#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Mùi thuốc bắc nồng nặc quyện với hương trà đặc u uất tràn ngập gian phòng khách của căn nhà ba tầng tại một thị trấn thuộc vùng ven Thành Đô. Bà Lý – mẹ chồng tôi – ngồi dựa lưng vào chiếc ghế mây lớn, hai tay đeo hai chiếc vòng ngọc bích sáng bóng, ánh mắt soi xét lạnh lùng nhìn tôi.
— "Mẹ, con xin mẹ!" Tôi quỳ gối dưới sàn gạch, hai tay chắp lại, giọng nói khản đặc vì nước mắt. "Bố con ở quê bị tai nạn lao động bất ngờ, bác sĩ nói phải phẫu thuật cấp cứu ngay trong hôm nay, chi phí ít nhất phải 150.000 Nhân dân tệ. Suốt 6 năm qua, mỗi tháng con bán hàng trực tuyến được bao nhiêu tiền đều đưa mẹ giữ hộ, tổng cộng cũng hơn 800.000 tệ rồi. Con chỉ xin mẹ rút lại 150.000 tệ để cứu mạng bố con thôi!"
Bà Lý thong thả nâng tách trà gốm Nghi Hưng lên, nhấp một ngụm nhỏ, không hề quay đầu nhìn tôi. Lời khẩn cầu ruột gan của tôi dường như chỉ là tiếng gió thoảng ngoài cửa sổ.
— "Cứu bố cô?" Bà Lý cất giọng thản nhiên, chứa đựng sự mỉa mai sâu sắc. "Tô Vãn, cô nên nhớ rõ, cô đã làm dâu nhà họ Lý này sáu năm. Tiền cô kiếm được là nhờ có cái danh cái nghĩa làm dâu nhà này, ăn cơm nhà này mới có sức mà bán hàng. Đã bước chân vào cái cửa này thì tiền cũng là của cái nhà này, làm gì có chuyện tiền riêng với tiền chung?"
— "Mẹ!" Tôi bàng hoàng ngước lên. "Tiền đi chợ, tiền điện nước, tiền thuốc nom hằng ngày cho cả nhà này 6 năm qua đều là tiền túi con bỏ ra! Mẹ đi khắp cái trấn này nói với hàng xóm là con ăn bám, 'không làm ra nổi một đồng', con nhẫn nhịn vì muốn giữ êm ấm gia đình. Nhưng đây là tiền cứu mạng bố con!"
Lý Bằng – chồng tôi – bước từ trong phòng ra, trên tay vẫn cầm chiếc điện thoại đang chơi game. Anh ta liếc nhìn tôi quỳ dưới đất, vẻ mặt phiền phức, liền đi đến vuốt lưng mẹ mình: — "Tô Vãn, em gào rú cái gì thế? Mẹ giữ tiền là để tích lũy cho tương lai hai vợ chồng mình. Em đòi đột ngột thế mẹ lấy đâu ra? Với lại, bố em ở dưới quê có bảo hiểm y tế mà, thiếu bao nhiêu bảo người nhà dưới đó tự lo liệu đi, việc gì phải rút tiền tiết kiệm gia đình ra?"
Tôi nhìn người chồng chung chăn gối sáu năm mà lòng lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông. Bố tôi đang nằm trong phòng cấp cứu chờ tiền đặt cọc phẫu thuật, vậy mà trong mắt hai mẹ con họ, đó chỉ là "chuyện dưới quê". Sự nhu nhược, tham lam và vô tình của họ đã hoàn toàn đập tan chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại trong tôi.
Tôi không gào khóc nữa. Tôi chậm rãi đứng dậy, lau sạch vệt nước mắt trên má, dọn dẹp lại tà áo.
— "Đã vào nhà này thì tiền cũng là của nhà này..." Tôi nhắc lại câu nói của bà Lý, nụ cười trên môi bật ra cay đắng nhưng rạng rỡ sự dứt khoát. "Được rồi. Mẹ giữ lấy mà dùng."
Tôi quay lưng đi thẳng vào phòng ngủ, kéo chiếc vali cá nhân ra, gom vài bộ quần áo đơn giản cùng xấp giấy tờ tùy thân. Lý Bằng đi theo vào, đứng ở cửa khoanh tay khẩy mũi: — "Em lại giở trò giận dỗi dọa bỏ đi đấy à? Tô Vãn, em bước ra khỏi cái nhà này xem có ai chứa chấp em không? Không có nhà họ Lý nuôi, em sống bằng gì?"
Tôi không đáp một lời, kéo khóa vali, đẩy anh ta sang một bên rồi bước ra cổng.
Trước khi bước qua cánh cổng sắt, tôi ngoảnh lại nhìn căn nhà khang trang mà chính dòng tiền bán hàng miệt mài ngày đêm của tôi đã bồi đắp nên. Bà Lý vẫn thong thả uống trà, ánh mắt đắc thắng vì cho rằng đứa con dâu không cha không mẹ chống lưng như tôi rồi cũng sẽ phải ngoan ngoãn bò về xin lỗi.
Họ hoàn toàn không biết rằng, đêm đó, tôi không hề bắt xe về quê khóc lóc. Tôi đi thẳng đến thành phố Thành Đô, gõ cửa một căn hộ chung cư cao cấp.
CHƯƠNG 2: CUỐN SỔ BÌA ĐEN VÀ VỊ KHÁCH LẠ
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai vừa rọi qua rặng tre trước cửa nhà họ Lý, bà Lý đã dậy sớm, ra sân tập dưỡng sinh với dáng vẻ khoan khoái. Trong đầu bà ta đang nhẩm tính xem khoản tiền 800.000 tệ của tôi sẽ dùng để mua chiếc xe hơi mới cho Lý Bằng như thế nào.
"Bốp! Bốp! Bốp!"
Tiếng đập cổng dồn dập vang lên làm đứt quãng động tác của bà Lý. Bà ta nhíu mày, lầm bầm chửi rủa: — "Con dâu mất nết, mới đi một đêm đã mò về rồi à? Để xem hôm nay tôi dạy dỗ cô thế nào!"
Bà Lý thong thả ra mở cổng, trên mặt chuẩn bị sẵn vẻ uy nghiêm của người làm mẹ chồng. Nhưng khi cánh cổng mở ra, nụ cười nhếch môi của bà ta lập tức khựng lại.
Đứng trước cửa không chỉ có một mình tôi. Bên cạnh tôi là một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen cắt may chỉnh tề, tay cầm chiếc cặp táp bằng da cao cấp, ánh mắt sắc sảo và uy nghiêm. Phía sau ông ấy là hai người đàn ông lực lưỡng mặc đồng phục bảo vệ.
— "Tô Vãn? Cô... cô dẫn cái lũ này về đây làm gì?" Bà Lý giật mình lùi lại một bước, giọng hốt hoảng.
Lý Bằng nghe tiếng động cũng ngáp ngắn ngáp dài bước ra. Nhìn thấy tôi đi cùng người lạ, anh ta liền nổi giận đùng đùng: — "Tô Vãn! Em điên rồi à? Đêm qua không về, sáng ra dẫn đàn ông lạ về nhà đại náo là có ý gì? Em không biết ngượng à?"
Tôi không nhìn Lý Bằng, chỉ bình thản bước qua họ, đi thẳng vào giữa sân, kéo chiếc ghế mây mà bà Lý hay ngồi ra rồi ngồi xuống.
— "Lý Bằng, mẹ," tôi cất giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng áp lực nặng ngàn cân. "Giới thiệu với hai người, đây là Luật sư Trần – Trưởng Văn phòng Luật sư Chính Nghĩa tại Thành Đô."
Luật sư Trần gật đầu chào xã giao, rút từ trong cặp ra một xấp tài liệu cùng một cuốn sổ tay bọc da màu đen đã cũ nhưng được giữ gìn rất cẩn thận.
Sắc mặt bà Lý trong chớp mắt biến thành màu xám tro khi nhìn thấy cuốn sổ bọc da đen ấy. Môi bà ta rung lên bần bật: — "Cuốn sổ... cuốn sổ đó... Sao cô lại có nó? Chẳng phải cô đã làm mất nó từ ba năm trước rồi sao?"
— "Mẹ tưởng con làm mất thật sao?" Tôi mỉm cười, mở cuốn sổ ra. "Ba năm trước, khi mẹ lén lục tủ đồ của con để tìm cuốn sổ ghi chép dòng tiền này, con đã cố tình để lại một cuốn sổ giả cho mẹ tiêu hủy. Còn cuốn sổ thật, con đã gửi ở két an toàn của ngân hàng từ lâu rồi."
Trong cuốn sổ đó, từng ngày, từng tháng suốt sáu năm qua đều ghi chép chi tiết: Mã đơn hàng, doanh thu thực tế từ cửa hàng trực tuyến của tôi, số tiền chuyển khoản vào tài khoản cá nhân của bà Lý, kèm theo chữ ký xác nhận mỗi lần bà ta nhận tiền "giữ hộ". Không chỉ vậy, ở những trang sau cùng là danh sách từng khoản chi phí sinh hoạt của gia đình này mà tôi đã thanh toán bằng thẻ cá nhân.
Lý Bằng ngơ ngác nhìn mẹ mình: — "Mẹ, cuốn sổ gì thế? Mẹ nhận tiền của Tô Vãn thật à? Mẹ bảo cô ấy làm ăn thua lỗ, toàn lấy tiền của mẹ chi tiêu mà?"
— "Anh câm miệng lại!" Bà Lý gào lên với con trai, rồi quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt tóe lửa. "Tô Vãn, cô tính toán với mẹ chồng cô từng đồng từng cắc thế này à? Cô là đồ con dâu tâm địa độc ác! Dù có ghi chép thì sao? Tiền chuyển vào tài khoản của tôi là cô tự nguyện dâng hiến cho nhà chồng!"
Luật sư Trần lúc này mới cất giọng lạnh chót: — "Bà Lý, e rằng bà đã hiểu sai về pháp luật rồi. Theo quy định của Bộ Luật Dân sự, số tiền 800.000 tệ mà cô Tô Vãn chuyển cho bà có bản chất là 'Ủy thác quản lý tài sản' có chứng cứ ghi chép rõ ràng. Thêm vào đó, chúng tôi đã trích xuất toàn bộ sao kê ngân hàng 6 năm qua của bà."
Luật sư Trần lật tiếp một trang hồ sơ: — "Điều đáng nói là, số tiền ủy thác này không những không được giữ nguyên, mà bà đã lén lút chuyển 300.000 tệ đứng tên tài khoản cá nhân của cháu gái bà, và dùng 200.000 tệ để cho người cháu họ vay không lãi suất. Hành vi này có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp."
CHƯƠNG 3: SỰ PHỤC THÙ HOÀN HẢO
Căn sân nhỏ rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi. Lý Bằng đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt trợn tròn nhìn mẹ mình: — "Mẹ! Mẹ lấy 300.000 tệ cho chị họ con à? Chẳng phải mẹ nói tiền đó là tiền tiết kiệm cả đời của mẹ sao? Sao mẹ không đưa cho con mua xe?"
— "Mẹ... mẹ..." Bà Lý bối rối không trả lời được, chân tay run rẩy.
Tôi đứng dậy, bước lại gần bà Lý, ánh mắt dửng dưng như nhìn một người xa lạ: — "Bà Lý, bà luôn nói với bà con khối phố rằng tôi là kẻ ăn bám, không làm ra một đồng, sống nhờ vào sự ban ơn của nhà họ Lý. Nhưng bà quên mất một điều: Cửa hàng trực tuyến đó mang tên thương hiệu cá nhân của tôi trước khi kết hôn. Toàn bộ dòng tiền là tài sản riêng hợp pháp của tôi."
— "Tô Vãn... em..." Lý Bằng cuống quít lao đến nắm lấy tay tôi. "Em đừng làm thế! Mẹ già rồi, em chấp nhặt làm gì? Có gì vợ chồng mình về phòng bảo nhau. Bố em cần tiền phẫu thuật đúng không? Anh bảo mẹ rút ra trả em ngay mà!"
Tôi dứt khoát hất tay Lý Bằng ra. Sự van lơn muộn màng của anh ta chỉ làm tôi cảm thấy buồn nôn.
— "Mọi chuyện đã quá muộn rồi, Lý Bằng," tôi lạnh cằn đáp. "Tối qua, tôi đã dùng hợp đồng tài sản và sổ tiết kiệm dự phòng khác của mình để thế chấp ngân hàng, nộp đủ tiền phẫu thuật cho bố tôi rồi. Ca phẫu thuật đã thành công sáng nay. Tôi không cần sự ban ơn giả tạo của cái nhà này nữa."
Tôi quay sang Luật sư Trần. Ông ấy gật đầu, rút ra một văn bản chính thức đặt lên bàn trà: — "Bà Lý, anh Lý Bằng, chúng tôi trao cho hai người hai lựa chọn:"
"Một: Trong vòng 24 giờ, bà Lý phải hoàn trả toàn bộ 800.000 tệ gốc cùng tiền lãi phát sinh theo lãi suất ngân hàng vào tài khoản của cô Tô Vãn. Cô Tô Vãn sẽ đơn phương nộp đơn ly hôn do ly thân và bất đồng tài sản."
"Hai: Nếu không hoàn trả đúng hạn, chúng tôi sẽ nộp đơn tố tụng ra Tòa án Nhân dân quận, đồng thời yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản, nhà cửa của anh Lý Bằng và bà Lý để thi hành án. Với cuốn sổ ghi chép và bằng chứng sao kê này, khả năng bà Lý phải chịu trách nhiệm hình sự là rất cao."
Bà Lý nghe đến hai từ "hình sự" thì hai mắt trợn ngược, chân tay sụn xuống, ngã quỵ ngay tại chỗ. Bà ta gào khóc um xùm: — "Trời ơi là trời! Con dâu giết mẹ chồng rồi! Hàng xóm ơi ra mà xem con dâu dồn mẹ chồng vào đường chết này!"
Tiếng gào khóc của bà ta nhanh chóng thu hút sự chú ý của hàng xóm xung quanh. Người ta vây quanh cổng chỉ trỏ. Nhưng lần này, Luật sư Trần không để bà ta diễn trò. Ông mở chiếc loa cầm tay, đọc rõ ràng từng khoản tiền mà tôi đã đóng góp cho cái nhà này và số tiền bà Lý đã lén lút tẩu tán.
Những tiếng xầm xì của hàng xóm lập tức đảo chiều: — "Mẹ ơi, hóa ra bà Lý sống bằng tiền của con dâu mà ra ngoài toàn chửi nó ăn bám à?" — "Ăn trọn 800.000 tệ của người ta, giờ bố người ta cấp cứu không trả một đồng, tàn nhẫn quá!" — "Đúng là gậy ông đập lưng ông!"
Những lời bàn tán như những cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt bà Lý và Lý Bằng. Sự tự tôn, gia phong giả tạo mà họ gầy công dựng lên suốt sáu năm qua hoàn toàn sụp đổ trước mặt toàn bộ thị trấn.
Lý Bằng quỳ gối xuống trước mặt tôi, gào khóc van xin: — "Vãn Vãn, anh xin em! Đừng kiện mẹ! Anh sẽ ký đơn ly hôn, anh sẽ bắt mẹ trả lại tiền cho em! Em cho nhà anh một con đường sống đi!"
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không còn một gợn sóng.
— "24 giờ. Tôi chỉ cho các người đúng 24 giờ," tôi nói rồi quay lưng bước đi.
Chiều hôm đó, bà Lý phải gom góp toàn bộ tiền tiết kiệm, đi vay mượn khắp nơi và bắt cháu gái trả lại số tiền đã tẩu tán để chuyển đủ 800.000 tệ vào tài khoản của tôi. Tờ đơn ly hôn cũng được Lý Bằng ký trong sự nhục nhã và tuyệt vọng.
Bước ra khỏi Cục Dân chính với cuốn sổ hồng chứng nhận ly hôn trên tay, không khí mùa thu Thành Đô trong lành và mát rượi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do đang tràn ngập trong lồng ngực. Sáu năm thanh xuân đổi lấy một bài học đắt giá, nhưng từ hôm nay, tôi đã đòi lại được cả tiền bạc, sự tôn nghiêm và cuộc đời của chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét