Min menu

Pages

Cả họ mỉm cười khinh bỉ người con trai út chọn về quê làm nông dân nuôi cá, cho rằng anh là vết nhơ của dòng tộc có truyền thống khoa bảng. Đến ngày mừng thọ của ông nội, anh không mang quà cáp đắt tiền mà chỉ gửi tặng một xấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất toàn bộ khu nghỉ dưỡng cao cấp mà cả họ đang đứng chân, mỉm cười thông báo mảnh đất này từ nay đã đổi chủ...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1: Xấp giấy giữa bữa tiệc mừng thọ

"Cậu lấy tư cách gì mà bảo chúng tôi phải rời khỏi đây?"

Giọng nói đầy tức giận của người đàn ông trung niên vang lên giữa đại sảnh khu nghỉ dưỡng Thiên Hồ Sơn, khiến tiếng đàn cổ và những lời chúc thọ bỗng chốc im bặt.

Hơn ba mươi thành viên của gia tộc Lục cùng quay đầu nhìn về phía người thanh niên đang đứng ở cuối bàn tiệc.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám giản dị, quần dài đã sờn gấu vì thường xuyên lội xuống ao nuôi cá. Đôi giày dính vài vệt bùn khô khiến anh trở nên lạc lõng giữa những bộ vest, váy dạ hội và đồng hồ hàng hiệu của mọi người.

Đó là Lục Trạch – người con trai út luôn bị cả gia tộc xem là nỗi xấu hổ.

Trong khi các anh chị em đều học ở những trường đại học danh tiếng tại Bắc Kinh, Thượng Hải hoặc ra nước ngoài, Lục Trạch lại từ bỏ công việc ở thành phố để trở về quê thuộc huyện An Khê, tỉnh Chiết Giang, cải tạo những ao cá cũ mà cha mẹ để lại.

Đối với gia tộc Lục – vốn nổi tiếng nhiều đời làm giáo sư, luật sư và quan chức – việc một người trẻ trở thành nông dân gần như là điều không thể chấp nhận.

"Cậu đúng là làm mất mặt dòng họ."

"Cả nhà chúng ta đều có học vị cao. Chỉ có cậu ngày nào cũng ở ngoài đồng với cá và bùn."

"Người ngoài nghe nói gia tộc Lục có một đứa nuôi cá thì còn ra thể thống gì?"

Những câu nói ấy suốt nhiều năm qua, Lục Trạch đã nghe đến mức chẳng còn cảm thấy đau.

Nhưng hôm nay là lễ mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội.

Anh vẫn đến.

Không phải để tranh cãi.

Cũng không phải để chứng minh bản thân.

Anh chỉ muốn thực hiện một lời hứa.


Đại sảnh khu nghỉ dưỡng Thiên Hồ Sơn được trang trí bằng đèn lồng đỏ và tranh thủy mặc. Bên ngoài là hồ nước rộng phản chiếu ánh hoàng hôn, xa xa là những dãy núi phủ mây.

Ông nội Lục ngồi ở vị trí trung tâm, mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng.

Khi nhìn thấy cháu út bước vào, ông khẽ mỉm cười.

"Tiểu Trạch đến rồi à."

Lục Trạch cúi đầu.

"Cháu chúc ông mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi."

Lời chúc vừa dứt, người bác cả Lục Chính Hải đã cười nhạt.

"Tiểu Trạch, hôm nay ai cũng chuẩn bị quà mừng thọ."

"Anh cả tặng cha một bức thư pháp của danh gia."

"Chị hai mua bộ trà cổ."

"Em ba đặt chiếc xe chuyên dụng để ông đi dạo."

Ông ta nhìn hai bàn tay trống của Lục Trạch rồi cố tình hỏi lớn.

"Còn cháu thì sao? Mang theo... mấy con cá à?"

Cả bàn bật cười.

Một người em họ còn che miệng nói nhỏ.

"Hay mang nước ao đến tặng?"

Tiếng cười lan khắp đại sảnh.

Lục Trạch vẫn bình tĩnh.

"Quà của cháu ở đây."

Anh đặt lên bàn một phong bì màu nâu khá dày.

Người cô út nhíu mày.

"Giấy gì vậy?"

"Có phải giấy vay tiền không?"

"Hay giấy quảng cáo thức ăn cho cá?"

Tiếng cười lại vang lên.

Người quản lý khu nghỉ dưỡng bước tới định dọn phong bì đi, nhưng Lục Trạch nhẹ nhàng giữ lại.

"Xin lỗi."

"Đây là món quà dành riêng cho ông."

Ông nội đưa tay nhận lấy.

Không hiểu vì sao, khi nhìn ánh mắt của cháu út, ông cảm thấy có điều gì đó rất khác.

Ông mở phong bì.

Bên trong là một xấp giấy được đóng dấu đỏ đầy đủ.

Ông mới đọc vài dòng đầu thì đôi tay khẽ run.

"Cái này..."

Người bác cả tò mò.

"Cha, là gì vậy?"

Ông nội chưa kịp trả lời thì người bác đã cầm lấy xem.

Chỉ vài giây sau.

Nụ cười trên mặt ông ta biến mất.

"Sao... sao có thể..."

Ông ta lật sang tờ thứ hai.

Rồi tờ thứ ba.

Khuôn mặt ngày càng tái đi.

"Không thể nào!"

Mọi người thấy phản ứng ấy đều lần lượt đứng dậy.

Người cô hai giật lấy tập hồ sơ.

Chưa đầy nửa phút.

Bà cũng sững sờ.

"Đây... đây là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất..."

"Toàn bộ khu nghỉ dưỡng Thiên Hồ Sơn?"

Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.

Không ai tin vào mắt mình.

Người chú ba lắp bắp.

"Chắc... chắc là giả."

"Đúng rồi!"

"Tiểu Trạch lấy đâu ra tiền?"

"Cả khu nghỉ dưỡng này trị giá hàng trăm triệu nhân dân tệ!"

Một người cháu họ lập tức lấy điện thoại kiểm tra thông tin công khai.

Càng xem, gương mặt anh ta càng trắng bệch.

"Thông tin đã cập nhật..."

"Chủ sở hữu... đúng là Lục Trạch."

Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi.

"Không thể."

"Chắc có nhầm lẫn."

"Hay là mượn tên?"

Lục Trạch vẫn đứng yên.

Ánh mắt anh bình tĩnh đến lạ.

Người bác cả đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn.

"Cậu giải thích đi!"

"Cậu làm cách nào có được nó?"

Lục Trạch nhìn mọi người.

"Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích."

"Tôi chỉ đến tặng ông nội món quà này."

Người cô hai cười gượng.

"Đừng đùa nữa."

"Cho dù đứng tên cậu thì cũng đâu liên quan đến chúng tôi."

Lục Trạch khẽ gật đầu.

"Đúng."

"Nhưng từ hôm nay..."

Anh nhìn quanh đại sảnh.

"...khu nghỉ dưỡng này đã đổi chủ."

"Các hợp đồng thuê địa điểm tổ chức tiệc của gia tộc cũng sẽ được rà soát lại."

"Nếu không có thỏa thuận mới..."

"...mọi người sẽ phải hoàn tất thủ tục bàn giao theo quy định."

Không khí như đông cứng.

Người bác cả trợn mắt.

"Cậu định đuổi cả gia tộc khỏi đây?"

"Tôi không đuổi ai."

Lục Trạch đáp bình thản.

"Tôi chỉ thực hiện quyền của chủ sở hữu."

Một người em họ tức giận bước lên.

"Cậu tưởng có mấy tờ giấy là muốn làm gì thì làm sao?"

Đúng lúc ấy, quản lý khu nghỉ dưỡng cùng nhóm nhân viên vội vàng bước đến.

Người quản lý cúi đầu rất thấp trước Lục Trạch.

"Thưa Chủ tịch Lục."

"Chúng tôi đã hoàn tất việc xác minh hồ sơ."

"Từ hôm nay, mọi chỉ đạo của ngài sẽ được thực hiện theo đúng quy định."

Hai chữ "Chủ tịch Lục" vang lên khiến cả đại sảnh chết lặng.

Những người từng cười nhạo anh bỗng không biết phải đặt ánh mắt vào đâu.

Người bác cả cố giữ bình tĩnh.

"Tiểu Trạch..."

"Có gì thì người một nhà từ từ nói."

Lục Trạch nhìn ông ta.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, người bác gọi anh bằng cái tên đầy đủ, không còn là "thằng nuôi cá" hay "đứa làm xấu mặt gia tộc".

Anh khẽ mỉm cười.

Nụ cười không hề có vẻ hả hê.

Chỉ là một nụ cười bình thản.

"Người một nhà?"

"Suốt bảy năm qua, mỗi lần tôi về quê nuôi cá, mọi người đều nói tôi không xứng mang họ Lục."

"Mỗi dịp đoàn tụ, chiếc ghế của tôi luôn bị xếp ở góc bàn."

"Khi cha tôi qua đời, tôi gọi từng người nhờ giúp đỡ thủ tục đất đai. Không một ai bắt máy."

"Từ ngày đó..."

"...tôi đã hiểu, trong mắt mọi người, tôi chưa từng là người một nhà."

Cả đại sảnh lặng như tờ.

Ông nội nhìn cháu út rất lâu.

Ông nhận ra ánh mắt của Lục Trạch không còn là ánh mắt của chàng trai từng cố gắng được gia đình công nhận.

Mà là ánh mắt của một người đã âm thầm đi rất xa.

Và điều khiến ông lo lắng hơn cả là...

Không một ai trong gia tộc biết rằng xấp giấy hôm nay mới chỉ là món quà đầu tiên.

Bởi bí mật thật sự mà Lục Trạch cất giữ suốt bảy năm vẫn còn nằm trong chiếc hộp gỗ khóa kín ở quê.

Khi chiếc hộp ấy được mở ra, không chỉ khu nghỉ dưỡng Thiên Hồ Sơn đổi chủ...

Mà toàn bộ niềm kiêu hãnh của gia tộc Lục cũng sẽ bị đảo lộn.

Chương 2: Chiếc hộp gỗ dưới mái nhà cũ

Không khí trong đại sảnh khu nghỉ dưỡng Thiên Hồ Sơn vẫn nặng nề đến nghẹt thở.

Không còn tiếng cụng ly.

Không còn những lời chúc mừng thọ rôm rả.

Hơn ba mươi người trong gia tộc Lục đều nhìn chằm chằm vào Lục Trạch như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Người bác cả Lục Chính Hải là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh.

Ông gượng cười.

"Tiểu Trạch, vừa rồi bác nóng tính quá."

"Dù sao chúng ta cũng là người một nhà. Có chuyện gì thì ngồi xuống nói."

Lục Trạch bình thản nhìn ông.

"Bác cả."

"Suốt bảy năm qua, hình như đây là lần đầu bác mời cháu ngồi cùng bàn."

Nụ cười trên gương mặt Lục Chính Hải cứng lại.

Ông nhớ rất rõ.

Mỗi lần họp mặt gia đình, chính ông là người nói:

"Đừng để thằng nuôi cá ngồi bàn chính. Khách khứa nhìn vào lại tưởng nhà họ Lục không còn người tài."

Lúc ấy, mọi người đều cười.

Không ai phản đối.

Bây giờ nghĩ lại, từng câu nói ấy như quay ngược trở về, khiến ông cảm thấy nóng ran trên mặt.

Người cô hai vội vàng bước tới.

"Tiểu Trạch, trước đây cô nói nặng lời là vì muốn cháu quay lại thành phố."

"Cô đâu có ý coi thường cháu."

Lục Trạch khẽ hỏi.

"Thật sao?"

"Cô còn nhớ ngày giỗ cha cháu năm ngoái không?"

Người cô khựng lại.

Hôm đó, bà đã từ chối đến dự chỉ vì cho rằng căn nhà cũ ở quê quá đơn sơ.

Thậm chí còn nói với những người khác:

"Đến đó làm gì? Toàn mùi bùn với ao cá."

Lục Trạch không trách.

Anh chỉ kể lại sự thật.

Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến những người từng chế giễu anh càng thêm áy náy.


Ông nội Lục chống gậy đứng dậy.

"Tiểu Trạch."

"Lại đây ngồi với ông."

Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm, ông chủ động gọi cháu út ngồi bên cạnh mình.

Lục Trạch chậm rãi bước tới.

Ông nội nhìn thật lâu rồi hỏi nhỏ:

"Nói cho ông biết."

"Cháu đã trải qua những gì?"

Lục Trạch mỉm cười nhạt.

"Không có gì đặc biệt."

"Chỉ là sống đúng với điều cha dặn."

Ông nội khẽ nhíu mày.

"Cha cháu?"

Lục Trạch gật đầu.

"Trước khi mất, cha đưa cho cháu một chiếc hộp gỗ."

"Dặn rằng chỉ được mở khi cháu thật sự hiểu giá trị của mảnh đất quê mình."

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

Người chú ba cười khẩy.

"Một cái hộp gỗ thì liên quan gì đến khu nghỉ dưỡng?"

Lục Trạch không đáp.

Anh lấy điện thoại.

Mở một bức ảnh.

Trong ảnh là chiếc hộp gỗ cũ kỹ đặt trên chiếc bàn tre trong căn nhà cũ ở quê.

Bên ngoài hộp chỉ có bốn chữ được khắc bằng nét bút đã phai màu:

'Đừng bán quê hương.'

Ông nội vừa nhìn thấy bức ảnh đã bỗng siết chặt cây gậy.

Ánh mắt ông thay đổi rõ rệt.

"Là... chiếc hộp đó..."

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Người bác cả ngạc nhiên.

"Cha biết chiếc hộp này?"

Ông nội thở dài.

"Năm đó..."

"Cha các con và chú út cùng nhau muốn đầu tư vùng đầm lầy phía nam huyện An Khê."

"Cả nhà đều phản đối."

"Vì ai cũng nghĩ đó là vùng đất hoang."

Người cô hai chợt nhớ ra.

"Con nhớ rồi."

"Lúc ấy chú út còn bán cả căn hộ ở Hàng Châu."

"Mọi người đều nói chú ấy bị lừa."

Ông nội gật đầu.

"Đúng."

"Nhưng sau đó chú út không cho ai động vào mảnh đất ấy."

"Cậu ấy nói..."

"...rồi sẽ có ngày nơi đó trở thành báu vật."

Nói đến đây, ông bỗng im lặng.

Bởi người con trai ấy chính là cha của Lục Trạch.


Người bác cả lập tức hỏi.

"Vậy khu nghỉ dưỡng này có liên quan đến mảnh đất đó?"

Lục Trạch gật đầu.

"Có."

"Năm năm trước, một tập đoàn du lịch muốn phát triển tuyến nghỉ dưỡng sinh thái quanh hồ."

"Họ cần toàn bộ khu vực đầm nước."

"Nhưng phần đất quan trọng nhất..."

"...lại thuộc quyền sử dụng của cha tôi."

Mọi người nhìn nhau.

Người chú ba lẩm bẩm.

"Không thể..."

"Hóa ra vùng đất chúng ta cười chê năm xưa..."

"...lại là nơi quyết định cả dự án?"

Lục Trạch tiếp lời.

"Cha tôi chưa từng bán."

"Ông chỉ ký hợp tác."

"Đổi lại, gia đình tôi nhận cổ phần và quyền ưu tiên mua lại khu nghỉ dưỡng nếu chủ đầu tư chuyển nhượng."

Người cô hai sững sờ.

"Có nghĩa là..."

Lục Trạch gật đầu.

"Sau nhiều năm, khi tập đoàn tái cơ cấu, tôi thực hiện quyền ưu tiên đó."

"Toàn bộ thủ tục đều hợp pháp."

Không ai nói thêm lời nào.

Người bác cả cúi đầu.

Ông bỗng nhớ lại buổi họp gia đình mười năm trước.

Khi em trai mình cố giải thích về giá trị vùng đầm nước.

Chính ông là người đập bàn.

"Cậu định biến dòng họ Lục thành nhà nuôi cá sao?"

"Đừng mang chuyện viển vông về đây."

Ngày hôm ấy.

Cha của Lục Trạch chỉ cười.

Không cãi lại.

Cũng từ đó, ông gần như không còn tham dự các cuộc họp gia đình.


Lễ mừng thọ kết thúc sớm hơn dự kiến.

Khách khứa lần lượt ra về.

Gia tộc Lục ở lại trong phòng họp riêng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, không ai còn nói về học vị, chức vụ hay tài sản.

Thay vào đó là sự im lặng.

Ông nội nhìn từng người con.

"Các con có biết điều đáng tiếc nhất là gì không?"

Không ai trả lời.

Ông chậm rãi nói:

"Không phải Tiểu Trạch thành công mà các con không biết."

"Mà là khi nó khó khăn nhất..."

"...không một ai hỏi nó sống có ổn không."

Câu nói ấy khiến căn phòng càng thêm nặng nề.

Người chị họ Lục Mạn đỏ hoe mắt.

Cô nhớ lần gặp Lục Trạch ở ga tàu.

Anh xách hai bao thức ăn cho cá rất nặng.

Cô đã quay sang bạn mình cười:

"Đó là em họ tôi."

"Nó học đại học xong lại về quê nuôi cá."

Lúc ấy cô chỉ thấy xấu hổ.

Chưa từng nghĩ một ngày chính người em ấy lại khiến cả gia tộc phải ngước nhìn.


Tối hôm đó.

Lục Trạch lái xe trở về căn nhà cũ ở An Khê.

Ngôi nhà vẫn như nhiều năm trước.

Bức tường phủ dây leo.

Sân nhỏ có vài chậu trà xanh.

Tiếng côn trùng vang lên giữa màn đêm yên tĩnh.

Anh bước vào căn phòng của cha.

Mọi thứ vẫn được giữ nguyên.

Trên chiếc tủ gỗ cũ là chiếc hộp mà cha từng giao lại.

Lục Trạch nhẹ nhàng phủi lớp bụi mỏng.

Anh lấy chiếc chìa khóa đồng luôn mang theo bên mình.

Đúng lúc chuẩn bị mở khóa...

Điện thoại bỗng reo.

Là ông nội.

Giọng ông run run.

"Tiểu Trạch..."

"Ông muốn đến gặp cháu."

"Có một chuyện..."

"...ông đã giấu cả gia đình hơn hai mươi năm."

Lục Trạch khựng lại.

"Chuyện gì vậy, ông?"

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Cuối cùng, ông chỉ nói một câu.

"Cha cháu..."

"...không phải người duy nhất biết bí mật trong chiếc hộp đó."

Cuộc gọi kết thúc.

Lục Trạch nhìn chiếc hộp gỗ trước mặt.

Anh có linh cảm rằng, thứ nằm bên trong sẽ không chỉ thay đổi cách cả gia tộc nhìn về cha mình.

Mà còn có thể làm sáng tỏ một lời hứa đã bị chôn vùi suốt hơn hai mươi năm.

Và khi sự thật được hé lộ, người day dứt nhất... có lẽ chính là ông nội.

Chương 3: Lá thư cuối cùng và lời xin lỗi muộn màng

Sáng hôm sau, màn sương mỏng vẫn còn phủ kín những ao nước ở huyện An Khê.

Căn nhà cũ của cha con Lục Trạch vốn yên tĩnh, hôm nay lại đón một đoàn xe lần lượt dừng trước cổng.

Người xuống xe đầu tiên là ông nội.

Phía sau ông là bác cả Lục Chính Hải, cô hai, chú ba, các anh chị em họ cùng nhiều người trong gia tộc.

Không ai mặc những bộ vest sang trọng như trong buổi mừng thọ hôm qua.

Họ đều chọn trang phục giản dị.

Có lẽ, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, họ bước vào căn nhà này mà không mang theo ánh mắt coi thường.

Ông nội chống gậy đi chậm vào sân.

Nhìn chiếc giếng đá cũ, gốc hòe già và những ao cá phía xa, ông khẽ thở dài.

"Đã hơn hai mươi năm rồi..."

"Lần cuối ta đến đây là khi cha cháu còn sống."

Lục Trạch lặng lẽ rót trà.

"Ông ngồi đi."

Ông nội nhìn chiếc hộp gỗ trên bàn.

Đôi mắt già nua bỗng đỏ hoe.

"Đúng là nó..."

"Bấy nhiêu năm... vẫn còn nguyên."

Người bác cả không giấu nổi tò mò.

"Cha."

"Trong chiếc hộp ấy rốt cuộc có gì?"

Ông nội lắc đầu.

"Ta cũng chưa từng mở."

"Một lần cũng chưa."

Cả căn phòng sững lại.

"Cha chưa mở?"

Ông gật đầu.

"Năm đó, cha của Tiểu Trạch đưa chiếc hộp này cho ta giữ."

"Nó nói rằng..."

"'Nếu một ngày con không còn, xin cha hãy giao lại chiếc hộp cho Tiểu Trạch. Chỉ khi thằng bé đủ bình tĩnh để đối diện với mọi lời đánh giá của người đời, nó mới nên mở.'"

Người cô hai cúi đầu.

Trong lòng bà dâng lên cảm giác chua xót.

Hóa ra...

Em trai út đã chuẩn bị tất cả từ rất lâu.


Lục Trạch lấy chiếc chìa khóa đồng.

Anh nhìn mọi người.

"Cha từng nói."

"Điều quý nhất trong chiếc hộp không phải tài sản."

"Mà là câu trả lời."

Nói xong, anh nhẹ nhàng mở khóa.

Chiếc nắp gỗ phát ra tiếng "cạch" rất khẽ.

Bên trong không có vàng bạc.

Không có hợp đồng bí mật.

Cũng chẳng có con dấu quý giá như mọi người tưởng tượng.

Chỉ có ba món đồ.

Một cuốn sổ đã ngả màu.

Một tập ảnh cũ.

Và một phong thư.

Ngoài phong bì chỉ viết mấy chữ:

"Gửi gia đình họ Lục."

Không khí trong căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng.

Ông nội run run nhận lấy lá thư.

"Để ông đọc."

Mọi người đều im lặng.

Ông mở lá thư đã ố vàng theo năm tháng.

Nét chữ quen thuộc hiện ra.

"Cha kính yêu và mọi người."

"Nếu mọi người đang đọc lá thư này thì có lẽ con đã không còn nữa."

"Con biết từ lâu, ai cũng nghĩ con là người bỏ học hành để theo đuổi một vùng đầm lầy vô nghĩa."

"Nhưng con chưa từng giận."

"Bởi mỗi người đều có cách nhìn khác nhau."

Ông nội phải dừng lại vài giây vì giọng đã nghẹn.

Căn phòng chỉ còn tiếng gió ngoài hiên.

Ông tiếp tục đọc.

"Con mua mảnh đất ấy không phải để làm giàu."

"Ngày còn nhỏ, ông nội của Tiểu Trạch từng dẫn con đi qua vùng hồ này và nói: 'Đừng để quê hương chỉ còn trong ký ức.' "

"Con tin rồi sẽ có ngày nơi đây được nhiều người biết đến."

"Nếu điều đó thành hiện thực, xin hãy dành một phần lợi ích để giúp quê nhà có trường học tốt hơn, đường sá tốt hơn và người dân có cuộc sống ổn định hơn."

Đọc đến đây, đôi mắt của nhiều người đã đỏ.

Nhưng lá thư vẫn chưa kết thúc.

"Điều khiến con tiếc nhất không phải là bị hiểu lầm."

"Mà là Tiểu Trạch sẽ lớn lên giữa những lời so sánh."

"Nếu một ngày thằng bé chọn ở lại quê hương, xin đừng coi đó là thất bại."

"Có người xây những tòa nhà cao giữa thành phố."

"Cũng phải có người chăm sóc những cánh đồng và mặt hồ."

"Mỗi công việc đều đáng được tôn trọng."

Người bác cả khẽ quay mặt đi.

Ông không dám nhìn ai.

Bao nhiêu năm qua...

Chính ông là người nói nhiều câu khiến Lục Trạch tổn thương nhất.


Ông nội gấp lá thư lại.

Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi.

"Cha... có lỗi với con."

Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, mọi người thấy ông khóc.

Lục Trạch nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông.

"Cha con chưa từng trách ông."

Ông nội nghẹn ngào.

"Sao cháu biết?"

Lục Trạch lấy cuốn sổ trong hộp ra.

Ở trang cuối cùng là dòng chữ của cha.

"Nếu gia đình hiểu ra, xin Tiểu Trạch đừng oán trách ai."

"Điều quý nhất của một gia đình không phải thắng thua."

"Mà là còn có thể ngồi cùng nhau sau tất cả."

Không ai cầm được nước mắt nữa.

Người cô hai bật khóc.

"Tiểu Trạch..."

"Cô xin lỗi."

"Cô đã sai."

Người chú ba bước tới.

"Chú cũng xin lỗi."

"Ngày xưa chú luôn nghĩ cháu làm mất mặt dòng họ."

"Giờ chú mới hiểu..."

"Chính chú mới là người nhìn mọi việc quá hẹp."

Người bác cả đứng dậy.

Ông cúi đầu thật thấp trước cháu trai.

Đó là cái cúi đầu chưa từng có trong gia tộc Lục.

"Bác xin lỗi."

"Xin lỗi vì đã để những định kiến che mất sự thật."

"Nếu có thể làm lại..."

"Bác nhất định sẽ đến thăm em trai mình nhiều hơn."

Lục Trạch im lặng vài giây rồi bước tới đỡ ông dậy.

"Chúng ta đều không thể quay lại quá khứ."

"Nhưng có thể bắt đầu từ hôm nay."


Buổi chiều hôm ấy, cả gia tộc cùng đi dọc theo bờ hồ.

Lục Trạch đưa mọi người đến khu đất phía sau khu nghỉ dưỡng.

Ở đó, một công trình mới đang được xây dựng.

Người chị họ ngạc nhiên hỏi:

"Em định xây thêm khách sạn à?"

Lục Trạch mỉm cười.

"Không."

Anh chỉ về tấm bảng trước công trình.

Trên đó ghi rõ:

"Trung tâm đào tạo nông nghiệp và thủy sản An Khê."

"Bất kỳ người trẻ nào muốn học kỹ thuật nuôi trồng hiện đại đều có thể đến đây."

"Học miễn phí."

"Đây là điều cha em luôn mong."

Mọi người nhìn nhau.

Người bác cả khẽ hỏi:

"Vậy lợi nhuận của khu nghỉ dưỡng..."

Lục Trạch gật đầu.

"Một phần sẽ dành để duy trì trung tâm."

"Một phần dùng làm quỹ học bổng cho học sinh trong huyện."

"Còn lại tiếp tục đầu tư phát triển quê hương."

Ông nội mỉm cười.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, nụ cười của ông nhẹ nhõm đến vậy.

Ông nhìn mặt hồ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn rồi chậm rãi nói:

"Học vấn làm con người trưởng thành."

"Nhưng sự tử tế mới quyết định một gia đình có thể đi cùng nhau bao lâu."

Không ai đáp.

Bởi tất cả đều hiểu, đó không chỉ là một câu nói.

Đó là bài học mà cả gia tộc đã phải mất rất nhiều năm mới học được.


Một năm sau.

Lễ mừng thọ của ông nội lại được tổ chức tại Thiên Hồ Sơn.

Vẫn đại sảnh ấy.

Vẫn chiếc bàn tròn ấy.

Nhưng lần này, người ngồi cạnh ông nội chính là Lục Trạch.

Trước mặt mỗi vị khách không chỉ có những món ăn truyền thống Chiết Giang, mà còn là các sản phẩm thủy sản sạch do hợp tác xã địa phương cung cấp.

Ông nội nâng chén trà.

Mỉm cười nhìn cả gia tộc.

"Trước đây, chúng ta từng tự hào vì có nhiều người học cao."

"Hôm nay..."

"...ta còn tự hào hơn vì con cháu biết tôn trọng mọi nghề nghiệp và biết gìn giữ quê hương."

Mọi người đồng loạt nâng chén.

Lục Trạch nhìn ra mặt hồ đang phản chiếu ánh nắng cuối ngày.

Trong lòng anh bỗng thấy thanh thản.

Cuối cùng, điều cha để lại không phải là khu nghỉ dưỡng, cũng không phải những mảnh đất giá trị.

Mà là một bài học giản dị:

Đừng vội đánh giá giá trị của một con người chỉ vì con đường họ lựa chọn khác với số đông. Bởi đôi khi, chính người âm thầm nhất lại là người đang gìn giữ những điều quý giá nhất cho cả một gia đình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét