Min menu

Pages

“Đừng gọi tôi là mẹ nữa, tôi đã có con dâu mới!” – Chỉ vì tôi mang thai một bé gái, mẹ chồng tuyên bố ngay trong lễ mừng thọ rằng bà đã có con dâu khác, còn chồng tôi đứng bên cạnh nắm tay nhân tình. Tôi lặng lẽ ôm bụng rời đi… nhưng một tuần sau, cả gia đình họ lại xuất hiện trước cửa nhà tôi, quỳ xuống trong tuyệt vọng.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Trò Cười Ở Tiệc Mừng Thọ

Sảnh tiệc lớn của khách sạn năm sao tại thành phố Nam Kinh lung linh dưới ánh đèn chùm pha lê đắt đỏ. Hôm nay là đại thọ tuổi 60 của bà Tô – mẹ chồng tôi. Khách khứa là giới thương gia và bạn bè thân thiết trong ngành tụ họp đông đủ. Tôi – Tiêu Doãn – trong bộ váy bầu màu kem trang nhã, tay xách chiếc túi nhỏ, vạt áo hơi nhăn vì vừa chạy đôn chạy đáo dưới bếp kiểm tra từng món ăn cho đúng ý bà. Đứa con trong bụng tôi đã bước sang tháng thứ tư, là giọt máu tôi và Tô Ngạn chắt chiu suốt ba năm kết hôn.

Khi tiếng nhạc mừng thọ lắng xuống, bà Tô mặc bộ gấm đỏ sang trọng bước lên sân khấu, nụ cười rạng rỡ. Tôi đứng ở góc phòng, tay xoa nhẹ vòng bụng bắt đầu nhô lên, mỉm cười chuẩn bị bước lên dâng quà.

Thế nhưng, lời nói tiếp theo của bà Tô qua micro như một nhát dao cắm thẳng vào tim tôi.

"Cảm ơn quý vị quan khách đã đến chung vui. Nhân dịp trọng đại này, tôi xin chính thức tuyên bố một tin vui của gia đình họ Tô. Tôi đã có một người con dâu mới – người duy nhất đủ danh giá và tư cách bước vào cửa nhà họ Tô chúng tôi!"

Cả sảnh tiệc ồ lên kinh ngạc. Tôi khựng lại, toàn thân đông cứng.

Từ phía sau cánh cửa vòm, Tô Ngạn – người chồng từng thề thốt yêu thương tôi trọn đời – thong thả bước ra. Bàn tay anh ta đang nắm chặt lấy tay Trịnh Thiển – tiểu thư của một gia đình chuyên kinh doanh bất động sản. Trịnh Thiển mặc chiếc váy đỏ cúp ngực đầy quyến rũ, cằm vênh cao đắc thắng.

Bà Tô nắm lấy tay Trịnh Thiển, dồn mọi sự âu yếm mà bà chưa từng dành cho tôi suốt ba năm qua: "Đây mới là con dâu lý tưởng của tôi! Loại con gái gia đình bình thường, không giúp ích gì cho sự nghiệp của con trai tôi như ai đó, từ hôm nay không còn liên quan gì đến nhà họ Tô nữa!"

Mọi ánh mắt trong sảnh tiệc lập tức đổ dồn về phía tôi. Những tiếng xì xầm, chỉ trỏ và những nụ cười giễu cợt nổi lên như sóng bão.

"Tô Ngạn..." Giọng tôi run rẩy, bước tiến lên một bước, nước mắt tràn ra khóe mắt: "Anh... anh đang làm gì vậy? Em đang mang thai con của anh mà?"

Tô Ngạn nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh ta buông tay Trịnh Thiển ra một chút, bước xuống vài bậc thang, nhìn bộ dạng thảm hại của tôi với sự chán chường không giấu giếm.

"Tiêu Doãn, em bớt diễn kịch đi," Tô Ngạn gằn giọng, hạ thấp tối đa âm lượng nhưng từng chữ như đinh đóng cột: "Kết hôn ba năm qua em chỉ biết quanh quẩn nấu ăn, không giúp công ty anh mở rộng được một hợp đồng nào. Thiển Thiển có thể mang lại cho anh nguồn vốn 100 triệu Tệ. Đứa bé trong bụng em... nếu em muốn sinh thì tự nuôi, hợp đồng ly hôn anh đã gửi về nhà rồi. Đừng làm xấu mặt anh ở đây nữa, mau cút đi!"

"Không có tiền thì tự biết đường mà rút lui!" Bà Tô đứng trên sân khấu bồi thêm một câu chát chúa: "Đừng để bảo vệ phải tống cổ cô ra ngoài!"

Bàn tay tôi đặt trên bụng run lên bần bật. Cơn đau co thắt nhẹ ở bụng dưới khiến tôi choạng vạng. Những người xung quanh nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu hoặc thương hại. Người đàn ông tôi hy sinh tuổi trẻ để chăm sóc, người mẹ chồng tôi tận tụy phụng dưỡng như mẹ đẻ... đã biến tôi thành một trò cười đớn hèn nhất trước mặt hàng trăm con người.

Tôi không gào khóc, cũng không lao lên xé xé màn kịch giả tạo đó. Tôi cúi đầu, ôm chặt lấy bụng mình, lặng lẽ quay lưng bước ra khỏi sảnh tiệc. Nước mắt rơi xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, nhạt nhòa trong ánh đèn xa hoa của nhà họ Tô.

Chương 2: Cơn Mưa Đêm Và Sự Trở Lại

Rời khỏi khách sạn, mưa thu Nam Kinh bắt đầu trút xuống xối xả. Tôi lê từng bước chân trệch chuạc trên con phố vắng, nước mắt hòa lẫn nước mưa lạnh ngắt. Cơn đau ở bụng dưới ngày càng rõ rệt hơn. Tôi ngã gục xuống ghế đá công viên, tay siết chặt tà áo, tưởng chừng như mình sẽ lịm đi trong bóng tối.

"Tiêu Doãn! Tiêu Doãn!"

Trong cơn mê giật, tôi nghe thấy tiếng gọi hoảng hốt của một người đàn ông. Một chiếc áo khoác dạ ấm áp trùm lên người tôi, và một vòng tay vững chãi bế xốc tôi lên chiếc xe sang trọng đang đỗ bên đường.

Đó là Tiêu Minh – anh trai ruột của tôi, người đã rời Nam Kinh sang Thụy Sĩ gầy dựng tập đoàn sinh học toàn cầu mười năm trước. Vì không muốn phụ thuộc vào gia đình, tôi đã giấu kín thân phận là nhị tiểu thư của Tập đoàn Y dược Tiêu Thị để sống một cuộc đời bình dị bên Tô Ngạn. Tôi nghĩ tình yêu chân thành có thể vượt qua mọi khoảng cách vật chất, nhưng tôi đã nhầm.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong căn phòng ngủ rộng lớn tại căn biệt thự cao cấp ven hồ của gia tộc họ Tiêu. Anh trai tôi ngồi bên giường, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.

"Em thật ngốc!" Tiêu Minh gằn giọng nhưng ánh mắt tràn ngập sự thương xót. "Vì một kẻ bội bạc mà hành hạ bản thân đến mức suýt sảy thai! Nếu đêm qua anh không về Nam Kinh kịp lúc, em và con sẽ ra sao?"

Tôi nhìn trần nhà trắng xóa, giọt nước mắt cuối cùng cho cuộc hôn nhân ba năm lặng lẽ chảy xuống: "Anh... em sai rồi. Em muốn dứt khoát."

"Được! Kẻ nào làm hại em và cháu anh, anh sẽ khiến chúng phải trả giá gấp trăm lần!" Tiêu Minh đập mạnh tay xuống bàn.

Trong khi đó, tại tập đoàn của nhà họ Tô. Tô Ngạn đang vô cùng đắc ý. Anh ta cùng Trịnh Thiển chuẩn bị ký kết hợp đồng đầu tư lớn với một tập đoàn dược phẩm quốc tế. Tô Ngạn nghĩ rằng việc đá văng người vợ "ăn bám" Tiêu Doãn là quyết định sáng suốt nhất đời mình.

Thế nhưng, chỉ một tuần sau, cơn ác mộng của nhà họ Tô chính thức bắt đầu.

Sáng hôm đó, toàn bộ các ngân hàng đồng loạt gửi thông báo đóng băng tài khoản và thu hồi các khoản vay khẩn cấp của Công ty Tô Thị. Các nhà cung ứng nguyên liệu đồng loạt đơn phương chấm dứt hợp đồng, chấp nhận bồi thường để ngừng hợp tác. Cùng lúc đó, gia đình Trịnh Thiển vội vã rút lại lời hứa đầu tư 100 triệu Tệ vì tập đoàn nhà họ Trịnh cũng đang bị điều tra thuế đột xuất.

Chỉ trong vòng năm ngày, công ty nhà họ Tô đứng trên bờ vực phá sản hoàn toàn, nợ nần chồng chất lên đến hàng trăm triệu Tệ.

Khi Tô Ngạn điên cuồng chạy khắp nơi tìm người cứu giúp, một vị giám đốc ngân hàng lớn đã thì thầm vào tai anh ta một câu:

"Tô Tổng, anh đã chọc giận người không nên chọc rồi. Lệnh cấm vận toàn bộ giới kinh doanh Nam Kinh đối với anh... là do Chủ tịch Tập đoàn Y dược Tiêu Thị đích thân hạ xuống. Mà người đó... chính là anh trai ruột của vợ cũ anh!"

Chương 3: Sự Trả Giá Tuyệt Vọng

Lời nói của vị giám đốc ngân hàng như một tiếng sét đánh ngang tai Tô Ngạn.

Anh ta bàng hoàng đến mức suýt ngã khuỵu. Tiêu Doãn – người phụ nữ ba năm qua mặc những bộ quần áo giản dị, tự tay đi chợ nấu từng bữa ăn, nhẫn nhịn từng lời mỉa mai của mẹ anh ta... lại chính là đại tiểu thư của gia tộc Y dược Tiêu Thị quyền lực nhất khu vực Đông Nam!

Sáng hôm sau, dưới cơn mưa tầm tã của Nam Kinh, một chiếc xe ô tô cũ kỹ dừng lại trước cổng căn biệt thự họ Tiêu.

Tô Ngạn, bà Tô và cả Trịnh Thiển - lúc này mặt mũi xám xịt, trang phục xộc xệch – bước xuống xe. Không còn vẻ đao mạn ở tiệc mừng thọ, không còn sự khinh khỉnh của kẻ có tiền, cả ba người họ đứng trước cánh cổng sắt đồ xộ với sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột cùng.

"Rầm!"

Tô Ngạn không ngần ngại quỳ sụp xuống ngay trên nền đá ướt nhẹp. Mẹ anh ta – bà Tô – cũng run rẩy quỳ xuống bên cạnh, hai tay chắp lại hướng vào bên trong biệt thự.

"Tiêu Doãn! Anh sai rồi! Anh là kẻ khốn nạn!" Tô Ngạn gào lên trong tiếng mưa, hai tay tát liên tiếp vào mặt mình đến mức rớm máu: "Anh bị con tà dâm Trịnh Thiển này che mắt! Anh bị ma xui quỷ khiến! Xin em nghĩ đến đứa con trong bụng mà cho anh một cơ hội!"

Bà Tô khóc lóc thảm thiết, đầu đập xuống sàn đá lạnh lẽo: "Doãn Doãn ơi! Mẹ là bà già mắt mù! Mẹ không biết con là đại tiểu thư! Mẹ xin con, con hãy tha thứ cho Tô Ngạn! Mẹ hứa từ nay về sau sẽ coi con như bà hoàng trong nhà!"

Trịnh Thiển đứng bên cạnh sợ hãi cũng phải quỳ xuống, không ngừng van xin tôi rút lại lệnh trừng phạt đối với gia đình cô ta.

Cánh cửa biệt thự từ từ mở ra.

Tôi mặc một chiếc áo khoác măng tô màu trắng sang trọng, cổ quấn khăn gấm, tay nhẹ nhàng đỡ lấy vòng bụng đã lấp ló. Bên cạnh tôi là Tiêu Minh và dàn bảo vệ mặc vest đen.

Tôi bước đến trước cổng, nhìn ba con người đang quỳ dưới chân mình trong mưa. Không còn sự tức giận, không còn sự đau đớn của một tuần trước, trong mắt tôi giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo và coi thường tuyệt đối.

"Tô Ngạn," tôi cất giọng bình thản, nhưng truyền qua không gian lạnh giá khiến anh ta rùng mình: "Trời mưa lạnh thế này, anh quỳ ở đây không sợ làm bẩn đất nhà tôi sao?"

"Doãn Doãn! Em cứu công ty anh với!" Tô Ngạn bò đến gần chân tôi, nước mắt hòa lẫn nước mưa: "Anh yêu em! Anh chỉ yêu mình em thôi! Chúng ta tái hôn nhé? Anh sẽ cắt đứt hoàn toàn với Trịnh Thiển!"

"Yêu tôi sao?" Tôi nhếch môi mỉm cười cay đắng. "Khi anh nắm tay cô ta trên sân khấu mừng thọ, anh có nhớ đến tình yêu không? Khi mẹ anh sỉ vả tôi là loại con gái nghèo hèn, các người có nghĩ đến ngày hôm nay không?"

Tôi rút từ trong túi áo ra tờ đơn ly hôn đã được ký sẵn tên tôi, thong thả ném xuống trước mặt Tô Ngạn. Tờ giấy trắng nhanh chóng bị nước mưa làm ướt sũng.

"Đứa trẻ này là của một mình tôi. Nó sẽ mang họ Tiêu, không liên quan gì đến gia tộc họ Tô các người." Tôi quay sang nhìn luật sư đứng bên cạnh: "Bắt đầu quy trình đấu giá tài sản của Công ty Tô Thị. Tôi muốn căn biệt thự của họ bị niêm phong trước ngày mai."

"Không! Doãn Doãn! Xin em!" Bà Tô gào lên rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Tô Ngạn ôm lấy chân bảo vệ van xin nhưng bị đẩy văng ra sàn đá ướt nhẹp, khuôn mặt biến dạng vì tuyệt vọng.

Tôi quay lưng walk chậm rãi vào trong biệt thự. Cánh cửa sắt nặng nề khép lại, khóa chặt mọi tiếng gào khóc muộn màng ở phía sau.

Gió thu thổi qua vườn hoa, mang theo mùi hương thanh mát. Tôi xoa nhẹ lên bụng mình, khẽ mỉm cười. Màn đêm u tối đã chính thức khép lại, và hai mẹ con tôi sẽ bắt đầu một cuộc đời mới – tự do, kiêu hãnh và không còn vướng bận.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét