#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Ánh đèn chùm pha lê trong phòng tiệc tư gia tại nhà hàng ven sông Hoàng Phố tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, phản chiếu lên chiếc bánh sinh nhật ba tầng trang trí hình siêu nhân của Tiểu Bảo. Hôm nay là tròn 10 tuổi của con trai tôi. Tôi đã dành cả tháng trời chuẩn bị từng chi tiết nhỏ, chỉ mong mang lại cho con một ngày sinh nhật trọn vẹn và tràn ngập niềm vui.
Thế nhưng, bầu không khí vui vẻ ấy lập tức bị xé tan khi cánh cửa gỗ sồi mở tung. Lâm Hạo – chồng cũ của tôi – bước vào với dáng vẻ ngông cuồng, trên tay khoác tay một người phụ nữ trẻ trung, diện chiếc váy hiệu đỏ rực nổi bật. Đó là Nhược Dao, cô nhân tình mà năm xưa anh ta bất chấp tất cả để theo đuổi, dẫn đến cuộc hôn nhân tám năm của chúng tôi đổ vỡ.
Không hề có một lời chào hay một câu chúc mừng sinh nhật cho Tiểu Bảo, Lâm Hạo tiến thẳng đến bàn chính, nơi bạn bè và người thân của tôi đang ngồi. Anh ta vứt mạnh một tập tài liệu lên mặt bàn, tiếng động chát chúa vang lên khiến tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật phải tắt ngấm.
Lâm Hạo nhếch môi cười nhạt, ánh mắt đắc thắng quét qua tôi: "Tô Ánh, cô vui vẻ thế này đủ rồi đấy. Hôm nay nhân tiện đông đủ mọi người ở đây, tôi đến để thông báo cho cô một tin: Căn hộ cao cấp 150 mét vuông ở quận Tĩnh An mà cô và con đang ở sắp tới sẽ chính thức sang tên cho Nhược Dao và đứa con trong bụng cô ấy. Hạn cho cô trong vòng ba ngày phải dọn toàn bộ đồ đạc ra ngoài!"
Cả phòng tiệc rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Bạn bè tôi sững sờ, có người phẫn nộ định đứng dậy chửi mắng, nhưng tôi đã đưa tay ra hiệu ngăn lại.
Nhược Dao tựa đầu vào vai Lâm Hạo, vuốt ve vòng một hơi nhô lên dưới lớp váy đỏ, cất giọng nũng nịu nhưng đầy vẻ mỉa mai: "Chị Tô Ánh à, anh Lâm Hạo đã nộp đơn lên tòa án rồi. Căn nhà đó vốn dĩ là do công ty anh ấy đứng ra thanh toán dòng tiền năm xưa. Chị ở nhờ tám năm qua coi như anh ấy đã nhân nhượng lắm rồi. Bây giờ chúng tôi sắp có con chung, đứa trẻ ra đời cần một môi trường sống tốt hơn. Chị chịu khó dọn về quê sống nhé?"
Đứng bên cạnh tôi, bàn tay nhỏ bé của Tiểu Bảo run run nắm chặt lấy gấu áo mẹ. Thằng bé ngước đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi nhìn người cha mà nó vốn dĩ rất thần tượng.
Tôi hít một hơi thật sâu, nén luồng khí lạnh đang bốc lên trong lồng ngực. Trải qua sáu năm ly hôn, tôi đã quá quen với sự trơ tráo và tham lam của người đàn ông này. Năm xưa khi ly hôn, anh ta giấu tài sản, chỉ để lại cho mẹ con tôi căn nhà ở Tĩnh An dưới dạng "quyền sử dụng kéo dài" đến khi Tiểu Bảo tròn 18 tuổi. Bây giờ thấy giá đất Tĩnh An tăng vọt, cộng thêm việc có bồ trẻ mang thai, anh ta lại muốn cướp trắng đường sống của mẹ con tôi.
Tôi không gào khóc, không tranh cãi, cũng chẳng buồn nhìn thẳng vào mặt hai kẻ trơ tráo ấy. Tôi nhẹ nhàng kéo ghế, ấn vai Tiểu Bảo ngồi xuống vị trí trung tâm, đặt vào tay con một chiếc thìa nhỏ.
"Tiểu Bảo, không sao đâu con. Cứ ăn bánh trước đã," tôi mỉm cười dịu dàng, vuốt tóc con trai, giọng nói bình thản đến kinh ngạc.
Lâm Hạo thấy thái độ phớt đời của tôi thì nổi giận đùng đùng, đập tay xuống bàn: "Tô Ánh! Cô điếc rồi à? Tôi đang nói đến chuyện cô sắp bị đuổi ra khỏi nhà đấy! Đừng có ở đó mà giả vờ cao ngạo! Lần này tòa án đã thụ lý hồ sơ, cô không có cửa thắng đâu!"
"Lâm Hạo, anh không cần phải hét to như thế," tôi thong thả rút khăn giấy lau góc môi cho con trai, đôi mắt lóe lên một tia sáng sắc lạnh. "Bữa tiệc hôm nay, tôi đâu chỉ mời bạn bè. Người cần đến... cũng sắp đến rồi."
Lời tôi vừa dứt, cánh cửa phòng tiệc lại một lần nữa mở ra.
Một người đàn ông lớn tuổi, khoảng chừng sáu mươi tuổi, bước vào. Ông mặc bộ trang phục Trung Hoa bằng lụa màu xám đậm, thần thái uy nghiêm nhưng gương mặt lại hằn sâu sự mệt mỏi và phẫn nộ. Đi theo sau ông là hai người đàn ông mặc suit đen – luật sư riêng của gia tộc họ Cố.
Nhìn thấy người đàn ông lớn tuổi này, nụ cười trên môi Lâm Hạo lập tức cứng đờ. Toàn thân anh ta bắn run bắn lên, thái độ ngông cuồng vừa rồi biến mất không một dấu vết.
Đó là Cố Lão gia tử – Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Cố Thị, đồng thời là cha đẻ của Nhược Dao, người từng tuyên bố từ mặt cô ta khi cô ta chấp nhận làm tiểu tam chen chân vào gia đình người khác.
Cố Lão gia không hề nhìn đến con gái mình. Ông chậm rãi tiến lại bàn tiệc, rút từ trong túi áo ra một phong bì niêm phong màu trắng có logo của trung tâm xét nghiệm ADN hàng đầu Thượng Hải. Ông ném phong bì đó thẳng vào mặt Lâm Hạo.
Trong căn phòng vắng lặng như tờ, Cố Lão gia cất giọng trầm đục, câu hỏi của ông giống như một ngọn sét giội thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Hạo:
"Lâm Hạo, anh vội vã cướp nhà để cho đứa bé trong bụng nó sống... vậy anh có biết đứa trẻ mà Nhược Dao đang mang thai thực chất là con của ai không?"
CHƯƠNG 2: MÀN KỊCH TRONG BÓNG TỐI
Căn phòng tiệc chìm vào một sự im lặng rợn người. Câu hỏi của Cố Lão gia giống như một lưỡi dao bén ngót đâm thẳng vào niềm tự hào và sự tự tin của Lâm Hạo.
Lâm Hạo đứng chết lặng tại chỗ, gương mặt từ đỏ gay vì tức giận nhanh chóng chuyển sang tái bệch, không còn một giọt máu. Anh ta nhìn phong bì xét nghiệm rơi trên bàn, rồi lại quay sang nhìn Nhược Dao với ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn nghi ngờ.
"Chủ... Chủ tịch Cố... Bác nói vậy là ý gì?" Giọng Lâm Hạo run rẩy thấy rõ. "Con và Nhược Dao đã ở bên nhau bao nhiêu năm nay. Đứa bé này... đứa bé này sao có thể không phải là con của con?"
Nhược Dao lúc này cũng hoàn toàn hoảng loạn. Cô ta lao đến chụp lấy tay Cố Lão gia, gào khóc thảm thiết: "Ba! Ba bị Tô Ánh hãm hại rồi! Sao ba lại tin lời người ngoài mà đi làm cái xét nghiệm vớ vẩn này? Đứa bé trong bụng con chắc chắn là của Lâm Hạo!"
Cố Lão gia hất mạnh tay cô ta ra, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng và khinh bỉ: "Tao vì muốn giữ chút sĩ diện cuối cùng cho dòng họ Cố nên mới không cho cảnh sát bắt mày ngay tại đây! Mày nghĩ mày làm những chuyện đồi bại sau lưng tao mà tao không biết sao?"
Ông quay sang nhìn luật sư đi cùng. Vị luật sư lập tức mở cặp táp, lấy ra một tệp tài liệu hình ảnh và hồ sơ giao dịch tài chính, đặt lên bàn trước mặt toàn thể khách khứa.
"Anh Lâm Hạo," vị luật sư cất giọng lạnh lùng. "Cô Nhược Dao không hề mang thai con của anh. Theo kết quả xét nghiệm huyết thống tiền sản từ mẫu máu mẹ và hồ sơ theo dõi tại bệnh viện tư nhân, đứa trẻ này là con của ông Tần – đối thủ kinh doanh trực tiếp của anh tại thị trường Thượng Hải."
"CÁI GÌ?!" Lâm Hạo gào lên một tiếng như thú dữ bị thương, hai mắt trợn ngược.
"Chưa dừng lại ở đó," vị luật sư tiếp tục đọc từng dòng chữ bằng giọng điệu không chút cảm xúc. "Cô Nhược Dao và ông Tần đã âm thầm lên kế hoạch từ nửa năm trước. Họ sử dụng tình cảm của anh để thao túng anh nộp đơn kiện đòi lại căn nhà 150 mét vuông ở Tĩnh An. Mục đích thực sự của họ là ép anh bán tháo tài sản cá nhân để đầu tư vào dự án bất động sản ảo của ông Tần, nhằm chiếm đoạt toàn bộ vốn lưu động của công ty anh!"
Mỗi lời luật sư thốt ra như một đòn đập mạnh vào đầu Lâm Hạo. Tấm mành kịch hoàn hảo mà anh ta tưởng rằng mình là nam chính hạnh phúc nhất, hóa ra chỉ là một cái bẫy gài sẵn để biến anh ta thành một kẻ ngốc không hơn không kém.
Lâm Hạo lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa thì ngã quỵ nếu không chạm vào mép bàn. Anh ta quay sang nhìn Nhược Dao – người phụ nữ mà vì cô ta, anh ta đã vứt bỏ người vợ tào khang, từ bỏ quyền nuôi con và tiêu tốn hàng triệu Nhân dân tệ suốt những năm qua.
"Nhược Dao... Cô... cô dám lừa tôi?!" Lâm Hạo xông đến túm lấy cổ áo Nhược Dao, hai mắt đỏ ngầu gầm lên.
"Tôi không có! Lâm Hạo, anh nghe tôi giải thích!" Nhược Dao khóc lóc giằng co, vẻ thùy mị nũng nịu ban đầu biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự trơ tráo của một kẻ bị bóc phốt.
Tôi đứng ở trung tâm bàn tiệc, thong thả rót một ly nước cam cho Tiểu Bảo, nhẹ nhàng xoa đầu con trai để thằng bé không bị ảnh hưởng bởi cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.
Sự thật này, tôi đã biết từ ba tháng trước.
Khi Lâm Hạo bắt đầu gửi thư luật sư đe dọa đòi lại căn nhà ở Tĩnh An, tôi đã không ngồi yên chờ chết. Tôi dùng toàn bộ mối quan hệ trong ngành tài chính của mình để điều tra các hoạt động gần đây của Lâm Hạo và công ty anh ta. Vô tình, tôi phát hiện ra những cuộc gặp gỡ lén lút giữa Nhược Dao và ông Tần tại các khách sạn cao cấp.
Tôi đã chủ động hẹn gặp Cố Lão gia – người cha đã đau đớn từ mặt con gái vì hành vi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Cố Lão gia là một thương gia chân chính, ông không bao giờ bao che cho sự sai trái. Khi biết con gái mình không chỉ làm tiểu tam mà còn tiếp tay cho kẻ xấu lừa đảo tài chính, chính ông đã đứng ra thu thập chứng cứ và làm xét nghiệm ADN để làm sáng tỏ mọi chuyện.
"Lâm Hạo," tôi cất giọng thản nhiên, ngắt ngang cuộc ẩu đả nham nhở của hai kẻ trơ tráo. "Anh có muốn biết tại sao căn nhà ở Tĩnh An không bao giờ thuộc về anh hay Nhược Dao không?"
Lâm Hạo dừng tay, ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng và bàng hoàng.
CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ VÀ BÌNH MÌNH MỚI
Tôi rút từ trong túi xách ra một bản hợp đồng mua bán nhà đất đã ố vàng theo thời gian, đặt nhẹ nhàng lên bàn bên cạnh phong bì xét nghiệm ADN.
"Lâm Hạo, anh luôn nghĩ rằng năm xưa anh dùng tiền công ty để mua căn nhà đó dưới tên anh, nên anh có quyền đòi lại bất cứ lúc nào," tôi mỉm cười nhạt nhẽo. "Nhưng anh quên mất một điều: khi công ty anh gặp khủng hoảng tài chính tám năm trước, ai là người đã đứng ra dùng toàn bộ tiền tiết kiệm trước hôn nhân của mình để bù vào khoản lỗ đó?"
Lâm Hạo ngơ ngác: "Ý cô là sao...?"
"Số tiền 2 triệu Nhân dân tệ mà tôi chuyển vào tài khoản công ty anh năm đó không phải là tiền cho vay, mà là tiền mua lại 100% quyền sở hữu căn nhà ở Tĩnh An từ công ty anh," tôi thong thả giải thích, từng câu từng chữ đều được pháp lý bảo chứng. "Bản hợp đồng này do chính tay anh ký nhận, có sự chứng nhận của ngân hàng và cơ quan thuế. Căn nhà đó từ tám năm trước đã hoàn toàn là tài sản riêng hợp pháp của tôi. Việc anh để tên công ty chỉ là trên giấy tờ quản lý hành chính mà thôi."
Lâm Hạo vội vàng vơ lấy bản hợp đồng, lật xem từng trang. Chữ ký sắc nét của chính anh ta và con dấu đỏ tươi của công ty năm xưa hiện lên rõ mùng mọt.
Anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Không có căn nhà 150 mét vuông đắt đỏ ở Tĩnh An để sang tên. Đứa con trong bụng người bồ trẻ không phải là của anh ta. Công ty thì đang đứng trên bờ vực phá sản vì bị đối thủ gài bẫy. Lâm Hạo trắng tay hoàn toàn, mất đi tất cả chỉ trong một buổi tối.
"Tô Ánh... Ánh Ánh..." Lâm Hạo buông rơi bản hợp đồng, quỳ sụp xuống trước mặt tôi, giọng van xin thảm thiết. "Anh sai rồi! Anh bị người ta lừa! Anh mê muội mới làm ra những chuyện khốn nạn như thế này! Vì đứa con của chúng ta, vì Tiểu Bảo... em cho anh một cơ hội làm lại từ đầu được không? Anh hứa sẽ đuổi cô ta đi, anh sẽ bù đắp cho hai mẹ con..."
Nhìn người đàn ông từng dứt áo ra đi, từng khinh rẻ mẹ con tôi giờ đây quỳ dưới chân mình van xin như một kẻ thảm hại, trong lòng tôi không hề có sự hả hê, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng.
Tiểu Bảo đặt chiếc thìa xuống đĩa, ngẩng đầu nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt xa lạ, rồi kéo tay tôi: "Mẹ ơi, con ăn xong bánh rồi. Mẹ đưa con đi chơi công viên nhé?"
Lời nói ngây thơ của con trai như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Lâm Hạo, dập tắt chút hy vọng cuối cùng của anh ta. Thằng bé đã 10 tuổi, nó đủ lớn để hiểu ai là người thực sự yêu thương và bảo vệ nó, và ai là kẻ đã bỏ rơi nó.
Cố Lão gia bước tới, nhìn Lâm Hạo với sự lạnh lùng: "Luật sư của tôi sẽ phối hợp với cơ quan chức năng để làm rõ vụ án lừa đảo tài chính của Tần và Nhược Dao. Còn anh, Lâm Hạo, chuẩn bị tinh thần đối mặt với trát tòa từ các bên nợ đi."
Nói rồi, Cố Lão gia ra hiệu cho người đưa Nhược Dao – lúc này đang gào khóc thảm thiết – rời khỏi phòng tiệc.
Lâm Hạo quỳ ngơ ngác trên sàn nhà, gương mặt trống rỗng như một cái xác không hồn. Bạn bè và người thân của tôi bắt đầu lên tiếng xua đuổi anh ta ra khỏi phòng tiệc để trả lại không gian cho mẹ con tôi.
Tôi quay sang ôm lấy Tiểu Bảo, mỉm cười dắt tay con bước ra ban công của phòng tiệc.
Phía ngoài cửa kính, dòng sông Hoàng Phố rực rỡ ánh đèn về đêm, những tòa nhà cao tầng vươn mình lung linh phản chiếu xuống mặt nước lăn tăn sóng. Làn gió đêm mát rượi thổi qua tóc tôi, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa mộc lan.
Sáu năm qua, tôi đã nhẫn nại, đã nỗ lực làm việc và âm thầm chuẩn bị mọi thứ không phải để trả thù, mà là để bảo vệ tương lai an toàn cho con trai mình. Hôm nay, cái bẫy mà những kẻ tham lam tự giăng ra đã hoàn toàn sụp đổ, và mẹ con tôi có thể mỉm cười đón nhận một chương mới rực rỡ của cuộc đời.
"Chúc mừng sinh nhật 10 tuổi của con, Tiểu Bảo," tôi thì thầm vào tai con trai.
"Cảm ơn mẹ," Tiểu Bảo mỉm cười rạng rỡ, ôm chặt lấy cổ tôi. "Có mẹ ở bên, ngày nào cũng là ngày tuyệt vời nhất của con."
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét