#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Mùi hoa linh lan ngào ngạt phủ kín phòng chờ hạng sang của khách sạn Ritz-Carlton, thành phố Thượng Hải.
Tôi chỉnh lại chiếc nơ thắt trên cổ áo sơ mi may đo thủ công, ngắm nghia bản thân trong gương. Một người đàn ông ba mươi lăm tuổi, gương mặt góc cạnh, ánh mắt đầy tham vọng. Chỉ còn đúng hai tiếng nữa, đám cưới thế kỷ giữa tôi và Tần Tuyết – cô thư ký trẻ kém tôi mười tuổi, đồng thời là ái nữ duy nhất của Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế – sẽ chính thức diễn ra.
Đứa bé trong bụng Tần Tuyết đã được bốn tháng. Nó không chỉ là kết tinh của những đêm vụn trộm lén lút, mà còn là chiếc chìa khóa vàng giúp tôi bước thẳng vào Hội đồng quản trị của Thịnh Thế.
Để có được ngày hôm nay, tôi đã không ngần ngại ép Cố Lam – người vợ đã bên tôi từ thời hai bàn tay trắng – ký vào đơn ly hôn. Tôi nhớ như in ánh mắt dại đi, đôi môi run rẩy của Cố Lam khi tôi quăng tờ giấy ly hôn lên mặt bàn trang điểm của cô ấy ba tháng trước.
"Anh vì một đứa trẻ chưa ra đời mà phủ nhận mười năm chúng ta bên nhau sao, Lý Thừa?" – Cố Lam đã hỏi tôi bằng giọng nghẹn ngào.
"Cố Lam, cô nhìn lại mình đi. Cô chỉ là một người phụ nữ nội trợ vàng võ, quanh quẩn trong căn bếp. Cô không giúp gì được cho sự nghiệp của tôi nữa." – Tôi lạnh tàn nhẫn đáp lại, không quên đe dọa sẽ dùng mọi thủ đoạn pháp lý để cô ấy ra đi với hai bàn tay trắng nếu không chịu hợp tác.
Cuối cùng, Cố Lam im lặng ký tên, lặng lẽ ôm một chiếc vali nhỏ rời khỏi căn nhà chúng tôi từng tích góp từng đồng để mua. Tôi vội vã phủi sạch rác rưởi ấy ra khỏi cuộc đời để chuẩn bị cho lễ cưới lộng lẫy này.
"Anh Thừa, nhìn anh kìa, đẹp trai quá đi mất!" – Tần Tuyết khoác chiếc váy cưới đính nghìn viên kim cương bước vào, ôm lấy cổ tôi từ phía sau, nũng nịu. "Bố em vừa nói rồi, ngay sau khi lễ cưới kết thúc, tại tiệc tối, bố sẽ chính thức bổ nhiệm anh làm Phó Chủ tịch điều hành toàn tập đoàn."
Tôi xoay người ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô ta, bàn tay xoa nhẹ lên vùng bụng hơi nhô lên, trong lòng dâng trào sự tự mãn tột cùng. Mọi thứ diễn ra hoàn hảo như một kịch bản đã được lập trình sẵn. Tôi – Lý Thừa – từ một kẻ tay trắng lên Thượng Hải lập nghiệp, cuối cùng đã đứng trên đỉnh cao của danh vọng.
"Cốc... cốc..."
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt không khí ngọt ngào. Lão Trần – luật sư riêng mà tôi đắt tiền thuê để xử lý vụ ly hôn với Cố Lam và làm thủ tục tiền hôn nhân với Tần Tuyết – bước vào. Gương mặt ông ta xám đét, mồ hôi rịn ra râm rấp trên trán, đôi tay cầm một tập hồ sơ màu vàng bằng chất liệu da cũ kỹ đang run lên bần bật.
"Thưa... thưa Giám đốc Lý," Lão Trần cất giọng run rẩy, mắt đảo quanh như sợ ai đó nghe thấy. "Có... có một bộ hồ sơ khẩn cấp. Tôi vừa nhận được từ Tòa án và Sở Tài nguyên Thượng Hải. Chuyện này... anh phải xem ngay lập tức trước khi bước vào lễ đường."
Tần Tuyết nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng: "Luật sư Trần, ông làm sao thế? Hôm nay là ngày vui của chúng tôi, có chuyện gì để sau buổi lễ không được sao?"
"Không thể để sau được!" Lão Trần nuốt nước bọt, giọng cao vút lên vì hoảng loạn. "Chuyện này liên quan trực tiếp đến thân phận pháp lý của tài sản và... và của cô Tần!"
Tôi nhíu mày, trong lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành. Tôi giật lấy tập hồ sơ từ tay Lão Trần, thản nhiên mở ra. Tôi tự tin rằng mình đã kiểm tra kỹ mọi ngóc ngách tài chính của Tần Tuyết và gia đình họ Tần, không thể có sơ hở.
Thế nhưng, khi ánh mắt tôi chạm vào dòng chữ đầu tiên trên trang giấy A4 ngả vàng, toàn bộ máu trong cơ thể tôi như đông cứng lại. Trái tim tôi ngừng đập trong một nhịp, đầu óc oang oang như có một tiếng sét giội thẳng vào màng nhĩ.
"BẢN XÁC NHẬN THUỒNG SỞ HỮU TÀI SẢN VÀ QUYỀN ĐẠI DIỆN PHÁP LUẬT TẬP ĐOÀN THỊNH THẾ."
Người đứng tên sở hữu 85% cổ phần chi phối và toàn bộ quỹ đất tại khu Đông Thượng Hải: CỐ LAM. Người đứng tên đại diện ủy quyền tài sản (Bố dượng): TẦN QUỐC ĐÔNG. Mối quan hệ pháp lý của Tần Tuyết: Con gái riêng của chồng cũ Cố Lam, hoàn toàn không có quyền thừa kế tài sản thuộc sở hữu cá nhân của Cố Lam.
Tôi đứng chết lặng tại chỗ. Tờ giấy trên tay bỗng nhiên nặng như một tảng đá.
Cố Lam? Cố Lam là chủ sở hữu thực sự của Tập đoàn Thịnh Thế?!
Chương 2: Sự Thật Đằng Sau Bức Màn
Săn phòng chờ rơi vào một khoảng trống im lặng đến ngạt thở. Tôi run rẩy lật tiếp từng trang tài liệu, từng dòng chữ, từng con dấu đỏ chót của cơ quan chức năng như những lưỡi dao đâm thấu vào mắt tôi.
Mười lăm năm trước, Cố Lam từng là tiểu thư duy nhất của tập đoàn khoáng sản và bất động sản lớn nhất vùng Tô Châu. Sau một biến cố gia đình khi bố mẹ cô ấy qua đời trong một tai nạn, toàn bộ tài sản được chuyển vào một quỹ tín thác kín dưới sự quản lý của Luật sư quốc tế. Tần Quốc Đông – người mà tôi luôn tôn kính gọi là "Chủ tịch Tần" – thực chất chỉ là một người quản lý tài sản được thuê, sau đó tái hôn với mẹ của Tần Tuyết.
Để bảo vệ bản thân và di sản của gia đình khỏi sự dòm ngó của người cha dượng tham lam, Cố Lam đã chọn cách giấu kín thân phận, sống như một người phụ nữ bình thường. Ngày cô ấy gặp tôi – một gã sinh viên nghèo kiến trúc – cô ấy đã yêu tôi bằng tất cả sự chân thành, chấp nhận giấu đi chiếc thìa vàng để cùng tôi chịu đựng những ngày tháng ăn mì gói trong căn phòng trọ chật chẹp ở ngoại thành Thượng Hải.
Tất cả những hợp đồng, những dự án lớn mà công ty nhỏ của tôi nhận được trong mười năm qua, không phải do năng lực xuất chúng của tôi, mà là do Cố Lam âm thầm dùng sức ảnh hưởng của quỹ tín thác để trải đường!
Và Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế mà tôi khao khát bước vào? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng do Tần Quốc Đông dựng lên để điều hành tài sản đứng tên Cố Lam.
"Anh Thừa... có chuyện gì thế?" Tần Tuyết thấy mặt tôi biến sắc thì tiến lại gần, ghé mắt nhìn vào tập hồ sơ.
Khi nhìn thấy tên của Cố Lam cùng các bản sao chứng từ ngân hàng, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng của Tần Tuyết lập tức biến dạng. Cô ta giật lấy tờ giấy, miệng lắp ba lắp bắp: "Cái... cái gì thế này? Sao người đàn bà quê mùa đó lại... lại sở hữu cổ phần của công ty bố em?"
Tôi nhìn Tần Tuyết, ánh mắt tràn ngập sự phẫn nộ và bàng hoàng. Bàn tay tôi siết chặt thành đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
"Cô không biết chuyện này sao?" Tôi gầm lên, giọng run rẩy. "Cô và bố cô đã lừa tôi! Các người nói cô là tiểu thư độc nhất của Thịnh Thế! Các người nói đứa bé này là cháu ngoại duy nhất của tập đoàn!"
"Em... em không biết!" Tần Tuyết hoảng hốt, lùi lại một bước, hai tay ôm lấy bụng. "Bố em chưa bao giờ nói với em về nguồn gốc của quỹ tín thác! Bố chỉ nói... chỉ nói toàn bộ tài sản sau này sẽ là của em!"
"Rầm!"
Cánh cửa phòng chờ bị đẩy mạnh ra. Tần Quốc Đông trong bộ suit đắt tiền bước vào, vẻ mặt sa sầm. Theo sau ông ta là hai nhân viên an ninh mặc vest đen.
"Có chuyện gì mà ồn ào thế hả?" Tần Quốc Đông quát lớn, nhưng khi ánh mắt ông ta chạm vào tập hồ sơ màu vàng trên tay Lão Trần, bước chân ông ta đột ngột dừng lại.
Tôi bước tới, quăng thẳng tập hồ sơ vào mặt Tần Quốc Đông. Tờ giấy văng tung tóm giữa không trung.
"Chủ tịch Tần... à không, Tổng quản lý Tần!" Tôi mỉa mai bằng giọng chua chát tột cùng. "Ông diễn một vở dịch hay lắm! Ông dùng tài sản của vợ cũ tôi để dụ dỗ tôi, biến tôi thành một gã hề đuổi vợ đánh con, rồi bây giờ để tôi gánh một đống nợ rỗng của ông sao?"
Tần Quốc Đông nhặt một tờ giấy lên, tay ông ta run gậy thấy rõ. Tuy nhiên, bản chất của một kẻ cáo già nhanh chóng quay trở lại. Ông ta hất cằm, lạnh lùng nhìn tôi:
"Lý Thừa, cậu cẩn thận cái miệng của mình. Cho dù Cố Lam sở hữu cổ phần trên giấy tờ, thì mười năm qua, người điều hành Thịnh Thế là tôi! Cậu nghĩ một người phụ nữ không có vây cánh, chỉ biết nấu ăn lau nhà như nó có thể lấy lại được tập đoàn này sao?"
"Ông nhầm rồi, Tần Quốc Đông."
Một giọng nói thanh thoát, bình tĩnh nhưng chứa đựng uy lực tuyệt đối vang lên từ phía hành lang.
Đám đông tự động rẽ làm đôi. Cố Lam bước vào.
Cô ấy không còn khoác lên mình những bộ quần áo giản dị mua ở chợ đêm, không còn mái tóc búi vội vã của một người nội trợ. Cố Lam hiện tại mặc một bộ suit trắng may đo cao cấp của Chanel, trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên thần thái sang trọng, cao quý của một tiểu thư đích thực. Đi bên cạnh cô ấy là Đỗ Cảnh Phong – người sáng lập Ngân hàng Đầu tư Quốc tế Đỗ Thị, đồng thời là nhân vật quyền lực nhất giới tài chính Thượng Hải.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn người phụ nữ từng là vợ mình mà cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
Cố Lam nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người dưng nước dã: "Lý Thừa, ba tháng trước anh nói tôi là kẻ ăn bám, không giúp gì được cho sự nghiệp của anh. Hôm nay tôi đến đây để thu hồi lại toàn bộ những gì tôi đã ban phát cho anh."
Chương 3: Trả Giá Cho Sự Tham Lam
"Cố Lam..." Tôi thốt lên, giọng nghẹn lại nơi cổ họng. Một cảm giác hối hận và sợ hãi chưa từng có tràn ngập tâm trí tôi.
Cố Lam hoàn toàn phớt lờ tôi. Cô ấy quay sang Tần Quốc Đông, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lạnh như băng giá:
"Dượng Tần, mười năm qua ông sống bằng tiền của mẹ tôi để lại, tiêu xài xa hoa, nuôi con gái riêng của mình như công chúa. Ông tưởng tôi im lặng là tôi không biết ông đã tẩu tán tài sản sang các công ty ma sao?"
Tần Quốc Đông tái mặt, giọng run run: "Cố Lam... cháu... cháu nói gì vậy? Dượng làm tất cả là vì tập đoàn..."
"Sáng nay, lúc 8 giờ đúng," Cố Lam cắt lời, giơ chiếc điện thoại lên, "Tòa án Nhân dân Trung cấp Thượng Hải đã chính thức thụ lý đơn kiện của tôi về việc lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản và gian lận tài chính đối với ông. Toàn bộ tài khoản của Tập đoàn Thịnh Thế và tài khoản cá nhân của ông, cũng như của Tần Tuyết, đã bị niêm phong để phục vụ điều tra."
Tần Tuyết nghe đến đây thì gào lên một tiếng thất thanh, xông về phía Cố Lam: "Cố Lam! Mày đồ đàn bà độc ác! Mày muốn dồn bố con tao vào đường chết sao? Tao đang mang thai! Đứa bé này là cháu của..."
"Bốp!"
Một tiếng tát giòn tan vang lên. Không phải Cố Lam đánh, mà là người bảo vệ của Đỗ Cảnh Phong đã bước lên chặn Tần Tuyết lại, hất cô ta ngã sóng xoài xuống tấm thảm nhung đỏ.
"Tần tiểu thư, giữ tự trọng một chút." Đỗ Cảnh Phong cất giọng trầm ầm, ánh mắt sắc lẹm. "Cố tiểu thư hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị mới của Tập đoàn Lâm Thị – đơn vị vừa thâu tóm toàn bộ khoản nợ 300 triệu tệ của Thịnh Thế. Nếu cô còn tiếp tục xúc phạm cô ấy, tôi không cam đoan đứa trẻ trong bụng cô có thể chào đời trong một môi trường bình yên đâu."
Tần Tuyết nằm dưới sàn, khóc lóc thảm thiết. Cô ta nhìn sang Tần Quốc Đông, rồi nhìn sang tôi bằng ánh mắt cầu cứu. Nhưng Tần Quốc Đông lúc này đã ngã khụy xuống ghế, hai mắt dại đi vì biết mình đã hoàn toàn trắng tay, đối mặt với án tù tù mười đến mười lăm năm.
Nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm trí tôi. Tôi nhìn Cố Lam, rèn luyện chút can đảm cuối cùng, bước tới một bước, quỳ sụp xuống trước mặt cô ấy.
"Cố Lam! Vợ ơi! Anh sai rồi!" Tôi gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa, ôm lấy tà váy của cô ấy. "Anh bị bố con nhà họ Tần lừa! Anh bị Tần Tuyết dùng đứa bé để gài bẫy! Anh vẫn luôn yêu em mà! Mười năm qua chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn, em quên rồi sao? Cho anh một cơ hội, anh sẽ lập tức hủy bỏ đám cưới này, anh sẽ chăm sóc em suốt đời!"
Cố Lam cúi đầu nhìn tôi. Trong đôi mắt trong veo của cô ấy không còn một chút vương vấn, không có phẫn nộ, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng.
Cô ấy nhẹ nhàng rút vạt váy ra khỏi bàn tay dơ bẩn của tôi.
"Lý Thừa, anh không yêu tôi, anh cũng không yêu Tần Tuyết. Thứ anh yêu duy nhất là bản thân anh và sự tham lam vô đáy của anh." Cố Lam cất giọng điềm tĩnh. "Anh có biết tại sao tôi lại đồng ý ký vào đơn ly hôn nhanh như vậy không?"
Tôi ngước lên, dại khùng nhìn cô ấy.
"Bởi vì tôi muốn thấy anh leo lên đỉnh cao của sự tự mãn, rồi tự tay ngã xuống vực sâu." Cố Lam mỉm cười cay đắng. "Chiếc xe Tesla anh đang đi, căn hộ chung cư cao cấp đứng tên anh, và cả công ty kiến trúc của anh... tất cả đều được thế chấp bằng khoản vay bảo đảm từ tài sản của tôi. Ngày hôm nay, luật sư của tôi đã hoàn tất thủ tục thu hồi. Anh chính thức phá sản, Lý Thừa."
Nói xong, Cố Lam quay lưng bước đi. Đỗ Cảnh Phong lịch lãm che dù cho cô ấy khi bước ra khỏi cửa khách sạn.
"Cố Lam! Đừng đi! Cố Lam!" Tôi gào lên trong vô vọng, định đuổi theo nhưng đã bị hai nhân viên an ninh chặn lại, hất văng ra sàn nhà.
Bên ngoài phòng chờ, tiếng nhạc tiệc cưới vẫn vang lên rộn rã. Khách mời thuộc giới thượng lưu Thượng Hải đã lấp đầy sảnh tiệc. Nhưng không có chú rể, không có cô dâu, chỉ có những chiếc xe cảnh sát và xe của Cục Thi hành án đang từ từ tiến vào sân khách sạn.
Tần Tuyết nằm trên sàn nhà ôm bụng khóc lóc trong đau đớn. Tần Quốc Đông bị cảnh sát đeo handcuffs dẫn đi. Còn tôi, gã đàn ông từng tự hào vì sự khôn ngoan và tham vọng của mình, giờ đây ngồi bệt giữa đống hoa linh lan dập nát, trắng tay, mất sạch danh dự, tài sản và người phụ nữ duy nhất từng yêu mình thật lòng.
Tôi nhận ra một bài học muộn màng và đau đớn: Kẻ lấy sự phản bội làm bậc thang để leo lên cao, cuối cùng sẽ bị chính sự phản bội đó đè nát dưới đáy vực sâu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét