#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Màn đêm Thâm Quyến chìm trong cơn bão lớn. Tiếng sấm giật liên hồi ngoài cửa kính như muốn xé rách bầu không khí ngột ngạt bên trong căn biệt thự ở khu Nam Sơn.
"Rốp!"
Tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất bị đập mạnh xuống bàn trà bằng đá hoa cương. Tên người sở hữu mới chói lọi năm chữ: Lâm Nhã - cô thư ký riêng của chồng tôi.
Tôi run rẩy ngước nhìn Vương Triết - người chồng mà tôi đã chung sống suốt sáu năm, người từng thề thốt sẽ chăm sóc mẹ con tôi cả đời. Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, thong thả châm một điếu thuốc, làn khói xám xịt che khuất khuôn mặt lạnh lùng.
"Vương Triết... Anh giải thích thế nào về chuyện này?" Giọng tôi nghẹn ngào, bàng hoàng đến mức không thở nổi. "Căn nhà này là tài sản do hai vợ chồng cùng tích góp, sao anh lại tự ý sang tên cho cô ta? Cô ta đang mang thai đứa con của anh, đúng không?"
Chưa kịp để Vương Triết lên tiếng, một bàn tay giận dữ đã hất văng tách trà nóng trên bàn. Bà Vương – mẹ chồng tôi – bước tới, chỉ thẳng ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích vào mặt tôi, gằn từng giọng đầy khinh bỉ:
"Cô nghĩ mình là ai mà đòi giữ nhà của con trai tôi? Loại đàn bà chỉ biết ở nhà chăm con, ăn bám như cô không có quyền lên tiếng! Lâm Nhã nó đang mang trong bụng đứa cháu đích tôn của nhà họ Vương này. Một căn nhà thì đã là gì? Con trai tôi cho ai là quyền của nó!"
"Mẹ! Sao mẹ có thể nói như vậy?" Tôi đứng phắt dậy, nước mắt trào ra. "Sáu năm qua, từ khi công ty của Vương Triết mới thành lập, ai là người thức khuya thức hôm gầy dựng cùng anh ấy? Ai là người lùi về hậu phương chăm sóc gia đình để anh ấy yên tâm làm ăn? Bây giờ anh ấy thành đạt, có bồ nhí có con riêng, các người lại muốn đá mẹ con tôi ra đường sao?"
"Ăn bám thì câm miệng lại!" Vương Triết đột ngột đập bàn, gào lên mất kiểm soát. "Cô nhìn lại bản thân mình xem? Suốt ngày chỉ biết đến bỉm sữa, quần áo xề xòa, làm sao bằng một góc của Lâm Nhã? Cô ấy có thai rồi, tôi phải cho cô ấy một danh phận và sự bảo đảm. Cô không chấp nhận được thì ly hôn đi!"
Tiếng khóc xé lòng của bé Hiên Hiên – đứa con trai bốn tuổi của tôi – vang lên từ phòng ngủ. Đứa trẻ sợ hãi chạy ra, ôm chặt lấy gấu váy tôi.
Bà Vương hừ lạnh một tiếng, bước tới kéo giật lấy chiếc vali nhỏ mà tôi chưa kịp sắp xếp xong đồ đạc, rồi mở tung cửa chính. Gió mưa cuồn cuộn lùa vào căn phòng ấm áp.
"Cút! Cút ngay trong đêm nay!" Bà Vương gào lên, tóm lấy bả vai tôi hất mạnh ra phía cửa. "Nhà họ Vương không chứa chấp loại con dâu vô dụng, suốt ngày chỉ biết đòi hỏi! Bế cái đứa con hoang này cút đi!"
"Mẹ! Đêm nay trời mưa to thế này, con còn nhỏ..." Tôi bấu lấy cánh cửa, van lơn nhìn Vương Triết.
Thế nhưng, Vương Triết chỉ khoanh tay đứng đó, lạnh lùng quay lưng đi về phía sofa, tiếp tục nhấp ngụm rượu vang như thể mẹ con tôi chỉ là đám bụi bẩn cần được quét dọn khỏi nhà.
Tôi bị đẩy ngã xuống bậc tam cấp ngoài sân. Cánh cửa gỗ lim nặng nề sập lại rầm một tiếng, khóa chặt mọi hy vọng cuối cùng trong tôi. Cơn mưa bão trút xuống xối xả, làm ướt sũng hai mẹ con. Tôi ôm chặt bé Hiên Hiên vào lòng, dùng tấm lưng mảnh dẻ che chắn gió lạnh cho con. Tay tôi siết chặt chiếc túi xách nhỏ cũ kỹ – thứ duy nhất tôi kịp cầm theo, bên trong trống rỗng không có một đồng tiền mặt, chỉ có giấy khai sinh của con và chiếc điện thoại sắp hết pin.
Nước mắt hòa lẫn nước mưa. Sự nhẫn nại, tình yêu và lòng bao dung của tôi dành cho người đàn ông đó đã hoàn toàn chết gục trong đêm bão Thâm Quyến.
Chương 2: Bức Ảnh Lạnh Xương Sống
Sáng hôm sau, mưa bão đã tạnh, nhường chỗ cho cái nắng hanh khô của thành phố. Tôi và con trai trải qua một đêm dài đằng đẵng tại một quán ăn đêm mở cửa 24/7 nhờ sự rủ lòng thương của bà chủ tốt bụng.
Tại căn biệt thự ở Nam Sơn, Vương Triết thức dậy với đầu óc quay mòng mòng vì trận rượu đêm qua. Anh ta thong thả pha một ly cà phê, cảm thấy vô cùng thoải mái khi đã tống khước được người vợ "phiền phức" ra khỏi nhà. Lâm Nhã – cô thư ký với chiếc bụng bầu năm tháng – đang tự tay làm bữa sáng trong bếp, vẻ mặt ngập tràn sự đắc thắng.
"Anh Mẫn, hôm nay chúng ta đến Sở Tài nguyên đổi chủ sở hữu hoàn tất nhé?" Lâm Nhã nũng nịu bước ra, ôm lấy cổ Vương Triết.
"Được rồi, nghe em hết." Vương Triết cười khẩy, nhấp một ngụm cà phê.
"Ting!"
Tiếng thông báo tin nhắn từ điện thoại của Vương Triết vang lên. Một số điện thoại lạ gửi đến một tệp hình ảnh kèm theo dòng tin nhắn vỏn vẹn vài chữ: “Xem xong thì chuẩn bị quan tài cho sự nghiệp của mi đi.”
Vương Triết nhíu mày, vô thức mở bức ảnh ra.
Khoảnh khắc hình ảnh hiện lên màn hình, ly cà phê trên tay Vương Triết trượt khỏi ngón tay, rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành. Sắc mặt anh ta từ bình thản đột ngột chuyển sang xám xịt, hai mắt trợn ngược vì kinh hoàng.
Đó là một bức ảnh chụp góc rộng trong một khán phòng hội nghị cấp cao ở Bắc Kinh cách đây mười năm. Trong ảnh, một người phụ nữ trẻ mặc bộ vest quyền lực, ngồi ở vị trí trung tâm bên cạnh các quan chức cấp cao của Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia. Người phụ nữ đó... chính là Ninh Hạ - người vợ mà đêm qua anh ta vừa đuổi ra khỏi nhà!
Chưa dừng lại ở đó, bức ảnh thứ hai tiếp tục gửi đến. Đó là tờ giấy xác nhận sở hữu của Tập đoàn Đầu tư Quốc tế Thịnh Thế – tập đoàn đứng sau toàn bộ các khoản vay ưu đãi và hợp đồng thương mại trị giá hàng trăm triệu Tệ đang nuôi sống công ty của Vương Triết. Và người đại diện pháp luật tối cao của tập đoàn này, không ai khác, chính là Ninh Hạ!
Đó không phải là một cô gái nông thôn nghèo hèn như bà Vương vẫn nghĩ. Ninh Hạ là đại tiểu thư độc nhất của gia tộc họ Ninh ở Bắc Kinh, người từng rút lui khỏi giới kinh doanh vì muốn chữa lành chấn thương tâm lý và sống một cuộc đời bình dị bên người mình yêu!
"Reng... reng... reng!"
Điện thoại của Vương Triết vang lên dồn dập. Giọng nói hoảng loạn của trợ lý công ty vang lên qua loa thoại:
"Tổng giám đốc Vương! Tiêu rồi! Tất cả các khoản tín dụng của chúng ta tại Ngân hàng Thương mại đã bị đóng băng! Tập đoàn Thịnh Thế vừa gửi đơn kiện chúng ta vi phạm hợp đồng và yêu cầu hoàn trả ngay lập tức khoản nợ 150 triệu Tệ trong vòng 24 giờ! Nếu không, công ty sẽ bị phá sản và ông sẽ phải đi tù!"
"Cái... Cái gì?!" Vương Triết ngã khuỵu xuống ghế, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Lâm Nhã hoảng hốt tiến lại: "Anh Triết, có chuyện gì vậy? Căn nhà của em..."
"Cút ngay!" Vương Triết gào lên trong điên dại, hất văng Lâm Nhã ra. Anh ta vội vã vơ lấy áo khoác và chìa khóa xe, điên cuồng lao ra khỏi nhà như một kẻ mất trí để đi tìm tôi.
Chương 3: Sự Trả Giá Muộn Màng
Tại một quán cà phê yên tĩnh bên bờ hồ Hương Mật, tôi ngồi đối diện với một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen cắt may tinh tế. Đó là Cố Nam – luật sư trưởng của tập đoàn gia đình tôi ở Bắc Kinh, người đàn ông lạ mặt đã tìm thấy mẹ con tôi sáng nay.
"Đại tiểu thư, Chủ tịch rất giận khi biết những gì cô đã phải chịu đựng suốt sáu năm qua," Luật sư Cố kính cẩn dâng lên một chiếc máy tính bảng và một chiếc thẻ đen không giới hạn hạn mức. "Mọi thủ tục pháp lý để thu hồi toàn bộ tài sản, hủy bỏ các hợp đồng tài trợ cho Vương Triết đã hoàn tất. Cô chỉ cần ký tên."
Tôi nhìn bé Hiên Hiên đang ngoan ngoãn ăn bánh ngọt bên cạnh, rồi cầm bút lên, đặt chữ ký thanh thoát của mình xuống bản hợp đồng.
"Rầm!"
Cánh cửa kính của quán cà phê bị đẩy mạnh. Vương Triết hớt hơ hớt hãi lao vào, tóc tai bù xù, bộ vest đắt tiền xộc xệch. Theo sau anh ta là bà Vương – khuôn mặt đã cắt không còn một giọt máu vì vừa nghe tin công ty con trai sắp phá sản.
"Ninh Hạ! Ninh Hạ em đây rồi!" Vương Triết lao đến định nắm lấy tay tôi, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ mặc vest đen của Luật sư Cố chặn đứng.
"Ninh Hạ... Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi!" Vương Triết quỳ gục xuống sàn gạch, gạt bỏ toàn bộ thể diện của một tổng giám đốc. Anh ta tát liên tiếp vào mặt mình, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Anh bị con tà dâm Lâm Nhã nó lừa! Đứa con trong bụng nó không phải của anh! Anh bị nó gài bẫy! Em hãy cứu anh, cứu công ty với!"
Bà Vương lúc này cũng không còn vẻ hống hách của đêm qua. Bà ta run rẩy bò tới, ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết:
"Ninh Hạ... Con dâu tốt của mẹ! Mẹ là bà già mắt mù, mẹ bị quỷ ám rồi! Mẹ không biết con là đại tiểu thư! Mẹ van con, vì bé Hiên Hiên, con hãy tha thứ cho Vương Triết một lần này thôi! Nó mà đi tù thì nhà họ Vương chúng ta mất hết!"
Tôi cúi đầu nhìn hai người họ đang quỳ dưới chân mình. Sự ghê tởm trào dâng trong lòng.
"Bà Vương," tôi cất giọng lạnh lùng, ánh mắt không một chút gợn sóng. "Đêm qua khi bà hất mẹ con tôi ra ngoài trời mưa bão, bà có nhớ đến bé Hiên Hiên là cháu nội của bà không? Khi bà sỉ vả tôi là loại đàn bà ăn bám, bà có nghĩ đến ngày hôm nay không?"
Bà Vương nghẹn đắng họng, khuôn mặt già nua nhăn nhúm vì uất hận và sợ hãi, không thốt nổi một lời.
Tôi quay sang nhìn Vương Triết: "Vương Triết, sáu năm qua tôi dùng tài nguyên của gia tộc để nâng đỡ anh từ một kẻ trắng tay trở thành tổng giám đốc. Tôi nghĩ anh là một người đàn ông có trách nhiệm, nhưng anh lại coi sự hy sinh của tôi là điểm yếu để chà đạp."
"Ninh Hạ! Anh van em! Chúng ta còn có bé Hiên Hiên mà!" Vương Triết gào lên tuyệt vọng.
"Hiên Hiên không có người cha tàn nhẫn và bội bạc như anh," Tôi đứng dậy, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con trai. "Căn biệt thự đó vốn đứng tên công ty mẹ của tôi, giấy tờ sang tên cho cô thư ký của anh hoàn toàn vô hiệu. Trong vòng 12 giờ tới, anh và mẹ anh hãy dọn sạch sẽ đồ đạc ra khỏi đó. Nếu không, cảnh sát sẽ đến cưỡng chế."
Tôi quay lưng bước đi, không hề ngoảnh lại nhìn hai kẻ đang gào khóc thảm thiết sau lưng.
Bên ngoài cửa kính, chiếc xe Rolls-Royce màu đen sang trọng đã chờ sẵn. Tài xế kính cẩn mở cửa cho hai mẹ con. Chiếc xe từ từ bánh, bỏ lại sau lưng những tiếng van xin muộn màng và sự sụp đổ hoàn toàn của gia tộc nhà họ Vương.
Trời Thâm Quyến sau cơn bão hắt lên những tia nắng vàng rực rỡ. Cuộc hôn nhân tăm tối đã khép lại, và tôi trở về với chính bản thân mình – mạnh mẽ, độc lập và kiêu hãnh.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét