#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Phòng tiệc riêng tại nhà hàng cao cấp ở thành phố Thâm Quyến ngập tràn bầu không khí gượng gạo. Đèn chùm pha lê rọi ánh sáng ấm áp xuống chiếc bàn tròn cẩm thạch, nhưng không khí giữa hai nhà lại lạnh đến mức đóng băng.
Hôm nay là buổi gặp mặt chính thức giữa hai bên gia đình để bàn chuyện cưới xin của tôi—Lâm Uyển—và Vương Triết. Bố mẹ tôi đã chu đáo chuẩn bị một căn hộ cao cấp và một cửa hàng kinh doanh tại khu vực sầm uất nhất Phố Đông làm của hồi môn cho tôi.
Thế nhưng, khi món ăn vừa được dọn lên, bà Tào—mẹ chồng tương lai của tôi—đã thong thả đặt ly trà xuống, vuốt lại nếp áo gấm rồi cất giọng thản nhiên, đầy tính áp đặt:
— Lâm Uyển này, sau khi hai đứa kết hôn, tiền mừng cưới của cả hai bên cô phải đưa hết cho tôi giữ. Dù sao người trẻ các cô tiêu xài hoang phí, để người lớn quản lý mới yên tâm. Còn về cửa hàng mà bố mẹ cô cho... tôi nghĩ nên sang tên cho chị gái của Vương Triết đứng tên.
Tôi khựng lại, đôi đũa trên tay suýt rơi xuống mặt bàn. Bố mẹ tôi ngồi bên cạnh lập tức biến sắc. Mẹ tôi nén giận, mỉm cười nhạt:
— Chị Tào, chị nói vậy là có ý gì? Cửa hàng đó là tài sản riêng gia đình tôi cho con gái làm vốn lận đận sau này. Tại sao lại để con gái lớn nhà chị đứng tên?
Bà Tào bĩu môi, vẻ mặt đầy sự tính toán và hợm hĩnh:
— Chị Lâm à, người một nhà cả mà, chia phiền phức làm gì? Con gái lớn nhà tôi bao năm qua hy sinh vì gia đình, đến nay vẫn chưa có sự nghiệp riêng. Để nó đứng tên cửa hàng vừa giúp nó có chút thu nhập nhập khẩu, vừa để Lâm Uyển thể hiện lòng hiếu thảo với chị chồng. Với lại, con gái gả đi như nước hất đi, giữ lắm tài sản đứng tên mình làm gì cho sinh tâm tư?
Tôi quay sang nhìn Vương Triết—người đàn ông tôi đã yêu ba năm qua, người luôn hứa hẹn sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Trái tim tôi thắt lại khi thấy anh ta không hề có một chút ngạc nhiên.
Trái lại, Vương Triết từ trong cặp táp rút ra một tập tài liệu đã được chuẩn bị từ trước, thản nhiên đẩy về phía tôi cùng một cây bút máy. Anh ta chạm nhẹ vào tay tôi, giọng nói giục giã và vô tình đến đáng sợ:
— Uyển Uyển, em ký luôn đi cho đỡ mất thời gian. Mẹ nói đúng đấy, em sắp là người nhà họ Vương rồi, phân chia ranh giới rõ ràng quá chỉ làm sứt mẻ tình cảm. Chị gái anh dạo này khó khăn, em là em dâu, chịu thiệt một chút thì có sao đâu? Cứ ký đi, chúng mình còn kịp chọn ngày lành làm đám cưới.
"Chịu thiệt một chút?"
Lời nói của Vương Triết như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào lồng ngực tôi. Căn hộ, cửa hàng, và cả tình yêu ba năm qua của tôi... trong mắt mẹ con họ chỉ là những miếng mồi ngon để họ xâu xé. Sự hy sinh và nhẫn nại của tôi suốt thời gian qua vô tình biến tôi thành một kẻ ngốc trong mắt gia đình họ Vương.
Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy:
— Quá đáng! Các người xem gia đình họ Lâm chúng tôi là cái gì?!
Bà Tào vẫn thong dong nhấp ngụm trà:
— Ông Lâm bớt giận. Giờ thiệp mời đã phát ra rồi, cả họ hàng Thâm Quyến này đều biết Lâm Uyển sắp gả cho con trai tôi. Nếu bây giờ hủy hôn, người chịu tiếng xấu nhất chính là con gái ông đấy. Cứ suy nghĩ cho kỹ đi!
Bà ta tự tin vào cái gọi là "danh dự của con gái" để ép gia đình tôi vào thế bí. Bà ta nghĩ tôi sẽ vì sợ hãi, vì tiếc thương mối tình này mà ngoan ngoãn cúi đầu.
Tôi nhìn cây bút máy nằm chỏng chơ trên tập giấy tờ. Một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi tôi. Tôi chậm rãi cầm cây bút lên.
Vương Triết thấy vậy, ánh mắt lóe lên sự đắc ý:
— Đúng rồi, Uyển Uyển, ngoan nào...
Nhưng tôi không đặt bút xuống tập hồ sơ của anh ta. Tôi tháo nắp bút, đặt nó nhẹ nhàng sang một bên, rồi rút điện thoại ra bấm một dãy số.
— Cố luật sư, anh vào được rồi.
Chưa đầy hai phút sau, cánh cửa phòng tiệc mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc suit đen lịch lãm, tay cầm chiếc cặp da cao cấp bước vào. Đó là Cố Minh—luật sư trưởng của Tập đoàn Lâm Thị, đồng thời là cố vấn pháp lý riêng của gia tộc chúng tôi.
Cố luật sư gật đầu kính cẩn chào bố mẹ tôi, rồi rút từ trong cặp ra một bản hợp đồng bọc trong bìa da đỏ sang trọng, đặt chính diện trước mặt Vương Triết và bà Tào.
— Chào các vị. Tôi là luật sư riêng của cô Lâm Uyển. Theo chỉ thị của chủ tịch, tôi mang đến bản "Hợp đồng Thỏa thuận Tài sản Tiền Hôn nhân và Đánh giá Rủi ro Doanh nghiệp".
Vương Triết nhíu mày, khó chịu:
— Lâm Uyển, em làm trò gì thế? Luật sư cái gì chứ?
Cố luật sư cười nhạt, chỉ tay vào dòng chữ in đậm nổi bật ngay trang đầu tiên của bản hợp đồng:
"ĐIỀU KHỎAN THU HỒI TOÀN BỘ CÁC KHOẢN ĐẦU TƯ, TÀI TRỢ VÀ THU HỒI NỢ NGẮN HẠN ĐỐI VỚI CÔNG TY CÔNG NGHỆ VƯƠNG THỊ TRONG TRƯỜNG HỢP HỦY HÔN."
Dòng chữ ấy như một tia sét đánh ngang tai. Nụ cười đắc ý trên mặt Vương Triết đông cứng lại. Mắt anh ta trợn ngược, gương mặt trong khoảnh khắc cắt không còn một giọt máu. Anh ta run rẩy nhìn tôi, không còn dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ
Sự im lặng bao trùm lấy phòng tiệc, nặng nề đến mức tiếng hít thở cũng trở nên dồn dập.
Bà Tào thấy con trai biến sắc thì hoảng hốt, giật lấy bản hợp đồng trên bàn, lật xem dồn dập:
— Cái gì mà thu hồi nợ? Cái gì mà Công nghệ Vương Thị? Vương Triết, rốt cuộc là có chuyện gì?!
Vương Triết run rẩy, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh ta dường như không còn nghe thấy tiếng mẹ mình gọi, chỉ biết trố mắt nhìn tôi bằng ánh mắt bàng hoàng và sợ hãi tột cùng.
Cố luật sư thong thả tháo kính ra, lau nhẹ rồi cất giọng đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra lại như một đòn đánh tàn nhẫn vào lòng tự trọng ảo tưởng của gia đình họ Vương:
— Thưa bà Tào, có lẽ bà chưa biết. Công ty Công nghệ Vương Thị do con trai bà làm giám đốc vốn dĩ chỉ là một công ty nhỏ trên bờ vực phá sản từ hai năm trước. Để giúp anh Vương Triết duy trì công ty và giữ thể diện, cô Lâm Uyển đã dùng tư cách cá nhân để bảo lãnh khoản vay 10 triệu Nhân dân tệ từ ngân hàng, đồng thời Quỹ Đầu tư Lâm Thị đã rót vào đó 15 triệu Nhân dân tệ dưới dạng cổ phần ưu đãi.
Bà Tào há hốc mồm, chiếc tách trà trong tay run lên bần bật:
— Cái... cái gì? Cả chục triệu... Nhân dân tệ?!
— Chưa hết — Cố luật sư nói tiếp, ánh mắt sắc lẹm — Căn hộ cao cấp mà anh Vương Triết đang điềm nhiên ở, chiếc xe Mercedes mà anh ta đang đi, đều được đăng ký dưới tên công ty thuộc sở hữu của cô Lâm Uyển, cho anh ta mượn sử dụng miễn phí. Tổng số nợ cá nhân và doanh nghiệp mà anh Vương Triết đang gánh chịu đối với gia tộc họ Lâm hiện tại là 28 triệu Nhân dân tệ (khoảng hơn 95 tỷ đồng).
"BỐP!"
Bản hợp đồng trên tay bà Tào rơi xuống đất. Bà ta quay sang nhìn con trai, giọng nói lạc đi:
— Vương Triết! Những lời ông ta nói... có phải là thật không? Chẳng phải con luôn nói với mẹ là con tự tay làm nên sự nghiệp, căn hộ và xe sang đó là do con tự mua sao?!
Vương Triết cúi gập đầu, mặt đỏ gay vì nhục nhã. Hai năm qua, anh ta luôn đóng vai một người đàn ông trẻ tuổi tài cao, thành đạt tự thân trước mặt mẹ và họ hàng. Anh ta lợi dụng sự dịu dàng và tình yêu của tôi để biến sự giúp đỡ của tôi thành bàn đạp cho sự ngạo mạn của mình. Ngay cả bà Tào cũng tưởng rằng con trai mình là "rể hiền giá cao", còn tôi chỉ là một cô gái may mắn vơ được con cá lớn!
Tôi nhìn Vương Triết, ánh mắt hoàn toàn nguội lạnh:
— Vương Triết, anh nghĩ tôi yêu anh nên tôi là kẻ ngốc sao? Tôi giấu đi thân phận thế gia của mình, chấp nhận cùng anh gánh vác khó khăn vì tôi tin anh là người có bản lĩnh và chân thành. Nhưng sự tham lam của gia đình anh, và sự vô tình của anh ngày hôm nay, đã đánh thức tôi rồi.
— Uyển Uyển... anh sai rồi! — Vương Triết bất ngờ quỳ gối xuống sàn nhà, túm lấy vạt váy của tôi, giọng van lăm thảm thiết — Anh bị mù rồi! Là do mẹ anh xúi giục, anh không cố ý đâu! Em hãy cho anh một cơ hội nữa đi! Nếu em thu hồi vốn lúc này, công ty của anh sẽ lập tức phá sản, anh sẽ phải đi tù vì nợ nần mất!
Bà Tào thấy con trai quỳ xuống thì hoảng loạn, nhưng sự kiêu ngạo vô căn cứ trong bà ta vẫn bùng lên:
— Lâm Uyển! Cô đừng có quá đáng! Dù sao hai đứa cũng sắp kết hôn rồi, cô làm vậy là muốn tuyệt đường sống của hôn phu mình sao? Cô không sợ bị người ta cười chê là dâu dữ sao?!
"BÁP!"
Mẹ tôi không thể nhẫn nại được nữa, đứng dậy tát thẳng vào mặt bà Tào một cái chát chúa:
— Bà Tào! Bà bớt diễn cái trò đạo đức giả đó đi! Các người vừa muốn nuốt trọn tài sản của con gái tôi, vừa muốn biến nó thành con mồi cho gia đình các người xâu xé, bây giờ còn mặt mũi nói đến từ 'kết hôn' sao?!
Bố tôi đứng dậy, uy nghiêm nhìn xuống hai cha con nhà họ Vương:
— Bữa cơm này đến đây là hết. Cố luật sư, làm theo đúng thủ tục pháp lý. Trong vòng 24 giờ, thu hồi toàn bộ tài sản, xe cộ, và nộp đơn khởi tố thu hồi nợ đối với Công ty Công nghệ Vương Thị!
— Vâng, thưa Chủ tịch — Cố luật sư gật đầu.
Tôi bước qua người Vương Triết đang quỳ móp dưới đất, không một lần ngoảnh đầu lại. Tiếng van xin của anh ta và tiếng khóc lóc, chửi rủa trong tuyệt vọng của bà Tào bị cánh cửa phòng tiệc đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn khỏi cuộc đời tôi.
CHƯƠNG 3: BÌNH MÌNH MỚI NƠI THÂM QUYẾN
Một tháng sau.
Sự kiện Công ty Công nghệ Vương Thị tuyên bố phá sản và bị phát mại toàn bộ tài sản đã trở thành đề tài bàn tán xôn xao trong giới kinh doanh trẻ tại Thâm Quyến.
Vương Triết từ một "doanh nhân trẻ thành đạt" biến thành kẻ trắng tay, gánh trên mình khoản nợ khổng lồ. Xe sang bị thu hồi, căn hộ cao cấp bị niêm phong. Anh ta và mẹ phải chuyển đến sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở khu ổ chuột ngoại ô. Chị gái của anh ta—người từng mơ tưởng đứng tên cửa hàng của tôi—vì sợ liên lụy nợ nần mà lập tức cắt đứt liên lạc với hai mẹ con.
Hôm nay là ngày khai trương cửa hàng thời trang cao cấp của tôi tại trung tâm Phố Đông—chính là cửa hàng mà bà Tào từng muốn sang tên cho con gái lớn của mình.
Không gian cửa hàng sang trọng với hoa tươi ngập tràn, khách khứa ra vào đều là những nhân vật có tiếng tăm trong giới thượng lưu Thượng Hải và Thâm Quyến. Bố mẹ tôi cười rạng rỡ đón tiếp quan khách, ánh mắt tràn đầy sự tự hào về đứa con gái đã biết mạnh mẽ đứng lên sau tổn thương.
Tôi mặc bộ suit trắng thanh lịch, mái tóc uốn sóng xõa ngang lưng, đứng trước cửa kính kịch trần nhìn ra dòng người tấp nập bên ngoài.
Bỗng nhiên, từ xa xuất hiện một bóng dáng xộc xệch, nhếch nhác đang cố chen qua hàng rào bảo vệ.
Đó là Vương Triết. Mới một tháng không gặp, anh ta đã phờ phạc, râu ria xồm xoàm, bộ quần áo đắt tiền ngày trước giờ đây nhăn nhúm và cũ kỹ. Anh ta gào lên trong tuyệt vọng:
— Uyển Uyển! Cho anh gặp Uyển Uyển! Anh biết lỗi rồi! Mẹ anh biết lỗi rồi! Xin em hãy cứu anh một lần này thôi!
Hai người bảo vệ lực lưỡng lập tức khống chế, đẩy anh ta ra xa khỏi khu vực cửa hàng. Những quan khách xung quanh xì xào chỉ trỏ, nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ và ghê tởm.
Tôi đứng bên trong, nhìn qua lớp kính trong suốt. Trong lòng tôi không còn sự giận dữ, không còn nỗi đau, chỉ còn là sự thản nhiên đối với một kẻ xa lạ.
Cố luật sư bước lại gần, nhẹ nhàng cất tiếng:
— Cô Lâm, có cần tôi gọi cảnh sát xử lý kẻ quấy rối này không?
Tôi mỉm cười, lắc đầu nhẹ:
— Không cần đâu, Cố luật sư. Tự bản thân anh ta đã phải gánh chịu bản án lớn nhất rồi—đó là sự trả giá cho sự tham lam và vô tình.
Tôi quay lưng lại, bước về phía sân khấu nhỏ giữa cửa hàng, nơi bố mẹ và những người bạn chân thành đang chờ đợi tôi.
Nắng ban mai Thâm Quyến chiếu qua ô kính, bao phủ lấy tôi trong một luồng ánh sáng ấm áp và rạng rỡ. Tôi nâng ly champagne lên, cùng mọi người nâng cốc chúc mừng cho một khởi đầu mới.
Cuộc đời này rất dài, vấp ngã một lần không có gì đáng sợ. Điều quan trọng là chúng ta biết giữ lại sự尊 nghiêm (tôn nghiêm) và giá trị của bản thân để bước tiếp. Và tôi biết, từ nay về sau, cuộc sống của tôi sẽ chỉ toàn là ánh sáng.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét