Min menu

Pages

Trong ngày giỗ chồng, con dâu ném chiếc túi đồ cũ xuống chân tôi rồi lạnh lùng nói: “Mẹ đã chẳng còn giá trị gì với nhà này, tốt nhất hãy tự biết đường mà đi.” Tôi không khóc, chỉ tháo chiếc nhẫn cưới đặt lên bàn thờ chồng rồi lặng lẽ bước khỏi căn biệt thự sau 30 năm làm dâu. Nhưng sáng hôm sau, khi công chứng viên mở két sắt mà cả gia đình đã lục tìm suốt 20 năm, con trai tôi bỗng tái mét khi nghe một câu: “Thứ này vốn chưa bao giờ thuộc về nhà các người…”

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Chiếc Túi Hành Lý Đêm Giỗ

Bát hương trên bàn thờ vẫn còn nghi ngút khói, mùi trầm hương thoang thoảng quyện trong không khí tĩnh mịch của căn biệt thự ba tầng nằm giữa khu đô thị cao cấp thành phố Thâm Quyến. Hôm nay là ngày giỗ thứ năm của chồng tôi – Lâm Quốc Trọng. Quan khách vắng dần, những tiếng hò reo chúc tụng giả tạo trong buổi tiệc giỗ linh đình cũng đã lặn mất.

Tôi đang lặng lẽ lau dọn lại những đĩa hoa quả trên bàn thờ thì một tiếng "Bịch!" khô khốc vang lên ngay sau lưng. Một chiếc túi du lịch bằng vải dù cũ kỹ, sần sùi bị quăng mạnh xuống nền đá hoa cương sáng bóng.

"Mẹ đã chẳng còn giá trị gì với nhà này nữa rồi, tốt nhất hãy tự biết đường mà đi."

Giọng nói của Triệu San – con dâu tôi – vang lên chói tai, lạnh nhạt đến tột cùng. Nó khoanh tay trước ngực, đôi giày cao gót nhọn xé rách sự yên tĩnh của căn phòng. Ánh mắt nó nhìn tôi không hề có một chút kính trọng, chỉ toàn là sự khinh bỉ và xua đuổi.

Tôi xoay người lại, ánh mắt bình thản lướt qua chiếc túi cũ. Đó là chiếc túi tôi mang theo khi bước chân vào làm dâu nhà họ Lâm cách đây tròn ba mươi năm.

Đứng bên cạnh Triệu San là Lâm Dũng – con trai ruột do chính tôi mang thai chín tháng mười ngày, rút từng giọt máu nuôi nó khôn lớn. Nó đứng đó, cúi gạt đầu, tránh né ánh mắt của mẹ. Tay nó siết chặt chiếc ly thủy tinh, nhưng không hề thốt ra một lời nào để bảo vệ người mẹ đã tần tảo vì nó nửa đời người.

"Dũng à, con cũng nghĩ như vậy sao?" Tôi nhìn con trai, giọng nói nhẹ nhàng đến lạ kỳ, không hề có một gợn sóng tức giận.

Lâm Dũng hắng giọng, cố tỏ ra cứng cựa nhưng giọng điệu lại ngập ngừng: "Mẹ... công ty dạo này gặp khó khăn. Bố mất năm năm rồi, biệt thự này chi phí vận hành quá lớn. San San muốn sửa lại gian phòng của mẹ thành phòng chơi cho con Tí. Mẹ... mẹ về quê sống một thời gian đi, không khí ở quê tốt cho sức khỏe của mẹ hơn."

"Về quê?" Tôi cười nhạt trong lòng. Căn nhà cũ ở quê đã bị hai vợ chồng nó bán bặt từ ba năm trước để lấy tiền đầu tư chứng khoán thua lỗ. Giờ đây nó bảo tôi về quê, chẳng khác nào đuổi tôi ra đường làm kẻ ăn xin.

Triệu San tiến thêm một bước, nét mặt càng thêm ghê tởm: "Bà bớt giả vờ đáng thương đi! Ba mươi năm qua bà ăn bám nhà họ Lâm, không làm ra một đồng nào. Bố mất đi cũng chẳng để lại cho bà cổ phần nào trong tập đoàn. Cả cái két sắt ở phòng làm việc của bố, bà giấu chìa khóa suốt 20 năm qua không chịu đưa ra, làm công ty thiếu vốn suýt phá sản. Loại người ích kỷ như bà, nhà này chứa chấp ba mươi năm qua là đã quá tận hiếu rồi!"

Suốt hai mươi năm qua, gia đình này – từ người chồng quá cố cho đến đứa con trai và đứa con dâu – luôn điên cuồng tìm kiếm chiếc chìa khóa và mật mã của chiếc két sắt âm tường trong phòng làm việc của Lâm Quốc Trọng. Họ nghĩ rằng trong đó chứa cổ phần bí mật, những thỏi vàng tích trữ hoặc giấy tờ sở hữu bất động sản vô giá.

Tôi nhìn hai vợ chồng chúng nó, không khóc, không gào khóc, cũng không tranh cãi. Ba mươi năm làm dâu nhà họ Lâm, tôi đã hy sinh tuổi trẻ, chịu đựng sự ghẻ lạnh của mẹ chồng, sự vô tình của chồng và sự bất hiếu của con cái. Nước mắt của tôi đã cạn khô từ lâu rồi.

Tôi từ từ đưa tay lên ngón tay đeo nhẫn. Chiếc nhẫn cưới bằng vàng tây đơn sơ, đã sờn màu theo năm tháng. Tôi nhẹ nhàng tháo nó ra, ngoảnh lại nhìn tấm di ảnh của Lâm Quốc Trọng trên bàn thờ. Nghĩa vợ chồng ba mươi năm, đến đây là tận.

Tôi đặt chiếc nhẫn cưới ngay ngắn trước bát hương của chồng.

"Được, tôi đi."

Tôi cúi xuống, xách chiếc túi vải cũ kỹ lên. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo đơn sơ và một vài kỷ vật cá nhân. Tôi không ngoảnh đầu lại, lặng lẽ bước ra khỏi cánh cửa biệt thự lộng lẫy, dấn thân vào màn đêm lạnh giá của thành phố Thâm Quyến.

Đằng sau lưng tôi, tiếng Triệu San hớn hở vang lên: "Dũng, mai hẹn luật sư và công chứng viên đến cắt phá cái két sắt đó đi! Bà ta đi rồi, không ai ngăn cản chúng ta nữa!"

Chương 2: Sự Thật Trong Két Sắt

Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời rọi qua tấm rèm cửa đắt tiền của phòng làm việc trong căn biệt thự. Bầu không khí bên trong lại vô cùng căng thẳng và ngột ngạt.

Lâm Dũng và Triệu San đứng trước chiếc két sắt đúc bằng thép nguyên khối nhập khẩu từ Đức. Bên cạnh họ là hai thợ thợ khóa chuyên nghiệp đang sử dụng máy khoan công nghiệp cao cấp, cùng với Công chứng viên Trần – một người đàn ông trung niên uy nghiêm đại diện cho Văn phòng Công chứng Thành phố.

"Xong rồi thưa ông Lâm!" Người thợ khóa reo lên. Tiếng "Cạch" nặng nề vang lên, cánh cửa thép dày cộp từ từ hé mở.

Triệu San mắt sáng rực như dã thú nhìn thấy mồi. Nó xô đẩy chồng sang một bên, lao đến kéo văng cánh cửa két sắt ra. Đôi mắt nó tham lam quấy đảo bên trong, hy vọng nhìn thấy những thỏi vàng sáng chói hay những tập sổ đỏ dày cộp.

Thế nhưng, bên trong chiếc két sắt rộng lớn ấy hoàn toàn trống rỗng, ngoại trừ một chiếc hộp gỗ bọc da màu đen đã cũ và một tập tài liệu bọc trong túi nilon niêm phong cẩn thận.

"Cái gì thế này? Vàng đâu? Cổ phiếu đâu?" Triệu San gào lên, run rẩy lấy chiếc hộp gỗ ra.

Lâm Dũng vội vã giật lấy tập tài liệu niêm phong từ tay vợ, chìa ra trước mặt Công chứng viên Trần: "Luật sư Trần, đây là di chúc của bố tôi đúng không? Ông mau mở ra đi! Toàn bộ tài sản này là của tôi!"

Công chứng viên Trần đón lấy tập tài liệu. Ánh mắt ông tràn đầy sự phức tạp và một chút thương hại nhìn hai vợ chồng Lâm Dũng. Ông thong thả đeo găng tay trắng, mở phong bì niêm phong ra, kiểm tra con dấu của Tòa án và Sở Tư pháp.

"Ông Lâm Dũng, bà Triệu San," Giọng công chứng viên vang lên đều đều, lạnh lùng: "Tôi phải xơ cứu cho hai người biết, đây không phải là di chúc của ông Lâm Quốc Trọng."

"Cái gì? Không phải di chúc?" Lâm Dũng ngơ ngác, sắc mặt chuyển từ hồi hộp sang xám xịt.

"Đúng vậy," Công chứng viên Trần giơ tập tài liệu lên. "Đây là Thỏa thuận Ủy thác Tài sản và Hợp đồng Nợ Doanh nghiệp được lập cách đây tròn 30 năm, có hiệu lực pháp lý tuyệt đối."

Công chứng viên lật từng trang giấy, đọc rõ ràng từng câu chữ: "30 năm trước, khi ông Lâm Quốc Trọng khởi nghiệp và đối mặt với nguy cơ phá sản, toàn bộ vốn đầu tư ban đầu – bao gồm căn biệt thự này, 70% cổ phần tập đoàn Lâm Thị và toàn bộ khu đất tại quận Nanshan – đều do bà Lý Thục Phương (mẹ của ông) đứng tên sở hữu cá nhân, mang từ nhà đẻ sang làm tài sản riêng."

"Cái gì?!" Triệu San thốt lên, giọng điệu lạc đi vì sốc. "Ý ông là... là của bà già nghèo hèn đó sao? Không thể nào! Bà ta chỉ là một đứa con gái nông thôn không có đồng nào!"

"Bà Lý Thục Phương vốn là con gái duy nhất của tập đoàn dệt may Hứa Thị ở Giang Nam cũ," Công chứng viên Trần lạnh lùng cắt ngang lời Triệu San. "Bà ấy giấu kín thân phận để giữ sĩ diện cho ông Lâm Quốc Trọng. Nhưng để tránh việc ông Trọng đem tài sản đi phá hoại, bà ấy đã lập hợp đồng ủy thác: Ông Lâm Quốc Trọng chỉ là người quản lý tài sản đứng tên giùm. Khi ông Trọng qua đời, toàn bộ quyền sở hữu sẽ lập tức hoàn trả 100% cho bà Lý Thục Phương."

Mặt Lâm Dũng cắt không còn một giọt máu. Nó lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào tường: "Không... không thể như thế được... Bố tôi là chủ tập đoàn cơ mà..."

Công chứng viên Trần nhìn thẳng vào mắt Lâm Dũng, buông ra một câu như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt hắn:

"Thứ này vốn chưa bao giờ thuộc về nhà các người... Hay nói đúng hơn, từ trước đến nay, hai người chỉ là những kẻ ở nhờ trên tài sản của bà Lý Thục Phương."

Chương 3: Bão Tố Và Bình Yên

Căn phòng rơi vào trạng thái im lặng đáng sợ. Triệu San ngã khuỵu xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt và lớp phấn trang điểm nham nhở trên mặt. Nó gào khóc thảm thiết: "Lừa đảo! Đây là lừa đảo! Bà ta đã tính toán hết rồi!"

Lâm Dũng run rẩy nhặt chiếc hộp gỗ đen còn lại trong két sắt lên. Tay hắn run đến mức suýt làm rơi chiếc hộp. Khi nắp hộp mở ra, bên trong không có châu báu hay tiền bạc, mà chỉ có một cuốn nhật ký đã ngả màu thời gian cùng một tờ giấy xác nhận nợ.

Lâm Dũng mở tờ giấy xác nhận nợ ra. Đó là chữ viết tay của bố hắn – Lâm Quốc Trọng:

"Tôi, Lâm Quốc Trọng, xin thề trước trời đất, cả đời này tôi nợ Lý Thục Phương quá nhiều. Nếu không có tài sản riêng của cô ấy cứu giúp, tôi đã là kẻ nhảy lầu từ 30 năm trước. Tôi nguyện giao toàn bộ chìa khóa két sắt cho cô ấy giữ. Khi nào cô ấy cảm thấy đứa con trai Lâm Dũng của chúng tôi đủ trưởng thành và có hiếu, cô ấy mới mở két này ra giao lại tài sản. Ngược lại, nếu nó là kẻ bất hiếu, toàn bộ tài sản sẽ được thu hồi..."

Đọc đến đây, Lâm Dũng như bị ai đó nện một đòn chí mạng vào đầu. Hắn quỳ gục xuống sàn, hai tay vò nát mái tóc.

Suốt 20 năm qua, bố hắn giấu chiếc chìa khóa này không phải vì muốn tranh giành với mẹ, mà vì muốn dùng nó để thử thách lòng hiếu thảo của con trai! Mẹ hắn – người phụ nữ chịu thương chịu khó, suốt 30 năm qua im lặng chịu sự sỉ vả của con dâu và sự ghẻ lạnh của con trai – lại chính là người nắm giữ vận mệnh của cái gia đình này!

"Luật sư Trần!" Lâm Dũng lao đến chộp lấy tay công chứng viên, mắt đỏ ngầu: "Mẹ tôi đâu? Hiện tại mẹ tôi đang ở đâu? Tôi muốn gặp mẹ!"

"Bà Lý Thục Phương đã ủy quyền toàn bộ cho Văn phòng Luật sư chúng tôi," Công chứng viên Trần thản nhiên rút tay ra, lấy ra một thông báo từ tòa án. "Theo yêu cầu của chủ sở hữu hợp pháp – bà Lý Thục Phương – hai người có 24 giờ để dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi căn biệt thự này. Đồng thời, toàn bộ chức vụ của ông Lâm Dũng tại Tập đoàn Lâm Thị đã bị Hội đồng quản trị miễn nhiệm từ sáng nay theo lệnh của cổ đông lớn nhất: Bà Lý Thục Phương."

"Không! Mẹ ơi! Con sai rồi! Mẹ ơi!" Lâm Dũng gào lên trong tuyệt vọng. Hắn quay sang nhìn Triệu San, điên cuồng tát mạnh vào mặt cô ta: "Tất cả là tại cô! Tại con tà dâm nhà cô đã xúi giục tôi đuổi mẹ đi! Giờ thì trắng tay rồi! Mày vừa lòng chưa?!"

Triệu San bị tát ngã lăn ra sàn, gào khóc chửi rủa xô xát với Lâm Dũng. Căn biệt thự xa hoa giờ đây biến thành một bãi chiến trường của sự tham lam, dơ bẩn và hối hận muộn màng.

...

Cùng lúc đó, tại một quán trà tĩnh lặng nằm bên bờ hồ Tây, thành phố Hàng Châu.

Tôi ngồi bên bàn trà, ánh nắng sáng sớm chiếu qua kẽ lá rơi xuống tách trà Long Tỉnh thơm ngát. Mặc bộ quần áo lụa giản dị nhưng sang trọng, nét mặt tôi bình thản đến lạ kỳ.

Người trợ lý kính cẩn đứng bên cạnh tôi, thấp giọng báo cáo: "Thưa bà Hứa, thủ tục thu hồi biệt thự và tập đoàn ở Thâm Quyến đã hoàn tất. Cậu Lâm Dũng và cô Triệu San đã bị đuổi ra khỏi nhà và đang liên tục tìm kiếm bà để xin tha thứ."

Tôi thong thả nhấp một ngụm trà nóng. Vị đắng nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, sau đó là vị ngọt thanh tao đọng lại nơi cuống họng.

"Không cần gặp nữa," Tôi nhẹ nhàng cất tiếng, ánh mắt nhìn ra mặt hồ lung linh sóng nước. "Tôi đã cho nó 30 năm để làm một người con đúng nghĩa. Nhưng nó đã chọn tiền tài và sự độc ác."

Tôi lấy chiếc nhẫn cưới cũ kỹ ra khỏi túi – chiếc nhẫn tôi đã đặt trên bàn thờ chồng tối qua, nhưng sáng nay trợ lý đã giúp tôi thu hồi lại – rồi nhẹ nhàng thả nó xuống lòng hồ sâu thẳm. Chiếc nhẫn chìm dần, biến mất không một dấu vết.

Nợ nần 30 năm, ân oán một đời, đến đây coi như thanh thản. Từ nay về sau, tôi không còn là người vợ nhẫn nhịn của nhà họ Lâm, cũng không còn là người mẹ bị ruồng bỏ. Tôi trở về làm chính mình – một cuộc sống tự do, bình yên và không còn vướng bận.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét