Min menu

Pages

Tôi giả làm cô lao công mới vào làm việc tại tập đoàn của vị hôn phu để xem cách gia đình anh đối xử với người nghèo. Ngày họ ép tôi nghỉ việc và sỉ nhục giữa đại sảnh, cũng là lúc Chủ tịch xuất hiện, cúi đầu gọi tôi là người sẽ kế nhiệm toàn bộ tập đoàn...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1: Cô lao công bị đuổi việc... và cái cúi đầu khiến cả đại sảnh chết lặng

"Đuổi cô ta ra ngoài!"

Tiếng quát lạnh lùng vang vọng khắp đại sảnh trụ sở Tập đoàn Trường Thịnh ở Thượng Hải.

Hơn trăm nhân viên đồng loạt quay đầu nhìn về phía cô lao công trẻ đang ôm chiếc xe đẩy vệ sinh đứng lặng bên cạnh quầy lễ tân.

"Cô còn đứng đó làm gì? Một người như cô cũng xứng bước vào tầng điều hành sao?" người phụ nữ mặc bộ vest hàng hiệu, đeo thẻ Phó tổng giám đốc khoanh tay, ánh mắt đầy khinh miệt.

Cô lao công chỉ khẽ siết chặt cây lau nhà.

"Tôi chỉ làm theo lịch phân công..."

"Im miệng!"

Một xấp tài liệu bị ném xuống nền đá hoa cương.

"Tôi không cần nghe giải thích."

Những tờ giấy trắng bay tứ tung.

Không ít nhân viên đứng xem bắt đầu xì xào.

"Nghe nói cô ấy mới vào làm ba ngày."

"Chắc đắc tội lãnh đạo rồi."

"Nhìn quần áo là biết người quê lên thành phố."

"Loại người này chỉ biết gây phiền phức."

Giữa vô số ánh mắt soi mói, cô gái vẫn bình tĩnh cúi xuống nhặt từng tờ giấy.

Đúng lúc đó...

Một người đàn ông mặc vest đen từ thang máy chuyên dụng bước ra.

Anh có gương mặt điển trai, khí chất lạnh lùng.

Lục Cảnh Thâm.

Tổng giám đốc điều hành trẻ tuổi của Trường Thịnh.

Đồng thời...

Là vị hôn phu của cô.

Nhưng không một ai ở đây biết điều đó.

Ngay cả anh cũng không hề nhận ra cô gái trước mặt chính là người đã đính hôn với mình từ nhỏ.

Bởi hôm nay, cô không còn dáng vẻ sang trọng thường ngày.

Mái tóc được búi gọn, khuôn mặt để mộc, bộ đồng phục lao công rộng hơn một cỡ khiến cô trông chẳng khác gì một cô gái vừa từ vùng quê lên thành phố kiếm sống.

Lục Cảnh Thâm nhìn thoáng qua.

"Chuyện gì?"

Phó tổng giám đốc Triệu Mạn lập tức nở nụ cười.

"Lục tổng, chỉ là một lao công làm việc cẩu thả."

"Đã làm đổ cà phê lên tài liệu còn chạy lên tầng điều hành."

"Tôi đang xử lý."

Lục Cảnh Thâm chỉ gật đầu.

"Giải quyết nhanh."

Nói xong, anh bước thẳng vào thang máy.

Cô gái nhìn theo bóng lưng anh.

Trong lòng thoáng nhói lên.

Ba tháng trước, hai gia đình đã thống nhất để hai người tìm hiểu nhau trước khi tổ chức hôn lễ.

Nhưng cả hai đều bận rộn.

Mỗi lần gặp chỉ là những cuộc gọi video ngắn hoặc vài bức ảnh.

Ngay trước khi chính thức ra mắt gia đình họ Lục, cô lại nảy ra một ý tưởng.

Cô muốn biết...

Nếu không mang thân phận thiên kim nhà họ Thẩm, liệu gia đình tương lai sẽ đối xử với một người bình thường như thế nào.

Vì vậy cô chủ động xin Chủ tịch giữ kín danh tính.

Đồng thời cải trang thành lao công mới tuyển vào tập đoàn.

Chỉ ba ngày.

Nhưng ba ngày ấy đủ khiến cô nhìn thấy rất nhiều điều.

Người nghèo bị xem thường.

Người làm vệ sinh phải dùng thang máy riêng.

Không được phép ăn tại căng tin tầng trên.

Không được ngồi nghỉ ở khu vực dành cho nhân viên văn phòng.

Mỗi lần gặp lãnh đạo đều phải cúi đầu.

Sai một việc nhỏ sẽ bị mắng trước mặt mọi người.

Điều khiến cô thất vọng nhất...

Là Lục Cảnh Thâm chưa từng một lần hỏi rõ sự việc trước khi đưa ra kết luận.

Anh luôn tin báo cáo của cấp dưới.

Triệu Mạn nhìn cô đầy đắc ý.

"Còn đứng đó?"

"Thu dọn đồ đạc."

"Từ hôm nay cô bị sa thải."

Cô ngẩng đầu.

"Tôi có thể biết lý do thật sự không?"

Triệu Mạn cười nhạt.

"Lý do?"

"Cô muốn nghe?"

"Được."

"Bởi vì tập đoàn này không cần những người xuất thân thấp kém."

"Cô bước vào đây đã làm bẩn hình ảnh công ty."

Cả đại sảnh im phăng phắc.

Không ít nhân viên cúi đầu.

Họ biết câu nói ấy quá đáng.

Nhưng chẳng ai dám lên tiếng.

Một nữ lễ tân nhỏ giọng.

"Chị Triệu..."

"Cô ấy thật sự không làm đổ cà phê."

"Là..."

"Cô câm miệng!"

Triệu Mạn trừng mắt.

"Muốn nghỉ việc cùng cô ta sao?"

Cô lễ tân lập tức im lặng.

Cô lao công khẽ mỉm cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Không phải vì cam chịu.

Mà vì cô đã có câu trả lời mình cần.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi cô rung lên.

Là một tin nhắn.

"Tiểu thư, Chủ tịch vừa kết thúc cuộc họp ở Bắc Kinh, máy bay đã hạ cánh. Mười phút nữa sẽ tới tập đoàn."

Cô nhìn màn hình vài giây rồi cất điện thoại.

Triệu Mạn tưởng cô đang cầu cứu người quen nên bật cười.

"Đừng phí công."

"Ở Thượng Hải này không ai cứu nổi cô."

"Muốn khóc thì ra ngoài mà khóc."

"Từ giờ cô không còn là nhân viên Trường Thịnh."

Một bảo vệ tiến lại.

"Xin mời cô."

Cô bình tĩnh đẩy chiếc xe vệ sinh sang một bên.

"Tôi tự đi."

Ngay khi cô vừa bước tới cửa...

Một đoàn xe màu đen dừng trước sảnh.

Cửa xe mở ra.

Một ông lão tóc bạc nhưng phong thái uy nghi bước xuống.

Toàn bộ ban lãnh đạo lập tức chỉnh lại trang phục.

"Là Chủ tịch!"

"Chủ tịch về rồi!"

Lục Cảnh Thâm cũng từ thang máy đi xuống.

Anh hơi bất ngờ.

"Ông nội."

Triệu Mạn vội vàng cúi đầu.

"Chủ tịch."

Không khí trở nên trang nghiêm.

Ai cũng nghĩ Chủ tịch sẽ đi thẳng vào phòng họp.

Nhưng ông lại dừng bước.

Ánh mắt chậm rãi nhìn quanh đại sảnh.

Rồi dừng lại ở cô lao công đang đứng cạnh cửa.

Trong khoảnh khắc ấy...

Vị Chủ tịch quyền lực nhất tập đoàn bỗng thay đổi sắc mặt.

Ông bước thật nhanh.

Nhanh đến mức tất cả đều sững sờ.

Triệu Mạn còn chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy ông đứng trước mặt cô gái.

Ngay sau đó...

Ông hơi cúi người.

Giọng nói đầy kính trọng vang lên giữa đại sảnh yên tĩnh.

"Tiểu thư."

"Tôi đến muộn."

"Đã để cô phải chịu ấm ức."

Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì ông nói tiếp, từng chữ rõ ràng như sấm nổ.

"Xin mời cô tiếp nhận quyền kế nhiệm Tập đoàn Trường Thịnh theo đúng di chúc của lão chủ tịch."

"Toàn bộ cổ đông đã chờ quyết định của cô."

Chiếc thẻ nhân viên trên tay Triệu Mạn rơi xuống nền đá.

Lục Cảnh Thâm đứng bất động.

Còn hơn một trăm nhân viên trong đại sảnh...

Không một ai dám tin vào những gì mình vừa nghe.

Cô lao công mà họ vừa sỉ nhục...

Lại chính là người sẽ kế nhiệm toàn bộ tập đoàn.

Chương 2: Cuộc họp cổ đông và bí mật của người kế nhiệm

Cả đại sảnh rộng lớn chìm trong bầu không khí nặng nề đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc trên bức tường.

Không ai nói một lời.

Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về cô gái vẫn mặc bộ đồng phục lao công giản dị.

Triệu Mạn là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh.

Cô ta gượng cười, bước lên hai bước.

"Chủ... Chủ tịch..."

"Có phải ngài nhầm người rồi không?"

"Đây chỉ là một nhân viên vệ sinh mới vào làm..."

Ông Lục Quốc Viễn quay sang nhìn cô ta.

Ánh mắt nghiêm nghị khiến nụ cười trên môi Triệu Mạn lập tức tắt ngấm.

"Nhầm?"

Ông chậm rãi hỏi.

"Cô nghĩ tôi sẽ nhận nhầm người sẽ kế nhiệm cả tập đoàn sao?"

Triệu Mạn tái mặt.

"Tôi... tôi không có ý đó."

Lục Cảnh Thâm vẫn đứng yên.

Anh nhìn cô gái trước mặt thật lâu.

Trong đầu hiện lên hình ảnh người con gái mà ông nội từng nhiều lần nhắc đến.

Thiên kim nhà họ Thẩm.

Người được hai gia đình định sẵn hôn ước từ nhiều năm trước.

Nhưng anh chưa từng gặp trực tiếp.

Mỗi lần hai nhà sắp xếp gặp mặt đều vì công việc mà lỡ hẹn.

Những tấm ảnh ông nội gửi cho anh đều chỉ chụp từ xa hoặc đã nhiều năm trước.

Anh chưa bao giờ nghĩ...

Người con gái trước mắt lại chính là cô ấy.

Cô gái nhẹ nhàng tháo chiếc mũ lao công.

Mái tóc đen dài buông xuống vai.

Dù không trang điểm cầu kỳ, khí chất điềm tĩnh của cô lập tức khác hẳn vài phút trước.

Cô nhìn Chủ tịch rồi mỉm cười.

"Ông Lục, cháu xin lỗi."

"Cháu đã khiến mọi người phải bất ngờ."

Ông lão khẽ lắc đầu.

"Người phải xin lỗi là tập đoàn."

"Và cũng là nhà họ Lục."

Ông quay sang toàn bộ nhân viên.

"Từ hôm nay, xin giới thiệu với mọi người."

"Đây là Thẩm Thanh Dao."

"Cháu gái duy nhất của cố Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Hoa."

"Đồng thời là người được hai gia đình thống nhất lựa chọn trở thành người kế nhiệm Trường Thịnh trong tương lai."

Tiếng hít thở kinh ngạc vang lên khắp đại sảnh.

Một nhân viên thì thầm.

"Thịnh Hoa?"

"Là tập đoàn đứng đầu ngành logistics phía Đông?"

"Không thể nào..."

"Tôi nghe nói tài sản của họ còn lớn hơn cả Trường Thịnh."

Những người vừa chế giễu cô cách đây ít phút đồng loạt cúi đầu.

Không ai dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Triệu Mạn cảm thấy hai chân như mất hết sức lực.

Cô ta nhớ lại từng câu mình vừa nói.

"Xuất thân thấp kém."

"Làm bẩn hình ảnh công ty."

"Một người như cô không xứng bước vào tầng điều hành."

Mỗi câu nói lúc này đều như một cái tát ngược vào chính mình.

Thẩm Thanh Dao bình tĩnh lên tiếng.

"Mọi người không cần căng thẳng."

"Hôm nay tôi không đến để trách ai."

"Tôi chỉ muốn hoàn thành một phép thử."

Nghe đến hai chữ "phép thử", tất cả đều ngẩng đầu.

Lục Quốc Viễn gật đầu.

"Chính tôi là người đồng ý với đề nghị đó."

"Tôi muốn biết môi trường mà người kế nhiệm sẽ tiếp quản đang vận hành như thế nào."

"Cũng muốn xem cách công ty đối xử với những nhân viên ở vị trí thấp nhất."

Ông nhìn khắp đại sảnh.

"Ba ngày."

"Chỉ ba ngày."

"Nhưng kết quả khiến tôi rất thất vọng."

Không ai dám lên tiếng.

Ông tiếp tục.

"Một doanh nghiệp muốn đi xa không chỉ dựa vào doanh thu."

"Mà còn dựa vào cách tôn trọng con người."

"Nếu ngay cả người lao công cũng không được đối xử công bằng, thì khẩu hiệu 'Lấy con người làm gốc' treo ngoài cửa chỉ còn là những chữ vô nghĩa."

Cả đại sảnh lặng như tờ.

Những nhân viên vệ sinh đứng ở góc phòng bất giác đỏ hoe mắt.

Lần đầu tiên...

Có người đứng ở vị trí cao nhất nói thay họ.

Đúng lúc ấy, thư ký bước tới.

"Chủ tịch."

"Các cổ đông đã có mặt đầy đủ."

Ông Lục Quốc Viễn nhìn Thẩm Thanh Dao.

"Chúng ta lên phòng họp."

...

Phòng họp tầng ba mươi tám.

Mười sáu cổ đông lớn đã ngồi kín hai bên bàn dài.

Khi cửa mở ra, tất cả đồng loạt đứng dậy.

"Chủ tịch."

"Thẩm tiểu thư."

Không khí trang trọng hoàn toàn khác với sự hỗn loạn dưới đại sảnh.

Triệu Mạn và Lục Cảnh Thâm cũng bước vào.

Nhưng lần này, vị trí của họ không còn là trung tâm.

Thẩm Thanh Dao được mời ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Chủ tịch.

Sau vài lời mở đầu, ông Lục Quốc Viễn chậm rãi nói:

"Hôm nay ngoài việc giới thiệu người kế nhiệm, chúng ta còn xem xét báo cáo đánh giá nội bộ."

Ông nhìn thư ký.

"Bắt đầu."

Màn hình lớn sáng lên.

Hình ảnh đầu tiên xuất hiện khiến Triệu Mạn tái mặt.

Đó là camera giám sát ở đại sảnh.

Từng câu nói.

Từng hành động.

Từng biểu cảm.

Đều hiện rõ trên màn hình.

Không bỏ sót chi tiết nào.

Khi đoạn ghi hình phát đến câu:

"Tập đoàn này không cần người xuất thân thấp kém."

Một số cổ đông khẽ nhíu mày.

Có người đặt mạnh cây bút xuống bàn.

Triệu Mạn run giọng.

"Chủ tịch..."

"Tôi..."

"Tôi chỉ nhất thời nóng giận..."

Ông Lục Quốc Viễn không đáp.

Thẩm Thanh Dao mới là người lên tiếng.

"Cô Triệu."

"Nếu hôm nay người đứng đó thật sự chỉ là một cô lao công bình thường..."

"Cô có nghĩ mình sẽ xin lỗi không?"

Triệu Mạn cứng người.

Một lúc lâu sau mới lí nhí.

"Tôi..."

"Tôi..."

Cô ta không trả lời được.

Vì chính cô ta hiểu.

Nếu thân phận của đối phương không thay đổi...

Cô ta sẽ không bao giờ thấy mình sai.

Thẩm Thanh Dao khẽ gật đầu.

"Đó cũng chính là câu trả lời tôi cần."

Căn phòng chìm vào im lặng.

Lục Cảnh Thâm từ đầu đến cuối vẫn không nói gì.

Anh chỉ lặng lẽ quan sát người con gái ngồi đối diện.

Càng nhìn, anh càng cảm thấy hổ thẹn.

Ba ngày qua.

Anh đi ngang qua cô không dưới mười lần.

Nhưng chưa từng hỏi một câu.

Chưa từng xác minh một sự việc.

Anh luôn tin báo cáo từ cấp dưới.

Trong khi người chịu thiệt thòi lại chính là vị hôn thê của mình.

Cuộc họp kết thúc sau gần hai giờ.

Các cổ đông lần lượt rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại bốn người.

Lục Quốc Viễn.

Lục Cảnh Thâm.

Thẩm Thanh Dao.

Và luật sư của tập đoàn.

Luật sư đặt lên bàn một tập hồ sơ dày.

"Đây là bản di chúc của cố Chủ tịch."

"Xin mời mọi người xem điều khoản cuối cùng."

Lục Cảnh Thâm mở ra.

Ánh mắt anh dừng lại ở một dòng chữ được in đậm.

"Nếu người kế nhiệm phát hiện trong quá trình thử nghiệm tồn tại dấu hiệu quản trị thiếu công bằng hoặc lạm dụng quyền hạn, người đó có toàn quyền tái cơ cấu bộ máy quản lý trước khi chính thức tiếp quản."

Anh ngẩng đầu.

"Ông nội..."

Ông Lục Quốc Viễn gật đầu.

"Đúng."

"Từ ngày hôm nay."

"Thanh Dao có quyền quyết định việc giữ hay thay đổi toàn bộ ban điều hành."

Triệu Mạn cảm thấy trời đất như quay cuồng.

Nhưng điều khiến tất cả bất ngờ hơn...

Là Thẩm Thanh Dao không lập tức đưa ra quyết định.

Cô chỉ nhẹ nhàng khép tập hồ sơ.

"Tạm thời, tôi sẽ không sa thải bất kỳ ai."

Mọi người đồng loạt nhìn cô.

Cô bình tĩnh nói tiếp:

"Bởi vì tôi muốn tìm ra vấn đề nằm ở con người..."

"...hay nằm ở cả một hệ thống đã tồn tại quá lâu."

Ánh mắt cô dừng lại trên Lục Cảnh Thâm.

"Lục tổng."

"Tôi hy vọng từ ngày mai..."

"Anh sẽ cùng tôi xuống làm việc ở những vị trí cơ bản nhất của tập đoàn."

"Chỉ khi hiểu được nhân viên của mình, chúng ta mới xứng đáng lãnh đạo họ."

Lục Cảnh Thâm nhìn cô thật lâu rồi chậm rãi gật đầu.

"Tôi đồng ý."

Nhưng cả anh lẫn mọi người trong căn phòng đều không biết...

Ở một góc khác của thành phố Thượng Hải, có một người đàn ông đang nhìn bản báo cáo điều tra về Thẩm Thanh Dao.

Ông ta khẽ mỉm cười, đặt tách trà xuống bàn.

"Cuối cùng... cô ấy cũng xuất hiện."

"Vậy thì kế hoạch mười năm của chúng ta..."

"Cũng đến lúc bắt đầu rồi."

Chương 3: Người xứng đáng lãnh đạo không phải người đứng cao nhất, mà là người biết cúi xuống

Sáng hôm sau, cả trụ sở Tập đoàn Trường Thịnh lại xôn xao.

Không phải vì một dự án mới.

Mà vì Tổng giám đốc Lục Cảnh Thâm xuất hiện trong bộ đồng phục nhân viên kho, còn Thẩm Thanh Dao mặc lại bộ đồng phục lao công như ngày đầu tiên.

Nhiều người đứng từ xa nhìn mà không dám tin vào mắt mình.

"Tổng giám đốc... thật sự xuống kho làm việc?"

"Thẩm tiểu thư cũng vậy?"

"Đây là yêu cầu của người kế nhiệm sao?"

Không ai dám bàn tán quá lớn, nhưng ánh mắt đều đầy kinh ngạc.

Trong suốt một tuần, Thẩm Thanh Dao và Lục Cảnh Thâm lần lượt làm việc ở nhiều bộ phận khác nhau.

Buổi sáng chuyển hàng cùng nhân viên kho.

Buổi trưa ăn tại căng tin dành cho lao động phổ thông.

Buổi chiều theo đội vệ sinh dọn dẹp từng tầng.

Buổi tối lại ngồi cùng bộ phận chăm sóc khách hàng để lắng nghe những cuộc gọi phản hồi.

Chỉ trong vài ngày, Lục Cảnh Thâm nhận ra rất nhiều điều mà trước đây anh chưa từng biết.

Một nhân viên kho phải đi bộ gần hai mươi nghìn bước mỗi ngày.

Một cô lao công đã làm việc hơn mười năm nhưng chưa từng được gặp ban lãnh đạo.

Một bác bảo vệ luôn ghi nhớ tên của hàng trăm nhân viên, nhưng chẳng mấy ai nhớ tên bác.

Hôm ấy, khi cùng mọi người nghỉ giải lao, bác bảo vệ già cười hiền.

"Lục tiên sinh."

"À không... bây giờ phải gọi là Tiểu Lục mới đúng."

Mọi người bật cười.

Lục Cảnh Thâm cũng cười theo.

Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy khoảng cách giữa mình và nhân viên không còn quá xa.

Bác bảo vệ chậm rãi nói:

"Con người ai cũng cần được tôn trọng."

"Chỉ một lời hỏi thăm cũng đủ khiến người khác có động lực cả ngày."

Những lời nói giản dị ấy khiến anh lặng người.

Buổi tối hôm đó, anh chủ động tìm gặp Thẩm Thanh Dao trên sân thượng của tòa nhà.

Ánh đèn Thượng Hải rực sáng phía xa.

Một làn gió nhẹ thổi qua.

Anh đứng cạnh cô hồi lâu rồi mới cất tiếng.

"Xin lỗi."

Thanh Dao vẫn nhìn về phía những tòa nhà cao tầng.

"Anh xin lỗi chuyện gì?"

"Xin lỗi vì đã không tìm hiểu sự thật."

"Xin lỗi vì đã để em phải chịu những lời tổn thương."

"Và xin lỗi vì suýt đánh mất một người luôn muốn điều tốt đẹp cho tập đoàn."

Thanh Dao im lặng vài giây.

Rồi cô khẽ mỉm cười.

"Điều em muốn không phải là một lời xin lỗi."

"Mà là sự thay đổi."

Lục Cảnh Thâm gật đầu.

"Anh hiểu."

Đúng lúc ấy, điện thoại của Chủ tịch Lục Quốc Viễn vang lên.

Ít phút sau, ông triệu tập cuộc họp khẩn.

Khi mọi người có mặt đầy đủ, ông đặt lên bàn một tập tài liệu.

"Bộ phận kiểm toán vừa hoàn thành báo cáo."

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Ông mở hồ sơ.

"Ba năm qua."

"Có người đã lợi dụng chức vụ để ưu ái nhà cung cấp quen biết."

"Một số hợp đồng bị nâng chi phí bất hợp lý."

"Tuy giá trị từng hợp đồng không lớn, nhưng cộng lại là một con số đáng lo ngại."

Các cổ đông nhìn nhau đầy bất ngờ.

Triệu Mạn cúi đầu.

Cô biết mình sẽ phải chịu trách nhiệm về nhiều quyết định quản lý thiếu chặt chẽ.

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là Thẩm Thanh Dao không hề tỏ ra vui mừng khi tìm được sai sót.

Cô bình tĩnh nói:

"Điều đáng sợ nhất không phải một người mắc sai."

"Mà là cả hệ thống không phát hiện ra sai sót ấy."

Cô đứng dậy, bước đến trước màn hình.

"Tôi đề xuất ba thay đổi."

"Thứ nhất."

"Mọi nhân viên, dù ở bất kỳ vị trí nào, đều có quyền gửi ý kiến trực tiếp đến Hội đồng quản trị thông qua kênh bảo mật."

"Thứ hai."

"Mọi vị trí quản lý phải dành ít nhất ba ngày mỗi năm làm việc tại các bộ phận cơ sở."

"Thứ ba."

"Bỏ toàn bộ những quy định mang tính phân biệt giữa các nhóm nhân viên."

Trong phòng vang lên những tràng pháo tay.

Ngay cả những cổ đông lớn tuổi nhất cũng gật đầu đồng tình.

Lục Quốc Viễn nhìn Thanh Dao với ánh mắt đầy hài lòng.

"Đó chính là điều ta mong chờ."

"Người kế nhiệm không chỉ biết điều hành."

"Mà còn biết lắng nghe."

Ít ngày sau, quyết định điều chỉnh nhân sự được công bố.

Triệu Mạn chủ động xin từ chức.

Trước khi rời công ty, cô tìm gặp Thanh Dao.

Hai người đứng ở khu vườn phía sau trụ sở.

Triệu Mạn cúi đầu rất lâu.

"Tôi biết một lời xin lỗi không thể xóa hết những gì mình đã nói."

"Nhưng tôi vẫn muốn nói."

"Tôi xin lỗi."

Thanh Dao nhìn cô một lúc rồi nhẹ nhàng đáp:

"Tôi chấp nhận lời xin lỗi."

"Hy vọng ở nơi làm việc mới, cô sẽ đối xử với mọi người bằng sự tôn trọng."

Triệu Mạn gật đầu.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy mình thật sự học được một bài học đáng giá.

Một tháng sau.

Trường Thịnh tổ chức lễ công bố người kế nhiệm.

Khác với dự đoán của nhiều người, Thẩm Thanh Dao không nhận chức Chủ tịch ngay.

Cô bước lên sân khấu và nói trước toàn thể nhân viên:

"Tôi sẽ tiếp nhận vị trí này vào thời điểm thích hợp."

"Nhưng trước đó, tôi muốn cùng mọi người hoàn thành một việc."

"Xây dựng một tập đoàn mà bất kỳ ai bước vào cũng cảm thấy mình được tôn trọng."

Cả khán phòng đứng dậy vỗ tay.

Sau buổi lễ, Lục Quốc Viễn đưa cho Thanh Dao một chiếc hộp gỗ cũ.

"Đây là món quà cha ta để lại."

Thanh Dao mở hộp.

Bên trong không phải vàng bạc hay cổ phần.

Chỉ có một cuốn sổ tay đã cũ.

Trang đầu tiên viết bằng nét bút ngay ngắn:

"Một doanh nghiệp có thể xây những tòa nhà cao nhất, tạo ra lợi nhuận lớn nhất, nhưng nếu đánh mất lòng người, mọi thành công rồi cũng sẽ trở nên mong manh."

Thanh Dao khẽ khép cuốn sổ.

Cô hiểu vì sao ông nội hai nhà luôn coi trọng cuộc thử thách này hơn bất kỳ bản báo cáo tài chính nào.

Bởi năng lực có thể học.

Kinh nghiệm có thể tích lũy.

Nhưng lòng trắc ẩn và sự tôn trọng con người mới là nền móng lâu bền nhất của một người lãnh đạo.

Vài tháng sau, Trường Thịnh thay đổi rõ rệt.

Không còn thang máy phân biệt nhân viên.

Không còn những quy định vô lý dành riêng cho lao công hay bảo vệ.

Trong căng tin, Chủ tịch, quản lý và nhân viên có thể ngồi cùng một khu vực.

Mỗi sáng, Lục Cảnh Thâm đều chủ động chào hỏi những người anh từng vô tình lướt qua.

Còn Thẩm Thanh Dao vẫn giữ thói quen thi thoảng mặc đồng phục lao công, đi dạo khắp các tầng để trò chuyện với mọi người.

Nhiều nhân viên mới không hề biết thân phận của cô.

Họ chỉ nhớ rằng có một chị lao công luôn mỉm cười hỏi:

"Hôm nay công việc có thuận lợi không?"

Và chính điều giản dị ấy khiến họ cảm thấy nơi này giống một gia đình hơn là một công ty.

Một buổi chiều cuối thu, Thanh Dao và Lục Cảnh Thâm đứng trước cửa kính tầng cao nhất, ngắm dòng người tấp nập dưới phố.

Lục Cảnh Thâm mỉm cười hỏi:

"Nếu ngày ấy em không cải trang, liệu chúng ta có hiểu được tất cả những điều này không?"

Thanh Dao lắc đầu.

"Có lẽ không."

"Cũng vì thế mà em chưa từng hối hận."

Ánh nắng cuối ngày phủ lên tòa nhà Trường Thịnh.

Bên dưới, những nhân viên tan ca mỉm cười chào nhau trước khi trở về nhà.

Thanh Dao nhìn khung cảnh ấy, khẽ nói:

"Một tập đoàn lớn không được đo bằng chiều cao của trụ sở."

"Mà được đo bằng cách những con người bên trong đối xử với nhau."

Lục Cảnh Thâm gật đầu.

Lần này, anh không chỉ hiểu câu nói ấy.

Anh đã thật sự sống theo nó.

Và đó cũng là ngày Thẩm Thanh Dao biết rằng, cuộc thử thách lớn nhất của mình không phải là tìm ra ai đúng, ai sai.

Mà là chứng minh rằng, chỉ cần có sự tôn trọng và lòng tử tế, một doanh nghiệp cũng có thể trở thành nơi khiến mọi người tự hào gắn bó.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét