#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
"Hai mươi tám năm làm dâu cái nhà này, cô đã ăn bám con trai tôi đủ chưa? Đừng có mặt dày bấu víu lấy nhà họ Triệu nữa!"
Bà Triệu đập mạnh bàn tay đeo đầy nhẫn ngọc bích xuống bàn trà bằng gỗ gụ. Trong phòng khách lộng lẫy của căn biệt thự tại khu Kim Giang, thành phố Nam Kinh, bầu không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng có thể châm ngòi bùng cháy bất cứ lúc nào.
Mẹ tôi – bà Lâm Tố – ngồi lặng lẽ ở góc sofa gấm. Bộ quần áo vải bông giản dị, có phần sờn cũ của bà hoàn toàn lạc quẻ với không gian xa hoa chung quanh. Mẹ không khóc, cũng không tranh cãi. Sự nhẫn nại suốt hai mươi tám năm qua đã rèn cho bà một vẻ điềm nhiên đến đáng sợ.
Triệu Quốc Thành – chồng bà, đồng thời là bố tôi – ngả người ra ghế, một tay ôm lấy eo người phụ nữ trẻ trung ăn mặc thời thượng ngồi bên cạnh. Đó là Lâm Mộng, cô thư ký riêng kém ông ta tới mười tám tuổi.
"Lâm Tố, cô thôi cái vẻ mặt tội nghiệp đó đi," Triệu Quốc Thành đẩy tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên ông ta về phía mẹ tôi, giọng điệu lạnh như băng. "Công ty của tôi chuẩn bị lên sàn chứng khoán, Lâm Mộng lại đang mang trong mình giọt máu nối dỗi tông đường cho nhà họ Triệu. Một người phụ nữ nông thôn, không học thức, không tài sản, không giúp ích được gì cho sự nghiệp của tôi như cô, thực sự không còn xứng làm phu nhân họ Triệu nữa."
Lâm Mộng nhếch môi mỉm cười đắc thắng, nũng nịu tựa đầu vào vai bố tôi: "Anh Thành à, chị Tố dù sao cũng ở quê ra, không biết quy tắc giới thượng lưu. Anh cho chị ấy ít tiền tàu xe về lại nông thôn dưỡng lão đi, coi như tích đức."
"Ít tiền?" Bà Triệu hừ lạnh, nhướng mày khinh bỉ. "Tốn cơm tốn gạo nuôi cô ta hai mươi tám năm qua là nhân đạo lắm rồi! Căn biệt thự này, toàn bộ tài sản, cổ phần công ty đều đứng tên Quốc Thành. Cô ta xuất thân nghèo hèn, lấy cái gì đòi chia?"
Tôi đứng ở góc phòng, hai tay siết chặt thành đấm, dòm người cha mà mình từng kính trọng với sự ghê tởm tột cùng: "Bố! Mẹ đã dành cả tuổi thanh xuân chăm sóc gia đình này, thức khuya dậy sớm quán xuyến mọi việc để bố yên tâm lập nghiệp. Sao bố có thể đối xử với mẹ như vậy?"
"Mày câm miệng!" Triệu Quốc Thành đập bàn quát lớn. "Tao là bố mày! Mày muốn theo con mụ quê mùa này thì cút luôn theo nó!"
Mẹ tôi lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu. Bà nhìn người đàn ông mình từng chung chăn gối suốt gần ba thập kỷ, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng nhưng lại kỳ lạ thay, không hề có một chút oán giận hay cầu xin. Bà cầm cây bút lên, nhẹ nhàng ký tên "Lâm Tố" vào tờ đơn ly hôn mà không tốn một lời giải thích.
"Tôi ký rồi." Mẹ đứng dậy, giọng nói bình thản đến lạ kỳ.
Bà bước lên tầng, quay trở lại sau chưa đầy mười phút với một chiếc vali nhỏ màu xám – chiếc vali duy nhất bà mang theo khi từ quê lên Nam Kinh theo chồng hai mươi tám năm trước.
Khi mẹ bước ra đến cổng biệt thự, Triệu Quốc Thành và mẹ ông ta vẫn khoanh tay đứng ở bậc tam cấp, ánh mắt giễu cợt nhìn bóng lưng cô đơn của bà dưới ánh đèn đường vàng võ.
Trước khi bước lên chiếc xe công nghệ đang chờ sẵn, mẹ dừng lại, quay sang nhìn tôi. Bà rút từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa kim loại cổ kính, có khắc hoa văn kỳ lạ cùng một dãy số mờ nhạt, lặng lẽ dúi vào tay tôi.
"Tiểu Vũ," Mẹ ghé sát tai tôi, thì thầm bằng giọng nói chỉ đủ hai người nghe. "Giữ lấy cái này. Nếu một ngày bố con đòi chia tài sản và ép con đến đường cùng, hãy đưa chiếc chìa khóa này cho luật sư và mở chiếc két sắt số 09 tại Ngân hàng Thương mại Nam Kinh."
Tôi bàng hoàng nhìn chiếc chìa khóa lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Chưa kịp hỏi gì thêm, mẹ đã mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai tôi rồi bước lên xe, mất hút vào màn đêm sâu thẳm của thành phố.
Chương 2: Chiếc Két Ngân Hàng Kín Tiếng
Sự ra đi của mẹ không hề làm Triệu Quốc Thành và bà nội tôi thức tỉnh. Trái lại, họ nhanh chóng tổ chức một buổi tiệc đính hôn rầm rộ cho Lâm Mộng tại khách sạn năm sao lớn nhất Nam Kinh.
Chưa đầy ba ngày sau, lòng tham của họ đã bộc lộ hoàn toàn.
Triệu Quốc Thành gọi tôi đến văn phòng công ty. Trên bàn làm việc của ông ta là một tập hồ sơ chuyển nhượng tài sản. Ông ta ép tôi ký tên từ bỏ quyền thừa kế cổ phần tập đoàn để sang tên toàn bộ cho đứa con chưa chào đời của Lâm Mộng.
"Nếu mày không ký, tao sẽ đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng của mày, gạch tên mày khỏi gia phả nhà họ Triệu!" Triệu Quốc Thành đe dọa, ánh mắt không chút tình cha con.
Tôi nhớ lại lời dặn của mẹ đêm hôm đó. Không chút run sợ, tôi lấy chiếc chìa khóa kim loại từ trong túi ra, đặt lên bàn làm việc của ông ta:
"Bố muốn chia tài sản đúng không? Mẹ tôi trước khi đi có để lại cái này. Bà nói nếu bố muốn làm tuyệt tình, hãy cùng luật sư đến Ngân hàng Thương mại Nam Kinh một chuyến."
Triệu Quốc Thành khựng lại, rồi bật cười hô hố: "Cái gì? Mụ mụ quê mùa đó mà cũng có két sắt ở Ngân hàng Thương mại sao? Để tao xem cô ta giấu được vài cái nhẫn bạc hay mấy tờ tiền tiết kiệm cùi củi!"
Ngay chiều hôm đó, Triệu Quốc Thành, Lâm Mộng, bà nội tôi cùng đội ngũ luật sư riêng hăng hái kéo đến trụ sở chính của Ngân hàng Thương mại Nam Kinh. Họ muốn chứng kiến cảnh mẹ tôi muối mặt với vài đồng bạc lẻ.
Tuy nhiên, khi bước vào khu vực VIP của ngân hàng, thái độ của giám đốc chi nhánh lại khiến tất cả bàng hoàng. Đích thân vị giám đốc cúi gập người khi nhìn thấy chiếc chìa khóa trên tay tôi:
"Cậu là cậu Triệu Vũ đúng không? Đây là chiếc chìa khóa của gian két an toàn cấp đặc biệt SSS, được ký gửi từ năm 1998. Xin mời mọi người đi theo tôi."
Bước qua ba lớp cửa bảo mật bằng vân tay và mống mắt, chúng tôi bước vào một gian phòng ngầm kiên cố. Giám đốc ngân hàng cắm chiếc chìa khóa vào ổ, kết hợp với mật mã hệ thống. Tiếng tách khô khốc vang lên, cánh cửa thép dày mở ra.
Bên trong không phải là vài món đồ trang sức rẻ tiền như Triệu Quốc Thành tưởng tượng.
Đó là một chồng hồ sơ bằng da cao cấp đã ngả màu thời gian. Giám đốc ngân hàng cẩn thận lấy ra từng tài liệu và đọc to trước sự chứng kiến của toàn bộ luật sư:
"Hồ sơ sở hữu đất đai năm 1995: 35% diện tích đất thuộc Khu Công nghiệp Công nghệ cao Nam Kinh đứng tên cá nhân bà Lâm Tố. Hiện đang được Chính phủ thuê lại với thời hạn 50 năm."
"Hồ sơ cổ phần sáng lập: 40% cổ phần gốc của Tập đoàn Năng lượng Giang Nam – doanh nghiệp nằm trong top 500 tập đoàn lớn nhất Trung Quốc."
"Bản di chúc và ủy quyền tài sản của Cố Chủ tịch Lâm Quốc Hùng – cựu trùm bất động sản miền Đông Trung Quốc – để lại toàn bộ tài sản thừa kế cho con gái duy nhất là bà Lâm Tố!"
Toàn bộ gian phòng rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người. Triệu Quốc Thành ngã bệt xuống ghế, mặt cắt không còn một giọt máu. Bà nội tôi run rẩy, đôi mắt trợn ngược như không tin vào tai mình.
"Không... Không thể nào!" Triệu Quốc Thành gào lên, lao đến giật lấy tập hồ sơ. "Lâm Tố chỉ là một mụ nông dân nghèo ở vùng quê Tô Bắc! Sao cô ta có thể là con gái của Lâm Quốc Hùng được?!"
Chương 3: Màn Đáp Trả Của Phượng Hoàng
Luật sư trưởng của ngân hàng chậm rãi bước lên, đẩy gọng kính và dội một gáo nước lạnh vào mặt Triệu Quốc Thành:
"Ông Triệu, năm 1998, tiểu thư Lâm Tố vì muốn thử lòng ông, muốn tìm kiếm một tình yêu chân thành không vướng bận vật chất, nên đã giấu kín thân phận thiên kim tiểu thư tập đoàn Lâm Thị để kết hôn với ông. Toàn bộ vốn khởi nghiệp ban đầu của Công ty Triệu Thị năm xưa, thực chất là do Tập đoàn Lâm Thị âm thầm rót vốn thông qua các quỹ đầu tư ủy thác."
Lâm Mộng đứng bên cạnh nghe vậy thì mặt mày xám xịt, chiếc túi hiệu trên tay rơi bốp xuống sàn.
"Chưa hết," Luật sư nói tiếp, lấy ra một bản văn bản pháp lý cuối cùng. "Trong thỏa thuận hôn nhân được lập năm đó có ghi rõ: Nếu ông Triệu Quốc Thành phản bội cuộc hôn nhân này, toàn bộ cổ phần ủy thác và các tài sản liên quan đến sự hỗ trợ của họ Lâm sẽ bị thu hồi ngay lập tức. Đồng thời, căn biệt thự tại Kim Giang và công ty Triệu Thị hiện tại... thực chất đều nằm trên mảnh đất đứng tên bà Lâm Tố."
"Phá sản... Chúng ta tiêu rồi..." Bà nội tôi quỵ xuống sàn, khóc lóc thảm thiết.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng VIP mở ra.
Một đoàn người mặc âu phục đen lịch lãm bước vào. Đi đầu là một người phụ nữ khoác chiếc áo măng-tô màu kem sang trọng, mái tóc búi cao quý phái, thần thái uy nghiêm, rực rỡ khác hẳn vẻ giản dị thường ngày.
Đó chính là mẹ tôi – bà Lâm Tố.
Triệu Quốc Thành như kẻ đuối nước vơ được cọc, bò lết đến trước mặt mẹ tôi, nắm lấy gấu quần bà khóc lóc van xin:
"Tố Tố! Anh sai rồi! Anh bị mụ hồ tinh này làm cho mờ mắt! Hai mươi tám năm qua chúng ta là vợ chồng mà! Em tha thứ cho anh lần này đi, anh sẽ đuổi Lâm Mộng đi ngay lập tức!"
Bà nội tôi cũng lết tới, vả liên tiếp vào mặt mình: "Tố Tố à! Con dâu ngoan của mẹ! Mẹ già rồi nên mắt mù, con đừng chấp mẹ! Căn nhà này cần con, nhà họ Triệu cần con mà!"
Lâm Mộng thấy thế liền chửi rủa Triệu Quốc Thành là kẻ hèn nhát, cả hai bên lao vào cào xé nhau tạo nên một cảnh tượng vô cùng thảm hại.
Mẹ tôi đứng đó, ánh mắt điềm nhiên nhìn đống hỗn loạn dưới chân mình. Bà nhẹ nhàng rút gấu quần ra khỏi tay Triệu Quốc Thành, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
"Triệu Quốc Thành, hai mươi tám năm qua tôi đã cho ông vô số cơ hội. Tôi chấp nhận sống giản dị, chấp nhận sự nhạo báng của mẹ ông, chỉ để xem lòng người có thể chân thành đến đâu. Nhưng ông đã dùng sự phản bội để đáp lại sự nhẫn nại của tôi."
"Tố Tố... xin em..." Triệu Quốc Thành dập đầu xuống sàn vỡ cả trán.
"Mọi thủ tục pháp lý thu hồi tài sản và khởi tố ông tội vi phạm nghĩa vụ hôn nhân, tẩu tán tài sản đã được hoàn tất," Mẹ tôi quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng. "Tiểu Vũ, đi thôi con. Nơi này không còn gì để chúng ta luyến tiếc nữa."
Bà nắm lấy tay tôi, thong thả bước ra khỏi ngân hàng. Phía sau lưng chúng tôi là tiếng gào khóc tuyệt vọng của Triệu Quốc Thành, tiếng chửi rủa xâu xé của Lâm Mộng và sự sụp đổ hoàn toàn của một gia tộc hợm hĩnh.
Gió mùa thu Nam Kinh thổi qua nhẹ nhàng. Mẹ nhìn lên bầu trời xanh trong, trút một hơi thở dài nhẹ nhõm. Hai mươi tám năm chịu đựng đã kết thúc, và từ hôm nay, bà lại là chính mình – một phượng hoàng kiêu hãnh cất cánh giữa trời cao.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét