Min menu

Pages

trong đêm mẹ tôi hấp hối, chồng vẫn ở trên chuyến du lịch cùng cô nhân tình vừa báo tin có thai. khi tôi gọi lần cuối, anh chỉ đáp: “đừng phá hỏng chuyến đi của anh.” sau tang lễ, cả nhà chồng kéo đến ép tôi ký ly hôn và giao lại toàn bộ cổ phần công ty mà họ cho rằng thuộc về anh. tôi chỉ mở cuốn sổ tay mẹ để lại, gọi cho người có tên ở trang cuối… rồi lấy chiếc điện thoại cũ bà để lại và gọi cho một người khiến cả nhà chồng run sợ...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: ĐÊM TỐI RỰC LỬA VÀ CÚ ĐIỆN THOẠI LẠNH BĂNG

Cơn mưa đêm ở thành phố Ninh Hải trút xuống xối xả, đập liên hồi vào mặt kính cửa sổ phòng cấp cứu Bệnh viện Nhân dân Số 1. Mùi thuốc tẩy loãng xen lẫn tiếng tít tít dồn dập từ máy đo nhịp tim tạo nên một không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Mẹ tôi — người phụ nữ đã dành cả đời tịnh tụy gánh vác gia đình, nay nằm trên giường bệnh, gương mặt gầy guộc xám xịt, hơi thở chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng.

Bác sĩ trưởng khoa nhẹ nhàng tháo găng tay, nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại rồi thở dài: — Cô Lục, bệnh tình của bà nhà đã vào giai đoạn cuối. Chúng tôi đã cố gắng hết sức... Cô nên chuẩn bị tâm lý và gọi người nhà đến nhìn mặt bà lần cuối đi.

Toàn thân tôi run lên bẩy rẩy, từng ngón tay bấu chặt vào mép áo blouse của bác sĩ, nước mắt dàn giụa: — Bác sĩ, xin ông... xin ông cứu mẹ tôi! Tôi còn tiền, tôi có thể bán nhà, bán cổ phần... xin ông!

— Không phải chuyện tiền bạc nữa rồi, cô Lục. Hãy cho bà đi một cách thanh thản — Bác sĩ vỗ nhẹ lên vai tôi rồi bước ra ngoài, để lại tôi một mình giữa khoảng không vô định.

Tôi quỳ gục xuống bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, gầy guộc của mẹ. Trong chút thần trí tỉnh táo cuối cùng, mẹ dùng chút sức lực tàn tàn nắm lấy tay tôi, đôi môi khô nứt khẽ động đậy: — Hạ... Đừng khóc... Mẹ... mẹ không nỡ bỏ con... Nhưng con phải nhớ... sống cho đàng hoàng... Đừng để nhà họ Cố... khinh rẻ con...

— Mẹ! Mẹ đừng nói nữa, con gọi cho Cố Triết! Anh ấy là con rể, anh ấy phải về đây với mẹ! — Tôi cuống cuồng lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm dãy số quen thuộc.

Chuông điện thoại reo lên rất lâu. Lần thứ nhất, bị ngắt. Lần thứ hai, thuê bao bận. Tôi kiên trì bấm đến lần thứ năm, cuối cùng đầu dây bên kia mới có người bắt máy. Nhưng thứ âm thanh đầu tiên truyền qua ống nghe không phải là tiếng sóng biển Tam Á hay giọng nói ấm áp của người chồng chung chăn gối năm năm, mà là tiếng nũng nịu, ngọt xớt của một người phụ nữ: — Anh Cố à, con trong bụng em lại đạp này... Anh xem, em đã bảo đêm nay không nên nghe điện thoại của chị ta mà, phiền phức chết đi được!

Sét đánh ngang tai! Tôi như nghẹn thở, gào lên trong ống nghe: — Cố Triết! Mẹ sắp không xong rồi! Bác sĩ bảo mẹ chỉ còn tính bằng phút thôi! Anh đang ở đâu? Anh mau quay về Ninh Hải ngay đi!

Một giây sau, giọng nói trầm ấp nhưng lạnh lẽo đến thấu xương của Cố Triết vang lên, không hề có một chút tự xót hay giật mình: — Lục Hạ, cô lại bày trò gì đấy? Lần trước cô bảo bà ấy ngất xỉu để lừa tôi về, lần này lại mang cái chết ra để dọa tôi à? Cô có biết Mạn Mạn đang mang thai đứa con đầu lòng của nhà họ Cố không? Cô ấy cần nghỉ ngơi ở resort, cô đừng có mang cái điềm gở ấy ra làm hỏng chuyến đi của tôi!

— Cố Triết! Tôi không lừa anh! Mẹ tôi thật sự... — Tôi gào lên trong tiếng khóc nghẹn ngào.

— Đủ rồi! — Cố Triết gắt gỏng ngắt lời — Đừng phá hỏng chuyến đi của anh. Khi nào về tôi sẽ tính sổ với cô sau!

"Tút... tút... tút..."

Màn hình điện thoại tối sầm lại. Cùng lúc đó, tiếng píp dài lạnh ngắt từ máy theo dõi nhịp tim vang lên xé rách không gian. Dải sóng hình sin trên màn hình biến thành một đường nằm ngang thẳng tắp.

— Mẹ! Mẹ ơi! — Tôi gục xuống lồng ngực đã ngừng đập của mẹ, tiếng gào khóc xé lòng bị vùi lấp trong tiếng mưa gầm hú bên ngoài cửa kính.

Ba ngày sau, tang lễ của mẹ tôi diễn ra trong sự lạnh lẽo và cô quạnh tại nhà hỏa táng thành phố. Cả buổi lễ, Cố Triết không hề xuất hiện. Người chồng hợp pháp của tôi, người mà mẹ tôi từng coi như con đẻ, vẫn đang vui vẻ chụp ảnh check-in cùng cô nhân tình Nhậm Mạn Mạn trên du thuyền hạng sang ở bãi biển miền Nam.

Ngay sau khi tôi ôm hũ tro cốt của mẹ trở về căn biệt thự đứng tên hai vợ chồng, cánh cửa lớn đột ngột bị đạp tung.

Cố Triết bước vào, theo sau là mẹ chồng tôi — bà Trương Lan, cùng hai người em chồng. Gương mặt ai nấy đều hăm hở, trên tay bà Trương Lan còn cầm sẵn một tập tài liệu dầy cộp. Chẳng một ai nhìn lên di ảnh của mẹ tôi đặt trên bàn thờ, cũng chẳng có một lời chia buồn.

Bà Trương Lan dậm đôi giày cao gót bước tới, ném bốp tập tài liệu lên bàn trà trước mặt tôi, giọng nói chua ngoa: — Lục Hạ! Mẹ cô mất rồi, cô khóc lóc góa bụa cái gì nữa? Cố Triết nhà chúng tôi đã nhẫn nại với cô năm năm trời rồi, cô không sinh nổi một đứa con nối dỗ tông đường, giờ mẹ cô cũng chẳng còn là chỗ dựa cho cô nữa. Hôm nay chúng tôi đến đây để giải quyết dứt điểm!

Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu chực khóc nhưng ánh nhìn lại sắc như dao: — Mẹ tôi vừa mới nằm xuống, các người đã kéo đến đây làm trò này?

Cố Triết bước tới, nhíu mày nhìn tôi với vẻ chán ghét: — Lục Hạ, bớt tỏ ra đáng thương đi. Mạn Mạn đã có thai được ba tháng, là con trai. Tôi không thể để con tôi sinh ra mà không có danh phận. Đây là đơn ly hôn, và cả bản thỏa thuận chuyển nhượng toàn bộ 30% cổ phần của cô tại Tập đoàn Phong Thái cho tôi. Cô ký đi, tôi sẽ cho cô một khoản tiền sống nốt phần đời còn lại.

— Cổ phần của Tập đoàn Phong Thái? — Tôi cười cay đắng, tiếng cười run lên trong cổ họng — Cố Triết, anh có còn là con người không? 30% cổ phần đó là do mẹ tôi gom góp từng đồng vốn, là xương máu của gia đình họ Lục đổ vào khi công ty của anh sắp phá sản năm năm trước! Anh lấy quyền gì bảo tôi giao lại?

— Hừ! Cổ phần cái gì mà của họ Lục? — Bà Trương Lan xông tới, chỉ tay vào mặt tôi mắng sa sả — Năm đó nếu không có Cố Triết nhà tôi chèo lái, cái công ty cùi bỡn đó có phát triển được như hôm nay không? Mẹ cô chết rồi thì coi như xong nợ! Cô ngoan ngoãn ký tên, thu dọn đồ đạc rồi biến khỏi nhà họ Cố, bằng không đừng trách chúng tôi dùng biện pháp mạnh!

Hai người em chồng bước lên một bước, vóc dáng cao lớn áp sát như muốn đe dọa. Cố Triết khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt lạnh lùng như xem một vở drama không liên quan đến mình.

Trong căn phòng vắng lặng, tôi nhìn chằm chằm vào bốn con người tham lam, tàn nhẫn trước mặt. Sự đau thương tột cùng trong lòng tôi đột nhiên biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa căm hờn lạnh lẽo thấu xương.

Tôi chậm rãi đứng dậy, bước đến bên bàn thờ mẹ, lấy ra một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ cùng một chiếc điện thoại phím bấm màu đen đã ngả màu thời gian. Đây là di vật duy nhất mẹ dặn tôi phải mở ra sau khi bà qua đời.

Tôi mở trang cuối cùng của cuốn sổ tay. Ở đó chỉ ghi duy nhất một dãy số điện thoại và một cái tên kèm theo lời dặn của mẹ: "Khi con bị dồn vào bước đường cùng, hãy gọi cho người này."

CHƯƠNG 2: BÃO TÁP TRONG ĐÊM VÀ DANH TÍNH BÍ MẬT

Thấy tôi lấy ra chiếc điện thoại cùi bắp, bà Trương Lan bật cười khẩy đầy mỉa mai: — Mẹ cô chết rồi còn để lại cho cô cái cục gạch này à? Cô định gọi cho ai? Cho mấy gã họ hàng dưới quê lên đây đòi tiền à? Tôi nói cho cô biết, ở cái thành phố Ninh Hải này, nhà họ Cố chúng tôi có quan hệ rộng thế nào cô biết rõ nhất! Đừng có giả thần giả thế!

Cố Triết nhíu mày, kiên nhẫn nhìn đồng hồ: — Lục Hạ, kiên nhẫn của tôi có hạn. Ký đi, đừng làm phiền phức thêm nữa. Cô gọi cho ai cũng không thay đổi được kết quả đâu.

Tôi không trả lời. Tôi mở chiếc điện thoại phím bấm, cắm dây sạc dự phòng, bấm từng chữ số nằm ở trang cuối cuốn sổ tay của mẹ.

Điện thoại reo lên đúng hai tiếng "tút". Đầu dây bên kia ngay lập tức bắt máy. Không có tiếng nhạc chờ, chỉ có một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm và chứa đựng sức nặng ngàn cân của một người đàn ông lớn tuổi: — Mẹ con... mất rồi sao?

Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại ngọn lửa giận đang bùng cháy trong lồng ngực, cất giọng bình tĩnh đến lạ kỳ: — Vâng. Mẹ tôi vừa qua đời ba ngày trước. Bà để lại cho tôi chiếc điện thoại này và bảo tôi gọi vào số của ông.

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Một tiếng thở dài sâu thẳm, chứa đựng sự tiếc nuối và xót xa vô bờ truyền qua ống nghe: — Đứa trẻ ngốc này... Bà ấy đã hứa với ta là cả đời này không thèm dùng đến ân tình của ta, vậy mà cuối cùng vẫn phải để lại số này cho con... Con tên là Lục Hạ đúng không?

— Vâng, cháu là Lục Hạ.

— Con đang ở đâu? Có chuyện gì xảy ra? — Giọng nói của người đàn ông đột ngột trở nên sắc lẹm, mang theo sát khí của một người đã đứng trên đỉnh cao quyền lực hàng chục năm.

— Cháu đang ở nhà. Gia đình chồng cháu... đang ép cháu ký đơn ly hôn và cướp toàn bộ cổ phần mẹ cháu để lại, ngay sau khi tang lễ của mẹ vừa xong.

— Cái gì?! — Giọng nói ở đầu dây bên kia như một tiếng sét dội thẳng qua loa điện thoại — Bọn chúng gan to bằng trời! Con cứ ở yên đấy! Cho ta năm phút!

"Cạch!" — Cuộc gọi bị ngắt kết nối.

Bà Trương Lan nghe thấy vậy liền cười rộ lên, tiếng cười chua chát vang khắp phòng khách: — Ôi chao, sợ quá cơ! "Cho ta năm phút!" Cô tưởng cô đang đóng phim truyền hình đấy à? Lục Hạ ơi Lục Hạ, cô điên thật rồi! Mẹ cô chỉ là một mụ đàn bà quê mùa, quen biết được ai to tát cơ chứ?

Cố Triết lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ chán nản: — Lục Hạ, cô thật sự làm tôi quá thất vọng. Dùng cái trò hề này để kéo dài thời gian sao? Tôi cho cô ba phút, nếu không ký, tôi sẽ cho luật sư can thiệp, lúc đó cô một xu cũng không nhận được đâu!

Hai người em chồng tiến lại gần, gã em trai giơ tay định giật lấy tập tài liệu ấn vào tay tôi.

Đúng lúc đó —

"Kéttt——!"

Tiếng phanh xe chói tai vang lên ngay trước cổng biệt thự. Không phải một chiếc, mà là tiếng động cơ gầm rú của cả một đoàn xe!

Ánh đèn pha công suất lớn rọi thẳng qua lớp cửa kính phòng khách, làm sáng rực cả căn nhà. Tiếp đó là tiếng bước chân dồn dập, đều tăm tắp của hàng chục người đang tiến vào sân.

Bà Trương Lan giật mình bước ra cửa cửa sổ nhìn xuống, nét mặt mỉa mai bỗng nhiên biến thành sự bàng hoàng tột độ.

Một đoàn năm chiếc xe Mercedes-Maybach màu đen tuyền xếp thành hàng dài. Từ trên xe, hơn mười người đàn ông mặc âu phục đen, đeo tai nghe bộ đàm nhanh chóng xuống xe, đứng dán người hai bên lối đi. Một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm bước xuống, vội vã chạy ra mở cửa chiếc xe ở chính giữa.

Từ trên xe, một ông lão mái tóc bạc phơ nhưng dáng người quật cường, khoác chiếc áo giáp da màu trầm bước xuống. Ánh mắt ông như chim ưng, quét qua căn biệt thự với sự lạnh lẽo tột cùng.

— Đó... đó chẳng phải là... — Bà Trương Lan lắp ba lắp bắp, ngón tay chỉ ra ngoài cửa run cầm cập — Cố Triết! Mau ra xem! Đó là ai vậy?!

Cố Triết nhíu mày bước lại gần cửa sổ. Khi nhìn thấy gương mặt của ông lão vừa bước xuống xe, mặt anh ta lập tức cắt không còn một giọt máu, toàn thân run lên như cầy sấy: — Lục... Lục Chấn Phong?! Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Lục Thị toàn quốc?! Tại sao ông ấy lại ở đây?!

Tập đoàn Tài chính Lục Thị! Đó là người khổng lồ đứng đầu nền kinh tế cả nước, nắm giữ mạng mạch tài chính của hàng loạt tập đoàn lớn nhỏ, trong đó có cả Tập đoàn Phong Thái của nhà họ Cố! So với Lục Thị, nhà họ Cố chỉ như một con kiến dưới chân con voi!

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ sồi cao cấp của căn biệt thự bị hai người vệ sĩ áo đen đạp tung không thương tiếc.

Chủ tịch Lục Chấn Phong bước vào, ánh mắt uy nghiêm quét qua một lượt phòng khách. Ánh mắt ông dừng lại ở bức di ảnh của mẹ tôi trên bàn thờ, đôi mắt già nua thoáng chớp động sự đau đớn, rồi quay sang nhìn tôi đang đứng cô độc giữa phòng.

— Hạ Hạ... Con giống mẹ con lúc trẻ như đúc — Lục Chấn Phong cất giọng trầm ấm, ánh mắt lộ rõ sự xót xa.

— Chủ... Chủ tịch Lục! — Cố Triết vội vã cúi gập người chín mươi độ, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, giọng nói run rẩy không khống chế nổi — Không biết cơn gió nào đưa Chủ tịch đại nhân đến căn nhà nhỏ của chúng cháu? Nếu biết trước ngài đến, cháu đã...

"Bốp!"

Một tiếng tát giòn tan vang lên!

Không phải Lục Chấn Phong ra tay, mà là vị trợ lý thân cận đứng bên cạnh ông đã tiến lên, giáng một tát trời đánh vào mặt Cố Triết làm anh ta ngã ngửa ra sàn nhà, khóe miệng rớm máu!

— Thằng dối trá! Ta cho ngươi gan trời mới dám đối xử với cháu gái ruột của Lục Chấn Phong ta như thế này! — Lục Chấn Phong gầm lên, tiếng gầm vang dội cả căn phòng!

Cháu... cháu gái ruột?!

Hai chữ đó như một quả bom nguyên tử nổ tung ngay giữa phòng khách!

Cố Triết bàng hoàng ngước lên, bà Trương Lan cùng hai người em chồng ngã rụi xuống đất, mặt xám như tro tàn!

CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ THÙ KHÔNG KHIẾM KHUYẾT

Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Bà Trương Lan run rẩy không chắp nổi hai tay vào nhau, đôi mắt trợn ngược nhìn tôi rồi lại nhìn ông lão quyền lực trước mặt.

— Cháu... cháu gái ruột? Điều đó... làm sao có thể? — Cố Triết ôm lấy một bên mặt sưng húp, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi.

Lục Chấn Phong bước chậm rãi đến trước mặt tôi. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên shoulder tôi, ánh mắt tràn ngập sự áy náy: — Hai mươi lăm năm trước, mẹ con vì giận ta cưỡng cầu chuyện hôn nhân gia tộc nên đã bỏ nhà ra đi, đổi họ theo mẹ, thề không bao giờ dùng một xu của nhà họ Lục. Ta đã tìm bà ấy suốt mấy chục năm qua... Không ngờ ngày ta tìm thấy con, lại là ngày ta phải nhìn bức ảnh này của bà ấy...

Nói rồi, Lục Chấn Phong quay lại, ánh mắt tràn ngập sát khí nhìn xoáy vào Cố Triết và gia đình nhà họ Cố: — Năm đó mẹ con gom góp tiền giúp công ty cùi bỡn của nhà họ Cố, thực chất số tiền đó là tài sản thừa kế riêng do ta bí mật chuyển vào tài khoản của bà ấy! Nếu không có dòng tiền của nhà họ Lục, Tập đoàn Phong Thái của các người đã phá sản từ năm năm trước rồi! Vậy mà các người... dám đối xử với con gái ta như thế này sao?!

Cố Triết nghe xong thì toàn thân mềm nhũn, ngã khụy xuống sàn. Anh ta như người chết đuối vơ được cọc, cuống cuồng bò lại gần chân tôi, gào khóc thảm thiết: — Hạ Hạ! Anh sai rồi! Anh thật sự biết sai rồi! Tất cả là do mụ Mạn Mạn kia xúi giục anh! Anh bị cô ta làm cho mờ mắt! Anh yêu em mà Hạ Hạ, năm năm qua chúng ta là vợ chồng mà! Em nói một lời với ông ngoại đi, tha cho anh lần này!

Bà Trương Lan cũng bò tít lại, tự tát vào mặt mình chát chát: — Hạ Hạ ơi! Mẹ là bà già quẫn trí! Mẹ bị ma xui quỷ khiến! Con là con dâu ngoan nhất của mẹ mà, con mau nói với Chủ tịch Lục đi con!

Tôi lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết nhìn những kẻ đang dập đầu dưới chân mình.

— Cố Triết, đêm mẹ tôi hấp hối, tôi đã van xin anh quay về. Anh đã nói gì? Anh bảo tôi "Đừng phá hỏng chuyến đi của anh" — Giọng tôi vang lên đều đều, không một chút gợn sóng — Lúc anh cùng nhân tình tận hưởng trên du thuyền, mẹ tôi đã nhắm mắt trong sự cô độc. Lúc anh mang đơn ly hôn đến ép tôi, anh có nhớ đến năm năm vợ chồng không?

— Anh... anh sai rồi Hạ Hạ! Anh sẽ đuổi Nhậm Mạn Mạn đi ngay lập tức! Đứa bé trong bụng cô ta anh cũng không cần nữa! Anh chỉ cần em thôi! — Cố Triết gào lên trong tuyệt vọng.

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa, Nhậm Mạn Mạn vừa bước xuống từ một chiếc xe taxi, tay xách túi hiệu đắt tiền đi vào vì thấy có quá nhiều xe sang. Vừa bước vào cửa, thấy cảnh tượng Cố Triết đang quỳ lạy tôi, cô ta ngơ ngác: — Anh Cố, có chuyện gì vậy? Sao anh lại phải quỳ trước cái mụ góa phụ này...

"Bốp!"

Cố Triết bật dậy như một con thú dữ, lao đến tát mạnh vào mặt Nhậm Mạn Mạn khiến cô ta ngã quay phụng ra đất: — Đồ tiện nhân! Cút ngay! Cút khỏi mắt tao!

Nhậm Mạn Mạn ôm mặt gào khóc, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi không buồn nhìn kịch hay trước mắt, quay sang nói với Lục Chấn Phong: — Ông ngoại, cháu muốn rút lại toàn bộ số vốn và tài sản mà mẹ cháu đã đầu tư vào Tập đoàn Phong Thái. Cháu cũng muốn họ phải trả giá cho những gì đã gây ra.

Lục Chấn Phong gật đầu, ánh mắt sắc lẹm quay sang phía vị trợ lý: — Nhắc lại lời ta dặn!

Trợ lý lập tức bước ra, mở tập tài liệu cao cấp ra đọc rõ ràng từng chữ: — Thứ nhất, Tập đoàn Tài chính Lục Thị chính thức thu hồi lại toàn bộ dòng vốn 30% cổ phần ủy thác tại Tập đoàn Phong Thái. — Thứ hai, hủy bỏ toàn bộ các hợp đồng hợp tác chiến lược giữa Lục Thị và Phong Thái. — Thứ ba, ngân hàng trung ương sẽ tiến hành phong tỏa toàn bộ tài khoản cá nhân và tài khoản doanh nghiệp của nhà họ Cố để tiến hành truy thu khoản nợ hối thoái trị giá 500 triệu Tệ quá hạn. — Thứ tư, đội ngũ luật sư của Lục Thị sẽ khởi tố Cố Triết vì tội danh cố ý tẩu tán tài sản và gian lận tài chính!

Mỗi một điều khoản đọc lên như một đòn đánh chí mạng nện thẳng vào đầu Cố Triết.

— Không... Không thể như thế được! Như vậy công ty sẽ phá sản! Tôi sẽ phải đi tù! — Cố Triết ôm đầu gào lên trong điên loạn.

— Đó là cái giá cho sự phản bội và tàn nhẫn của ngươi — Lục Chấn Phong lạnh lùng cất lời — Mang bọn họ ra ngoài! Đừng làm bẩn mắt cháu gái ta!

Dàn vệ sĩ áo đen ngay lập tức tiến lên, lôi xổi Cố Triết, bà Trương Lan và hai người em chồng ra khỏi căn biệt thự như lôi những con chó dại. Tiếng khóc lóc, van xin và tiếng gào thét của bọn họ vạch xé không gian đêm tối, nhưng nhanh chóng bị vùi lấp bởi tiếng mưa gầm hú ngoài trời.

Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.

Tôi nhìn lên di ảnh của mẹ. Trên bức ảnh xám đen, nụ cười của mẹ dường như trở nên nhẹ nhõm hơn.

Lục Chấn Phong đi đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi: — Hạ Hạ, theo ông trở về nhà họ Lục. Từ nay về sau, không ai có thể ăn hiếp con được nữa. Con sẽ là người thừa kế hợp pháp duy nhất của tập đoàn Lục Thị.

Tôi nhìn hũ tro cốt của mẹ, rồi gật đầu nhẹ: — Vâng, ông ngoại. Cháu sẽ về nhà.

Tôi ôm hũ tro cốt của mẹ vào lòng, từng bước đi ra khỏi căn biệt thự từng là nấm mồ cho tuổi thanh xuân của mình. Cơn mưa ngoài trời đã tạnh, để lại một khoảng trời đêm thăm thẳm nhưng rực rỡ những ánh sao. Mọi thứ đen tối đã qua đi, và một cuộc đời mới, rực rỡ và kiêu hãnh, đang chờ đợi tôi ở phía trước.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét