Min menu

Pages

Trong lúc tôi đang chăm sóc bố chồng nằm viện, chồng bất ngờ đưa nhân tình đến yêu cầu tôi rời khỏi phòng bệnh. Anh nói từ nay mọi quyết định liên quan đến gia đình sẽ do cô ta đảm nhận. Tôi lặng lẽ thu dọn đồ rồi để lại một chiếc USB trên bàn. Ba ngày sau, khi chồng chuẩn bị ký giấy chuyển quyền sở hữu công ty cho nhân tình, anh nhận được một cuộc gọi từ luật sư. Người ở đầu dây chỉ nói: “Anh nên xem nội dung chiếc USB trước khi ký.”…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


## Chương 1 – Người phụ nữ bước vào phòng bệnh


“Cô ấy sẽ thay em chăm sóc bố từ hôm nay. Em thu dọn đồ rồi rời khỏi đây đi.”

Tôi đứng chết lặng bên giường bệnh, tay vẫn đang cầm chiếc khăn ấm vừa nhúng nước. Ngoài cửa sổ, trời Thượng Hải cuối thu phủ một màu xám nhạt. Tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều vang lên giữa căn phòng VIP của bệnh viện.

Tôi nhìn chồng mình.

Lục Thừa Phong đứng đó, áo khoác đen còn vương hơi lạnh bên ngoài. Nhưng người khiến tôi không thể rời mắt lại là cô gái đang khoác tay anh.

Cô ta khoảng hai mươi tám tuổi, mặc áo khoác màu be, tóc dài buông tự nhiên. Trên tay cô ta là một túi đồ đắt tiền, vẻ mặt bình thản đến mức giống như đây vốn là phòng của cô ta.

“Thừa Phong…” Tôi khẽ gọi.

Anh không nhìn tôi.

“Anh đã nói rõ rồi. Từ hôm nay, những chuyện liên quan đến gia đình, bao gồm cả việc chăm sóc bố, cô ấy sẽ phụ trách.”

Tôi quay sang nhìn bố chồng.

Lục Quốc Vinh nằm bất động trên giường. Ông từng là người đàn ông khiến cả giới kinh doanh Thượng Hải phải dè chừng, vậy mà giờ đây chỉ có thể nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể gầy đi rất nhiều sau cơn đột quỵ.

Tôi đã ở bệnh viện chăm sóc ông gần một tháng.

Tôi thay từng bình nước, ghi lại từng lần uống thuốc, đêm nào ông sốt cũng là tôi thức bên cạnh.

Còn chồng tôi?

Anh nói công ty đang gặp khó khăn nên không thể rời khỏi văn phòng.

Tôi từng tin anh.

Cho đến hôm nay.

“Tại sao?” Tôi hỏi.

Lục Thừa Phong cuối cùng cũng nhìn tôi.

Ánh mắt anh lạnh lùng đến xa lạ.

“Em không cần biết quá nhiều.”

Tôi bật cười rất khẽ.

“Không cần biết?”

“Đúng.”

Cô gái bên cạnh anh lúc này mới lên tiếng.

“Chị Tô Nghiên, em nghĩ chúng ta không cần làm mọi chuyện khó xử. Anh Thừa Phong đã quyết định rồi.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô là Tần Nhược Dao?”

Cô ta hơi khựng lại.

“Chị biết em?”

“Biết.”

Tôi đặt chiếc khăn xuống bàn.

“Cả Thượng Hải này có lẽ không nhiều người biết cô là ai. Nhưng tôi đã biết cô từ lâu.”

Sắc mặt Nhược Dao thay đổi.

Lục Thừa Phong lập tức cau mày.

“Nghiên.”

Tôi không nhìn anh.

“Cô ấy là người phụ trách bộ phận đầu tư của Thiên Thành?”

Nhược Dao im lặng.

Tôi tiếp tục:

“Cũng là người đã xuất hiện trong những bức ảnh mà anh nghĩ tôi chưa bao giờ nhìn thấy?”

Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Lục Thừa Phong nghiến răng.

“Em theo dõi anh?”

“Không.”

Tôi nhìn anh.

“Anh để lại quá nhiều dấu vết.”

Tôi đã từng phát hiện những hóa đơn nhà hàng ở Tô Châu. Những đêm anh nói đi công tác nhưng định vị điện thoại lại dừng ở một khách sạn gần Bến Thượng Hải.

Tôi từng muốn hỏi.

Nhưng mỗi lần nhìn bố chồng đang điều trị, tôi lại tự nhủ rằng những chuyện ấy có thể chờ.

Tôi không ngờ thứ phải chờ lại chính là ngày anh công khai đưa cô ta đến trước mặt tôi.

Lục Thừa Phong hạ giọng.

“Em đừng làm loạn ở bệnh viện.”

“Tôi không làm loạn.”

“Vậy thu dọn đồ đi.”

Tôi nhìn quanh căn phòng.

Một chiếc túi xách.

Vài bộ quần áo.

Một hộp thuốc.

Một quyển sổ tôi dùng để ghi tình trạng sức khỏe của bố chồng.

Tất cả đều là những thứ tôi đã mang đến đây.

Tôi chậm rãi gấp từng món đồ.

Không khóc.

Không chất vấn.

Không van xin.

Nhược Dao nhìn tôi với vẻ hơi bất ngờ.

Có lẽ cô ta chờ một trận cãi vã.

Nhưng tôi chỉ kéo khóa chiếc vali.

Lúc đi ngang qua bàn, tôi dừng lại.

Trên bàn có một cốc trà nóng.

Tôi lấy từ túi áo một chiếc USB nhỏ màu bạc, đặt xuống bên cạnh.

Lục Thừa Phong nhìn thấy.

“Đó là gì?”

Tôi quay lại.

“Thứ mà anh từng nhờ tôi giữ.”

Anh nhíu mày.

“Tôi không nhớ.”

“Không sao.”

Tôi mỉm cười.

“Ba ngày nữa anh sẽ nhớ.”

Anh định bước tới nhưng tôi đã kéo vali ra khỏi phòng.

“Khoan!”

Tôi dừng lại.

Lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi thấy trong mắt anh có chút bất an.

Nhưng tôi không quay đầu.

“Thừa Phong.”

“…”

“Nếu anh đã chọn cô ấy, thì từ hôm nay tôi cũng không còn lý do để ở lại.”

Cánh cửa phòng bệnh khép lại sau lưng tôi.

Tôi bước ra hành lang.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Tôi từng nghĩ mình sẽ đau đến mức không thể đứng nổi.

Nhưng kỳ lạ thay, trong lòng tôi lại bình tĩnh.

Bởi vì có một chuyện Lục Thừa Phong không biết.

Chiếc USB kia không phải thứ tôi vô tình để lại.

Nó là thứ tôi đã chuẩn bị từ ba tháng trước.

Và bên trong nó có một bí mật đủ sức khiến toàn bộ gia đình họ Lục đảo lộn.

---

Ba ngày sau.

Tại phòng họp tầng ba mươi hai của Tập đoàn Lục Thịnh.

Lục Thừa Phong ngồi ở vị trí chủ tọa.

Bên cạnh anh là Tần Nhược Dao.

Trước mặt họ là một bộ hồ sơ chuyển nhượng cổ phần.

Luật sư Trương Minh đặt tài liệu xuống.

“Lục tổng, nếu anh ký vào đây, quyền kiểm soát phần cổ phần này sẽ được chuyển sang danh nghĩa của cô Tần.”

Nhược Dao mỉm cười.

“Thừa Phong, anh ký đi.”

Lục Thừa Phong cầm bút.

Điện thoại của anh bất ngờ rung lên.

Một số lạ.

Anh định tắt máy.

Nhưng cuộc gọi lại đến lần thứ hai.

Anh cau mày nhấc máy.

“Ai vậy?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó một giọng đàn ông trầm thấp vang lên:

“Lục tiên sinh, trước khi anh ký, tôi khuyên anh nên xem nội dung chiếc USB mà Tô tiểu thư để lại.”

Bàn tay cầm bút của Lục Thừa Phong khựng lại.

Anh ngẩng phắt đầu.

“Ai nói cho ông biết về chiếc USB?”

Người đàn ông chỉ đáp:

“Anh xem rồi sẽ hiểu.”

Cuộc gọi kết thúc.

Trong phòng họp, mọi người nhìn anh.

Nhược Dao hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Lục Thừa Phong không trả lời.

Anh nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ trước mặt.

Lần đầu tiên, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Ba ngày trước, anh đã nghĩ Tô Nghiên chỉ là một người vợ thất vọng.

Nhưng có lẽ…

Anh đã đánh giá cô quá thấp.

## Chương 2 – Bí mật trong chiếc USB


Lục Thừa Phong không ký.

Anh đứng bật dậy.

“Cuộc họp tạm dừng.”

Nhược Dao sững người.

“Thừa Phong?”

“Không ký nữa.”

“Nhưng anh đã nói hôm nay…”

“Tôi nói không ký!”

Giọng anh vang lên khiến cả phòng im bặt.

Anh cầm điện thoại bước ra ngoài.

“Đưa tôi về nhà.”

Trên xe, Lục Thừa Phong không nói một câu.

Anh liên tục nhớ lại ánh mắt của Tô Nghiên trước khi rời khỏi phòng bệnh.

Không oán trách.

Không khóc.

Chỉ có sự bình tĩnh khiến anh bất an.

Về đến căn hộ ở Lục Gia Chủy, anh lập tức mở máy tính.

Chiếc USB vẫn nằm trong túi áo khoác của anh.

Anh đã lấy nó từ phòng bệnh ngay sau cuộc điện thoại.

“Chỉ là vài tài liệu thôi…”

Anh tự nói với mình.

Nhưng khi cắm USB vào máy tính, một thư mục duy nhất hiện lên.

Tên thư mục:

“Ba tháng.”

Lục Thừa Phong nhấp mở.

Bên trong có hàng chục tệp.

Hợp đồng.

Sao kê.

Ảnh chụp.

Bản ghi âm.

Và một file video.

Anh mở tài liệu đầu tiên.

Đó là bản sao một hợp đồng đầu tư của Thiên Thành.

Tên người ký bên dưới là Tần Nhược Dao.

Lục Thừa Phong cau mày.

Anh mở tài liệu thứ hai.

Một giao dịch chuyển tiền.

Số tiền rất lớn.

Người nhận là một công ty trung gian có tên gần giống một công ty con của Lục Thịnh.

Anh lập tức gọi cho trợ lý.

“Điều tra công ty này.”

“Vâng, Lục tổng.”

“Ngay lập tức.”

Anh mở tiếp file thứ ba.

Lần này, sắc mặt anh thay đổi.

Đó là bản sao một văn bản nội bộ của Lục Thịnh.

Một số tài khoản của công ty đã bị chuyển tiền ra ngoài trong nhiều tháng.

Điều đáng sợ nhất là chữ ký xác nhận cuối cùng…

Là chữ ký điện tử mang tên chính anh.

“Không thể nào…”

Anh lẩm bẩm.

Anh không ký những giao dịch này.

Vậy ai đã sử dụng quyền hạn của anh?

Đúng lúc ấy, điện thoại lại vang lên.

Là luật sư Trương Minh.

“Lục tổng, anh đã xem USB chưa?”

“Ông biết chuyện gì?”

“Biết một phần.”

“Tô Nghiên đưa cho ông?”

“Đúng.”

Lục Thừa Phong đứng bật dậy.

“Cô ấy đang ở đâu?”

“Cô ấy không cho tôi biết.”

“Ông là luật sư của gia đình tôi!”

“Không.”

Trương Minh bình tĩnh đáp.

“Tôi từng là luật sư của bố anh.”

Lục Thừa Phong sững người.

“Ý ông là sao?”

“Bố anh đã nhờ tôi giữ một số tài liệu từ trước khi ông ấy nhập viện.”

“Bao lâu?”

“Gần nửa năm.”

Cả người Lục Thừa Phong cứng lại.

Nửa năm.

Nghĩa là bố anh đã biết có vấn đề từ trước.

“Vậy tại sao ông không nói với tôi?”

“Bởi vì ông ấy không tin anh.”

Câu nói ấy giống như một nhát cắt.

Lục Thừa Phong siết chặt điện thoại.

“Ông nói gì?”

“Lục tiên sinh, trước khi bị bệnh, bố anh từng nói với tôi một câu.”

“Câu gì?”

“Ông ấy nói: Nếu một ngày Thừa Phong ký giấy chuyển cổ phần cho một người phụ nữ, hãy đưa toàn bộ tài liệu cho Tô Nghiên.”

Lục Thừa Phong ngồi xuống ghế.

Anh không thể tin nổi.

Người mà anh từng cho rằng chỉ biết chăm sóc gia đình…

Lại là người được bố anh tin tưởng nhất.

“Bố tôi biết chuyện gì?”

“Anh hãy xem hết USB.”

Cuộc gọi kết thúc.

Lục Thừa Phong tiếp tục mở video.

Hình ảnh hiện lên là phòng làm việc của bố anh.

Lục Quốc Vinh ngồi trước bàn.

Sắc mặt ông rất mệt mỏi.

“Thừa Phong, nếu con đang xem đoạn video này, có lẽ ta đã không thể tự mình nói với con.”

Lục Thừa Phong chết lặng.

Đây là giọng của bố anh.

“Ta biết con yêu một người phụ nữ khác.”

Lục Thừa Phong nhắm mắt.

“Nhưng chuyện đó không phải điều ta lo nhất.”

Ông Lục nhìn thẳng vào camera.

“Điều ta lo là người phụ nữ đó đang tiếp cận con vì một mục đích khác.”

Video chuyển sang một số tài liệu.

“Nhược Dao không phải người con nghĩ.”

Lục Thừa Phong ngồi bất động.

“Cô ta từng làm việc cho một công ty đối thủ của Lục Thịnh. Sau đó, cô ta tiếp cận một số người trong ban quản trị. Ta đã âm thầm điều tra.”

Lục Thừa Phong nhìn màn hình.

Mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán.

“Nhưng đáng sợ hơn là…”

Video dừng lại vài giây.

“…người đứng sau cô ta không phải người ngoài.”

Màn hình chuyển đen.

Lục Thừa Phong lập tức mở file tiếp theo.

Một danh sách hiện ra.

Tên những người trong ban quản trị.

Bên cạnh mỗi cái tên là những khoản tiền và ngày giao dịch.

Anh nhìn đến dòng cuối cùng.

Người đứng đầu danh sách khiến anh không thể thở nổi.

Lục Thiệu Hàn.

Em họ của bố anh.

Người đã ngồi cạnh anh trong cuộc họp ba ngày trước.

Người luôn miệng nói sẽ bảo vệ lợi ích của gia đình họ Lục.

Lục Thừa Phong lập tức gọi cho ông ta.

Không ai nghe máy.

Anh gọi lần hai.

Vẫn không.

Đúng lúc đó, tin nhắn từ trợ lý đến.

“Lục tổng, chúng tôi vừa kiểm tra công ty trung gian. Công ty này đã giải thể cách đây hai tháng.”

Một tin nhắn khác xuất hiện.

“Nhưng người đại diện pháp luật trước khi giải thể là…”

Lục Thừa Phong nhìn dòng chữ.

Tần Nhược Dao.

Anh đứng bật dậy.

“Không…”

Anh lập tức nhớ lại tất cả.

Nhược Dao biết quá nhiều về công ty.

Cô ta biết lịch trình của anh.

Biết tình trạng của bố.

Biết những tài liệu nội bộ.

Và quan trọng nhất…

Cô ta biết chính xác thời điểm anh định chuyển cổ phần.

Tất cả không thể là trùng hợp.

Lục Thừa Phong gọi cho Nhược Dao.

Cô ta bắt máy rất nhanh.

“Thừa Phong?”

“Em đang ở đâu?”

“Ở nhà.”

“Anh muốn gặp em.”

Cô ta im lặng vài giây.

“Bây giờ sao?”

“Đúng.”

“Được.”

Cuộc gọi kết thúc.

Lục Thừa Phong nhìn màn hình máy tính.

Ở cuối thư mục còn một file chưa mở.

Tên file chỉ có bốn chữ:

“Đừng tin anh ấy.”

Anh chậm rãi nhấp chuột.

Nhưng lần này, người xuất hiện trong video không phải bố anh.

Mà là Tô Nghiên.

Cô ngồi trong một căn phòng nhỏ, ánh mắt bình tĩnh.

“Thừa Phong, nếu anh đang xem video này, nghĩa là anh đã bắt đầu nghi ngờ Nhược Dao.”

Cô dừng lại.

“Nhưng anh đừng vội nghĩ mọi chuyện đã rõ.”

Lục Thừa Phong nín thở.

Tô Nghiên nói tiếp:

“Người mà anh cần đề phòng nhất…”

Cô nhìn thẳng vào camera.

“…không phải Tần Nhược Dao.”

Video kết thúc.

Lục Thừa Phong nhìn màn hình đen.

Trong đầu anh chỉ còn một câu hỏi.

Nếu không phải Nhược Dao…

Vậy người nào mới thực sự đứng sau tất cả?

## Chương 3 – Người cuối cùng bị lật mặt


Tô Nghiên đứng trên sân thượng một tòa nhà cũ ở khu Từ Hối.

Gió đêm thổi tung mái tóc.

Trương Minh đứng cách cô vài bước.

“Cô chắc chắn muốn làm đến mức này?”

Tô Nghiên nhìn ánh đèn thành phố.

“Không phải tôi muốn.”

“Vậy?”

“Là họ đã ép tôi.”

Ba tháng trước, khi bố chồng đột quỵ, cô vô tình phát hiện một tập hồ sơ trong phòng làm việc của ông.

Ban đầu cô chỉ nghĩ đó là tài liệu kinh doanh.

Nhưng càng đọc, cô càng nhận ra những con số bất thường.

Có người đang âm thầm rút tiền khỏi Lục Thịnh.

Có người đang mua cổ phần từ những cổ đông nhỏ.

Có người muốn kiểm soát công ty mà không để lại dấu vết.

Và người đó đã lợi dụng chính chồng cô.

Tô Nghiên từng muốn nói tất cả cho Lục Thừa Phong.

Nhưng cô phát hiện điện thoại của anh có những cuộc gọi bí mật.

Sau đó là những lần anh nói dối.

Rồi Tần Nhược Dao xuất hiện.

Mọi thứ dần trở nên rõ ràng.

Nhưng cô vẫn không ngờ người cuối cùng lại là người cô từng tin tưởng nhất.

Trương Minh đưa cho cô một tập hồ sơ.

“Cô nên tự xem.”

Tô Nghiên mở ra.

Bên trong là một bản hợp đồng.

Cô đọc dòng tên.

Lục Thừa Phong.

Tô Nghiên im lặng rất lâu.

“Anh ấy đã ký?”

“Chưa.”

“Nhưng chữ ký này…”

“Là chữ ký điện tử.”

Tô Nghiên khép hồ sơ.

“Vậy nghĩa là ai đó đã lấy quyền truy cập của anh ấy.”

Trương Minh gật đầu.

“Và chúng ta đã tìm ra cách họ làm.”

Tô Nghiên ngẩng lên.

“Ai?”

Trương Minh không trả lời ngay.

Ông chỉ đưa cho cô một chiếc điện thoại.

Trong đó là đoạn ghi âm.

Giọng Lục Thiệu Hàn vang lên.

“Chỉ cần Thừa Phong ký chuyển quyền, mọi thứ sẽ kết thúc.”

Một giọng phụ nữ hỏi:

“Còn Tô Nghiên?”

“Cô ta không biết gì.”

Tô Nghiên siết chặt tay.

Người phụ nữ kia chính là Tần Nhược Dao.

“Còn nếu cô ta biết?”

“Thì để cô ta tự rời khỏi nhà họ Lục.”

Tô Nghiên bật cười chua chát.

Hóa ra việc đuổi cô khỏi phòng bệnh…

Không phải một quyết định bốc đồng.

Mà là một bước trong kế hoạch.

Cô đã trở thành vật cản.

Trương Minh hỏi:

“Cô có muốn báo cảnh sát không?”

Tô Nghiên lắc đầu.

“Chưa.”

“Vì sao?”

“Vì tôi muốn họ tự đưa toàn bộ bằng chứng ra trước khi biết chúng tôi đã chuẩn bị.”

---

Cùng lúc đó, tại căn hộ của Lục Thừa Phong.

Tần Nhược Dao bước vào.

Cô ta nhìn thấy chiếc USB trên bàn.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

“Anh đã xem rồi?”

Lục Thừa Phong không trả lời.

“Thừa Phong…”

“Em biết chiếc USB này có gì.”

Cô ta im lặng.

“Đúng không?”

Nhược Dao bước tới.

“Anh nghe em giải thích.”

“Giải thích chuyện em dùng danh nghĩa công ty để chuyển tiền?”

“Không phải như anh nghĩ.”

“Giải thích chuyện em làm giả hồ sơ?”

“Em không làm.”

“Vậy tại sao tên em xuất hiện trong tất cả tài liệu?”

Nhược Dao bắt đầu hoảng.

“Là Lục Thiệu Hàn.”

Lục Thừa Phong nhìn cô ta.

“Anh ấy ép em.”

“Vì sao?”

“Em…”

“Vì sao?”

Cô ta bật khóc.

“Vì em cũng bị lợi dụng!”

Lục Thừa Phong đứng yên.

Nhược Dao lau nước mắt.

“Anh nghĩ em tiếp cận anh vì tiền sao?”

“Không phải sao?”

“Không.”

Cô ta nhìn anh.

“Ban đầu đúng là em được giao nhiệm vụ tiếp cận anh. Nhưng sau đó em mới biết người đứng sau là ai.”

“Ai?”

Nhược Dao run giọng.

“Chính là…”

Cửa phòng bất ngờ mở.

Lục Thiệu Hàn bước vào.

“Không cần nói nữa.”

Lục Thừa Phong quay phắt lại.

Ông ta bình tĩnh đóng cửa.

“Cháu đã xem USB?”

“Đúng.”

“Vậy cháu cũng biết mọi chuyện rồi.”

Lục Thừa Phong nhìn người đàn ông trước mặt.

“Chú muốn gì?”

“Công ty.”

“Vì vậy chú lợi dụng bố tôi?”

“Không.”

Lục Thiệu Hàn cười nhạt.

“Ta chỉ lấy lại thứ vốn nên thuộc về mình.”

“Cổ phần của bố tôi?”

“Không chỉ cổ phần.”

Ông ta bước tới.

“Lục Thịnh ban đầu do cha ta và cha cháu cùng gây dựng. Nhưng cuối cùng mọi thứ đều rơi vào tay bố cháu.”

Lục Thừa Phong lạnh lùng nói:

“Vì ông ấy giỏi hơn chú.”

Nụ cười trên mặt Lục Thiệu Hàn biến mất.

“Cháu giống bố cháu thật.”

Ông ta lấy điện thoại ra.

“Nhưng cháu cũng có một điểm yếu.”

Lục Thừa Phong nhìn ông ta.

“Điểm yếu gì?”

“Tô Nghiên.”

Lục Thiệu Hàn bấm một phím.

“Chỉ cần một số tài liệu được công bố, cô ấy sẽ bị kéo vào cuộc điều tra.”

Lục Thừa Phong khựng lại.

“Chú đã làm gì?”

“Ta đã chuẩn bị tất cả.”

Lục Thiệu Hàn mỉm cười.

“Cháu có hai lựa chọn. Ký vào giấy chuyển quyền hoặc để cô ấy cùng cháu chịu hậu quả.”

Căn phòng im lặng.

Lục Thừa Phong nhìn tập hồ sơ.

Anh cầm bút.

Lục Thiệu Hàn tưởng mình đã thắng.

Nhưng ngay khi đầu bút chạm xuống giấy, cửa phòng bật mở.

Trương Minh bước vào cùng hai người khác.

Sau lưng họ là Tô Nghiên.

Lục Thiệu Hàn biến sắc.

“Cô…”

Tô Nghiên bình tĩnh nói:

“Chú Lục, lâu rồi không gặp.”

Lục Thừa Phong nhìn cô.

Trong mắt anh hiện lên rất nhiều cảm xúc.

“Em…”

Tô Nghiên không nhìn anh.

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn.

“Đây là toàn bộ bằng chứng giao dịch.”

Trương Minh nói:

“Và đây là bản ghi âm cuộc nói chuyện vừa rồi.”

Lục Thiệu Hàn lùi lại.

“Các người…”

Tô Nghiên nhìn ông ta.

“Chú nghĩ tôi rời khỏi bệnh viện vì tôi thua sao?”

Không ai nói gì.

“Tôi rời đi vì nếu tiếp tục ở lại, họ sẽ tìm cách khiến tôi không thể thu thập bằng chứng.”

Lục Thừa Phong khàn giọng:

“Vậy em đã biết từ khi nào?”

“Ba tháng.”

“Ba tháng?”

“Đúng.”

Anh nhìn cô như muốn nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu.

“Tại sao em không nói với anh?”

Tô Nghiên im lặng.

Rất lâu sau, cô mới đáp:

“Bởi vì tôi từng muốn tin anh.”

Lục Thừa Phong ngẩng lên.

“Nhưng anh đã khiến tôi không còn dám tin nữa.”

Câu nói ấy khiến anh không thể phản bác.

Tần Nhược Dao đứng bên cạnh, nước mắt lặng lẽ rơi.

Cô ta bước đến trước mặt Tô Nghiên.

“Xin lỗi.”

Tô Nghiên nhìn cô.

“Cô không cần xin lỗi tôi.”

“Nhưng…”

“Cô đã chọn bước vào cuộc hôn nhân của tôi.”

Nhược Dao cúi đầu.

“Em biết.”

“Vậy từ giờ hãy tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”

Lục Thiệu Hàn cuối cùng bị đưa đi để phục vụ quá trình điều tra.

Tần Nhược Dao cũng phải làm việc với cơ quan chức năng để làm rõ vai trò của mình.

Còn Lục Thừa Phong…

Anh không ký giấy chuyển quyền.

Nhưng cũng không còn người vợ đứng bên cạnh anh như trước.

Vài tháng sau, Lục Quốc Vinh tỉnh lại.

Ngày ông xuất viện, Tô Nghiên đến đón.

Ông nhìn cô rất lâu rồi hỏi:

“Thừa Phong đâu?”

Tô Nghiên im lặng.

“Bố muốn gặp anh ấy sao?”

Ông gật đầu.

Tô Nghiên không nói gì thêm.

Chiều hôm đó, Lục Thừa Phong đến bệnh viện.

Hai cha con nói chuyện rất lâu.

Không ai biết họ đã nói gì.

Chỉ biết khi bước ra khỏi phòng bệnh, Lục Thừa Phong đứng trước Tô Nghiên.

“Anh đã hiểu rồi.”

“Hiểu gì?”

“Có những thứ mất đi rồi, không phải cứ muốn là có thể lấy lại.”

Tô Nghiên nhìn anh.

“Đúng.”

“Nhưng anh vẫn muốn thử.”

Cô không trả lời.

Anh cũng không ép cô.

Anh chỉ đưa cho cô một chiếc USB mới.

“Cái này là gì?”

“Những thứ còn lại trong công ty.”

Tô Nghiên nhìn chiếc USB.

“Anh không cần đưa cho tôi.”

“Anh biết.”

Anh mỉm cười rất nhạt.

“Nhưng lần này, anh muốn em là người quyết định.”

Tô Nghiên cầm lấy.

Cô nhìn người đàn ông từng là chồng mình.

Có những tình cảm không biến mất chỉ sau một ngày.

Nhưng niềm tin đã vỡ thì không thể dùng vài lời xin lỗi để ghép lại.

Cô quay người bước đi.

Phía sau, Lục Thừa Phong không đuổi theo.

Bởi anh hiểu, lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này…

Quyền lựa chọn thực sự nằm trong tay cô.

Còn chiếc USB năm ấy?

Nó không chỉ cứu một công ty.

Nó đã giúp Tô Nghiên nhìn thấy bộ mặt thật của những người cô từng tin tưởng.

Và cũng giúp cô hiểu một điều:

Đôi khi, im lặng không phải là yếu đuối.

Mà là cách một người âm thầm chuẩn bị cho ngày tất cả sự thật được phơi bày.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

أنت الآن في المقالة الأولى

Nhận xét