#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Ánh đèn chùm pha lê trong căn biệt thự ba tầng mới hoàn thiện ở khu Thượng Hải chiếu hắt những luồng sáng lộng lẫy xuống sàn đá cẩm thạch. Mùi rượu vang đắt tiền cùng hương hoa ly trắng nồng nạt tràn ngập không gian. Hôm nay là tiệc tân gia của gia đình tôi — một sự kiện đánh dấu mốc 8 năm tôi cùng Cố Hạo gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.
Tôi mặc chiếc váy lụa màu xanh trầm nhã nhặn, bận rộn quán xuyến việc tiếp đón khách khứa, từ các đối tác thương mại đến họ hàng hai bên. Cố Hạo — chồng tôi — hôm nay khoác lên mình bộ vest may đo phẳng phiu, gương mặt rạng rỡ phong thái của một doanh nhân thành đạt. Nhưng nụ cười của anh ta không dành cho tôi.
Khi bữa tiệc bước vào phần náo nhiệt nhất, Cố Hạo bất ngờ bước lên bục phát biểu ở trung tâm phòng khách. Anh ta cầm micro, gõ nhẹ vào ly pha lê để thu hút sự chú ý. Cả căn phòng dần yên lặng.
"Cảm ơn mọi người đã có mặt trong ngày vui hôm nay," Cố Hạo cất giọng truyền cảm, mắt lướt qua đám đông. Rồi anh ta đưa tay ra phía sau, kéo một người phụ nữ trẻ trung trong bộ váy đỏ ôm sát nổi bật bước lên. "Nhân dịp này, tôi muốn tuyên bố một quyết định quan trọng."
Người phụ nữ đó là Mẫn Lệ, thư ký riêng mà Cố Hạo mới tuyển về hơn một năm trước. Mẫn Lệ nép sát vào người Cố Hạo, đôi mắt đắc thắng nhìn thẳng về phía tôi.
"Suốt những năm qua, hôn nhân của tôi và Nhược Lan đã hoàn toàn nguội lạnh," Cố Hạo dõng dạc nói, không một chút ngập ngừng hay áy nấy. "Người thực sự thấu hiểu, chia sẻ và đồng hành cùng tôi trên con đường phát triển sự nghiệp hiện tại chính là Mẫn Lệ. Vì vậy, tôi quyết định sẽ sang tên toàn bộ căn biệt thự này cùng các tài sản đứng tên tôi cho Mẫn Lệ. Bởi vì cô ấy mới là người sẽ đồng hành cùng tôi trong tương lai."
Lời tuyên bố vừa dứt, cả phòng khách rơi vào trạng thái im lặng đến ngạt thở. Mấy người bạn thân của tôi tức giận định bước lên, nhưng tôi nhẹ nhàng giơ tay ra hiệu dừng lại.
Lúc này, Cố Vĩ — em trai của Cố Hạo — bước ra từ đám đông, trên tay cầm ly rượu cognac cao cấp. Anh ta cười lớn, nâng ly về phía Cố Hạo và Mẫn Lệ: "Chúc mừng anh trai! Chúc mừng chị dâu mới! Anh làm chuẩn lắm, người không biết tạo giá trị cho gia đình thì nên tự giác nhường chỗ. Ly này em mừng cho tương lai tươi sáng của anh chị!"
Mẫn Lệ mỉm cười e ấp, nâng ly đáp lễ. Mẹ chồng tôi đứng gần đó cũng gật đầu tán thưởng, nhìn tôi với ánh mắt lạnh nhạt như thể tôi chỉ là một người xa lạ vô tình đi ngang qua bữa tiệc của gia đình họ.
"Nhược Lan," Cố Hạo nhìn tôi từ trên bục, giọng điệu ban ơn. "Tình nghĩa vợ chồng 8 năm, tôi sẽ không để cô ra đi quá thảm hại. Tôi cho cô hai tiếng để dọn dẹp đồ đạc cá nhân. Chiếc xe Volkswagen cũ cô đang đi cứ việc lái đi."
Cố Vĩ hùa theo, vẫy tay gọi hai người bảo vệ của khu dân cư đã chờ sẵn ở cửa: "Hai người vào đây, lên tầng hai thu gom hết đồ đạc của cô ta xuống. Thứ gì không thuộc về căn nhà này thì ném ra ngoài cổng hết cho tôi!"
Sự nhục nhã và phản bội giăng kín căn phòng. Mẫn Lệ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại kiêu ngạo, còn Cố Hạo thì tự tin rằng mình đã tính toán hoàn hảo mọi đường đi nước bước. Họ tin rằng một người phụ nữ suốt 8 năm lùi về hậu phương như tôi, không đứng tên bất kỳ cổ phần hay giấy tờ đất đai nào của công ty Cố Hạo, sẽ phải ngậm đắng nuốt cay rời đi tay trắng.
Tôi không gào khóc, không mắng chửi, cũng không lao vào tranh cãi. Sự sụp đổ của một người đàn ông không nằm ở lời nói, mà nằm ở sự thật.
Tôi bình tĩnh lấy chiếc điện thoại trong túi xách ra, gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn rồi ấn gửi cho một số liên lạc đã được lưu sẵn:
“Họ bắt đầu dọn đồ rồi. Anh vào đi.”
Cố Vĩ thấy tôi bấm điện thoại thì bĩu môi khinh bỉ: "Đừng vờ vịt gọi người đến cầu cứu nữa chị dâu cũ ạ. Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất căn biệt thự này đứng tên một mình anh tôi. Anh tôi muốn cho ai là quyền của anh ấy. Luật pháp nói chuyện bằng giấy tờ, không nói chuyện bằng nước mắt!"
Đúng lúc Cố Vĩ vừa dứt lời và hai người bảo vệ chuẩn bị bước lên cầu thang, cánh cửa lớn của căn biệt thự bất ngờ được đẩy ra.
Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest xám xẫm lịch lãm, tay cầm chiếc cặp táp bằng da cao cấp bước vào. Đi cùng ông là hai trợ lý trẻ tuổi mang theo hai xấp hồ sơ dày cộp. Sự xuất hiện đầy uy nghiêm của ông khiến toàn bộ khách mời tự động nhường đường.
Đó là Luật sư Tần — luật sư trưởng của Văn phòng Luật sư Thịnh Hòa, một trong những chuyên gia pháp lý về tài sản và doanh nghiệp hàng đầu Thượng Hải.
Cố Hạo nhíu mày, tiến lại gần: "Luật sư Tần? Sao ông lại đến đây? Tôi nhớ là hôm nay tôi đâu có mời ông?"
Luật sư Tần không nhìn Cố Hạo, ông tiến thẳng về phía tôi, cúi đầu chào kính cẩn: "Bà Cố, tôi đã mang đầy đủ toàn bộ văn bản gốc và hồ sơ ủy quyền theo đúng yêu cầu của bà."
Nói rồi, Luật sư Tần quay lại, mở cặp táp và rút ra một tập hồ sơ có dấu đỏ chót của cơ quan quản lý đất đai và ngân hàng, đặt mạnh lên chiếc bàn trà bằng đá giữa phòng khách.
Rầm.
Âm thanh đanh thép đó khiến cả căn phòng im bặt. Luật sư Tần thong thả đẩy gọng kính, ánh mắt sắc lẹm quét qua Cố Hạo, Cố Vĩ và Mẫn Lệ:
"Anh Cố Hạo, có lẽ anh đã nhầm lẫn nghiêm trọng về bản chất pháp lý của tài sản này. Người có quyền quyết định cuối cùng đối với căn biệt thự này, cũng như toàn bộ nguồn vốn của Công ty Công nghệ Cố Thị, chưa bao giờ là anh."
CHƯƠNG 2: BẮT ĐẦU SỰ SỤP ĐỔ
Không khí trong phòng khách ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của Cố Hạo. Mặt anh ta sầm lại, nụ cười tự tin lúc nãy vỡ tan từng mảng.
"Ông nói nhảm gì đó?" Cố Hạo gằn giọng, bước tới chỉ tay vào tập hồ sơ. "Sổ đỏ căn nhà này viết rõ tên Cố Hạo tôi! Công ty cũng do tôi làm người đại diện pháp luật! Ông là do cô ta thuê đến để làm trò hề đúng không?"
Mẫn Lệ cũng vội vàng bước tới, khoác tay Cố Hạo để lấy lại bình tĩnh: "Đúng đấy! Anh Hạo là chủ sở hữu hợp pháp. Một người vợ ở nhà nội trợ như cô ta thì lấy đâu ra quyền quyết định?"
Luật sư Tần mỉm cười nhạt nhẽo, nhẹ nhàng mở trang đầu tiên của tập hồ sơ ra, cất giọng rõ ràng, truyền cảm để tất cả khách mời trong phòng khách đều nghe thấy:
"Thưa các vị, đúng là trên Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hiện tại đứng tên anh Cố Hạo. Tuy nhiên, toàn bộ số tiền 25 triệu Nhân dân tệ dùng để mua khu đất này và xây dựng căn biệt thự đều xuất phát từ Quỹ Đầu tư Gia đình họ Nhược — quỹ tài sản riêng được thành lập bởi cố chủ tịch Nhược Thế Vinh, tức cha đẻ của bà Nhược Lan."
Những tiếng xì xào kinh ngạc bắt đầu rộ lên từ phía khách mời. Nhiều đối tác lâu năm của Cố Hạo ngơ ngác nhìn nhau. Họ vốn chỉ biết Cố Hạo là một doanh nhân đi lên từ bàn tay trắng, chưa từng nghe anh ta nhắc đến gia thế của vợ.
"Điều quan trọng nhất," Luật sư Tần dõng dạc tiếp tục, "Vào thời điểm mua đất cách đây 4 năm, anh Cố Hạo đã ký vào 'Thỏa thuận Ủy quyền Quản lý và Cam kết Tài sản Nợ'. Theo thỏa thuận này, anh Cố Hạo chỉ là người đứng tên hộ trên danh nghĩa để thuận tiện cho việc giao dịch địa phương. Toàn bộ quyền sở hữu thực tế, quyền chuyển nhượng và quyền định đoạt tài sản thuộc về bà Nhược Lan."
"Vớ vẩn! Bản thỏa thuận nào? Tôi chưa từng ký cái gì như thế!" Cố Hạo gào lên, trán rịn đầy mồ hôi hột.
"Anh không nhớ sao?" Tôi bước chậm rãi tiến về phía bàn trà, nhìn thẳng vào mắt Cố Hạo. "4 năm trước, khi công ty của anh đứng trước nguy cơ phá sản vì thiếu vốn, ai đã mang 15 triệu Tệ đến giải cứu? Là bố tôi. Nhưng ông biết tính nết anh hám danh hèn hạ, nên ông đã yêu cầu anh ký vào bản cam kết này trước mặt luật sư Tần. Anh vì muốn có tiền cứu công ty nên đã ký mà không hề đái hoài đến các điều khoản phụ."
Cố Hạo lùi lại một bước, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta dường như nhớ lại cuộc gặp gỡ trong phòng đọc sách của bố tôi năm đó — nơi anh ta đã thề thốt sẽ yêu thương tôi suốt đời và sẵn sàng ký vào bất kỳ giấy tờ nào để có được dòng vốn cứu mạng.
"Chưa hết đâu, anh Cố," Luật sư Tần tiếp tục lật trang tiếp theo. "Điều khoản 8 của Thỏa thuận quy định rất rõ: Nếu người đứng tên trên danh nghĩa (anh Cố Hạo) có hành vi vi phạm nghiêm trọng đạo đức gia đình, ngoại tình, hoặc có ý định tẩu tán tài sản gia đình cho bên thứ ba, quyền ủy quyền quản lý sẽ lập tức chấm dứt. Toàn bộ tài sản sẽ được khôi phục nguyên trạng về tên của bà Nhược Lan ngay lập tức mà không cần thông qua sự đồng ý của anh."
Mẫn Lệ nghe đến đây thì mặt biến sắc, bàn tay đang khoác tay Cố Hạo run lên bần bật: "Anh Hạo... Chuyện này... chuyện này là sao? Anh nói căn nhà này là quà tặng cho em cơ mà?"
Cố Vĩ đứng bên cạnh cũng hoảng hốt xông lên: "Chị dâu! Chị... chị không thể làm thế được! Anh tôi đã tốn bao nhiêu công sức trông nom công trình này!"
"Công sức?" Tôi nhìn Cố Vĩ bằng ánh mắt lạnh như băng. "Anh trai cậu dùng tiền của nhà tôi để xây nhà, rồi dẫn nhân tình về tuyên bố đuổi tôi ra khỏi cửa. Cậu còn nâng ly chúc mừng, gọi cô ta là chị dâu mới. Sự hiếu thảo và tình anh em của gia đình các người thực sự làm tôi mở mang tầm mắt."
Mẹ chồng tôi lúc này không còn giữ được vẻ kiêu ngạo ban đầu. Bà ta vội vàng bước tới, nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy: "Nhược Lan à... Con đừng nóng giận. Chuyện vợ chồng có gì về phòng bảo nhau. Nó... nó chỉ là phút bốc đồng thôi. Con xem, hôm nay đông khách khứa thế này, làm lớn chuyện ra thì mặt mũi nhà họ Cố biết để đâu?"
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay bà ta, nụ cười trên môi đầy cay đắng: "Lúc Cố Hạo nắm tay Mẫn Lệ tuyên bố đuổi tôi đi tay trắng, mẹ có nhớ đến mặt mũi của tôi không? Khi Cố Vĩ gọi bảo vệ lên dọn đồ của tôi, mẹ có nhớ tôi là vợ hợp pháp của con trai mẹ 8 năm qua không?"
Mẹ chồng tôi nghẹn lời, gương mặt tái mét không thốt lên được câu nào.
Cố Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Anh ta chỉ tay vào Luật sư Tần, nghiến răng nói: "Cứ cho là căn nhà này thuộc về cô đi! Nhưng công ty Công nghệ Cố Thị là do một tay tôi gầy dựng! Cổ phần công ty đứng tên tôi! Cô không đụng vào được một xu nào đâu!"
Luật sư Tần nhìn Cố Hạo với ánh mắt thương hại sâu sắc. Ông lấy ra tập hồ sơ thứ hai từ trong cặp táp.
"Anh Cố Hạo, anh lại quên một điều nữa rồi. Chúng ta hãy nói về các khoản vay và kiểm toán tài chính của công ty anh."
CHƯƠNG 3: CÁI GIÁ CỦA SỰ THAM LAM
Toàn bộ khách mời trong phòng khách lúc này không ai muốn rời đi nữa. Họ chứng kiến màn lật kèo pháp lý kinh điển mà có lẽ cả đời mới thấy một lần. Mẫn Lệ bắt đầu lùi dần về phía sau, cố gắng thu mình lại để tránh sự chú ý của mọi người, nhưng tôi đã nhìn thấy hết sự hoảng loạn trong mắt cô ta.
Luật sư Tần lật mở tập hồ sơ thứ hai, cất giọng bình thản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
"Công ty Công nghệ Cố Thị hiện tại có 60% cổ phần đứng tên anh Cố Hạo. Tuy nhiên, trong suốt 3 năm qua, để mở rộng quy mô kinh doanh, anh đã thế chấp toàn bộ số cổ phần này cho Ngân hàng Thương mại Thượng Hải để vay khoản tín dụng trị giá 40 triệu Tệ. Và người đứng ra làm Bên Bảo đảm Duy nhất cho khoản vay đó... chính là Quỹ Tài sản Nhược Thị do bà Nhược Lan đại diện."
Cố Hạo bàng hoàng lùi lại, hai mắt trợn ngược: "Cô... cô đã làm gì?"
"Sáng ngày hôm nay," Luật sư Tần thông báo, "Nhận thấy nguy cơ rủi ro tài chính do anh Cố Hạo có dấu hiệu tẩu tán tài sản cá nhân và vi phạm các điều khoản bảo mật tín dụng, bà Nhược Lan đã chính thức kích hoạt điều khoản rút nợ khẩn cấp với tư cách là bên bảo đảm. Ngân hàng Thương mại Thượng Hải đã chấp thuận và ra quyết định phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng của anh Cố Hạo cùng tài khoản vận hành của Công ty Cố Thị từ 5 giờ chiều nay."
Đùng!
Lời nói của luật sư Tần như một quả bom nổ tung trong tâm trí Cố Hạo. Anh ta cuống cuồng rút điện thoại ra, bấm gọi cho giám đốc tài chính của công ty. Điện thoại vừa kết nối, tiếng khóc mếu thảm thiết của viên giám đốc tài chính đã vang lên qua loa ngoài:
"Chủ tịch Cố! Tiêu rồi! Tất cả tài khoản của công ty bị ngân hàng phong tỏa rồi! Các nhà cung cấp nghe tin đang kéo đến trụ sở đòi nợ! Khoản tiền hàng 10 triệu Tệ phải thanh toán vào ngày mai không thể chuyển đi được nữa! Ngân hàng thông báo nếu trong 24 giờ không bổ sung tài sản thế chấp, họ sẽ tiến hành phát mại cổ phần của anh!"
Điện thoại từ tay Cố Hạo rơi vèo xuống sàn đá cẩm thạch, màn hình nứt vỡ thành nhiều mảnh.
Cố Hạo ngã gục xuống ghế sofa, gương mặt tràn ngập sự tuyệt vọng. Tất cả hào quang, sự giàu có và địa vị mà anh ta tự hào khoe khoang vài phút trước thực chất chỉ là một ngọn tháp xây trên cát, mà người nắm giữ nền móng từ đầu đến cuối chính là người vợ mà anh ta muốn hất hăng ra đường.
"Còn một chi tiết nhỏ nữa," tôi bước lại gần Mẫn Lệ, người đang cố chui ra cửa sau. "Cô Mẫn Lệ, khoản tiền 3 triệu Tệ mà Cố Hạo đã chuyển vào tài khoản cá nhân của cô tháng trước để mua căn hộ chung cư hạng sang... Luật sư của tôi đã nộp đơn kiện lên Tòa án Nhân dân quận Từ Hối. Đó là tài sản chung của vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân bị tẩu tán bất hợp pháp. Tòa án đã ra lệnh phong tỏa căn hộ đó và thu hồi toàn bộ số tiền."
Mẫn Lệ nghe xong thì chân tay bủn rún, ngã gục xuống sàn nhà, gào lên: "Cố Hạo! Anh là đồ lừa đảo! Anh nói anh là đại gia, anh nói anh lo được cho em cả đời! Rốt cuộc anh chỉ là một kẻ đi làm thuê cho nhà vợ!"
Cố Vĩ đứng bên cạnh run rẩy không nói thành lời. Anh ta nhìn quanh, thấy các đối tác kinh doanh cũ từng vây quanh tâng bốc anh ta nay nhìn gia đình họ Cố bằng ánh mắt coi thường và ghê tởm. Những ly rượu chúc mừng ban nãy giờ đây trở thành sự mỉa mai cay đắng nhất.
"Luật sư Tần," tôi quay sang dặn dò, "Hãy yêu cầu lực lượng bảo vệ giúp các vị khách rời khỏi đây an toàn. Riêng gia đình anh Cố Hạo và cô Mẫn Lệ, hạn cho họ 30 phút để dọn dẹp đồ đạc cá nhân. Sau 30 phút, tất cả những ai không liên quan còn ở lại trong biệt thự này sẽ bị xử lý theo tội xâm nhập bất hợp pháp."
"Rõ, thưa bà Cố," Luật sư Tần gật đầu. Hai trợ lý và bảo vệ lập tức bước lên dàn hàng ngang.
Khách mời bắt đầu nhanh chóng giải tán. Không một ai bước lại gần chào Cố Hạo. Những lời xì xào mỉa mai vang lên khắp hành lang:
"Hóa ra là kẻ ăn bám nhà vợ mà lại tưởng mình là vua." "Đúng là tráo trở, vừa có chút tiền đã đòi giật sập nhà vợ, giờ thì trắng tay nhé!" "Công ty phong tỏa thế này thì phá sản đến nơi rồi, cạch mặt nhà họ Cố ra thôi."
Cố Hạo quỳ bò trên sàn nhà, níu lấy gấu váy của tôi, giọng khàn đặc nước mắt: "Nhược Lan... anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ, anh bị mờ mắt bởi sĩ diện! Anh xin em, nhìn vào tình nghĩa 8 năm qua, cho anh một cơ hội! Anh sẽ đuổi cô ta đi, anh sẽ làm lại từ đầu!"
Tôi cúi xuống, nhìn người đàn ông từng là chỗ dựa của mình bằng ánh mắt hoàn toàn tĩnh lặng, không còn một giọt tình cảm.
"Cố Hạo, 8 năm qua tôi im lặng không phải vì tôi ngu ngốc, mà vì tôi muốn cho anh một người chồng có đủ tự tôn trước mặt xã hội. Nhưng khi anh đem sự tử tế của tôi ra làm bàn đạp để lăng mạ tôi, anh đã tự tay đốt cháy con đường sống duy nhất của mình."
Tôi nhẹ nhàng rút gấu váy ra khỏi tay anh ta.
"Đơn ly hôn luật sư Tần đã soạn sẵn trên bàn. Anh ký tên rồi cùng gia đình rời khỏi nhà của tôi."
Tôi quay lưng, thong thả bước lên cầu thang về phía phòng làm việc của bố tôi năm xưa. Phía sau lưng, tiếng khóc lóc van xin của Cố Hạo, tiếng gào chửi của Mẫn Lệ và tiếng thở dài tuyệt vọng của mẹ chồng tôi quyện vào nhau tạo thành một bản nhạc tàn cuộc đắng ngắt.
Tôi đứng trước cửa sổ lớn ở tầng ba, nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Cơn bão đã qua đi, và cuộc đời của tôi, từ khoảnh khắc này, chính thức trở lại trong tay tôi.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét