Min menu

Pages

Trong bữa cơm gia đình, người chú ruột coi thường đứa cháu trai bỏ học đi làm thuê, lớn tiếng chì chiết nó chẳng bao giờ ngóc đầu lên nổi và ép nó phải nhường lại căn nhà thờ tự của ông bà. Cậu cháu trai chỉ cười nhạt, đặt chiếc điện thoại lên bàn mở loa ngoài để phát trọn đoạn ghi âm toàn bộ âm mưu tẩu tán tài sản thừa kế của người chú...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1: Chiếc ghi âm trên bàn cơm

"Cậu định lừa ai nữa?"

Tiếng đập mạnh của đôi đũa xuống mặt bàn gỗ vang lên giữa phòng ăn rộng lớn của căn nhà cổ họ Trình ở thành phố Tô Châu.

Không khí bữa cơm đoàn viên nhân dịp lễ Thanh Minh vốn đang yên tĩnh bỗng chốc đông cứng.

Ông Trình Quốc Cường, người chú ruột của dòng họ, đứng phắt dậy. Gương mặt đỏ gay vì tức giận, ông chỉ thẳng vào người cháu trai đang ngồi cuối bàn.

"Trình Hạo! Mày bỏ học từ năm hai đại học, suốt ngày đi làm công nhân bốc hàng ở bến cảng. Mày nghĩ một kẻ như mày có tư cách giữ căn nhà thờ tự của tổ tiên sao?"

Cả bàn ăn im phăng phắc.

Những người họ hàng chỉ dám cúi đầu nhìn xuống bát cơm.

Mẹ của Trình Hạo siết chặt hai bàn tay dưới gầm bàn.

Cha cậu vừa định lên tiếng thì bị Quốc Cường gạt ngang.

"Anh hai, anh chiều con quá rồi. Căn nhà tổ là tài sản của cả dòng họ, không thể giao cho một đứa chẳng có học hành, chẳng có tương lai."

Bà thím Lưu Mai tiếp lời:

"Đúng vậy. Người ngoài nhìn vào còn tưởng nhà họ Trình không có ai thành đạt."

Một người anh họ cười khẩy.

"Nghe nói tháng trước còn đi bưng bê ở công trường."

"Cả ngày mặc áo bảo hộ, tay chân lấm lem."

"Đúng là mất mặt tổ tiên."

Tiếng cười râm ran lan khắp bàn.

Chỉ riêng Trình Hạo vẫn bình tĩnh.

Cậu cúi đầu gắp thêm miếng rau cho mẹ.

"Mẹ ăn đi."

Bà Trần Vân nhìn con trai, đôi mắt đỏ hoe.

Bà biết suốt ba năm qua, con mình chịu biết bao lời đàm tiếu.

Ai cũng nghĩ Hạo bỏ học vì lười biếng.

Không ai biết ngày ấy cha cậu bị tai nạn lao động, mất khả năng làm việc.

Khoản viện phí khổng lồ khiến gia đình gần như phá sản.

Để em gái tiếp tục học đại học và cha được điều trị, Hạo chủ động nghỉ học, giấu mọi người đi làm đủ nghề.

Từ bốc hàng, chuyển phát nhanh, sửa điện nước đến làm ca đêm trong kho lạnh.

Ba năm.

Chưa một lần cậu than vãn.

Nhưng trong mắt họ hàng, cậu vẫn chỉ là "đứa bỏ học vô dụng."

Quốc Cường cười nhạt.

"Sao? Không dám cãi à?"

"Tôi đã bàn với các bác trong họ."

"Nhà thờ tổ sẽ giao cho con trai tôi quản lý."

"Còn căn nhà cũ phía đông..."

Ông nhìn thẳng vào Hạo.

"...gia đình cậu ký giấy nhường lại luôn."

Cả bàn ăn xôn xao.

Cha Hạo lập tức đứng dậy.

"Không được."

"Căn nhà ấy cha mẹ để lại cho anh em chúng ta."

"Không thể muốn lấy là lấy."

Quốc Cường đập bàn.

"Anh nói vậy là ích kỷ."

"Tôi chỉ muốn giữ gìn tài sản tổ tiên."

"Hay anh muốn sau này căn nhà rơi vào tay một thằng thất bại?"

Không khí càng lúc càng căng thẳng.

Một người bác lớn tuổi lên tiếng hòa giải.

"Quốc Cường nói cũng có phần đúng."

"Người quản lý nhà thờ tổ nên là người có năng lực."

Một người khác phụ họa.

"Trình Hạo còn trẻ."

"Để chú nó quản lý cũng hợp lý."

Mẹ Hạo không nhịn được.

"Em trai à..."

"Ba năm nay Hạo đã hy sinh rất nhiều."

"Các em không biết..."

Lưu Mai lập tức cắt ngang.

"Hy sinh?"

"Đi làm thuê thì có gì đáng tự hào?"

"Nếu nó chịu học hành tử tế thì hôm nay đâu phải ngồi đây nghe người khác nói."

Từng câu từng chữ như dao cứa.

Cha Hạo siết chặt nắm tay.

Ông thấy có lỗi với con.

Nếu không vì mình...

Con trai đã chẳng phải đánh đổi tuổi trẻ.

Đúng lúc ấy.

Trình Hạo nhẹ nhàng đặt bát cơm xuống.

Cậu ngẩng đầu.

Ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

"Chú."

Quốc Cường khoanh tay.

"Gì?"

"Nói xong chưa?"

"Tôi nói chưa đủ sao?"

"Đúng."

Hạo khẽ gật đầu.

"Còn một chuyện."

Quốc Cường cười mỉa.

"Mày định xin giữ căn nhà?"

"Hay định kể công?"

Hạo chậm rãi lấy chiếc điện thoại trong túi áo công nhân.

Màn hình đã sáng.

Cậu đặt nó giữa bàn ăn.

"Cả nhà."

"Trước khi quyết định giao căn nhà cho ai..."

"Mọi người nghe thứ này trước."

Quốc Cường nhíu mày.

"Đó là gì?"

"Một đoạn ghi âm."

"Đừng có bày trò."

Hạo bình thản.

"Không lâu."

"Chỉ khoảng mười phút."

"Nếu sau khi nghe xong mọi người vẫn muốn tôi ký giấy nhường nhà..."

"Tôi sẽ ký."

Cả căn phòng im lặng.

Một người cháu nhỏ tò mò.

"Anh Hạo ghi âm gì vậy?"

Quốc Cường bỗng có linh cảm bất an.

Ông nhìn chằm chằm chiếc điện thoại.

"Đừng mở."

Giọng ông hơi gắt.

"Lấy mấy thứ linh tinh ra làm gì."

Hạo mỉm cười.

"Sao vậy chú?"

"Chẳng phải chú luôn nói mình quang minh chính đại sao?"

Quốc Cường cố giữ bình tĩnh.

"Tôi không rảnh xem trò trẻ con."

"Vậy sao?"

Hạo khẽ chạm vào màn hình.

Tiếng rè nhẹ vang lên.

Ngay sau đó...

Một giọng nói quen thuộc phát ra từ loa ngoài.

"Lô hàng giấy tờ đã chuẩn bị xong chưa?"

Quốc Cường tái mặt.

Đó chính là giọng của ông.

Trong đoạn ghi âm, một người đàn ông khác cười nhỏ.

"Yên tâm."

"Chỉ cần mấy ông già trong họ ký xong giấy ủy quyền..."

"...thì căn nhà tổ và mảnh đất phía đông đều chuyển sang tên anh."

Một giọng khác vang lên.

"Còn anh trai anh thì sao?"

Quốc Cường cười.

"Ông ấy hiền lắm."

"Chỉ cần tạo áp lực trước mặt cả họ."

"Ép thằng con trai bỏ học ký giấy."

"Mọi chuyện sẽ xong."

Chiếc đũa trên tay một người bác rơi xuống nền gạch.

Choang!

Âm thanh chát chúa vang lên.

Không ai còn động đũa nữa.

Lưu Mai tái mét.

"Không..."

"Không thể nào..."

Trong đoạn ghi âm tiếp tục vang lên tiếng cười.

"Nhớ chia phần cho tôi."

"Yên tâm."

"Chỉ cần lấy được nhà."

"Đất sẽ bán cho công ty bất động sản."

"Nhà thờ tổ giữ lại chỉ là cái cớ."

"Mấy lão già trong họ sẽ chẳng biết gì."

Không khí trong căn phòng như đóng băng.

Tất cả ánh mắt đồng loạt chuyển sang Quốc Cường.

Ông đứng chết lặng.

Mồ hôi chảy thành dòng trên thái dương.

Bàn tay run lên không kiểm soát.

Một vị trưởng bối từ từ đứng dậy.

Ông nhìn em trai mình bằng ánh mắt vừa thất vọng vừa đau xót.

"Quốc Cường..."

"Những lời này..."

"...là thật sao?"

Quốc Cường há miệng.

Muốn giải thích.

Nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Đúng lúc ấy, Trình Hạo bình tĩnh tắt đoạn ghi âm.

Cậu nhìn khắp những gương mặt đang sững sờ.

Giọng nói vẫn điềm tĩnh như từ đầu bữa cơm.

"Đó mới chỉ là bản ghi âm đầu tiên."

"Tôi còn một đoạn video và toàn bộ hồ sơ chuyển tiền."

"Có lẽ..."

"...mọi người sẽ muốn xem tiếp trước khi đưa ra quyết định về căn nhà của tổ tiên."

Ở chương 2, bí mật phía sau đoạn ghi âm sẽ được hé lộ: Trình Hạo tiết lộ cách mình thu thập chứng cứ, cuộc họp gia tộc rơi vào hỗn loạn, còn Trình Quốc Cường bắt đầu tìm mọi cách xoay chuyển tình thế để che giấu một âm mưu lớn hơn nhiều so với việc chiếm căn nhà thờ tổ.

Chương 2: Bí mật sau đoạn ghi âm

Cả phòng ăn chìm trong bầu không khí nặng nề.

Không còn ai động đến bát cơm.

Mọi ánh mắt đều dồn về chiếc điện thoại đặt giữa bàn.

Ông Trình Quốc Cường đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch. Chỉ vài phút trước, ông còn lớn tiếng ép cháu trai phải giao lại căn nhà thờ tự. Giờ đây, chính ông lại trở thành tâm điểm của sự nghi ngờ.

Vị trưởng tộc, ông Trình Đức Viễn, chống gậy đứng dậy.

"Quốc Cường."

Ông cất giọng chậm rãi nhưng đầy uy nghiêm.

"Em giải thích đi."

Quốc Cường cố nặn ra một nụ cười.

"Anh cả..."

"Đó... đó là ghi âm giả."

"Giọng nói bây giờ có thể chỉnh sửa được."

Ngay lập tức, vài người trong họ bắt đầu xì xào.

"Đúng là công nghệ bây giờ hiện đại."

"Biết đâu thật sự bị cắt ghép."

Nghe vậy, Quốc Cường như vớ được chiếc phao cứu sinh.

"Đúng!"

"Tôi bị vu khống."

Ông quay sang chỉ thẳng vào Trình Hạo.

"Chính mày dựng chuyện."

"Mày muốn giữ căn nhà nên làm giả đoạn ghi âm."

Lưu Mai cũng lập tức phụ họa.

"Nó làm mấy công việc liên quan đến kho bãi, quen đủ hạng người."

"Kiếm đâu chẳng được người chỉnh sửa."

Không khí vốn nghiêng về phía Hạo bắt đầu dao động.

Cha của Hạo khẽ nắm lấy vai con trai.

"Hạo..."

"Con còn bằng chứng nào không?"

Hạo bình tĩnh gật đầu.

"Có."

Cậu mở điện thoại lần nữa.

"Nhưng trước khi xem tiếp..."

"Tôi muốn kể một chuyện."

Cả căn phòng im lặng.

Ba năm trước.

Sau khi nghỉ học.

Ai cũng nghĩ Hạo đi làm thuê chỉ để kiếm sống.

Nhưng không ai biết, trong suốt thời gian đó, cậu vẫn âm thầm quan sát mọi chuyện trong gia tộc.

Một năm trước, khi đến nhà tổ sửa hệ thống điện miễn phí trước dịp lễ, cậu vô tình nghe được cuộc nói chuyện của Quốc Cường với một người lạ.

Lúc ấy, Hạo chỉ nghĩ mình nghe nhầm.

Cho đến vài tuần sau...

Cậu nhìn thấy chú mình nhiều lần gặp một người môi giới bất động sản.

Đặc biệt, mỗi lần gặp xong, ông đều yêu cầu quản gia khóa phòng thờ và không cho ai vào.

"Ban đầu..."

Hạo nói chậm rãi.

"...tôi không hề nghi ngờ chú."

"Tôi còn nghĩ chú đang tìm cách tu sửa nhà tổ."

"Nhưng rồi có quá nhiều điều bất thường."

Quốc Cường gắt lên.

"Đừng bịa đặt."

"Tôi chưa nói xong."

Hạo vẫn bình tĩnh.

Một lần, trong lúc sửa đường dây camera, cậu phát hiện thiết bị ghi hình đã bị ngắt kết nối đúng vào những ngày Quốc Cường đến.

Điều đó khiến cậu càng nghi ngờ.

Từ hôm ấy, Hạo tự bỏ tiền mua một chiếc máy ghi âm nhỏ.

Không phải để hại ai.

Chỉ để nếu có chuyện xảy ra, gia đình mình sẽ không bị đổ oan.

Nghe đến đây, ông Đức Viễn khẽ gật đầu.

"Nó làm vậy cũng có lý."

Hạo tiếp tục.

"Ba tháng trước."

"Tôi nghe được cuộc nói chuyện mà mọi người vừa nghe."

"Tôi vẫn chưa tin."

"Cho đến khi..."

Cậu mở một tập ảnh trong điện thoại.

Trên màn hình hiện lên nhiều bức ảnh.

Quốc Cường xuất hiện cùng một người đàn ông mặc vest.

Hai người đang ký giấy tờ trong một quán trà.

Bức ảnh tiếp theo.

Một bản đồ khu đất quanh nhà tổ.

Trên đó có những ký hiệu màu đỏ.

Một người bác kinh ngạc.

"Đó chẳng phải là khu đất phía đông sao?"

"Đúng."

Hạo đáp.

"Khu đất mà chú vừa yêu cầu gia đình tôi ký nhường."

Quốc Cường bắt đầu mất bình tĩnh.

"Mày theo dõi tao?"

"Tôi không theo dõi."

"Tôi chỉ vô tình nhìn thấy."

"Và sau đó lưu lại để phòng khi cần."

Lưu Mai đứng bật dậy.

"Không thể dùng mấy tấm ảnh này kết luận."

"Đúng."

Hạo mỉm cười.

"Chỉ ảnh thì chưa đủ."

Cậu mở tiếp một đoạn video.

Trong video là hình ảnh từ camera an ninh của quán trà.

Quốc Cường đang đưa cho người đàn ông kia một tập hồ sơ.

Người kia nói rất rõ.

"Chỉ cần lấy đủ chữ ký."

"Việc sang nhượng sẽ hoàn tất."

Quốc Cường gật đầu.

"Gia đình anh trai tôi không khó xử lý."

"Đứa con trai của họ chẳng có địa vị."

"Cả họ sẽ đứng về phía tôi."

Video kết thúc.

Lần này, không ai còn lên tiếng bênh vực Quốc Cường.

Một người cô lẩm bẩm.

"Trời ơi..."

"Hóa ra Hạo nói thật."

Cha Hạo cúi đầu.

Suốt bao năm qua, ông luôn thấy có lỗi với con.

Nhưng hôm nay, ông mới hiểu.

Con trai mình không chỉ gánh vác gia đình.

Nó còn âm thầm bảo vệ danh dự của cha mẹ.

Ông nghẹn ngào.

"Hạo..."

"Cha xin lỗi."

"Nếu ngày đó cha khỏe mạnh hơn..."

"...con đã không phải chịu nhiều như vậy."

Hạo mỉm cười.

"Cha."

"Con chưa từng hối hận."

"Gia đình mình còn ở bên nhau là đủ."

Mẹ cậu lặng lẽ lau nước mắt.

Không khí trong phòng trở nên nặng trĩu.

Bỗng Quốc Cường cười lớn.

Tiếng cười khiến tất cả giật mình.

Ông nhìn Hạo với ánh mắt lạnh lẽo.

"Giỏi."

"Đúng là tao xem thường mày."

"Nhưng..."

"Mày nghĩ chỉ với từng ấy chứng cứ là thắng sao?"

Hạo khẽ nhíu mày.

Quốc Cường quay sang vị trưởng tộc.

"Anh cả."

"Em thừa nhận mình có gặp người môi giới."

"Nhưng em chỉ muốn hỏi giá khu đất."

"Em chưa bán."

"Chưa ai mất tài sản."

"Mọi chuyện vẫn chưa xảy ra."

Một vài người bắt đầu do dự.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói từ ngoài sân vang lên.

"Xin hỏi..."

"Đây có phải nhà họ Trình không?"

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào.

Đi cùng ông là một cô gái trẻ ôm chiếc cặp tài liệu.

Người đàn ông cúi đầu chào.

"Tôi là Lưu Chấn Hoa."

"Đến từ Văn phòng Công chứng Thiên Hòa."

Nghe đến đây, sắc mặt Quốc Cường lập tức thay đổi.

"Ông..."

"Sao ông lại đến?"

Lưu Chấn Hoa bình tĩnh đáp.

"Tôi nhận được điện thoại của cậu Trình Hạo."

"Hôm nay tôi mang theo toàn bộ hồ sơ gốc."

Ông đặt chiếc cặp lên bàn.

Lấy ra một tập tài liệu dày.

"Tôi nghĩ..."

"...mọi người nên xem những giấy tờ này."

Quốc Cường lao tới.

"Không được mở!"

Nhưng đã quá muộn.

Ông Đức Viễn nhanh tay cầm lấy tập hồ sơ.

Trang đầu tiên hiện rõ dòng chữ:

"Dự thảo hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng khu đất nhà thờ họ Trình."

Bên dưới.

Tên bên chuyển nhượng.

Chính là...

Trình Quốc Cường.

Trong khi đó, ở trang cuối của tập hồ sơ, còn kẹp một tờ giấy ghi chú viết tay.

Chỉ vỏn vẹn một câu.

"Sau khi hoàn tất chữ ký của gia tộc, chia lợi nhuận theo tỷ lệ đã thống nhất."

Ông Đức Viễn run run buông tập giấy xuống.

Cả căn phòng lặng như tờ.

Không một ai còn nhìn Quốc Cường bằng ánh mắt của người thân.

Bởi lúc này, điều khiến họ sợ hãi nhất không còn là căn nhà thờ tổ.

Mà là việc suốt nhiều năm qua, người họ tin tưởng nhất lại âm thầm tính toán biến di sản của tổ tiên thành món hàng để đổi lấy lợi ích riêng.

Chương 3: Người xứng đáng gìn giữ ngôi nhà tổ

Cả đại sảnh của nhà họ Trình chìm trong sự tĩnh lặng.

Không ai còn nói một lời.

Tập hồ sơ vẫn nằm trên mặt bàn, như một sự thật không thể phủ nhận.

Ông Trình Quốc Cường cúi đầu, bàn tay run nhẹ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông cảm nhận rõ ánh mắt thất vọng của từng người thân đang hướng về mình.

Vị trưởng tộc, ông Trình Đức Viễn, khẽ khép tập tài liệu lại.

Ông nhìn em trai bằng ánh mắt nặng trĩu.

"Quốc Cường."

"Em còn điều gì muốn nói không?"

Quốc Cường há miệng, nhưng rồi lại im lặng.

Những lời biện minh đã không còn ý nghĩa.

Lưu Mai nắm lấy tay chồng, giọng run run.

"Hay là... mình xin lỗi đi."

Quốc Cường nhắm chặt mắt.

Ông chưa từng nghĩ kế hoạch chuẩn bị suốt hơn một năm lại bị phá vỡ bởi chính đứa cháu mà ông luôn coi thường.

Trong lúc mọi người còn im lặng, ông Lưu Chấn Hoa – đại diện Văn phòng Công chứng Thiên Hòa – nhẹ nhàng đứng lên.

"Tôi xin phép nói thêm một việc."

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Ông lấy từ chiếc cặp một phong bì màu vàng đã cũ.

Phong bì được niêm phong cẩn thận.

Phía ngoài có dòng chữ viết tay đã ngả màu theo thời gian:

'Chỉ được mở khi các con xảy ra tranh chấp về nhà tổ.'

Ông Đức Viễn khẽ giật mình.

"Nét chữ này..."

"...là của cha."

Ông Chấn Hoa gật đầu.

"Đúng vậy."

"Năm năm trước, trước khi cụ Trình qua đời, cụ đã gửi phong bì này tại văn phòng chúng tôi."

"Cụ dặn rằng nếu gia đình vẫn hòa thuận thì không cần công bố."

"Chỉ khi có mâu thuẫn về tài sản, chúng tôi mới được phép mang đến."

Không khí trong căn phòng càng trở nên nghiêm trang.

Ông Đức Viễn cẩn thận mở phong bì.

Bên trong là một lá thư viết tay.

Ông chậm rãi đọc thành tiếng.

"Các con của cha.

Nếu một ngày nào đó mọi người đọc được lá thư này, có lẽ gia đình đã xảy ra chuyện mà cha không mong muốn.

Nhà tổ không phải là tài sản quý giá nhất.

Điều quý giá nhất là sự đoàn kết của con cháu.

Người giữ ngôi nhà này không cần là người giàu nhất, cũng không cần là người có chức vị cao nhất.

Chỉ cần là người biết gìn giữ tình thân, biết đặt gia đình lên trước lợi ích cá nhân."

Đọc đến đây, giọng ông Đức Viễn nghẹn lại.

Nhiều người lặng lẽ cúi đầu.

Lá thư tiếp tục.

"Cha từng quan sát các con và các cháu rất lâu.

Có người thành đạt.

Có người bình thường.

Nhưng điều khiến cha yên tâm nhất là đứa cháu nội Trình Hạo.

Nó sống chân thành, biết hy sinh cho gia đình và chưa bao giờ than trách.

Nếu sau này cần chọn một người gìn giữ nhà tổ, cha mong mọi người hãy tin vào phẩm chất của nó."

Vừa dứt lời.

Cả căn phòng sững sờ.

Trình Hạo cũng bất ngờ.

Cậu chưa từng biết đến sự tồn tại của bức thư này.

Mẹ cậu đưa tay che miệng, nước mắt lăn dài.

Cha cậu lặng người.

Ông nhớ lại nhiều năm trước, cha mình thường gọi Hạo đến chăm cây trong sân, lau bàn thờ và nghe ông kể chuyện về gia phả.

Hóa ra, ông cụ đã âm thầm quan sát tất cả.

Một người bác chậm rãi đứng dậy.

"Hạo."

"Bác... xin lỗi."

"Năm đó bác cũng từng nghĩ cháu bỏ học vì thiếu ý chí."

Một người cô tiếp lời.

"Bác gái cũng từng nói những lời khiến cháu buồn."

"Xin lỗi cháu."

Không lâu sau, những lời xin lỗi lần lượt vang lên.

Không còn sự kiêu ngạo.

Không còn những ánh mắt coi thường.

Chỉ còn sự hối hận.

Trình Hạo nhìn mọi người rồi khẽ cúi đầu.

"Cháu cảm ơn."

"Nhưng..."

"Cháu chưa từng trách ai."

"Tất cả mọi người đều chỉ nhìn thấy kết quả."

"Không ai biết hoàn cảnh của gia đình cháu."

"Điều đó cũng không phải lỗi của mọi người."

Ông Đức Viễn hỏi:

"Vậy tại sao ba năm qua cháu không giải thích?"

Hạo mỉm cười.

"Nếu ngày nào cũng kể công mình đã hy sinh thế nào..."

"...thì sự hy sinh ấy sẽ mất đi ý nghĩa."

"Còn nếu cứ mãi trách người khác không hiểu mình..."

"...thì trong lòng chỉ còn lại oán giận."

"Cháu chỉ muốn cha mẹ sống bình yên."

"Thế là đủ."

Những lời nói giản dị ấy khiến nhiều người đỏ hoe mắt.

Ông Đức Viễn chậm rãi bước đến trước mặt Hạo.

Ông đặt chìa khóa ngôi nhà tổ lên bàn.

"Theo ý nguyện của cha..."

"Và theo sự thống nhất của gia tộc..."

"Từ hôm nay."

"Cháu sẽ cùng bác quản lý nhà tổ."

Hạo lập tức lắc đầu.

"Thưa bác cả."

"Cháu xin phép từ chối."

Mọi người đều ngạc nhiên.

"Tại sao?"

Hạo bình tĩnh đáp.

"Nhà tổ là của cả gia tộc."

"Không nên thuộc về riêng một người."

"Cháu đề nghị thành lập ban quản lý gồm các trưởng bối và đại diện thế hệ trẻ."

"Mọi khoản chi, sửa chữa hay quyết định liên quan đều công khai."

"Như vậy sẽ không còn ai phải nghi ngờ ai nữa."

Ông Đức Viễn nhìn Hạo thật lâu.

Rồi nở nụ cười hiền hậu.

"Được."

"Đúng là cách nghĩ của người đặt lợi ích chung lên trên hết."

Các trưởng bối đều gật đầu đồng ý.

Ngay lúc ấy, Quốc Cường chậm rãi bước tới.

Ông đứng trước mặt Hạo.

Lần đầu tiên trong đời, ông cúi đầu trước đứa cháu trai.

"Hạo."

"Chú..."

"...xin lỗi."

"Chú vì lòng tham mà quên mất điều quan trọng nhất."

"Chú không mong cháu tha thứ ngay."

"Chỉ hy vọng sau này còn cơ hội sửa sai."

Hạo im lặng vài giây.

Rồi cậu đưa tay đỡ chú mình.

"Chú."

"Ông nội từng nói."

"Người trong nhà có thể bất đồng."

"Nhưng nếu biết nhận sai và sửa sai."

"Thì vẫn là người một nhà."

Quốc Cường bật khóc.

Bao nhiêu năm tranh hơn thua, cuối cùng chỉ đổi lại sự hổ thẹn trước gia đình.

Vài tháng sau.

Nhà tổ được tu sửa bằng quỹ chung của dòng họ.

Tất cả thu chi đều được công khai trước các thành viên.

Những người trẻ thay phiên nhau về chăm sóc khu nhà, quét dọn sân, trồng thêm cây và lưu giữ gia phả.

Trình Hạo vẫn tiếp tục công việc của mình.

Đồng thời học bổ túc vào buổi tối để hoàn thành chương trình đại học còn dang dở.

Có người hỏi:

"Giờ mọi người đều biết cậu là người có công lớn."

"Sao cậu vẫn sống giản dị như trước?"

Hạo mỉm cười nhìn hàng cây trong sân nhà tổ đang đung đưa trong gió.

"Điều đáng quý nhất không phải là để người khác ngưỡng mộ."

"Mà là mỗi lần trở về nơi này..."

"...mình vẫn có thể ngẩng đầu trước ông bà và trước chính lương tâm của mình."

Ánh nắng chiều nhẹ nhàng phủ lên mái ngói cũ.

Tiếng cười của con cháu lại vang lên trong sân.

Ngôi nhà tổ vẫn ở đó.

Không phải vì giá trị của mảnh đất.

Mà vì nơi ấy đã trở thành lời nhắc nhở rằng, tài sản có thể chia phần, nhưng sự tử tế và tình thân mới là điều giúp một gia đình truyền lại cho các thế hệ mai sau.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét