Min menu

Pages

trong buổi bàn chuyện cưới hỏi, mẹ chồng tương lai bất ngờ tuyên bố tiệm kinh doanh của tôi sau khi cưới sẽ giao cho em gái anh quản lý, còn tôi chỉ cần “biết chăm lo gia đình”. vị hôn phu nghe xong còn mỉm cười như thể đó là chuyện hiển nhiên. tôi không phản bác, chỉ lặng lẽ ký vào một văn bản trên điện thoại. chưa đầy năm phút sau, kế toán gọi thẳng cho anh ta—và câu đầu tiên từ đầu dây bên kia khiến nụ cười của cả mẹ lẫn con lập tức biến mất.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BẢN HỢP ĐỒNG TRÊN BÀN TIỆC

Mùi trà Long Tỉnh ngào ngạt lan tỏa trong phòng bao cao cấp của nhà hàng Cảnh Nhã, trung tâm thành phố Hàng Châu. Hôm nay là buổi gặp mặt chính thức bàn chuyện cưới hỏi giữa hai gia đình.

Tôi – Sở Dao, bước vào căn phòng với trang phục công sở nhã nhặn nhưng không kém phần thanh lịch. Sau năm năm lăn lộn trên thương trường, tự tay gây dựng nên chuỗi cửa hàng thời trang cao cấp "Thương Dao" với 8 chi nhánh hái ra tiền, tôi tự tin mình có đủ thế và lực để bước vào một cuộc hôn nhân bình đẳng.

Đối diện tôi là Trịnh Vĩ – vị hôn phu gắn bó 3 năm qua, cùng mẹ anh ta, bà Trịnh. Bên cạnh bà Trịnh là Trịnh Dĩ Ninh, cô em gái vừa tốt nghiệp đại học, nổi tiếng là kẻ ham ăn lười làm, sống dựa dẫm vào gia đình.

Bà Trịnh thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua tôi từ trên xuống dưới với sự soi xét tính toán của một kẻ tưởng mình ở thế cửa trên. Khi cuộc trò chuyện về lễ vật và ngày cưới đi vào chi tiết, bà Trịnh thong thả đặt tách trà xuống đĩa sứ, tạo nên một tiếng "cạch" thanh tao nhưng đầy ý nhị.

"Sở Dao này," bà Trịnh cất giọng với vẻ bề trên đầy ban phát, "Chuyện cưới xin của con và Trịnh Vĩ coi như đã định. Nhưng gả vào nhà họ Trịnh chúng ta thì phải có quy矩 (quy tắc). Sau khi kết hôn, con phải lui về làm một người vợ hiền mẹ đảm, quán xuyến việc nhà, chăm lo cho Trịnh Vĩ và nhanh chóng sinh cháu nối dõi."

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, tưởng bà chỉ đang nhắc nhở chuyện nữ công gia chánh thông thường: "Bác gái yên tâm, con sẽ cân bằng tốt giữa công việc và gia đình..."

"Ý của mẹ không phải vậy," bà Trịnh xua tay cắt ngang lời tôi, giọng nói trở nên lạnh lùng và dứt khoát hơn. "Ý của mẹ là, sau khi cưới, con hãy bàn giao lại toàn bộ việc quản lý chuỗi tiệm 'Thương Dao' cho Dĩ Ninh. Con gái lăn lộn ngoài xã hội nhiều quá chỉ làm trò cười cho người ta. Dĩ Ninh là em gái ruột của Trịnh Vĩ, người một nhà quản lý tài sản thì mới an tâm. Con chỉ cần ở nhà 'biết chăm lo gia đình' là đủ rồi."

Lời vừa thốt ra, không khí trong phòng bao lập tức đông cứng lại. Trịnh Dĩ Ninh ngồi bên cạnh mắt sáng rực lên, vẻ mặt vênh váo không giấu giếm: "Đúng đó chị dâu! Chị quản lý bao nhiêu năm vất vả rồi, cứ giao lại cho em. Em học chuyên ngành quản trị, thừa sức làm tốt hơn chị. Chị cứ ở nhà sinh con cho anh trai em là được!"

Tôi sững người, quay sang nhìn Trịnh Vĩ – người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ là chỗ dựa cả đời. Anh ta không hề tỏ ra ngạc nhiên. Trái lại, Trịnh Vĩ còn gật đầu, mỉm cười dịu dàng vỗ nhẹ lên tay tôi như thể đó là một việc hiển nhiên và hợp lý nhất trên đời:

"Sở Dao, nghe lời mẹ đi em. Dù sao em cưới anh rồi thì tiền của em cũng là tiền của nhà họ Trịnh. Dĩ Ninh là em gái anh, giao chuỗi cửa hàng cho nó quản lý vừa giúp nó có sự nghiệp, em lại vừa có thời gian thong thả làm Trịnh thái thái. Như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"

Sự tính toán trắng trợn và tư duy ký sinh của gia đình họ Trịnh làm tôi ghê tởm. Mấy năm qua, tôi vì yêu Trịnh Vĩ mà âm thầm rót vốn hỗ trợ công ty truyền thông của anh ta, cho anh ta mượn danh nghĩa chuỗi cửa hàng để lấy uy với đối tác. Họ quên mất rằng, 'Thương Dao' là xương máu, là mồ hôi nước mắt của một mình tôi gây dựng, không liên quan một xu một hào nào tới nhà họ Trịnh.

Sự tỉnh ngộ đến trong chớp mắt. Tim tôi lạnh ngắt, nhưng bộ não tài chính lại trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.

Tôi không tranh cãi, không nổi giận, cũng chẳng buồn rơi một giọt nước mắt. Tôi chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại thông minh trong túi xách ra.

"Mọi người nói đúng," tôi cất giọng bình thản, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. "Đã là người một nhà thì tài chính nên rõ ràng."

Trên màn hình điện thoại là giao diện hệ thống quản lý tài chính nội bộ và pháp lý của tôi. Tôi mở một văn bản ủy quyền và hủy bỏ hợp tác đã chuẩn bị sẵn cho các tình huống rủi ro, dứt khoát ấn vào nút "KÝ TÊN VÀ KÍCH HOẠT HIỆU LỰC GIỜ TÝ".

Bà Trịnh thấy tôi bấm điện thoại thì hừ lạnh một tiếng, tưởng tôi đang giận dỗi giấu mặt. Trịnh Dĩ Ninh thì đã bắt đầu mơ tưởng đến việc trở thành tổng giám đốc chuỗi cửa hàng sang trọng.

Chưa đầy năm phút sau.

Tiếng chuông điện thoại của Trịnh Vĩ vang lên dồn dập, xé tan không khí đắc thắng trong phòng bao. Trịnh Vĩ nhíu mày nhìn màn hình: "Là kế toán trưởng công ty anh..."

Anh ta bắt máy, chưa kịp cất lời thì giọng nói hốt hoảng, run rẩy của người kế toán từ đầu dây bên kia đã gào lên, âm thanh to đến mức phát ra ngoài cả loa thoại:

"Tổng giám đốc Trịnh! Không xong rồi! Toàn bộ 50 triệu Tệ tiền vốn lưu động do Tập đoàn Thương Dao ủy thác đầu tư vào công ty chúng ta vừa bị thu hồi khẩn cấp! Bên Ngân hàng thông báo toàn bộ hạn mức tín dụng của anh đã bị đóng băng vì bên bảo lãnh – cô Sở Dao – vừa đơn phương hủy bỏ cam kết trách nhiệm liên quới!"

"CÁI GÌ?!"

Nụ cười trên mặt Trịnh Vĩ lập tức biến mất. Mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, chiếc điện thoại trên tay suýt chút nữa rơi xuống tách trà.

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ NẠP NỢ

Bà Trịnh và Trịnh Dĩ Ninh hoảng hốt nhìn Trịnh Vĩ.

"Trịnh Vĩ, có chuyện gì vậy con? Kế toán nói cái gì bị thu hồi?" Bà Trịnh vội vàng hỏi, nụ cười hợm hĩnh trên mặt đã thay bằng sự lo ấu.

Trịnh Vĩ không trả lời mẹ. Anh ta trố mắt nhìn tôi, đôi bàn tay run rẩy chỉ vào chiếc điện thoại tôi vừa đặt xuống bàn: "Sở Dao... Em... Em đã làm cái gì vậy?"

Tôi thong thả nhấp một ngụm trà Long Tỉnh đã nguội, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ba người trước mặt: "Tôi chẳng làm gì cả. Tôi chỉ làm đúng theo nguyện vọng của gia đình anh thôi. Mẹ anh nói sau khi cưới tôi nên lui về chăm lo gia đình, không nên dính dáng đến kinh doanh nữa. Vậy nên tôi quyết định tách bạch toàn bộ tài sản, hợp đồng kinh doanh và các khoản bảo lãnh cá nhân của tôi ra khỏi công ty của anh. Từ bây giờ, tôi chính thức không còn là nhà đầu tư hay người bảo lãnh cho công ty truyền thông Trịnh Thị nữa."

"Em điên rồi sao?!" Trịnh Vĩ đứng phắt dậy, gào lên mất kiểm soát. "Công ty của anh đang trong giai đoạn mở rộng dự án mới! Không có 50 triệu Tệ dòng tiền của em và sự bảo lãnh của Thương Dao, công ty anh sẽ bị phá sản do đứt gãy dòng tiền ngay trong tuần này!"

Lúc này, bà Trịnh và Trịnh Dĩ Ninh mới bừng tỉnh, hiểu ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

"Sở Dao! Con... sao con lại có thể hành động xốp nổi như vậy?" Bà Trịnh đập bàn, cố giữ chút uy phong cuối cùng nhưng giọng nói đã run rẩy thấy rõ. "Trịnh Vĩ là chồng tương lai của con! Công ty của nó phất lên thì con cũng được hưởng lợi mà? Mau hủy bỏ cái lệnh rút vốn đó ngay!"

"Chồng tương lai?" Tôi bật cười, tiếng cười đầy sự mỉa mai. "Bác gái, vừa năm phút trước bác còn tuyên bố tiền của tôi là tiền của nhà họ Trịnh, đòi tước đoạt chuỗi cửa hàng của tôi giao cho đứa em gái vô dụng này cơ mà? Mấy người coi tôi là vợ, hay coi tôi là cái mỏ dầu để các người khai thác rồi tước đoạt?"

"Chị... chị nói ai vô dụng?!" Trịnh Dĩ Ninh đỏ mặt tía tai, nhưng ánh mắt đã ngập tràn sự sợ hãi. Cô ta vốn dĩ chỉ muốn bòn rút tài sản của tôi để sống xa hoa, chưa từng nghĩ đến việc công ty của anh trai mình thực chất hoàn toàn sống dựa vào hơi thở của tôi.

Đúng lúc đó, điện thoại của Trịnh Vĩ lại liên tục đổ chuông. Anh ta run rẩy nghe máy, tiếng của đối tác lớn nhất vang lên đay nghiến: "Cố tổng Trịnh! Tôi vừa nhận được thông báo từ phía chuỗi thời trang Thương Dao. Họ tuyên bố đơn phương chấm dứt toàn bộ hợp đồng quảng cáo độc quyền trị giá 20 triệu Tệ với công ty anh do vi phạm điều khoản người đại diện! Anh làm ăn kiểu gì vậy hả? Mau hoàn trả tiền đặt cọc và bồi thường hợp đồng cho chúng tôi!"

"Trương tổng, xin anh nghe tôi giải thích..." Trịnh Vĩ van lơn, nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy cái "rụp".

Trịnh Vĩ gục xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, trán rịn đầy mồ hôi hột. Anh ta ngước mắt nhìn tôi, sự kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự van lơn thảm hại: "Sở Dao... Anh sai rồi. Mẹ anh và Dĩ Ninh chỉ là lỡ lời thôi! Anh chưa từng có ý định cướp cửa hàng của em! Em thu hồi lại lệnh hủy hợp tác đi, được không em? Nếu không công ty anh thật sự tiêu tùng mất!"

"Lỡ lời?" Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo phẳng phiêu. "Trịnh Vĩ, ba năm qua tôi cho anh mượn danh tiếng, rót vốn cho anh làm ăn, nhẫn nại với sự hợm hĩnh của gia đình anh là vì tôi nghĩ anh có tình nghĩa. Nhưng hôm nay tôi mới nhận ra, trong mắt gia đình anh, tôi chỉ là một con cừu béo chờ ngày bị xẻ thịt."

Bà Trịnh thấy tình hình nguy cấp, vội vàng đứng dậy nắm lấy tay tôi, giọng điệu thay đổi 180 độ: "Sở Dao à, là mẹ sai! Mẹ già rồi nên ăn nói không suy nghĩ! Dĩ Ninh nó còn nhỏ, nó không biết gì đâu! Con là đứa trẻ ngoan, con thương Trịnh Vĩ thì cứu nó lần này đi! Cửa hàng của con vẫn là của con, không ai dám đòi nữa đâu!"

Tôi lạnh lùng rút tay ra khỏi bàn tay nhăn nheo của bà ta: "Bác gái, bác gọi tiếng 'mẹ' này quá sớm rồi. Cuộc hôn nhân này, tôi xin phép từ bỏ. Đơn từ hôn và các văn bản thanh lý hợp đồng, luật sư của tôi sẽ gửi đến tận nhà họ Trịnh trong ngày mai."

Nói xong, tôi không buồn nhìn lại ba khuôn mặt đang dại đi vì bàng hoàng, bước thẳng ra khỏi phòng bao.

CHƯƠNG 3: BẢN ÁN CHO KẺ THAM LAM

Một tuần sau.

Tại trụ sở chính của Tập đoàn Thời Trang Thương Dao nằm ở khu trung tâm tài chính Hàng Châu.

Tôi ngồi trong phòng chủ tịch thoáng đãng, nhấp ngụm cà phê thơm lừng và duyệt các báo cáo tài chính mới nhất. Việc cắt đứt mối liên hệ tài chính với Trịnh Vĩ không những không làm Thương Dao tổn hại, mà còn giúp chúng tôi giải phóng được dòng vốn bị nghẽn, cổ phiếu của công ty tăng trưởng đều đặn.

Cánh cửa phòng làm việc bị gõ dồn dập. Trợ lý bước vào, vẻ mặt khó xử: "Sở tổng, gia đình anh Trịnh Vĩ đang ở dưới sảnh tập đoàn. Họ đã đứng đó đòi gặp cô suốt hai tiếng đồng hồ rồi ạ. Bảo vệ cố ngăn nhưng bà Trịnh cứ khóc lóc gào thán..."

"Cho họ lên," tôi bình thản đáp. Mọi chuyện cũng nên có một hồi kết triệt để.

Mấy phút sau, ba người nhà họ Trịnh bước vào phòng. Chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, trông họ như đã già đi chục tuổi. Trịnh Vĩ hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ; bà Trịnh không còn vẻ sang trọng đài các của một phụ nữ thượng lưu, gương mặt xám xịt; còn Trịnh Dĩ Ninh thì co rúm sau lưng mẹ, không còn chút hung hăng nào.

"Sở Dao..." Trịnh Vĩ vừa nhìn thấy tôi đã lao tới, giọng nói nghẹn ngào: "Xin em... hãy giơ cao đánh khẽ! Công ty của anh đã bị ngân hàng kê biên tài sản rồi. Nếu em không đứng ra bảo lãnh lại, anh sẽ phải gánh khoản nợ 30 triệu Tệ và đối mặt với án phạt tài chính!"

Bà Trịnh thậm chí còn định quỳ xuống trước mặt tôi: "Sở Dao ơi! Mẹ xin lỗi con! Tất cả là tại bà già này tham lam! Con muốn đánh muốn chửi mẹ thế nào cũng được, nhưng xin con hãy cứu lấy Trịnh Vĩ! Nó là đứa con duy nhất của nhà họ Trịnh..."

Tôi lạnh lùng ra hiệu cho bảo vệ giữ bà ta lại, không để bà ta chạm vào người mình.

"Bác gái, bác không cần phải diễn kịch," tôi nhìn thẳng vào mắt bà Trịnh. "Nếu hôm nay người ngã xuống là tôi, liệu gia đình bác có tha cho tôi không? Hay các người sẽ nuốt trọn chuỗi cửa hàng Thương Dao rồi đuổi tôi ra khỏi nhà không một xu dính túi?"

Bà Trịnh nghẹn lời, gương mặt tái nhạt vì bị nói trúng tim đen.

Tôi quay sang Trịnh Dĩ Ninh, cô em gái đang run rẩy: "Còn cô nữa, Trịnh Dĩ Ninh. Cô muốn làm Tổng giám đốc đúng không? Bây giờ anh trai cô nợ nần ngập đầu, sao cô không dùng 'bằng quản trị' của cô ra mà gánh vác giúp anh ta đi?"

Trịnh Dĩ Ninh òa khóc nức nở: "Em sai rồi chị Sở Dao... Em không dám nữa đâu..."

Tôi rút từ trong ngăn kéo ra một xấp tài liệu, ném lên bàn: "Đây là biên bản thanh lý toàn bộ tài sản. Mấy năm qua, Trịnh Vĩ đã dùng tài sản của Thương Dao để thế chấp ngân hàng trái phép. Tôi đã nộp đơn tố cáo lên cơ quan chức năng. Số tiền 30 triệu Tệ kia là do các người tự làm tự chịu, không liên quan gì đến tôi."

Trịnh Vĩ nhìn xấp tài liệu, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng. Anh ta hiểu rằng, người phụ nữ từng yêu anh ta hết lòng nay đã trở thành một pháo đài kiên cố mà anh ta không bao giờ có thể với tới được nữa.

"Sở Dao... em thật sự nhẫn tâm như vậy sao? Chúng ta dù sao cũng từng có 3 năm tình nghĩa..." Trịnh Vĩ thì thào.

"Tình nghĩa của tôi dành cho anh đã chết ngay khoảnh khắc gia đình anh coi tôi như một công cụ đẻ thuê và cướp đoạt sự nghiệp của tôi rồi," tôi bình thản trả lời. "Bảo vệ, đưa khách ra ngoài."

Đội bảo vệ lập tức bước vào, áp giải ba người nhà họ Trịnh ra khỏi tòa cao ốc trong sự gào khóc thảm thiết của bà Trịnh và sự hối hận muộn màng của Trịnh Vĩ.

Một tháng sau.

Công ty truyền thông của Trịnh Vĩ chính thức tuyên bố phá sản. Toàn bộ nhà cửa, xe cộ của nhà họ Trịnh bị ngân hàng phát mại để siết nợ. Trịnh Vĩ từ một doanh nhân trẻ thành đạt trở thành kẻ trắng tay, gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ và bị đưa vào danh sách đen của ngành tài chính.

Trịnh Dĩ Ninh phải nghỉ học, xin làm nhân viên thu ngân tại một siêu thị nhỏ để kiếm tiền trang trải sinh hoạt phí hàng ngày. Bà Trịnh vì quá sốc và uất ức nên ngã bệnh, ngày ngày sống trong căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô, nuối tiếc thời hoàng kim do con dâu hờ mang lại.

Còn tôi, chuỗi cửa hàng thời trang "Thương Dao" tiếp tục mở rộng thêm 5 chi nhánh mới tại các thành phố lớn.

Vào một chiều thu Hàng Châu, tôi ngồi bên cửa sổ kính của một quán cà phê cao cấp, ngắm nhìn dòng người qua lại. Đôi khi, sự phản bội của kẻ khác lại chính là đòn bẩy tốt nhất để chúng ta nhìn lại giá trị thực sự của bản thân và tự tay kiến tạo nên một cuộc đời độc lập, rực rỡ hơn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí


Nhận xét