, người được mẹ chồng trao chiếc vòng gia truyền lại không phải tôi.
Mà là Lâm Nhã.
Người phụ nữ đang đứng sát bên chồng tôi.
Người phụ nữ mà tôi đã nghe thấy tên trong những cuộc điện thoại lúc nửa đêm.
Tôi nhìn sang Tần Mặc.
Anh vẫn bình thản.
Không một chút áy náy.
Không một chút tránh né.
Anh nâng ly rượu, nhìn mọi người rồi nói:
“Nhân dịp hôm nay, con cũng muốn giới thiệu với mọi người một người.”
Lâm Nhã ngẩng đầu.
Tôi siết chặt ngón tay.
Tần Mặc nhìn thẳng về phía tôi.
“Đây là Lâm Nhã.”
Một người cô họ bật cười:
“Bạn gái của cháu à?”
Tần Mặc im lặng vài giây.
Rồi anh đáp:
“Không chỉ là bạn gái.”
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Mẹ chồng tôi thậm chí còn cười.
“Sau này Nhã sẽ là người nhà họ Tần.”
Tôi nghe tiếng ai đó khẽ hít vào.
Một người bác đặt ly xuống bàn.
“Thế còn…”
Ông ta chưa nói hết câu.
Tần Mặc đã lạnh lùng tiếp lời:
“Còn Hạ Ninh…”
Anh dừng lại.
Tôi nhìn anh.
Trong lòng tôi vẫn còn một tia hy vọng rất nhỏ, ngu ngốc đến mức chính tôi cũng thấy đáng thương.
Có lẽ anh sẽ giải thích.
Có lẽ anh sẽ nói mọi chuyện không phải như tôi nghĩ.
Có lẽ…
“Cô ấy sẽ sớm rời khỏi nhà họ Tần.”
Một câu nói.
Chỉ một câu.
Nhưng đủ để đập nát tất cả những gì tôi từng tin.
Mẹ chồng tôi đặt tay lên vai Lâm Nhã.
“Con trai mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi. Hôn nhân của nó với Hạ Ninh vốn đã không còn ý nghĩa.”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ, con đã làm gì sai?”
Bà nhíu mày.
“Đừng làm mất mặt hôm nay.”
“Từ khi cưới Tần Mặc, con chưa từng làm điều gì có lỗi với gia đình.”
“Chính vì cô quá cố chấp nên con trai tôi mới mệt mỏi.”
Tôi bật cười.
Không hiểu sao lúc đó tôi lại cười được.
Tần Mặc cau mày:
“Em đừng làm ầm lên.”
“Làm ầm?”
Tôi nhìn anh.
“Người đưa một người phụ nữ khác đến sinh nhật mẹ, trước mặt toàn bộ họ hàng, rồi tuyên bố cô ấy sẽ thay thế vợ mình là anh.”
Lâm Nhã khẽ kéo tay áo Tần Mặc.
“Anh Mặc, thôi đi…”
Giọng cô ta mềm mại.
Mẹ chồng lập tức nói:
“Nhã mới là người hiểu chuyện.”
Sau đó bà cầm chiếc vòng lên.
Đó là chiếc vòng phỉ thúy xanh ngọc mà bà từng kể với tôi rằng nó đã được truyền qua ba thế hệ phụ nữ trong nhà họ Tần.
Ngày tôi kết hôn, bà từng nói:
“Chiếc vòng này chỉ trao cho con dâu thực sự được nhà họ Tần công nhận.”
Tôi đã tin câu ấy.
Tôi đã từng nghĩ người đeo nó sẽ là tôi.
Nhưng hôm nay, nó nằm trên tay Lâm Nhã.
Tôi nhìn chiếc vòng hồi lâu.
Rồi chậm rãi nói:
“Đẹp thật.”
Mẹ chồng nhìn tôi đầy cảnh giác.
“Cô muốn nói gì?”
“Tôi không muốn nói gì cả.”
Tôi quay sang Tần Mặc.
“Anh chắc chắn muốn kết thúc?”
“Đúng.”
“Không hối hận?”
“Không.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Có lẽ câu trả lời bình tĩnh của tôi khiến anh bất ngờ.
Anh nhíu mày.
Tôi không khóc.
Không chất vấn.
Không van xin.
Tôi chỉ quay người, đi đến chiếc túi đặt cạnh ghế.
Lấy ra một tập hồ sơ màu nâu.
Tôi đặt nó xuống bàn.
“Vậy trước khi tôi rời khỏi đây, chúng ta giải quyết một chuyện cuối cùng.”
Mẹ chồng nhìn tập hồ sơ.
“Đó là gì?”
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Giấy tờ.”
Tần Mặc bước tới.
“Em lại muốn giở trò gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh cứ mở ra.”
Anh do dự.
Tôi đẩy tập hồ sơ về phía anh.
“Đừng lo. Tôi không định làm hỏng sinh nhật của mẹ.”
Tần Mặc mở tập hồ sơ.
Trang đầu tiên khiến sắc mặt anh thay đổi.
Trang thứ hai khiến bàn tay anh khựng lại.
Đến trang thứ ba, anh hoàn toàn im lặng.
Mẹ chồng bước tới.
“Có chuyện gì?”
Tần Mặc không trả lời.
Tôi nhìn tất cả mọi người trong căn phòng.
“Các vị họ hàng có thể không biết, nhưng tôi nghĩ hôm nay là lúc mọi người nên biết một chuyện.”
Tôi chỉ vào dòng chữ trên giấy.
“Căn nhà này…”
Tôi dừng lại.
“Không phải tài sản riêng của nhà họ Tần.”
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi mỉm cười.
“Và chiếc vòng mà mẹ vừa trao cho cô ấy…”
Tôi nhìn Lâm Nhã.
“Có lẽ cô ấy cũng nên biết nó thực sự thuộc về ai.”
Không ai nói thêm một lời.
Còn Tần Mặc thì lần đầu tiên trong tối hôm đó…
anh thực sự hoảng sợ.
Chương 2 – Những thứ họ giấu tôi
“Em lấy những giấy tờ này ở đâu?”
Giọng Tần Mặc thấp đến mức gần như nghiến qua kẽ răng.
Tôi nhìn anh.
“Anh nghĩ tôi lấy ở đâu?”
Anh bước đến gần.
“Đưa cho anh.”
“Không.”
“Hạ Ninh!”
Tôi vẫn ngồi yên.
“Anh vừa nói tôi sẽ rời khỏi nhà họ Tần. Nếu đã vậy, tôi giữ giấy tờ của mình có gì sai?”
Mẹ chồng tôi giật tập hồ sơ khỏi tay anh.
Bà đọc nhanh từng trang.
Sắc mặt vốn đang vui vẻ lập tức trở nên trắng bệch.
“Mẹ…”
Tần Mặc gọi khẽ.
Bà ngẩng đầu.
“Chuyện này là sao?”
Tôi trả lời:
“Căn nhà ở đường Hoài Hải được mua bằng tiền của công ty do cha tôi sáng lập. Trước khi mất, ông đã chuyển quyền sở hữu phần tài sản đó cho tôi.”
Một người chú ngồi gần đó lập tức lên tiếng:
“Nhưng căn nhà này đứng tên Tần Mặc mà?”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Bởi vì ba năm trước, tôi tin chồng mình.”
Tần Mặc sững người.
Tôi nhớ rất rõ ngày đó.
Ba năm trước, công ty gia đình anh gặp khó khăn. Tần Mặc nói cần dùng căn nhà làm tài sản đảm bảo cho khoản vay ngắn hạn.
Anh nắm tay tôi.
“Chỉ cần qua được giai đoạn này, anh sẽ trả lại mọi thứ.”
Tôi tin anh.
Tôi ký.
Tôi không biết sau lưng mình, anh đã âm thầm lập thêm những giấy tờ khác.
Cũng không biết rằng trong những tháng sau đó, tài sản của tôi lần lượt được chuyển vào một công ty mà tôi chưa từng nghe tên.
Càng không biết người đứng sau công ty ấy…
lại là Lâm Nhã.
Tôi nhìn cô ta.
“Cô biết không?”
Lâm Nhã tái mặt.
“Biết… biết chuyện gì?”
“Công ty Minh Thịnh.”
Cô ta im bặt.
Tần Mặc lập tức nói:
“Hạ Ninh, đủ rồi.”
“Chưa đủ.”
Tôi đứng lên.
“Ba tháng trước, tôi vô tình nhận được thông báo từ ngân hàng. Tôi mới phát hiện tên mình xuất hiện trong một số hồ sơ mà tôi chưa từng ký.”
Một người họ hàng hỏi:
“Cô nói là có người giả mạo chữ ký?”
Tôi gật đầu.
“Không chỉ chữ ký.”
Tôi lấy thêm một tập giấy khác.
“Còn có email, lịch sử giao dịch và hồ sơ chuyển nhượng.”
Tần Mặc nhìn tôi.
Ánh mắt anh không còn lạnh lùng nữa.
Mà là cảnh giác.
“Em điều tra anh?”
“Không.”
Tôi đáp.
“Anh không đáng để tôi mất công điều tra.”
Căn phòng lặng đi.
“Tôi chỉ vô tình phát hiện ra.”
Tôi đặt điện thoại lên bàn.
“Sau đó tôi mới hiểu vì sao gần đây anh thường xuyên nói công ty đang thiếu vốn.”
Mẹ chồng tôi nhìn con trai.
“Tần Mặc…”
Anh không trả lời.
Lâm Nhã bắt đầu khóc.
“Chị Hạ, em không biết…”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô không biết?”
“Em thực sự không biết.”
“Vậy tại sao tên cô lại nằm trong danh sách người đại diện của công ty?”
Cô ta không nói được gì.
Tôi mở một tấm ảnh trên điện thoại.
Trong ảnh là Tần Mặc và Lâm Nhã bước ra khỏi một văn phòng luật sư.
Ngày chụp là hai tháng trước.
Tôi nói:
“Hai người đã chuẩn bị chuyện này từ lâu.”
Tần Mặc im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Đúng.”
Tôi nhìn anh.
Anh cúi đầu.
“Anh định giải quyết sau.”
“Sau khi nào?”
“Sau khi mọi thứ ổn định.”
Tôi bật cười.
“Sau khi anh lấy hết tài sản của tôi?”
“Không phải như em nghĩ.”
“Vậy anh giải thích đi.”
Anh không nói.
Tôi nhìn mẹ chồng.
“Mẹ cũng biết chuyện này?”
Bà lập tức quay mặt đi.
Tôi hiểu rồi.
Có lẽ bà không biết toàn bộ.
Nhưng bà biết một phần.
Đủ để hôm nay trao chiếc vòng cho Lâm Nhã.
Đủ để coi tôi là người ngoài.
Tôi cảm thấy trong lòng mình trống rỗng.
Không còn đau như lúc Tần Mặc công khai giới thiệu Lâm Nhã.
Bởi vì đến lúc này, tôi mới hiểu…
người tôi từng gọi là gia đình chưa bao giờ thực sự xem tôi là người nhà.
Tôi lấy một phong bì khác.
“Còn một chuyện.”
Tần Mặc nhìn tôi.
“Chuyện gì?”
Tôi đặt phong bì trước mặt anh.
“Đơn thỏa thuận phân chia tài sản.”
Anh không động vào.
“Em muốn ly hôn?”
“Đúng.”
Mẹ chồng lập tức đứng bật dậy.
“Không được!”
Tôi nhìn bà.
“Lúc nãy mẹ nói con trai mẹ đã quyết định rồi mà.”
“Đó là chuyện khác.”
“Khác ở đâu?”
Bà nghẹn lời.
Tôi nói:
“Con không tranh chồng với cô ấy.”
Lâm Nhã cúi đầu.
“Nhưng con cũng không thể để người khác lấy những thứ thuộc về mình.”
Tần Mặc cầm phong bì lên.
“Em muốn gì?”
“Những gì thuộc về tôi.”
“Cụ thể?”
“Phần tài sản đứng tên tôi. Những khoản tiền tôi đã góp vào công ty. Và quyền lợi hợp pháp của tôi trong căn nhà này.”
Anh nhìn tôi.
“Còn anh?”
“Tôi không cần.”
“Không cần gì?”
“Tôi không cần anh.”
Câu nói vừa dứt, mắt Tần Mặc đỏ lên.
Không hiểu vì sao, lần đầu tiên tôi thấy anh giống một người xa lạ.
Tôi từng yêu người đàn ông này.
Từng thức cả đêm chăm anh khi anh bị sốt.
Từng bỏ công việc để cùng anh gây dựng sự nghiệp.
Từng nghĩ chỉ cần hai người còn thương nhau thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Nhưng hóa ra…
người ta có thể thay đổi trước khi bạn kịp nhận ra.
Tôi đứng dậy.
“Ngày mai tôi sẽ đến văn phòng luật.”
Tần Mặc đột nhiên giữ cổ tay tôi.
“Đừng đi.”
Tôi nhìn bàn tay anh.
Rồi nhìn anh.
“Anh còn muốn gì?”
Anh không trả lời ngay.
Một lúc sau, anh nói:
“Anh sai rồi.”
Tôi khẽ cười.
“Muộn rồi.”
“Cho anh một cơ hội.”
“Anh đã có rất nhiều cơ hội.”
Tôi gỡ tay anh ra.
Đúng lúc đó, điện thoại của Tần Mặc rung lên.
Anh nhìn màn hình.
Chỉ một giây sau, sắc mặt anh biến đổi.
Tôi không biết tin nhắn đó là gì.
Nhưng tôi nhìn thấy rõ dòng chữ đầu tiên:
**“Hồ sơ năm đó đã được gửi đến cô ấy chưa?”**
Tôi nhìn anh.
Anh vội tắt màn hình.
“Tin nhắn gì vậy?”
“Không có gì.”
Tôi không hỏi nữa.
Bởi tôi chợt nhận ra…
Có lẽ chuyện tối nay chưa phải bí mật lớn nhất.
Tôi quay người rời khỏi phòng.
Phía sau, Tần Mặc gọi tên tôi.
Nhưng tôi không quay lại.
Đêm đó, khi trở về căn hộ riêng, tôi mở chiếc hộp gỗ mà cha tôi để lại.
Bên dưới những giấy tờ cũ có một phong bì màu đỏ.
Trên phong bì chỉ có một dòng chữ viết tay:
**“Ninh Ninh, nếu một ngày con phát hiện nhà họ Tần đối xử với con khác đi, hãy mở thứ này.”**
Tôi chết lặng.
Bởi ngày ghi trên phong bì…
là ngày trước khi tôi gặp Tần Mặc.
Chương 3 – Sự thật phía sau chiếc vòng
Tôi ngồi dưới ánh đèn đến gần sáng.
Chiếc phong bì đỏ nằm trước mặt.
Tôi không dám mở.
Bởi trong đầu tôi xuất hiện vô số câu hỏi.
Tại sao cha lại biết nhà họ Tần?
Tại sao ông lại viết những lời đó trước cả khi tôi kết hôn?
Và quan trọng nhất…
tại sao ông lại biết có một ngày tôi sẽ phải dùng đến phong bì này?
Cuối cùng, tôi vẫn mở.
Bên trong là một tập tài liệu cũ và một lá thư.
Tôi đọc từng dòng.
Càng đọc, tay tôi càng lạnh.
Cha tôi từng hợp tác kinh doanh với cha của Tần Mặc.
Nhưng nhiều năm trước, hai người xảy ra tranh chấp về quyền sở hữu một dự án bất động sản.
Cha tôi đã rút khỏi dự án.
Sau đó, ông phát hiện một số giấy tờ quan trọng bị thay đổi.
Ông không muốn đối đầu trực tiếp vì sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Nhưng ông đã giữ lại bằng chứng.
Và một trong những tài liệu đó liên quan trực tiếp đến…
chiếc vòng phỉ thúy.
Tôi đọc đến đó thì sững người.
Chiếc vòng không đơn giản là món trang sức gia truyền.
Nó từng được dùng làm vật chứng trong một thỏa thuận tài sản giữa hai gia đình.
Cha tôi viết:
“Nếu nhà họ Tần trao chiếc vòng cho một người phụ nữ khác trước mặt con, hãy hiểu rằng họ đã không còn giữ lời hứa ban đầu.”
Tôi ngồi bất động.
Hóa ra cha tôi đã biết.
Ông biết chiếc vòng ấy có ý nghĩa gì.
Và ông cũng biết một ngày nào đó tôi có thể bị gạt khỏi gia đình này.
Sáng hôm sau, tôi mang toàn bộ tài liệu đến văn phòng luật sư.
Luật sư Lý xem qua từng trang.
Sau hơn một giờ, ông nói:
“Cô Hạ, nếu những giấy tờ này là bản gốc, tình hình hoàn toàn khác.”
“Tôi có thể lấy lại tài sản không?”
“Có cơ sở để yêu cầu.”
“Còn những hồ sơ chuyển nhượng?”
“Chúng tôi sẽ kiểm tra.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Tôi không muốn trả thù.
Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình.
Nhưng đến trưa, Tần Mặc xuất hiện.
Anh đứng ngoài cửa.
Không còn bộ dạng lạnh lùng của tối hôm trước.
“Anh muốn nói chuyện.”
Tôi nhìn anh.
“Chúng ta còn gì để nói?”
“Có.”
Anh đặt một tập tài liệu lên bàn.
“Anh đã kiểm tra lại mọi thứ.”
Tôi không mở.
“Và?”
“Lâm Nhã không phải người đứng sau.”
Tôi im lặng.
“Cô ấy chỉ ký một số giấy tờ vì anh nói đó là thủ tục của công ty.”
Tôi nhìn anh.
“Còn anh?”
Anh cúi đầu.
“Anh chịu trách nhiệm.”
Tôi không ngờ anh lại nói câu đó.
Tần Mặc ngồi xuống.
“Anh từng nghĩ chỉ cần công ty vượt qua giai đoạn khó khăn thì mọi thứ sẽ ổn.”
“Nhưng anh đã nói dối tôi.”
“Đúng.”
“Anh phản bội tôi.”
Anh im lặng.
“Anh còn đưa cô ấy về nhà.”
Tần Mặc nhắm mắt.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Ngày trước, chỉ cần nghe hai chữ đó, tôi có thể mềm lòng.
Nhưng hôm nay thì không.
“Xin lỗi không thể làm tôi quên.”
“Anh biết.”
“Vậy anh đến đây làm gì?”
Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Tôi mở ra.
Bên trong là chiếc vòng phỉ thúy.
Tôi sững người.
“Lâm Nhã trả lại?”
“Không.”
Anh nói.
“Mẹ đưa cho anh.”
Tôi nhìn chiếc vòng.
“Bà ấy muốn gì?”
“Bà muốn em giữ nó.”
Tôi bật cười.
“Muộn rồi.”
“Anh biết.”
Tôi đóng hộp lại.
“Đưa nó về đi.”
Tần Mặc nhìn tôi.
“Em không muốn?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Bởi vì tôi từng muốn chiếc vòng này khi tôi còn tin rằng nó đại diện cho gia đình.”
Tôi đẩy chiếc hộp về phía anh.
“Bây giờ tôi không cần nữa.”
Anh không nói gì.
Một lúc sau, anh đứng dậy.
Trước khi đi, anh quay lại.
“Hạ Ninh.”
“Ừ?”
“Anh thật sự đã yêu em.”
Tôi nhìn anh.
“Tôi cũng từng yêu anh.”
Anh cúi đầu.
“Nhưng?”
“Nhưng tình yêu không thể khiến một người chấp nhận mãi việc mình bị xem thường.”
Anh đứng đó rất lâu.
Rồi rời đi.
Ba tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.
Các vấn đề tài sản cũng được giải quyết theo đúng thỏa thuận và hồ sơ hợp pháp.
Căn nhà không còn là nơi tôi phải tranh giành.
Tôi bán phần tài sản của mình trong một dự án cũ và dùng số tiền đó mở một cửa hàng nội thất nhỏ ở Thượng Hải.
Tôi bắt đầu lại.
Không có Tần Mặc.
Không có mẹ chồng.
Không có những bữa cơm mà tôi luôn phải nhìn sắc mặt người khác.
Một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ chồng.
Bà chỉ viết:
“Con có thể về nhà một lần được không?”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Cuối cùng tôi đồng ý.
Khi đến nơi, tôi thấy bà ngồi một mình trong phòng khách.
Không còn những người họ hàng.
Không còn tiếng cười.
Không còn chiếc bánh sinh nhật.
Bà nhìn tôi.
“Con thay đổi rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Có lẽ vậy.”
Bà lấy chiếc hộp gỗ đặt lên bàn.
“Ta muốn trả cho con thứ này.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một bức thư của cha Tần Mặc.
Tôi đọc.
Ông viết rằng nhiều năm trước, cha tôi từng giúp gia đình họ Tần vượt qua một cuộc khủng hoảng. Đổi lại, hai bên có một thỏa thuận về tài sản và quyền lợi của thế hệ sau.
Ông cũng viết một câu khiến tôi im lặng rất lâu:
“Người nhà họ Tần có thể giữ chiếc vòng, nhưng không thể giữ một người bằng chiếc vòng.”
Tôi khép thư lại.
Mẹ chồng lau nước mắt.
“Ta đã sai.”
Tôi không trách bà.
“Chuyện đã qua rồi.”
“Con có thể tha thứ cho ta không?”
Tôi suy nghĩ.
“Có.”
Bà nhìn tôi.
“Thật sao?”
“Tha thứ không có nghĩa là quay lại.”
Bà gật đầu.
Tôi đứng dậy.
Trước khi rời khỏi nhà, tôi nhìn chiếc vòng lần cuối.
Tôi không lấy nó.
Tôi để nó lại.
Bởi tôi hiểu rằng thứ quý giá nhất tôi từng đánh mất không phải chiếc vòng.
Mà là chính mình.
Ngày hôm đó, tôi bước ra khỏi căn nhà họ Tần.
Bên ngoài, Thượng Hải đang lên đèn.
Điện thoại của tôi rung lên.
Là tin nhắn từ một người bạn:
“Cuối tuần này khai trương cửa hàng mới, cậu có hồi hộp không?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Rồi mỉm cười.
Tôi trả lời:
“Có.”
“Nhưng lần này, tôi không sợ.”
Tôi cất điện thoại vào túi, bước về phía con phố đông người.
Phía sau lưng, căn nhà từng khiến tôi nghĩ đó là nơi mình sẽ sống cả đời dần khuất khỏi tầm mắt.
Tôi không quay lại.
Bởi có những cánh cửa đóng lại không phải để chúng ta tiếc nuối.
Mà để chúng ta cuối cùng có thể bước ra ngoài…
và bắt đầu cuộc đời của chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét