Min menu

Pages

cô nhân tình của chồng tôi mang kết quả siêu âm đến tiệc kỷ niệm cưới rồi cười nhạo: “chị giữ anh ấy bao nhiêu năm cũng không bằng đứa con này.” mẹ chồng tôi lập tức tháo chiếc vòng gia truyền định trao cho cô ta. nhưng đúng lúc đó, một cuộc gọi từ bệnh viện được bật loa ngoài—và chỉ vài giây sau, không ai còn dám chạm vào chiếc vòng nữa.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Giọt máu thật, chiếc vòng giả

“Chị giữ anh ấy bao nhiêu năm cũng không bằng đứa con này.”

Tiếng cười trong trẻo, mang theo vẻ đắc ý tột cùng của Lâm Yến vang lên giữa sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn Kim Đế. Cô ta tiến tới một bước, bàn tay thon dài gõ nhẹ lên tờ kết quả siêu âm vừa ghim thẳng trên bàn tiệc chính. Trên tờ giấy trắng mực đen ấy, dòng chữ “Thai nhi 12 tuần, tim thai khỏe mạnh” hiện lên rõ mòng mộng dưới ánh đèn chùm pha lê.

Toàn bộ sảnh tiệc yên phăng phắc. Mọi ánh mắt của hai họ Lý – Cố cùng dàn khách quý giới thượng lưu thành phố Giang Thành đều dồn về phía tôi—Lục Dao.

Hôm nay là kỷ niệm 5 năm ngày cưới của tôi và Cố Hoài. Tôi mặc chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire sang trọng, nhưng lúc này, màu đỏ tía xông thẳng lên mặt khiến tôi như một kẻ hề trên sân khấu do chính mình bỏ tiền dựng nên.

Cố Hoài đứng bên cạnh tôi, gương mặt biến sắc, ánh mắt chập chờn sự hoảng loạn xen lẫn tội lỗi. Hắn vội kéo tay Lâm Yến, giọng hạ thấp đầy giận dữ: “Lâm Yến! Em điên rồi sao? Đây là chỗ nào mà em đến quấy rậy?”

“Em không điên!” Lâm Yến ưỡn ngực, ánh mắt rực lên sự kiêu hãnh của kẻ nắm đằng chuôi. Cô ta liếc nhìn tôi, nụ cười trên môi càng thêm mỉa mai: “Chị Lục Dao, 5 năm qua chị không sinh nổi một mụn con cho nhà họ Cố. Chị cống hiến cho tập đoàn Cố Thị thì sao chứ? Trong cái gia tộc này, không có đứa cháu đích tôn thì chị mãi mãi chỉ là người ngoài!”

Mẹ chồng tôi—bà Cố—nãy giờ vẫn im lặng. Bà nhìn tờ giấy siêu âm, rồi nhìn sang chiếc bụng còn phẳng lì của Lâm Yến. Trong mắt bà, sự thất vọng dành cho đứa con dâu vô dụng như tôi lập tức bị thay thế bởi sự thèm khát đứa cháu nội nối dõi tông đường. Nhà họ Cố ba đời đơn truyền, chuyện đứa cháu trai quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Bà Cố hít một hơi sâu, lạnh nhạt nhìn tôi một cái rồi quay sang Lâm Yến, nét mặt ôn tồn đến lạ kỳ: “Cháu… thật sự mang thai con của Hoài sao?”

“Mẹ! Bác sĩ trưởng khoa Sản bệnh viện Thụy An đích thân khám cho cháu đấy ạ.” Lâm Yến ngọt ngào đổi xưng hô, ánh mắt khiêu khích nhìn tôi thẳng thừng.

Bà Cố gật đầu liên tục, trong mắt hiện lên sự kiên định đến tàn nhẫn. Bà tháo sợi dây chuyền và đặt tay lên chiếc hộp gấm đỏ trên bàn—bên trong là chiếc vòng tay bằng ngọc bích Huyết Yến gia truyền của nhà họ Cố, vật chỉ dành cho người dâu trưởng nắm quyền trong gia đình. Bà từng hứa sẽ trao nó cho tôi trong đêm kỷ niệm này để chính thức giao quyền quản lý tài sản gia tộc.

“Dao Dao,” bà Cố cất giọng lạnh nhạt, không chút gợn sóng: “Chuyện này là Hoài nó sai. Nhưng nhà họ Cố không thể để huyết thống rơi rãi bên ngoài. Chiếc vòng này… tạm thời mẹ trao cho người đang mang giọt máu họ Cố.”

Cố Hoài mím môi, không dám nhìn vào mắt tôi. Hắn im lặng—sự im lặng đồng tình hẹp hòi của một kẻ đàn ông tham lam.

Lâm Yến mỉm cười đắc thắng, giơ đôi bàn tay trắng nõn ra chuẩn bị đón lấy vật báu giá trị hàng chục tỷ đồng.

“Bíp… bíp…”

Đúng lúc ngón tay bà Cố vừa chạm vào viền chiếc vòng ngọc, chiếc điện thoại của tôi để trên bàn đột nhiên rung lên dữ dội. Màn hình hiển thị: Bệnh viện Quốc tế Thụy An – Bác sĩ Trưởng khoa Vi sinh.

Tôi không vội vã, từ tốn bật loa ngoài. Giọng nói hoảng hốt của vị bác sĩ vang lên xé tan không khí ngột ngạt của sảnh tiệc, truyền qua hệ thống micro thu âm trên bàn và khuếch đại ra toàn bộ loa trong khán phòng:

“Bác sĩ Lục! Không xong rồi! Mẫu máu xét nghiệm tầm soát chuyên sâu của bệnh nhân Lâm Yến mà cô yêu cầu gián tiếp chuyển sang tuần trước vừa có kết quả gấp! Cô ta bị nhiễm vi-rút đột biến chủng hiếm, có khả năng lây nhiễm cực cao qua tiếp xúc dịch cơ thể và vật dụng cá nhân! Đặc biệt, mẫu mô ngọc bích và đồ kim loại cô ta từng cầm qua tại phòng khám đều phát hiện mầm bệnh bám dính cực mạnh! Mọi người xung quanh cô ta phải lập tức cách ly!”

Mịch.

Chiếc hộp gấm trên tay bà Cố rơi bộp xuống bàn.

Nụ cười trên môi Lâm Yến đông cứng lại. Đôi bàn tay đang vươn ra của cô ta khựng lại giữa không trung, run rẩy dữ dội.

Trong vòng năm giây ngắn ngủi, toàn bộ khách mời lùi lại phía sau ba bước. Cố Hoài theo bản năng đẩy mạnh Lâm Yến ra xa khiến cô ta loạng choạng ngã bệt xuống sàn nhà. Chiếc vòng ngọc bích gia truyền nằm chỏng chơ giữa bàn, nhưng lúc này, không một ai—kể cả bà Cố—dám thò ngón tay ra chạm vào nó dù chỉ một milimet.

Tôi nhìn quanh một lượt, chậm rãi mỉm cười. Trò hay, giờ mới chính thức bắt đầu.

Chương 2: Lớp vỏ bọc của gã chồng hoàn hảo

Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần bàn tiệc, rút một chiếc khăn giấy tiệt trùng, thong thả lau từng ngón tay của mình trướcสาย mắt kinh hoàng của tất cả mọi người.

Lâm Yến bò dưới đất, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu, gào lên: “Không thể nào! Cô dối trá! Lục Dao, cô cố tình dàn dựng cuộc gọi này để hại tôi đúng không? Tôi rất khỏe mạnh! Đứa bé trong bụng tôi hoàn toàn khỏe mạnh!”

“Cô Lâm,” tôi cúi đầu nhìn cô ta từ trên cao, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ: “Bệnh viện Thụy An là bệnh viện thuộc tập đoàn Y dược Lục Thị—gia tộc của tôi. Cô nghĩ một bác sĩ trưởng khoa lại lấy uy tín nghề nghiệp ra để nói dối sao? Kết quả xét nghiệm vi sinh có chữ ký điện tử, cô có muốn tôi chiếu lên màn hình LED của sảnh tiệc cho tất cả mọi người cùng xem không?”

“Không… không thể nào…” Lâm Yến ôm lấy đầu, nước mắt ghen tức và sợ hãi chảy dài trên lớp trang điểm phấn nụ đắt tiền.

Cố Hoài đứng bên cạnh, mặt xám như tro tàn. Hắn nhìn Lâm Yến như nhìn một nguồn lây bệnh truyền nhiễm, rồi lại nhìn sang tôi với ánh mắt ngập tràn nghi vấn và sợ hãi. Hắn run rẩy lên tiếng: “Dao Dao… em… em biết chuyện của cô ta từ khi nào? Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Tôi xoay người, thong thả bước lên khu vực sân khấu chính, nơi đặt chiếc micro trung tâm. Ánh đèn chiếu thẳng vào tôi, tôn lên vẻ thanh lịch, lạnh lùng của một người phụ nữ đã chịu đựng quá đủ sự phản bội.

“Cố Hoài, anh hỏi tôi biết từ khi nào sao?” Tôi mỉm cười, giọng nói qua micro vang vọng khắp khán phòng: “Từ ba tháng trước, khi anh lấy lý do đi công tác Bắc Kinh năm ngày nhưng thực chất là đưa cô ta đi nghỉ dưỡng ở Tam Á. Khi anh dùng thẻ phụ của công ty để mua chiếc túi Hermes phiên bản giới hạn cho cô ta, trong khi nói với tôi rằng ngân sách tập đoàn đang gặp khó khăn.”

Toàn bộ khách mời bắt đầu thầm thì bàn tán. Quan khách nhà họ Cố mặt mày xám xịt.

Bà Cố vội vàng lên tiếng, cố gắng vớt vát thể diện cho gia tộc: “Lục Dao! Chuyện trong nhà về đóng cửa bảo nhau! Hôm nay là tiệc kỷ niệm, cháu làm rùm xòe như thế này là muốn phá nát danh tiếng nhà họ Cố sao?”

“Mẹ à,” tôi quay sang nhìn bà Cố, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá: “Danh tiếng nhà họ Cố đã nát từ khoảnh khắc đứa con trai ngoan của mẹ mang tiền của Lục Thị đi nuôi nhân tình rồi. Mẹ nghĩ 5 năm qua, nếu không có nguồn vốn và mạng lưới quan hệ của gia tộc họ Lục tôi, cái tập đoàn Cố Thị của các người có thể bám trụ nổi ở Giang Thành này không?”

Tôi vỗ tay hai tiếng. Màn hình LED lớn phía sau sân khấu đột ngột thay đổi giao diện. Không còn là những bức ảnh cưới hạnh phúc của tôi và Cố Hoài, mà thay vào đó là hàng loạt tài liệu, sao kê ngân hàng và hợp đồng chuyển nhượng tài sản ngầm.

Cố Hoài trợn tròn mắt: “Lục Dao! Em làm cái gì vậy? Mau tắt đi!” Hắn lao lên sân khấu định giật lấy điều khiển, nhưng hai bảo vệ cao lớn do tôi thuê riêng đã lập tức bước ra, chặn đứng hắn lại.

“Mọi người hãy nhìn cho kỹ,” tôi chỉ tay lên màn hình: “Trong suốt ba năm qua, Cố Hoài đã lén lút chuyển hơn 50 triệu Tệ từ tài khoản chung của tập đoàn sang các công ty vỏ bọc do Lâm Yến đứng tên. Không những vậy, hắn còn đem toàn bộ cổ phần cá nhân đi thế chấp cho các khoản vay tín dụng đen để đầu tư chứng khoán thất bại.”

Bà Cố nghe đến đây thì tăng huyết áp, loạng choạng suýt ngã, may mà có người hầu cận dìu lại. Bà chỉ tay vào Cố Hoài, giọng run rẩy: “Hoài… chuyện này… chuyện này là thật sao? Con dám đem cổ phần gia tộc đi thế chấp?”

Cố Hoài quỳ sụp xuống sàn sân khấu, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn không thể ngờ rằng, người vợ ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó, luôn im lặng đằng sau hỗ trợ hắn suốt 5 năm qua lại nắm giữ toàn bộ bằng chứng phạm tội của hắn một cách chi tiết đến mức này.

“Lục Dao… anh sai rồi… anh bị cô ta dụ dỗ! Là Lâm Yến quyến rũ anh!” Cố Hoài bắt đầu bò lại gần tôi, van xin hèn nhát: “Chúng ta là vợ chồng mà! 5 năm nghĩa vợ chồng, em cho anh một cơ hội sửa sai được không?”

Lâm Yến nghe vậy thì gào lên tàn nhẫn: “Cố Hoài! Anh là đồ hèn! Chính anh nói với tôi là chị ta là cây ATM của anh, chờ anh bòn rút hết tài sản nhà họ Lục rồi sẽ ly hôn để cưới tôi! Đứa bé trong bụng tôi là hy vọng duy nhất của anh đấy!”

Cả khán phòng bùng nổ trong những tiếng xì xầm khinh bỉ. Một kịch bản tranh giành tài sản và ngoại tình đê tiện nhất của giới thượng lưu đang diễn ra ngay trước mắt họ.

Tôi nhìn hai kẻ đang cắn xé lẫn nhau dưới chân mình, trong lòng không một chút gợn sóng. Sự đau đớn, thất vọng tôi đã tiêu hóa hết từ ba tháng trước, khi lần đầu tiên nhìn thấy tấm ảnh chụp chung của họ. Giờ đây, trong tôi chỉ còn lại sự trừng phạt lạnh lùng.

Chương 3: Sự sụp đổ của một gia tộc

Tôi lấy từ trong túi xách ra một tập tài liệu đã được chuẩn bị sẵn, ném thẳng xuống trước mặt Cố Hoài.

“Đây là đơn xin ly hôn và bản thỏa thuận rút toàn bộ vốn đầu tư của Tập đoàn Lục Thị khỏi Cố Thị.” Giọng tôi vang lên sắc lẹm: “Trong vòng 24 giờ tới, các ngân hàng đối tác của Lục Thị sẽ tiến hành phong tỏa toàn bộ tài khoản của Cố Thị để thu hồi nợ. Cố Hoài, anh chuẩn bị nhận thư khởi tố về tội biển thủ công quỹ và lừa đảo tài chính đi.”

Bà Cố lúc này không còn giữ nổi vẻ uy nghi của một phu nhân gia tộc lớn. Bà lao đến giật lấy tập tài liệu, xem qua vài trang rồi ngã ngửa ra ghế, khóc lóc thảm thiết: “Lục Dao! Cháu không thể tàn nhẫn như vậy! Cố Thị là cơ nghiệp ba đời của nhà họ Cố! Cháu làm thế là dồn chúng ta vào đường chết!”

“Đường chết là do con trai mẹ tự chọn,” tôi lạnh lùng đáp: “Mẹ muốn có cháu nối dõi đúng không? Mẹ muốn chiếc vòng ngọc bích này trao cho người sinh con cho nhà họ Cố đúng không? Vậy thì bây giờ, mẹ hãy giữ lấy đứa cháu đó và gánh bức nợ hàng trăm triệu Tệ cùng nó đi.”

Lâm Yến lúc này mới chợt nhớ ra điều gì đó, cô ta bò tới ôm lấy chân bà Cố: “Bác gái! Bác cứu cháu với! Cháu đang mang thai cháu nội của bác mà! Cháu không muốn đi tù đâu!”

Nhưng bà Cố lúc này nhìn Lâm Yến như nhìn một tai họa. Bà đạp mạnh cô ta ra, gào lên: “Đồ chổi xẻng! Đồ tai hờn! Chính cô đã hại chết con trai tôi, hại chết nhà họ Cố! Đứa con trong bụng cô là loại xui xẻo!”

Lâm Yến ôm bụng khóc lóc thảm thiết trên sàn nhà. Sự đắc thắng, kiêu ngạo cách đây nửa tiếng đồng hồ đã hoàn toàn biến thành sự tuyệt vọng thảm hại.

Tôi nhìn đồng hồ trên tay. Đúng 9 giờ tối.

Một toán cảnh sát kinh tế cùng đại diện phía Viện Kiểm sát bước vào sảnh tiệc. Tiếng bước chân uy nghiêm vang lên trên thảm đỏ, dập tắt hoàn toàn những tiếng ồn ào còn lại.

Người sĩ quan cảnh sát đi đầu xuất trình lệnh bắt giữ: “Cố Hoài, ông bị cáo buộc có liên quan đến vụ án biển thủ tài sản doanh nghiệp và gian lận thương mại quy mô lớn theo đơn tố giác và bằng chứng do Tập đoàn Lục Thị cung cấp. Yêu cầu ông đi theo chúng tôi về cơ quan điều tra.”

Cố Hoài mặt không còn chút máu, hai tay run rẩy tra vào chiếc còng số tám lạnh ngắt. Hắn quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt đong đầy sự hối hận và tuyệt vọng: “Dao Dao… cứu anh… anh biết lỗi rồi… Dao Dao!”

Tôi đứng yên tại chỗ, không một chút động lòng. Ngoảnh mặt đi, tôi quay sang nhìn vị bác sĩ trưởng khoa vừa bước vào cùng đoàn cảnh sát.

Vị bác sĩ mỉm cười nhẹ với tôi, rồi quay sang nói với Lâm Yến—kẻ vẫn đang co quắp dưới đất vì sợ vi-rút: “Cô Lâm Yến, cô không cần phải hoảng sợ về căn bệnh nhiễm trùng đâu. Cuộc gọi vừa rồi chỉ là một thủ thuật kiểm tra tâm lý theo yêu cầu hỗ trợ pháp lý từ cô Lục Dao thôi. Cô hoàn toàn không bị nhiễm vi-rút nào cả.”

Lâm Yến ngẩn người ra: “Cái gì? Tôi… tôi không bị bệnh?”

“Đúng vậy,” tôi bước lại gần cô ta, hạ thấp giọng chỉ đủ cho cô ta và bà Cố nghe thấy: “Cô không bị bệnh, nhưng sự tham lam và tàn nhẫn của cô thì đã vô phương cứu chữa rồi. Tờ kết quả siêu âm của cô là thật, nhưng số tiền cô nhận từ Cố Hoài là tiền phạm pháp. Toàn bộ tài sản đứng tên cô sẽ bị thu hồi để khắc phục hậu quả, và cô cũng sẽ phải hầu tòa với vai trò đồng phạm.”

Lâm Yến gục xuống sàn, ánh mắt hoàn toàn mất đi sức sống.

Bà Cố nhìn chiếc vòng ngọc bích gia truyền vẫn nằm trần trụi trên bàn tiệc—chiếc vòng ngọc bích từng tượng trưng cho quyền lực và sự vinh hoa của nhà họ Cố, nay trở thành biểu tượng cho sự tàn phụng và sụp đổ của một gia tộc. Bà run rẩy thò tay định cầm lấy nó, nhưng ngón tay khựng lại giữa không trung. Không còn ai dám chạm vào nó nữa, bởi vì cái giá phải trả cho sự tàn nhẫn và vô ơn là quá đắt.

Tôi thong thả chỉnh lại nếp áo đầm xanh sapphire, xoay người bước đi trên đường thảm đỏ. Sau lưng tôi là tiếng gào khóc của bà Cố, tiếng van xin của Cố Hoài và tiếng nấc nghẹn tuyệt vọng của Lâm Yến.

Đêm nay, kỷ niệm 5 năm ngày cưới kết thúc. Và cuộc đời mới của tôi chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét