Min menu

Pages

ngay tại lễ tang của ông nội chồng, mẹ chồng bất ngờ công bố toàn bộ tài sản sẽ để lại cho con trai út và đuổi tôi cùng con gái ra khỏi nhà vì “không sinh được cháu trai”. tôi không phản bác, chỉ đưa cho luật sư một phong bì mà ông cụ đã nhờ tôi giữ. đọc đến dòng cuối, cả nhà bỗng im phăng phắc...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BẢN DI CHÚC TRONG KHÓI HƯƠNG

Tiếng nhạc tử đếu trầm buồn và tiếng khóc thuê vãng vút hòa cùng mùi hương trầm nồng nặc trong đại sảnh nhà tang lễ thành phố Nam Kinh. Linh cữu của ông nội chồng tôi — Cụ Lâm Chấn Quốc, cựu Chủ tịch gia tộc họ Lâm lẫy lừng — nằm giữa một rừng hoa cúc trắng. Người đến viếng toàn là giới quan chức, doanh nhân máu mặt trong vùng.

Thế nhưng, khi những vị khách cuối cùng vừa bước ra khỏi cửa, bà mẹ chồng tôi — bà Vương Kim Liên — đã không thể chờ đợi thêm một phút nào nữa. Bà gạt phăng giọt nước mắt cá sấu trên má, bước thẳng lên bục phát biểu, gõ mạnh chiếc gậy gỗ trắc xuống sàn gạch hoa cương kêu cộp cộp.

— Các người trong họ hàng tụ họp đông đủ ở đây hôm nay thì làm chứng luôn cho tôi! — Giọng bà Vương chói lót, ranh mãnh vang lên khắp tang lễ. — Hôm nay trước linh cữu của ông cụ, tôi chính thức tuyên bố: Toàn bộ nhà cửa, cổ phần tập đoàn và đất đai của Lâm gia sẽ do con trai út Lâm Phong thừa kế. Còn đứa con gái dốt nát và đứa cháu gái "vịt giời" này...

Bà chỉ thẳng ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bự vào mặt tôi và đứa con gái năm tuổi đang sợ hãi núp sau lưng tôi:

— Đã năm năm trôi qua mà cô không sinh nổi một đứa cháu đích tôn nối dỗi tông đường cho họ Lâm! Đồ cây khô không ra trái! Ngay sau khi tang lễ này kết thúc, cô gom góp đồ đạc của mẹ con cô rồi dời khỏi Lâm gia ngay lập tức! Nhà họ Lâm không nuôi loại phụ nữ ăn bám vô dụng!

Một tiếng ồ lớn vang lên từ họ hàng. Chồng tôi — Lâm Triết, con trai trưởng của bà — đứng ngay bên cạnh, cúi gập đầu, mặt mày xám xịt nhưng không hề thốt ra dù chỉ một lời để bảo vệ hai mẹ con tôi. Anh ta run rẩy nép sau lưng người em trai cưng Lâm Phong, kẻ đang nhếch môi cười đắc thắng cùng cô vợ mới cưới.

Tôi không gào khóc, không giận dữ, cũng chẳng buồn cất lời thanh minh. Sáu năm làm dâu Lâm gia, tôi — Mộc Ninh — đã tận tụy chăm sóc ông nội trên giường bệnh suốt ba năm trời, chịu đựng mọi lời lăng mạ, coi thường của mẹ chồng chỉ vì tôi sinh ra một bé gái. Sự bạc bẽo của họ đối với tôi đã trở thành điều quá quen thuộc.

Tôi chỉ im lặng ôm chặt con gái vào lòng, bước lại gần vị luật sư gia đình — Luật sư Tần — người đang đứng lặng lẽ ở góc sảnh. Tôi rút từ trong túi áo tang màu đen ra một phong bì niêm phong bằng dấu sáp đỏ đã ngả màu, đưa cho ông.

— Luật sư Tần, đây là vật mà ông nội đã đích thân giao cho tôi nửa tháng trước khi mất, dặn rằng đúng vào ngày tang lễ của ông, trước mặt đông đủ dòng họ, hãy nhờ ông đọc nó lên.

Bà mẹ chồng tôi xô người tới, bĩu môi khinh bỉ: — Cô lại giở trò gì đấy? Mấy cái trò giả mạo thư tay để đòi chia tài sản chứ gì? Ta nói cho cô biết, di chúc do chính tay ta y khoa xác nhận ông cụ bị minh mẫn kém từ nửa năm trước rồi! Mấy tờ giấy rác của cô không có giá trị pháp lý đâu!

Luật sư Tần nhìn bà Vương bằng ánh mắt sắc lạnh, cẩn thận dùng dao rọc giấy xé niêm phong. Ông đeo kính lão lên, lật mở từng trang tài liệu bằng giấy da cao cấp.

Khi ánh mắt vị luật sư lướt xuống những dòng chữ cuối cùng, bàn tay ông đột nhiên run lên bần bật. Nét mặt ông chuyển từ nghiêm nghị sang bàng hoàng tột độ. Ông ngước nhìn bà Vương, rồi lại nhìn sang Lâm Triết và Lâm Phong, ánh mắt đong đầy sự chua chát và thương hại.

Khán phòng bỗng im phăng phắc. Mùi khói hương như ngưng đọng lại trong không khí.

— Luật sư Tần! Rốt cuộc trong đó viết cái gì?! — Lâm Phong mất kiên nhẫn, hất hàm hỏi lớn. — Ông mau đọc ra cho tất cả mọi người biết cô ta định giở trò gì đi chứ!

Luật sư Tần hắng giọng, tiếng nói của ông qua micro vang lên rõ ràng, đanh thép từng chữ:

— "Tôi, Lâm Chấn Quốc, trong trạng thái hoàn toàn minh mẫn, xin lập bản di chúc cuối cùng. Thứ nhất: Toàn bộ 60% cổ phần chi phối Tập đoàn Lâm Thị và căn biệt thự cổ họ Lâm thực chất không thuộc về dòng họ Lâm. Bốn mươi năm trước, nguồn vốn sáng lập tập đoàn là tài sản riêng của dòng họ Mộc ở Thượng Hải. Tôi chỉ là người đứng tên quản lý hộ cháu gái Mộc Ninh — người thừa kế duy nhất của Mộc gia..."

— Cái gì?! — Bà Vương la lên một tiếng như vịt bị chọc tiết, lùi lại hai bước.

Luật sư Tần vẫn tiếp tục đọc, giọng điệu càng lúc càng lạnh lẽo: — "Thứ hai: Qua kết quả kiểm tra ADN mật do tôi tự tay thực hiện tại Bệnh viện Trung ương Bắc Kinh... Lâm Triết và Lâm Phong hoàn toàn không có quan hệ huyết thống với tôi, và cũng KHÔNG Phải là con ruột của người con trai quá cố của tôi. Bà Vương Kim Liên đã có hành vi gian dối, đưa hai đứa trẻ vơ vét từ bên ngoài vào để chiếm đoạt tài sản gia tộc họ Lâm!"

Rống!

Cả đại sảnh nhà tang lễ bùng nổ như un núi lửa phun trào. Hàng trăm ánh mắt kinh ngạc, khinh bỉ và bàng hoàng đồng loạt đổ dồn về phía bà Vương.

Bà Vương Tố Phấn mặt cắt không còn một giọt máu, hai mắt trợn ngược. Lâm Triết và Lâm Phong chết đứng tại chỗ như hai pho tượng đá, chân tay run rẩy không kiểm soát nổi.

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ BỊ BÓC TRẦN

Sự im lặng đáng sợ kéo dài vài秒 trước khi những tiếng bàn tán xôn xao bùng lên như bão táp. Những người họ hàng từng hùa theo bà Vương để xua đuổi mẹ con tôi giờ đây dạt ra xa, nhìn ba mẹ con bà ta như nhìn những kẻ xa lạ đầy gian ác.

— Không thể nào! Giả mạo! Tất cả là giả mạo! — Bà Vương gào lên, lao tới định giật lấy bản di chúc trên tay Luật sư Tần. — Cánh tay ông già đó đã liệt từ lâu, làm sao viết được di chúc?! Cô! Mộc Ninh! Cô đã mua chuộc luật sư để hại mẹ con tôi đúng không?!

Hai vệ sĩ to lớn do Luật sư Tần mang theo lập tức bước lên, sừng sững chặn đứng bà Vương lại.

— Bà Vương, hãy tự trọng! — Luật sư Tần lạnh lùng nhấn nút trên chiếc điều khiển remoted. Màn hình chiếu lớn phía sau linh cữu ông cụ — vốn dùng để chiếu slide hình ảnh cuộc đời ông — đột ngột chuyển sang một đoạn video quay trực tiếp tại bệnh viện.

Trên màn hình, Cụ Lâm Chấn Quốc dù gầy guộc nhưng ánh mắt vô cùng tinh anh, tay cầm bút ký tên và điểm chỉ vào bản di chúc trước sự chứng kiến của ba vị notario viên nổi tiếng nhất thành phố Nam Kinh cùng Trưởng khoa Giám định Pháp y.

“Kim Liên à…” Giọng nói thều thào nhưng uy nghiêm của ông cụ vang vọng khắp sảnh tang lễ. “Bà tưởng bà qua mặt được ông già này sao? Mấy chục năm qua bà lén lút qua qua lại lại với người cựu quản gia, sinh ra hai đứa con không mang dòng máu họ Lâm, tôi vì danh dự của gia tộc mà nhẫn nại. Nhưng bà càng ngày càng quá đáng, hành hạ Mộc Ninh — cháu gái của ân nhân đã cứu sống cả cái gia tộc này. Hôm nay tôi lấy lại tất cả những gì thuộc về Mộc gia, trả lại sự sạch sẽ cho dòng họ Lâm!”

Đoạn video kết thúc. Mọi bằng chứng sắc như dao cạo, đập tan hoàn toàn mọi lời chối cãi.

Lâm Triết gục xuống sàn nhà, đôi mắt mất đi toàn bộ thần thái. Anh ta nhìn sang người mẹ mà mình luôn nghe lời tăm tắp, giọng run rẩy: — Mẹ... Ông nội nói... nói có thật không? Con... con không phải là con cháu họ Lâm sao?

Lâm Phong thì điên狂 nắm lấy cổ áo bà Vương: — Bà nói đi chứ! Tôi là thiếu gia họ Lâm cơ mà?! Tại sao lại thành ra thế này?! Số cổ phần của tôi đâu?! Căn biệt thự của tôi đâu?!

Bà Vương lúc này hoàn toàn sụp đổ. Bà ta ngã nhào ra đất, mái tóc búi sang trọng bị xõa tung tưởi, nước mắt nước mũi giàn giụa trên gương mặt trát đầy phấn. Sự kiêu ngạo, hách dịch của một "matriarch" quyền lực trong phút chốc biến thành trò cười thảm hại cho toàn bộ giới thượng lưu Nam Kinh.

Tôi ôm con gái, thong thả bước đến trước mặt ba người họ.

— Cậu Lâm Triết, — tôi xưng hố một cách xa lạ và lạnh nhạt. — Anh từng bảo tôi là loại phụ nữ ăn bám, không biết đẻ. Nhưng anh có biết tại sao suốt năm năm qua tôi không thể sinh thêm con không? Vì chính anh bị vô trùng bẩm sinh do di truyền từ người cha cựu quản gia của anh! Tôi giữ lại chút tự trọng cuối cùng cho anh, chấp nhận mang tiếng xấu, vậy mà các người lại dùng nó để chửi rủa mẹ con tôi!

Lâm Triết ngước nhìn tôi, gương mặt đong đầy sự hối hận và tủi nhục tột cùng. Anh ta bò tới định nắm lấy gấu áo tang của tôi: — Ninh Ninh... Anh sai rồi! Anh bị mẹ và em trai làm mờ mắt! Em hãy nhìn vào tình nghĩa năm xưa mà cứu anh với! Nếu không có cổ phần, anh sẽ phá sản mất!

— Tình nghĩa? — Tôi lùi lại một bước, tránh né bàn tay bẩn thiểu của anh ta. — Vào khoảnh khắc anh đứng nhìn mẹ anh đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà mà không cất một lời bảo vệ, tình nghĩa giữa chúng ta đã hoàn toàn tuyệt diệt rồi.

Luật sư Tần bước lại gần tôi, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể quan khách: — Theo đúng điều khoản thi hành di chúc, trong vòng 24 giờ tới, bà Vương Kim Liên, ông Lâm Triết và ông Lâm Phong phải bàn giao toàn bộ tài sản, chìa khóa biệt thự và chức vụ tại Tập đoàn Lâm Thị cho Chủ tịch Mộc Ninh. Đồng thời, cơ quan công an sẽ tiến hành điều tra hành vi chiếm đoạt tài sản và làm giả hồ sơ nhân thân của bà Vương Kim Liên!

Một toán cảnh sát mặc sắc phục bất ngờ bước vào từ cửa chính nhà tang lễ.

— Bà Vương Kim Liên, chúng tôi nhận được đơn tố giác tội phạm về hành vi tham ô và chiếm đoạt tài sản. Mời bà về trụ sở để làm việc!

Chiếc còng số tám sáng loáng bập vào cổ tay bà Vương. Bà ta gào khóc thảm thiết, van xin họ hàng giúp đỡ, nhưng đáp lại bà ta chỉ là những cái quay đi lạnh lùng và những tiếng chửi rủa khinh bỉ. Lâm Triết và Lâm Phong ngơ ngác nhìn mẹ mình bị giải đi, hiểu rằng cuộc đời nhung lụa của họ đã vĩnh viễn chấm dứt.

CHƯƠNG 3: BÌNH MINH TRÊN ĐỈNH CAO MỚI

Một tháng sau sự cố tại nhà tang lễ.

Thành phố Nam Kinh bước vào những ngày thu trong lành. Tòa nhà trụ sở chính của Tập đoàn Mộc Thị (tiền thân là Lâm Thị) sừng sững giữa trung tâm tài chính rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.

Tôi đứng trước cửa kính kịch trần ở văn phòng Chủ tịch HĐQT trên tầng 38, tay cầm tách trà hoa cúc nóng. Trên bàn làm việc là tờ báo tài chính sáng nay với tiêu đề nổi bật: "TẬP ĐOÀN MỘC THỊ KHÔI PHỤC THƯƠNG HIỆU: TÂN CHỦ TỊCH MỘC NINH ĐƯA CỔ PHIẾU TĂNG TRẦN 7 PHIÊN LIÊN TIẾP."

Sự trở lại của tôi trên cương vị người thừa kế chính thức của dòng họ Mộc đã tái cấu trúc toàn bộ tập đoàn. Những sâu bọ, phe cánh tham nhũng do mẹ con bà Vương cài cắm đều bị dọn sạch không rác rưởi.

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Luật sư Tần bước vào, trên tay cầm một bản báo cáo thi hành án.

— Chủ tịch Mộc, — ông cung kính nói. — Tòa án đã ra phán quyết cuối cùng. Bà Vương Kim Liên bị tuyên phạt 12 năm tù vì tội gian dối chiếm đoạt tài sản và tham ô. Toàn bộ tài sản bà ta đứng tên đã bị kê biên để hoàn trả cho quỹ Mộc gia.

— Còn Lâm Triết và Lâm Phong thì sao? — Tôi hỏi bằng giọng điệu bình thản.

— Lâm Triết do gánh khoản nợ cờ bạc cá nhân nên đã bị ngân hàng siết nhà. Anh ta hiện phải đi làm công nhân ca đêm tại một khu công nghiệp ngoại thành để trả nợ. Còn Lâm Phong... cô vợ mới cưới của anh ta ngay khi biết chuyện đã ôm sạch tiền tiết kiệm bỏ trốn, anh ta hiện đang sống chui rúc trong một căn phòng trọ chật hẹp, hàng ngày đi nhặt ve chai kiếm sống.

Tôi khẽ thở dài một tiếng. Quả báo tuy đến chậm nhưng vô cùng công bằng. Sự ngạo mạn, tham lam và bạc bẽo đã tự tay đẩy họ xuống vực sâu của xã hội.

— Mẹ ơi! — Tiếng reo vui trong trẻo của con gái tôi vang lên từ phía cửa.

Con bé mặc chiếc váy màu hồng dễ thương, tay cầm bức tranh vừa vẽ xong chạy lại ôm chồm lấy chân tôi. Sau lưng con bé là người bảo mẫu thân thiết.

Tôi cúi xuống bế con gái lên, thơm nhẹ vào má con: — Bống hôm nay vẽ gì đấy con?

— Con vẽ mẹ và con! — Con bé giơ bức tranh có hình hai mẹ con đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ. — Mẹ ơi, cô giáo bảo mẹ là người tuyệt vời nhất thế giới!

Tôi ôm chặt con vào lòng, mắt hơi rấn rấn giọt lệ hạnh phúc. Nhìn ra dòng sông Trường Giang cuồn cuộn chảy qua thành phố, tôi cảm nhận được sự tự do và bình yên trọn vẹn trong tâm hồn.

Tôi từng nghĩ nhẫn nại và chịu đựng là cách tốt nhất để giữ gìn một gia đình. Nhưng giờ đây tôi mới hiểu, sự mạnh mẽ, bản lĩnh đứng lên bảo vệ chính mình và con cái mới là giá trị thực sự của một người phụ nữ.

Tôi không còn là người con dâu bị miệt thị năm nào. Tôi là Mộc Ninh — chủ nhân của cuộc đời mình, sẵn sàng cùng con gái bước đi trên con đường ngập tràn ánh sáng phía trước, nơi không còn bóng dáng của những dối trá và bạc bẽo.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét