#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy chiếu sáng khắp sảnh tiệc của khách sạn Năm sao Kim Long tại thành phố Thâm Quyến. Đêm nay là tiệc mừng Lâm Triết – con trai trưởng của gia tộc họ Lâm – chính thức tiếp quản vị trí Chủ tịch Tập đoàn Lâm Thị. Hàng trăm quan khách thuộc giới thượng lưu, doanh nhân và truyền thông tụ họp đông đủ để chúc mừng sự kiện trọng đại này.
Tôi – Sở Vân – ngồi ở góc bàn chính với tư cách là vợ hợp pháp của Lâm Triết. Mười lăm năm qua, tôi bước chân vào nhà họ Lâm, câm nín chịu đựng sự ghẻ lạnh, coi thường của mẹ chồng và sự vô tình của người chồng mà mình hết lòng vun vén. Trong mắt mọi người, tôi chỉ là một người phụ nữ xuất thân bình thường, may mắn bấu vú vào sự giàu sang của gia tộc họ Lâm.
"Mọi người chú ý!"
Bà Lâm – mẹ chồng tôi – bước lên sân khấu, tay cầm micro, gương mặt trang điểm đậm lộ rõ sự kiêu ngạo tột cùng. Bà chỉ tay về phía tôi trước sự chứng kiến của hàng trăm ánh mắt tò mò:
"Hôm nay, nhân dịp con trai tôi thừa kế gia nghiệp, tôi cũng muốn giải quyết một chuyện gia đình. Sở Vân, cô ngồi ở đây ba năm sau khi ông nhà tôi qua đời là quá đủ rồi. Chiếc hộp gỗ mun khảm xà cừ mà bố chồng cô để lại trước khi mất, cô mau giao ra đây!"
Bầu không khí trong sảnh tiệc đột ngột chìm vào sự im lặng.
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ chồng, rồi nhìn sang Lâm Triết. Đứng bên cạnh Lâm Triết lúc này là Tần Thư – cô tiểu thư danh giá của tập đoàn bất động sản Tần Thị. Hai người họ khoác tay nhau tình tứ. Lâm Triết nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt, hoàn toàn không có chút tình nghĩa vợ chồng:
"Sở Vân, đưa chiếc hộp đó cho mẹ đi. Bố trước khi mất bị bệnh nặng nên mê sảng mới giao nó cho cô giữ. Một người phụ nữ sắp bị ruồng bỏ, chuẩn bị rời khỏi nhà họ Lâm như cô không có tư cách nắm giữ bất cứ di vật nào của gia tộc."
"Đúng vậy!" Bà Lâm nhếch môi cười khẩy, giọng nói mỉa mai qua loa phóng thanh: "Trong chiếc hộp đó chắc chắn là bản di chúc bổ sung về tài sản cá nhân của ông nhà tôi. Cô giấu nó ba năm nay để định tống tiền nhà họ Lâm đúng không? Đừng mơ tưởng nữa! Ký đơn ly hôn rồi cút khỏi đây!"
Nhìn ba con người trơ trẽn trước mặt, tôi không gào khóc, cũng chẳng hề run sợ. Trái tim tôi đã hóa đá từ mười lăm năm trước – cái ngày mà tôi câm nín bước vào căn biệt thự u tối của gia tộc này.
Tôi chậm rãi đứng dậy, mở chiếc túi xách bằng da cao cấp, lấy ra chiếc hộp gỗ mun khảm xà cừ cổ kính. Chiếc hộp dài chừng một gang tay, được khóa bằng một chiếc khóa đồng nhỏ tinh xảo.
"Mẹ muốn chiếc hộp này sao?" Tôi cất giọng bình thản, bước từng bước lên sân khấu. "Bố chồng tôi trước khi trút hơi thở cuối cùng đã dặn tôi rất rõ: Chỉ khi nào Lâm Triết đứng trên đỉnh cao nhất của Lâm Thị, chiếc hộp này mới được phép mở ra trước mặt đông đủ gia tộc."
"Đưa đây! Đừng lắm lời!" Bà Lâm chộp lấy chiếc hộp từ tay tôi. Bà ta rút từ trong túi áo ra chiếc chìa khóa đồng nhỏ – thứ mà bà ta đã âm thầm tìm kiếm suốt ba năm qua.
Lâm Triết và Tần Thư tiến lại gần, các ống kính máy ảnh của phóng viên bấm liên hồi. Mọi người đều háo hức chờ đợi một bản di chúc để lại vô số tài sản ẩn giấu.
"Tạch!"
Tiếng khóa đồng mở ra khô khốc. Bà Lâm đắc thắng bật nắp chiếc hộp gỗ.
Tuy nhiên, bên trong chiếc hộp không hề có bất kỳ tờ di chúc hay giấy tờ sở hữu đất đai nào. Thứ duy nhất nằm im lệm trên lớp nhung đỏ là một chiếc máy ghi âm kỹ thuật số đời cũ đã sờn màu.
Bà Lâm nhíu mày, mặt hiện rõ sự thất vọng: "Cái gì thế này? Mấy thứ đồ cổ lỗ sĩ này là sao?"
Trong lúc bà ta còn đang ngơ ngác, ngón tay bà ta vô tình đụng vào nút phát của chiếc máy ghi âm. Hệ thống âm thanh của tiệc cưới vô tình đang nối sóng không dây với chiếc micro trên tay bà Lâm, khiến từng âm thanh từ chiếc máy ghi âm được khuếch đại, vang vọng khắp sảnh tiệc rộng lớn.
"Xè... xè..."
Sau tiếng nhiễu sóng ngắn, một giọng nói trầm đục, run rẩy của Bố chồng tôi – cố Chủ tịch Lâm Quốc Thái – vang lên rõ mùng một:
"Nếu ai nghe được đoạn ghi âm này... có nghĩa là tôi đã chết, và lòng tham của người đàn bà đó đã đẩy gia tộc họ Lâm đến bờ vực..."
Sắc mặt bà Lâm trong tức khắc biến thành màu xám ngoét như người chết. Bà ta hoảng loạn định tắt chiếc máy, nhưng đôi tay run rẩy khiến chiếc máy rơi rủm xuống sàn, nút phát vẫn tiếp tục chạy.
Giọng nói trong máy ghi âm tiếp tục vang lên, đanh thép và đầy hận thù:
"Mười lăm năm trước, Lâm Triết - đứa con mà tôi yêu thương - thực chất không phải là con ruột của tôi! Nó là kết quả của cuộc tình lén lút giữa bà và gã quản gia đã chết! Chưa dừng lại ở đó, trận hỏa tai năm ấy tại nhà máy số 2 khiến ba mươi công nhân thiệt mạng... chính là do bà và gã nhân tình cố tình phóng hỏa để trục lợi tiền bảo hiểm 200 triệu Tệ!"
"KHÔNG! TẮT NGAY! TẮT NGAY CHO TAO!" Bà Lâm gào lên điên cuồng, lao xuống sàn nhà để chộp lấy chiếc máy ghi âm.
Nhưng đã quá trễ. Toàn bộ sảnh tiệc bàng hoàng chấn động. Tiếng xì xào, tiếng ống kính máy ảnh chớp nháy liên hồi như một cơn bão đánh gục hoàn toàn gia tộc họ Lâm.
CHƯƠNG 2: BÃO TỐ GIỮA SẢNH TIỆC
Âm thanh từ chiếc máy ghi âm vẫn tiếp tục vang lên tàn nhẫn, bóc tách từng lớp mặt nạ giả tạo của người đàn bà quyền lực nhất gia tộc họ Lâm:
"Toàn bộ số tiền bảo hiểm đẫm máu đó đã được chuyển vào tài khoản ngầm ở Thụy Sĩ do bà đứng tên. Tôi phát hiện ra sự thật nhưng bị bà cho uống thuốc độc từ từ suốt ba năm... Sở Vân, con dâu tôi, là người duy nhất biết bí mật này nhưng tôi bắt nó phải thề giữ kín cho đến ngày Lâm Triết tự tay leo lên vị trí Chủ tịch... để nó tự tay nếm trải sự sụp đổ từ đỉnh cao nhất!"
"Cạch!"
Đoạn ghi âm kết thúc. Không gian sảnh tiệc chìm vào sự im lặng ghê người, chỉ còn tiếng thở gấp gáp và kinh hoàng của bà Lâm.
Lâm Triết đứng chết trân trên sân khấu, đôi mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Anh ta nhìn sang bà Lâm với ánh mắt hoang dại:
"Mẹ... Những lời ông ấy nói... là sao? Con... con không phải là con ruột của bố? Mẹ đã giết người phóng hỏa sao?"
"Không phải! Không phải vậy!" Bà Lâm bò gục trên sàn, tóc tai rũ rượi, vội vàng xua tay khóc lóc: "Triết à, đừng nghe nó! Đồ giả đấy! Con Sở Vân nó làm giả đoạn ghi âm này để hại nhà mình!"
Tần Thư – cô tiểu thư tập đoàn Tần Thị – lập tức lùi lại ba bước, buông rèm tay khỏi Lâm Triết bằng ánh mắt ghê tởm:
"Lâm Triết! Anh không phải là người nhà họ Lâm? Gia đình anh là lũ tội phạm giết người sao? Thật là kinh đởm! Cuộc hôn nhân liên minh giữa Tần Thị và Lâm Thị chính thức hủy bỏ!"
Nói xong, Tần Thư đùng đùng quay lưng bỏ đi, mặc cho Lâm Triết gào lên van xin: "Thư! Nghe anh giải thích đã! Thư ơi!"
Quan khách trong sảnh tiệc bắt đầu xôn xao chửi rủa: "Thật không thể tin nổi! Hóa ra sự giàu có của Lâm Thị được xây dựng trên máu của ba mươi công nhân!" "Lũ tàn nhẫn! Cảnh sát đâu? Phải bắt ngay bà ta lại!"
Lâm Triết như điên dại lao về phía tôi, giơ tay định nắm lấy cổ áo tôi: "Sở Vân! Cô là đồ dã thú! Cô giấu đoạn ghi âm này mười lăm năm qua để đợi đến ngày hôm nay hủy hoại tôi đúng không? Tôi là chồng cô mà!"
"Bộp!"
Một bàn tay to lớn, uy lực bất ngờ vươn ra, tát một cú trời đánh vào mặt Lâm Triết khiến anh ta ngã ngửa ra sàn nhà.
Cảnh sát Trương – Trưởng phòng Cảnh sát Điều tra tội phạm kinh tế Thâm Quyến – cùng mười cảnh sát mặc sắc phục bước vào sảnh tiệc. Đi bên cạnh ông chính là Luật sư Lục, người đại diện pháp lý uy tín nhất thành phố.
"Lâm Triết! Anh không có quyền chạm vào cô Sở Vân!" Cảnh sát Trương cất giọng nghiêm nghị, rút ra Lệnh bắt giữ khẩn cấp: "Bà Trần Kim Chi (tức bà Lâm) và anh Lâm Triết, chúng tôi bắt giam hai người về hành vi Cố ý giết người, Gian lận bảo hiểm và Rửa tiền dựa trên những bằng chứng do cô Sở Vân cung cấp!"
"Cái gì?" Lâm Triết bàng hoàng: "Tôi... tôi có làm gì đâu?"
Luật sư Lục bước tiến lên, dâng tập tài liệu tài chính: "Anh Lâm Triết, ba năm qua, anh đã cùng mẹ mình ký duyệt chuyển toàn bộ khoản tiền bất hợp pháp đó từ tài khoản Thụy Sĩ về để thao túng cổ phiếu Lâm Thị. Anh chính là đồng phạm trực tiếp!"
Bà Lâm nghe xong thì hai mắt trợn ngược, ngất xỉu ngay tại chỗ. Hai cảnh sát lập tức tiến tới tra chiếc còng số 8 sáng loáng vào cổ tay bà ta và Lâm Triết trước những ống kính truyền thông đang phát sóng trực tiếp trên toàn quốc.
CHƯƠNG 3: NỤ CƯỜI TỰ DO VÀ HÀNH TRÌNH MỚI
Sáng hôm sau, vụ án "Bê bối gia tộc họ Lâm" trở thành tâm điểm chấn động toàn bộ đất nước Trung Quốc.
Cổ phiếu của Tập đoàn Lâm Thị lao dốc không phanh, rơi vào trạng thái phá sản chỉ sau vài giờ. Toàn bộ tài sản bất hợp pháp của gia tộc bị Tòa án phong tỏa để bồi thường cho gia đình ba mươi nạn nhân trong vụ hỏa hoạn mười lăm năm trước.
Lâm Triết bị kết án 12 năm tù vì tội đồng phạm rửa tiền và gian lận thương mại. Bà Lâm bị tuyên án chung thân cho hàng loạt tội danh: Cố ý giết người, Phóng hỏa và Chiếm đoạt tài sản.
Một tuần sau, tại Trại tạm giam thành phố Thâm Quyến.
Tôi ngồi đối diện với Lâm Triết qua một lớp kính dày. Anh ta khoác trên mình bộ quần áo phạm nhân màu xám, gương mặt hốc hác, hai mắt sâu hoắm tràn ngập sự hối hận và tàn phế.
"Nhược Nhược... à không, Sở Vân..." Lâm Triết cất giọng khàn đặc qua ống nghe điện thoại: "Mười lăm năm qua... cô sống bên cạnh tôi, chịu đựng sự hành hạ của mẹ tôi, nấu cơm cho tôi mỗi ngày... Tất cả chỉ là vì màn kịch ngày hôm nay sao? Cô chưa từng yêu tôi một giây phút nào sao?"
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt bình thản như mặt nước hồ thu, không một chút gợn sóng:
"Lâm Triết, mười lăm năm trước, khi tôi vừa gả cho anh, tôi đã từng muốn làm một người vợ tốt. Nhưng chính mắt tôi đã nhìn thấy mẹ anh bỏ từng giọt thuốc độc vào chén thuốc của bố anh. Chính bố anh đã cầu xin tôi: Hãy nhẫn nại, hãy đợi đến khi kẻ thủ ác tự mãn nhất, đứng ở vị trí cao nhất rồi hãy hạ gục chúng, để công lý được thực thi trọn vẹn."
Lâm Triết gục đầu xuống bàn, nước mắt chảy ròng ròng: "Tôi sai rồi... Tôi đã coi cô như một đồ vật, đã cùng mẹ chà đạp cô... Xin cô, cứu tôi với... Tôi không muốn ở trong này cả đời đâu!"
Tôi nhẹ nhàng đứng dậy, chỉnh lại cổ áo măng-tô trắng thanh lịch:
"Lâm Triết, tờ đơn ly hôn anh đưa cho tôi hôm tiệc mừng, tôi đã ký tên và nộp cho Tòa án rồi. Từ hôm nay, tôi không còn là con dâu nhà họ Lâm, cũng không còn là vợ của anh. Hãy dùng 12 năm trong tù để sám hối cho những tội lỗi mà gia đình anh đã gây ra."
Nói xong, tôi buông ống nghe xuống, quay lưng bước đi mà không ngoái đầu lại. Tiếng đập kính điên cuồng và tiếng gào khóc van xin của Lâm Triết dần chìm vào khoảng không vô tận sau cánh cửa sắt nặng nề.
Một tháng sau.
Tại nghĩa trang ngoại ô Thâm Quyến, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu xuống những hàng cây xanh mướt.
Tôi đặt một bó hoa cúc trắng tinh khôi lên phần mộ của cố Chủ tịch Lâm Quốc Thái. Bên cạnh đó, tôi cũng đặt một bó hoa ngọc lan lên bia kỷ niệm ba mươi công nhân đã thiệt mạng năm xưa. Toàn bộ số tiền thưởng và phần tài sản hợp pháp mà bố chồng ủy thác lại cho tôi, tôi đã quyên góp toàn bộ vào Quỹ hỗ trợ nạn nhân tai nạn lao động thành phố.
Tôi đứng trên đỉnh đồi, phóng tầm mắt nhìn về phía biển Thâm Quyến bao la. Làn gió biển mát rượi thổi qua, làm tung bay mái tóc dài của tôi.
Mười lăm năm câm nín, nhẫn nhịn và gánh chịu những tổn thương đã chính thức khép lại. Tôi đã trả xong món nợ ân tình với người quá cố, đã đòi lại công lý cho những người vô tội.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương thơm thanh khiết của đất trời. Không còn xiềng xích gia tộc, không còn những âm mưu dối trá, tôi mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ và tự do nhất trong cuộc đời mình. Hành trình mới của tôi bây giờ mới thực sự bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét