#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Đêm thu ở Thượng Hải buốt lạnh, gió lùa qua khe cửa sổ căn hộ cao cấp nghe như tiếng thở dài ảo não. Kim đồng hồ trên tường nhích dần về mốc một giờ sáng. Tôi bước vào nhà sau chuyến công tác đột xuất, trong lòng mang theo nỗi áy náy muốn ôm lấy Lâm Tuyết — người vợ đang mang thai tháng thứ bảy của mình. Thế nhưng, đập vào mắt tôi không phải là khung cảnh ấm áp thường ngày, mà là bóng lưng mảnh mai, gầy guộc của cô ấy đang gập người bên bồn rửa bát.
Lâm Tuyết bụng bầu vượt mặt, tay đeo găng cao su dầy cộp, cặm cụi chà rửa đống đĩa bát chất cao như núi. Mồ hôi rịn ra trên trán, thấm ướt những lọn tóc mai lộn xộn. Cách đó không xa, mẹ tôi — bà Trần — đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa, tay thong thả nhấp từng ngụm trà long tỉnh ấm nóng, ánh mắt lạnh lùng xói vào lưng con dâu.
"Lâm Tuyết, rửa cho sạch vào. Bát đĩa nhà này đều là đồ sứ cao cấp, để bám chút mỡ nào là tôi bắt cô rửa lại từ đầu đấy," giọng mẹ tôi vang lên, khô khốc và hống hách. "Bố mẹ cô ở quê không dạy cô quy củ à? Làm dâu cái nhà này thì phải biết việc nhà, đừng có cậy cái bụng bầu mà tưởng mình là bà hoàng!"
Tôi sững người, tim thắt lại. Suốt ba năm qua, tôi luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng Lâm Tuyết chỉ là người phụ nữ dịu dàng, biết nhẫn nhịn để giữ hòa khí gia đình. Tôi tin những lời mẹ nói rằng cô ấy sống rất hạnh phúc, rằng sự im lặng của cô ấy là sự bằng lòng. Nhưng đêm nay, chứng kiến người vợ mang thai lớn tướng phải đứng một mình trong căn bếp lạnh lẽo lúc nửa đêm, chịu đựng sự hà khắc vô lý của mẹ, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã mù quáng và tồi tệ đến mức nào.
Tôi định bước tới can ngăn, nhưng đôi chân như đeo đá. Và rồi, Lâm Tuyết dừng tay.
Cô ấy không khóc, không run rẩy, cũng chẳng hề lên tiếng cãi lại một câu nào như cách mẹ tôi vẫn thường chờ đợi để gán cho cô ấy cái nhãn "hỗn láo". Lâm Tuyết bình thản vặn tắt vòi nước. Tiếng nước chảy róc rách ngưng bặt, trả lại cho căn bếp một khoảng không gian lặng ngắt như tờ. Cô ấy tháo găng tay, lau khô đôi bàn tay tái nhợt vì ngấm nước lạnh, rồi xoay người lại.
Nét mặt Lâm Tuyết phẳng lặng như hồ nước mùa đông, không một gợn sóng, nhưng đôi mắt chìm sâu một sự lạnh lẽo đến rợn người. Cô ấy rút từ trong túi áo khoác ra một tờ giấy A4 được gập làm tư, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt mẹ tôi, bình thản đặt nó xuống mặt bàn trà bằng đá cẩm thạch.
"Mẹ đọc đi. Đây là thứ con chuẩn bị riêng cho gia đình mình," giọng Lâm Tuyết trong trẻo, không một chút run rẩy.
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy coi thường: "Cái gì đây? Giấy ly hôn à? Cô dọa ai thế? Loại con gái tỉnh lẻ như cô, vơ được con trai tôi là phúc đức ba đời, cô dám..."
Lời mẹ tôi ngưng bặt ngay khi bà cầm tờ giấy lên và lướt qua dòng chữ đầu tiên. Sắc mặt bà Trần trong chớp mắt chuyển từ coi thường sang tái dại, rồi trắng bệch như cắt không còn một giọt máu. Tay bà rung lên bần bật, chiếc tách trà bằng sứ trên tay nghiêng ngả, nước trà nóng hất tung cشóa ra thảm. Bà đứng bật dậy, đôi mắt trợn ngược nhìn Lâm Tuyết như nhìn một con quái vật.
"Cô... cô... làm sao cô có được thứ này?! Cô muốn phá nát cái nhà này sao?!" Mẹ tôi gào lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ tột độ.
Tôi bàng hoàng lao đến, giật lấy tờ giấy trên tay mẹ. Ngay khi ánh mắt tôi chạm vào những dòng chữ đen mun được in đậm sắc nét ở trang đầu, sống lưng tôi lạnh ngắt, toàn thân như rơi xuống hố băng.
Đó không phải là đơn ly hôn. Đó là bản báo cáo kiểm toán nội bộ khẩn cấp của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế — công ty gia đình tôi — kèm theo danh sách chi tiết các khoản chuyển tiền bất hợp pháp, bằng chứng tham ô và trốn thuế hàng trăm triệu Tệ do chính tay anh trai tôi và mẹ tôi thực hiện trong suốt năm năm qua. Phía dưới cùng là dấu mộc đỏ tươi của Ủy ban Giám sát Chứng khoán và Viện Kiểm sát Nhân dân TP. Thượng Hải, xác nhận đã tiếp nhận hồ sơ thụ lý.
Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở dòng chức danh ký tên người tố cáo ở góc dưới: Lâm Tuyết — Trưởng ban Kiểm toán Đặc biệt, Đại diện Thanh tra Ủy ban Quản lý Tài sản Nhà nước.
Lâm Tuyết khẽ mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt nhưng chứa đựng sức nặng của một án tử.
"Mẹ nghĩ tôi chấp nhận gả vào nhà họ Lý chỉ vì tình yêu mù quáng sao?" Lâm Tuyết đưa tay xoa nhẹ lên bụng bầu, ánh mắt xoáy sâu vào mẹ tôi. "Mọi người nghĩ tôi nhẫn nhịn là vì tôi yếu đuối? Không. Tôi nhẫn nhịn là để thu thập đủ từng con số, từng chữ ký, từng hóa đơn giả mà gia đình bà đã dùng để hủy hoại sự nghiệp của cha tôi sáu năm trước. Đêm nay, sổ sách đã chốt. Và cái giá mà gia đình bà phải trả, bây giờ mới chính thức bắt đầu."
CHƯƠNG 2: VỎ BỌC HOÀN HẢO VÀ CON CỜ TRÊN BÀN CỜ
Một không khí ngột ngạt bao trùm lấy phòng khách. Mẹ tôi ngã ngửa ra sofa, hai tay ôm lấy ngực, thở dốc gạt phăng chiếc tách trà rơi vỡ tan tành dưới sàn. Tôi đứng chết trân tại chỗ, tờ giấy trong tay nặng trĩu như một khối sắt nung đỏ.
"Lâm Tuyết... em... em nói cái gì vậy?" Tôi lắp bắp, cổ họng khô khốc. "Rốt cuộc em là ai? Cha em... cha em là ai?"
Lâm Tuyết xoay người nhìn tôi. Trong ánh mắt cô ấy không có sự thù hận rực cháy, chỉ có một sự thất vọng sâu thẫm. "Lý Minh, anh thật sự không biết, hay anh cố tình không muốn biết? Sáu năm trước, Tập đoàn Lâm Thị bị phá sản chỉ sau một đêm, Chủ tịch Lâm Chấn Quốc bị vu khống tham ô rồi quẫn trí nhảy lầu tự tử... Anh có nhớ không?"
Đầu óc tôi bỗng nổ tung một tiếng "đùng". Lâm Chấn Quốc! Tên vị chủ tịch đối thủ từng bị tập đoàn nhà tôi thâu tóm sáu năm trước! Ngày đó, tôi chỉ là một đứa con trai thứ không quan tâm đến chuyện kinh doanh của gia đình, chỉ biết đến nghệ thuật và nhiếp ảnh. Tôi gặp Lâm Tuyết tại một triển lãm tranh ở Hàng Châu. Cô ấy xuất hiện như một bông hoa bách hợp trắng tinh khôi, dịu dàng, khép kín và có đôi mắt đượm buồn. Tôi đã yêu cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên, mê đắm sự dịu dàng và nhẫn nại của cô ấy.
Khi tôi đưa Lâm Tuyết về ra mắt, mẹ tôi và anh trai tôi — Lý Phong — đã phản đối dữ dội vì cô ấy chỉ có thân thế "con gái một gia đình phá sản ở quê". Nhưng vì tôi kiên quyết, và vì Lâm Tuyết luôn tỏ ra ngoan ngoãn, không tranh giành bất cứ thứ gì, mẹ tôi mới miễn cưỡng đồng ý cho cưới, với điều kiện cô ấy không được can thiệp vào bất kỳ tài sản nào của nhà họ Lý.
Suốt ba năm làm dâu, Lâm Tuyết chưa từng đòi hỏi một món đồ hiệu, chưa từng phàn nàn về việc mẹ tôi đối xử với cô ấy như một người giúp việc không công. Bà bắt cô ấy dậy từ năm giờ sáng nấu ăn, dọn dẹp căn biệt thự ba tầng, giặt giũ từng chiếc áo sơ mi bằng tay. Ngay cả khi mang thai, cô ấy vẫn im lặng chịu đựng những lời mỉa mai, chì chiết. Tôi đã nghĩ cô ấy hy sinh vì tôi, vì tình yêu của chúng tôi.
Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một màn drama được dàn dựng hoàn hảo.
"Em... em tiếp cận anh là vì muốn trả thù?" Tôi nghẹn ngào, cảm giác tim mình bị ai đó bóp nghẹt. "Tình cảm ba năm qua giữa chúng ta... đứa con trong bụng em... tất cả đều là giả sao?"
Lâm Tuyết run nhẹ, ngón tay cô ấy siết chặt lấy vạt áo. Một thoáng đau đớn lướt qua mắt cô ấy, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự cứng cỏi lạnh lùng.
"Tình cảm?" Lâm Tuyết chua chát lên tiếng. "Lý Minh, khi mẹ anh bắt tôi quỳ xuống lau sàn nhà trong lúc tôi đang bị ốm, anh ở đâu? Khi anh trai anh ném xấp hóa đơn vào mặt tôi, mỉa mai cha tôi là kẻ lừa đảo, anh ở đâu? Anh luôn nói anh yêu tôi, nhưng sự im lặng và nhu nhược của anh chính là đồng phạm cho sự tàn nhẫn của gia đình anh!"
"Cô... cô là con gái của Lâm Chấn Quốc!" Mẹ tôi lúc này mới lấy lại được giọng nói, bà chỉ tay vào mặt Lâm Tuyết, mặt cắt không còn drop máu. "Rắn độc! Đúng là con rắn độc! Mấy năm nay cô giả vờ ngoan ngoãn, giả vờ chịu đựng, là để lén vào phòng làm việc của tôi và con trai tôi lấy cắp tài liệu?!"
"Tôi không cần cắp," Lâm Tuyết thong thả ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, tư thái uy nghi và điềm tĩnh đến đáng sợ. "Chính anh trai bà, Lý Phong, vì muốn trốn thuế và lập quỹ đen nên đã thuê một công ty kiểm toán bên ngoài để làm giả sổ sách. Thật trùng hợp, công ty kiểm toán ngầm đó lại do tôi đứng tên quản lý từ năm năm trước. Mọi giao dịch, mọi con số, mọi dòng tiền bẩn mà nhà họ Lý chuyển ra nước ngoài, tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay."
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của mẹ tôi vang lên dồn dập trong đêm tối. Âm thanh rên siết của chiếc điện thoại như tiếng chuông báo tử. Mẹ tôi run rẩy bắt máy, bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia là giọng nói hoảng loạn, đầm đìa mồ hôi của Lý Phong: "Mẹ! Mẹ ơi cứu con! Cảnh sát... Cảnh sát kinh tế và Viện kiểm sát vừa ập vào nhà con! Họ có lệnh bắt giam con và phong tỏa toàn bộ tài sản của Tập đoàn Thịnh Thế rồi! Mẹ ơi..."
Tiếng còng số 8 va vào nhau "lạch cạch" vang lên qua điện thoại, kèm theo tiếng xô xát hỗn loạn trước khi cuộc gọi bị ngắt đứt dứt khoát.
Chiếc điện thoại trên tay mẹ tôi rơi bộp xuống sàn. Bà run rẩy ngước nhìn Lâm Tuyết, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng.
CHƯƠNG 3: BẢN BẢN ÁN DÀNH CHO KẺ GIEO NHÂN NÀO
"Bà Trần," Lâm Tuyết lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng. "Sáu năm trước, bà và Lý Phong đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu để đẩy cha tôi vào đường cùng, khiến ông ấy phải lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch. Mấy năm qua, bà đối xử với tôi như nô lệ, bắt tôi chịu đủ mọi hum giác, vì bà nghĩ tôi là kẻ không có chỗ dựa."
Lâm Tuyết đứng dậy, một tay đỡ lấy tấm lưng đau nhức vì mang thai, ánh mắt nhìn xuống mẹ tôi như một vị thẩm phán.
"Bà có biết tại sao tôi lại chọn đêm nay để hạ bài không? Vì hôm nay là tròn sáu năm ngày giỗ của cha tôi. Và tờ giấy tôi vừa đưa cho bà, ngoài bản báo cáo tố tụng, còn là lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản đứng tên bà và Lý Phong. Căn nhà này, xe cộ, cổ phiếu... tất cả sẽ bị tịch thu trong vòng 24 giờ tới."
Mẹ tôi ngã quỵ xuống sàn nhà, nước mắt nước mũi giàn giụa. Người phụ nữ kiêu ngạo, quý phái ngày nào giờ đây như một bà lão tội nghiệp, quỳ gối bò về phía Lâm Tuyết, túm lấy vạt váy của cô ấy.
"Tuyết à... Tuyết ơi! Mẹ xin cô! Mẹ biết sai rồi!" Bà Trần gào khóc thảm thiết. "Cô nghĩ đến đứa bé trong bụng đi! Nó là cháu nội của tôi, là máu mủ nhà họ Lý! Cô không thể ác như vậy được! Xin cô hãy rút lại đơn tố cáo, tôi sẽ sang tên căn nhà này cho cô, tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi cô!"
Lâm Tuyết lùi lại một bước, dứt khoát kéo vạt váy ra khỏi bàn tay đang run rẩy của mẹ tôi.
"Cháu nội?" Lâm Tuyết cười cay đắng. "Khi bà để tôi đứng rửa bát một mình trong đêm lạnh lúc thai bảy tháng, bà có nhớ đứa bé này là cháu bà không? Khi bà mỉa mai dòng máu của gia đình tôi, bà có nghĩ đến đứa trẻ này không? Con tôi sẽ lớn lên với sự kiêu hãnh, chứ không phải mang món nợ máu mủ với những kẻ nham hiểm."
Tôi nhìn mẹ mình đang quỳ dưới đất, rồi lại nhìn người vợ mà mình từng yêu thương nhất. Tim tôi vỡ vụn thành vô số mảnh. Tôi bước lại gần Lâm Tuyết, giọng run run: "Tuyết... còn anh thì sao? Anh biết anh tồi, anh vô dụng vì đã không bảo vệ được em. Nhưng con chúng ta... chúng ta thật sự không còn hy vọng nào sao?"
Lâm Tuyết nhìn tôi, trong mắt cô ấy lóe lên một tia sóng sánh nước mắt, nhưng rất nhanh chóng dập tắt.
"Lý Minh, sự vô tình của mẹ anh chỉ làm tôi đau bên ngoài, nhưng sự thờ ơ và nhu nhược của anh mới là thứ cứa sâu nhất vào lòng tôi. Anh không phải là kẻ ác, nhưng sự yếu đuối của anh chính là đồng phạm." Cô ấy hít một hơi sâu, lấy từ trong túi ra một tờ giấy thứ hai — một bản Đơn xin ly hôn đã được ký sẵn tên cô ấy.
"Đây là thứ duy nhất tôi dành riêng cho anh. Tài sản cá nhân của anh không liên quan đến vụ án tham ô của gia đình, tôi không chạm vào một xu. Đứa trẻ sau khi sinh ra, tôi sẽ tự mình nuôi dưỡng. Anh có thể đến thăm con, nhưng giữa chúng ta, kết thúc rồi."
Bên ngoài biệt thự, tiếng còi xe cảnh sát hú vang rên siết xé tan màn đêm yên tĩnh của khu phố nhà giàu. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy chiếu qua khung cửa sổ kính, rọi vào khuôn mặt xám xịt của mẹ tôi và căn phòng khách giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn.
Lâm Tuyết kéo chiếc vali nhỏ mà cô ấy đã chuẩn bị từ trước ở góc bếp. Cô ấy thong thả bước ra cửa, không một lần ngoảnh đầu lại. Dáng đi của cô ấy dẫu nặng nề vì thai nghén, nhưng tấm lưng lại thẳng tắp, kiêu hãnh như một đóa hoa bách hợp vươn lên từ đống tro tàn.
Tôi gục xuống bên cạnh mẹ mình, nghe tiếng còi xe cảnh sát mỗi lúc một gần, và tiếng bước chân dứt khoát của Lâm Tuyết xa dần trong đêm thu Thượng Hải. Gia đình tôi đã sụp đổ, tình yêu của tôi đã chết, và bản án lớn nhất dành cho chúng tôi không chỉ là tù tội, mà là sự hối hận muộn màng đến suốt đời.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét