#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện tư nhân Khang An tại Thượng Hải vẫn còn nồng nặc trong sống mũi tôi. Tôi vừa trải qua cuộc phẫu thuật cấp cứu sau khi sảy thai ở tháng thứ năm – sinh linh bé bỏng mà tôi cùng Tống Triết đã mong chờ suốt bốn năm qua. Cơ thể tôi đau đớn như bị xé rách, từng thớ thịt run lên theo mỗi nhịp thở. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng là gì so với cảnh tượng đang diễn ra ngay trước mắt.
Tống Triết – người chồng từng thề thốt sẽ yêu thương tôi trọn đời – đang đứng ở cuối giường bệnh. Bên cạnh anh ta là Kiều Nhã, cô thư ký trẻ trung mới vào công ty được một năm. Kiều Nhã mặc một chiếc váy đầm xòe rộng, tay cố tình âu yếm xoa lên vùng bụng hơi nhô lên của mình, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự đắc thắng.
"Xoạch!"
Một tập tài liệu dày bị Tống Triết ném thẳng vào mặt tôi. Những góc giấy sắc nhọn sượt qua má, để lại một vết rát đỏ. Tập giấy rơi lộn xộn trên lớp chăn trắng toát của bệnh viện.
"Ký đi," Tống Triết cất giọng lạnh nhạt, không một chút biểu cảm hay sự xót thương. "Đơn ly hôn đấy. Anh đã bảo luật sư soạn thảo xong xuôi từ tuần trước rồi."
Tôi nâng đôi mắt thâm quầng, khô khốc nhìn anh ta: "Tống Triết, con chúng ta vừa mới mất... Tôi còn chưa bước ra khỏi phòng cấp cứu chưa đầy 12 tiếng. Anh có còn là con người không?"
Tống Triết nhếch môi cười khẩy, giọng nói chứa đựng sự tàn nhẫn đến tột cùng: "Con? Nó mất rồi thì thôi! Lâm Tuyền, cô đừng dùng đứa trẻ ra để níu kéo nữa. Bác sĩ đã nói rõ rồi, tử cung của cô bị tổn thương nghiêm trọng, khả năng mang thai lại gần như bằng không. Anh là tổng giám đốc của tập đoàn Tống Thị, là con độc nhất của họ Tống, anh không thể phí cả đời với một người phụ nữ không thể sinh con!"
"Đúng đấy chị Tuyền," Kiều Nhã nép sát vào ngực Tống Triết, nũng nịu cất giọng mỉa mai: "Chị không sinh được con thì cũng nên biết điều mà nhường vị trí Tống phu nhân lại cho người khác. Trong bụng em đang mang giọt máu của anh Triết, bác sĩ đã chẩn đoán là một quý tử. Chị cứ ôm lấy cái danh phận hờ đó thì có ích gì chứ?"
Nhìn hai con người hợm hĩnh và trơ trẽn trước mặt, trái tim tôi bỗng nhiên lặng đi. Không có nước mắt, không có gào khóc, cũng chẳng có sự oán giận gào xé như Tống Triết tưởng tượng. Suốt năm năm qua, tôi đã dốc toàn bộ tâm huyết, tài chính và mạng lưới quan hệ của gia tộc họ Lâm để nâng đỡ một kẻ vô danh như anh ta leo lên ghế Tổng giám đốc. Nhưng đổi lại, khi tôi sa cơ và mất đi đứa con, anh ta lại đâm một gáo nước lạnh vào lưng tôi không chút ghê tay.
Tôi lặng lẽ thu dọn chiếc hộp gỗ cẩm lai nhỏ đặt ở góc bàn – di vật duy nhất mà người mẹ quá cố để lại cho tôi trước khi bà qua đời. Chiếc hộp đựng vài món đồ trang sức cũ và chiếc thẻ USB quan trọng.
Tôi cầm cây bút trên bàn, không tốn một giây suy nghĩ, đặt bút ký gãy gọn hai chữ "Lâm Tuyền" vào bản hợp đồng ly hôn.
"Xong rồi," tôi cất giọng bình thản đến đáng sợ.
Tống Triết hơi ngơ ngác trước phản ứng quá đỗi bình tĩnh của tôi, nhưng sự kiêu ngạo lập tức lấn át. Anh ta giật lấy tờ đơn ly hôn, mỉm cười đắc thắng: "Biết thế có phải ngoan ngoãn không? Cô ra đi tay trắng, căn biệt thự và cổ phần Tống Thị cô đừng mong chạm vào một xu."
Tôi cầm chiếc phong bì niêm phong màu nâu đã chuẩn bị sẵn từ trong chiếc hộp gỗ ra, đưa về phía Tống Triết: "Đây là quà chia tay tôi dành cho anh và đứa con trong bụng Kiều Nhã. Tối nay, sau khi ăn mừng xong, nhớ mở ra xem."
Tống Triết nhíu mày cầm lấy chiếc phong bì, hất hàm khinh bỉ: "Cái gì đây? Lại là mấy lời thư từ ủy mị xin xỏ à? Cô nghĩ anh sẽ động lòng sao?"
"Mở ra rồi anh sẽ biết," tôi gạt chăn, lẳng lặng khoác chiếc áo giấu đi thân hình gầy guộc, tay ôm chặt chiếc hộp di vật của mẹ, bước từng bước khập khiễng ra khỏi phòng bệnh mà không ngoái đầu lại dù chỉ một lần.
Tối hôm đó, tại căn biệt thự sang trọng ở khu Lục Gia Chủy.
Tống Triết cùng Kiều Nhã mở tiệc champagne ăn mừng việc ly hôn thành công. Căn nhà từng tràn ngập hơi ấm của tôi giờ đây văng vẳng tiếng cười đùa cợt nhả của hai kẻ phản bội.
Đến gần nửa đêm, khi Kiều Nhã đã mệt mỏi vào phòng ngủ trước, Tống Triết ngồi một mình ở sofa phòng khách, rót thêm một ly rượu Whisky. Mắt anh ta vô tình lướt qua chiếc phong bì màu nâu mà tôi để lại, lúc này đang nằm lăn lóc trên bàn trà.
Sự tò mò trỗi dậy. Tống Triết xé toạc mép phong bì, rút ra một xấp tài liệu cùng một bản sao kết quả xét nghiệm ADN.
Anh ta dửng dưng đọc dòng chữ đầu tiên trên tờ giấy kiểm tra y tế tối mật của Bệnh viện Quốc tế Thượng Hải. Nhưng chỉ sau hai giây, ly rượu Whisky trên tay Tống Triết rơi bộc xuống thảm, vỡ tan tành.
Sắc mặt anh ta trong tức khắc biến thành màu xám ngoét như người chết.
Tờ giấy xét nghiệm ghi rõ: "Bệnh nhân Tống Triết – Kết quả kiểm tra tinh dịch đồ: Vô tinh do biến chứng quai bị từ nhỏ. Khả năng thụ thai tự nhiên: 0%."
Ngay bên dưới là bản báo cáo theo dõi và hình ảnh do thám tư nhân chụp lại: Kiều Nhã đang ôm âu yếm một người đàn ông lạ mặt tiến vào khách sạn cách đây hai tháng, kèm theo kết quả xét nghiệm ADN thai nhi trong bụng cô ta – hoàn toàn không có bất kỳ liên hệ huyết thống nào với Tống Triết!
Chưa dừng lại ở đó, tờ tài liệu tiếp theo chính là bản cam kết thu hồi toàn bộ vốn đầu tư và quyền sử dụng thương hiệu của Tập đoàn Lâm Thị đối với Tống Thị. Toàn bộ tài sản, căn biệt thự này và danh vị Tổng giám đốc của Tống Triết thực chất đều đứng tên quỹ tín thác của mẹ tôi – Lâm phu nhân.
Trán Tống Triết vãi mồ hôi hột như tắm. Đôi tay anh ta run rẩy đến mức không thể cầm nổi tờ giấy.
Mất con? Không, đứa trẻ mà tôi vừa mất mới chính là giọt máu duy nhất của anh ta thông qua phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) mà tôi đã bí mật chịu đựng hàng trăm mũi tiêm đau đớn để thực hiện! Còn đứa trẻ mà anh ta đang nâng niu bảo vệ trong bụng Kiều Nhã chỉ là một cú lừa ngoạn mục!
"Không... Không thể nào! Lâm Tuyền!"
Tống Triết gào lên trong hoảng loạn, điên cuồng vơ lấy chiếc điện thoại trên bàn, bấm dồn dập vào số máy của tôi.
CHƯƠNG 2: SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ PHẠM TỘI
Tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập trong căn hộ chung cư cao cấp nhìn ra sông Hoàng Phố. Tôi ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà gừng nóng hổi, lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại hiển thị hai chữ "Tống Triết".
Tôi đợi chuông đổ đến hồi thứ ba mới chậm rãi bắt máy, nhấn nút loa ngoài.
"Lâm Tuyền! Lâm Tuyền! Tờ giấy này là sao?" Giọng Tống Triết gào lên qua điện thoại, sự kiêu ngạo, hãnh tiến ban sáng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và sợ hãi tột cùng. "Kết quả ADN này... cả tờ giấy khám sức khỏe của anh nữa... Em làm giả đúng không? Em cố tình gài bẫy anh đúng không?"
Tôi nhấp một ngụm trà, cất giọng thản nhiên: "Tống Triết, anh là một doanh nhân, anh nghĩ Bệnh viện Quốc tế Thượng Hải và Viện giám định pháp y trung ương sẽ làm giả dấu đỏ cho tôi sao? Năm năm qua, vì để bảo vệ lòng tự tôn đáng thương của anh, tôi chưa từng nói cho anh biết anh bị vô tính do trận sốt quai bị năm 18 tuổi. Đứa con mà tôi vừa mất... là kết quả của ba lần tôi âm thầm làm IVF, chịu đựng biết bao nhọc nhằn và đau đớn thể xác để giữ lại giọt máu cho dòng họ Tống nhà anh."
Giọng Tống Triết nghẹn lại ở đầu dây bên kia, tiếng thở gấp gáp chao đảo: "Tuyền... Tuyền à... Anh... anh không biết... Anh thề là anh không biết! Vậy còn Kiều Nhã? Đứa bé trong bụng cô ta..."
"Đứa bé đó là của gã người yêu cũ của cô ta," tôi cười lạnh. "Kế hoạch của hai người rất hoàn hảo, chỉ tiếc là cô ta coi anh như một gã khờ có tiền để đổ vỏ, còn anh lại coi cô ta như báu vật để đá văng người vợ đã cùng anh vượt qua sóng gió. Tống Triết, cảm giác làm kẻ đổ vỏ cho người khác thế nào?"
"Lâm Tuyền! Anh sai rồi! Anh là con lợn, anh là kẻ khốn nạn!" Tống Triết bắt đầu khóc lóc thảm thiết qua điện thoại, tiếng đấm ngực thùm thụp vang lên rõ mùng một. "Em ở đâu? Anh đến đón em! Chúng ta đi bệnh viện chữa trị, chúng ta làm lại từ đầu! Anh sẽ đuổi ngay con đĩ Kiều Nhã đó đi! Em rút lại lệnh thu hồi tài sản của Lâm Thị được không? Nếu không Tống Thị sẽ phá sản mất!"
"Làm lại từ đầu?" Tôi ngắt lời anh ta, giọng lạnh như băng. "Tống Triết, khi anh ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi lúc tôi vừa mất con, anh có nghĩ đến việc làm lại từ đầu không? Thời hạn 24 giờ cho anh dọn ra khỏi căn biệt thự đó đã bắt đầu đếm ngược rồi. Tự mình tận hưởng món quà tôi tặng đi."
Nói xong, tôi cúp máy và cho số điện thoại của anh ta vào danh sách đen.
Ngay lúc đó, tại căn biệt thự Lục Gia Chủy.
Tống Triết như một con thú điên cuồng lao thẳng lên tầng hai, đạp tung cánh cửa phòng ngủ. Kiều Nhã đang nằm đắp mặt nạ giật mình giơ tay che ngực: "Anh Triết, làm sao thế? Anh làm em giật cả mình, ảnh hưởng đến thai nhi..."
"Mày cút ngay cho tao!" Tống Triết xông đến, tát một cú trời đánh vào mặt Kiều Nhã khiến cô ta ngã ngửa xuống sàn nhà.
Kiều Nhã ôm một bên mặt sưng húp, gào khóc thảm thiết: "Tống Triết! Anh bị điên à? Tại sao anh lại đánh em? Em đang mang trong mình con trai của anh đấy!"
"Con trai tao?" Tống Triết ném xấp ảnh và bản xét nghiệm ADN vào mặt cô ta. "Con của gã tài xế lái xe cho công ty đúng không? Mày coi tao là thằng ngốc à? Mày với nó âm mưu lừa tao để chiếm đoạt tài sản đúng không?"
Kiều Nhã nhìn thấy bản xét nghiệm ADN thì mặt mày biến sắc, sự đắc thắng ban sáng hoàn toàn sụp đổ. Cô ta lắp bắp: "Anh... sao anh lại có cái này..."
"Cút! Cút hết ra khỏi nhà tao!" Tống Triết lao vào kéo xới quần áo của Kiều Nhã, vứt hết đồ đạc của cô ta ra ban công.
"Tống Triết, anh không được đuổi em!" Kiều Nhã chợt đổi giọng xảo quyệt, đứng dậy phủi áo. "Anh đuổi em thì sao chứ? Căn nhà này, công ty này sắp bị Lâm Thị thu hồi rồi! Anh bây giờ chỉ là một kẻ trắng tay, nợ nần đầm đìa! Anh tưởng mình cao sang lắm sao? Không có Lâm Tuyền, anh chỉ là một kẻ vô tích sự!"
Câu nói của Kiều Nhã như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kiêu ngạo cuối cùng của Tống Triết. Anh ta ngã gục xuống sàn nhà, xung quanh là đống đổ nát do chính tay mình tạo ra.
CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ VÀ HÀNH TRÌNH MỚI
Sáng hôm sau, bầu trời Thượng Hải phủ một lớp sương mù dày đặc.
Trước cổng Tập đoàn Tống Thị, hàng loạt xe của Tòa án nhân dân thành phố và Ngân hàng Trung ương đã đỗ thành hàng dài. Lệnh phong tỏa tài sản và niêm phong trụ sở công ty được dán ngay tại cửa kính chính.
Tống Triết xuất hiện với bộ dạng tàn hại: mắt sưng húp, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch. Anh ta gánh trên đầu khoản nợ đền bù hợp đồng lên đến hàng trăm triệu Tệ do phía Lâm Thị đột ngột rút vốn và hủy bỏ quyền sử dụng công nghệ độc quyền.
Các cổ đông từng nịnh hót anh ta trước đây giờ đây vây quanh chửi rủa, thậm chí có người lao vào đấm thẳng vào mặt Tống Triết để đòi lại tiền đầu tư.
"Tống Triết! Mày là đồ lừa đảo! Mày hại chết công ty rồi!" "Trả tiền lại cho chúng tôi!"
Trong lúc Tống Triết đang bị đám đông vây đánh hốt hoảng, một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen sang trọng chậm rãi dừng lại bên đường. Cửa xe mở ra, tôi bước xuống trong bộ vest trắng thanh lịch, mái tóc đen được búi cao gọn gàng. Đi cùng tôi là Luật sư Trầm – đại diện pháp lý quyền lực nhất Thượng Hải.
Tống Triết nhìn thấy tôi, như người chết đuối vơ được cọc, anh ta điên cuồng đẩy văng đám đông, lao về phía tôi rồi quỳ rụp xuống sàn bê tông lạnh ngắt.
"Tuyền! Tuyền ơi! Anh biết lỗi rồi!" Tống Triết ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết trước sự chứng kiến của hàng trăm nhân viên và phóng viên truyền thông. "Cứu anh với! Cứu Tống Thị với! Anh sẽ làm nô lệ cho em cả đời, anh sẽ đền bù cho em! Xin em đừng hủy hoại anh..."
Tôi cúi đầu nhìn gã đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Người từng là thế giới của tôi, người từng khiến tôi tin vào tình yêu vĩnh cửu, giờ đây chỉ là một kẻ thảm hại, đơ hèn và tham lam.
Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi tay anh ta, ánh mắt không một chút gợn sóng:
"Tống Triết, tôi không hủy hoại anh. Chính sự tham lam, dối trá và bội bạc của anh đã tự hủy hoại chính mình. Khi anh ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi, anh đã tự tay đóng lại cánh cửa duy nhất cứu rỗi cuộc đời anh."
Luật sư Trầm bước tiến lên, dâng tập văn bản hành chính trước mặt Tống Triết:
"Anh Tống Triết, ngoài việc thu hồi toàn bộ tài sản thuộc Quỹ tín thác Lâm Thị, chúng tôi cũng đã chính thức nộp đơn tố cáo anh về tội cố ý làm giả hồ sơ tài chính và biển thủ công quỹ của Tập đoàn Lâm Thị trong thời gian tại vị. Cảnh sát kinh tế sẽ đến làm việc với anh trong mười phút nữa."
Tống Triết nghe xong, đôi mắt trợn ngược, hai tay buông thõng xuống đất. Toàn bộ hy vọng cuối cùng của anh ta dập tắt hoàn toàn.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hú lên từ xa, tiến lại gần trụ sở Tống Thị. Hai cảnh sát bước xuống, tra chiếc còng số 8 sáng loáng vào cổ tay Tống Triết trước những ống kính máy ảnh chớp nháy liên hồi của giới truyền thông.
Cách đó không xa, Kiều Nhã cũng đang bị nhân viên an ninh giữ lại khi cố tình lẻn vào văn phòng để tẩu tán một số tài sản có giá trị. Cả hai kẻ phản bội nhìn nhau qua khe hở của đám đông, trong mắt chỉ còn lại sự căm hận và tủi nhục dành cho nhau.
Tôi quay lưng, chậm rãi bước lên chiếc Rolls-Royce.
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi khu phố tài chính sầm uất, để lại sau lưng những tiếng gào khóc van xin thảm hại của Tống Triết và sự sụp đổ của một đế chế ảo tưởng.
Tôi mở cửa sổ xe, để làn gió thu mát rượi của Thượng Hải lùa vào tóc. Chiếc hộp gỗ cẩm lai của mẹ ôm chặt trong lòng tỏa ra một hương thơm trầm nhẹ nhàng, bình yên.
Những đau khổ, phản bội và mất mát đã ở lại phía sau. Tôi biết rằng, cuộc đời của mình từ giây phút này mới thực sự bắt đầu – một cuộc đời tự do, kiêu hãnh và không bao giờ phải vì bất kỳ kẻ nào mà hạ thấp giá trị của bản thân thêm một lần nào nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét