Min menu

Pages

Chị dâu luôn xem thường cô em chồng từ quê lên thành phố tìm việc, còn cố ý đặt cả giỏ quần áo chưa giặt trước cửa và yêu cầu cô xử lý xong mới được bước vào nhà. Cô em chồng không thanh minh lấy một lời, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại gọi cho giám đốc nhân sự của tập đoàn nơi chị dâu đang nỗ lực ứng tuyển vị trí quản lý. Đúng lúc ấy, email xác nhận cô chính thức được bổ nhiệm vào vị trí Giám đốc Chiến lược khu vực cũng vừa xuất hiện trong hộp thư của cô..

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1: Đống quần áo trước cửa

Buổi chiều cuối thu ở Thượng Hải, những tòa nhà kính phản chiếu ánh nắng vàng nhạt, dòng người hối hả như chưa từng biết đến khái niệm dừng lại.

Trước cửa khu chung cư cao cấp ở quận Phố Đông, Lâm Vãn Thanh kéo chiếc vali cũ đã bạc màu, hít một hơi thật sâu.

Ba năm.

Ba năm kể từ ngày cô rời quê ở Tô Châu để chăm sóc mẹ bị bệnh, hôm nay cô mới lên thành phố tìm việc.

Anh trai cô, Lâm Hạo, nhiều lần gọi điện giục:

"Vãn Thanh, cứ lên đây trước. Em ở tạm nhà anh vài hôm rồi tìm việc."

Cô vốn không muốn làm phiền.

Nhưng số tiền tiết kiệm đã gần cạn.

Đây là lựa chọn duy nhất.

Cửa vừa mở, một người phụ nữ mặc bộ váy hàng hiệu, mái tóc uốn gợn sóng bước ra.

Đó là chị dâu cô, Triệu Mạn Lệ.

Ánh mắt người phụ nữ lướt từ đôi giày đã cũ, chiếc vali sờn góc đến chiếc áo khoác giản dị của Vãn Thanh.

Khóe môi cô ta nhếch lên.

"Em là Vãn Thanh?"

"Dạ."

"Cũng nhanh thật."

Vãn Thanh mỉm cười lễ phép.

"Em làm phiền anh chị vài hôm."

Mạn Lệ không đáp.

Cô ta quay người bước vào trong.

"Vào đi."

Vãn Thanh vừa định kéo vali qua cửa thì...

"Khoan."

Một túi quần áo lớn bị kéo mạnh từ trong nhà ra.

Soạt!

Cả đống quần áo rơi xuống nền gạch trước cửa.

Có áo sơ mi, ga giường, khăn tắm...

Thậm chí còn lẫn vài đôi tất chưa giặt.

Mạn Lệ khoanh tay.

"Nhà chị không nuôi người rảnh rỗi."

"Cầm xuống giặt."

Vãn Thanh ngẩn người.

"Ngay bây giờ sao chị?"

"Có vấn đề?"

"Nhưng em vừa đến..."

"Thì sao?"

Giọng Mạn Lệ lạnh tanh.

"Ở quê chắc em quen làm việc rồi."

"Giặt xong hãy bước vào."

Đúng lúc ấy, vài người hàng xóm đi ngang qua.

Họ nhìn thấy cảnh tượng trước cửa liền chậm bước.

Một bà cụ thì thầm:

"Cô gái kia là ai?"

"Hình như em chồng."

"Còn chưa vào nhà đã bị bắt giặt đồ?"

Tiếng bàn tán không lớn nhưng đủ để Vãn Thanh nghe thấy.

Cô cúi đầu.

Trong lòng hơi chùng xuống.

Nếu là trước đây...

Có lẽ cô đã quay lưng bỏ đi.

Nhưng cô nhớ lời mẹ dặn trước lúc lên đường.

"Ở ngoài xã hội, có những chuyện nhịn một bước sẽ rộng một con đường."

Vãn Thanh hít sâu.

"Được."

Cô cúi xuống nhặt từng chiếc áo.

Mạn Lệ mỉm cười đắc ý.

"Biết điều là tốt."

Đúng lúc ấy, điện thoại Vãn Thanh rung lên.

Trên màn hình hiện dòng chữ:

Giám đốc nhân sự – Tập đoàn Thịnh Viễn.

Cô khẽ xin phép.

"Chị, em nghe điện thoại một lát."

Mạn Lệ nhíu mày.

"Nhanh lên."

Vãn Thanh bước sang một góc hành lang.

"A lô."

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy kính trọng.

"Cô Lâm, chúng tôi đã hoàn tất quy trình tuyển dụng."

"Thư mời nhận việc đã được gửi vào email của cô."

"Chúng tôi rất mong cô có thể đến nhận chức vào sáng thứ Hai."

Vãn Thanh mỉm cười.

"Cảm ơn."

"Tôi sẽ có mặt đúng giờ."

Sau vài câu trao đổi ngắn, cuộc gọi kết thúc.

Cô mở điện thoại.

Một email mới hiện lên.

Chúc mừng!

Bổ nhiệm: Giám đốc Chiến lược Khu vực Đông Trung Quốc.

Mức lương.

Chế độ.

Quyền hạn.

Tất cả đều đúng như những gì đã trao đổi trước đó.

Vãn Thanh nhìn màn hình vài giây.

Ba tháng qua, cô âm thầm tham gia các vòng tuyển chọn từ xa.

Không một ai trong gia đình biết.

Ngay cả anh trai cũng chỉ nghĩ em gái mình lên thành phố tìm một công việc bình thường.

Cô khẽ khóa màn hình.

Rồi bình thản quay lại.

Mạn Lệ nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu.

"Ai gọi?"

"Việc riêng thôi chị."

"Có phải công ty nào báo phỏng vấn không?"

"Dạ."

"Cũng tốt."

Mạn Lệ cười nhạt.

"Nhưng đừng hy vọng quá."

"Bây giờ cạnh tranh lắm."

"Những người từ tỉnh lẻ lên, muốn vào công ty lớn đâu dễ."

Vãn Thanh chỉ khẽ gật đầu.

"Em hiểu."

Mạn Lệ tiếp tục nói, giọng đầy tự tin.

"Chị cũng đang chuẩn bị vào một tập đoàn lớn."

"Nghe nói vị trí quản lý lần này chỉ chọn đúng một người."

"Công ty rất coi trọng năng lực."

Nói đến đây, ánh mắt cô ta ánh lên vẻ tự hào.

"Chị gần như nắm chắc."

Người hàng xóm đứng cạnh liền khen:

"Cô Triệu giỏi thật."

"Mới hơn ba mươi tuổi đã chuẩn bị làm quản lý."

Mạn Lệ cười khiêm tốn.

"Cũng nhờ cố gắng."

Rồi cô quay sang Vãn Thanh.

"Em cũng nên học hỏi."

"Đừng chỉ biết dựa vào anh trai."

Vãn Thanh vẫn không phản bác.

Cô chỉ lặng lẽ gom hết quần áo vào chậu.

Trong lòng cô không hề nổi giận.

Ngược lại...

Cô thấy thương anh trai nhiều hơn.

Nếu không phải vì anh, cô đã chẳng bước vào căn nhà này.

Đúng lúc ấy, cửa thang máy mở ra.

Lâm Hạo trở về sau giờ làm.

Nhìn thấy em gái đang ôm chậu quần áo đứng ngoài cửa, anh sững sờ.

"Vãn Thanh?"

"Em làm gì ngoài này?"

Vãn Thanh còn chưa kịp trả lời thì Mạn Lệ đã lên tiếng trước.

"Em gái anh bảo muốn phụ giúp việc nhà."

"Em giao cho cô ấy giặt ít quần áo."

Lâm Hạo nhìn đống đồ rồi nhìn sang em gái.

"Thật vậy sao?"

Vãn Thanh im lặng vài giây.

Sau đó mỉm cười.

"Ừm."

"Em mới đến, làm chút việc cũng không sao."

Lâm Hạo thở phào.

"Vậy thì tốt."

Anh hoàn toàn không nhận ra ánh mắt né tránh của em gái.

Cũng không để ý đến vài người hàng xóm vẫn đứng ngoài cửa.

Mạn Lệ mỉm cười hài lòng.

Cô ta tin rằng cô gái quê mùa trước mặt sẽ luôn ngoan ngoãn như thế.

Hoàn toàn không biết rằng, đúng lúc mình đang mơ về chiếc ghế quản lý của Tập đoàn Thịnh Viễn, người vừa nhận được thư bổ nhiệm chức Giám đốc Chiến lược Khu vực lại chính là cô em chồng mà cô vừa xem thường.

Và cuộc gặp đầu tiên giữa hai người chỉ mới là khởi đầu cho một chuỗi hiểu lầm, thử thách và những lựa chọn sẽ làm thay đổi cả gia đình họ.

Chương 2: Cuộc gặp không ngờ

Sáng thứ Hai, bầu trời Thượng Hải trong xanh sau một cơn mưa đêm. Những tòa nhà kính của khu tài chính Lục Gia Chủy phản chiếu ánh nắng đầu ngày, khiến cả khu vực như bừng lên sức sống.

Trong căn hộ của anh trai, Lâm Vãn Thanh thức dậy từ rất sớm.

Cô mặc một bộ vest màu kem đơn giản nhưng tinh tế, búi mái tóc dài gọn gàng sau gáy rồi đứng trước gương chỉnh lại chiếc huy hiệu nhỏ cài trên ve áo.

Tiếng cửa phòng bật mở.

Triệu Mạn Lệ vừa bước ra đã khựng lại.

"Cô ăn mặc thế này để đi đâu?"

Vãn Thanh mỉm cười.

"Em đi làm."

Mạn Lệ nhìn từ đầu đến chân cô rồi bật cười.

"Đi phỏng vấn mà mặc như lãnh đạo vậy?"

"Không biết còn tưởng em đến nhận chức."

Lâm Hạo từ phòng bếp bước ra.

"Được rồi, đừng trêu em ấy."

Anh quay sang em gái.

"Anh chúc em may mắn."

"Cảm ơn anh."

Vãn Thanh xách túi rời đi.

Nhìn theo bóng lưng cô, Mạn Lệ khẽ hừ một tiếng.

"Hôm nay em cũng có buổi gặp cuối cùng ở Tập đoàn Thịnh Viễn."

"Chỉ cần vượt qua là em sẽ trở thành quản lý."

Lâm Hạo cười.

"Anh tin em."

...

Tập đoàn Thịnh Viễn là một trong những doanh nghiệp lớn nhất khu vực Hoa Đông.

Sảnh chính rộng lớn, lát đá cẩm thạch sáng bóng.

Nhân viên ra vào liên tục.

Triệu Mạn Lệ đứng trước gương chỉnh lại lớp trang điểm lần cuối.

Trong lòng cô vô cùng tự tin.

Ba tháng chuẩn bị.

Hai vòng tuyển chọn.

Hôm nay chỉ còn buổi gặp cuối.

Cô thì thầm.

"Chiếc ghế quản lý này nhất định là của mình."

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ phòng nhân sự.

"Ứng viên vui lòng lên tầng ba mươi hai để tham dự cuộc họp định hướng cùng ban lãnh đạo."

Mạn Lệ hít một hơi thật sâu rồi bước vào thang máy.

...

Trong khi đó, ở tầng bốn mươi sáu.

Cửa phòng họp lớn từ từ mở ra.

Hơn mười lãnh đạo cấp cao đồng loạt đứng dậy.

Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi tiến lên trước.

"Chào mừng cô, Giám đốc Lâm."

"Tôi là Chu Khải Minh, Tổng giám đốc khu vực."

Vãn Thanh bắt tay ông.

"Rất vui được hợp tác."

Những người còn lại cũng lần lượt chào hỏi.

Không khí vô cùng trang trọng.

Chu Khải Minh mỉm cười.

"Hội đồng quản trị đánh giá rất cao kế hoạch tái cấu trúc chuỗi cung ứng mà cô trình bày."

"Hy vọng cô sẽ mang đến một hướng đi mới."

Vãn Thanh bình tĩnh đáp.

"Tôi sẽ cố gắng hết sức."

Sau màn giới thiệu ngắn, thư ký đưa cho cô lịch làm việc.

"Chín giờ ba mươi sẽ có buổi gặp toàn bộ quản lý cấp trung."

"Mười giờ họp chiến lược."

"Mười một giờ gặp các ứng viên vừa trúng tuyển."

Vãn Thanh hơi bất ngờ.

"Có cả các ứng viên mới?"

"Đúng vậy."

"Công ty muốn họ biết định hướng phát triển."

Cô khẽ gật đầu.

...

Ở tầng ba mươi hai.

Triệu Mạn Lệ cùng hơn hai mươi ứng viên ngồi ngay ngắn trong phòng họp.

Mọi người nhỏ giọng trò chuyện.

"Có nghe nói chưa?"

"Hôm nay tập đoàn có Giám đốc Chiến lược mới."

"Nghe nói còn rất trẻ."

"Cũng không biết là ai."

Mạn Lệ khẽ cười.

"Chắc phải ngoài bốn mươi."

"Một vị trí lớn như vậy không thể giao cho người trẻ."

Đúng lúc ấy, trưởng phòng nhân sự bước vào.

"Xin chúc mừng các anh chị đã vượt qua vòng tuyển chọn."

"Từ hôm nay, mọi người sẽ trở thành thành viên chính thức của Thịnh Viễn."

Cả căn phòng vang lên tiếng vỗ tay.

Mạn Lệ không giấu nổi niềm vui.

Mọi cố gắng cuối cùng cũng được đền đáp.

Trưởng phòng tiếp tục.

"Ít phút nữa, Giám đốc Chiến lược mới sẽ trực tiếp gặp và trao đổi với mọi người."

Mạn Lệ chỉnh lại cổ áo.

Trong đầu cô đã chuẩn bị sẵn lời giới thiệu bản thân thật ấn tượng.

...

Đúng mười một giờ.

Cửa phòng họp mở ra.

Mọi người đồng loạt đứng lên.

Tiếng giày cao gót vang đều trên nền đá.

Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

Triệu Mạn Lệ vô thức ngẩng đầu.

Nụ cười trên môi cô lập tức đông cứng.

"L... Lâm Vãn Thanh?"

Không chỉ cô.

Vài nhân viên nhân sự cũng nhìn theo.

Người trưởng phòng nhanh chóng giới thiệu.

"Xin giới thiệu với mọi người."

"Đây là cô Lâm Vãn Thanh, Giám đốc Chiến lược khu vực Đông Trung Quốc."

Tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng.

Chỉ riêng Mạn Lệ đứng bất động.

Trong đầu cô như có tiếng ù đi.

"Không thể nào..."

"Chắc chỉ trùng tên..."

Nhưng ngay giây sau, Vãn Thanh bước lên bục.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Không có vẻ đắc thắng.

Không có sự chế giễu.

Chỉ là một ánh nhìn bình tĩnh.

Vãn Thanh cất giọng rõ ràng.

"Xin chào mọi người."

"Từ hôm nay, chúng ta sẽ cùng làm việc để xây dựng một môi trường chuyên nghiệp, nơi năng lực và sự hợp tác được đặt lên hàng đầu."

"Tôi mong mỗi người đều có cơ hội phát huy điểm mạnh của mình."

Giọng nói quen thuộc ấy khiến Mạn Lệ không còn nghi ngờ gì nữa.

Đó chính là cô em chồng mà sáng hôm qua còn bị cô bắt đứng ngoài cửa giặt quần áo.

Bàn tay cô siết chặt đến trắng bệch.

"Vì sao..."

"Tại sao lại là cô ấy?"

Buổi giới thiệu kết thúc.

Các nhân viên lần lượt ra về.

Mạn Lệ vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

Một đồng nghiệp mới khẽ huých vai.

"Cô Triệu?"

"Cô không khỏe à?"

"Không... không sao."

Cô miễn cưỡng đứng dậy.

Đúng lúc ấy, thư ký bước tới.

"Cô Triệu."

"Giám đốc Lâm muốn gặp cô vài phút."

Tim Mạn Lệ chùng xuống.

Cô bước vào phòng làm việc trong tâm trạng nặng nề.

Cánh cửa khép lại.

Vãn Thanh đứng cạnh cửa sổ, rót hai tách trà.

"Chị ngồi đi."

Mạn Lệ dè dặt.

"Cô... à không... Giám đốc Lâm..."

Vãn Thanh mỉm cười.

"Ở công ty, cứ gọi tôi là Giám đốc Lâm."

"Còn về nhà, chị vẫn là chị dâu của tôi."

Câu nói ấy khiến Mạn Lệ càng bối rối.

Cô cúi đầu.

"Tôi..."

"Tôi xin lỗi về chuyện hôm qua."

"Tôi không biết..."

Vãn Thanh nhẹ nhàng ngắt lời.

"Chuyện hôm qua đã qua rồi."

"Tôi không muốn mang việc gia đình đến công ty."

"Tại đây, chúng ta chỉ là đồng nghiệp."

Cô đặt tách trà xuống.

"Tôi hy vọng chị sẽ phát huy đúng năng lực của mình."

"Nếu có khó khăn trong công việc, cứ trao đổi theo quy trình."

"Chúng ta cùng hướng đến kết quả tốt nhất."

Mạn Lệ lặng người.

Cô đã chuẩn bị tinh thần đón nhận những lời trách móc, thậm chí nghĩ mình sẽ bị làm khó.

Nhưng không.

Người trước mặt vẫn giữ thái độ điềm tĩnh và chuyên nghiệp.

Khi rời khỏi phòng, trong lòng Mạn Lệ không còn là nỗi lo bị trả đũa.

Thay vào đó là cảm giác xấu hổ.

Lần đầu tiên, cô tự hỏi liệu bấy lâu nay mình đã quá vội vàng đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài.

Chiều hôm ấy, khi trở về căn hộ, nhìn thấy đôi găng tay giặt đồ vẫn còn đặt cạnh ban công, Mạn Lệ đứng lặng rất lâu.

Cô nhớ đến hình ảnh Vãn Thanh bình thản nhặt từng chiếc áo hôm qua.

Hóa ra, sự im lặng khi ấy không phải vì yếu đuối.

Mà là vì cô em chồng chưa từng muốn biến một chuyện nhỏ trong gia đình thành mâu thuẫn lớn.

Chương 3: Điều đáng quý nhất

Sau cuộc gặp ở công ty, Triệu Mạn Lệ gần như không ngủ được cả đêm.

Cô nằm nhìn lên trần nhà, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh Vãn Thanh bình tĩnh bước vào phòng họp giữa những tràng vỗ tay của ban lãnh đạo.

Điều khiến cô áy náy nhất không phải là thân phận của em chồng.

Mà là từ đầu đến cuối, Vãn Thanh chưa từng nhắc lại chuyện xảy ra trước cửa nhà.

Sáng hôm sau.

Trong bữa sáng, không khí yên tĩnh đến lạ.

Lâm Hạo cảm nhận được điều gì đó khác thường.

"Sao hôm nay hai người đều ít nói vậy?"

Mạn Lệ đặt đôi đũa xuống.

"Hạo..."

"Em có chuyện muốn nói."

"Chuyện gì?"

Cô hít một hơi thật sâu.

"Hôm Vãn Thanh mới lên Thượng Hải..."

"Em đã cư xử không đúng."

Lâm Hạo ngạc nhiên.

"Ý em là sao?"

Mạn Lệ cúi đầu.

"Em bắt em ấy đứng ngoài cửa."

"Em còn để em ấy giặt quần áo trước khi vào nhà."

Lâm Hạo chết lặng.

Anh quay sang em gái.

"Vãn Thanh... có thật vậy không?"

Vãn Thanh chỉ cười nhẹ.

"Chuyện qua rồi anh."

"Em không để bụng."

Lâm Hạo đứng bật dậy.

"Sao em không nói với anh?"

"Anh là anh trai em."

Vãn Thanh nhìn anh.

"Anh đi làm cả ngày."

"Em không muốn vì một hiểu lầm nhỏ mà gia đình mất vui."

Nghe đến đây, Mạn Lệ càng thấy áy náy.

Cô đứng lên.

"Xin lỗi."

"Lần này là em sai."

"Em đã nhìn người qua vẻ bề ngoài."

"Em cứ nghĩ em từ quê lên thì sẽ chẳng có năng lực gì."

Vãn Thanh lắc đầu.

"Không ai đúng mãi, cũng không ai sai mãi."

"Quan trọng là mình biết sửa."

Lâm Hạo nhìn hai người rồi khẽ thở phào.

Điều anh mong nhất từ trước đến nay chỉ là gia đình hòa thuận.

...

Ở công ty, những ngày sau đó diễn ra bận rộn.

Vãn Thanh nhanh chóng triển khai kế hoạch cải tiến quy trình làm việc.

Không khí trong các phòng ban dần thay đổi.

Điều khiến nhiều người bất ngờ là vị Giám đốc trẻ luôn đối xử công bằng với mọi nhân viên.

Trong các cuộc họp, cô lắng nghe ý kiến của mọi người trước khi đưa ra quyết định.

Khi có sai sót, cô cùng cả nhóm tìm cách khắc phục thay vì quy trách nhiệm cho một cá nhân.

Một buổi chiều, phòng nhân sự công bố kết quả đánh giá tháng đầu tiên.

Triệu Mạn Lệ đạt thành tích khá tốt.

Cô được trưởng phòng khen ngợi vì sự tiến bộ rõ rệt trong cách phối hợp với đồng nghiệp.

Sau cuộc họp, cô chủ động gõ cửa phòng Giám đốc.

"Cô Lâm."

"Mời vào."

Mạn Lệ đặt lên bàn một tập tài liệu.

"Đây là bản kế hoạch em vừa chỉnh sửa."

"Em muốn nhờ chị góp ý."

Vãn Thanh nhận lấy.

Sau vài phút xem kỹ, cô mỉm cười.

"Bố cục rõ ràng hơn lần trước."

"Chỉ cần bổ sung thêm số liệu thị trường là được."

Mạn Lệ gật đầu.

"Em sẽ sửa ngay."

Đến cửa, cô chợt quay lại.

"Cảm ơn chị."

"Cảm ơn vì đã không để chuyện riêng ảnh hưởng đến công việc."

Vãn Thanh khẽ cười.

"Nếu ngay cả việc phân biệt công và tư cũng không làm được, tôi đã không nhận lời về đây."

Hai người nhìn nhau.

Lần này, nụ cười đã chân thành hơn rất nhiều.

...

Ít lâu sau, công ty tổ chức ngày hội dành cho gia đình nhân viên.

Lâm Hạo cùng bố mẹ từ Tô Châu lên tham dự.

Ông Lâm nhìn tòa nhà trụ sở rồi không khỏi xúc động.

"Khi còn nhỏ, con bé lúc nào cũng thích đọc sách kinh doanh."

"Ai ngờ hôm nay lại làm việc ở đây."

Mẹ Lâm mỉm cười.

"Con mình luôn âm thầm cố gắng."

Lúc ấy, Mạn Lệ bước đến.

Trên tay cô là một chiếc túi giấy.

"Vãn Thanh."

"Đây là món quà nhỏ."

Vãn Thanh mở ra.

Bên trong là một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt.

"Em tự chọn."

"Không biết chị có thích không."

"Cảm ơn em."

Hai người mỉm cười.

Ông Lâm nhìn thấy cảnh ấy liền nói vui.

"Vậy là từ nay mẹ không phải lo hai chị em bất hòa nữa."

Mọi người cùng bật cười.

...

Chiều muộn.

Sau khi sự kiện kết thúc, Vãn Thanh đứng bên cửa sổ văn phòng nhìn xuống dòng xe tấp nập.

Mạn Lệ bước đến.

"Có bận không?"

"Không."

"Có chuyện gì?"

Mạn Lệ im lặng vài giây rồi nói.

"Trước đây em luôn nghĩ chức vụ quyết định giá trị của một con người."

"Nhưng sau khi làm việc với chị, em mới hiểu."

"Điều khiến mọi người tôn trọng không phải chiếc ghế mình ngồi."

"Mà là cách mình đối xử với người khác."

Vãn Thanh khẽ gật đầu.

"Anh trai chị từng nói với chị một câu."

"Càng đứng ở vị trí cao, càng phải biết cúi xuống lắng nghe."

"Chị vẫn luôn ghi nhớ."

Mạn Lệ mỉm cười.

"Có lẽ em cũng nên học điều đó."

Hai người cùng nhìn ra khung cảnh thành phố lên đèn.

Ánh hoàng hôn phủ lên những tòa nhà một màu vàng ấm áp.

Những hiểu lầm từng khiến khoảng cách giữa họ ngày càng xa giờ chỉ còn là bài học để cả hai trưởng thành hơn.

Con người có thể xuất phát từ những nơi khác nhau, mặc những bộ quần áo khác nhau hay có hoàn cảnh khác nhau.

Nhưng sự tôn trọng, lòng khiêm nhường và cách đối đãi chân thành mới là điều quyết định giá trị của mỗi người.

Và đôi khi, lời xin lỗi đúng lúc không chỉ hàn gắn một mối quan hệ, mà còn mở ra một khởi đầu tốt đẹp cho cả một gia đình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét