Min menu

Pages

Vị hôn phu ép tôi rút toàn bộ tiền tiết kiệm để trả khoản nợ làm ăn của anh trai, còn lạnh lùng nói cưới nhau rồi thì không được phân biệt của ai. Tôi chỉ mỉm cười gửi đúng một tin nhắn giữa tiệc đính hôn… Ít phút sau, ngân hàng gọi đến khiến bố mẹ anh vội vàng mang sính lễ sang nhà tôi xin lỗi.....

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – TIN NHẮN GIỮA TIỆC ĐÍNH HÔN

“Chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm của em sang tài khoản của anh ngay tối nay.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Chiếc đũa trong tay khựng lại giữa không trung.

Bên ngoài cửa sổ phòng tiệc, những dải đèn lồng đỏ treo dọc con phố cổ ở Thành Đô đang lay động trong gió đêm. Bên trong nhà hàng, tiếng cười nói của hai bên gia đình vẫn vang lên náo nhiệt. Trên bàn, rượu Mao Đài được rót đầy ly, món cá hấp và vịt quay Bắc Kinh vừa được mang lên, còn chiếc hộp đỏ đựng sính lễ đặt cạnh cha mẹ tôi vẫn chưa được mở hết.

Đây đáng lẽ là buổi tiệc đính hôn mà tôi mong chờ suốt ba năm.

Vậy mà chỉ một câu nói của vị hôn phu, mọi thứ đã thay đổi.

Tôi nhìn Lục Thừa Vũ.

Anh mặc một bộ vest màu đen vừa vặn, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh như mọi ngày. Nếu không nghe thấy câu nói vừa rồi, có lẽ tôi vẫn nghĩ anh là người đàn ông mà mình có thể giao phó cả cuộc đời.

“Anh nói gì cơ?”

Tôi hỏi lại.

Thừa Vũ cau mày.

“Anh nói, em chuyển tiền cho anh.”

“Bao nhiêu?”

“Bao nhiêu cũng được.”

Tôi bật cười khẽ.

“Em có khoảng tám trăm nghìn nhân dân tệ.”

“Anh biết.”

Câu trả lời quá nhanh khiến nụ cười trên môi tôi biến mất.

Tôi nhìn anh.

“Anh biết?”

“Chúng ta sắp kết hôn rồi. Chuyện tiền bạc của em, anh biết cũng có gì lạ?”

Tôi im lặng.

Ở phía đối diện, mẹ anh – bà Trương Lan – đặt ly rượu xuống bàn.

“Tiểu Nghiên, Thừa Vũ không phải người ngoài. Hai đứa sắp thành vợ chồng rồi, tiền của con cũng là tiền của gia đình.”

Cha anh lập tức tiếp lời:

“Đúng vậy. Người một nhà thì phải biết giúp đỡ nhau lúc khó khăn.”

Tôi nhìn sang người anh trai của Thừa Vũ.

Lục Thành.

Từ đầu buổi tiệc đến giờ, anh ta gần như không nói một lời. Gương mặt tái nhợt, đôi mắt liên tục tránh ánh nhìn của tôi.

Tôi hiểu rồi.

Người cần tiền không phải Thừa Vũ.

Mà là anh trai anh ta.

Tôi đặt đũa xuống.

“Anh trai anh đang nợ bao nhiêu?”

Không ai trả lời.

Tôi nhìn Lục Thành.

Anh ta cúi đầu.

“Khoảng... ba triệu.”

Ba triệu nhân dân tệ.

Tôi sững người.

“Vậy tám trăm nghìn của tôi thì giải quyết được gì?”

Thừa Vũ lập tức nói:

“Ít nhất cũng giúp anh ấy vượt qua giai đoạn này.”

“Tại sao là tiền của em?”

“Vì chúng ta sắp kết hôn.”

Tôi nhìn anh.

“Thừa Vũ, đây là tiền tiết kiệm của em.”

“Anh biết.”

“Đó là số tiền em dành dụm suốt nhiều năm.”

“Anh cũng biết.”

“Vậy tại sao anh vẫn yêu cầu em đưa hết?”

Sắc mặt anh thay đổi.

“Lâm Nghiên, em đừng làm quá mọi chuyện lên.”

Tôi bật cười.

“Em làm quá?”

Bà Trương Lan lập tức chen vào:

“Con bé này, hôm nay là ngày vui. Chẳng lẽ chỉ vì một chút tiền mà khiến mọi người mất mặt?”

Tôi quay sang bà.

“Bác gái, tám trăm nghìn nhân dân tệ không phải một chút tiền.”

Cả bàn im lặng.

Mặt bà đỏ lên.

Thừa Vũ nghiến răng.

“Lâm Nghiên.”

Tôi nhìn anh.

Anh hạ thấp giọng:

“Em có biết hôm nay là tiệc đính hôn không?”

“Em biết.”

“Vậy thì đừng khiến mọi người khó xử.”

“Người khiến mọi người khó xử là em sao?”

Tôi hỏi.

“Hay là người anh trai đang nợ ba triệu của anh?”

Lục Thành đột nhiên đứng bật dậy.

“Đủ rồi!”

Mọi người giật mình.

Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt căng thẳng.

“Cô muốn tôi phải làm gì? Tôi cũng không muốn chuyện này xảy ra!”

Tôi im lặng.

Lục Thành siết chặt tay.

“Công ty của tôi gặp vấn đề. Chỉ cần có tiền xoay vòng, tôi có thể giải quyết.”

“Vậy sao anh không bán tài sản?”

“Đã bán rồi.”

“Vay ngân hàng?”

“Đã vay.”

“Vậy tại sao lại muốn tiền của tôi?”

Lục Thành không nói được nữa.

Thừa Vũ lập tức đứng lên.

“Anh trai tôi đã nói rõ rồi. Em còn muốn hỏi gì nữa?”

Tôi nhìn anh.

“Em muốn hỏi một chuyện.”

“Nói.”

“Nếu hôm nay chúng ta chưa đính hôn, anh có yêu cầu em đưa tiền không?”

Câu hỏi khiến Thừa Vũ sững lại.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Anh không trả lời.

Tôi bỗng cảm thấy trong lòng lạnh đi.

Thì ra tôi đã hiểu nhầm.

Không phải anh không yêu tôi.

Có lẽ anh từng yêu.

Nhưng trong khoảnh khắc này, thứ anh quan tâm nhất không phải tôi.

Mà là tám trăm nghìn nhân dân tệ trong tài khoản ngân hàng của tôi.

Thừa Vũ ngồi xuống.

Giọng anh trở nên lạnh lùng:

“Lâm Nghiên, chúng ta cưới nhau rồi thì không được phân biệt tiền của em hay tiền của anh.”

Tôi nhìn anh rất lâu.

Rồi tôi mỉm cười.

“Được.”

Anh hơi ngạc nhiên.

“Em đồng ý?”

Tôi gật đầu.

“Em đồng ý.”

Bà Trương Lan lập tức thở phào.

“Đúng rồi. Người một nhà phải như vậy chứ.”

Tôi không nói gì thêm.

Tôi lấy điện thoại ra.

Ngón tay lướt trên màn hình.

Một tin nhắn được gửi đi.

Chỉ vỏn vẹn một câu.

“Thực hiện theo kế hoạch.”

Không ai để ý.

Ngoại trừ tôi.

Bởi vì ngay từ đầu, tôi đã biết tám trăm nghìn nhân dân tệ kia không đơn giản chỉ là tiền tiết kiệm.

Đó là số tiền tôi chuẩn bị cho một kế hoạch khác.

Một kế hoạch mà tôi chưa từng nói với Thừa Vũ.

Chưa đầy năm phút sau, điện thoại của anh rung lên.

Thừa Vũ nhìn màn hình.

Một cuộc gọi từ ngân hàng.

Anh nhíu mày rồi bắt máy.

“Xin chào, tôi là Lục Thừa Vũ.”

Đầu dây bên kia nói gì đó.

Sắc mặt anh dần thay đổi.

“Cái gì?”

Tôi ngẩng đầu.

Thừa Vũ đứng bật dậy.

“Không thể nào!”

Cả bàn tiệc im phăng phắc.

Bà Trương Lan hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Anh không trả lời.

Điện thoại vẫn áp bên tai.

Một lúc sau, giọng anh run lên:

“Các người nói tài khoản của tôi bị...?”

Anh đột nhiên nhìn về phía tôi.

Ánh mắt ấy khiến tôi biết.

Anh đã hiểu.

Tôi chậm rãi nâng ly trà lên.

Thừa Vũ tắt máy.

“Lâm Nghiên.”

Tôi bình thản hỏi:

“Có chuyện gì?”

Anh nhìn tôi.

“Tài khoản của anh trai tôi... bị ngân hàng phong tỏa.”

Lục Thành lập tức đứng bật dậy.

“Cái gì?”

“Ngân hàng nói khoản vay của anh có vấn đề.”

“Không thể!”

Lục Thành giật lấy điện thoại.

Đúng lúc đó, điện thoại của cha Thừa Vũ cũng reo.

Sau đó là mẹ anh.

Rồi điện thoại của Lục Thành.

Ba cuộc gọi.

Ba người nghe.

Ba sắc mặt cùng lúc trắng bệch.

Tôi đặt ly trà xuống.

Thừa Vũ nhìn tôi như không thể tin nổi.

“Em đã làm gì?”

Tôi mỉm cười.

“Em chỉ làm đúng điều anh vừa nói.”

“Điều gì?”

“Tiền của em cũng là tiền của gia đình.”

Tôi đứng dậy.

“Vậy thì trước khi trở thành người một nhà, em muốn biết gia đình tương lai của mình đang có bao nhiêu khoản nợ.”

Không ai nói được gì.

Và rồi, đúng lúc đó, bà Trương Lan đột nhiên nhận được một cuộc gọi khác.

Chỉ sau vài giây nghe máy, sắc mặt bà thay đổi hoàn toàn.

Bà quay sang chồng.

“Ông... ngân hàng nói khoản tiền ba triệu mà Thành vay...”

Bà nuốt khan.

“Có người đã gửi hồ sơ yêu cầu rà soát toàn bộ tài sản.”

Tôi nhìn bà.

Bà nhìn tôi.

Lần đầu tiên, trong ánh mắt của người phụ nữ ấy không còn vẻ khinh thường.

Mà là sợ hãi.

Tôi biết.

Đêm nay chỉ mới bắt đầu.

Và bí mật thực sự của gia đình họ vẫn chưa được mở ra.


CHƯƠNG 2 – NGƯỜI ĐỨNG SAU TẤT CẢ

“Lâm Nghiên, em nói rõ cho anh biết!”

Thừa Vũ bước nhanh ra khỏi nhà hàng.

Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn những giọt mưa phùn rơi xuống con phố Thành Đô.

Đèn đường phản chiếu trên mặt đường ướt.

Tôi quay lại.

“Anh muốn em nói gì?”

“Ngân hàng vừa gọi cho anh. Anh trai anh không thể tiếp tục vay vốn.”

“Đó là chuyện của anh trai anh.”

“Nhưng em biết chuyện này sẽ xảy ra!”

Tôi im lặng.

Thừa Vũ nhìn tôi.

“Em đã làm gì?”

Tôi hỏi ngược:

“Anh nghĩ em làm được chuyện đó sao?”

“Em có người quen trong ngân hàng.”

“Đúng.”

Anh sững lại.

“Vậy là em thừa nhận?”

“Em thừa nhận em có người quen.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Nhưng em không làm gì trái quy định.”

Thừa Vũ tức giận:

“Vậy tại sao đúng lúc anh cần tiền nhất, mọi chuyện lại xảy ra?”

Tôi cười nhạt.

“Có lẽ vì những chuyện đó vốn đã tồn tại từ trước.”

Anh im lặng.

Tôi bước xuống bậc thềm.

“Thừa Vũ, anh có biết vì sao em không đưa tiền cho anh không?”

“Vì em không yêu anh nữa?”

Tôi khựng lại.

Một câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng lại khiến lòng tôi đau nhói.

Ba năm.

Tôi đã dành ba năm cho người đàn ông này.

Tôi từng cùng anh thuê căn hộ nhỏ ở Thành Đô.

Từng thức khuya nấu mì khi anh làm thêm.

Từng đứng dưới mưa chờ anh tan ca.

Từng tin rằng chỉ cần hai người yêu nhau, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Nhưng tối nay, chỉ một khoản tiền, tôi đã nhìn thấy thứ mình chưa từng muốn nhìn thấy.

Tôi nói:

“Em từng yêu anh.”

Thừa Vũ nhìn tôi.

“Còn bây giờ?”

Tôi nhìn anh.

“Em đang suy nghĩ.”

Anh cười lạnh.

“Vậy mà em gọi là yêu?”

Tôi không trả lời.

Đúng lúc đó, Lục Thành chạy ra.

“Thừa Vũ!”

Anh ta thở gấp.

“Về nhà ngay.”

“Có chuyện gì?”

“Bố gọi.”

Tôi nhìn hai anh em.

“Em về trước.”

Thừa Vũ lập tức nắm lấy tay tôi.

“Không được.”

Tôi nhìn bàn tay anh.

“Buông ra.”

“Em phải đi với anh.”

“Để làm gì?”

“Gia đình anh đang gặp chuyện.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy nên anh cần em?”

“Lâm Nghiên!”

Tôi giật tay ra.

“Thừa Vũ, anh vừa nói một câu rất đúng.”

Anh sững lại.

“Gia đình anh đang gặp chuyện.”

Tôi mỉm cười.

“Nhưng em không phải ngân hàng của gia đình anh.”

Nói xong, tôi quay đi.

Tôi không biết rằng sau lưng mình, ánh mắt Thừa Vũ đã hoàn toàn thay đổi.


Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ.

“Nghiên Nghiên, tối qua có chuyện gì vậy?”

“Không có gì đâu mẹ.”

“Bố con bảo gia đình họ Lục gọi điện tới.”

Tôi im lặng.

Mẹ tiếp tục:

“Họ nói muốn đến nhà mình.”

“Khi nào?”

“Hôm nay.”

Tôi nhìn đồng hồ.

“Con biết rồi.”

“Con có muốn hủy hôn không?”

Câu hỏi của mẹ khiến tôi bất ngờ.

Tôi không trả lời ngay.

Mẹ thở dài.

“Nghiên Nghiên, con đừng vì ba năm tình cảm mà ép mình phải lấy một người không còn khiến con cảm thấy an toàn.”

Tôi nhắm mắt.

“Con biết rồi.”

Tôi cúp máy.

Đúng lúc đó, điện thoại lại reo.

Là Thừa Vũ.

Tôi nhìn màn hình hồi lâu mới nghe.

“Có chuyện gì?”

Giọng anh rất mệt.

“Anh muốn gặp em.”

“Không cần.”

“Lâm Nghiên.”

“Em đã nói rồi.”

“Anh xin lỗi.”

Tôi im lặng.

Ba chữ ấy từng là điều tôi chờ đợi rất nhiều lần.

Nhưng bây giờ nghe được, tôi lại không còn cảm thấy vui.

Anh nói tiếp:

“Anh thừa nhận hôm qua anh đã quá đáng.”

Tôi hỏi:

“Chỉ vì anh cần tiền?”

“Không.”

“Vậy vì sao?”

Anh im lặng.

Tôi cười khẽ.

“Anh không trả lời được đúng không?”

“Lâm Nghiên, anh thật sự yêu em.”

Tôi cúi đầu.

“Em từng tin.”

“Anh vẫn yêu em.”

“Nhưng anh yêu gia đình anh hơn.”

“Đó là trách nhiệm.”

“Còn em?”

“Em cũng là gia đình của anh.”

Tôi hỏi:

“Vậy tại sao người anh muốn hy sinh đầu tiên lại là em?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau, Thừa Vũ nói:

“Anh trai anh chỉ cần thêm thời gian.”

Tôi hỏi:

“Anh có biết vì sao anh ấy nợ ba triệu không?”

“Biết.”

“Vì sao?”

“Công ty gặp khó khăn.”

“Không đúng.”

Giọng tôi khiến anh im bặt.

Tôi nói chậm rãi:

“Công ty của anh trai anh không chỉ gặp khó khăn.”

“Em muốn nói gì?”

“Anh ấy đã che giấu một khoản nợ khác.”

“Không thể nào.”

“Anh tự hỏi anh trai mình đi.”

Tôi cúp máy.


Buổi chiều, gia đình họ Lục đến nhà tôi.

Không chỉ có cha mẹ Thừa Vũ.

Cả Lục Thành cũng đi.

Bốn người đứng trước cửa.

Trên tay bà Trương Lan là một chiếc hộp gỗ đỏ.

Cha Thừa Vũ nói:

“Thông gia, chuyện hôm qua là chúng tôi không đúng.”

Bố tôi lạnh lùng:

“Có chuyện gì cứ nói thẳng.”

Bà Trương Lan đặt chiếc hộp lên bàn.

“Sính lễ.”

Mẹ tôi nhìn chiếc hộp.

“Đây là...?”

“Chúng tôi mang trả.”

Tôi nhìn họ.

“Trả lại?”

Bà Trương Lan cúi đầu.

“Chuyện đính hôn... có lẽ nên tạm hoãn.”

Tôi bật cười.

Tạm hoãn?

Tôi chưa kịp nói gì thì Lục Thành đột nhiên lên tiếng:

“Cô Lâm.”

Tôi nhìn anh ta.

“Có chuyện gì?”

“Chuyện hôm qua... tôi xin lỗi.”

“Không cần.”

“Tôi biết cô có thể giúp tôi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh sai rồi.”

“Cô có thể.”

“Nhưng tôi không muốn.”

Lục Thành cúi đầu.

“Cô muốn tôi làm gì?”

“Thành thật.”

Anh ta ngẩng lên.

Tôi hỏi:

“Khoản nợ ba triệu là thật.”

Anh gật đầu.

“Nhưng ngoài khoản đó, anh còn nợ bao nhiêu?”

Sắc mặt Lục Thành thay đổi.

Cha anh ta lập tức quát:

“Thành!”

Lục Thành im lặng.

Tôi nhìn anh ta.

“Anh không cần trả lời tôi.”

Tôi đứng dậy.

“Nhưng ngân hàng sẽ hỏi.”

Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Thành reo.

Anh ta nhìn màn hình.

Một tin nhắn từ đối tác.

Chỉ vài giây sau, anh ta ngồi phịch xuống ghế.

“Không thể nào...”

Thừa Vũ hỏi:

“Có chuyện gì?”

Lục Thành không nói.

Tôi bước tới.

“Để tôi đoán.”

Tôi nhìn anh ta.

“Có người phát hiện công ty anh đang che giấu khoản nợ?”

Lục Thành ngẩng đầu.

Ánh mắt anh ta đầy hoảng loạn.

“Cô biết?”

Tôi không trả lời.

Thừa Vũ quay sang tôi.

“Em biết chuyện này từ bao giờ?”

“Trước khi đính hôn.”

“Vậy tại sao em không nói?”

“Bởi vì em muốn xem.”

“Xem gì?”

Tôi nhìn anh.

“Xem anh sẽ chọn tôi hay chọn tiền.”

Cả căn phòng im lặng.

Thừa Vũ đứng chết lặng.

Tôi nói tiếp:

“Và anh đã trả lời rồi.”

Mẹ anh bật khóc.

“Tiểu Nghiên, bác xin lỗi.”

Tôi nhìn bà.

“Bác không cần xin lỗi.”

“Bác không biết Thừa Vũ lại làm như vậy.”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Bác biết.”

Bà sững người.

Tôi nhìn từng người.

“Bác biết anh ấy sẽ yêu cầu tiền của tôi.”

“Bác cũng biết anh trai anh ấy đang nợ.”

“Và bác nghĩ chỉ cần chúng tôi kết hôn, số tiền đó sẽ trở thành tài sản chung.”

Cha Thừa Vũ không nói gì.

Tôi quay sang ông.

“Cháu nói sai sao?”

Ông im lặng.

Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Tôi chợt cảm thấy lòng mình nhẹ đi.

Hóa ra tôi không mất một cuộc hôn nhân.

Tôi chỉ vừa nhìn thấy sự thật trước khi quá muộn.

Tôi nói:

“Vậy chúng ta kết thúc hôn ước.”

Thừa Vũ lập tức đứng bật dậy.

“Không!”

Tôi nhìn anh.

“Anh còn muốn gì?”

Anh tiến về phía tôi.

“Anh không đồng ý.”

“Đây không phải chuyện anh đồng ý hay không.”

“Em yêu anh.”

“Đã từng.”

“Anh có thể sửa.”

“Em không cần.”

“Lâm Nghiên!”

Anh gọi tên tôi.

Tôi nhìn anh.

Và lần đầu tiên, tôi thấy người đàn ông mình từng yêu thật sự sợ hãi.

Nhưng trước khi anh có thể nói thêm, một chiếc xe màu đen dừng trước cửa nhà tôi.

Một người đàn ông trung niên bước xuống.

Ông mặc vest chỉnh tề, trên tay cầm một tập hồ sơ.

Ông nhìn tôi.

“Cô Lâm, xin lỗi đã đến muộn.”

Tôi gật đầu.

“Không sao.”

Thừa Vũ nhìn người đàn ông kia.

“Ông là ai?”

Ông không trả lời.

Chỉ đưa tập hồ sơ cho tôi.

“Đây là tài liệu cô yêu cầu.”

Tôi nhận lấy.

Lục Thành nhìn thấy dòng chữ trên bìa hồ sơ thì sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Không...”

Tôi mở tập hồ sơ.

Bên trong là những giấy tờ liên quan đến công ty của anh ta.

Tôi ngẩng đầu.

“Anh muốn tôi nói cho mọi người biết không?”

Lục Thành run giọng:

“Cô không thể!”

Tôi nhìn anh ta.

“Vậy thì từ giờ, đừng bao giờ hỏi tôi tại sao tôi không đưa tiền.”

Tôi đóng hồ sơ lại.

“Bởi vì tôi biết số tiền đó sẽ đi đâu.”

Tối hôm đó, tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng tôi đã nhầm.

Khoảng mười một giờ đêm, tôi nhận được một tin nhắn lạ.

Không có tên người gửi.

Chỉ có một câu:

“Cô nghĩ người muốn lấy tiền của cô chỉ có một mình Lục Thành sao?”

Tôi nhìn màn hình.

Tim đập mạnh.

Tin nhắn thứ hai xuất hiện.

“Ngày mai, hãy hỏi vị hôn phu của cô xem tám trăm nghìn nhân dân tệ kia thực sự được dùng để làm gì.”

Tôi ngồi bất động.

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Tôi nhìn sang chiếc điện thoại của mình.

Rồi chợt nhớ đến câu nói của Thừa Vũ tối qua.

“Cưới nhau rồi thì không được phân biệt tiền của ai.”

Có lẽ...

Người mà tôi từng nghĩ là nạn nhân trong câu chuyện này chưa chắc đã vô tội.


CHƯƠNG 3 – CÁI GIÁ CỦA MỘT CUỘC HÔN NHÂN

Sáng hôm sau, tôi không gọi cho Thừa Vũ.

Tôi chờ anh tự đến.

Và anh đã đến thật.

Bảy giờ ba mươi phút sáng.

Anh đứng trước cửa nhà tôi, khuôn mặt mệt mỏi.

Tôi mở cửa.

“Vào đi.”

Anh nhìn tôi.

“Em không hỏi anh chuyện gì sao?”

Tôi tránh sang một bên.

“Vào rồi nói.”

Thừa Vũ bước vào.

Tôi rót trà.

Anh ngồi đối diện.

Một lúc lâu, không ai nói gì.

Cuối cùng, anh lên tiếng:

“Anh xin lỗi.”

Tôi đặt chén trà xuống.

“Em biết.”

“Anh biết em đã hủy hôn.”

“Đúng.”

“Nhưng anh vẫn muốn hỏi em một câu.”

“Nói đi.”

“Em thật sự không còn yêu anh nữa sao?”

Tôi nhìn anh.

Câu hỏi ấy khiến tôi im lặng rất lâu.

“Thừa Vũ.”

“Ừ?”

“Em đã từng nghĩ rằng chỉ cần anh yêu em, mọi chuyện khác đều có thể giải quyết.”

Anh nhìn tôi.

“Nhưng em đã sai.”

“Anh có thể thay đổi.”

“Có thể.”

“Anh sẽ thay đổi.”

“Nhưng em không muốn chờ nữa.”

Sắc mặt anh trắng đi.

Tôi nói:

“Có những chuyện, một khi đã nhìn thấy rồi, thì không thể giả vờ như chưa từng xảy ra.”

Anh cúi đầu.

“Anh biết.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy anh đến đây làm gì?”

Thừa Vũ im lặng.

Tôi chờ.

Cuối cùng, anh lấy điện thoại ra.

“Anh muốn cho em xem thứ này.”

Anh mở một email.

Tôi nhìn màn hình.

Đó là một khoản chuyển tiền.

Tám trăm nghìn nhân dân tệ.

Người nhận không phải Lục Thành.

Cũng không phải công ty của anh ta.

Tôi ngẩng đầu.

“Đây là gì?”

Thừa Vũ siết chặt điện thoại.

“Anh không thể nói.”

Tôi bật cười.

“Vậy em đoán.”

Anh nhìn tôi.

“Tám trăm nghìn này chưa bao giờ dành cho anh trai anh.”

“Lâm Nghiên...”

“Đúng không?”

Anh không trả lời.

Tôi tiếp tục:

“Anh cần tiền của em để trả một khoản khác.”

“Anh không muốn em biết.”

“Vì sao?”

Anh cúi đầu.

“Anh sợ em rời bỏ anh.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy anh nghĩ nói dối sẽ khiến em ở lại?”

“Anh không còn cách nào khác.”

Tôi im lặng.

Một lúc sau, tôi hỏi:

“Người nhận tiền là ai?”

Thừa Vũ không nói.

Tôi nhìn anh.

“Anh không nói thì em tự tìm.”

Tôi đứng dậy.

“Lâm Nghiên!”

Tôi quay lại.

“Em sẽ nói cho anh một điều.”

Anh nhìn tôi.

“Tối hôm qua, em đã gửi tin nhắn.”

“Tin nhắn gì?”

“Cho một người.”

Thừa Vũ sững lại.

Tôi mỉm cười.

“Em nhờ người đó kiểm tra toàn bộ giao dịch liên quan đến khoản nợ của anh trai anh.”

Sắc mặt anh thay đổi.

“Em không thể làm vậy.”

“Em có thể.”

“Lâm Nghiên!”

“Và em đã làm.”

Anh đứng bật dậy.

“Em muốn biết sự thật đúng không?”

“Đúng.”

“Vậy được.”

Anh nhìn tôi.

“Tám trăm nghìn đó là để cứu anh.”

Tôi sững lại.

“Cứu anh?”

Anh gật đầu.

“Anh trai anh không phải người duy nhất gặp vấn đề.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy anh cũng có nợ?”

“Có.”

“Bao nhiêu?”

Anh im lặng.

Tôi hỏi lại:

“Bao nhiêu?”

“Gần một triệu.”

Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.

“Vậy tại sao anh nói anh trai anh nợ ba triệu?”

“Vì nếu nói thật, em sẽ không đưa tiền.”

Tôi bật cười.

Một tiếng cười rất nhẹ.

Nhưng trong lòng tôi lại đau đến mức gần như không thở nổi.

“Thừa Vũ.”

“Anh xin lỗi.”

“Anh đã lừa em.”

“Anh chỉ muốn kết hôn với em.”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Anh muốn tiền của em.”

“Không phải!”

“Vậy tại sao anh không nói thật?”

Anh không trả lời.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Tôi từng nghĩ anh là người hiểu tôi nhất.

Hóa ra anh cũng là người khiến tôi thất vọng nhất.

Đúng lúc đó, cửa nhà mở ra.

Bố tôi bước vào.

Sau lưng ông là một người đàn ông mặc áo khoác dài.

Tôi nhận ra ông ngay lập tức.

Đó là người đã đưa hồ sơ cho tôi hôm qua.

Thừa Vũ quay lại.

“Ông ấy là ai?”

Bố tôi nói:

“Người mà con đã nhờ bố tìm.”

Thừa Vũ nhìn tôi.

Tôi không nói gì.

Người đàn ông mở cặp tài liệu.

“Cô Lâm, chúng tôi đã kiểm tra.”

Ông đặt hồ sơ lên bàn.

“Khoản tiền mà cô Lục Thừa Vũ cần không liên quan trực tiếp đến công ty của anh trai anh ta.”

Thừa Vũ cúi đầu.

Tôi nhìn anh.

“Vậy nó liên quan đến ai?”

Người đàn ông nhìn Thừa Vũ.

“Liên quan đến chính anh.”

Thừa Vũ không nói.

Tôi mở hồ sơ.

Trang đầu tiên.

Trang thứ hai.

Trang thứ ba.

Tôi đọc từng dòng.

Rồi tôi ngẩng đầu.

“Anh đã dùng tiền để đầu tư vào một công ty khác?”

Thừa Vũ nhắm mắt.

“Đúng.”

“Công ty đó sắp phá sản?”

“Đúng.”

“Và người đứng sau công ty đó...”

Tôi dừng lại.

Một cái tên khiến tôi sững người.

Tôi nhìn Thừa Vũ.

“Là người yêu cũ của anh?”

Căn phòng im lặng.

Thừa Vũ mở mắt.

“Anh có thể giải thích.”

Tôi bật cười.

“Không cần.”

“Lâm Nghiên.”

“Không cần giải thích nữa.”

Anh tiến lại gần.

“Anh không phản bội em.”

“Nhưng anh dùng tiền của em để cứu cô ấy.”

“Không phải như em nghĩ!”

“Em không cần biết như thế nào.”

Tôi lùi lại.

“Em chỉ cần biết một điều.”

“Điều gì?”

“Anh đã chọn.”

Thừa Vũ đứng chết lặng.

Tôi nói:

“Ngay từ đầu, anh đã chọn gia đình anh.”

“Sau đó, anh chọn công việc.”

“Rồi anh chọn một người phụ nữ khác.”

“Còn em?”

Tôi nhìn anh.

“Em chỉ là người cuối cùng anh nhớ đến khi cần tiền.”

Anh không nói được gì.


Ba ngày sau.

Tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ Thừa Vũ.

“Nghiên Nghiên.”

“Bác gái.”

“Bác muốn gặp cháu.”

“Không cần đâu ạ.”

“Xin cháu.”

Tôi im lặng.

Bà nói:

“Bác biết mình không có tư cách yêu cầu cháu điều gì.”

“Vậy bác muốn nói gì?”

“Bác muốn xin lỗi.”

Tôi không trả lời.

Bà tiếp tục:

“Chúng ta đã sai.”

“Cháu biết.”

“Bác và bác trai đã nghĩ chỉ cần hai đứa kết hôn, mọi chuyện sẽ ổn.”

“Nhưng không ổn.”

“Bác biết.”

“Bác biết quá muộn.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Sau đó bà nói:

“Chúng ta muốn trả lại toàn bộ sính lễ.”

Tôi khựng lại.

“Không cần.”

“Cần.”

“Cháu không lấy.”

“Nghiên Nghiên...”

“Bác gái, chuyện giữa cháu và Thừa Vũ đã kết thúc.”

Tôi nói rất nhẹ:

“Nhưng cháu vẫn mong gia đình bác có thể vượt qua khó khăn.”

Bà bật khóc.

“Cháu vẫn tốt như vậy.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Không.”

Tôi mỉm cười buồn.

“Cháu chỉ không muốn trở thành người giống các bác.”

Tôi cúp máy.


Một tháng sau.

Tôi đứng trước cửa một văn phòng mới.

Trên tấm biển là tên công ty của tôi.

Tôi đã dùng số tiền tiết kiệm để đầu tư vào công việc mà mình ấp ủ từ nhiều năm.

Tám trăm nghìn nhân dân tệ vẫn còn nguyên.

Tôi chưa từng mất số tiền ấy.

Bởi vì trước khi buổi tiệc đính hôn diễn ra, tôi đã nhờ ngân hàng khóa toàn bộ quyền truy cập của Thừa Vũ vào các tài khoản chung mà anh từng tìm cách can thiệp.

Tôi chỉ muốn thử anh.

Và anh đã tự cho tôi câu trả lời.

Một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn.

Là Thừa Vũ.

“Anh đã bán căn hộ.”

Tin nhắn thứ hai.

“Anh trai anh cũng đang giải quyết khoản nợ.”

Tin nhắn thứ ba.

“Anh biết mình đã sai.”

Tôi nhìn màn hình.

Rất lâu.

Rồi tin nhắn cuối cùng xuất hiện.

“Anh có thể bắt đầu lại không?”

Tôi đặt điện thoại xuống.

Tôi không trả lời.

Bởi vì có những người, khi còn ở bên nhau, ta nghĩ mình không thể sống thiếu họ.

Nhưng đến một ngày, ta mới hiểu...

Điều mình không thể thiếu chưa bao giờ là một người đàn ông.

Mà là sự tôn trọng dành cho chính mình.


Ba tháng sau, tôi nghe tin gia đình họ Lục đã bán căn nhà cũ để giải quyết khoản nợ.

Lục Thành bắt đầu lại công việc từ đầu.

Còn Thừa Vũ rời Thành Đô.

Không ai biết anh đi đâu.

Tôi cũng không hỏi.

Một buổi tối cuối năm, khi đang chuẩn bị đóng cửa văn phòng, tôi nhận được một bưu kiện.

Bên trong là chiếc hộp đỏ từng chứa sính lễ.

Tôi mở ra.

Không có vàng bạc.

Không có tiền.

Chỉ có một mảnh giấy.

Nét chữ của Thừa Vũ.

“Anh từng nghĩ cưới nhau rồi thì tiền của em cũng là tiền của anh.”

Tôi đọc tiếp.

“Bây giờ anh mới hiểu, một cuộc hôn nhân thật sự không bắt đầu bằng việc hai người chia nhau tài sản.”

“Chỉ tiếc là anh hiểu quá muộn.”

Tôi đặt mảnh giấy xuống.

Ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa bắt đầu rơi.

Tôi bước ra ban công.

Thành Đô về đêm vẫn ồn ào như trước.

Nhưng lòng tôi đã bình yên.

Tôi từng nghĩ mình thất bại trong tình yêu.

Sau này tôi mới hiểu.

Có những cuộc chia tay không phải là mất mát.

Mà là cơ hội để một người kịp cứu lấy chính mình.

Và nếu đêm hôm đó tôi thật sự chuyển toàn bộ tám trăm nghìn nhân dân tệ cho Thừa Vũ...

Có lẽ người phải đứng trước cửa nhà tôi xin lỗi hôm nay không chỉ là bố mẹ anh.

Mà còn có chính tôi.

Vì đã phản bội bản thân mình chỉ để giữ một người chưa bao giờ biết trân trọng mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.


Nhận xét