#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
"Đứa con dâu nghèo lại mang thai con gái đó, mau đuổi khỏi nhà ngay! Cô ta không xứng làm dâu nhà họ Lý!"
Tiếng chửi rủa xói mòn lòng người của bà Lý vang lên chát chúa giữa phòng khách xa hoa của căn biệt thự họ Lý tại thành phố Giang Thành. Trên bàn trà bằng đá hoa cương sáng bóng là tấm thiệp hồng thiếp vàng mới kẹp, in rõ tên của Lý Hạo và một tiểu thư tập đoàn thực phẩm nổi tiếng trong vùng.
Tôi quỳ gối trên nền gạch men lạnh ngắt, một tay ôm lấy cái bụng đã nhô lên sau năm tháng mang thai, tay kia níu lấy gấu quần của người đàn ông đứng bên cạnh. Lý Hạo – người từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi suốt đời trước sự dèm pha của gia đình – lúc này lại đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh như băng giá ngoài trời mùa đông Giang Thành.
"Hạo... em đang mang trong mình giọt máu của anh..." Tôi nghẹn ngào, giọng run lên vì uất hận và đau đớn. "Bác sĩ nói thai nhi rất khỏe mạnh. Dù là con gái, nó cũng là con của chúng ta mà..."
Lý Hạo lùi lại một bước, phũ phàng đá văng bàn tay đang níu lấy anh ta ra. Ánh mắt anh ta không chút gợn sóng, chỉ còn lại sự tính toán máu lạnh của một kẻ thương nhân:
"Phương Diệc, cô thôi diễn trò đi. Nhà họ Lý cần một người thừa kế, không cần một đứa con gái kéo lùi gia thế. Quan trọng hơn, tập đoàn nhà họ Lâm cam kết rót hai mươi triệu Tệ vốn đầu tư nếu tôi cưới Lâm Mộng. Cô xem cô cho tôi được gì以外 ngoài cái gốc gác nông thôn nghèo hèn?"
Bà Lý bước tới, hất văng ly trà nóng xuống ngay bên cạnh tôi. Nước trà bắn lên mu bàn tay tôi đỏ rát, nhưng cơn đau đó chẳng thấm vào đâu so me sự cay đắng trong lòng.
"Chờ đến sáng mai làm gì?" Bà Lý chỉ tay vào mặt tôi, mặt mày vặn vẹo. "Đồ xui xẻo! Dọn dẹp đồ đạc xách vali cút ngay lập tức! Đừng để tiểu thư nhà họ Lâm nhìn thấy cô mà dơ mắt!"
"Mẹ," Lý Hạo cất lời, giọng điệu thản nhiên đến đáng sợ. "Hôm nay trời đổ mưa tuyết, xe cộ khó đi. Để cô ta ở lại gian phòng kho sau nhà một đêm. Ngày mai cô phải rời khỏi nhà này trước sáu giờ sáng."
Tôi ngước nhìn người chồng đã chung sống ba năm. Ba năm qua, tôi vì anh ta mà thức khuya dậy sớm, vì công ty anh ta mà thức trắng bao đêm làm hồ sơ thiết kế, chịu đựng mọi sự nhục nhã từ người mẹ chồng hợm hĩnh. Để rồi đổi lại, tôi nhận được một lệnh đuổi đi trong đêm tuyết rơi đầy, cùng sự ghẻ lạnh dành cho đứa trẻ chưa kịp chào đời.
Tôi không khóc nữa. Nước mắt rơi xuống sàn gạch mau chóng đóng băng. Tôi chậm rãi đứng dậy, gật đầu nhẹ:
"Được. Cho tôi ngủ lại phòng kho một đêm. Sáng mai, tôi sẽ tự đi."
Bà Lý hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng lên tầng. Lý Hạo cũng quay đi, không một lần ngoái đầu nhìn lại người vợ đang mang thai con của mình. Căn phòng kho chật hẹp, ẩm thấp ở góc vườn là nơi tôi dành cả đêm để xoa bụng, thì thầm với đứa con bé bỏng: "Con ngoan, đừng sợ. Mẹ sẽ nuôi con lớn khôn."
Nhưng họ không hề biết rằng, căn phòng kho đó từng là nơi giấu một bí mật. Và họ càng không thể ngờ tới, thứ mà Lý Hạo vừa đá văng ra khỏi đời mình không chỉ là một người vợ nghèo, mà là toàn bộ sinh mệnh của tập đoàn họ Lý.
Chương 2: Sương Mù Tan Mới Biết Ai Là Chủ
Chưa đầy năm giờ sáng, tiếng còi xe ô tô gầm rú xé tan không khí tĩnh mịch của khu biệt thự nhà họ Lý.
Bà Lý đang ngủ mê mệt thì bị tiếng đập cửa dồn dập làm cho tỉnh giấc. Lý Hạo khoác vội chiếc áo ngủ, nét mặt đầy bực bội bước xuống tầng dưới. Mở cửa ra, anh ta bàng hoàng khi thấy trợ lý riêng của mình mặt cắt không còn một giọt máu, đứng run rẩy trong làn tuyết trắng.
"Tổng giám đốc Lý! Tiêu rồi! Cả tập đoàn chúng ta tiêu rồi!" Người trợ lý thở không ra hơi, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
"Cái gì mà tiêu?" Lý Hạo nhíu mày tức giận. "Sáng sớm ra cô nói nhảm cái gì đó? Dự án với nhà họ Lâm đã chốt xong, hôm nay đăng báo kết hôn, có gì mà tiêu?"
"Không phải!" Trợ lý giơ cao chiếc điện thoại: "Toán bộ tài khoản ngân hàng của công ty đã bị đóng băng! Các bên cung ứng nguyên vật liệu đồng loạt hủy hợp đồng và đòi đền bù! Chưa hết, ba quỹ đầu tư lớn nhất từ Bắc Kinh vừa rút toàn bộ vốn ủy thác!"
Bà Lý từ trên cầu thang đi xuống, nghe vậy thì choạng vạng суýt ngã: "Cái... cái gì? Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ nhà họ Lâm lật lọng?"
"Không phải nhà họ Lâm!" Trợ lý bật khóc vì áp lực. "Lâm tổng vừa gọi điện báo, tập đoàn họ Lâm cũng vừa bị kiểm toán tối cao phong tỏa tài sản vì có liên quan đến vụ án thâu tóm bất hợp pháp. Lời hứa rót hai mươi triệu Tệ của họ chỉ là một cái bánh vẽ!"
Sét đánh ngang tai Lý Hạo. Anh ta lao đến chộp lấy điện thoại, cuống quýt bấm số của Chủ tịch tập đoàn đầu tư Bắc Kinh – người mà anh ta đã tốn bao công sức xin gặp suốt nửa năm qua nhưng đều bị từ chối.
Lần này, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh. Giọng nói trầm thấp, uy nghiêm của vị đại gia tộc họ Phương vang lên:
"Lý Hạo, cậu gan lắm. Chút tài sản cùi củi của nhà họ Lý mà cũng dám coi thường đại tiểu thư duy nhất của tập đoàn Phương Thị chúng tôi?"
Lý Hạo sững người, trán rịn đầy mồ hôi hột: "Phương... Phương chủ tịch? Ông nói gì vậy? Tôi làm sao dám xúc phạm đại tiểu thư của ông?"
"Phương Diệc! Con gái duy nhất của tôi!" Tiếng đập bàn chát chúa từ đầu dây bên kia khiến Lý Hạo suýt rơi điện thoại. "Nó vì muốn tự lập, vì cái gọi là tình yêu chân thành mà giấu thân phận gia nhập cái công ty nhỏ bé của cậu, chịu đựng mẹ con cậu hành hạ suốt ba năm! Bản hợp đồng trị giá hàng trăm triệu Tệ mà công ty cậu nhận được năm ngoái, cậu tưởng là nhờ tài năng của cậu sao? Đó là quà đính hôn tôi âm thầm gửi cho nó!"
"Cái... Cái gì?!" Bà Lý nghe thấy giọng loa ngoài thì ngã bệt xuống sàn nhà, mặt mày xám xịt như thây ma.
"Hôm qua, con gái tôi gửi cho tôi một tin nhắn," Giọng vị chủ tịch ngập tràn sát khí. "Nó nói cậu vì mười triệu Tệ mà ép nó phá thai, đuổi nó ra khỏi nhà trong đêm tuyết. Lý Hạo, trong vòng ba tiếng nữa, tôi sẽ khiến nhà họ Lý của cậu trắng tay, thân tàn danh liệt!"
"Chờ đã! Phương chủ tịch! Xin hãy nghe tôi giải thích!" Lý Hạo gào lên trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tít tít kéo dài.
Lúc này, Lý Hạo mới sực nhớ ra gian phòng kho sau vườn. Anh ta như một kẻ điên, lao vun vút ra ngoài trời tuyết, bà Lý cũng lết theo sau, miệng không ngừng lẩm nhẩm trong sợ hãi.
Chương 3: Sự Sụp Đổ Của Kẻ Hợm Hĩnh
Tuyết phủ dày trên con đường nhỏ dẫn ra gian phòng kho.
Khi Lý Hạo đẩy xô cánh cửa gỗ mục nát, căn phòng đã trống rỗng. Trên chiếc giường gỗ xập xệ chỉ còn lại một tờ giấy ly hôn đã được ký sẵn tên Phương Diệc, cùng chiếc nhẫn cưới mạ vàng rẻ tiền mà anh ta từng mua cho cô ba năm trước.
"Phương Diệc! Diệc Diệc! Em ở đâu?" Lý Hạo gào lên, chạy xông ra cổng chính.
Ngay trước cổng biệt thự, một đoàn xe xa xỉ gõ còi vang rộn. Chiếc xe Rolls-Royce dẫn đầu chậm rãi hạ kính xuống. Phương Diệc đang ngồi ở ghế sau, khoác trên mình chiếc áo lông thú sang trọng, thần thái cao quý khác hẳn người phụ nữ lam lũ, nhẫn nại ngày thường. Bên cạnh cô là vài vệ sĩ lực lưỡng và luật sư riêng.
Lý Hạo không kịp xỏ giày, đôi chân trần dậm trên tuyết lạnh, lao đến bấu lấy cửa xe. Bà Lý cũng lết đến, quỳ thụp xuống ngay trước bánh xe, vừa khóc vừa tát vào mặt mình:
"Diệc Diệc! Mẹ sai rồi! Mẹ là mụ già mắt mù! Con là phượng hoàng, là ân nhân của nhà họ Lý! Xin con, vì đứa trẻ trong bụng mà tha thứ cho mẹ và Hạo nhi!"
Lý Hạo quỳ gối xuống tuyết, gương mặt vặn vẹo vì hối hận và sợ hãi: "Diệc Diệc, anh bị mù mới tin lời dụ dỗ của nhà họ Lâm! Anh yêu em mà! Đứa trẻ là con gái cũng được, là cháu gái đích tôn của nhà họ Lý! Anh sẽ sang tên toàn bộ cổ phần cho em, xin em đừng bỏ anh!"
Phương Diệc chậm rãi hạ ánh mắt nhìn hai người đang quỳ dưới chân mình. Sự chua chát trong lòng cô giờ đây đã biến thành sự khinh bỉ tột cùng.
"Lý Hạo," Phương Diệc cất giọng thản nhiên, không một chút gợn sóng. "Anh yêu tôi, hay yêu cái gia thế họ Phương của tôi? Đêm qua, khi tôi quỳ xin anh cho con chúng ta một cơ hội, anh đã nói gì? Anh nói nó là đứa con gái kéo lùi gia thế của anh."
"Anh sai rồi! Anh là kẻ khốn nạn!" Lý Hạo dập đầu xuống mặt đường phủ tuyết đến trán chảy máu. "Xin em, cho anh một cơ hội sửa sai!"
"Đã quá muộn rồi," Phương Diệc lạnh nhạt rút từ trong túi ra một tập tài liệu, ném qua cửa kính xe xuống trước mặt Lý Hạo. "Đây là đơn kiện vi phạm nghĩa vụ hôn nhân và bằng chứng tham ô quỹ công ty mà anh đã làm trong hai năm qua. Luật sư của tôi sẽ làm việc với anh."
"Con ơi! Con không thể ác như vậy!" Bà Lý bò lại gần, định nắm lấy gấu áo cô nhưng bị vệ sĩ ngăn lại. "Nó là cháu nội của tôi mà!"
"Bà không xứng làm bà nội của nó," Phương Diệc vuốt nhẹ lên bụng mình, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. "Đứa trẻ này họ Phương. Nó sẽ sống một đời tự do, không bao giờ phải mang cái họ Lý bẩn thỉu của các người."
Kính xe từ từ nâng lên. Chiếc xe sang trọng chuyển bánh, lướt qua hai con người đang quỳ gối gào khóc trong tuyệt vọng giữa làn tuyết trắng xóa của Giang Thành.
Chiều hôm đó, tin tức tập đoàn họ Lý phá sản và Lý Hạo bị khởi tố bắt tạm giam tràn ngập các trang báo lớn. Kẻ từng vứt bỏ vợ con để chạy theo vinh hoa phú quý, cuối cùng lại tự tay chôn vùi tất cả những gì mình có, vĩnh viễn quỳ gối trong cơn giông bão do chính mình tạo ra.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét