#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Ánh đèn sương mù bao phủ lấy bầu trời đêm Thượng Hải, hất những vệt sáng nhạt nhòa qua ô cửa kính của Bệnh viện Nhân dân Số 1. Trong phòng cấp cứu lạnh lẽo, tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh "tít... tít..." đơn điệu nhưng xé lòng. Tôi – Hứa Uyển, nằm trên giường bệnh với gương mặt tái nhợt như tờ giấy, mu bàn tay cắm đầy những mũi kim truyền dịch. Đêm nay là đêm thứ ba tôi phải chiến đấu với căn bệnh suy thận cấp biến chứng, ranh giới giữa sinh và tử chỉ mong mong như một sợi tóc.
Đôi tay gầy guộc của tôi run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại, dồn chút sức lực cuối cùng để nhấn số của Cố Hoài – người chồng đã gắn bó với tôi suốt sáu năm thanh xuân. Mười một cuộc gọi trước đó đều đáp lại bằng những tiếng tít dài vô vọng. Đến cuộc gọi thứ mười hai, đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt máy, nhưng đập vào tai tôi không phải là sự lo lắng, mà là tiếng nhạc nền sôi động của một nhà hàng năm sao cùng giọng nói tràn ngập sự gắt gỏng.
"Hứa Uyển! Rốt cuộc cô muốn làm nũng đến bao giờ hả?" Giọng Cố Hoài vang lên lạnh bừa, không một chút hơi ấm. "Tôi đã nói rồi, tối nay là tiệc đính hôn và thông báo tin vui của Dao Dao. Cô ấy đang mang thai đứa con trai của tôi – giọt máu của nhà họ Cố! Cô đừng có lấy lý do ốm đau vớ vẩn ra để phá bĩnh sự nghiệp và tương lai của tôi nữa!"
"Cố Hoài... bác sĩ nói em... em cần người ký tên phẫu thuật gấp..." Tôi thều thào, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua thái dương, thấm đẫm gối viện. "Anh quay lại một chút thôi được không? Em thực sự... không sống nổi qua đêm nay mất..."
"Đủ rồi đấy!" Cố Hoài gắt lên, tiếng ly thủy tinh va vào nhau vang lên giòn giã ở đầu dây bên kia. "Đừng có giả vờ giả vịt để khống chế tôi nữa! Cô chỉ là một người đàn bà nghèo hèn, suốt ngày ốm đau làm xui xẻo cả cái nhà này. Dao Dao là tiểu thư tập đoàn bất động sản Thịnh Thế, đứa bé trong bụng cô ấy chính là chìa khóa đưa tôi bước vào giới thượng lưu Thượng Hải! Đừng làm phiền tôi nữa, giữa chúng ta kết thúc rồi!"
"Tút... tút... tút..."
Đầu dây bên kia tàn nhẫn ngắt kết nối. Màn hình điện thoại tối om, phản chiếu khuôn mặt tuyệt vọng đến tột cùng của tôi. Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã của y tá chạy vào, cùng giọng nói hốt hoảng của bác sĩ trực: "Huyết áp bệnh nhân tụt nhanh quá! Mau, chuẩn bị máy sốc tim!"
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của cái chết đang gặm nhấm từng tế bào. Cố Hoài, anh nghĩ rằng việc bỏ mặc người vợ tào khang trên giường bệnh để chạy theo một cô tiểu thư giàu có cùng đứa con trong bụng là cánh cửa dẫn anh đến thiên đường sao? Anh có biết, cái giá của sự phản bội chưa bao giờ là rẻ?
Cùng lúc đó, tại sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn Bán Đảo, Cố Hoài đang khoác trên mình bộ vest đắt tiền, gương mặt rạng rỡ tự hào bên cạnh Lục Dao – cô tiểu thư khoác chiếc váy dạ hội nhung đỏ, bụng dưới hơi nhô lên. Cố Hoài nâng ly champagne, cúi người ân cần xoa nhẹ bụng Lục Dao, ánh mắt đong đầy sự đắc ý của một kẻ vừa đổi đời thành công.
"Anh yêu, anh vừa nói chuyện với ai thế?" Lục Dao nũng nịu tựa đầu vào vai Cố Hoài, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự dò xét.
"Không có gì, chỉ là một cuộc gọi rác thôi em." Cố Hoài mỉm cười dịu dàng, đặt lên trán Lục Dao một nụ hôn hôn ngoan. "Đêm nay là đêm của chúng ta, của con trai chúng ta. Anh sẽ không để bất kỳ kẻ hèn mạt nào làm ảnh hưởng đến không khí này."
Mẹ của Lục Dao – bà Lục, đứng gần đó với bộ trang sức kim cương lấp lánh, mỉm cười đầy ẩn ý khi nhìn Cố Hoài. Sự sốa sắng và phục tùng của người con rể tương lai này khiến bà vô cùng hài lòng. Cố Hoài chìm đắm trong ảo tưởng về một tương lai tươi sáng, nơi anh ta sẽ trở thành phó tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Thế, sở hữu biệt thự ở Lục Gia Chủy và bước vào tầng lớp thượng lưu mà anh ta mơ ước bấy lâu.
Suốt năm tháng sau đó, Cố Hoài sống trong nhung lúp và sự kiêu ngạo. Anh ta hoàn toàn cắt đứt liên lạc với tôi, nộp đơn ly hôn đơn phương và chặn mọi phương thức liên lạc. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một vệt mực đen hoen ố trong quá khứ nghèo hèn mà anh ta muốn xóa bỏ. Mỗi ngày, anh ta đều tỉ mỉ chăm sóc Lục Dao, mua những món bổ dưỡng đắt tiền nhất, tự tay quạt cho cô ta ngủ, chờ đợi ngày đứa trẻ "hoàng tử" chào đời để chính thức danh正ngôn thuận nắm giữ cổ phần tập đoàn.
Cho đến hôm nay – ngày diễn ra tiệc mừng em bé (Baby Shower) hoành tráng tại biệt thự riêng của nhà họ Lục.
Khắp sân vườn ngập tràn bóng bay hồng và xanh, rượu vang chảy như nước, vô số doanh nhân và danh gia vọng tộc đến chúc mừng. Cố Hoài đứng ở trung tâm sân khấu, tay ôm chiếc nôi mạ vàng, ngực ưỡn cao đầy kiêu hãnh.
Đúng lúc MC chuẩn bị xướng tên gia đình lên phát biểu, chiếc điện thoại trong túi áo vest của Cố Hoài đột ngột rung lên dồn dập. Đó là một số máy lạ có mã vùng của Bệnh viện Phụ sản Trung ương Thượng Hải.
Cố Hoài cau mày, bước lùi lại góc sân khấu rồi bắt máy: "A lô? Ai đấy? Tôi đang bận dự tiệc lớn..."
"Có phải ông Cố Hoài không?" Giọng nói của vị bác sĩ ở đầu dây bên kia vô cùng nghiêm trọng và khẩn cấp. "Tôi là Bác sĩ Trương, Trưởng khoa Di truyền Bệnh viện Phụ sản Trung ương. Yêu cầu ông đến bệnh viện ngay lập tức! Hồ sơ xét nghiệm tiền sinh sản và gen di truyền của cô Lục Dao có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng liên quan đến tính mạng đứa trẻ và trách nhiệm pháp lý!"
"Cái gì?" Cố Hoài nhếch môi cười khinh khỉnh. "Bác sĩ nhầm rồi đúng không? Con tôi rất khỏe mạnh, hôm nay chúng tôi đang làm tiệc mừng em bé đây!"
"Tôi không đùa với ông!" Bác sĩ Trương ngắt lời, giọng nói lạnh như băng. "Đứa trẻ trong bụng Lục Dao mắc hội chứng di truyền hiếm gặp di truyền từ cha đẻ. Và quan trọng nhất... nhóm máu và chỉ số gen ADN của đứa trẻ hoàn toàn KHÔNG TRÙNG KHỚP với hồ sơ xét nghiệm máu của ông cách đây hai tháng! Nếu ông không đến ngay để xử lý, hậu quả ông tự chịu trách nhiệm trước pháp luật!"
"Choảng!"
Chiếc ly pha lê trên tay Cố Hoài trượt khỏi kẽ tay, rơi xuống sàn đá cẩm thạch vỡ tan tành. Rượu vang đỏ bắn tung tóa, giống như một vệt máu tươi đập mạnh vào mắt anh ta.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ VÀ BÍ MẬT TRONG HỒ SƠ
Tiếng vỡ chát chúa của chiếc ly làm gián đoạn bản nhạc tấu nhẹ nhàng trong sân vườn. Mọi ánh mắt của các vị khách quý lập tức dồn về phía Cố Hoài. Lục Dao, đang ngồi trên chiếc ghế mây phủ hoa tươi, khẽ giật mình, ánh mắt lướt qua vẻ mặt xám xịt của Cố Hoài rồi lập tức hiện lên một vệt biến sắc bất an.
"Cố Hoài, anh làm sao thế? Sao lại bất cẩn thế hả?" Bà Lục bước lại gần, giọng nói xen lẫn sự trách móc và uy quyền của kẻ bề trên. "Hôm nay là ngày vui, làm vỡ đồ là điềm không tốt đâu!"
Cố Hoài đứng ngây người ra đó, đầu óc quay mòng mòng như vừa bị một cú đấm ngàn cân đập thẳng vào mặt. Những từ ngữ của vị bác sĩ qua điện thoại vẫn vang vọng liên hồi trong màng nhĩ anh ta: "Không trùng khớp... không phải con ông... trách nhiệm pháp lý..."
"Cố Hoài? Anh sao thế?" Lục Dao đứng dậy, đi đến nắm lấy tay anh ta. Bàn tay cô ta hơi run rẩy, ánh mắt không né tránh được sự hoảng loạn ngầm.
Cố Hoài chậm rãi ngẩng đầu nhìn người phụ nữ mà mình đã dốc lòng chăm sóc suốt năm tháng qua, người phụ nữ mà vì cô ta, anh ta đã tàn nhẫn bỏ mặc người vợ tào khang suýt chết trên giường bệnh. Anh ta nuốt nước bọt một cách khó khăn, giọng nói khàn đặc và run rẩy: "Dao Dao... em... em có chuyện gì giấu anh không?"
"Anh nói vớ vẩn gì thế?" Lục Dao giật phắt tay lại, vẻ mặt lập tức trở nên gắt gỏng để che đậy sự bối rối. "Anh bị điên à? Tự nhiên hỏi câu vớ vẩn đó trước mặt bao nhiêu khách khứa thế này?"
"SĐT vừa rồi... là của Bác sĩ Trương ở Bệnh viện Phụ sản Trung ương." Cố Hoài gằn từng chữ, đôi mắt anh ta bắt đầu hằn lên những vệt máu đỏ ngầu. "Ông ấy nói đứa trẻ trong bụng em... không phải là con của tôi!"
Lời vừa thốt ra, cả khoảng sân vườn bỗng nhiên rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người. Các vị khách bắt đầu xì xầm bàn tán, những ánh mắt tò mò và giễu cợt dính chặt vào ba người nhà họ Lục.
Bà Lục sắc mặt biến đổi dữ dội, bước tới giơ tay tát thẳng vào mặt Cố Hoài một cái "BỐP" đau đớn!
"Cố Hoài! Cậu ăn nói tào lao cái gì đấy?!" Bà Lục chỉ tay vào mặt anh ta, giọng nói đanh thép nhưng đầy sự gượng gạo. "Con gái tôi danh giá như thế nào mà cậu dám vu khống nó? Cậu chỉ là một kẻ nghèo hèn được nhà họ Lục chúng tôi cất nhắc, đừng có ở đó mà ngấu nghiến cắn ngược lại chủ!"
"Tôi vu khống?" Cố Hoài cười chua chát, sự nghi ngờ và uất ức bị dồn nén bấy lâu nay bùng cháy như ngọn lửa. "Nếu không có gì che giấu, vậy bây giờ chúng ta cùng đến bệnh viện! Đi đối chất trực tiếp với bác sĩ!"
Không chờ ai đồng ý, Cố Hoài lao đến nắm lấy tay Lục Dao, kéo cô ta đi. Lục Dao hốt hoảng hoảng sợ, gạt tay anh ta ra rồi lùi lại sau lưng mẹ mình, bật khóc nức nở. Sự chột dạ hiện rõ trên khuôn mặt trang điểm kỹ càng của cô ta.
Mười lăm phút sau, dưới áp lực của sự việc và để tránh làm trò cười trước mặt quan khách, một chiếc xe riêng đã đưa Cố Hoài, Lục Dao và bà Lục đến thẳng Bệnh viện Phụ sản Trung ương Thượng Hải.
Tại phòng làm việc của Trưởng khoa Di truyền, Bác sĩ Trương với mái tóc điểm bạc đang ngồi chờ sẵn. Mấy bản báo cáo xét nghiệm có dấu đỏ tươi được đặt ngay ngắn trên mặt bàn gỗ.
Cố Hoài lao vào như một con thú dữ bị thương, chộp lấy bản báo cáo trên bàn: "Bác sĩ! Hãy nói rõ cho tôi biết! Rốt cuộc là có chuyện gì?!"
Bác sĩ Trương thở dài, nhìn Cố Hoài bằng ánh mắt vừa thương hại vừa nghiêm túc: "Anh Cố, bản xét nghiệm ADN tiền sinh sản từ tế bào thai nhi trong máu mẹ cho thấy, xác suất anh là cha sinh học của đứa trẻ này là 0%. Đứa trẻ mang một chuỗi gen đột biến di truyền cực kỳ đặc trưng từ cha đẻ của nó – kẻ cũng chính là bệnh nhân đang điều trị bệnh tâm thần di truyền tại cơ sở y tế của chúng tôi."
"CÁI GÌ?!" Cố Hoài gầm lên, đầu óc như nổ tung. Anh ta ngã gục xuống chiếc ghế sofa phía sau, hai tay ôm lấy đầu.
Bác sĩ Trương tiếp tục lật một trang hồ sơ khác, ánh mắt nghiêm nghị nhìn sang bà Lục và Lục Dao đang đứng tái mét ở góc phòng: "Ngoài ra, điều đáng nói là cô Lục Dao và gia đình đã biết rõ đứa trẻ này mắc bệnh di truyền từ vị hôn phu cũ của cô ấy – một thiếu gia gia đình giàu có đã bị phá sản và dính vào vòng lao lý. Cô Lục Dao tìm đến anh Cố Hoài là để kiếm một 'kẻ thế thân' gánh tội, nhằm hợp thức hóa thai kỳ và lấy lại danh dự cho gia đình, đồng thời lợi dụng sự thiếu hiểu biết của anh để ép anh ký vào bản cam kết gánh vác các khoản nợ y tế và nuôi dưỡng sau này!"
Từng lời nói của bác sĩ như những lưỡi dao sắc bén đâm nát cõi lòng của Cố Hoài.
"Lục Dao... Bà Lục..." Cố Hoài ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo vì phẫn nộ và đau đớn. Anh ta nhìn hai người phụ nữ mà mình từng coi là ân nhân, là chiếc vé đưa mình lên mây xanh. "Các người... các người biến tôi thành một con rối, một kẻ đổ vỏ, một tên hề cho các người dắt mũi sao?!"
"Thì sao hả?!" Bà Lục thấy mọi chuyện đã vỡ lở, liền gạt bỏ hoàn toàn bộ mặt nhân từ giả tạo, lạnh lùng lên tiếng. "Cố Hoài, cậu tự nhìn lại bản thân mình đi! Cậu chẳng qua chỉ là một kẻ hám danh hám lợi, thấy con gái tôi có tiền là sáng mắt lên, sẵn sàng bỏ rơi người vợ người ta sống chết ra sao cũng không màng! Một kẻ tàn nhẫn, phản bội như cậu thì có quyền gì mà đòi hỏi sự chân thành từ chúng tôi?!"
Lục Dao cũng nhếch môi cười mỉa mai, lau đi giọt nước mắt giả tạo: "Đúng đấy! Nếu anh không tham giàu, làm sao anh mắc bẫy được? Loại người như anh, bị như thế này là quả báo đích đáng!"
"A... A... A!" Cố Hoài gầm lên thảm thiết, lao đến định nắm lấy cổ áo Lục Dao nhưng lập tức bị hai bảo vệ của nhà họ Lục đứng ở cửa xông vào đè nghiến xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Mặt anh ta áp sát xuống sàn gạch, nghe tiếng bước chân cao gót kiêu ngạo của mẹ con Lục Dao rời đi. Bản hợp đồng tương lai, giấc mơ thượng lưu, cổ phần tập đoàn... tất cả vỡ tan tành như một bong bóng xà phòng. Sự sụp đổ toàn diện không chỉ hủy hoại danh dự mà còn biến anh ta thành trò cười lớn nhất toàn thành phố Thượng Hải.
Và ngay trong khoảnh khắc tuyệt vọng, đớn đau nhất của cuộc đời, hình ảnh của tôi – Hứa Uyển, người phụ nữ từng thức trắng đêm chăm sóc anh ta khi anh ta chỉ là một kẻ tay trắng, người từng nhường từng miếng ăn cho anh ta – bỗng nhiên hiện lên rõ mồng một trong tâm trí Cố Hoài.
Anh ta nhớ lại đêm mưa đó, nhớ lại tiếng van xin thều thào qua điện thoại của tôi: "Anh quay lại một chút thôi... em không sống nổi qua đêm nay mất..."
Một cảm giác hối hận muộn màng, cay đắng và nghẹn ngào trào dâng, bóp nghẹt trái tim Cố Hoài.
CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ VÀ BÌNH MINH MỚI
Trời Thượng Hải đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt đập liên hồi vào kính xe, làm nhòe đi ánh đèn đường lung linh của thành phố không ngủ.
Cố Hoài lê những bước chân xiêu vẹo, thân thể ướt đẫm nước mưa đi trên vỉa hè. Mái tóc tóc tơ rũ rượi, bộ vest đắt tiền giờ đây nhăn nhúm, bẩn thỉu. Anh ta như một kẻ mất hồn, trong đầu chỉ duy nhất một suy nghĩ: Phải tìm lại Hứa Uyển. Anh ta phải quỳ xuống xin cô tha thứ, phải giải thích rằng anh ta đã sai, rằng anh ta bị người ta lừa gạt!
Cố Hoài bắt một chiếc xe cấp tốc chạy thẳng đến Bệnh viện Nhân dân Số 1. Anh ta lao qua cánh cửa tự động, chạy xông vào khoa cấp cứu với gương mặt hoảng loạn.
"Bác sĩ! Y tá! Cho tôi hỏi bệnh nhân Hứa Uyển!" Cố Hoài nắm lấy tay một cô y tá trẻ, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng. "Cô ấy... cô ấy ở phòng nào?! Nút phẫu thuật của cô ấy xong chưa?!"
Cô y tá nhìn Cố Hoài từ đầu đến chân với ánh mắt đầy sự ghẻ lạnh và khinh bỉ. Cô gạt tay anh ta ra, cất giọng mỉa mai: "Anh là Cố Hoài đúng không? Người chồng đã tắt máy khi vợ mình đang cận kề cái chết năm tháng trước?"
"Tôi... tôi sai rồi! Tôi xin lỗi! Cô ấy đâu rồi?! Cho tôi gặp cô ấy!" Cố Hoài gào lên, hai gối anh ta quỵ xuống ngay trước quầy y tá.
"Anh không cần phải giả vờ từ bi ở đây nữa," cô y tá lạnh lùng đáp. "Chị Hứa Uyển đã chuyển viện từ năm tháng trước rồi. Đêm đó, nếu không có sự giúp đỡ kịp thời của Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Nam Phong – người đã đứng ra bảo lĩnh và mời chuyên gia đầu ngành về phẫu thuật cấp cứu cho chị ấy, thì chị Hứa Uyển đã trở thành một hũ tro tàn vì sự tàn nhẫn của anh rồi!"
"Chủ tịch... Tập đoàn Nam Phong?" Cố Hoài bàng hoàng ngẩng đầu lên.
"Đúng vậy," cô y tá tiếp tục. "Chị Hứa Uyển vốn là con gái duy nhất của cố Giáo sư Hứa – người từng có ơn cứu mạng Chủ tịch Nam Phong. Họ đã tìm kiếm chị ấy suốt nhiều năm. Sau khi phục hồi, chị Hứa Uyển đã chính thức tiếp quản quỹ từ thiện và trở thành đại diện pháp lý của tập đoàn."
Đầu óc Cố Hoài như bị một luồng sét đánh ngang tai.
Hứa Uyển... người vợ nghèo hèn, suốt ngày ốm đau mà anh ta luôn khinh rẻ, hóa ra lại có một thân thế cao quý đến vậy! Người mà anh ta vứt bỏ như vứt một miếng giẻ rách, lại chính là người có thể cho anh ta tất cả những gì anh ta khao khát mà không cần phải đi van xin, quỳ lạy bất kỳ ai!
Anh ta đã đánh mất một viên ngọc quý vô giá để chạy theo một đống rác rưởi lấp lánh vỏ bọc bên ngoài!
Cố Hoài bò lê trên sàn nhà bệnh viện, khóc lóc thảm thiết. Anh ta móc chiếc điện thoại ướt nhẹp ra, dốc hết sức bình sinh gõ lại số điện thoại cũ của tôi – số điện thoại mà anh ta đã thuộc lòng suốt sáu năm qua.
Lần này, cuộc gọi được kết nối.
"A lô?" Giọng nói của tôi vang lên qua loa thoại. Nó không còn sự yếu ớt, van xin của đêm mưa năm tháng trước, mà là sự bình thản, xa cách và kiêu hãnh của một người đã hoàn toàn tái sinh.
"Uyển Uyển! Là anh đây! Cố Hoài đây!" Cố Hoài gào lên qua điện thoại, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy vào miệng cay đắng. "Anh biết anh sai rồi! Anh bị mẹ con Lục Dao lừa! Đứa bé không phải con anh! Anh đã bị bọn họ biến thành trò cười rồi! Uyển Uyển, em cứu anh với! Anh vẫn còn yêu em, chúng ta làm lại từ đầu được không em?!"
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ cao cấp của trung tâm tài chính Thượng Hải vang lên khe khẽ.
"Cố Hoài," tôi cất giọng, bình tĩnh đến đáng sợ. "Anh phản bội tôi không phải vì anh bị lừa, mà vì bản chất anh là một kẻ tham lam, tàn nhẫn và hèn hạ. Khi anh tàn nhẫn cúp điện thoại lúc tôi đang cận kề cái chết, tình nghĩa mười năm giữa chúng ta đã hoàn toàn chấm dứt."
"Không! Uyển Uyển! Em cho anh một cơ hội thôi! Anh sẽ quỳ trước mặt em..."
"Cố Hoài, anh không cần quỳ trước mặt tôi," tôi ngắt lời anh ta. "Hãy giữ lại chút sức lực đó để đối mặt với pháp luật đi. Tòa án đã chấp nhận đơn kiện của tôi về việc anh tẩu tán tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân để chu cấp cho tình nhân. Đồng thời, công ty của anh cũng đã chính thức sa thải anh vì những bê bối đời tư làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín tập đoàn."
"Cái gì...? Em..."
"Tạm biệt, Cố Hoài. Mong rằng nửa đời còn lại trong sự nghèo khổ và dằn dặt, anh sẽ học được cách làm người."
"Tút... tút... tút..."
Tiếng ngắt kết nối vang lên, kết thúc hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của Cố Hoài. Anh ta gục đầu xuống sàn nhà bệnh viện, xung quanh là những ánh mắt khinh bỉ của mọi người. Không còn tiền tài, không còn danh vọng, không còn gia đình, anh ta chính thức trở thành một kẻ trắng tay, gánh trên mình khoản nợ khổng lồ và sự đày đọa của lương tâm suốt phần đời còn lại.
Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời rực rỡ xua tan đi lớp sương mù tích tụ bấy lâu trên thành phố Thượng Hải.
Tại tầng cao nhất của Tòa nhà Nam Phong, tôi đứng trước cửa kính sát đất, khoác trên mình bộ vest trắng thanh lịch. Vết sẹo phẫu thuật trên bụng vẫn còn đó, nhưng nó không còn là dấu vết của sự đau thương, mà là biểu tượng cho sự tái sinh mạnh mẽ của tôi.
Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng. Trợ lý bước vào, kính cẩn báo cáo: "Chủ tịch Hứa, các thủ tục pháp lý liên quan đến vụ kiện của Cố Hoài đã hoàn tất. Xe đã chuẩn bị xong để đưa cô đến viện dưỡng lão thăm các trẻ em mồ côi."
Tôi mỉm cười, gật đầu nhẹ: "Được, chúng ta đi thôi."
Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoái đầu nhìn lại quá khứ tối tăm phía sau. Bình minh đã lên, và cuộc đời mới của tôi – tự do, kiêu hãnh và rực rỡ – bây giờ mới chính thức bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét